“My hearth will go on...”- trên màn hình vi tính kê giưã căn buồng nhỏ có chạy dòng chữ lấy trong bài hát trong phim Titanic.Tôi bật cười :
“Gớm sao ông bà lãng
mạn thế ?”
Nguyễn Quang Thân rời chiếc máy vi tính quay sang tôi :
“ Không lãng mạn sao sống với nhau được cho tới tận bây giờ...”
“ Sao ông yêu...lâu thế ? Dễ phải đến mười mấy năm rồi?’
Nguyễn Quang Thân bấm đốt ngón tay :
“ Mười bảy năm ba tháng mười một ngày...”
“ Vậy là ông tính từ cáingày khai mạc Trại sáng tác Vũng Tàu ?”
“Trừ đi một tháng bởi vì Dạ Ngân tới trại đúng hẹn còn mình trễ
một tháng.”
Tôi còn nhớ hồi đó đang dự trại viết Vũng tàu,một hôm vưà đi
bơi về,thấy Nguyễn Quang Thân đang ngồi ở sân Niết bàn tịnh xá (Vũng Tàu) bên
cạnh chiếc vali và chiếc máy chữ cổ lỗ,vài anh chị em biết tiếng nhà văn Nguyễn
Quang Thân đã xúm quanh hỏi han.Tôi không được chứng kiến “ tiếng sét”đã nổ ra
giưã hai người như thế nào,chỉ thấy một tháng sau Nguyễn Quang Thân rủ tôi đi
chơi rừng dương và lúc nằm dài trên bãi cát trắng ngắm nhìn không chán mắt
những đợt sóng xanh,anh thổ lộ :
“ Tao vưà tìm ra một nưả kia cuả mình...”
Tôi trố mắt :
“ Ai thế ?”
“ Bí mật...”
Nhưng rồi cái “bí mật’ ấý chẳng giữ được lâu,vả lại cũng chẳng
việc gì phải dấu,chuyện “ông nọ bà kia” trong một trại viết gồm toàn các ông bà
viết văn thì cũng chẳng có gì là ghê gớm,vả chăng nghe nói cả NQT và Dạ Ngân
đều đang ‘trục trặc gia đình”.Thế là tôi bỗng trở thành cái bồ để NQT trút vào đó đủ các thứ chuyện vặt vãnh
cuả một tình yêu đến muộn.
Vốn chỉ viết văn xuôi,bỗng dưng NQT làm cả thơ nưã.Anh đọc tôi
nghe một bài đại ý “anh nằm lên em...em
nằm lên quả điạ cầu...” làm tôi cười bò.Hoá ra dẫu có khôn ngoan tỉnh táo
đến đâu chăng nưã,khi yêu anh nào cũng mắc chút dở hơi.
Trại viết Vũng Tàu hồi đó nổi tiếng quậy phá,Ban lãnh đạo gồm
nhà văn Huy Phương,nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh chỉ lo quản lý tư tuởng trại viên
cũng đủ mệt ,thời giờ đâu để mắt tới những chuyện tình ẩm ương.Bởi thế
chàng và nàng cứ công khai cặp tay nhau đi chơi dài dài suốt trong 3
tháng trại viết.Chiếc máy chữ vật bất ly thân cuả Nguyễn Quang Thân nằm gỉ
trong góc nhà chẳng ra được chữ nào.Tôi nói đuà với NQT khi giải tán trại:”
Ong mất muà chữ nhưng lại được muà...tình.Thế là lãi...”.
Và chẳng riêng gì NQT,theo gương anh,nhà thơ Trần Mạnh Hảo cũng
cặp một em tên Anh,vài ngày sau nhà văn
Nhật Tuấn cũng dẫn một em giáo viên ra rừng dương cùng picnic với Dạ
Ngân-Nguyễn Quang Thân.
Tuy thế chỉ có NQT mất muà chữ thôi,còn mọi người vẫn gặt cả...hai
muà.Bởi lẽ đi chơi chán về,Trần Mạnh Hảo và Nhật Tuấn lại lôi cái máy chữ ra
hành hạ,chỉ có NQT suốt thời gian đó chỉ làm được dăm bài thơ tặng...Dạ Ngân và
tất nhiên người “được” nghe đọc sau đó là tôi,trong đó có một bài NQT lấy tưạ
tây :”Dans l’eau” dịch nôm na là
“trong nước” kể chuyện yêu nhau ở đó.
“ Này ông ơi,cái bài “Dans
l’eau” ông làm hồi đó sau có in được không ?”
NQT đang cắt tiết vịt ở
góc bếp,cười ré :
“ Thằng này nhớ dai ghê.Tao không thèm,ai lại đi bán kỷ niệm
tình yêu bao giờ ?”
“ Ghê nhỉ,thiêng liêng
quá nhỉ,nhưng mà tôi phải công nhận ông bà yêu nhau...lâu thật,đáng đưa vào
Guiness Việt Nam ...”
Quả thực sau
khi trại sáng tác Vũng Tàu bế mạc,những cuộc tình dọc đường cuả Trần Mạnh
Hảo,Nhật Tuấn cũng bế mạc theo,chỉ riêng có Nguyễn Quang Thân và Dạ Ngân là dắt
tay nhau đi vào một cuộc trường chinh đầy phiền muộn để giành được ‘chính danh”
trở thành vợ chồng.
Mãi tới hơn ...mười năm sau,nghe tin hai người làm hôn lễ,tôi ở
xa đánh điện mừng :”thắng lợi này thật là
to lớn...”.
Lúc này Dạ Ngân đã ra Bắc học trường viết văn Nguyễn Du,Nguyễn
Quang Thân cũng “cáo quan” văn nghệ Hải phòng để về xây dựng tổ ấm tại
Hànội.Bằng cách gom góp đủ các thứ nhuận bút,hai người đã mua được một căn hộ
nhỏ xíu,có cái balcon trải vưà đúng bốn chiếc chiếu NQT đã biến nó thành “vườn thượng uyển” có
sỏi rải ở dưới chân,có bàn đá và có cả võng dù nằm hóng gió.
“ An ở ngoài sân
hay trong nhà đây ?”
Dạ Ngân bưng điã tiết canh vịt từ dưới bếp lên.Tôi khen NQT sáu
mươi mấy mà nom vẫn như...thanh niên và cứ cái đà sống này còn lâu ông mới
“hưu” chuyện vợ chồng.Dạ Ngân cười sung sướng :
“ Mất công mất sức chăm lo cho ổng ấy kỹ càng lắm mới được thế
đó...”
Tôi băn khoăn :
“ Nhưng...lương hưu cuả ông âý làm sao đủ sống ?”
“ Hai đưá sống chủ yếu bằng nhuận bút ...”
Tôi ngạc nhiên :
“ Bằng nhuận bút ? Nhưng sách có bán được đâu ...”
“ Tụi mình viết báo.Anh cứ mở máy vi tính cuả anh Thân ra
coi,toàn là các bài báo với số FAX cuả các thứ báo trung ương và điạ phương.”
Hoá ra viết báo không những sống được,còn tích cóp mua nổi
chiếc Chaly nhỏ chở nhau ngược xuôi trên
phố phường Hànội và nhất là còn có tiền khoản đãi bạn bè từ phương xa tới.
Dạ Ngân mời chúng tôi ngồi quây quần quanh chiếc bàn nhỏ bày
những điã tiết canh và thịt vịt chặt rất khéo.Tôi xuýt xoa :
“ Xem ra Dạ Ngân làm dâu xứ Bắc rất là hợp.Nấu nướng thế này,mẹ
chồng khó tính mấy cũng phải chịu...”
Dạ Ngân cười ngặt nghẽo :
“ Anh Thân nấu cả đó,mình chỉ có ngồi...bóc hành coi mèo
thôi...”
Chúng tôi cụng ly chúc cho hai bạn trong thời buổi kinh tế thị
trường vẫn tìm ra được một nưả kia cuả chính mình để có một tình yêu thật đẹp.
“ Thế còn văn chương ?”
Sau cùng tôi cũng nói ra được băn khoăn cuả riêng mình.Nguyễn
Quang Thân cười hể hả :
“ Vẫn viết chứ .Dạ Ngân đã xuất bản một tập truyện ngắn,còn mình
có tiểu thuyết “Ngoài khơi miền đất hưá”
mới được tái bản ra...tiếng Pháp...”
Tôi nói Dạ Ngân là một trong rất ít cây bút nữ rất đậm chất Nam bộ, hy vọng rằng dù có làm dâu
xứ Bắc,chị vẫn phát huy được thế mạnh trong văn chương cuả chính mình.
5/1998

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét