Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

30 THÁNG TƯ – CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ.





    


    Sáng 30 tháng 4 năm 1975, tôi đang ở cuối đường 14 cũ và đầu đường Trường Sơn mới, tức sông A Vương, tỉnh Quảng Đà (cũ). Lúc đó tôi nghe BBC kể về một bức biếm hoạ đăng trên báo Mĩ, vẽ ngôi mộ có bia khắc dòng chữ "VNCH" (Việt Nam Cộng Hoà) và "nơi đây yên nghỉ một quốc gia vừa chết trong tức tưởi".

Tôi cũng nghe đài Sài Gòn đọc tuyên bố buông súng, giao lại chính quyền của ông Dương văn Minh, sau đó là bài hát Giọt mưa thu của Đặng Thế Phong - "ngoài hiên gịot mưa thu thánh thót rơi, trời vắng…u buồn…mây hắt hiu ngừng trôi", lát sau có tiếng người đọc: "Đây là tiếng nói của Quân Giải phóng khu vực Sài Gòn-Chợ Lớn" và tôi nghĩ: chiến tranh đã kết thúc.

Đêm đó nằm trên võng với ánh đèn hạt đậu, tôi ghi sổ tay :

“ Lịch sử dân tộc sang trang mới. Nghệ thuật với “tiếng lòng” cáo chung . Tiếng nhạc Đặng Thế Phong như tiếng nức nở than khóc một thực thể vừa trút hơi thở cuối cùng. Đó là tiếng kèn đưa đám  chế độ Việt Nam Cộng Hòa , tiếng thở than cuối cùng, tiếng thở hắt ra của một nền nghệ thuật tự do.

Thôi thế từ nay hết cái buồn mênh mang, hết cái sầu vạn cổ, hết cái bơ vơ trong cõi vô cùng…Mai tới là những điệu kèn đồng hối hả thúc giục lao động….Nghệ thuật, nghệ thuật và nghệ thuật…cũng đút tay vào còng..”

Sáng hôm sau xảy chuyện :

“ Bên trạm giao liên, cô Hoa đẻ non, con mới 15 ngày còn đỏ hỏn, đã phải ngồi xe tải vượt Trường Sơn ra Bắc. Cô van xin ở lại để mẹ con cứng cáp. Đâu có được. Cô và đứa con cô là biểu tượng của tội lỗi, của sự mất thanh danh tiểu đoàn, mất danh dự quân đội.

Lòng tôi như xát muối nhìn cô ẵm con lên xe , ngoái nhìn phương trời xa, bố đứa bé chưa biết mặt con vẫn đang lặn lội chiến trường.

Cô sẽ về một vùng quê nào đó, ôm con mỏi mắt đợi chờ . Nhưng cô chờ ai, người đàn ông chỉ sau một lần yêu chớp nhoáng đã lại đi vào lửa đạn. Mai sau còn sống trở về và liệu lúc đó có còn của cô ?”

10 ngày sau, tôi cùng đại úy Lê Tử Kỳ - sau này là Viện trưởng Viện thiết kế dầu khí,   chạy commăng ca về Sàigon tìm tới nhà ông anh là nhà văn Nhật Tiến, nhờ báo Thiếu Nhi tôi biết được địa chỉ 159 Thiệu Trị , cạnh cổng xe lửa số 6.

Vào một buổi chiều, một chiếc xe con quân sự đỗ xịch trước cửa, hai ông “lính chiến” quân trang quân dụng đầy mình nhảy trên xe xuống gõ cửa ầm ầm. Xấp nhỏ chạy ra, tôi hét :

“ Mở cửa…cách mạng xét nhà…” .

Ôi chao, ngày đó như thế là chuyện lớn lắm. Tôi vào phòng khách nhìn thấy hình bố mẹ treo trên tường , yên trí nhà ông anh đây rồi. Tôi hét :

“ Bố mẹ đâu rồi ?”

Xấp nhỏ sợ xanh mắt, mếu máo :

“ Bố mẹ cháu ở nhà in…”

“ Gọi điện về ngay…”

Lát sau ông Nhật Tiến chạy về.  Nhìn thy hai ông bđội lù lù, ông tái mặt. Tôi lại gần ôm lấy ông anh :

“ Em Tuấn đây mà…”

Ông Nhật Tiến đẩy tôi ra :

“ Vâng vâng…mời hai ông ngồi chơi…”

Tới lúc đó ông Nhật Tiến vẫn chưa dám nhận thằng em xa cách từ năm 1954. Mãi sau khi tôi vào toa lét tắm rửa , mặc bộ pyjama bước ra, hai anh em mới ôm nhau khóc nức nở.

Chiều hôm đó sau bữa tiệc hàn huyên, tôi mặc quần tây , áo sơ mi lẻn ra lăng cha Cả tìm … “chị em ta”.

Mãi sau này tôi khó quên được cái cảnh “vui vẻ” trên giường với cô gái , nhìn vào cánh tủ gương thấy trên chiếc chiếu trải dưới đất đứa bé gái chừng 3 tuổi đang ngủ mê mệt. Tôi đoán cô gái là vợ lính cộng hòa đã nằm xuống đâu đó  để lại hai mẹ con. Khi chia tay, cô gái cười buồn :

“ Chắc anh là…bộ đội cụ Hồ ?”

Tôi trợn tròn mắt :

“ Ối trời ôi…sao em đoán hay vậy”

Cô gái lại cười  :

“Thì bị hãm trên rừng lâu ngày , riết rồi thành con chó đói….lính cộng hòa đâu có vậy !”

Tôi phải thưởng thêm cho em một tờ bạc “bác Hồ” nữa.

Tối đó mãi 10 giờ khuya chưa thấy ông em mò về , ông Nhật Tiến đánh xe hơi đi rà rà dọc đường Võ Tánh, chợt tá hỏa thấy ông em ngồi vỉa hè nói cười ngả ngớn , vỗ đùi vỗ vế mấy em đứng đường. Ông phóng vội xe đi sợ tôi “mặc cảm” .

Đêm đó tôi về khuya, ông anh đã “tế nhị” để sẵn trong toa lét một chai cồn 90 để ông em “tổng vệ sinh”. Tối hôm sau, ngồi uống càphê, hai anh em bàn chuyện chính trị, thời sự. Ông đưa ra mấy cuốn Mác Lê, mấy cuốn nghị quyết đại hội đảng  coi y tôi ra sao. Tôi bật cười :

“ Thôi ông ơi, những cuốn này không nhá được đâu, đến tôi cũng còn chịu nữa ông. Tốt hơn hết ông tìm cách trốn ra nước ngoài . Người tử tế như ông sống sao được với cộng sản ….”

Ôi thôi thôi , thế là bao nhiêu thu hoạch sau đợt thành ủy Sàigòn tổ chức học tập nghị quyết  chính trị cho văn nghệ sĩ Sàigòn trôi sạch.

 Thế rồi sau mấy năm nhếch nhác làm nhà giáo, ông anh tôi mới  bước chân xuống tàu di tản sang Mỹ sau một chuyến đi trên hải đạo kinh hoàng.



30 - 4 - 2013

    ĐÍNH CHÍNH CỦA NHÀ VĂN NHẬT TIẾN :


Nhật Tiến: Vài lời đính chính :


 Nhân đọc bài “Chuyện bây Giờ Mới Kể ”,  tôi - Nhật Tiến người trong cuộc - xin được đính chính vài điều như sau :

1) Người mà Nhật Tuấn gặp đầu tiên ở nhà số 159 Thiệu Trị, Sài Gòn là nhà tôi, Đỗ Phương Khanh, khi ấy đang làm công nhân cho xưởng in Alpha ở đường Phạm Ngũ Lão Sài Gòn, lúc nhận điện thoại ở nhà gọi báo tin "có chú Tuấn ở ngòai Bắc vào" thì chạy ngay về gặp Nhật Tuấn. (Tháng 5 -1975, nhiều nhà tư nhân vẫn còn điện thoại).

 Hai chị em nhận ra nhau ngay, qua giọng nói còn ghi nhớ.

Như thế, chuyện “Nhìn thấy hai ông bộ đội ngồi lù lù, ông tái mặt” là không có.

 2) Nhật Tuấn (cùng đại úy Lê Tử Kỳ) tìm đến nhà ông anh là chuyện thật, lại rất sớm, tức chỉ 10 ngày sau khi nghe tin quân Giải phóng đã vào Sài Gòn như Nhật Tuấn đã thuật trong bài. Mà như thế thì lúc đó chưa có Khóa Bồi dưỡng chính trị cho Văn Nghệ Sĩ do Thành Ủy tổ chức, và câu nhận định của Nhật Tuấn trong bài kể trên :

 “Ôi thôi thôi , thế là bao nhiêu thu hoạch sau đợt thành ủy Sàigòn tổ chức học tập nghị quyết chính trị cho văn nghệ sĩ Sàigòn trôi sạch.” là hoàn toàn vô căn cứ.

 Lớp bồi dưỡng chính trị này chỉ mở có 2 khóa, Khóa đầu (tôi có tham dự) mãi đến khoảng tháng 6 -1976 mới khai mạc, sau khi chính quyền mới đã ruồng bắt hết các văn nghệ sĩ có tên trong danh sách cần bắt giữ như Nguyễn Mạnh Côn, Hồ Hữu Tường, Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn Sĩ Tế, Dương Nghiễm Mậu, Lý Đại nguyên, Duyên Anh, Trần Dạ Từ, Nhã Ca, Minh Đăng Khánh, Lê Xuyên, họa sĩ Chóe…..v...v..cùng rất đông các nhà văn, nhà thơ, nhà báo khác nữa.

 Hơn nữa, dù có theo học khóa Bồi dưỡng chính trị kể trên, tôi cũng chẳng “thu hoạch” được gì hết nên làm sao lại  đến nỗi “bao nhiêu thu hoạch… bị trôi sạch”.

Trong nhiều bài viết cũng như 3 cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa do tôi xuất bản trong năm vừa qua, tôi  cũng đã trình bầy nội dung của cái khóa học này. Nhiều độc giả chắc cũng đã biết sau  khi đọc bộ sách này.

3)  Sau 30-4 qua các đợt bắt bớ văn nghệ sĩ và các đợt Sĩ Quan, Công chức cao cấp đi trình diện cải tạo, tâm trạng mọi người đều rất bất an, ai cũng lo cho số phận của mình, thêm nữa, đời sống trước mặt cho thấy đầy bấp bênh khốn khó, vậy thì chỉ những kẻ nằm vùng mới có tâm trạng an vui và tìm sách “Mác, Lê” để đọc.  Cá nhân tôi, không thuộc loại người ấy nên không thể có chuyện “Ông đưa ra mấy cuốn Mác Lê, mấy cuốn nghị quyết đại hội đảng coi ý‎ tôi ra sao. Tôi bật cười : “ Thôi ông ơi, những cuốn này không nhá được đâu, đến tôi cũng còn chịu nữa ông. Tốt hơn hết ông tìm cách trốn ra nước ngoài. Người tử tế như ông sống sao được với cộng sản ….”

Tôi chẳng là cái thớ gì mà có được những cuốn Nghị Quyết của Đảng để đem khoe ngay sau 10 ngày Nhật Tuấn vào tìm tôi ở Sài Gòn.

Còn về mấy năm sau này, khi nhà in Alpha được cán bộ miền  Bắc giao trách nhiệm in lại mấy cuốn sách Mác, Lênin, tôi được cho mấy cuốn để đọc thì lại là chuyện khác. Quản đốc nhà in Alpha khi đó là ông Lý Thái Thuận, bạn đồng nghiệp cùng dạy Vật Lý với tôi ở nhiều tư thục Sài Gòn trước 1975. Chuyện cho sách như thế cũng là điều bình thường, chứ tôi cũng chẳng bỏ tiền ra mua.

Sự kiện  xẩy ra đã gần 40 năm, chuyện nhớ sai cũng là bình thường nhưng cũng  xin đính chính để tránh gây ngộ nhận.

 Nhật Tiến

 California ngày 30-4-2013


 
 

22 nhận xét:

  1. Bác Tuấn hồi này "phản động" quá... nhưng mà được!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phản động,có sao đâu,từ "réaction" của tiếng pháp ,chuyển qua tiếng việt là phản động hay phản lực đều được cả; avion à réaction
      (máy bay phản lực).Chiếc máy bay chở khách đang bay trên trời,nếu các động cơ không chịu phản động nữa thì số mạng của hằng trăm hành khách trên đó chấm hết.

      Xóa
    2. Phải gọi là :" Phản động,nhưng mà tốt !"

      Xóa
  2. *** 30 THÁNG TƯ – CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ :

    1). Cây quýt này trồng ở đất Hoài Nam có quả rất ngọt, nhưng đem sang trồng ở đất Hoài Bắc thì quả lại chua !?

    Theo cuốn sách 100 mẩu chuyện cổ Đông Tây, Án Anh (tức Án Tử) là con một vị tướng nước Tề thời Chiến Quốc, ông có đạo đức cao và tài ứng đối giỏi. Một lần Án Anh sang thăm nước Sở. Trước khi ông đến, vua nước Sở nói với cận thần :
    – Án Tử là một tay ăn nói giỏi của nước Tề. Y sang đây, trẫm muốn làm nhục, có cách gì không ?

    Một kẻ cận thần góp ý :
    – Đợi lúc Án Tử sang đây. Kẻ hạ thần sẽ cho trói một người dẫn đến trước mặt bệ hạ.

    – Để làm gì ?

    – Để giả làm một kẻ người nước Tề phạm tội ăn trộm.

    Khi Án anh đến nơi, vua nước Sở đãi tiệc trọng thể. Lúc đương uống rượu thì bọn lính điệu một người bị trói vào. Vua Sở hỏi :
    – Tên kia có tội gì mà phải trói thế ?

    Một tên lính thưa :
    – Tên này là một người nước Tề phạm tội ăn trộm.

    Vua nước Sở mỉm cười chế nhạo, nói với Án Anh :
    – Người quý quốc hay trộm cắp nhỉ !

    Án Anh bình tĩnh trả lời :
    – Chúng tôi thiết nghĩ cây quýt mọc ở đất Hoài Nam có quả rất ngọt, nhưng đem sang trồng ở đất Hoài Bắc thì quả lại chua. Đó là do thủy thổ khác nhau mà sinh ra thế. Người ở nước Tề chúng tôi không quen trộm cắp, nhưng sang nước Sở lại sinh ra ăn trộm có lẽ cũng là vì thủy thổ giữa bản quốc và quý quốc khác nhau chăng ?

    -- Mời xem BBC:Kinh tế miền Nam VN trước và sau 1975 http://www.bbc.co.uk/vietnamese/programmes/story/2005/03/agenda_wk14_2005.shtml

    Trả lờiXóa
  3. Một thời cảm động...anh không dám nhận em. Cảm ơn Nhà văn Nhật Tuấn đã cho mọi người thấy được một ngày lịch sử !

    Trả lờiXóa
  4. *** 30 THÁNG TƯ – CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ :

    2). Cây quýt ngọt thời Việt Nam Cộng Hòa,

    a/. Ngay chính ông GS Đặng Phong, đảng viên cao cấp đảng CSVN, tác giả của hàng chục ngàn trang sử kinh tế csvn mà còn phải nhận định:
    . Cuộc sống xã hội và tinh thần trong nội bộ xã hội VNCH, trong trường học, trong công sở, trong các gia đình, xóm giềng, bạn hữu… lại là quan hệ có nề nếp, có văn hóa. Học trò lễ phép với thầy, vợ chồng, cha con, mẹ con thương yêu gắn bó với nhau. Thời đó học trò ra đường không hỗn láo như bây giờ. Không có hiện tượng chửi thề, các quan chức cũng có chơi bời nhưng không tệ hại tới mức như một số quan chức hiện nay. Công an thời đó ít có hiện tượng chặn đường để ăn tiền mãi lộ một cách phổ biến như ngày nay.

    . Xin giấy tờ ở cấp này cấp kia cũng không phải đút lót một cách phổ biến, đặc biệt là trong trường học thì tình trạng chạy điểm, mua điểm, ném phao, quay cóp gần như không có. Có thể nói, so với xã hội trước đây -thời VNCH- thì trên một số khía cạnh nào đó, cuộc sống văn hóa và tinh thần hôm nay đã xuống cấp nghiêm trọng…

    . Những trí thức trước đây, công chức trong công sở là những người có tư cách, đàng hoàng, cả nói năng và hành xử rất có văn hóa. Còn bây giờ, một tỉ lệ đáng kể công chức và cả một số trí thức cũng không có được một phong độ văn hóa như trước đây”

    — Xem BBC: Kinh tế miền Nam VN trước và sau 1975

    b). Nhà văn Dương thu Hương, cùng đoàn quân chiến thắng, tới Sài gòn liền sau «ngày chiến thắng». Bà thấy cảnh sung túc và cuộc sống văn minh của miền Nam, thấy ở nhà sách Khai Trí có bày bán tự do hàng trăm đầu sách về chủ nghĩa cộng sản…bà đã tìm một góc phố, hẻo lánh, ngồi xuống, bật tiếng khóc!.

    Theo như lời bà kể, và than lên : «Tôi đã vào Nam cùng đoàn quân chiến thắng. Nhưng kẻ chiến thắng chính là những kẻ man rợ; còn người chiến bại, chính là những người văn minh !»

    c/. Thi sĩ Vũ hoàng Chương cũng gọi những người cộng sản là loài man rợ, man dại. Họ có lý. Bản chất của những người cộng sản cũng là ác ôn, côn đồ, giết người, cướp của và cực kỳ quỉ quyệt, xảo trá…

    Từ độ người về hỡi loài man dại !
    Dẫu vô tri sỏi đá cũng buồn đau.
    Tiếng thở dài vang tận đáy sông sâu.
    Màu đỏ oan cừu hành hung phố chợ. – Vũ Hoàng Chương

    Trả lờiXóa
  5. Phải nhìn nhận một sự thật là sau 38 năm phỏng giái.Đạo đức con người từ trên xuống càng ngày càng xuống cấp.

    Trả lờiXóa
  6. Thuở còn đi học, các thầy cô thường dạy : cây ngay không sợ chết đứng,chính nghĩa thắng gian tà .Và tuổi trẻ vẫn luôn tin như vậy ,nhưng thực tế không hẳn.Có khi man rợ,độc ác lại thắng tuyệt đối văn minh, nhân đạo; lịch sử VN mấy mươi năm gần đây chứng minh điều đó. Ngày nay chúng ta thấy có những kẻ mặt mày láng bóng,veston ,cravatte chỉn chu,bên ngoài xem ra tử tế nhưng bên trong vẫn là thứ tâm hồn man rợ,độc ác tham lam cực kỳ.Biết sao bay giơ?

    Trả lờiXóa
  7. "... Người tử tế như ông sống sao được với cộng sản ….” Cãm ơn một nhận xét tuyệt vời về cộng sản của ông Nhật Tuấn.

    Trả lờiXóa
  8. Các nhà văn "nhớn" ở xứ Lừa này chưa có ai viết được câu nào như câu "Người tử tế như ông..." của bác Tuấn đâu!

    Trả lờiXóa
  9. Thưa bác abcsukien, xin được đính chính kẻo càng ngày càng tam sao thất bổn, gây nhầm lẫn cho hậu thế: Ngay là đảng viên ĐCS ông Đặng Phong cũng không phải chứ đừng nói là đảng viên cao cấp ĐCS; Ông cũng không phải là giáo sư.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giáo sư Đặng Phong
      Ông sinh năm 1937 [2] [3] tại Hà Tây, mất vào ngày 20 tháng 8 năm 2010.
      Năm 1960, tốt nghiệp ngành lịch sử, Đại học Hà Nội
      Năm 1964, tốt nghiệp ngành Kinh tế Kế hoạch, Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội
      Năm 1991, tốt nghiệp khóa đào tạo nâng cao, Học viện Kinh tế Địa Trung Hải, Montpellier, Pháp
      Ông mất năm 2010 do bệnh ung thư sau một thời gian chữa trị tại Việt Nam và Trung Quốc.[1]

      Ngoài sự nghiệp nghiên cứu lịch sử kinh tế Việt Nam của mình, ông đã kinh qua nhiều công việc như ở Viện Kinh tế Việt Nam, giảng dạy ở trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, và là Phó Tổng Biên tập Tạp chí Thị trường & Giá cả từ năm 1983-1995, thỉnh giảng tại một số trường đại học và các viện nghiên cứu nước ngoài. Ông cũng từng là cộng tác viên của Trung tâm Khoa học Quốc gia Pháp (CNRS), Chủ tịch Tiểu ban Kinh tế Euro - Viet III, Amsterdam, 1997.[4]

      Xóa
    2. Xin thưa bác Nặc danh 03 việc:

      1). Ông Đặng Phong không phải là giáo sư !? !? !?

      Đặng Phong (Bách khoa toàn thư mở Wikipedia):
      . Giáo sư Đặng Phong (1939-2010) là một nhà nghiên cứu lịch sử Việt Nam cận đại, lịch sử kinh tế Việt Nam và cũng là một nhà nghiên cứu kinh tế Việt Nam. Ông là một người bạn thân của nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt.


      . Ông sinh năm 1937 tại Hà Tây, mất vào ngày 20 tháng 8 năm 2010.
      . Năm 1960, tốt nghiệp ngành lịch sử, Đại học Hà Nội
      . Năm 1964, tốt nghiệp ngành Kinh tế Kế hoạch, Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội
      . Năm 1991, tốt nghiệp khóa đào tạo nâng cao, Học viện Kinh tế Địa Trung Hải, Montpellier, Pháp
      . Ông mất năm 2010 do bệnh ung thư sau một thời gian chữa trị tại Việt Nam và Trung Quốc.

      . Ngoài sự nghiệp nghiên cứu lịch sử kinh tế Việt Nam của mình, ông đã kinh qua nhiều công việc như ở Viện Kinh tế Việt Nam, giảng dạy ở trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, và là Phó Tổng Biên tập Tạp chí Thị trường & Giá cả từ năm 1983-1995, thỉnh giảng tại một số trường đại học và các viện nghiên cứu nước ngoài. Ông cũng từng là cộng tác viên của Trung tâm Khoa học Quốc gia Pháp (CNRS), Chủ tịch Tiểu ban Kinh tế Euro - Viet III, Amsterdam, 1997.... http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%B7ng_Phong


      ----------------------------- 2)..."Ngay như là đảng viên ĐCS/VN, ông Đặng Phong cũng còn không phải, chứ đừng nói [tới tư cách] là đảng viên cao cấp của ĐCS/VN quang vinh" (!!!):

      Nếu đúng như thế, thì : Đấy cũng là 01 (trong ngàn, vạn, triệu) sự việc thất thoát chất xám của ĐCS/VN quang vinh

      . . . Giáo sư Đặng Phong, một trong những nhà khoa học có bề dày nghiên cứu lịch sử kinh tế của Việt Nam đã qua đời vào hồi 1g45 ngày 20/8 tại nhà riêng ở độ tuổi 73.

      Với kiến thức uyên thâm và khối lượng các tác phẩm về lịch sử kinh tế nhưng ông được ghi nhớ nhất như một người tiên phong trong việc đổi mới tư duy thời bao cấp.

      . . . Giáo sư Đặng Phong đã từng làm Chủ nhiệm các đề tài cấp bộ Biên niên kinh tế Việt Nam, 2008-2009; Từ đổi mới đến tư duy kinh tế, 2005-2006; Những mũi đột phá trong Kinh tế Việt Nam, 2003-2004; Chủ nhiệm Chương trình 65 năm kinh tế Việt Nam

      GS Đặng Phong còn cộng tác với Viện hàn lâm Khoa học Cuba (2007), Ngân hàng Desjardin, Montréale, Canada (1994), GS thỉnh giảng của nhiều đại học như Đại học Aix en Provence (2007), Đại học Cambridge (2005), Đại học quốc gia Monterey Bay, California (1997)…; cộng tác viên của Trung tâm Khoa học quốc gia Pháp năm 1998, 1999; chủ tịch tiểu ban kinh tế tại EURO-Viet III, Amsterdam năm 1997.

      GS Đặng Phong đã có nhiều tác phẩm được xuất bản, trong đó có những quyển đáng chú ý như So sánh đổi mới kinh tế Việt Nam và cải cách kinh tế Trung Quốc (cùng nhiều tác giả, xuất bản 2003); Long An - mũi đột phá vào kinh tế thị trường (Cùng Ngọc Thanh, xuất bản 2006); Lịch sử kinh tế Việt Nam 1955-1975 (xuất bản 2005), Kinh tế miền Nam 1954-1975 (xuất bản 2004); Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-1954 (xuất bản 2002); 21 năm viện trợ Mỹ ở Việt Nam (xuất bản 1991); Tư duy kinh tế Việt Nam 1975-1989 (xuất bản 2008), Những cuộc phá rào trong kinh tế Việt Nam (xuất bản 2009).

      Ngoài ra GS Đặng Phong còn nhiều công trình đang nghiên cứu, dự định xuất bản như: Lịch sử 1.000 năm Thăng Long qua một con đường (Đường Lê Duẩn), Tư duy kinh tế Việt Nam 1990-2005…

      GS Đặng Phong còn là tác giả của một quyển sách khá lý thú, được NXB Tri thức ấn hành năm 2008 “5 đường mòn Hồ Chí Minh”... http://www.ovsclub.com.vn/show_article.php?aid=26195&lg=vn

      Xóa
    3. --------------------------- 3). Và ...cũng do đấy là 01 (trong ngàn, vạn, triệu) sự việc thất thoát chất xám của ĐCS/VN quang vinh, tôi xin phép đau lòng báo tin cho bác @Nặc danh rằng:

      Tuổi thơ "cháu ngoan" chỉ học
      Đánh "Ngụy", đánh Mỹ, đánh Tây.
      Lớn lên đâu còn gì đánh,
      Cháu ngoan chỉ biết ... đánh giày!



      Nước ta giờ là của Đảng,
      Tự Do, dân chết mặc bay,
      Độc Lập, quan ngồi tham nhũng,
      Hạnh Phúc, trẻ lết ăn mày!



      Hoàng Sa thì không còn nữa,
      Nam Quan, Bản giốc đã bay,
      Cao nguyên của Tàu Bô-Xít,
      Cháu ngoan chỉ có gốc cây!



      Mỹ, Tây bây giờ là bạn,
      Còn Tàu là bố, là thầy,
      Nhân dân, có đảng ta trị,
      Chúng cháu xin nhận ...đánh giày!

      - Theo: Du Hồ

      Xóa
  10. 3). Cây quýt chua thời Cộng sản Việt Nam: a/. Giả dối lên ngôi

    === Nhà văn csvn Dương Thu Hương -từng là đảng viên cao cấp Đảng Cộng sản Việt Nam- trong quyển THIÊN ĐƯỜNG MÙ, bà đã có nhận định về 'Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam / Bách khoa toàn thư mở Wikipedia' ...cực kỳ chính xác:

    ” Vả chăng, trong lịch sử bốn ngàn năm, triều đình Cộng sản là triều đình duy nhất cho tới nay, dạy cho con gái, con dâu vu khống bố hiếp dâm; dạy con trai chỉ vào mặt bố “đả đảo thằng bóc lột”; dạy cho láng giềng tố cáo điêu chác, đâm chém, dày xéo mồ mả của nhau v.v… vào những năm 1953, 1954 và kéo tới mùa Xuân năm 1955.

    "Khi [một thế hệ] con người đã đủ can đảm vu khống, nhục mạ ngay bố mẹ đẻ của mình thì [nhiều thế hệ sau đó] họ sẽ thừa sự nhẫn tâm để làm những điều tàn ác . . .gấp ngàn lần như thế đối với tha nhân” ----Xem:
    . http://s226.photobucket.com/user/xunau/media/1-1.jpg.html
    . http://s226.photobucket.com/user/xunau/media/11.jpg.html


    === Ông Trần Quốc Thuận -đại biểu kiêm Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc hội csvn- nói rằng tham nhũng ở Việt Nam không chỉ gây ra thiệt hại vật chất mà còn khiến đạo đức của cả xã hội VN suy thoái !!

    - Trong một cuộc trả lời phỏng vấn thẳng thắn trên nhật báo csvn Thanh Niên, ông THUẬN đã phát hiện ra một thảm trạng đau lòng:
    . Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của Nhà nước… không tham nhũng mới là lạ !?.

    . Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm [ngàn ngàn] tỉ.

    . Cái lớn nhất chúng ta bị mất, đó là mất đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội đang khiến người Việt Nam phải “tự nói dối với nhau để mà sống” (!!!)



    === Thừa nhận của ông Trần Quốc Thuận, được đăng tải trên BBC dưới nhan đề: Cơ chế khiến người Việt nói dối và nó lập tức nhận được nhiều chục phản hồi hết sức bức xúc, tâm huyết, chân thật, có giá trị… Tôi chỉ xin trích 03 phản hồi:

    . @Ngọc Anh, TP. HCM: …Dối trá đã trở thành một căn bệnh trầm kha của xã hội VN, lây lan đến những em học sinh rất nhỏ. Từ bé các học sinh của chúng ta đã phải dối trá (quay cóp, đạo văn) để đạt được điểm tốt, để có được bằng này, bằng kia với người khác thì sau này cũng sẽ dễ dàng dối trá để đạt được mục đích của mình. Suy cho cùng thì tất cả cũng do cơ chế của VN cả…

    . @Tam Tu, Đà Nẵng: …chuyện ông Thuận nói thì tôi cho đây là sự thực phủ phàng mà vô cùng đau xót. Thực tế là xã hội ta đang có tình trạng như vậy. Tôi đã trăn trở rất nhiều, đành rằng chúng ta phải trả giá cho sự phát triển nhưng sự trả giá ở đây là quá đắt…

    . @Dominic Nguyen, Santa Barbara: Năm ngoái lần đầu tiên có dịp về thăm Hà Nội, người bạn giới thiệu cuốn truyện “Chuyện làng Cuội” của nhà văn Lê Lựu. Đọc xong thấy người dân thời đầu Cách Mạng ghê quá, họ nói dối để sống, họ nói dối không biết ngượng, nói dối thì mới vượt thành tích được. Nói dối trở thành “đạo đức xã hội chủ nghĩa”… Sau 1975, người ta truyền miệng nhau câu cao rao như thế này:

    Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt
    Lọc lừa, luồn lụy… lại lên lương !.

    Thôi biết làm sao, vận nước đã đến thế rồi!. Cầu Trời khấn Phật may ra có lấy lại được lòng đạo đức “Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín” chăng !?.

    — Xem: Cơ chế khiến người Việt nói dối? http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/05/060522_system_flaws.shtml

    Trả lờiXóa
  11. === Cái thảm trạng đau lòng: Giả dối lên ngôi -người Việt Nam đang phải “tự nói dối với nhau để sống”- cũng được nhà văn 60 năm tuổi đảng NGUYỄN KHẢI minh họa sống động trong tùy bút cuối đời của mình:

    . . . “Người cầm quyền csvn cấp cao nhất và cấp thấp nhất đều biết cách nói mơ hồ, càng nói mơ hồ càng được đánh giá là chín chắn. Và họ nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy. Vẫn biết rằng nói dối như thế sẽ không thay đổi được gì vì không một ai tin nhưng vẫn cứ nói. Họ nói đủ thứ chuyện, nói về dân chủ và tự do, về tập trung và dân chủ, về nhân dân là người chủ của đất nước còn người cầm quyền chỉ là nô bộc của nhân dân. Rồi họ nói về cần kiện liêm chính, về chí công vô tư, về lý tưởng và cả quyết tâm đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa cộng sản.

    . . . Họ nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không biết xấu hổ, không biết run sợ. . . . còn mình là người dân, mình chả nên hỏi lại nói thế là thật hay không thật !?. Mình cứ làm theo ý mình và mình cũng sẽ [phải] nói dối, nói che đậy…”

    – Xem đoạn 18: ĐI TÌM CÁI TÔI ĐÃ MẤT http://viet-studies.info/NguyenKhai_DiTimCaiToiDaMat.htm

    Trả lờiXóa
  12. Thời nay nói dóc là chuyện bình thường, thủ tướng còn nói dóc trước bàn dân thiên hạ nửa là phó thường dân :Tôi không dẹp dược tham nhủng ,tôi sẻ từ chức( lời 3 dủng cách đây 6 năm ).

    Trả lờiXóa
  13. Đã ngót 38 năm chúng ta đã chứng kiến những biến đổi tệ hại của đất nước. Chuyện đất nước đảo điên hôm nay những người có tầm hiểu biết thì đã biết, những người it hiểu biết thì cũng đã biết với cái cái đà xuống cấp của toàn xã hội là dấu hiệu tan rã của một xã hội mất nhân bản, hiện tại thì buồn nhưng tường lai lại có hứa hẹn vì như một hạt lúa nó phải thối rữa cái lớp vỏ để cái mầm mới co cơ hội đâm trồi. Có một điều mà thế hệ hôm nay phải làm đó là cái mầm mới phải được phát triển trong ôi trường lành mạnh nếu không lại chết yểu thì cũng bang không.

    Trả lờiXóa
  14. Mỗi người một vẻ ...mười phân vẹn mười !
    Nhà văn NhTuấn viết lách nên nhào trộn thời gian để đạt tới điều mình muốn nói
    (thay vì kết án)còn nhà văn NhTiến thì đúng là thật thà thẳng thắn như tư cách
    và văn phong của ông dưới chế độ VNCH.

    Trả lờiXóa
  15. có nhiều chuyện mà thế hệ sau không biết quá

    Trả lờiXóa
  16. Thường thường thì người em bao giơ cũng tiến xa hơn ông anh. Ấy là khi cả hai đều sống chung trong một môi trường.

    Với trường hợp cá biệt NT,NT nơi đây, tôi thích ông anh hơn ông em.

    Ông em tuy cũng có văn phong đặc biệt đấy. Xem được , đáng đọc, đáng xem. Nhưng vẫn còn bị môi trường khắc nghiệt làm hỏng đi mất một phần tài năng.

    TV, Paris

    Trả lờiXóa