(tiếp theo)
Tưởng cũng nên ghi lại
ở đây là luôn luôn có sự cải tiến về tổ chức sau mỗi kỳ Giải Thưởng Văn Chương.
Nhưng có một nguyên tắc không thay đổi là không
đòi hỏi một điều kiện nào về nội dung hay hình thức của các tác phẩm. Theo tường thuật của nhà văn Nguiễn
Ngu Í, Bách Khoa CXXXVIII - 113, chủ tịch Hội đồng Giải Văn chương Toàn
quốc lần thứ ba, Thu Giang Nguyễn Duy Cần đã nêu lên tiêu chuẩn lựa chọn của
Hội đồng, thâu tóm trong hai chữ Văn
chương có nghĩa là ý hay lời
đẹp và theo ông: "Tác
phẩm được chọn sẽ là phản ánh của một nền văn hoá tự do, nghĩa là không bị bó
buộc trong khuôn khổ của một hệ thống tư tưởng nào, hay phải theo một khuynh
hướng văn nghệ hay chính trị nào cả".
Sau khi phát giải, ông Lê Ngọc Trụ, đại diện cho các nhà văn trúng giải, lên
phát biểu ý kiến. Ông cho rằng sự lựa chọn ngày phát giải đúng vào ngày huý
nhật Nguyễn Du thật là đầy ý nghĩa, và gợi cho ông và các bạn văn trúng giải
tinh thần trách nhiệm thiêng liêng, ấy là thiên chức của nhà văn đối với tiếng
Việt và nguyện vọng của nhà văn đối với tiền đồ văn hóa Tổ quốc. [Nguiễn
Ngu Í, Bách Khoa CXXXVIII - 113]
Đây là Giải Văn chương Toàn quốc lần thứ ba và cũng là giải văn chương cuối
cùng của nền Đệ nhất Cộng Hoà. Do những biến động chính trị, Giải Văn Chương
của Đệ Nhị Cộng Hoà 1963-75 chỉ được phục hoạt kể từ 1966.
Cũng nên ghi nhận thêm ở đây, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi 9 năm của
nền Đệ Nhất Cộng Hoà, giới làm văn hoá đã xây dựng được nền móng vững chắc ban
đầu trong sinh hoạt Văn Học Nghệ Thuật của Miền Nam. Các nhà văn nhà thơ được
trao giải sau này đều là những tên tuổi lớn của 20 năm Văn Học Miền Nam
như: các thi sĩ Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, các nhà văn Bình Nguyên Lộc, Nguyễn
Mạnh Côn, Vũ Khắc Khoan, Doãn Quốc Sỹ, Võ Phiến, Nhật Tiến, Linh Bảo...
Lễ trao giải Văn Chương Toàn Quốc 1960-1961
nhà văn Nhật Tiến đứng thứ hai từ trái
NHẬT TIẾN VÀ VĂN HÀO
NHẤT LINH
Cuối năm 1955, qua Trương Cam Vĩnh là em nhà
văn Trương Bảo Sơn, Nhất Linh nhận được bản thảo Những Người Áo Trắng cũng là tác phẩm đầu tay của Nhật
Tiến. Nhất Linh nhận ra văn tài của Nhật Tiến nên đã chọn và đưa ngayNhững
Người Áo Trắng cho nhà Phượng
Giang xuất bản. Nhất Linh giới thiệu Nhật Tiến vào Văn Bút mà lúc đó Nhất Linh
đang là Chủ tịch, và đồng thời cũng mời Nhật Tiến viết cho tạp chí Văn Hoá Ngày
Nay. Mối giao tình giữa văn hào Nhất Linh và Nhật Tiến từ 1955 tới 1963 phải
nói là sâu đậm.
Năm 1963, tình hình chính trị Miền Nam
cực kỳ biến động nơi các thành phố với những cuộc biểu tình tự thiêu, giữa lúc
khói lửa ngập trời do cuộc chiến tranh phát động từ Miền Bắc Bắc đã lan rộng ra
khắp cá tỉnh Miền Nam .
Cái chết của Nguyễn Tường Tam nhà hoạt động chính trị và Nhất Linh nhà văn là
một nét của thảm kịch giai đoạn đó. Đó là một phần của lịch sử. Cái chết
của nhà văn Nhất Linh thủ lãnh của Tự Lực Văn Đoàn là một xúc động lớn cho giới
trẻ Miền Nam
lúc đó. Người viết muốn ghi lại ở đây một chút riêng tư liên quan tới bản Di
Chúc của Nhất Linh.
Có lẽ Nhất Linh đã chuẩn bị chu đáo cái chết của mình từ mấy tuần lễ trước. Bị
theo dõi, nghĩ rằng bản di chúc của ông có thể bị tước đoạt, thời điểm năm 1963
chưa có máy photocopy, scanner, internet phổ biến như bây giờ. Nhất Linh đã
viết thêm một bản di chúc thứ hai giao cho nhóm sinh viên. Lúc đó tôi đang học
năm thứ ba Y khoa. Vào những ngày đầu của tháng Bảy, 1963 Nguyễn Tường Quý chở
anh là Nguyễn Tường Vũ [con của ông Nguyễn Tường Thuỵ, người anh cả của mấy Anh
Em gia đình Nguyễn Tường] xuống Đại học xá Minh Mạng tìm tôi. Quý chờ xe ở
ngoài, chỉ có Nguyễn Tường Vũ vào gặp. Không nói gì nhiều, Vũ trao tay cho tôi
một phong thư mỏng, cho biết đó là một trong hai bản di chúc viết tay của Nhất
Linh: "Nhờ Vinh giữ, khi
cần Vinh đưa lại". Khi Nguyễn Tường Vũ ra về, tôi đã lặng lẽ cất bản
di chúc thứ hai ấy - như một chứng từ lịch sử, trong tủ sách giữa những trang
bộ Từ điển Đào Duy Anh bìa cứng dầy cộm do Nxb Minh Tân, Paris xuất bản.
Bản Chúc thư ngắn, cô đọng chỉ với 71 chữ:
"Đời tôi để lịch sử xử, tôi không chịu để ai xử cả. Sự bắt bớ và xử tội
tất cả các phần tử đối lập quốc gia là một tội nặng sẽ làm cho nước mất về tay
cộng sản. Tôi chống đối sự đó và tự huỷ mình cũng như Hoà Thượng Thích Quảng
Đức tự thiêu để cảnh cáo những người chà đạp mọi tự do."
7 tháng 7, 1963_ Nhất
Linh Nguyễn Tường Tam
Nhất Linh tuẫn tiết vào ngày 7 tháng 7
năm 1963. Chỉ một ngày sau bản tin của UPI/ United Press International do Neil
Sheehan gửi đi sáng ngày 8 tháng 7, 1963 đã phổ biến rộng rãi trên báo chí thế
giới:
"South Viet Nam Eminent
Writer Commits Suicide" by Neil Sheehan, "South Viet Nam 's most eminent
writer committed suicide today as a political protest on the eve of his trial
for alledged complicity in the abortive 1960 coup against President Ngo Dinh
Diem. Nguyen Tuong Tam [mispelled Pam by Sheehan] 58, who wrote under the pen
name of Nhat Linh, left an eloquent testament protesting against Diem's rule.
The former nationalist leader died in a hospital after taking poison. The
suicise of Tam, considered Viet
Nam 's greatest writer of the 20th century,
came at a time of growing political and religious unrest under Diem's regime.
His death was expected to stir further political repercussions, particularly
among the country's intellectuals... The text of Tam's short testament said:
"History alone will judge my life. I will allow no man to try me. The
arrest and trial of all the nationalist opponents of the regime is a crime
which will force the nation into the hands of the communists." UPI 7/8/1963
Bản Di chúc của Nhất
Linh (trái), bản tin UPI (giữa), Nguyễn
Tường Vũ (phải) thập niên 1960 [nguồn: Nguyễn Tường Quý, Nguyễn Tường Thiết]
Và như vậy là bản chúc thư thứ nhất của Nhất Linh đã tới tay báo giới ngoại
quốc. Bản tôi hiện giữ không còn tầm quan trọng một-mất-một-còn như lúc Vũ trao cho tôi trước đó. Sau
này, qua Ls Nguyễn Tường Bá, tôi được biết bản chúc đã được nhà báo Như Phong
chuyển tay cho hãng thông tấn UPI.
Đám tang Nhất Linh diễn ra ngày 13 tháng 7, 1963. Thành phần đưa đám ông đa số
là học sinh sinh viên. Nỗi xúc động của họ đa phần hướng về cái chết của một
nhà văn, trong khi các đồng chí của ông thì muốn dán nhãn cho cái chết của Nhất
Linh Nguyễn Tường Tam như một "tuẫn tiết chính trị". Bấy lâu, từ
những thập niên 1930, Nhất Linh đã là một khuôn mặt của quần chúng / public figure về cả hai phương diện văn học và chính
trị. Phần nào văn học hay chánh trị đậm nét hơn là do tâm cảnh của từng người.
Tôi vẫn thấy đậm nét văn học của đám tang Nhất Linh ngày hôm đó. Bức hình chụp
chân dung Nhất Linh của họa sĩ Nguyễn Gia Trí, câu đối viếng của thi sĩ Vũ
Hoàng Chương với toàn tên tác phẩm của Nhất Linh:
Chân dung Nhất Linh by Nguyễn Gia Trí
"Người quay tơ, đôi bạn, tối tăm, anh phải sống chứ sao
đoạn tuyệt
Đời mưa gió, lạnh lùng, bướm trắng, buổi chiều vàng đâu chỉ nắng
thu"
(còn tiếp)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét