Như con Trâu chết .
( tường thuật Hội nhà văn Việt Nam ăn Tết con
Trâu)
Còn vài ngày nữa tiễn con Chuột
về năm cũ, đón con Trâu về...ăn Tết. Chỉ có điều năm cũ sắp qua là Con Chuột
nhắt hay con Chuột cống, năm mới sắp tới
là con Trâu vàng hay con
Trâu...chương lại là cả một vấn đề gây tranh cãi. ? Thực ra, cả cái đất Hà Nội kể luôn cả phần
mới mở rộng, chẳng ai thắc mắc ẩm ương như vậy, duy chỉ mấy anh chị tại văn phòng Hội nhà văn Việt nam ở phố
Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội “rỗi hơi” nên
gân cổ cãi nhau.
Đứng về phe “chuột nhắt” “trâu vàng” có bà tài vụ, chị kế toán,
phe “chuột cống” “trâu chương” có ông Ban công tác Hội viên, bà Ban nữ
công...Hai phe cãi nhau suốt từ sáng tới trưa , bất chợt đồng chí Hữu Thỉnh,
Chủ tịch Hội từ đâu chạy vào, mặt mũi đầy khẩn trương :
“ Họp...họp gấp...ôi chết chết...tết nhất tới nơi rồi mà cứ
ngồi dãi thải cả ra thế kia có chết không ?”
Thế là ông triệu cả văn phòng tới họp bàn về cuộc gặp mặt tất niên
Ban lãnh đạo Hội nhà văn. Bà Chánh văn phòng phát pháo đầu tiên :
“ Tôi đề nghị năm nay ta họp hẹp thôi, trong Ban chấp hành
thôi.”
Ban chấp hành toen hoẻn có 5 vị, họp vậy thì đáng bao nhiêu,
anh em chấm mút vào chỗ nào, lập tức bà con nhao nhao phản đối. Hăng hái nhất
là ông Trưởng ban công tác hội viên. Ông nói :
“ Mở rộng...tôi đề nghị họp mở rộng tới các thủ trưởng các cơ
quan cấp 1, cấp 2...”
Hoá ra Hội nhà văn VN tuy toen hoẻn có 700 ông bà hội viên
nhưng cũng tổ chức thành các cơ quan cấp 1, cấp 2, cấp 3...nghe oách ngang một
cái Bộ như Bộ văn hoá & thông tin , Bộ thể thao & du lịch. Chỉ có điều
đồng chí Bộ trưởng “Bộ Nhà văn” là nhà thơ Hữu Thỉnh chắc còn xa lắm mới leo lên được cái ghế Uỷ viên
trung ương Đảng như các Bộ trưởng khác nên “Bộ Nhà văn” bất quá cục chỉ ngang
cấp Cục , Vụ, Viện...
Nghe xong các ý kiến đối đáp, ông Chủ tịch Hội “quyết” ngay một
buổi gặp gỡ tất niên mời cả Ban chấp hành lẫn các ông bà Tổng, Phó Tổng các báo
, Giám đốc, Phó Giám đốc các cơ quan xuất bản, Trường, Trại trực thuộc Hội – tóm lại là một cuộc gặp gỡ cuối năm có tính chất liên hoan tất niên sau một năm vô cùng vất vả và cực nhọc trong việc phân bổ bổng lộc của
Đảng Nhà nước cho cả ngàn hội viên nhất năm nay kinh tế khó khăn, phần giành
“nuôi” các nhà văn có phần eo hẹp hơn mấy năm trước.
Cuộc họp tối quan trọng như vậy nên đồng chí Chủ tịch Hội Hữu
Thỉnh, rút ngay “nhà thơ” Trương Vĩnh Tuấn, Phó Tổng Biên tập báo Văn Nghệ Trẻ
sang trực tiếp chỉ đạo việc tổ chức.
Trương Vĩnh Tuấn vốn là nhân vật Thanh Cấu trong “Vết sẹo và
cái đầu hói, được nhà văn Võ Văn Trực mô tả trong một chuyến đi nghỉ mát
của báo Văn Nghệ như sau :
“ Cấu được Quách Quyền Lực giao cho làm tổng chỉ huy cuộc đi
nghỉ mát này. Theo lệnh của Cấu từ mấy hôm trước, các cô và các cháu ở phòng
Hành chính trị sự đến sớm nhất, chuẩn bị các công việc hậu cần: bia, nước ngọt,
thuốc đau bụng, thuốc cảm, dầu gió, giấy vệ sinh, bánh mì ba tê… Cấu rất hiểu ý
của thủ trưởng, lo toan chuyến đi nghỉ mát này thật hoàn bị như một chiến tích
của mình. Cấu đến Viện tuy có muộn hơn nhân viên, nhưng bắt tay ngay vào việc
điều hành từ phút đặt chân vào cửa:
- Mọi người đến đầy đủ chưa ?
Tiếng “thưa” dạ ran lên :
- Thưa thủ trưởng, đủ
rồi ạ .
Với chiếc cặp đen trên tay, chân đi đôi giày sáng bóng, Cấu
xấc xáo vào phòng trong,ra phòng ngoài, vào phòng kho, đôn đốc ầm ĩ :
- Xếp mấy két bia vào một nơi !
- Xếp mấy thùng nước ngọt vào một nơi.
- Bánh mì batê cho vào túi nylông sạch sẽ . Giấy vệ sinh để
riêng ra , không để lẫn vào banh mì batê.
- Các loại thuốc dự phòng cảm gió , ỉa chảy để hẳn ra một
túi. Cơ quan văn hoá phải có nếp sống văn hoá , phải có thái đố ứng xử văn hoá
, phải có động tác ngoại giao văn hoá .
Tiếng giày cộp cộp
của Cấu đi đến đâu thì mồm Cấu phát ra tiếng quát tháo đến đấy. Đi hấp tấp quá,
Cấu vấp phải két bia, suýt ngã lăn vào chân tường:
- Đ. mẹ đứa nào để két bia vô văn hoá
thế này?”
Rút kinh nghiệm năm ngoái các đại biểu uống bia chai dễ đập vỏ
lên đầu nhau nên năm nay đồng chí “duyệt” cho uống bia lon. Quà Tết năm nay
cũng gọn nhẹ. Không cặp sách, sổ tay, bút BIC như mọi năm, cứ dồn hết cả vào
phong bì cho gọn nhẹ.
Tuy nhiên quan trọng nhất là nội dung cuộc gặp gỡ phải chuẩn bị
cho thật kỹ. Sơ sẩy để mấy thằng nhà văn rượu vào lời ra
nói nhăng nói cuội là…chết với tuyên huấn.
Thế là đồng chí , Phó Tổng biên tập báo Văn Nghệ Trẻ xác định
ngay với ông Chủ tịch Hội nội dung cuộc
gặp là “ mừng công”, tổng kết thành tích là chính. Bởi vậy chủ yếu liên hoan “văn nghệ cây nhà
lá vườn” trong đó ngâm thơ chiếm phần lớn. Tất nhiên ai ngâm thơ, ngâm bài gì
đều phải được đồng chí Chủ tịch Hội duyệt trước và phải quy định không được ngâm những bài thơ động chạm tới chuyện “nhạy cảm” như
Trung Quốc xâm lấn biển Đông hoặc “ai đứng đằng sau Huỳnh Ngọc Sĩ trong vụ
PCI ăn tiền của Nhật “.
Chuẩn bị đầy đủ, chi tiết vậy rồi , ấy thế mà khi vào cuộc gặp
gỡ tất niên, bia cứ nốc ào ào mà không
một quý vị đại biểu nào đăng ký đọc thơ mới chết chớ. Đã vậy câu chuyện trên
bàn nhậu lại cứ rào rào xoay quanh những chuyện vô cùng nhạy cảm , vô cùng thời
sự như việc tán phát trên mạng hồi ký chính trị “ Đi tìm cái tôi đã mất”
của nhà văn Nguyễn Khải.
Một bà sồn sồn cất giọng Nam bộ :
“ An cháo đái bát. Nguyễn Khải ăn nhiều bổng lộc vậy mà quay cổ
chửi các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước là nói dối lem lém, nói dối lì lợm,
nói không biết xấu hổ, không biết run sợ vì người nghe không có quyền hỏi lại…”
Một ông tuổi ngoại 80 áng chừng là nhà văn lão thành phều phào :
“ Cái thằng khốn thế . Là nhà văn nhận giải
thưởng văn học Hồ Chí Minh mà dám phát biểu dân tộc ta vừa thoát ách thực dân
thì bị tròng ngay vào cổ cái chủ nghĩa cộng sản đã mất hết sức sống. Nói vậy là
phản động rồi còn gì…”
Một ông trắng trẻo dáng nho nhã thư sinh, đứng lên xua xua tay
:
“ Chưa ăn thua gì . Hồi ký Nguyễn Khải chưa ăn thua gì. Hồi ký
Nguyễn Đăng Mạnh mới kinh. Lão này dám viết hẳn một chương bôi xấu Chủ tịch Hồ
Chí Minh . Lão kể nữ du kích Nguyễn thị Hằng
hồi đó là một cô gái quê rất trắng trẻo, cao ráo được Bác gọi tới trò chuyện. Lần
đầu tiên ra Hà Nội, đi đâu cũng có một anh cảnh vệ hay công an đưa đi. Hành
trình qua rất nhiều chặng. Đến mỗi chặng, anh dẫn đường lại bảo, cô chờ ở đây,
người khác sẽ đưa đi tiếp. Chặng cuối cùng, anh dẫn đường nói, cô ngồi đây, Bác
xuống bây giờ. Một lát ông Hồ tới. Ông không hỏi han gì về thành tích chiến đấu
của Hằng mà lại hỏi : “Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi”.
Viết vậy khác nào tố cáo bác Hồ bị ẩn ức sinh lý nặng, đầu óc quẩn quanh có mỗi
“cái đó” của cháu gái thôi à ?”
Bà sồn sồn lại chen ngang :
“ Nguyễn Đăng Mạnh còn viết về Nông thị Xuân bồ của bác Hồ bị
giết chết dã man. Lão dám khẳng định gần đây có người điều tra ra vụ việc này
rất tỉ mỉ, rõ ràng, và công bố cụ thể trên internet: cô Xuân bị thủ tiêu vì hai
lý do: một là cô đòi chính thức hoá: điều này phải
do Đảng quyết định, mà Đảng thì không thể chấp nhận. Hai là cô bị Trần Quốc Hoàn hãm hiếp nhiều lần. Hoàn tuy đã đe
doạ cô, nhưng vẫn sợ bị cô tố cáo. Hắn sai Tạ Quang Chiến đập chết, rồi ban
đêm, đặt xác cô ở quãng đường từ Nhật Tân đi Chèm, bố trí một xe ô tô cán lên,
tạo ra một vụ tai nạn giao thông giả. Còn ba chị em cô Xuân là ba chị em họ.
Một cô tên Nguyệt, một cô tên Vàng. Hai cô này cũng bị thủ tiêu vì đều biết
chuyện. Nguyệt mất tích, không rõ bị thủ tiêu ở đâu. Còn cô Vàng thì bị đập
chết và quăng xác xuống sông Bằng Giang, Cao Bằng….”
Lúc này ông Chủ tịch Hội mới la lối
:
“ Oi
chết chết…Giáo sư tiến sĩ, Nhà giáo nhân dân mà lại bôi bác Hồ chủ tịch xấu xa
đến vậy khác gì bọn chống đối ở hải ngoại . Báo chí của Hội ta phải phê phán
thật kịch liệt…”
Đồng chí Phó Tổng biên tập báo Văn Nghệ Trẻ vội vàng
lên tiếng :
“ Các đồng chí yên trí, tôi đã cho
đăng một loạt bài phê phán lão giáo già này rồi. Toàn loại chiến sĩ trung kiên
trên mặt trận bảo vệ tư tưởng của Đảng cả thôi . Như đồng
chí Mai Quốc Liên ở Sàigòn, đồng chí Nguyễn văn Lưu ở Hà Nội và cả đồng chí
nguyên lãnh đạo văn hoá tư tưởng cũng viết bài phê phán.”
Đồng chí Chủ tịch lắc đầu :
“ Phê mà giấu mặt hết, dùng bút
hiệu thì ăn thua gì. Bảo các ông ấy ký tên
thật ta sẽ tăng gấp đôi nhuận bút…”
Vừa lúc đó một em gái tên Chanh hay
Cốm gì đó chạy tới ghé tai ông , Phó Tổng thì thào . Ong này nghe xong há hốc miệng , kêu to ba tiếng :
“ Bố láo…bố láo..bố láo…”
Cuộc họp bỗng im bặt, các cặp mắt
đổ dồn vào ông chờ đợi một sự kiện chắc
rung trời chuyển đất mới la lớn đến vậy. Chờ cho mọi người há hết cả miệng ra
đợi như chim con đợi mẹ mớm mồi, gã mới dằn
giọng :
“ Hai giờ đêm qua, ông nhà văn
Nguyễn Khắc Phục đã đưa lên mạng thư ngỏ gửi các bạn trẻ trong nước kêu gọi
chống Trung Quốc…”
Ong
Chủ tịch Hội tái mặt :
“ Thôi chết, chết …thằng cha này
năm ngoái đã viết thư ngỏ gửi nhà văn Trung Quốc về vụ Hoàng Sa- Trường Sa rồi…”
Ong Phó Tổng Văn Ngệ Trẻ :
“ Năm nay nó lại viết thư
ngỏ nữa. Mà lần này quyết liệt lắm. Nó dám chửi Trung Quốc :” Về bản
chất và tham vọng bất chính, những kẻ đòi "dậy Việt Nam" năm 1979 và
những vị hôm nay trịnh trọng rêu rao những lời đường mật về "16 chữ
vàng" và "4 tốt" là một đồng một cốt. Khác chăng chỉ ở cách thức, giọng điệu, diễn xuất, càng ngày
thói đạo đức giả và thủ đoạn càng tinh vi, nham hiểm và tàn độc hơn….”
Ong Chủ tịch hội vội vã cắt ngang :
“ Thôi thôi không trích dẫn nữa. Lỡ đến tai các đồng chí Hồ Càn
Văn , đại sứ Trung Quốc thì bỏ mẹ cả đám.”
Ong Phó Tổng Văn Nghệ Trẻ lên tiếng :
“ Tôi đề nghị báo Văn Nghệ Trẻ lẫn báo Văn Nghệ Già mở một đợt phê phán Nguyễn
Khắc Phục phá hoại 16 chữ vàng, phá hoại tình hữu nghị núi
liền núi sông liền sông giữa Trung Quốc và Việt Nam…”
Lập tức hàng loạt cánh tay giơ lên hô to :
“ Tôi viết…tôi xung phong viết…”
Người ta nhận thấy các đồng chí trong Ban chấp hành, các đồng
chí thủ trưởng các cơ quan cấp 1 của Hội nhà văn đều hăng hái giơ tay. Còn lại
đồng chí nào không giơ tay thì đều im thin thít. Bia và đồ
nhậu lại tiếp tục bưng ra. Đồng chí Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh nâng lý chúc mừng :
“ Nào năm mới chúc mừng tình hữu nghị Việt Nam – Trung Hoa
đời đời bền vững, đời đời phát triển như con Trâu…à à…con Trâu Kỷ Sửu…”
Trong bàn tiệc bất chợt có ai đó nói nho nhỏ :
“ Như con Trâu…chết chương phềnh phềnh…”
Cả bàn tiệc bỗng cười ồ. Đồng chí Chủ tịch Hội nhà văn Hữu
Thỉnh tái mặt, vội vàng để ngón tay lên miệng “suỵt suỵt” rồi rón rén bước ra
cửa ngó nghiêng coi có bị ai nghe lén . Lúc quay vào bàn tiệc đồng chí lớn
tiếng :
“ Chuyển sang phần văn nghệ, tôi đề nghị toàn Ban chấp hành và
các cán bộ lãnh đạo Hội đồng ca một bài mừng năm mới. Nào hai ba…“ Việt Nam Trung Hoa
núi liền núi sông liền sông…mối tình hữu nghị sáng như vầng đông…”
Tất cả các quý vị đại biểu đều hát rõ to. Vị nào không nhớ lời
bài hát cũng ngoác miệng ra mấp máy tỏ
vẻ ta đây cũng hát hăng hái lắm đây. Duy nhất có một nữ uỷ viên Ban chấp hành
là nhà văn Phan thị Vàng Anh là ngồi im không chịu hát. Khi được chất vấn tại sao không biểu lộ
tinh thần đoàn kết quốc tế vô sản với Trung Quốc, nữ đồng chí này sốt sắng trả
lời :
“ Tôi không hát nhưng tôi sẽ ngâm thơ. Tôi sẽ ngâm thơ của bố
tôi, thi hào Chế Lan Viên :
“ Bác Mao nào ở đâu xa ?
Bác Hồ ta đó chính là bác Mao…”
Cử toạ vỗ tay rầm rầm. Buổi tiệc tất niên của Ban lãnh đạo Hội
nhà văn Việt Nam
vậy là kết thúc.
TRÂU QUỲ
Đây là blog của mình mọi người ghé qua thăm nha!
Trả lờiXóahttp://letuan.name.vn
Hiện mình đang tìm một vài bạn có chung sở thích để cùng xây dựng và phát triển blog. Nếu bạn nào thích thì có thể liên hệ với mình qua email motchieuquengoai@gmail.com