Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 171 - Cột đồng …có hai cột đồng !!!





                        

Tối nay thằng Bảy xe ôm đi đâu về cười rinh rích. Chị Gái hủ tíu tò mò :

“ Mày đi đâu về, có chuyện gì cười vậy Bảy ?”

Thằng Bảy xe ôm cười hề hề :

“ Tôi vừa đưa ông khách tới nhà chị Phượng cave …chuyện tức cười lắm…mà hổng nói ra được…”

Gã Ký Quèn góp chuyện :

“ Có cái mẹ gì không nói ra được. Lại chuyện thằng chả “dê” cô Phượng cave chớ gì ? Mày nhìn trộm hả ?”

Thằng Bảy xe ôm gân cổ cãi :

“ Trộm đâu trộm. Công khai đàng hoàng …”

Gã Ký Quèn lại hỏi :

“ Mà mày nhìn thấy gì ?”

Thằng Bảy xe ôm:

“ Tôi nhìn thấy…tôi nhìn thấy…”

Nó cứ ấp a ấp úng làm cả quán lăn ra cười. Bà tổ trưởng cằn nhằn :

“ Có mỗi chuyện đó thôi mang ra nói làm gì ô uê quán người ta…”

Ông đại tá hưu xua xua tay :

“ Phát huy dân chủ cơ sở mà….đảng nói rồi ... muốn nói gì nói…không chửi  đảng, không chửi chế độ được rồi…”

Thằng Bảy xe ôm hăng lên :

“ Vậy tôi nói nha…tôi nói nè…”

Nó cứ cà lăm, cà lăm làm ông đại tá hưu sốt ruột :

“ Có gì nói cha nó ra…dứ hoài…”

Gã Ký Quèn đoán già đoán non :

“ Phải mày nhìn thấy cổ từ phòng tắm bước ra không ?”

Thằng Bảy xe ôm lắc quày quạy :

“ Không…không…cổ đang nằm trên giường…”

Ông đại tá hưu sốt ruột :

“ Nằm trên giường rồi sao ? Bộ cô cởi truồng hả ?”

Thằng Bảy xe ôm vội vàng :

“ Không … không phải truồng…mặc quần hẳn hoi…mà quần ngắn không có ống…”

Ông đại tá hưu thở hào hển :

“ Quần không có ống chắc quần xi líp hả ?”

Thằng Bảy xe ôm lại lắc đầu :

“ Không phải xi líp..quần đùi đàng hoàng chỉ không có ống thôi…”

Gã Ký Quèn sốt ruột :

“ Vậy phải ngắn…ngắn tới bẹn chớ gì ? Rồi sao nữa ?”

Thằng Bảy xe ôm cười cười :

“ Cổ nằm ngửa, hai tay chống nạnh, giơ cao cặp giò lên tựa vào tường…”

Ông đại tá hưu lắp bắp :

“ Rồi sao…? sao nữa…?”

Thằng Bảy xe ôm gọn lỏn :

“ Có vậy thôi…”

Bà tổ trưởng cao giọng :

“ Có vậy thôi à ? Tưởng quần thảo nhau đổ giường đổ ghế ấy chớ …”

Thằng Bảy xe ôm cười hì hì :

“ Có điều….”

Ông đại tá hưu sốt ruột :

“ Có điều sao mậy ?”

Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :

“ Có điều …cẳng chân chị Phượng cave nom như cái …cột đồng Mã Viện …”

Chị Gái hủ tíu thắc mắc :

“ Cột đồng Mã Viện là sao ?”

Gã Ký Quèn giảng giải :

“ Mã Viện là thằng tướng tàu. Sau khi sang xâm chiếm nước ta nó chôn một cái cột đồng có ghi “ đồng trụ triết…Giao Chỉ diệt’…tức là cột đồng mà gẫy nước Giao Chỉ bị diệt…Sau người Nam đi qua đó, lại vứt xuống hòn đá chôn luôn trụ đồng để khỏi gẫy…”

Ông đại tá hưu quát :

“ Thằng Bảy xe ôm kia…cột đồng Mã Viện có một cái…cẳng chân cô Phượng cave lại hai…mày ví von vậy sao được ?”

Thằng Bảy xe ôm gân cổ cãi :

“ Thì rút kinh nghiệm Mã Viện , ngày nay tàu nó trồng hai cột , chôn cái này còn cái kia …”

Gã Ký Quèn cười đểu :

“ Vậy nó trồng hai cái cột ấy ở đâu ?”

Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :

“ Chắc một cái ở Hànội … một cái ở Sàigòn …nhưng tối mật, Việt Nam không ai biết...chỉ hỏi  đồng chí Tổng Bí thơ Tập Cận Bình may ra …”



Cả quán cười ồ, trừ ông đại tá hưu và bà tổ trưởng…



28-7-2014












Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014

CHUYỆN XƯA- NAY MỚI NÓI - KỲ 38 - Đấu tố trở lại.- KỲ 2




         Nguyễn Khải bạo miệng ...

       (trích hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh)

                                 NGUYỄN ĐĂNG MẠNH

“Nói chung cộng sản coi văn nghệ sĩ như rác. Lê Duẩn coi Tố Hữu cũng chỉ như một con hát. Nhưng lại sợ văn nghệ. Vì chỉ dùng tuyên truyền, dùng nước bọt mà giành được nước. Cộng sản chỉ toàn đào tạo gia nhân, đầy tớ, bọn nịnh hót...”

Nguyễn Khải khác hẳn Nguyên Ngọc. Thiết thực, không phiêu lưu mạo hiểm, không muốn chết, không muốn đi tù. Anh tự nhận luôn là thằng hèn cho người ta khỏi phải bàn tán lôi thôi.
Sau cuộc hội nghị nhà văn đảng viên, bản đề cương của Nguyên Ngọc bị Tố Hữu đánh, Nguyễn Khải vốn nhất trí với Nguyên Ngọc trong vụ này, nên sợ quá. Anh nói thẳng với Nguyên Ngọc: Tao nhát lắm, chưa đánh đã khai. Cho tao chạy đi thôi, mày thông cảm, đừng khai tao ra nhé.
Nguyễn Khải rất thiết thực và tỉnh táo, vậy mà cũng có lúc mê muội. Tôi gọi là dại tôi đã viết như thế về Nguyễn Khải trong bài Dại khôn Nguyễn Khải. Mới biết cái danh, cái lợi cũng dễ mê hoặc lắm. Hồi được gọi ra Hà Nội để chuẩn bị Đại hội nhà văn lần thứ tư (Trần Độ, Nguyễn Văn Hạnh dự định sắp đặt Nguyễn Khải, Nguyên Ngọc làm chánh, phó Thư kí Hội Nhà văn). Nguyễn Khải xem ra cũng hăng hái lắm. Anh nói với tôi y như là sẽ làm Tổng thư ký đến nơi: Anh phẩy tay  : Nguyễn Đình Thi, Chế Lan Viên thì phế cả đi! Còn về lý luận phê bình thì anh phụ trách cho tôi. Nhưng ta phải khôn khéo, đổi mới nhưng phải khôn khéo. Trần Độ cứng quá, cứ ỉa ra đấy cho người ta phải dọn. Chính trị ghê gớm lắm, không đùa được đâu! Nếu cần quỳ xuống lậy, ta cũng phải quỳ.
... Như vậy là đọc văn hay viết văn, Nguyễn Khải rất chú ý đến tư tưởng của tác phẩm. Nhưng ở anh, có một mâu thuẫn: một mặt muốn phát biểu tư tưởng riêng, vì ý nghĩa của văn chương là ở đấy. Nhưng mặt khác lại muốn sống yên ổn với đời nên chỉ có thể mạnh dạn nửa vời, mạnh dạn trong một khuôn khổ nào đấy thôi. Chính trị ghê gớm lắm, không đùa được đâu, chắc anh luôn luôn tự dặn mình như thế. Vả lại nghĩ đi nghĩ lại, anh không thể quên công ơn của cách mạng đối với mình. Từ một cậu bé con rơi con vãi, sinh ra đã bị khinh bỉ, bị lăng nhục, sau cách mạng trở thành nhà văn có danh, có lợi đủ cả. Cũng phải biết điều một chút chứ!.
Thông minh và tỉnh táo, Nguyễn Khải luôn có ý thức về thân phận của mình, về cái giá trị của mình đối với đời. Anh kể chuyện, hồi anh là đại biểu quốc hội, đi ôtô từ Ba Đình về nhà khách. Đến chỗ đường tàu, xe phải dừng lại cùng một số đồng bào đi xe đạp, xe máy. Anh nhìn xuống, thấy rợn người: có một tay đang nhìn lên anh, cặp mắt đầy căm thù. Anh nghĩ mình cũng chỉ là loại nghị gật, vô tích sự, thằng ăn hại, dân nó khinh ghét là phải.
Chiến thắng 30.4.1975, anh đi vào Nam. Gặp Nguyên Ngọc, Nguyễn Trọng Oánh. Anh cảm thấy Ngọc và Oánh nhìn mình như muốn nói: Mình chiến đấu gian khổ bao lâu không thấy mặt nó đâu, bây giờ chiến thắng rồi, nó vào. Rồi nó sẽ viết nhiều, viết hay hơn mình cho mà xem!. Nguyễn Khải nói: Biết thân phận thế, tôi cứ ngồi len lén, không dám nói năng gì.
Mà cái tài của Nguyễn Khải là thế thật, có cần đi thực tế gì đâu. Trước 1975, anh chỉ ngồi ở ngoài Bắc mà viết về HoàVang chiến đấu như thật. Cho nên có ai đó đã làm vè giễu anh:
Anh đi anh lại về ngay,
Hoà Vang cũng ở ngoài này đó em.
                                                  *                  *
                                                            *
Nói chuyện với Nguyễn Khải, tôi không ngờ hồi mới vào Sài Gòn, loại văn nghệ sĩ cỡ Chế Lan Viên, Nguyễn Khải mà khổ đến thế: Vũ Thị Thường nói, đi đường chỉ mong nhặt được tiền ai đó đánh rơi. (Hệt như câu nói của Hoàng Ngọc Hiến hồi ấy: Đi đường thấy có một đồng xu rơi cũng phải nhặt. Kiếm đâu ra một xu bây giờ!)
“Chế Lan Viên ở quận Tân Bình chỉ thèm ăn một bữa ngon, phải ra tận quán bà luật sư Huỳnh Ngọc Đại để được bà ấy đãi một bữa cơm Tây. Ai mời, đâu mời cũng đi. Chỉ để kiếm bữa ăn thế thôi, và xách về một chai nước mắm hay mấy cân gạo nó cho. Nguyễn Khải cùng đi với Chế Lan Viên. Một thằng làm thơ, một thằng viết ký, một ca sĩ đi theo hát. Tôi gọi là hai kép, một cô đầu cùng đi kiếm bữa ăn và ngồi nghe mấy tay giám đốc dốt nát vào đấy ba hoa. Nó có tiền nên hai nhà văn cứ phải gật gù nghe nó dạy dỗ.
Nguyễn Khải có nhiều ý kiến rất táo bạo:
“Đảng không bao giờ coi trọng trí thức, biến trí thức như Hoàng Xuân Nhị thành hèn hạ. Mà bị nó khinh. Tôi từng gặp Hoàng Xuân Nhị ở nhà Tố Hữu. Tố Hữu không thèm nói chuyện với ông ta, cứ để cho ông ta ngồi một mình. Tóc bạc phơ. Tố Hữu chỉ nói với tôi là một thằng còn rất trẻ. Trần Đức Thảo thì bị biến thành một thằng thần kinh. Sang Pháp, bao nhiêu Việt kiều mời đến, không đến, cứ ở Đại sứ quán, tuy bị nó khinh như chó.
Thuỵ An thì bị tù. Trong tù đi lao động, ngã vào dây thép gai, bị mù một mắt. Nay vẫn ở Sài Gòn, sống rất khổ. Không đi Pháp vì là con gái lớn phải ở lại nuôi mẹ già...
“Chúng ta thuộc lứa người bị bỏ phí cả một thời trai trẻ để học theo một cái lý thuyết vớ vẩn, chả nghĩ ra được cái gì, chẳng làm ra được cái gì trong giới hạn của chủ nghĩa Mác Lê - một thứ triết học của người cầm quyền. Mà có hiểu Mác Lê thực đâu. Toàn nghe lãnh tụ nói và nói theo. Trong cái khung của một ý thức hệ, còn ai nghĩ ra được cái gì nữa. Chủ nghĩa Mác thành ra một thứ tôn giáo. Tin mà không hiểu. Bao người hy sinh vì cái lý thuyết vớ vẩn ấy. Chủ nghĩa xã hội toàn đẻ ra những con người quái gở như Mao Trạch Đông, Staline, Pônpốt, rồi Nguyễn Chí Trung..., toàn lũ điên.
“ Ta có một thời cứ tin tưởng ở cái không có. Như tin ở chủ nghĩa xã hội”.
“Chính trị và quan điểm giai cấp trùm lên tất cả. Con người không có tình bạn. Bạn bè mà có vấn đề chính trị là không được quan hệ.
“Chủ nghĩa xã hội nếu không thay đổi thì con người thành mọi rợ, rừng rú. Từ ăn,  ỉa, mặc, ở... Sợ quá!
Nguyễn Khải nói về uy quyền ghê gớm của Lê Đức Thọ một thời. Anh chứng kiến Sáu Bắc (Lê Đức Thọ) tiếp Sáu Nam (Lê Đức Anh). Hôm ấy, Thọ gọi một số văn nghệ sĩ đến hỏi chuyện. Thọ đang tiếp khách. Bọn Khải phải ngồi đợi ở phòng bên cạnh. Lát sau, khách ra về. Hoá ra khách là Lê Đức Anh. Nguyễn Khải thấy Lê Đức Anh đi ra, cứ đi giật lùi, giật lùi ra mãi giữa sân mới dám quay đít lại. Thọ tiếp chúng tôi. Đúng lúc ấy thấy Phạm Hùng đi sang. Hùng đề nghị gặp Thọ một lát. Thọ phẩy tay: “Để lúc khác nhé, giờ đang bận tiếp khách văn chương”. Thọ coi Hùng chẳng là cái gì, tuy Hùng lúc đó là thủ tướng, thay Phạm Văn Đồng .
“Nói chung cộng sản coi văn nghệ sĩ như rác. Lê Duẩn coi Tố Hữu cũng chỉ như một con hát. Nhưng lại sợ văn nghệ. Vì chỉ dùng tuyên truyền, dùng nước bọt mà giành được nước. Chỉ nói, có làm gì đâu. Nói đủ cả, chẳng làm gì. Thí dụ, cứ nói phê bình tự phê bình mà chưa bao giờ phê bình tự phê bình cả. Có dám nói thật đâu mà phê bình tự phê bình. Chỉ toàn đào tạo gia nhân, đầy tớ, bọn nịnh hót. Sợ văn học cũng vì thế. Vì văn nó nói sự thật, nó lật tẩy. Rất sợ biểu tượng hai mặt. Chỉ đề cao văn tuyên truyền, đề cao vè. Thật ra bọn nhà văn nói chung nhát, không dám chống chế độ đâu!.
“ Chế Lan Viên một thời, dựa thế Tố Hữu cũng hách lắm. Tô Hoài gọi là thằng nặc nô của đảng. Hồi chỉnh huấn văn nghệ sĩ, Chế Lan Viên làm tổ trưởng, nói với Nguyễn Tuân: ông tưởng ông to lắm à? Tôi phụ trách ông kia mà! Họp chấp hành, ý kiến Chế Lan Viên là quyết định. Thí dụ, ban chấp hành bàn có nên kết nạp Phan Quang không? Mọi người chờ ý kiến của Chế Lan Viên. Chế lan Viên đi đái vào, nói: Thằng Thép Mới nó còn ở ban chấp hành được thì thằng Phan Quang sao không cho vào hội được!. Ai cũng gọi là thằng tuốt; Thằng Nguyễn Đình Thi, thằng Tô Hoài, thằng Hoàng Trung Thông, chẳng sợ ai cả. Không thể đối đáp kịp mồm Chế Lan Viên. Phải về nhà mới nghĩ ra cách bác lại, nhưng hôm sau, không còn lý do để tranh cãi nữa, vì lão ấy lại nói chuyện thân mật.
“Nhưng Chế lan Viên chết rất khổ. Vũ Thị Thường phục vụ rất mệt. Gần chết hay quát tháo vợ con. Vũ Thị Thường nói chỉ thèm được ngủ, khi Chế lan Viên chết, việc đầu tiên là ngủ bù một giấc, dạy mới có sức mà khóc.

                                        *                  *
                                                  *
Tôi gặp Nguyễn Khải lần cuối cùng ngày 24.7.2007 (cùng với Hồ Quốc Hùng). Tất nhiên khi anh mất rồi mới biết đấy là lần cuối cùng: Thật không ngờ! Tôi cứ tưởng sẽ còn nhiều lần được gặp anh. Anh với tôi cùng sinh một năm (1930), nhưng anh  còn sinh sau tôi tới chín tháng (tôi sinh đầu năm tháng ba, anh sinh cuối năm tháng chạp).
Anh đi đâu về. Trông thấy anh, tôi bấm bụng cười thầm vì chợt nghĩ đến nhận xét rất đúng nhưng rất tục của Đỗ Chu hồi nào: Răng hơi hô, trông lúc nào cũng như hớn hở, đi ngực ưỡn, hai tay ve vẩy, trông như con đàn bà nứng l...
Nhưng bây giờ thì anh có vẻ yếu rồi, chống ba toong, cao lênh khênh, đi lòng khòng.
 Anh vẫn nói nhiều. Nào chuyện tướng tình báo Phạm Xuân ẩn, kho tài liệu giúp anh viết về chính quyền Sài Gòn, nào chuyện cải cách ruộng đất xoá sạch thành tích cách mạng, chuyện Chế Lan Viên chết rất khổ. Khổ mà rất khí khái, không xin xỏ gì hết, tuy Tố Hữu, Hà Xuân Trường đến thăm luôn, chuyện Nguyễn Tuân, chuyện Nguyễn Huy Thiệp, chuyện Cụ Hồ và tướng Giáp rất giỏi nín nhịn...
 Anh nói rất nhớ Hà Nội. Thèm không khí Hà Nội. Vào Sài Gòn anh chẳng chơi với một bạn mới nào. Ra Hà Nội bây giờ cũng lại chỉ đến những bạn cũ đã già. Không nói chuyện với đám trẻ được. Người ta nói sáu mươi tuổi thì tính năm, bẩy mươi tính tháng, tám mươi tính ngày... Tôi muốn sống lâu để xem thời thế ra sao. Lịch sử do con người làm ra, làm sao biết trước được!
                                        *                  *
                                                  *
Ngay sau khi Nguyễn Khải mất, tôi có anh bạn (Hoàng Dũng) trong Nam ra Hà Nội, nói Nguyễn Khải chết không có đất chôn.Đúng ra là không được chôn ở nghĩa địa Sài Gòn (tại Thủ Đức), phải đưa lên nghĩa địa Củ Chi rất xa. Tiêu chuẩn được chôn ở Thủ Đức, ngoài những ông thành uỷ viên hay trung ương uỷ viên không kể, phải có 65 năm tuổi đảng. Trần Duy Châu, nguyên hiệu phó Đại học Sư phạm Sài Gòn, khi chết mới có 58 tuổi đảng, không đủ tiêu chuẩn, phải đưa đi Củ Chi. Nguyễn Khải tất nhiên cũng phải đưa đi Củ Chi.
Võ Văn Kiệt thấy thế chắc lấy làm xấu hổ, nên can thiệp. Ông tuyên bố nhường suất chôn ở Thủ Đức của ông cho Nguyễn Khải.
                                                    
 Láng Hạ 23.1.2008.




CHIM HÓT TRONG LỒNG - Tiểu thuyết NHẬT TIẾN -KỲ 4




                                    (tiếp theo)

                                            Chương 8 
 
Thứ hai 5 tháng 1...
 
Má ơi má,
 
Má làm nghề điếm phải không má.  Chú con Hằng nói chuyện với nó thế.  Con hỏi điếm là gì thì nó cũng không biết.  Vì chú nó chỉ nói thế thôi.  Có thật không má?  Sở đíếm của má có to không?  Má làm chức gì ở trong ấy?  Mà sở điếm thì buôn bán gì hở má.  Sao má cứ giấu con.  Nhưng thôi, con không cần hỏi má nữa.  Con hỏi ma soeur cũng biết.
 
Mấy ngày đi chơi với má vui quá.  Bây giờ ngồi nghĩ lại thấy tiếc thời gian đi thật là nhanh.  Con chỉ mong có Noel cả năm để được về với má.  Sang năm má lại cho con đi như thế nữa nhé.  Lần đầu tiên con được ra vùng quê.  Bây giờ con hãy còn nhớ những bông lúa vàng mà nắng càng làm cho nó vàng thêm.  Con nói chuyện đồng ruộng mông mênh, có những con cò trắng bay trên trời xanh cho chúng nó nghe nhưng chưa đứa nào được đi cả.  Chúng nó chỉ kể được chuyện đi xem đèn ở nhà thờ, ăn reveillon ở nhà bạn chán lắm má ạ.
 
Má ơi má, sáng hôm nay về, má có đi docteur không.  Hôm má ho con sợ quá, mà bây giờ vẫn còn sợ.  Dạo này má xanh lắm, má phải chăm uống dầu cá với sirop mới được.  Má hứa với con gái má đi nào.  Con cũng chả uống đều là gì.  Mà dạo này đêm ngủ má hay giật mình lắm nhé.  Có hôm má còn nói mê nữa.  Sao má không gọi ba về đưa má đi chữa thuốc.  Ba tệ lắm con ghét ba rồi.  Con không thèm hỏi thăm ba nữa đâu.  Vì ba có viết cho má lá thư nào đâu.  Má nói dối.  Hôm má đi chợ, con tìm trong ví, trong va-ly của má chẳng thấy lá thư nào cả.  Nhưng má đừng giận con nhé má .  Con không làm mất gì đâu.  Con cũng không tò mò đâu.  Nhưng con định ghét ba thì con tìm thư của ba đấy.  Cả Gigi cũng ghét ba nữa.  Chị Hai bảo chỗ ba làm cách nhà ta mấy chục cây, sáng đi, chiều về được mà ba không thèm về.  Má phải viết thư lên trách ba mới được nhé má.  Có lẽ tại vì ba, mà má buồn đấy.  Má cười không vui nữa.  Mà những lúc không nhìn con thì mặt má cứ rầu rầu.  Con biết má ạ.  Nhưng con chỉ thương má thôi.  Nếu má thấy nhớ con thì má cứ đến trường đón con ra.  Con bỏ học về với má một hôm cũng được.  Con không bắt má dẫn đi xa nữa.  Chỉ nằm với nhau thôi.  Con kể chuyện cho má nghe, gãi lưng cho má, nhé má.
 
Má ạ, Gigi bẹp mất một mảng đầu rồi, vì đêm nằm con đè lên nó.  Chắc là nó khóc “tiếng nó” ghê lắm má nhỉ.  Con vội vàng đem nó đến đốc-tờ Hương, là con Hương ấy.  Này nhé, Gigi có con là chị này, có con Hằng là ma soeur này, có con Thúy là chị Hai thổi cơm cho nó này, lại còn con Hương là docteur nữa.  Hôm nó bị bẹp đầu ai cũng đến hỏi thăm.  Rồi tất cả đem cáng nó xuống bếp tìm chị Hai thật, để xin chị ấy bát nước sôi.  Cúng con nhúng đầu nó vào đấy.  Nhưng nó không khỏi.  Con Thu bảo nó chết rồi, định bàn đem nó ra chôn ở vườn.  Nhưng đời nào con nghe.  Gigi không đau mấy đâu, để nó ngồi mắt nó vẫn mở, mồm nó vẫn cười.  Bao giờ thì nó cũng cười má nhỉ.  Bây giờ thì Gigi phải nằm ở bệnh viện nhà con Hương.  Hương bắt nó phải dưỡng bệnh những một tuần.  Đêm Hương ôm nó ngủ, thỉnh thỏang lại cặp sốt cho nó.  Thế mà con cũng phải tốn về nó 15 cái bonpoint tiền chữa chạy rồi đấy má ạ.
 
Kỳ sau má đến con sẽ bế cả nó về cho má hỏi thăm nó.
 
Yêu má, nhớ má, hôn má thật nhiều.
 
HẠNH và GIGI

                                                  Chương 9 
 
Thứ tư 14 tháng 1...
 
Má yêu quí,
 
Tuần vừa rồi vì bận má không vào, nên chị Hai xin phép ma soeur dẫn con đi lễ nhà thờ.  Đến chín giờ thì hai chị em vào ăn bánh cuốn.  Bánh cuốn nóng ngon lắm má ạ.  Kỳ sau mình đừng đi ăn phở nữa.  Con dẫn má đến đấy cho má ăn thử mà xem.  Con định dẫn chị Hai về thăm nhà cho chị ấy biết, nhưng sợ má giận, con lại thôi.  Con vẫn nhớ lời má dặn rằng nếu má không đến đón thì không được tự tiện về nhà.  Đi ở ngòai phố con chỉ tòan nghĩ đến má và kể chuyện về má.  Không biết vào giờ ấy má làm gì, đi đâu.  Sao sở của má lắm việc thế.  Chủ nhật cũng bắt người ta làm việc.  Bận sau má là cố ngày thứ bảy để chủ nhật dẫn con gái má đi chơi, má nhé.  Ngòai phố hôm nay vui lắm.  Trời không mưa nhưng có nhiều mây.  Cây cối trụi hết lá nom đẹp như bức tranh má treo ở nhà.  Đường nhà thờ đông ghê lắm má ạ.  Con bận váy vàng, áo len xanh, đi đôi dép đỏ mà má mới mua.  Con cũng quàng phu-la ở ngực nữa, má đừng lo.  Sáng nay trước khi đi, con cũng uống dầu cá rồi.  Con cũng bế cả Gigi đi theo nữa.  Chị hai hỏi má đi làm gì, con đáp rằng:
- Má giữ chức giao dịch ở sở Import-Export bán đồ thêu ra ngọai quốc.
 
Đúng không má?  Con đố má tại sao con biết nào?  Con không đóan được đâu.  Nhưng con đã hỏi ma soeur Félicité hôm thứ bảy vừa rồi đấy.  Hôm ấy sau giờ cầu kinh buổi tối, con chạy lên tìm bà hỏi rằng:
-        Thưa ma soeur, ma soeur bảo cho con biết điếm là gì?
 
Bà ấy ngạc nhiên lắm, bà ấy kéo con vào phòng hỏi nhỏ:
-        Ai dạy con thế?
 
Con vội vàng đáp:
-        Thưa ma soeur má con làm ở sở điếm mà con không biết điếm là gì.
 
Bà ấy vội vàng trả lời:
-        À, thế à, sở điếm là sở xuất cảng những hàng thêu ra ngọai quốc. Nhưng người ta không gọi là điếm đâu.  Tiếng ấy nhà quê lắm.  Con phải nói là Import-Export thì mới đúng.
 
Rồi bà ấy bắt con nhắc lại hai chữ Import-Export đến hàng chục lần.  Cả đến tối hôm qua cũng hỏi lại con nữa.
-        Còn thế mà má cũng dấu con.  Sau này nếu con lớn lên con cũng làm điếm như má, cũng cho Gigi đi học như má đã cho con đi học.  Khi ấy thì con kiếm được tiền rồi, má không phải vất vả nữa.  Mà chỉ ở nhà đọc sách thôi.  Chủ nhật ba mẹ con lại dẫn nhau đi nhắt búp đa ở trên đường ngọai ô má nhỉ.  Con sẽ cố học để được như thế.  Mà đấy má xem, trong livret tháng nào con cũng nhất đấy nhé.
 
Buổi chiều hôm chủ nhật vì con không ra ngòai nên ma soeur Lucie gọi lên văn phòng cọng sổ chi tiêu.  Đến ba giờ xong thì con và bà ấy ngồi với nhau ở bên kính cửa trông ra vườn.  Cảnh vật buồn ghê má ạ.  Con càng thêm nhớ má.  Con lại khóc đấy.  Nhưng soeur Lucie lau nước mắt cho con và bảo con gái lớn không được khóc.  Rồi bà ấy lên đánh đàn piano cho con nghe.  Âm nhạc thật là đẹp và cao quí.  Tiếng đàn thánh thót ở trong phòng, đi ra ngòai cửa sổ, rung rung ở trên kính cửa.  Con ước ao cũng chơi đàn được như bà ấy.  Con sẽ đánh cho má và Gigi nghe vào những hôm buồn như thế này hoặc những đêm trời có trăng sáng.  Má sẽ hát má nhé.  Má hát bài Ce n’est qu’un au revoir mọi khi.  Còn Gigi thì ngồi ở bên cạnh bản nhạc.  Nó chỉ được nghe và vỗ tay thôi.
 
Tối thứ hai con định viết thư cho má nhưng bị hỏng điện nên tất cả phải đi ngủ sớm.  Con nằm mơ thấy má bận áo quần trắng trắng tóat, đầu đeo vòng hoa trắng đi thướt tha ở trên đỉnh ngọn đồi có nhiều cỏ xanh.  Phía đằng xa là một cái gác chuông nhà thờ có những thằng bé đang đứng rung chuông.  Rồi một lát má vẫy chúng nó.  Chúng nó cười vớ má rồi leo qua cửa sổ nhà thờ mà chạy về phía má.  Má giang hai tay ra đón cái bọn cũng bận hòan tòan quần áo trắng.  Rồi chúng nó hợp thành một đòan vừa đi vừa hát.  Má đánh piano cho chúng nó theo nhịp.  Má không đi về phía trường con mà lại đi lại đàng xa.  Con và Gigi gọi theo.  Cả hai chị em ngồi lủng lẳng ở trên cành cây bàng rụng lá trong sân trường.  Chưa lần nào chúng con trèo cao đến như thế...
 
Tỉnh dậy con khóc mãi.  Má đừng bỏ con và Gigi nhé má.
 
Nay mai con học đàn rồi cũng đánh đàn cho má nghe.  Chúng con cũng yêu má.  Yêu má nhất ở trên đời.  Cắn má một cái.
 
HẠNH và GIGI 

                                                        Chương 10 
 
Thứ hai 16 tháng 1...
 
Thưa má,
 
Lá thư mà má sai con gửi cho bà Félicité ngay tối hôm qua nhưng con không đưa được vì bà ấy đi vắng.  Con nhớ lời má không được mở ra xem cà đem cất ở dưới gối.  Nhưng đến tối thì bọn con Hương đã lôi ra xem với nhau từ lúc nào.  Lúc chúng nó trả con thì con mới biết.  Chúng nó hỏi con:
-        Má mày làm sao lại phải van xin bà ấy như thế.  Má mày làm sao mà khóc nhòe cả thư đến như thế.
 
Con chỉ biết khóc mà không biết trả lời thế nào.  Con cũng không đọc thơ ấy của má vì con vâng lời má.  Má thật khó hiểu.  Má khổ như thế mà má không nói cho con.  Má không yêu con nên mới dấu con như thế.  Con trao lại cho Ma soeur Félicité rồi.  Nhưng tại sao má khóc.  Ai đánh má, ai mắng má.  Con không chơi với má nữa đâu.  Sao hôm qua má chẳng nói gì với con.  À, thôi con nghĩ ra rội lúc buổi trưa nằm ngủ với má, má hôn con rồi má khóc.  Thế mà má lại bảo rằng có con muồi bay vào mắt má.  Má khóc thật hở má.  Má buồn lắm phải không má.  Thôi, con không học nữa đâu.  Má đón con về đi.  Con ở nhà với má, nói chuyện với má cho má vui.  Học như thế này thì chán lắm má ạ.
 
Đáng kiếp cho bọn con Hương, lúc con đưa thư cho ma soeur Félicité rồi con mách chúng nó.  Bà ấy bắt chúng nó quì suốt cả buổi trưa ở ngòai hiên.  Chúng nó ghét con lắm.  Chúng nó không làm docteur, và cô giáo cho Gigi nữa.  Tội nghiệp Gigi quá.  Má ơi, má viết cái gì cho ma soeur thế.  Hay là ông chủ sở của má mắng má, hay là ba ghét má rồi.  Con thì con ghét ông ấy, không thèm nhắc đến ông ấy nữa.  Chẳng bao giờ ông ấy viết cho con chữ nào.
 
Má ơi, má đừng khóc nữa: Má đã ho mà lại còn buồn thế thì rồi ốm đấy.
Má có thương con và Gigi không?
 
HẠNH và GIGI
                                               (còn nữa)

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

CHUYỆN XƯA- NAY MỚI NÓI - KỲ 37 - Đấu tố trở lại.- KỲ 1


                    


Mặc dầu các nhà lãnh đạo đảng ra sức trấn an trí thức và nhà văn. Nào “ Đảng khuyến khích sự phản biện”, nào “văn nghệ sĩ trí thức là vốn quý của dân tộc”, nhưng thực tế ngược lại. Mấy năm trước , Giáo sư TS, nhà giáo nhân dân Nguyễn Đăng Mạnh viết một tập hồi ký và mới chỉ lấp ló xuất hiện trên mạng, đã bị sức ép của nhà cầm quyền buộc phải tuyên bố rút xuống tập vì ông viết không nhằm để...lan truyền.
Mặc dầu vậy, đảng và Nhà nước vẫn không “tha”, một chiến dịch đấu tố “huy động” gần hết những cây bút “bảo vệ Đảng” hăng hái nhất, lưu manh, tàn độc nhất, người nách thước kẻ tay đao, ào ào xông tới, bổ tới tấp lên đầu ông giáo già tội nghiệp khiến ông phát bệnh phải vào nhà thương mà họ cũng chưa chịu buông tha.
Chiến dịch “đánh đòn hội chợ” Giáo sư  Nguyễn Đăng Mạnh khiến người ta nghĩ tới hình thức đấu tố từ thời cải cách ruộng đất đang bừng bừng sống lại ngay giữa  thời đại phát triển rầm rộ của mạng lưới thông tin toàn cầu.
Mở hàng là một kẻ giấu mặt tự xưng Hà Bình Trọng mà các cư dân trên mạng đã lật tẩy chính là Mai Quốc Liên, một cây bút đánh phá đổi mới cực kỳ hung hãn. Mở đầu bài viết, chưa kịp dùng lý lẽ phân tích, ông ta đã giở  giọng mạt sát :
“Thần thoại Hy Lạp có chuyện cái chuồng ngựa của vua Augeas tích luỹ phân bẩn từ quá lâu, chỉ có dũng sĩ Heracles mới tẩy rửa được - Heracles khơi cho dòng sông Alpheus chảy xuyên qua chuồng ngựa mới làm trôi hết chất bẩn ở đó cho chuồng ngựa trở nên sạch sẽ. Tập Hồi ký của Giáo sư NĐM cũng có thể ví với cái chuồng ngựa Augeas đó, tích luỹ lâu năm nhiều chất bẩn, không dễ gì có dòng nước nào tẩy uế được. Người ưa thích sự sạch sẽ chỉ có cách xa lánh nó kẻo bị ô nhiễm mà thôi. Tiếc rằng cái chuồng ngựa bẩn ấy lại được xem là một thứ văn chương mà chỉ cái mạng điện tử ngày nay mới chứa đựng nổi. Những thứ cặn bã, rác rưởi thối tha đó thật không có dũng sĩ Heracles nào ngày nay có thể tẩy uế hết được.”
Tiếp tục giọng điệu đấu tố, Hà Bình Trọng – tức Mai Quốc Liên cất giọng chửi bới xoe xoé , mạt sát ông Giáo sư như một mụ nhà quê mất gà :
“Tục ngữ có câu: “Ngậm máu phun người, miệng mình bẩn trước”. Trong hồi ký của mình, từ bản thân tác giả và một vài người mà anh ta hâm mộ hoặc đồng loại, nhiều người bị anh ta làm công việc ngậm máu phun lung tung bôi bẩn bằng nhiều cách mà phổ biến nhất là bịa chuyện và đưa chuyện. Như một mụ đàn bà lắm mồm, lắm chuyện, tọc mạch lại hay hóng hớt đủ các chuyện riêng, chuyện kín của người khác rồi “ngồi lê đôi mách” từ đầu làng sang cuối chợ, kể cho hết người nọ đến người kia để lấy đó làm thích thú, đắc ý, tự cho mình hiểu biết nhiều và có tài kể chuyện, không kể gì đến danh dự người khác và phẩm hạnh của chính mình.”
Sau khi nêu đích danh tên tuổi ông Giáo sư, tên biệt kích trong văn chương tiếp tục hạ đòn :
Thông minh nhưng ranh mãnh, mưu mẹo, cả một chút thâm hiểm, độc ác, hợm mình, khinh người, cũng biết luồn cúi, nịnh hót khi cần thiết và đúng đối tượng. Những tính cách này không được triển khai hoàn toàn do hoàn cảnh kháng chiến, sự giáo dục trong nhà trường, trong xã hội dù sao cũng có tác dụng kiềm chế, giúp anh ta đẩy lùi các tính xấu đó vào bên trong, cố gắng thích nghi với cuộc sống gian khổ, đạm bạc, trong sạch những năm dài kháng chiến. Tuy vậy, bản thân anh ta vẫn còn nguyên, chỉ không có dịp bộc lộ ra. Để sinh tồn và tiến thân, anh ta luôn luôn phải đóng kịch, đóng kịch mãi cũng trở nên thành thạo có nghề, “diễn như thật”.
Mạt sát không biết ngượng mồm chán chê rồi, quay sang xỉ vả  :
“ Chính NĐM chứ không ai khác đang chết một cách nhục nhã, vì ảo tưởng “vĩ cuồng” của mình. Đây cũng là mưu toan tiến thân lớn nhất, cao nhất của anh ta về cuối cuộc đời, tính làm một cuộc “làm ăn” to nhất.
Nghe nói anh ta tuyên bố muốn rút lại “tác phẩm” “chung thân tự thuật” này của mình, nhưng có lẽ đã muộn rồi. Trót vì tay đã nhúng chàm/ Dại rồi còn biết khôn làm sao đây. Trước công luận xã hội cũng như văn chương, trong nước cũng như ngoài nước, bản án đã tuyên, phán xét đã quyết. Hơn ai hết, với kinh nghiệm một cuộc đời dù sao cũng là một trí thức kháng chiến và cách mạng, một đảng viên (chưa bị khai trừ), một người cầm bút ít nhất cũng còn “nhất điểm lương tâm” chút ít ý thức về chân lý và đạo lý, NĐM có thể nhân đây nhìn lại con người và cuộc đời của mình để nó khỏi phí uổng và kết thúc nó trong thân phận nhục nhã, tội lỗi của một kẻ cơ hội và phản bội.”
Ông cựu Phó Tổng thư ký Hội nhà văn Vũ Tú Nam dẫu đã về hưu cả chục năm nay cũng hăng hái xông ra đánh hôi :
“ Tác giả viết về Hồ Chủ Tịch không mấy thiện cảm, lại có phần giễu cợt. Căn cứ vào những “tư liệu” vu vơ, Nguyễn Đăng Mạnh đã bóp méo hình tượng Anh hùng dân tộc và Danh nhân văn hoá thế giới của Hồ Chủ Tịch, xúc phạm nặng nề nhân dân ta luôn quý trọng Bác Hồ. Tác giả có thể là đã nhìn Hồ Chí Minh như một con người bình thường, nhưng chính tác giả đã tầm thường hoá nhân vật một cách có chủ ý. Đó là điều không thể chấp nhận được.
Quy kết vào tội chính trị xúc phạm hình tượng bác Hồ vậy là chết ông Giáo sư rồi. Chưa hả giận, ông Vũ Tú Nam còn kích động cả dân Nghệ An và  Huế chống lại Nguyễn Đăng Mạnh :
Nguyễn Đăng Mạnh đã khái quát các nết xấu của người Nghệ An, người Huế như là một chân lý. Đồng bào Nghệ An và Huế chắc sẽ có phản ứng về nhận định này.
Mao “nhiều” hơn cả Mao-ít , Nguyễn Văn Lưu cũng hùng hổ nhảy vào góp đòn hội chợ :
Nguyễn Đăng Mạnh tỏ ra không có lòng nhân, thiếu đi cái gốc, cái căn bản của kẻ cầm bút. Ai có mâu thuẫn, có đụng chạm đến lợi ích của Nguyễn Đăng Mạnh là bị chửi tất, chửi tuốt. Có thể nói, Nguyễn Đăng Mạnh đã tả xung hữu đột, “đánh” từ trong Hội nhà văn đánh ra, đánh từ khoa ngữ văn của mình, đánh vào giới đại học. Từ Hà Nội, Vinh, đến Thành phố Hồ Chí Minh. Đánh từ người còn sống đến người đã chết. Đánh người lạ, đánh cả người thân, đánh chuyện học thuật văn chương, đánh chuyện đời thường, sinh hoạt nam phụ lão ấu, Đông Tây Nam Bắc… “đánh tất”.
Chửi Nguyễn Đăng Mạnh chán chê rồi, Nguyễn văn Lưu giở giọng xỏ xiên :
Có điều, chửi thì chửi, nhưng “lương vẫn lĩnh, lộc chẳng từ”. Vẫn tự đắc là cuộc đời mình may mắn. Dẫu thế này thế kia, vẫn được tất cả. Giáo sư, nhà giáo nhân dân, Giải thưởng Nhà nước và hai lần giải thưởng Hội Nhà văn. Hay thật, tài thật. Cụ Ngô Tất Tố sống lại cũng phải tôn Nguyễn Đăng Mạnh làm tiên chỉ làng văn. Chửi con em thậm tệ mà vẫn không quên miếng lãn lợn! Ấy mới là khôn ngoan biết sống. Kém Nguyên Hồng một câu chửi (Tao đéo chơi với chúng mày nữa) nhưng hơn Nguyên Hồng cả đống: Danh hiệu cao quý này, giải thưởng nhiều và to này, nhà cao cửa rộng này, gái trai phương trưởng này.”
Tuy nhiên chửi ông Giáo sư  độc địa nhất, thâm hiểm nhất phải kể tới một ông tự xưng là Thượng Nguyên mà cư dân trên mạng đã lật tẩy chính là đồng chí lãnh đạo cơ quan chức năng quản lý văn nghệ nay đã về hưu nhưng vẫn nhớ nghề bởi lẽ ông khoe trong bài viết :
 Bởi làm công tác nghiên cứu nên tôi có may mắn được tiếp cận với nhiều nguồn tài liệu. Đặc biệt là nguồn từ Cơ quan Tình báo, An ninh (chủ yếu xâm nhập từ nước ngoài vào và quần chúng trong nước khi nhận được đã giao nộp cho Cơ quan An ninh)..
Một ông cỡ bự vậy ra đòn, ông Giáo sư chết là cái chắc. Ông dùng cái tựa bài viết như giáng búa vào đầu ông Giáo sư  : “CHẤT ĐỘC HẠI TRONG MỘT CUỐN HỒI KÝ”, rồi tới tấp kết tội :
Ông miệt thị và bôi bác bao miền quê đất Việt; ông bôi nhọ, đả kích, bài bác nhiều người ở nhiều lĩnh vực mà trong đó có không ít người cùng giới văn chương với ông. Tiếc thay, nhiều điều ông viết ra lại ở loại "lượm lặt gần xa", "nghe hơi nồi chõ", nó lạc đề với thể hồi ký. Bởi chỉ "nghe ông này nói, nghe bà kia kể, nghe ông nọ cho biết...” mà rất nhiều người trong số đó đã trở thành thiên cổ thì người đọc làm sao kiểm chứng?”
Sau khi đã dùng đủ mọi “mỹ từ” chụp xuống đầu ông Giáo sư, ông Thượng Nguyên này thẳng thừng đòi lột bỏ mọi “tước hiệu” của ông Nguyễn Đăng Mạnh :
Theo thiển ý của tôi, để thanh thản quãng đời còn lại, tốt nhất là ông nên trả lại những gì người ta đã dành cho ông (học hàm, học vị, danh hiệu, giải thưởng). Ôm nó làm gì để trong lòng canh cánh bao nỗi hận. Và, nếu có thể, hãy tìm đến một nơi nào đó trên hành tinh này, mà ở đó người ta có thể ban thưởng cao hơn, xứng tầm với trí tuệ của ông.
Sau cùng ông kết tội ông Giáo sư bằng các điều khoản và các thông tư của Nhà nước:
- Vi phạm Chỉ thị 25-CT/TW ngày 25/12/1997 của Bộ Chính trị về việc "Nói và viết những vấn đề liên quan đến lịch sử và các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước".
- Vi phạm Chỉ thị 48-CT/TW ngày 14/2/2005 của Bộ Chính trị về "Bảo vệ bí mật của Đảng trong phát ngôn và sử dụng bảo quản thông tin, tài liệu trong tình hình mới".
- Vi phạm khoản 3 "Tiết lộ bí mật của Đảng, Nhà nước, bí mật quân sự, an ninh, kinh tế, bí mật đời tư của cá nhân và bí mật khác do pháp luật quy định", khoản 4 "Xuyên tạc sự thật lịch sử; phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, vĩ nhân, anh hùng dân tộc; vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân" thuộc Điều 10, Luật Xuất bản
”...
Ôi chao ôi, cứ theo như kết luận của ông Thượng Nguyên thì Giáo sư Tiến sĩ, nhà giáo nhân dân chỉ đáng...bắn bỏ. Hưởng ứng phong trào “đấu tố” ông Giáo sư còn có các bài :
"Bệnh thường tình mà nên tránh" của nhà thơ Đặng Huy Giang đăng trên Văn nghệ trẻ ngày 23/11/2008;
 "Về hồi ký của Nguyễn Đăng Mạnh - Tác giả sách giáo khoa Văn" của Nguyễn Hữu Thăng (Văn nghệ trẻ ngày 30/11/2008;
 "Một cuốn hồi ký lẫn nhiều sạn" của nhà thơ Đỗ Hoàng (Tạp chí Văn của Hội Nhà văn Việt Nam tháng 11/2008) .
 "Tâm sự đường đời hay nơi trút hận?" của Thanh Trúc (An ninh thế giới Giữa tháng, phát hành ngày 8/11/2008).
Và nhiều bài khác nữa. Xem vậy đủ thấy cái thời đấu tố trong cải cách ruộng đất cách nay hơn nửa thế kỷ hoá ra vẫn còn sống nhăn, sống khoẻ cho tới tận bây giờ.
Xin cúi đầu bái phục sức sống dai dẳng của một trong những vũ khí sắc bén tiêu diệt trí thức của Đảng và Nhà nước ta.

12-08




 


BÁC BA PHI ĐI THĂM MỸ - KỲ 120



                             (tiếp theo)





Bác Ba Phi trợn mắt :

“ Ông nói đến vậy mà còn dưới cả sự thật nữa kia à ? Vậy thì cái chánh quyền cộng sản hiện nay là cái thứ gì mà tôi thấy nó vẫn cứ nhơn nhơn tồn tại có mảy may rúng động gì đâu ?”

“Lão già” cười nhạt :

“ Đúng đó..tại  tôi sợ bác không tiêu hoá nổi lại nghĩ tôi là cái thằng thâm thù cộng sản vu oan cho nó nên tôi mới nói sơ sơ cho bác tỉnh ra đó thôi…”

Bác Ba Phi nổi cáu :

“ Thì có gì ông cứ nói hết ra tôi nghe …ta đang ở bên Mỹ chứ có phải  Việt Nam đâu mà sợ …”

Cô Ut vội can :

“ Thôi thôi…tía nghe vậy đủ rồi…nghe nữa nhỡ tía nổi máu “yêng hùng”, “giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha” rồi mai mốt về gây sự “uýnh” nhau với ba thằng công an xã, chủ tịch xã, bí thư xã thì nó cho tía đi tù mọt gông…”.

“Lão già” gạt ngang :

“ Yên trí…cô Ut yên trí đi…cái máu “yêng hùng” “giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha” đã bị đảng diệt hết trong huyết quản người Việt Nam rồi. Sau hơn nửa thế kỷ cầm quyền, đảng đã làm xong cái việc gọi là “thuần hoá” dân tộc .Bao nhiêu nanh vuốt bất khuất, phản kháng, hy sinh vì đại nghĩa, chống ngoại xâm đều bẻ sạch rồi. Người  Việt Nam bây giờ cam chịu như đàn cừu trong bầy đàn. Đảng bảo củ gấu nó tròn, người Việt dạ vâng củ gấu tròn, đảng bảo bồ hòn nó ngọt, người Việt cũng cúi đầu dạ vâng bồ hòn nó ngọt…”

Cô Ut phản đối :

“ Bác nói vậy chẳng hoá ra người Việt mình bây giờ hiền lành, nhẫn nhục không còn biết thế nào là bạo lực nữa sao ?”

“Lão già” xua tay rối rít :

“ Ay không không… những tính cách như cô Ut vừa nói đó chỉ đúng với trường hợp người Việt đứng trước đảng thôi. Trước cả một bộ máy đàn áp toàn lưu manh với ma cô thì sợ run cầy sấy khác gì con ếch trước con rắn. Nhưng còn dân với dân thì lại khác ạ. Trong quan hệ giữa dân với dân, hình như cái nỗi căm uất sự cai trị hà khắc của đảng, không biết giải toả vào đâu, bèn trút lên đầu nhau. “

Bác Ba Phi kêu lên :

“ Trút lên đầu nhau ? Vậy chẳng hoá ra người dân nhảy xổ vào nhau, chém giết nhau. Vậy tinh thần bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một dòng đi đâu mất rồi.Không, tôi không tin , có thể đa số dân mình sợ đảng thiệt nhưng vẫn còn một số ít cứng đầu cứng cổ, coi nhà tù với còng số 8 chẳng là cái gì….”

Chị Kelly Thi lên tiếng :

“Thôi rồi bác ơi ….làm gì có ai coi nhà tù với còng số 8 là không ra gì ? Dũng cảm, dũng khí, hăng hái hoạt động đòi đa nguyên, đa đảng như mấy cha Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung mà rồi khi vào tù còn  rối rít nhận tội. Ong già này nói đúng đấy, dân mình chỉ sợ đảng thôi, còn dân với dân thì hơi một tý là choảng nhau. Tôi thấy chưa bao giờ dân mình lại tàn ác như bây giờ, có khi coi mạng con người không bằng con chó…”

Bác Ba Phi tròn mắt :

“ Chị nói gì mà kinh khiếp vậy ? Chị nói dân ta, dân Việt Nam hay dân Tàu ?”

Chị Kelly lớn tiếng :

“ Tôi nói dân ta, dân Việt Nam ấy chớ, Có cái thời nào bắt được thằng ăn trộm chó mà cả làng xúm lại đánh chết người ta rồi đổ xăng đốt cả người lẫn xe của người ta không ? Vậy coi mạng người không bằng mạng chó là gì ? Suốt từ thời vua Hùng dựng nước cho tới bây giờ, chưa bao giờ dân ta lại ác đến như vậy. Nếu chỉ cá biệt một hai người thôi không nói làm gì, đằng này cả làng xúm nhau lại giết một mạng người mà không ai phản đối cả vậy chứng tỏ dân tộc tính của ta đã thay đổi, tha hoá đến mức đáng sợ rồi không ?”

“ Lão già” cười cười :

“ Cũng do đảng đề cao dao búa, o ép người dân khiến trong mỗi người có một quả mìn nổ chậm, nó sợ không dám ném vào đảng thì nó ném vào nhau là lẽ  thường tình. Mà chẳng cứ gì dân không coi dân ra gì, ngay đến cả quan cũng coi dân như con sâu cái kiến. Quan lớn ngày nay chỉ sợ thằng…Tàu thôi. Mai mốt đảng họp Đại hội thế nào  phái đoàn Trung Quốc cũng lũ lượt kéo sang chỉ đạo cho coi. Ai Tổng Bí thư, ai Chủ tịch nước,  Chủ tịch quốc hội… tất tật thằng Tàu sắp xếp cả thôi. Bởi vậy các quan lớn Việt Nam chỉ sợ Trung Quốc là vậy. Chẳng thế mà dân gian đã có câu “với dân thì mặt đỏ vang vang, với Tàu thì mặt vàng như nghệ!”.

Chị KeLly Thi cười nhạt :

“ Hèn gì càng gần tới ngày đại hội đảng các quan lớn quan bé càng bày tỏ lòng trung thành với thiên triều. Ngay đến ngày đại lễ ngàn năm Thăng Long cũng lấy ngày mồng 1 tháng Mười tức là ngày Quốc Khánh Trung Quốc có chết không ?”

Cô Ut kêu lên :

“ Chết sao lại lấy ngày quốc khánh Trung Quốc làm ngày kỷ niệm 1000 năm Thăng Long ?”

“ Lão già” chen ngang :

“ Thì vào tháng Bảy năm Canh Tuất (1010), vua Lý Thái Tổ bắt đầu dời đô từ Hoa Lư về Đại La,có nghĩa là vào mùa hè, lại chuyển ngày đó sang mùa thu để chọn đúng ngày Quốc Khánh Trung Quốc 1 tháng 10 khai mạc đại lễ ngàn năm Thăng Long tỏ lòng ngưỡng mộ thiên triều. Rõ thật nỗi nhục ngàn thu không rửa  …”

Bác Ba Phi vọt miệng chửi :

“ Khốn nạn…lại nô lệ tới mức vậy kia à ?”

Chị Kelly Thi tiếp thêm :

“ Ngay bộ phim Lý Công Uẩn tiêu tốn tới 200 tỉ chào mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long cũng quay ở bên tàu, diễn viên Tàu, đạo diễn Tàu, quần áo tàu, viết kịch bản phim cũng tàu luôn . Phim làm xong chiếu ra coi y chang phim Tam Quốc Chí, Càn long, Lương Sơn Bạc của tàu.”

“Lão già”:

“ Chưa nói vấn đề lãnh thổ, vấn đề kinh tế, riêng về mặt văn hoá thằng Trung Quốc đã xâm lăng Việt Nam từ lâu rồi. Cứ mở tivi coi, tràn lan phim tàu, bất cứ giờ nào, bất cứ đài nào dù là trung ương hay địa phương, lúc nào trên màn ảnh nhỏ cũng có tình cảm thì hành động hoặc cổ trang Trung Quốc. Bây giờ đến lượt Trung Quốc tràn vào phim Việt Nam, điển hình phim Lý Công Uẩn chào mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long, chứng tỏ cuộc đồng hoá của Trung Quốc đối với Việt Nam đã tới hồi công khai, trắng trợn và được đảng bật đèn xanh …”

Bác Ba Phi ngờ vực :

“ Những điều ông nói có thật không. Nghe ông bên này nói thì cứ như mất nước vào tay thằng Tàu mất rồi, mà ở ngay Việt Nam tôi đâu có thấy gì đâu ?”

Cô Ut láu táu :

“ Ay ấy..tía không thấy gì là hay đấy…cứ yên tâm cuốc vườn rồi ăn no, rươự say, ngủ kỹ cho khoẻ người là tốt. Biết làm gì rồi phải nghĩ ngợi ốm người ,  tổn thọ chứ được cái gì ?”

Bác Ba Phi im lặng không hùa theo cô Ut mà cũng không nghe theo “lão già” và chị Kelly Thi. Bác chỉ thấy lòng buồn rười rượi. Cái nước mình không lẽ lại tới thời mạt vận đến thế ? Chuyện tham quan tham nhũng thì ở trong nước bác cũng nghe loáng thoáng thôi. Thì cũng tưởng chỉ có vài con sâu làm rầu nồi canh. Ai ngờ lại loạn cào cào, quan lớn quan bé đều ăn cắp cả là sao ?

Quan đã vậy mà ngay cả dân nữa, cứ theo như lời “lão già” và chị Kelly Thi này thì ngay đến dân cũng “lưu manh hoá” cả rồi sao ? Các cụ ta vẫn nói “quan nhất thời, dân vạn đại” – quan dẫu ra sao thì cũng chỉ có thời thôi, còn dân mới là cái nền móng để xây nhà, là dòng nước để nổi con thuyền lên. Dân muôn dời vẫn vậy. Vẫn lao động cần cù, vẫn tình làng nghĩa xóm, vẫn dám xả thân vì đạo lý.  Xưa nay xã hội thường thay vua thay quan chứ có thay dân bao giờ ? Cái luận điệu ngay cả dân cũng hỏng của mấy người này xem ra không đứng vững. Ý nghĩ đó làm bác Ba Phi vui vẻ lên tiếng :

“ Thôi được rồi, các vị mất lòng tin ở vua quan trong nước thì cũng chẳng sao. Từ ngày xưa các cụ ta chẳng nói “quan nhất thời, dân vạn đại “ sao ? Vua quan như vậy thì nhất định sẽ có ngày bị dân ta đào thải thôi. Tôi nghe nói đẩy thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân mà. “

“Lão già” xua xua tay :

“ Cái lý lẽ đó xưa lắm rồi ông ơi. Dân bây giờ cũng khác lắm rồi. Cũng chẳng còn “lá lành đùm lá rách” hay “nhiều điều phủ lấy giá gương “ rồi thì “gà cùng một mẹ phải thương nhau cùng” như ngày xưa nữa đâu. Như tôi đã nói đó, dân mình ngày nay đang bị “lưu manh hoá” rất đáng sợ…”

Cô Ut lên tiếng :

“ Kể ra tía tôi nói cũng đúng đó. Vua quan mới hư hỏng, hủ bại và phải thay thế chớ dân làm sao mà thay ? Không lẽ phải thay dân Việt bằng dân tàu sao ?”

“ Lão già” cười khì khì :

“ Tôi không nói phải thay dân Việt bằng dân khác. Nhưng tôi chỉ nói dân Việt ngày nay cũng đang bị “thay máu” rồi. Cái máu tương thân tương ái, cái máu phản kháng chống cường quyền, cái máu quật cường chống ngoại xâm của các cụ ta ngày xưa đã bị tiêu diệt mất  rôì…”

Bác Ba Phi trợn mắt :

“ Nói như ông thì tôi xin hỏi vậy ngày nay dân ta đã bị thay bằng cái máu gì ?”

“Lão già “ điềm nhiên :

“Thì tôi dã nói rồi đó…máu lưu manh mà…Thì bác cứ chịu khó đọc báo coi. Chẳng riêng gì cái chuyện cả làng giết và đốt thằng bắt chó đâu. Mà nhan nhản chuyện con đâm mẹ, cha đốt con, vợ đốt chồng, rồi nữ sinh hành xử theo luật giang hồ, bắt cóc bạn cùng lớp mang tới chỗ vắng xúm vào đánh hội đồng, còn nam sinh thì thủ dao Thái Lan trong cặp, va chạm nhau tý chút là rút dao đâm liền. Oi chao, có cái thời nào máu lưu manh, hung hãn, dao búa, đâm chém nhau  tràn lan như cái thời này không ?”

Chj Kelly Thi cũng phụ hoạ :

“ Kể ra “lão già” này cũng có lý của lão. Tôi còn nhớ cái lần về thăm Việt Nam năm ngoái mà cho tới  bây giờ nghĩ lại vẫn còn sợ …”

Lão già cười cùng cục :

“ Lại chuyện ăn chửi khi đi trên phố chứ gì ?”

Chị Kelly Thi cười theo :

“ Không không …đi trên phố mà ăn chửi “con mụ già đi đứng thế à ?” là chuyện cơm bữa thường ngày . Đằng này là chuyện trấn lột để đòi tiền đểu mới đáng sợ kìa. …”



                                  ( còn tiếp)


Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

CHUYỆN XƯA - NAY MỚI NÓI - KỲ 36 -Giải mã một truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn.





      

          Nhiều người trong nước khá thuộc bài “ Giữa  Mạc Tư Khoa nghe câu hò xứ Nghệ” của cố nhạc sĩ Trần Hoàn, nguyên Bộ trưởng Bộ VHTT. Tuy nhiên rất ít người được biết lời bài hát lại là của ông…Đỗ Quý Doãn, nguyên Thứ trưởng Bộ VHTT, sáng tác từ thời ông được cử đi học Liên xô, về nước chạy được chân Tổng biên tập báo Quảng Bình, rồi Trưởng ban tuyên giáo tỉnh.

Không hiểu do hứng chí hay sao, khi công bố bài hát, cố Bộ trưởng VHTT Trần Hoàn lại …quên không ghi rõ phổ nhạc thơ Đỗ Quý Doãn, cứ làm như cả lời lẫn nhạc là của…mình. Lẽ ra ông Doãn phải nổi giận,  kiện ông Hoàn về tội vi phạm bản quyền, đằng này không, ông cứ im re để rồi ít lâu sau ông Hoàn phải trả cái “món nợ tinh thần” này bằng cách kéo ông Doãn từ Nghệ An ra Hà Nội ngồi vào cái ghế Vụ trưởng Vụ xuất bản rồi Cục trưởng Cục báo chí. Sang thời Bộ trưởng Bộ VHTT Nguyễn Khoa Điềm, vì muốn đưa ông em vợ tên Hoàng Hữu Lượng vào cái ghế Cục trưởng đó nên “đá” ông Doãn lên ghế Thứ trưởng. Thế là ông Doãn một bước thăng quan.

 Mới ngồi chưa nóng ghế, Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn đã gây ra lắm scandale  lưu truyền trong giới văn hoá thông tin. Nào là xuống miền Tây Nam bộ Ngài được  các đệ tử đưa đi hát karaoke có các em tiếp viên “trăm phần trăm” trần trụi, nào vào Sàigòn được ông Trúc Giang , cán bộ Sở TTVH đưa đi hát karaoke vậy mà ngay sau khi ra Hà Nội đã giở mặt ký lệnh cấm karaoke rồi.

Sau khi “Tổ chức Phóng viên không biên giới” xếp hạng Việt Nam vào một trong 10 quốc gia đội sổ, trả lời phóng viên BBC, Ngài nói bừa rằng :

Việc xếp hạng đó hoàn toàn không có căn cứ vì …các vị lãnh đạo của VN luôn đánh giá cao báo chí…”.

Đúng là “lãnh đạo đánh giá cao báo chí” nên báo chí mới bị thít chặt thế. Phóng viên BBC lại hỏi :

Ông nghĩ sao khi ý kiến số đông đồng nghiệp trong nước cho rằng các đề tài xã hội thì họ làm được còn đề tài chính trị thì họ không động cựa được gì ?”.

Ngài Thứ trưởng giở giọng “Trưởng ban tuyên giáo” hàng tỉnh :

Trước  hết phải hiểu thế nào  là “chính trị’ đã”.

Ghê chưa, Ngài làm như cả thiên hạ chỉ mình Đảng của Ngài là “chính trị’ thôi , bởi thế Ngài trả lời theo kiểu “đá cá lăn dưa” ngoài chợ :

Các văn bản pháp luật, các văn kiện của Đảng vẫn được …tự do đăng báo đấy thôi ..(!)…”  

Nhưng đó là chuyện năm xưa …



Vào dịp Tết con heo, Đinh Hợi ,Ngài lại gây nên một scandal nóng hôi hổi mà người ta đoán là sau tết nếu “chạy” không khéo Ngài có nguy cơ vác balô trở về …”Quảng Bình quê ta ơi…”.

Nguyên là ở Sàigòn có nhà văn rất nổi tiếng Nguyễn Mạnh Tuấn, có nội tướng là nhà thơ Hà Phương , nguyên Phó Chủ tịch Hội nhà báo kiêm Tổng biên tập báo “ Nghề báo”, cơ quan của Hội Nhà báo TP Hồ Chí Minh.

Để nâng cấp tờ báo,  TBT Hà Phương mở một “chiến dịch” xin giấy phép từ báo hàng tháng lên báo hàng tuần và đổi tên báo là “Gõ Kiến”. Ở Việt Nam, người ký giấy cuối cùng trong giấy phép ra báo là Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn và cái giá của chữ ký đó thật khủng khiếp, không thua gì giấy phép mở … khu chế xuất. Ngoài miệng Ngài Thứ trưởng cứ leo lẻo “phải sắp xếp lại , phải quy hoạch lại báo chí “ nhưng Ngài vẫn ký cho tư nhân núp bóng HTV ra báo “Chuông Gió ” với cái giá phong bì ở…trên trời.

Để chạy được chữ ký của Ngài, ngoài việc xin được ý kiến chấp thuận của Ban tư tưởng thành  uỷ, Sở văn hoá thông tin TP Hồ Chí Minh, Vụ xuất bản báo chí Ban tư tưởng trung ương…tất nhiên TBT Hà Phương cũng phải có phong bì, nhưng vì phải lấy của nhà ra chi phí nên cả hai vợ chồng gắng lắm cũng chỉ có hơn…trăm triệu.

Nhận mấy lần phong bì rồi, chờ mãi không thấy TBT Hà Phương đưa thêm, lại bực thêm nỗi Ngài rủ Thư ký Toà soạn Phạm thị Hạnh đi …khách sạn để bàn “công chuyện” thì cô này lẽ ra phải đi một mình lại kéo cả bạn đi cùng làm Ngài hết xơ múi nên Ngài nổi giận tuyên bố xanh rờn :

Khỏi có báo hàng tuần, khỏi  có “Chim Gõ kiến” cứ “Nghề làm báo” ra hàng tháng…” .

Và Ngài nại lý do là có…Mỹ đứng đằng sau tài trợ nên ngài bác yêu cầu của TBT báo. Hoá ra ngay cả chơi với Mỹ , Ngài cũng muốn “độc quyền”, ta chơi thì được còn đứa khác thì…cấm.

Thế là giận thay cho vợ “tiền mất, báo vẫn nguyệt san”, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn tạm ngưng viết kịch bản, viết ngay một truyện ngắn vạch  trò đểu của ngài Thứ trưởng tưạ là ‘Thân phận chim Gõ Kiến” đăng vào số Tết Đinh Hợi báo “Nghề báo”.

Tuy nhiên lại sợ Ngài Thứ trưởng sớm phát hiện thu hồi báo thì nguy, nên nhà văn NMT đổi  lại tên truyện ngán thành “ Lận đận một loài chim”.

Người ngoài cuộc đọc truyện này chỉ thấy một câu chuyện dễ thương về các loài chim. Nhưng nếu hiểu scandale mà Ngài Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn vừa gây ra thì sẽ thấy mỗi “nhân vật’ trong truyện đều tương ứng với một nhân vật có thực ở ngoài đời. Chẳng hạn :

Linh Cẩu : chính là ngài Thứ trưởng Bộ VHTT Đỗ Quý Doãn, phụ trách báo chí xuất bản.

Gõ Kiến Chị : Tổng biên tập “ Nghề báo” Hà Phương .

Gõ Kiến Em : Thư ký Toà soạn “ Nghề báo” Phạm Thị Hạnh

Chị Hằng : cấp trên cuả Tổng Biên Tập

Ngọc Hoàng : Tân Bộ trưởng Lê Doãn Hợp.



Nghe nói sau khi báo phát hành trót lọt, truyện ngắn “ Lận đận một loài chim” được  cán bộ Bộ VHTT photocopy ra nhiều bản chuyền tay nhau đọc và bấm bụng cười Ngài Thứ Trưởng…”ăn bẩn”. Chuyện này đến tai ngài Bộ trưởng Bộ VHTT Lê Doãn Hợp khi đang đi kinh lý tại tỉnh Đồng Nai, vốn mới nhậm chức, ghế ngồi chưa chắc chắn, nên Ngài Bộ trưởng kín miệng, không bình luận gì. Còn Ngài Lê Xuân, đại diện Bộ VHTT tại TP Hồ Chí Minh thì cười xoà :

Không có bằng cớ cụ thể thì khó làm gì được . Nhưng chơi vào nhà văn nhà báo thì kể cũng …mệt…”.

Trong một cuộc đối thoại với nhân dân qua mạng lưới truyền thông toàn cầu, Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có hứa:” Sẽ thay ngay nếu cán bộ nào dính dáng tới tham nhũng…”.

Ngài Thứ trướng  Đỗ Quý Doãn đã rõ là có dính dáng tới tham nhũng, chẳng hiểu có bị Thủ tướng cách chức như lời Ngài long trọng hứa trước quốc dân đồng bào hay không ?

Xin hãy chờ xem.

Chỉ thấy một điều rất rõ là quan chức thời nay cứ rặt như Ngài Thứ Trưởng Đỗ Quý Doãn vậy thì làm sao mà cứ đòi “bay lên Việt Nam” ?





             LẬN ĐẬN MỘT LOÀI CHIM



                                                                                 Truyện ngắn

                                                                             Nguyễn Mạnh Tuấn

           

1 – Băng ghi âm 1 :   



- Này ! Gõ kiến là gõ cái gì ? Ám chỉ  gõ vào ai , gõ vào đâu ?

            - Thưa ! Gõ Kiến chỉ là tên . Cái tên một loài chim .

            - Loài chim có đủ thứ tên hiền lành , dễ bảo  như Bồ Câu,  Vành Khuyên, Họa Mi , Sơn Ca, vân vân … sao ngươi lại  Gõ Kiến ? Rõ ràng mờ ám . Ta đang thực hiện quy hoạch môi trường sinh thái, từng bước kiên quyết đưa thiên nhiên vào khuôn phép ,  loại trừ ô nhiễm bởi khói bụi , tiếng ồn, ngươi lại đến đây “gõ” đập … . Đã thế lại còn “ kiến” … Theo âm Hán , “kiến” là “xem” , “coi” . Ta đương kim trọng trách cai quản , tức là thường xuyên  để mắt “xem , coi” đời sống muôn loài ở rừng này. Ngươi “gõ kiến” tức là định “gõ”vào chúng ta hả ?

            - Thưa ! Ngài đã hiểu nhầm quá xa . Chữ “ Gõ “ ở đây là chỉ công việc , còn  chữ “ Kiến “ là con kiến , nói rộng ra là chỉ loài sâu bọ có hại. Chúng tôi sống bằng việc dùng mỏ gõ nhẹ vào vỏ cây để bọn  sâu bọ  gây mọt ruỗng thân cây phải bò ra để chúng tôi tiêu diệt . Chúng tôi là loài có ích cho việc làm trong sạch môi trường , tham gia duy trì sức sống của các loài cây xanh trong rừng ...

            - Ngon quá nhỉ . Từ xưa tới nay , trong vùng rừng ta cai quản,  không có Gõ Kiến ; muôn loài vẫn sống chung cùng sâu bọ , vẫn cân bằng sinh thái . Thôi rồi . Cuốn tự điển các loài chim , ta đang xem đây , ghi rõ : “ Gõ Kiến là loài chim lông nâu đen, mỏ nhọn, đuôi dài , ăn sâu bọ , rất phổ biến ở các vùng rừng núi Au Mỹ …” Thôi thôi … Au Mỹ thì bye bye . Ta hiểu vì sao các ngươi có tên Gõ Kiến rồi . Chỉ ở Au Mỹ nhiều sâu bọ mới cần các ngươi , chứ ở ta không cần đâu nhé. Nên nhớ ! Để bảo tồn thiên nhiên hoang dã , rừng này ,   Diều Hâu, Cú Vọ , Chó Sói , Lợn Lòi , Rắn Độc , vân vân … vẫn có trong diện quy hoạch , nhưng Gõ Kiến thì không bao giờ nhé… Rừng núi ở đây không lai căng , không có đất cho Gõ Kiến …

2 – Máy ghi âm được nhấn phím tắt .

 Sau khi gặp Linh Cẩu xin sinh sống ở khu rừng do Linh Cẩu cai quản thất bại , Gõ Kiến chị và Gõ Kiến em dắt díu nhau lên tận Cung Trăng , nhờ chị Hằng tư vấn .

            Chị Hằng nghe xong băng ghi âm , nhíu mày , trầm ngâm :

            - Rừng núi mênh mông , muôn loài  thật giả. Em có đến đúng hang và gặp đúng Linh Cẩu ?

            Gõ Kiến chị nhìn Gõ Kiến em :

            - Hay em đến sai địa chỉ ?

            Anh mắt Gõ Kiến em tỏ ra thiếu tự tin :

            - Không lẽ em nhầm ? Nhưng em đưa chai rượu bào thai hổ thượng hạng và tấm phong bì , hắn vẫn nhận .

            - Phong bì bao nhiêu ? Chị Hằng hỏi .

            Gõ Kiến chị thì thầm vào tai chị Hằng .

            - Thế thì đúng Linh Cẩu rồi . Chị Hằng nói : Có điều hơi ít . Linh Cẩu là loài ăn tạp, nhiều ít đều ăn hết , nhưng không đầy bụng thì không bao giờ được việc .

            Gõ Kiến chị :

            - Bao nhiêu thì đủ ?

            Chị Hằng :

            - Hai năm trước, chị chi gấp mười các em , mới được chiếu ánh trăng vào khu rừng hắn cai quản .

Gõ Kiến em trợn tròn mắt :

            - Chị là chúa tể Cung Trăng cũng phải chi ?

            - Em không biết luật , rừng nào Linh Cẩu ấy à ?

            - Ánh trăng chỉ làm đẹp cho núi rừng …

- Làm đẹp hay làm sạch núi rừng đều phải chi . Đã là luật rừng thì đừng có lăn tăn , thắc thỏm . Vì lợi ích lớn cho thiên hạ , phải biết chấp nhận mất mát lớn từ túi  mình .

- Túi bọn em đâu có lớn .

- Nhưng cái bụng Linh Cẩu nó lớn . Chị Hằng thì thầm vào tai hai chị em Gõ Kiến : Nhất định phải như thế , như thế …

3 – Băng ghi âm 2 .

            - Thế nào ! Lên Cung Trăng gặp Chị Hằng , lại lên cả Thiên Đình gặp Ngọc Hoàng rồi phải không ? Hì hì hì … Ngươi lên đến đâu thì trong quy hoạch của ta , rừng này vẫn không thể có Gõ Kiến ...



            - Kính thưa ngài … Gõ Kiến em mắt long lanh, giọng dịu dàng : Chị Hằng trên Cung Trăng nói , hai năm trước , chị cũng  từng gặp ngài  … Hôm nay , em đến   theo lời khuyên của chị ...

            - Còn Ngọc Hoàng nói thế nào ?

            - Thưa ! Ngọc Hoàng bảo mới   đăng quang nên để từ từ xem xét.

            - Hố hố hố … Cai quản rừng núi như ta mới khó tìm người tài đức , chứ làm Ngọc Hoàng trên trời hay Chị Hằng trên mặt trăng , ai làm cũng được . Ta nói cho mà biết nhé , ngươi có lên mấy tầng trời chạy thuốc hay đấu ta thì ta vẫn    thừa   cao thủ để phản đòn : Chứng  cứ đâu ? Nhưng thôi , dù sao , nể chị Hằng , ta chấp nhận cho các ngươi vào đất của ta hành nghề với tên Gõ Kiến , nhưng phải chịu tuân theo luật “ Hồn Trương Ba , da hàng thịt “.

            - Nghĩa là thế nào ạ ?

            - Không lẽ ta phải nói toạc ra  “ Hồn Sơn Ca, da Gõ Kiến à “ . Thôi về đi .

4 – Máy ghi âm được nhấn phím tắt .

Chị Hằng thở phào :

- Thôi, thế là được việc rồi . Mỗi bên lùi một bước .  Thằng Linh Cẩu tinh quái nhưng quan liêu , mắt nó  nhìn không xa hơn cái bụng , nên Sơn Ca vẫn Gõ Kiến , hắn không biết đâu . Chúc mừng các em . Chị em sao không đến ?

Gõ Kiến em :

- Chị em thanh toán xong hết các khoản nợ rồi mới đến . Nói thật là, nghe lời chị , đi chuyến này , chúng em phải lấy cả tiền của chồng , con …phải vay cả bạn bè .

- Đừng tiếc nữa .Chị đã nói : Vì lợi ích lớn cho thiên hạ , phải biết chấp nhận mất mát lớn từ túi  mình , rồi . Cứ coi như mình làm từ thiện cho bọn tham nhũng thì lòng sẽ nhẹ đi .

Gõ Kiến chị mặt hầm hầm từ ngoài cửa đi vào :

- Lại không được rồi .

Gõ Kiến em :

- Không đủ trả hả chị ?

- Nợ  trả xong rồi , nhưng nó vẫn không cho Gõ Kiến hành nghề.

Chị Hằng cũng tê tái :

- Vô lý ! Tại sao ?

- Nó vừa đi Tây  nhậu kết nghĩa với đám Linh Cẩu bên ấy về, rồi bảo rằng , có cơ sở kết luận Gõ Kiến là đệ tử của đám Linh Cẩu Tây. Nó nói , ngay từ đầu , đọc trong từ điển các loài chim , nó đã thấy Gõ Kiến là loài chim ăn sâu bọ phổ biến ở rừng núi Au Mỹ .

- Trời ơi là trời ! Chị Hằng kinh hoàng kêu lên  : Ở trang sau của tự điển còn có câu : “ Gõ Kiến ở rừng núi Châu Á là loài chim khác , lông nâu nhạt  , có hình dáng nhỏ hơn,  mỏ và đuôi ngắn hơn loài Gõ Kiến nguồn gốc Au Mỹ “ , sao hắn không đọc ?

Gõ Kiến em phẫn nộ :

- Đồ vu cáo bẩn thỉu . Thực sự ,  chúng em chẳng dính gì đến bọn Linh Cẩu Tây . Nhưng tại sao nó nhậu kết nghĩa với Tây thì được , còn người khác , nó lại sợ ? Không lẽ chơi với Tây , nó cũng độc quyền ?

Gõ Kiến chị  nói với chị Hằng :

- Trước khi đến đây , em đã tìm được nguyên nhân . Nó vẫn chê ít .

Chúa tể Cung Trăng bỗng giật mình :

- Thế thì lỗi ở chị rồi .Khi có lời khuyên với các em, chị quên không nghĩ ra , hai năm trước giá khác , còn bây giờ … giá khác .

Gõ Kiến em :

- Hay em lại lên trời gặp Ngọc Hoàng ?

Gõ Kiến chị nóng nảy :

- Thôi ! Nghỉ chơi đi . Trái đất này thiếu gì rừng núi mà cứ phải lao đầu vào đấy sống chung với lũ Linh Cẩu .

Chị Hằng vội rối rít xua tay :

- Bình tĩnh đã nào . Chị xin các em phải bình tĩnh . Rồi chị ghé tai thì thầm với hai chị em Gõ Kiến : Cần phải như thế, như thế … : Vì lợi ích lớn cho thiên hạ , phải biết chấp nhận mất mát lớn ...Cứ coi như mình làm từ thiện …





                                                                                N.M.T