(tiếp theo)
“Nhiều lúc tôi nhíu mắt trước gương tự hỏi mình là ai và cố
tìm một trả lời. Thụ trả lời thay tôi bằng cách bồng ẵm tôi lên giường biến tôi
thành hổ cái, đánh thức những rực rào của hai bầu ngực tôi liên tục rúc lên
những hồi còi dài.”
Và chính nàng cũng “thừa nhận” :
“Tôi hay chồm lên người Thụ nuốt lấy anh vồ vập. Tôi ưa kéo
Thụ lên chà xát. Tôi bắt đôi tay Thụ bóp nắn liên tục. Tôi muốn đã cơn khát
thèm …Thụ nào biết. Thụ cứ hay van xin tôi đừng hực lên như hổ cái.”
Yểu điệu thục nữ mà “ hổ cái” vậy là vào loại siêu. Siêu hơn
nữa, cổ kim chưa hề thấy, là khi về quê chồng, thắp hương trước bàn thờ , nhìn
thấy ảnh bố chồng , cái cảm giác đầu tiên của nàng lại cũng là thuộc về …da
thịt :
“Len lén luồn qua mâm trên, kính cẩn lấy ba nén nhang châm lửa cắm lên
bát hương đặt cạnh khung ảnh một người đàn ông trung niên có hàm răng hơi nhô
với tia nhìn sắc lạnh, tôi khấn lạy ba lần. Vừa thụt lùi vừa liếc trộm khung
ảnh cha chồng, ống chân tôi đau tấy lan dần. Một khắc, tôi nghĩ đến ám dấu cơ
thể biết báo hiệu trước những chuyện bất thường.”
“ Những ám dấu cơ thể báo
hiệu chuyện bất thường” của cô con dâu chắc bị mẹ chồng phát hiện nên bà liếc
xéo cô với “ cái liếc xéo đầy cay nghiệt. “. Và rồi như máu ghen nổi lên, đêm
hôm đó bà không muốn cho nàng nằm trên
tấm phản kê ngay dưới bàn thờ :
"Anh chị Thụ
vào buồng mà ngủ. Trong ấy ban đêm chuột hay thọc mạch, dém màn vào chiếu cho
chặt kẻo nó vào giường."
Bà dặn “dém màn cho chặt” chẳng phải lo chuột mà chính là
lo …hương hồn chồng bà. Tuy nhiên đêm đó nàng vẫn nằm trên
chiếc phản trước bàn thờ cạnh ông chồng ngủ như chết, thế rồi, đến đêm nàng thấy :
“Không một tiếng
gió nhưng tấm màn đỏ che bàn thờ cứ chốc chốc lay động khẽ khàng, chỉ mình nó
đang chuyển động đỏ lừ trong thời gian lẫn không gian ngưng bặt. ... Không khí
mỗi lúc một ẩm thấp, nực nồng khoá cứng lấy tôi trên mặt phản… . Tứ chi rã rời,
đầu váng vất, mồ hôi tôi rịn rạn dính bết. Bộ đồ ngủ tự nhiên mở khuy trễ nải
lạ lùng. Tôi nhìn hàng cúc nhàu nát lạ lẫm, giống Thụ vừa vò nát chiếc áo và
tôi vừa bận lên mình chưa kịp cài khuy. Cạnh tôi, Thụ vẫn ngủ im bằn bặt, ngoan hiền trẻ thơ, đôi má phụng phịu ninh nính. Tôi
đâm nghi hoặc, kín đáo luồn tay xuống dưới. Chất lỏng đẫm ướt sền sệt ngầy ngậy
mông đùi, thấm nhầy chiếc quần lót mỏng. Thụ trở mình ú ớ giữa giấc mơ. “
Thế là đã rõ, cái “chất lỏng sền sệt” đó không phải của
chồng nàng mà chính là của ai đó đằng sau tấm “ màn đỏ che bàn thờ”. Hết giỗ, trở về thành phố, sau khi đã dọ hỏi
chồng để biết chắc chàng không làm cái việc đó , nàng không những không kinh
hoàng mà còn “ Cảm giác như tiếc, như nhớ
chiếc phản và bàn thờ với màn đỏ che đậy. Cảm giác lạ lùng mà chính tôi cũng
không hiểu. “
Một tháng sáu lại tới giỗ
ông nội, nàng lại cùng chồng về quê. Dường như bà mẹ chồng biết được cái chuyện
“loạn luân” tháng trước nên “ không mấy
vồn vã… cố tình thức khuya để canh chừng con dâu. “. Còn cô con đâu thì
dường như sửa soạn gặp lại người cõi âm nên “ cẩn thận đi tắm trước khi lên phản. “ Quả nhiên, đêm đó, nàng lại thấy
“người ơn ởn”. “Ngoài sân cửa nhà mở toang và ánh trăng vẫn đang rọi những mảng
sáng cuối cùng. Đúng lúc tôi chống tay định nhỏm dậy thì tấm màn đỏ nhúc nhích
và tứ chi nặng trĩu. “
Lần này chẳng còn nghi ngờ
gì nữa, cái người sắp đè lên nàng chẳng phải anh chồng vô tâm mà chính là
…người cõi âm :
“ Từ sau tấm màn đỏ, những chiếc bóng bay ra lũ lượt tích
tụ thành mảng đen lớn. Trái tim tôi muốn nhảy dựng khỏi lồng ngực, tôi nhắm
chặt hai mắt trong kinh sợ tột cùng, nhưng vẫn cảm giác rõ rệt trước mặt khối
đen đang lẩn nhẩn về phía mình. Tựa quả đất đang nặng nề đè nghiến tấm phản…
Khí quyển mỗi phút một nực nồng, rít ẩm, ngột ngạt. Thời gian như bất tận, tôi
không dám ngoái lại nhìn mảng đen đã rất gần, chỉ tích tắc nữa sẽ ập xuống
mình. Tay chân tê cứng mà lạ thay, hai con ngươi tôi mở to chưa từng thấy, sáng
xuyên thủng màn đêm, đến nỗi tôi nhìn được cả những sợi lông mi của chính mình
đang vòng cung lên vầng trán căng rát, xót rạn mồ hôi. ..”
Thế rồi cuộc mây mưa không
tiền khoáng hậu giữa người âm và kẻ dương, giữa
vong hồn bố chồng và con dâu được diễn tả thật chi li :
“Mảng đen đã thôi uốn lượn trên mền vải, nó thò hẳn vào
lùng sục từng bộ phận thân thể tôi. Bàn tay lần rờ trọn đường viền môi, nắn
từng chiếc răng xinh xắn, hệt như khi Thụ trườn lên tôi thổi khúc dạo đầu. Đến
hai núm vú bàn tay đang lạnh lẽo chợt nóng rẫy. Mỗi ngón thiêu rụi tôi như lửa…
Bàn tay vẫn lẩn nhẩn nơi êm ái mượt mà làn da bụng con gái. Bàn tay bắt đầu
mạnh bạo hơn gỡ lớp vải kết mồ hôi, bóc tách thuần thục. Mồ hôi tướp ướt đùi
non, rãi rà rề xuống mặt phản trơn rít. Rồi khi bàn tay túm trọn lụa nhiễu đen
óng, mảng đen bỗng tan loãng hiện rõ hình dáng một con người nghênh ngáo. “
Khi nhận ra rõ ràng “bố
chồng” đang ân ái với mình lẽ ra cô con đâu phải vùng dậy mà chống đỡ , nhưng
nàng thì không :
“Tôi hiểu mình phải im lặng, im lặng trong sợ hãi tột tận
đời người. Khói đen tan biến hết. Tôi hét lên, tôi thấy mình hét lên một tiếng sập
trời khi lờ mờ nhận ra đường nét trên gương mặt đang đè mình. Tia nhìn xéo sắc
lạnh, hàm răng hơi nhô đanh ác đầy quen thuộc. Chưa kịp định thần, chiếc quần
tôi đã bị kéo phăng bằng một động tác như ảo thuật. Mồ hôi rìn rịn bức bối hai
đùi, đúng khi tôi cảm được sự cương cứng thúc lên bụng thì cánh cửa buồng mở
toang và mẹ chồng tôi hiện ra với chiếc bật lửa….”
Vậy là bà mẹ chồng ngủ trong buồng riêng không
yên tâm chạy ra và chắc cũng nhìn thấy :
“Bóng đen vẫn nhịch, từng phân nhịch xuống. Đôi mắt mẹ chồng
nhìn vào phản làm tôi hãi hùng hơn tất cả những gì đang chịu đựng. Tia nhìn
sòng sọc, hằn học, cay nghiệt bổ tát mỗi phân vuông cơ thể tôi loã lồ. Ánh mắt
ấy như muốn thiêu cháy mỗi sợi lông măng hình hài tôi. Cố vùng vẫy, cằn đạp
thoát cái nhìn của bà, tôi quên cả bóng đen đang nhinh nhích đã gần kề cửa sông
con gái. Bóng tối tan chảy, lửa bùng lên loang khét tấm màn đỏ. Mẹ chồng tôi
phẩy lia phẩy lịa nắm nhang khắp bàn thờ như điên dại. Bóng đen rít lên một
tiếng man rợ xoẹt ngang lửa nhang. Bụng tôi kéo một vật gì dài cứng thép. Hụt
hẫng rơi tòm tôi xuống đâu đâu. “
Cuộc mây mưa đã xong, lẽ ra phải thấy ô nhục, xấu hổ, nhưng
mà ngược lại , nàng chỉ “cảm thấy có làn
gió thổi mát sợi tóc, những làn gió làm ngả rạp bãi ngô lao xao… và giấc ngủ đến ngon tuyệt diệu trong đời.
“ không hề để ý tới “ mắt chồng hằn lên
những tia đỏ dại cuồng. “
Sáng hôm sau, để khẳng định
sự kiện đêm trước, nàng “ thay áo quần,
bỏ ra bộ đồ ẩm rít mồ hôi nhàu nhĩ, quần lót đặc quánh thứ chất nhầy ngà tôi
chẳng biết gọi tên…” . Vậy ‘sự việc “ đã xác thực trăm phần trăm chứ chẳng
còn phải tưởng tượng. Nàng “ kéo roạc tấm
màn đỏ trước bàn thờ…đập ngay vào mắt là hai huân chương liệt sĩ, một Điện Biên, một đường 9 Nam Lào. Hai tấm ảnh truyền thần dương cặp mắt dài dại song vẫn là tia nhìn
lạnh lẽo đầy hãnh tiến.”
Vậy là hai người đàn ông này
đêm qua đã “mây mưa” với nàng đây.
“Sống lưng tôi lại ởn sốt. Những đôi mắt đang chằm chằm hắt
tia nhìn sắc lạnh lên thân thể. Tôi quay lưng trước đôi mắt đêm qua đã vờn rượt
lên tấm thân nóng ẩm kích động đàn bà của mình.”
Không một chút ăn năn, hổ
thẹn, ngược lại, một cơn phấn khích ào tới khiến nàng “ chạy ra sân, chạy xuyên cánh đồng ngô đã vàng trĩu, bóng nhẫy những quả
bắp căng rửng hạt tròn. Gió …dần dật vừa vuốt ve vừa sờ soạng chiếc áo cánh
thêu cành hoa đỏ đậm vắt ngang hai bầu ngực tôi đang thở gấp. Tôi muốn thân thể
tôi được giải phóng, tôi muốn bầu ngực mình núng nẩy tự nhiên reo hát. Chúng
đang kêu lớn lên rằng đêm qua trí óc tôi không mơ, chúng đã bị vầy vò, bị liếm
láp, bị nát nghiền. “
Thế rồi giữa nghĩa địa nàng
ngắm những “Tia nhìn xéo sắc lạnh, hàm
răng hơi nhô của những tấm hình trên mộ bia thản nhiên, tráo trơ hãnh tiến một
cách bình lặng.”
Những tia nhìn đó là của
những người đã đè nàng đêm qua . Và nàng
tự nghĩ : “Nhưng sao tôi không
chống cự? Phải chăng tôi đồng loã, phải chăng tôi đã ưỡn người lên chờ đón? ….
Tôi là ai, từ đâu đến? Tổ tiên đế vương Trung Hoa tay dài chạm gối nhà Thụ muốn
gì ?”. và rồi cơn khát tình lại đến khi “Gió sớm từ sông rì rào đổ thốc qua quần bò áo cánh đen. Thân xác tôi
buôn buốt, nhưng nhức từng cơn, nhưng là sự nhưng nhức kích động, hỏi đòi và
đau đớn. “
Nàng thấy “ bầu ngực vẫn chỉ chực vểnh lên đĩ thoã. Nó
đang mơn trớn, dỗ dành hoang đàng. Thung lũng mồ mả mười một ngôi mộ đẫm rượt
sương đêm. Những cọng cỏ chà cứa vào chân tôi hay chân tôi lướt lên chúng mời
mọc? Mười một ngôi mộ yên bình, sự yên bình thái quá một u mê. Tôi muốn những
ngôi mộ nứt đất chui ra từng bóng ma,
từng oan hồn liệt sĩ xéo sắc, tay dài chạm gối. Tôi nghĩ mình sẽ không sợ hãi.
Tôi muốn họ trả lời tôi họ muốn gì ở đứa con gái nhiều xúc cảm này và có gan
hãy hãm hiếp tôi giữa ban ngày ban mặt. “
Và rồi khi cơn khát bùng nổ,
“má tôi nóng hực, miệng tôi lại khát
cháy. Giật tung hàng khuy áo, cành hoa đỏ thẫm đứt đôi, tôi xoay vòng quanh
mười một ngôi mộ. …Tôi chạy giữa bãi tha ma thênh thang hoang dại. Tôi múa điệu
múa da thịt tươi tốt, thách thức thần linh, thách thức âm hồn dòng dõi Trung
Hoa nhà Thụ. “
Qua thực là một vũ điệu độc
đáo vô cùng .
(
còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét