Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

CHUYỆN XƯA-NAY MỚI NÓI - KỲ 91 - HỘI NHÀ VĂN CỦA NƯỚC TA - KỲ 23

                                 Thiên tài…bốc phét .               

       Hội nghị Viết văn Trẻ toàn quốc họp ở Tuyên Quang                                    

 Hôm nay chưa kiếm được “thuốc liều” nhưng đọc bài diễn văn khai mạc Hội nghị Viết văn Trẻ toàn quốc lần thứ VIII ngày 9-9- 2011 tại Tuyên Quang của bác Hữu Thỉnh thấy ngứa ngáy tay chân, đành gõ chơi .
 Mở đầu diễn văn, bác Hữu Thỉnh đặt câu hỏi và tự trả lời :
- Những người viết văn trẻ, bạn từ đâu đến?
- Chúng tôi đến từ miền của tài năng.
- Đúng quá, xin chào các sứ giả đến từ miền của tài năng.
Chẳng biết các “bạn” nhà văn trẻ có trả lời thế không hay bác Hữu Thỉnh “chế” ra rồi đặt vào mồm họ. Sợ thiên hạ cười mình bốc phét, bác Hữu  Thỉnh phải giải thích ngay :
Hội nghị lần này một phần ba số đại biểu đã có những tập sách riêng, nhiều bạn đã có tới 2, 3 đầu sách.”
Như vậy cứ có 2,3 đầu sách là “tài năng” cả, nếu vậy 1000 ông hội viên hội nhà văn VN và chừng đó ông ở hội địa phương, rồi mấy ông “đại gia” bỏ tiền in sách như ông Nguyễn Thiện Luân.nguyên Thứ trưởng Bộ nông nghiệp, ông Giám đốc Xí nghiệp dược Cà Mâu năm nào vừa được kết nạp hội chưa kịp “lại quả” mấy ông nhà văn “chạy hội viên” cho mình đã được mời đi… “bóc lịch”…đều là “tài năng” cả.
Như vậy câu cửa miệng một thời của mấy ông tuyên giáo “ nước ta ra ngõ gặp …anh hùng”, nay phải đổi thành “ nước ta ra ngõ gặp…tài năng”.
Cũng may cho bác Hữu Thỉnh là Hội nghị kỳ này không có đại biểu  tỉnh Bình Dương, nếu không tỉnh đó cũng được phong là “miền tài  năng” thì thiên hạ cười vãi linh hồn.
Bởi lẽ công trình văn hóa “khủng” nhất tỉnh Bình Dương là “Đại Nam Quốc tự “ do đại gia có tên “cúng cơm “ là Dũng “lò vôi” , tức Huỳnh Phi Hùng bỏ tiền xây dựng. Chềnh ềnh ngay giữa cổng chính là bức đại tự với bốn câu thơ “con cóc” của Huỳnh ông :
“ Về thăm văn hiến Rồng Tiên,
Mỗi trang sử một thề nguyền đinh ninh,
Về thăm văn hiến diễm tình
Khi về chở cả cây Quỳnh cành Dao”
Thơ kiểu này còn “nhảy “ lung tung khắp khu “quốc tự” khiến tỉnh Bình Dương khó có thể coi là “miền tài năng” .
Rõ may cho bác Thỉnh nhá !
Nghe câu “bốc thơm lớp nhà văn trẻ” của bác lại nhớ tới lời của nhà văn Nguyễn Khải ngày xưa :” cứ khen cho chúng nó chết”.
Chắc bác Hữu Thỉnh không muốn “khen cho chúng nó chết” đâu, bởi lẽ chúng nó mà chết thì còn đâu ra Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 9 năm 2015 để bác lên diễn đàn bốc phét nữa ?
Câu của bác Hữu Thỉnh còn gợi nhớ tới một cuốn sách của lão nhà văn Nguyễn Xuân Khánh xuất bản thời “cởi trói” :” Miền hoang tưởng”. Nếu dùng từ của bác Nguyễn Xuân Khánh thì câu nói của bác Hữu Thỉnh  trở thành :
- Những người viết văn trẻ, bạn từ đâu đến?
- Chúng tôi đến từ miền hoang tưởng
- Đúng quá, xin chào các sứ giả đến từ miền hoang tưởng
Câu này nghe “có lý hơn”. Tại sao thế ? Xin nhường cho các “tài năng trẻ” tự trả lời.
Để “dụ” các nhà văn trẻ hăng hái phấn đấu, bác Hữu Thỉnh mang cả Nghị quyết 23 của Bộ chính trị khoá X ra hứa hẹn :
Tài năng là vốn quý của dân tộc. Chăm sóc và giúp đỡ tài năng phát triển là trách nhiệm của toàn xã hội"
Các nhà văn trẻ muốn biết “xã hội chăm sóc và giúp đỡ tài năng trẻ “ ra sao, xin tìm đọc bài viết đăng trên báo Nhân Dân lúc sinh thời của nhà văn Nguyễn Khải “ Chúng tôi chăm sóc tài năng trẻ” , bài báo làm tác giả của nó nơm nớp lo bị “ăn đòn”. Mới đây nhất 16 thành viên chính thức của Viện Nghiên Cứu Phát Triển (IDS) toàn là các”tài năng”, nguyên khí quốc gia, vốn quý của dân tộc cả như GS Hoàng Tụy, TS Nguyễn Quang A, TS Lê Đăng Doanh, Bà Phạm Chi Lan, GS Chu Hảo, GS Phan Huy Lê, GS Tương Lai, Nhà văn Nguyên Ngọc, GS Phạm Duy Hiển...Vậy mà chẳng biết được chăm sóc ra sao mà họ dành ngậm ngùi tự giải tán.
Sau cùng bác Hữu Thỉnh đặt lên vai các nhà văn trẻ một trọng trách rõ là ngang tầm thế giới :
Nhưng tò mò muốn hỏi các bạn sẽ gửi thông điệp gì cho nhân loại từ địa chỉ Việt Nam? “
Trong các thứ thông điệp bác Hữu Thỉnh muốn nhà văn trẻ “gửi cho nhân loại “ chỉ có những chuyện như “nạn nhân chất độc da cam”, “cô giáo nhỡ nhàng duyên phận sau nhiều năm dạy học đơn chiếc ở vùng cao …nhưng tuyệt nhiên không có một chữ nào về nguy cơ Trung Quốc đang xâm lấn rừng đầu nguồn, hối hả khai thác bauxite Tây Nguyên, phố Tàu tràn lan đô thị VN,  biên giới bị lấn chiếm, ngư dân trên biển bị cướp bóc, bắn giết …
Đúng vào dịp Hội nghị viết trẻ khai mạc thì đồng chí Đới Bình Quốc , Ủy viên quốc vụ viện Trung Quốc sang Việt Nam . Trong cuộc gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cả hai đồng chí “răng môi” ăn mặc hệt như nhau từ màu càvạt, tới bộ com lê sọc. Sự thân thiết trên cả tình ruột thịt đó liệu có làm bác Hữu Thỉnh và 122 nhà văn trẻ suy nghĩ gì để mà ra thông điệp với thế giới chăng ?
Chắc chắn là không rồi ? Bởi lẽ khi người ta chỉ chăm chăm vào chuyện “bốc phét” thì đầu óc đâu nghĩ tới chuyên thực, chuyện cốt lõi , chuyện sinh tử của dân tộc nữa.


NT





Thứ Hai, ngày 29 tháng 9 năm 2014

BÁC BA PHI ĐI THĂM MỸ - KỲ 129

                       (tiếp theo)



Sau cùng để thoát khỏi cái cảnh ngồi há miệng ra nghe mấy người thi nhau chửi cộng sản, bác Ba Phi đánh trống lảng :
“ Chiều nay mời cả bác với chị Kelly Thi ở lại ăn cơm cho vui nha…”
Chị Kelly Thi vỗ tay :
“ Hoan hô bác ba Phi…Hồi tuần trước bác cho thưởng thức món thịt kho hột vịt ngon nhớ đời. Hôm nay bác lại biểu diễn món đó đi…”
Ut xua xua tay :
“ Để tôi chạy ra Lee’s Sandwich mua mấy món làm sẵn về ăn lại chẳng hơn ư ? “
“ Lão già” lắc đầu :
“ Món ăn ở Lee’s Sandwich lúc nào mà chẳng có. Cái món thịt kho hột vịt của bác Ba Phi mới ngon kìa. Mai kia bác về là hết cơ hội được thưởng thức. Vậy chiều nay tôi đề nghị cứ để bác Ba Phi biểu diễn món đó cho bà con ăn.”
Quả thực cái món thịt kho hột vịt của bác Ba Phi rất độc đáo. Bí quyết ít người biết đến của bác là sau khi đã ướp gia vị miếng thịt bác mang nó ra ngoài trời phơi nắng để khi nấu lên phần mỡ trong miếng thịt sẽ rắn lại chứ không tan thành nước . Đặc biệt bác ướp thịt không dùng tới bột ngọt mà miếng thịt ăn vẫn ngọt, thơm  rất ngon khiến mọi người cứ tấm tắc khen.
Cô Út khoe :
“ Ngoài món thịt kho hột vịt ra tía tôi còn làm nhiều món ăn khác nữa kìa. Như món canh chua cá lóc tía tôi nấu thì hết chê. Chỉ tiếc ở bên Mỹ này không có nhiều các loại rau, gia vị như ở bên ta nên nấu kém ngon.”
“ Lão già” cười cười :
“ Đặc biệt các món nhậu thì bác Ba Phi chắc thạo nhất…”
Bác Ba Phi cười nở cả mũi :
“ Nấu các món nhậu thì tôi gia truyền rồi. Chẳng hạn như món sò lông nướng. Trộn hành lá với mỡ rồi đậu phộng rang giã nhỏ rắc lên phần thịt của con sò rồi cho lên than hồng quạt cho cháy đỏ lên phải nói thơm điếc mũi. Hay món lẩu cá kèo chẳng hạn. Cá đang còn nhảy tanh tách, mình cho ít muối vào xóc xóc lên rồi đổ vào nồi nước lẩu đang sôi sùng sục. Lúc đó phải lấy ngay cái rổ úp kín lấy miệng nổi không thì con cá kèo gặp nước sôi nhảy hết cả ra ngoài thì mất ăn mà không khéo còn bị bỏng nữa…”
Chị Kelly Thi lắc đầu lè lưỡi :
“ Cái màn đổ cá kèo sống vào nước sôi ở bên này tôi chưa thấy đâu đấy. Nhưng nghe có vẻ hơi …dã man…”
Bác ba Phi lắc đầu :
“ Nó là con cá í mà. Sai lại bảo mình dã man. Cũng như cái lúc làm thịt con ếch đó. Người ta bảo nó chắp hai chân lại vái mình chẳng biết có đúng vậy không ? Nhưng ếch đang còn nhảy nhảy trên tay là mình dùng cái kéo cho bén cắt ngang ngay đầu nó rồi lột da…”
Chị Kelly Thi nhắm mắt, xua xua tay :
“ Ghê quá…ghê quá…bác đừng diễn tả những cuộc sát sinh ghê rợn ấy nữa…nghe sợ thấy mồ…”
 Bác Ba Ph cười cười :
“ Thì nó là loài vật, mình muốn ăn thịt nó thì mình phải giết nó chứ còn biết làm sao ?”
“ Lão già” chen ngang :
“ Loài vật thì loài vật nhưng bác giết nó theo cách dã man quá , cảnh sát nó nhìn thấy là nó còng tay bác đi luôn…”
Bác Ba Phi trợn tròn mắt :
“ Lại còn thế nữa kia ư ?”
Chị Kelly Thi lớn tiếng :
“ Đúng vậy chớ sao ? Giờ bác thử cắt tiết con chó mà để lộ cho hàng xóm họ biết coi. Họ gọi 911 tới còng bác đi liền.”
Bác ba  Ph kêu lên :
“ Í …sao bảo bên Mỹ họ coi trọng nhân quyền lắm kia mà ? Vậy sao chỉ vì giết con chó mà lại bị còng tay là sao ?”
Chị Kelly Thi giảng giải :
“ ở bên này giết chó là một tội ác có khi phải bị truy tố ra toà kìa.Bởi vậy người Việt Nam sang đây tuy thèm thịt chó đến chết cũng đành phải nhịn miệng để chờ tết nhất bay về Việt Nam đánh chén một bữa thịt chó cho bõ thèm…”
Bác Ba Phi kêu lên :
“ Hèn gì mà ngày rằm, mồng một tôi vẫn thấy các quán thịt cày bán hàng, khách khứa vẫn đông ào ào , chẳng thấy đóng cửa kiêng khem gì hết…”
Chị Kelly Thi cười cười :
“ Kiêng khem cái gì ? Mấy ông bợm nhậu ở Mỹ chân ướt chân ráo về tới Việt Nam là rủ nhau đi ăn thịt chó liền. Mấy tuần ở Việt Nam cứ ăn cho rõ chán đi. Lên máy bay về Mỹ là thôi. Đừng mong có dịp ăn “cờ tây” ở xứ cờ hoa này. Mấy ông bợm nhậu gan mấy thì gan cũng đành bấm bụng nhịn ăn để chờ khi nào về Việt Nam thì lại nhậu xả láng…”
Bác Ba Ph trầm ngâm :
“ Vậy ra sang đây tôi mới biết ở Mỹ người ta thương loài vật ghê thiệt , ngay đến mạng sống của các con thú  cũng được trân trọng ? Ở Việt Nam thì xả láng, muốn giết  chó cứ mang ra đầu hẻm cắt tiết rồi thui rồi mổ bụng cứ là thoải mái , cảnh sát , công an đi qua ngó lơ coi như không có chuyện gì xảy ra. Trong các quán nhậu người ta mang rắn ra tận bàn nhậu để cắt cổ biểu diễn cho thực khách coi. Tôi đã thấy người ta làm tiết canh chim sẻ bằng đâm kim vào cổ con chim để lấy ra một giọt máu kìa. An một chén tiết canh người ta phải giết cả mấy chục con chim sẻ ngay giữa quán nhậu . Còn thịt dê mới kinh. Người ta treo con lên rồi vác gậy cứ thế quật vào người nó cho vã hết mồ hôi rồi mới cắt tiết…”
Chị Kelly Thi kêu lên :
“ Sao lại có cái thứ người dã man đến vậy. Sao lại phải đánh đập con vật trước khi giết nó ?”
Bác Ba Phi giải thích :
“ Thì có đánh vậy thì con dê mới ra hết mùi hôi. Thịt dê mới thơm ngon, không thì hôi lắm ai ăn được…”
Chị Kelly Thi thở dài :
“ Tội nghiệp mấy con dê ! Trước khi chết cũng còn bị đòn vọt. Thì ra tất cả cũng đều nhằm phục vụ ông “thần khẩu” cả thôi…”
“Lão già” cười riễu :
“ Cái chị này khéo dư nước mắt nhỉ . Người bị hành hạ , tàn sát một cách dã man mới đáng cho mình quan tâm thương xót kìa. Hôm rồi tôi mới được xem bộ phim Katyn tố cáo tội ác của Stalin giết cả ngàn sĩ quan Ba Lan chôn trong những mộ tập thể trong rừng. Phim quay cái cảnh sĩ quan Liên Xô gí súng vào gáy tù nhân rồi bóp cò.  Có người chưa chết hẳn cũng bị đạp xuống hố chôn sống. Kinh khủng thật. Xem phim mới thấy tội ác của cộng sản cũng không thua gì Hitler…”
Chị Kelly Thi lắc đầu :
“ Nhưng cộng sản còn đểu hơn nữa là gây ra tội ác tày đình rồi còn đổ tội cho Hitler mới kinh chứ. Mấy chục năm sau, mãi năm nay, khi dự lễ tưởng niệm nạn nhân Katyn, ông Putin mới chính thức thừa nhận đó là tội ác của Liên xô do đích thân Staline ký lệnh tử hình 22 ngàn sĩ quan, binh lính Ba Lan.”
“Lão già” cười cười :
“ Các cụ ta nói “cà cuống chết đến đít còn cay”, nhưng trong vụ này thì phải nói “ cà cuống chết rồi còn cay…”
Bác ba Phi thắc mắc :
“ Ong nói vậy là sao ?”
“Lão già” cười lớn :
“ Thì tôi nói cái Đảng cộng sản Liên xô đó. Chết mất xác từ năm tám hoánh nào vậy mà khi vụ Katyn chính thức được đưa ra ánh sáng thì mấy cha cộng sản Nga vẫn lớn tiếng :” Ông Putin có thể xin lỗi bao nhiêu thì tuỳ ông về cái gọi là tội lỗi của chế độ Xô Viết, nhưng không ai có thể che giấu được trách nhiệm của người Đức trong vụ tàn sát quân nhân Ba Lan ở Katyn.”. Thật đúng là vô liêm sỉ hết chỗ nói…”
Bác Ba Phi ngẩn ngơ cả người. Ở trong nước, suốt ngày ngó lên tivi, báo đài cứ thấy ra rả ca ngợi cộng sản. Nào là cộng sản là muà Xuân của nhân loại. Nào là Đảng là người tổ chức tài tình, người lãnh đạo sáng suốt làm nên mọi thắng lợi của nhân dân ta. Nào là nhân dân ta đời đời biết ơn Đảng.  Vào dịp những dịp 30 tháng 4, 2 tháng 9 hay những ngày lễ ngày Tết, ra đường là cứ thấy đỏ lòm những cờ đảng, những khẩu hiệu, những panô, băng rôn toàn những lời lẽ bốc thơm cộng sản lên mây xanh. Nào là mừng Đảng mừng Xuân. Nào là cộng sản quang vinh. Nào là công an chỉ biết còn Đảng còn mình. Nào là cộng sản là đạo đức là đỉnh cao trí tuệ, là văn minh nhân loại. Thôi thì không còn ngôn từ nào tả xiết sự tốt đẹp, sự vĩ đại, sự yêu thương con người  của cộng sản.
Tất nhiên bác Ba Phi chẳng tin vào cả một bộ máy tuyên truyền khổng lồ suốt ngày ca ngợi cộng sản như vậy, nhưng bác cũng không cho cộng sản là xấu. Sự thực bác chẳng quan tâm, chẳng nghĩ ngợi nhiều về chuyện cộng sản với tư bản. Nhưng từ hôm sang đây, suốt ngày nghe “lão già” với chị Kelly Thi ra rả chửi cộng sản làm bác cũng phải nghĩ ngợi. Kể ra chuyện tham nhũng, nhũng nhiễu dân thì rành rành ra rồi, chẳng cần sang đây bác mới nghe nói. Ngay ở trong nước bác cũng đã nghe, đã chứng kiến bao nhiêu là chuyện tiêu cực của Đảng cộng sản. Chính bản thân bác cũng có lần đi xe máy quên không đội mũ bảo hiểm bị cảnh sát giao thông thổi còi, bác cũng phải giúi vào tay tụi nó tờ một trăm không thì bị thu xe, rồi lên Quận nộp phạt kèm theo đủ thứ rắc rối. Thôi thì cứ thí cho tụi nó tờ bạc là xong, khỏi rách việc. Rồi thì chuyện công an đánh chết người bác cũng đã được chứng kiến rồi. Quanh quẩn chỉ có nhiêu chuyện đó thôi. Nhưng lúc này nghe “lão già” và chị Kelly Thi kể chuyện cộng sản giết chết cả mấy chục ngàn người thì thấy ớn thiệt. Nếu đúng vậy thì chuyện cộng sản giết dân ở Huế hồi Tết Mậu Thân mà bác vẫn được nghe loáng thoáng xưa nay bác vẫn không tin thì rất có thể là chuyện thực lắm. Cộng sản Liên xô ngày trước đã ác vậy thì cộng sản Việt Nam ngày nay cũng kém gì ?
Bác Ba Phi cứ nghĩ ngợi lẩn thẩn vậy cho tới lúc cô Ut gọi , bác mới như người choàng tỉnh .
“ Kìa tía…tía có định làm món thịt kho nước dừa đãi khách thì tía coi cần mua những gì để con chạy đi mua…”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Thôi con cứ ở nhà tiếp khách đi. Để tía đi bộ cũng được. Đây ra khu Phúc Lộc Thọ có mấy bước chân thôi mà. Ra đó thiếu gì chỗ mua…”
Chị Kelly Thi vỗ tay :
“ Bác Ba Phi sắp thành Việt kiều rồi nha. Bác tự đi tới siêu thị, tự mua hàng, tự trả tiền được rồi.”
Bác Ba Phi cười  cười :
“ Chuyện đó dễ ợt, có gì ghê gớm  ?”
Chị Kelly Thi lắc đầu :
“ Không dễ ợt đâu ạ. Tôi có ông cậu ở Việt Nam sang chơi. Vậy mà dẫn đi siêu thị cậu cứ ngơ ngơ ngác ngác. Đi tới chỗ nào cũng dừng lại hỏi. Mua cái này có được không ? Cái kia người ta có bán không ? Giá bao nhiêu ? Không có thẻ trả bằng tiền mặt được không ? Đã trả lời cặn kẽ chi ly cho cậu rồi mà cứ lần nào dẫn cậu đi cậu cũng hỏi vậy. Đó là có con cháu nó dẫn đi đấy, chứ nếu đi một mình thì cậu chịu chết, rồi cứ đứng đực ra trong siêu thị chẳng biết mua bán ra làm sao ?”
“Lão già” cười cười :
“ Vậy mới nói chỉ số IQ của người Việt Nam mình là rất thấp. Bác có thấy người Hàn Quốc, người Nhật Bổn, người Đài Loan sang đây chỉ ít bữa là tụi nó đi lại thoăn thoắt, vào cửa hàng cửa hiệu chọn mua thứ gì, trả tiền sao nhanh nhẹn, thành thạo chẳng khác gì dân Mỹ.”
Ut thấy vui chuyện cũng nhảy vào tham gia :
“ Ai bảo bác là chỉ số IQ của người Việt Nam thấp. Tôi coi trên NET thấy người ta tường thuật quốc hội Việt Nam họp có ông nghị phát biểu chỉ số IQ của người Việt Nam thuộc loại cao nhất thế giới sánh ngang với Nhật Bản, Trung Quốc, Pháp, Đức, Ý, Thụy Điển, Hà Lan, Anh, Hàn Quốc, Bỉ…Các nước có chỉ số IQ cao như vậy đều đã có đường sắt cao tốc bởi vậy Việt Nam cũng nhất thiết phải có. Ong ấy còn hô hào với tinh thần Việt Nam là con hổ nhỏ, với quyết tâm chính trị của cả dân tộc, đề nghị Quốc hội nhất thiết phải làm đường sắt cao tốc cho ngang tầm với chỉ số IQ…”
“Lão già” cười hề hề :
“ Ong nghị tỉnh nào mà ăn nói ngu quá vậy ? Chỉ nguyên câu nói đó cũng đủ cho thấy IQ của ông nghị sĩ thấp lè tè ngọn cỏ rồi, nói gì đến chỉ số IQ của toàn dân tộc Việt Nam…”
Bác Ba Phi ngơ ngác :
“ Các vị nói gì tôi không hiểu ? Chỉ số IQ là cái gì ? Tại sao cái đó cao thì phải làm đường sắt cao tốc ?”
Chị Kelly Thi cười rinh rích :
“Thì người Việt Nam có chỉ số IQ cao nên phải dùng đường sắt cao tốc đi lại cho nhanh chóng để còn tranh thủ thời gian phát minh khoa học, sản xuất ra những sản phảm giàu chất trí tuệ chớ ?”
Bác Ba Phi cười mủm mỉm :
“ Chị nói sao ấy chớ ? Nói cho ngay, từ trước nay người Việt Nam có phát minh sáng chế ra cái gì đâu ?  Ngay những vật dụng thiết thân phục vụ sinh hoạt như xe máy, tivi, tủ lạnh rồi nồi cơm điện, bếp ga…tuốt luốt là do các nước Au Mỹ hoặc các nước ngay sát nước ta như Nhật Bổn, Hàn Quốc họ chế ra chớ người Việt có chế ra được cái gì ?”
Chị Kelly Thi trợn mắt :
“ Bác Ba Phi nói vậy là coi thường dân tộc Việt Nam quá. Dân tộc Việt Nam có bộ phận đầu não là cộng sản Việt Nam có đầu óc thiên tài, có chỉ sô IQ cao nhất thế giới, thông minh, sáng suốt, sáng tạo bởi vậy Đảng ta không thèm đi vào phát minh sáng chế những cái tầm thường như tivi, tủ lạnh, bếp ga, nồi cơm điện. Cái đó để cho các nước như Nhật Bổn, Hàn quốc họ làm, ta làm những cái lớn, những cái vĩ đại kìa…”
Ut cười cười :
“ Cái lớn, cái vĩ đại là cái gì ? À thôi phải rồi có phải cái dép lốp vừa dùng hàng ngày, lại vừa gánh gạo ra chiến trường , lại vừa đi cả lên vũ trụ nữa phải không ?”
Chị Kelly Thi xua xua tay :
“ Cái đó thường, cái đó thì ngay đến thợ giày ngồi đầu vỉa hè cũng sáng tạo ra được cần gì đến thiên tài Đảng ta…”
“Lão già” chen ngang :
“ Cô lại quá lời ca ngợi Đảng ta rồi. Tôi thấy Đảng ta toàn học mót theo Đảng Tàu, có phát minh sáng chế ra được cái gì đâu ? Ngày xưa thì  phóng tay phát động nông dân đánh đổ địa chủ, rồi thằng Tàu nó giảm tô giảm tức mình cũng giảm tức giảm tô, nó cải cách ruộng đất mình cũng cải cách ruộng đất, nó hơp tác hoá nông nghiệp mình cũng hợp tác hoá nôngg nghiêp. Đến thời nay thằng Trung Quốc mở cửa mình cũng mở cửa, có thành lập đặc khu kjinh tế thì mình cũng có khu chết xuất…I xì , lẽo đẽo theo nó chẳng sai một bước, thiên tài Đảng ta có phát minh phát kiến được ra cái gì mới đâu ?”
Chị Kelly la lên :
“ Có chớ…có chớ…Đảng ta phát kiến ra chân lý vĩ đại của thời đại đó…”
Bác Ba Phi tò mò :
“ Là cái gì vậy chị ?”
Chị Kelly Thi cười cười :
“Là không có gì quý hơn độc lập tự do đó…”

                       (còn tiếp)





Chủ Nhật, ngày 28 tháng 9 năm 2014

Nhà văn ĐỖ QUYÊN : Thơ Tân hình thức : Kể sao hết được _ KỲ 9



                                     (tiếp theo)

V.4. Cái Tôi của Tân hình thức Việt

Trở về nguồn bằng “hình thức” khổ thơ và phân dòng với số chữ 4-5-6-7-8[i], Tân hình thức Việt là phong cách về một cái tôi mới, hòa cùng những cái tôi mới khác trong 10 năm qua đang làm thơ ca Việt linh động dị thường mà ở một số điểm son gần được như thời Thơ Mới.[ii]  
Cái tôi là nội dung hiện thực và quan niệm trữ tình, là phong độ thời đại, là hạt nhân tư tưởng - nhân sinh quan, nên đó chính là ngọn lửa thắp sáng cho cuộc cách mạng đầu tiên trong lịch sử nghệ thuật thơ Việt Nam mà Thơ Mới đã chuyển giao thơ trung đại sang thơ hiện đại, nhập vào các dòng thơ đương thời trên thế giới, khởi phát một thời đại mới trong thi ca kéo dài suốt 80 năm qua và sẽ còn lâu. Ở miền Bắc thời 1945-1975, trong phạm vi văn học trung tâm, tính hiện đại phải dang dở khi cái tôi của chủ nghĩa lãng mạn nhường chỗ cho cái ta của dòng hiện thực cách mạng. Thơ ca hiện đại miền Nam thể hiện bản ngã tác giả trước khi là cá thể xã hội, nhưng cái-tôi-hiện-đại thường thấy chỉ ở một số ít thi sĩ đi trước thời gian như Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Nguyễn Đức Sơn… Từ sau phong trào Đổi Mới 1986, trong nghệ thuật thơ Việt Nam, trên bình diện lớn các phong cách, thi pháp “bình thường” mới bắt đầu có những cái-nhìn-vào-trong-câu-thơ, mà ở các vòng đai cá nhân hay nhóm nhỏ (đồng thời với các tác giả trong Nam) đã từng được thể hiện theo các phong cách, thi pháp bất bình thường với những Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt; muộn hơn là Đặng Đình Hưng. Khác hoàn toàn cái tôi lãng mạn Tiền chiến ngủ ngon trong lòng người viết và người đọc, thi pháp hiện đại của thơ Việt đưa cái nhìn vào trong câu thơ để từ đó xuyên qua tâm can nhà thơ đến với thời đại, xã hội đương thời. Câu thơ. Bài thơ. Tác phẩm. Tức là toàn bộ ngôn ngữ và văn bản, sau khi làm xong chức năng lăng kính, đã trở thành mục đích của sáng tạo. Không thể nào kể ra như là ví dụ năm bảy tác giả. Trong một phần tư thế kỷ vừa qua, ngót cả trăm thi sĩ Việt xuất sắc và ngang tài đã làm nên những-cái-tôi sáng lạ, đang xóa đi nhân dạng đồng phục ngự trị văn đàn Việt suốt nhiều trăm năm qua. Không nghi ngờ, cái tôi mang bản thể Việt đang là giấy thông hành cho thơ Việt tới các nền văn hóa khác, đặc biệt là khu vực Âu-Mỹ. Trong nhiều trường hợp, nó gây ảnh hưởng hơn cả các biểu hiện ngôn ngữ, thể tài…
Bút pháp của sự khách quan
Tân hình thức Việt có nhiều thuận lợi làm ra cái tôi mới, bằng cách kể-thơ rất mới của mình. Sinh ra và trưởng thành trong hoàn cảnh hậu hiện đại mà diễn đàn mạng là phương thức quen thuộc, Tân hình thức Mỹ là một trong nhiều hoạt động nghệ thuật dân chủ hóa sáng tác và bình luận hóa văn chương. Cho dù đến nay, giới hàn lâm vẫn chưa đón nhận nó với lý do chính đáng về phía họ là nghệ thuật cần có “chuyên môn”, trong khi Tân hình thức cùng các trào lưu hậu hiện đại hướng về công chúng không chuyên môn.
Lối thơ bình dị và “thẳng tưng” làm cho cái tôi Tân hình thức trở nên khách quan, dễ tới độc giả đại chúng. Khi tác giả đã tự ý thức, nhân vật trữ tình cũng tự ý thức và tự hành xử lớp lớp các chi tiết, hành động mà khỏi cần tác giả chỉ dẫn. Cái tôi tác giả và cái tôi nhân vật (tác giả hóa thân) không còn ràng buộc như ở cách thuật sự của thể truyền thống và thể tự do. Như thế, độc giả lẽ nào còn thụ động? Nguyễn Vũ Văn (Phụ lục 9-) đã logic về việc chê khuynh hướng tự sự khách quan Tân hình thức nhưng lại không cận nhân tình: đọc thơ hiện đại bằng cái nhìn cổ điển, ở đó nhân vật và tác giả là hai kẻ “biết tuốt” còn độc giả là người hưởng thụ.
Thật ra, trong các dòng văn học kinh điển, ngay cả ở Đông phương, đã có một đỉnh-thơ-khách-quan là Haiku truyền thống Nhật. Có không ít điểm mà Tân hình thức Việt đã phần nào tiếp nhận được: “Không mô tả cảm xúc, chủ yếu ghi lại sự việc xảy ra trước mắt. (…) ta cảm được vị trí đứng ở ngoài sự kiện của tác giả. Tác giả dường như chỉ chia sẻ với người đọc một sự kiện (…) nhưng người đọc vẫn có thể nghiệm được tình cảm của tác giả.Và đây nên là điều Tân hình thức Việt vươn tới: “Người làm thơ phải tự đặt mình như một đứa trẻ lúc nào cũng có cảm giác bỡ ngỡ, lạ lùng khi tiếp xúc lần đầu tiên với ngoại giới.”. Còn mức lý tưởng là: “Không có người làm thơ và kẻ đọc thơ, cả hai nhập làm một, đồng âm cộng hưởng trong niềm rung cảm với sự liên hệ” rất hỗn mang và sống động của thời đại. Các chữ in nghiêng là của người viết mạn phép đã thay cho các chữ “tinh tế và hài hòa của đất trời” từ nguồn trích (Haiku, Tự điển Wikipedia). Cái tôi Haiku Nhật thật siêu nhân!
Một điều phân biệt giữa thơ và văn xuôi là người đọc thơ nhận lại quá khứ bất ngờ của bản thân mình, còn với tiểu thuyết anh ta sẽ tìm ra một thế giới mới. Montel có lý khi khẳng định thơ cần áp đặt một kinh nghiệm độc nhất và chưa từng có theo dạng không đầu không cuối. Theo đó, cái tôi ở thơ “Khế Iêm thường đề cập tới tính khả tín và tính bất xác của người tường thuật, và tính khả tín của điều được tường thuật” như nhận xét của Feirstein về 2 bài thơ Những chiếc ghế, Những cái hộp. (Chú thích 20).
Từ điệu nói đến điệu kể
Thêm một nét kế thừa truyền thống đáng giá của thể thơ-kể: lời nói bình thường từ đời sống bình thường đã thành thơ qua điệu kể. Trăn trở của các nhà Tân hình thức Việt về 3 mặt phong cách, nội dung và tính đương đại gói trong câu sau: “Nếu không mang được những câu nói thông thường vào thơ thì làm sao mang được đời sống vào thơ? Và nếu không thì làm sao chia sẻ được nỗi vui buồn của mọi tầng lớp xã hội, để thơ trở thành tiếng nói của thời đại?” (Chú thích 67).
Theo Nguyễn Thanh Tâm/ Trần Đình Sử, “trong thơ trung đại, có tiểu loại hình Hát nói - một diễn ngôn của loại hình nhà nho tài tử được xem là tiền đề cho Thơ Mới, đặc biệt là ở điệu nói” [iii]. Vậy là, lần thứ hai sau Thơ Mới, Thơ Tân hình thức Việt đã hiện đại hóa điệu nói - một tiềm năng diễn đạt ngôn ngữ viết và nói làm mê say lòng người ở làn điệu, ở tính dân gian, và ở cái tôi trữ tình phóng khoáng mà tự trọng của người Việt. Đáng thưởng một đóa hồng lớn cho Tân hình thức, vì nó đã nhấn mạnh bản chất ca trong thi ca/ thơ ca của tiếng Việt như là nhận dạng chính xác nhất của nghệ thuật thơ mà chúng ta vừa phác họa ở phần V.2. Chú thích 70.

Từ đó, nảy ra các câu hỏi khó cho Tân hình thức Việt:
- Sự khác nhau trong tiến trình cải cách điệu nói ở Thơ Mới và “điệu nói”/ “điệu kể” ở Thơ Tân hình thức Việt so với điệu nói truyền thống (từ trữ tình dân gian và trữ tình trung đại)?
- Sự trao đổi, hoán vị theo hướng tiến bộ đã xảy ra như thế nào giữa những cái tôi trữ tình tính theo lịch đại và đồng đại?
Một là, từ cái tôi dân gian trong ca trù, hát nói đến cái tôi thời trung đại chứa ẩn cái ta của thế hệ nho tài tử (cái tôi siêu cá thể). Đề tài này thuộc về văn học trung đại, ví như trong sách đã dẫn của Trần Đình Sử.
Hai là, từ cái tôi dân gian nguyên thủy và cái tôi trung đại đến cái tôi lãng mạn Tiền chiến (cái tôi cá nhân độc lập). Vấn đề này đã được trả lời qua vô số bài vở về Thơ Mới, nhưng bằng cơ sở của điệu nói như bài của Nguyễn Thanh Tâm có lẽ không nhiều?
Ba là, từ 3 cái tôi nói trên đến cái-tôi-nói-thay-cho-cái-ta ở thơ chiến tranh, cách mạng và  hiện thực XHCN ở cả nước rồi ở miền Bắc 1945-1975, rồi đến cái tôi-hiện-đại hiện sinh trong thơ miền Nam và thơ ngoại vi miền Bắc 1954-1975, và đến cái tôi-hiện-đại toàn thể sau Đổi Mới 1986 của thơ Việt từ trong nước ra ngoài nước. Câu hỏi này cũng được quan tâm rất nhiều, nhưng hầu như ít liên hệ đến điệu nói. Một phần có thể vì 3 cái tôi ở thơ Việt hiện đại 1945-1975-1986 đều không thuộc về, hoặc xa với phong cách thơ kể.
Bốn, cuối cùng là đến cái-tôi-bản-thể của thời hậu hiện đại mà Tân hình thức làm một vũ điệu riêng giữa các điệu thơ hậu hiện đại khác. Cái-tôi-bản-thể Tân hình thức, về thi pháp, muốn thoát hẳn các dòng chứa 3 cái tôi ở thơ Việt hiện đại 1945-1975-1986. Nó chỉ nhận ảnh hưởng từ 3 cái tôi đầu tiên: cái tôi nguyên thủy, cái tôi trung đại và cái tôi Thơ Mới. Đó là 4 loại thơ ca của điệu nói/ điệu kể!

Từ nhãn tự đến “nhãn cú”

Chân thật - Hồn nhiên, một bản chất khác của thi ca cũng thuộc vào phong cách Tân hình thức Việt qua cái tôi trữ tình bằng lời nói trong sinh hoạt, nói nôm “có sao kể vậy người ơi”.
Tính chân thật - hồn nhiên. Nó vừa là quan niệm về hiện thực (đối tượng) vừa là phong cách biểu đạt (phương pháp); trong một số dòng văn học hiện thực, nhiều khi nó cũng làm luôn cả “mục đích” sáng tác. Và, thêm một lần nữa, tiếng Việt đáng yêu vô ngần: về mặt từ nguyên trong khái niệm thi ca/ thơ ca đã chứa cả hai yếu tính là thơ ngâyca nhịp. Thật khó tìm thấy ngôn ngữ thứ hai được vậy, kể cả tiếng Trung Quốc?
Chúng tôi muốn dẫn lại 4 ý tưởng điển hình về cái-tôi-chân-thật, từ 2 tác gia lừng lẫy thi đàn thế giới và Việt Nam trong 1-2 thế kỷ trước, từ vị giáo sư tài năng của một trường đại học lớn và một nữ văn sĩ tài danh lại vừa mới trở thành nữ thi sĩ. Xin nhường độc giả việc soi vào đó bằng cái tôi Thơ Tân hình thức Việt. Nếu trúng, tức là thể thơ-kể chấp nhận được; nếu trật, các nhà thơ-kể còn phải cố gắng nhiều:
- Trong tất cả hoạt động của con người, làm thơ là chân thật nhất; vì vậy con người có một thứ của cải nguy hiểm nhất là ngôn ngữ, nhưng chính điều đó lại chứng thực sự tồn tại của nó. (Friedrich Hölderlin)
- Thơ Mới là sản phẩm của khát vọng thành thật. (Hoài Thanh)
- Thi pháp của sự thành thực; Thành thực mới là ‘chính thi’. (Nguyễn Hùng Vĩ)[iv]
- Trong các thể loại mà bản thân đã đi qua, truyện ngắn, truyện dài giấu mình tốt nhất, tiểu thuyết lộ chút chút, tản văn giãi bày, còn thơ thì ‘tuyệt mật’. Mà muốn tuyệt mật, phải đi đến tận cùng phơi bày, nên nó lại lồ lộ. Lộ không có nghĩa là phơi bày riêng tư đâu, lo gì. (Nguyễn Ngọc Tư)[v]
Ở tất cả thể loại văn học, cái tôi cá nhân thể hiện cao và mạnh nhất với tùy bút, tản văn. Là con đẻ của kỷ nguyên văn chương tự sự có nhiều tiền bối thành đạt, Tân hình thức phải chọn cách tự sự mới lạ mà vẫn nương theo ưu điểm của các thể loại khác sao cho cái tôi dễ thể hiện. Ví dụ, ở tùy bút văn học về tốc độ diễn ngôn nhấn nhá và phân tán nhưng tinh tế và bất ngờ; ở tản văn báo chí, blog về sự dề dà và thóc mách (“tám” chuyện) nhưng trực diện và thân thiết. Cái tôi Tân hình thức kín cạnh hơn cái tôi tùy bút và văn chương hơn cái tôi tản văn. Thơ Tân hình thức vẫn là “thơ” khi mà độc giả tìm lại mình và chỉ so sánh - nếu muốn - với cái tôi trữ tình của bài thơ; trong khi ở tùy bút, tản văn, nhất là truyện, anh ta phải so sánh để đi tìm bản thân như một cá thể giữa cả thế gian nhiều cá thể khác. Có lẽ vì thế Riordan cho rằng, “hầu hết thơ Việt và thơ Việt-Mỹ hiện đại trong tuyển tập song ngữ mới Thơ kể liên quan tới những câu hỏi, cái gì là thật, ‘thật’ nghĩa là gì, sự vật nào đó thì có ý nghĩa nào.” (Phụ lục 8-).
Cái tôi chủ thể làm nên phong cách nghệ thuật ở từng tác giả, chỉ tiếc là Tân hình thức Việt vẫn còn bị “đồng phục” kỹ thuật. Đọc khoảng 20 bài bất kỳ bỏ tên tác giả ra, rất khó biết “ai là ai”. Trừ số ít người đã làm chủ ngôn ngữ thuần Tân hình thức (Khế Iêm, Nguyễn Hoài Phương, Lưu Hy Lạc, Gỷang Anh Iên, Nguyễn Tất Độ); hoặc các nhà thơ mang dấu ấn phong cách từng có ở các thể tài của thơ khác vào Tân hình thức: Nguyễn Đăng Thường (chủ đề thế sự sinh sự lung tung beng, ẩn ức giễu hài tá lả), Đỗ Kh. (giọng điệu cà tưng, ẩn ức libido văn chương), Inrasara (nỗi đau nhân tình nhân thế triền miên, đề tài văn hóa Chăm), Hoàng Xuân Sơn (bút pháp ngôn ngữ biến dạng trong cảm xúc rời, sâu), Phan Tấn Hải (tình lứa đôi quyện tình quê hương trong tình nhân loại), Nguyễn Đình Chính (uất ức thời cuộc dồn vào trữ tình đau đáu trong ngôn từ thô mạnh), v.v… Ở thơ truyền thống và tự do, các nhãn tự dễ tạo ra hình tượng qua cái tôi cá nhân. Nhãn tự dựng nên danh tiếng thi sĩ. Tân hình thức tạo bài thơ nhờ cú pháp. Vậy, tên tuổi nhà thơ Tân hình thức được làm bằng… “nhãn cú”?

V.5. Tân hình thức Việt giữa câu chuyện dài Hậu hiện đại

V.6. Về tính truyện ở Thơ Tân hình thức Việt[vi]



[i] Về số chữ trong một dòng thơ Tân hình thức: Qua các tuyển tập Tân hình thức Việt và trang mạng quen thuộc, sơ bộ chúng tôi thấy bài có 7-8 chữ/ âm trong một dòng là đa số, khoảng 65%. (“Thể thơ 7 hay 8 chữ tương đối hợp với ngôn ngữ nói hơn vì thật khó đưa những câu nói đời thường với vần vào lục bát” - Khế Iêm). Kế tiếp là loại 5-6 chữ (25%). Rất ít loại 4 chữ, như các bài Tập hợp số thực của Đài Sử, Lảm nhảm/ Bỉm. Và lác đác lục bát [Kiều/ Đỗ Kh.; (Những) người điên/ Nguyễn Tất Độ, Tiếng hát từ cổ xưa/ Khế Iêm]. Cá biệt có vài bài “tự do” [Có không/ Đình Nguyên, Trường ca hành (xác) (…)/ Lý Đợi]. Trừ bài của Khế Iêm in trên Sông Hương số Đặc biệt 7/12/2012 và tapchisonghuong.com.vn 4/1/2013, những bài nói trên, theo thứ tự có trong 2 tập (a) Thơ kể - Poetry Narrates và (b) Thơ không vần - Blank verse ở các trang: (a) 118, 202, 248; (b) 15, 11, 81. Ba bài lục bát khá lạ lẫm của Đ. Kh., N.T.Đ. và K.I đáng lẽ được “xử lý” trong mục V.1. về thể loại mà không kịp, để dành cho mục VI.6. về tính truyện. [Nhắn riêng L.Đ.: Xin lỗi đã trích mà không dẫn nguyên con thai-thồ của chú. Nó dài thoòng và cơ cấu quá trời, anh đả tự đến chữ xác, muốn xỉu; phải sống, viết bài “nộp quyển” cho Hội thảo chứ! Nữa, chưa kể 2 dấu ngoặc, 15 chữ cả thảy trong thai-thồ mẹ, tức là riêng cái thai-thồ mẹ đã “dám” dài hơn trọn vẹn bài thơ ngắn nhất nước Nam 13 chữ của Dương tiên sinh! Chửa hết, từ thai-thồ mẹ lại đẻ ra thai-thồ con bằng cả một bài thơ 80 chữ (bài thơ phụ thì Tân hình thức chuẩn không cần chỉnh) bằng một “chú thích (thú)”. Mà anh có thích có thú hay không, chú biết rồi đấy. Hihi…]
[ii] Nếu như Nguyễn Việt Chiến, Irasara và nhiều cổ động viên (trong đó có cả người viết) đau đáu rằng, qua những cuộc “cách mạng” nho nhỏ lẻ tẻ đơn độc thơ đương đại đã tỏ ra không thua kém trong tương quan với Thơ Mới, thì ở đấy diễn ngôn cái tôi là một nét “hậu sinh khả úy”.
[iii] Nguyễn Thanh Tâm, Hát nói, một tiền đề cho Thơ mới, phongdiep.net 26/8/2013; (Trần Đình Sử: “Cho đến bây giờ chúng ta cũng có thể nhận ra điệu nói kỳ thực không phải là sản phẩm riêng biệt của Thơ Mới. Điệu nói đã có trong thơ trữ tình dân gian và thơ Nôm của một số nhà thơ trung đại. Điều đó đặt ra một sự suy ngẫm về tính chất của điệu nói trong Thơ Mới và điệu nói trong trữ tình dân gian, trữ tình trung đại.” Nguồn: Mấy vấn đề thi pháp văn học trung đại, Nxb Giáo dục 1999).
[iv] Nguyễn Hùng Vĩ, Thi pháp của sự thành thực, khoavanhoc.edu.vn 17/6/2013.
[v] Nguyễn Ngọc Tư, Chừng mực của nỗi cô đơn, thethaovanhoa.vn 25/8/2013.
[vi] Do thời gian hạn hẹp, hai phần V.5., V.6. đang là bản thảo. Xin được hẹn sang dịp tiếp.

                                   (còn tiếp)


CHUYỆN XƯA-NAY MỚI NÓI - KỲ 90 - PHẢI GỌI BỌN CHÚNG BẰNG ĐỒ MẶT....GÌ???




                                                                                

Những đấu đá trong nội bộ đảng  nhằm giành ghế Đại hội XI đã làm lộ ra những xấu xa, bẩn thỉu của cả một tập đoàn . Đặc biệt Nguyễn Trường Tô tội ác đã rõ rành rành vậy mà Trưởng ban tuyên huấn Tô Huy Rứa vẫn ra lệnh báo chí lờ tịt không được nhắc tới.  Phạm Thanh Bình phá nát để chia chác 80.000 tỉ VND trong vụ VINASHIN…
Những bộc lộ xấu xa đó đã làm dấy lên trong giới văn nghệ  sĩ sự phẫn nộ  đến ghê tiêu biểu là nhạc  sĩ Tô Hải, vốn tuổi cao, sức yếu nhưng vẫn hăng hái “đâm mấy thằng  gian bút chẳng tà”.

                                                                             TÔ HẢI

Lần này, bọn chúng không chỉ là những bọn lau nhau, tép riu, ruồi muỗi, dòi bọ, ở dưới thôn, dưới xã, dưới huyện... Chúng đang phạm vào những tội "trời không dung đất không tha", cướp đất, cướp nhà, cướp cả tha ma, nghĩa địa....
 Không phải chỉ là những bọn tham ô hối lộ, chặn tiền cứu trợ của dân nghèo như mấy thằng, mấy con chủ tịch xã, chủ tịch hội chữ thập đỏ, nuốt cả tiền mổ mắt người mù, trợ cấp người sống cũng như người chết.
 Không chỉ là những thằng giám đốc, hiệu trưởng, chủ tịch, phó chủ tịch công ty lừa đảo, móc ngoặc cùng bọn giám đốc, phó giám đốc ngân hàng rút tiền của dân hay chặn tiền ăn của học sinh, chặn tiền lương của cán bộ, giáo viên...
  Và còn hàng ngàn ,hàng vạn "bộ mặt" đen mà chính báo chí của đảng vạch trần , nhưng tất cả đều bị thời gian và vụ sau nghiêm trọng hơn vụ trước đã  làm dư luận lãng quên. Tuy nhiên, trên các blog, các trang web do những nhà văn hoá, những nhà khoa học, những tiến sĩ giáo sư thứ thiệt , đều không bỏ qua mà phân tích , mổ xẻ những "hiện tượng không còn là hiện tượng"  và tổng kết chúng thành một hệ thống sai lầm không thể sửa chữa của cơ chế chính trị hiện hành !
 Có lẽ vì thế, lần này là lần đầu tiên phải có lệnh hoặc cho phép của những nhà lãnh đạo cao nhất  (hoặc một nhóm lãnh đạo cao nhất ??) nên Ban kiểm tra trung ương mới phanh phui hẳn bộ mặt bẩn thỉu, đen tối của một bọn lãnh đạo "cao thứ nhì" về các tội mà lâu nay, báo chí lề phải vẫn cứ hay gọi bằng một cái tên trừu tượng là bọn "nội xâm".
 Được phơi bày ngay giữa thanh thiên bạch nhật, cả trên báo chí lề phải lẫn phát thanh truyền hình là 45 tên cỡ tỉnh uỷ của 12 tỉnh, Tổng giám đốc trực thuộc thủ tướng của 4 tập đoàn nhà nước XHCN lớn mà nếu không được .  bêu ra ánh sáng, thì có thể phen này, chúng sẽ chui vào trung ương, luồn vào bộ chính trị, đoạt ghế tổng bí thư như chơi(!) thì đất nước Việt Nam sẽ biến thành một ổ đĩ điếm, ăn cắp, cướp của, giết người như một lẽ đương nhiên. Chẳng thế mà tên chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô  dù đã được bêu đi bêu lại trên báo chí, ngày 13/7 vừa qua, vẫn nghênh ngang báo cáo thành tích kinh tế xã hội  6 tháng đầu năm với những thành tích đấu tranh chống tệ nạn xã hội (!!!)của tỉnh Hà Giang trước hội đồng nhân dân !!!
Không một đại biểu nào dám mở miệng nhắc đến những điều ban kiểm tra trung ương đã công bố. Không những thế, từ bí thư tỉnh uỷ, bí thư đoàn thanh niên cộng sản, Trưởng Ban Tuyên Giáo Tỉnh các giám đốc kể cả giám đốc công an đều vẫn cho là chưa có bằng chứng hoặc bằng chứng Tô Hô chủ tịch chơi gái cởi truồng có thể là  ảnh ghép nguỵ tạo!
Rõ ràng đây là một tập đoàn lưu manh có tổ chức có kẻ chống lưng, thậm chí kẻ chống lưng ở ngay sát nách, bên kia biên giới. Tiếp sau đó là sự "dán băng keo" vào tất cả các báo chí và phát thanh truyền hình ,công cụ tuyên truyền chính sách  của Đảng,(vừa qua  đã hơi "quá đà" về "tập đoàn lãnh đạo maphia" tỉnh Hà Giang),phải "câm miệng" đã làm dấy lên những tin đồn,thậm chí có cả đơn kiện ông Rứa vì đã nhân danh Bộ chính trị, Trưởng ban tuyên huấn ra "lệnh mồm"nên bọn nội xâm ở biên giới mới hiên ngang phản công lại Ban Kiểm Tra TƯ vì đã có chỗ dựa vững chắc là người có uy quyền nhất trong giới lãnh đạo hiện hành và sắp tới.(???)
Hư thực ra sao chẳng cần chờ lâu.Cứ theo dõi hơn "30.000 cây bút cách mạng" có thẻ,nếu họ tiếp tục cúi đầu ngậm miệng là biết ngay !Chả cần dùng "biện pháp chuyên môn"để truy tìm cuộc ra lệnh bằng lô-phôn làm gì, trừ phi có ai đó "to bằng"hoặc "to hơn" anh Rứa muốn làm đến nơi đến chốn vụ "xi-căng-đan tình dục" chuyển thành "xì-căng đan chính trị"chẳng phải " có một không hai,ba,bốn này!"
 Riêng vụ nhân danh làm kinh tế xã hội chủ nghĩa của tập đoàn "Phạm Thanh Bình's Brother & son" đã cướp công khai của nhân dân 80. 000 tỉ đồng với những thành tích phá hoại ,có mục đích và kéo dài chưa từng có trong lịch sử xây dựng kinh tế của bất cứ nước nào thì hiện nay đang được chia lẻ cho các tập đoàn khác (lại tập đoàn!) gánh chịu. Phải chăng đây là một vụ "phi tang" những con số "phá của" khổng lồ ,mà nếu có ra toà thì Phạm Thanh Bình khó tránh khỏi tội dựa cột hoặc "tiêm thuốc.. bổ".
 Những tội tày trời nằm trong phạm vi của luật hình sự rành rành, chả cần đến  các nhà tiến sĩ, giáo sư, các nhà kinh tế học cả nước biết tên phải phân tích dài dòng. Vậy mà vẫn phải.. "chờ ý kiến" vì bọn này thuộc quyền quản lý của Ban bí thư.? !Còn trong đảng thì mới chỉ là "nhắc nhở", "kiểm điểm rút kinh nghiệm", "khuyên nhủ" (trên tình đồng chí!?)không nên "thoái hoá,nên lành mạnh trong sinh hoạt , phải gương mẫu kẻo làm mất uy tín"  vv..... Liệu bọn chúng có được một cơ quan pháp luật thực sự độc lập đem ra xử mấy đứa (dù chỉ để làm gương) như vụ xử tử tên  Văn Cường Giám đốc Sở tư pháp và đưa ra toà 3000 nghi can cùng 200 công chức đảng viên chủ yếu trong ngành an ninh và tư pháp của tỉnh Trùng Khánh  bên "nước bạn bốn tốt"  tháng 7/2010 vừa rồi.?
 Trong khi chờ đợi, cái gì sẽ xảy ra tiếp theo,.. sau đây, tớ chỉ mong các chú nào đó đã có gan tung hê những chuyện động trời này ra ánh sáng hãy tiếp tục tiến lên. Các chú đã cưỡi hổ rồi đó! Khó xuống lắm, coi chừng nó cắn chết tươi đấy! Số phận các chú sẽ tuỳ thuộc vào Đại hội lần thứ 11 này, tuỳ vào sự lột xác  hổ sẽ dữ hơn hoặc trở thành mèo!
 Cũng trong lúc này, trên các báo chí , nhất là báo lề trái, người ta phê phán những hiện tượng đã trở thành bản chất,  được chính một cơ quan trung ương đảng bạch hoá ra bằng đủ các cách phân tích về chính trị, kinh tế, chuyên môn và gắn cho những tội phạm kinh tế, đạo đức đó bằng những cái tên thật là hình tượng  như "con tàu Titanic Việt Nam", "con tàu Vinasin", "Những con tàu ma" (chỉ 5 con tàu đang bị giữ tại nước ngoài vì không có tiền thanh toán sửa chữa ). "con tầu không bến",...
Riêng vụ án Sầm Đức Xương. Nguyễn Trường Tô và 10 vị tai to mặt lớn tỉnh Hà Giang đã bắt ép các nữ sinh dưới tuổi vị thành niên làm tình rồi lại bỏ tù vì tội mại dâm là bọn cầm quyền đĩ điếm + lưu manh +ma cô hoặc một vụ "đảng nhục" chưa từng thấy, kèm theo là hàng loạt những bài thơ bêu riếu, bài bình luận của các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng đang phát xấu hổ vì thấy ngượng khi trong mình vẫn còn mang thẻ đảng.
(Xin chia buồn cùng "nhạc sĩ,tác rả "Hà Giang quê tôi" và tác giả "Dường lên Mã Pì Lèng".. Tớ đã đọc được không thiếu những lời giận dữ khi gọi những bọn "nội xâm" này là mặt mo, mặt dày, mặt mẹt, mặt thớt, mặt chó, mặt mèo, mặt lợn ... nên đến tớ, chẳng biết cho bọn chúng cái tên mặt gì "hay" hơn vì, theo tớ, bọn này làm gì có mặt để gọi vì chúng đâu có là..người , Hơn thế nữa, có giận quá mà tìm thêm cho chúng mấy cái loại mặt khác thì khó có thể tránh khỏi bị mang tiếng là thiếu văn hoá. Thôi thì: tớ nhường cho các chị em ở chợ cá vậy nhé!
 Sau đây là mấy lời góp ý chân thành


KÍNH GỬI CÁC VỊ LÃNH ĐẠO ĐẢNG NHÀ NƯỚC


       ( Về vấn đề phát huy dân chủ, thẳng thắn góp ý kiến xây dựng
nhân dịp Đại Hội làn thứ XI)

-Học tập các vị lão thành cách mạng, học tập hàng loạt tướng tá đồng học, đồng ngũ với tôi từ trước 1945 đến giờ
- Nhân danh... tôi, một cựu chiến binh, một cựu nhạc sĩ,một cựu đảng viên, một cựu nhà báo, một cựu giải thưởng nhà nước, một công dân hạng 3 mà có đủ loại huân chương do ông Hồ,ông Giáp,ông Lương ký, một lão già sắp chết xin thẳng thắn đề nghị với các chú 2 việc như sau:(xin lỗi được gọi bằng "các chú"cho nó... thân mật vì các chú đều kém tôi trên dưới 20 tuổi và tham gia cách mạng sau tôi cả 3,40 năm)

1) Các chú phụ trách chính quyền nên nhớ lời của chú Nguyễn Tấn Dũng khi nhậm chức thủ tướng tháng 10 năm 2006 đã hùng hồn hứa : "Tôi sẽ từ chức ngay nếu trong nước không chống được tham nhũng".  Vậy thì chỉ riêng cái vụ Vinashin này ,thực chất là một vụ tham nhũng tập thể, có bao che mặc ,dầu từ năm 2005 đã có nhiều người báo động . Vậy thì còn chờ gì mà chú Dũng không xin từ chức giống như các ông tổng thống ,thủ tướng nước Nhật,nước Hàn. Họ từ chức chỉ vì một dự án đưa ra không hợp với lòng dân mà thôi đấy! Làm được việc này, tên tuổi ông Dũng chắc chắn sẽ đi vào lịch sử. Nhất là ông sẽ làm gương cho những kẻ:
-Phụ trách giao thông mà giao thông chẳng suốt ,kẹt xe,mãi lộ ngày một "tiến lên không ngừng".
-Phụ trách cầu đường thì cầu sập, cầu lộ cốt tre, đường lún.
-Phụ trách giáo dục thì cải cách thụt lùi, chất lượng đi xuống, học phí đi lên, giáo viên đi tắt, tiến sĩ bằng thật đi đêm , chưa tốt nghiệp lớp 10.
-Phụ trách văn hoá thì đậm đà bản sắc.... nước ngoài . Xì- tai  (Style)sexy trên hết, chuyện tình Kiều Như Sợi xích, điện ảnh bắt chước xứ Hàn . Đùi, vú, rốn, háng  hở hang , đĩ điếm đàng hoàng lên sóng của ông Tổng Hiến.
-Phụ trách cấp thoát nước thì biến mọi thành phố đều thành ao,hồ, sông ,suối...riêng Hà Nội thành Venice thối um... 
 và   ông thủ tướng thì vẫn cứ kiên trì.. "chẳng kỷ luật ai bao giờ"
Vậy thì lần này thủ tướng Dũng đẹp trai hãy xung phong "Đổi Mới"xem sao? 
     Tất cả các vị này sẽ noi gương thủ tướng mà từ chức đồng loạt .
Nước Việt Nam sẽ vang danh khắp thế giới vì lần đầu tiên có một nước trong số 4 nước còn do đảng cộng sản cầm quyền đã đi tiên phong trong việc biết xấu hổ vì đảng viên do mình cơ cấu đã phá hoại tan tành uy tín của mình trước bàn dân thiên hạ nên thể "theo nguyện vọng của nhân dân" xin tình nguyện  rời chức vụ do tự nhận thấy  không đủ khả năng , "thiếu tinh thần trách  nhiệm gây hiệu quả nghiêm trọng".
Khác hẳn với bên Tàu, bên Triều. Làm quan, làm vua suốt đời hoặc truyền từ đời ông sang đời cháu. 85 triệu dân Việt Nam và không ít những đảng viên kiểu Tống Văn Công,nhà văn  Phạm đình Trọng, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh ,đảng viên lão thành Nguyễn Văn Bé.... phải nhắm mắt mỉm cười .
2) Riêng về nội bộ đảng cộng sản Việt Nam, nhân danh một quần chúng ,đối với những bọn  cấp uỷ mặt mo, mặt dày này tôi xin thiết tha đề nghị :
a) Tuyệt đối không nên khai trừ bọn chúng vào.... quần chúng chúng tôi  vì quần chúng chúng tôi không phải là cái bãi chứa DÒI BỌ .
b) Nhiệm vụ giáo dục cải tạo hoặc xử bắn chúng xin giành cho nội bộ đảng xử lí
c) Nếu đảng không có biện pháp "cách li khỏi xã hội" bọn nội xâm này  mà chỉ khai trừ ra quần chúng thì  thì e rằng bọn chúng sẽ: từ làm mất uy tín của đảng không thôi ,bọn chúng sẽ làm nhơ nhuốc cả dân tộc Việt Nam với 4000 năm lịch sử anh hùng là điều đã và sẽ còn xảy ra không thể nào cấm,che,bịt... mãi được nữa
 Mấy lời góp ý thẳng thắn, chẳng có mục đích "chặt, chém"(Chữ của ông phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng khi có đại biểu quốc hội đề nghị miễn nhiệm ông Bộ trưởng CĐP)Mong các vị "quân sư quạt mo" chuyên  theo dõi các blog lề trái hãy in bài này ra  để các vị lãnh đạo cao nhất đọc được vì hàng ngàn lần góp ý của các vị lão thành cách mạng ( kể cả của  Võ đại tướng ) cũng chẳng hề được báo "lề phải" nào đăng và tất cả đều bị vứt vô sọt rác. Cho nên chẳng có con đường nào khác ngoài cách tung lên mạng mà lên mạng thì các vị lãnh đạo cao nhất nước sợ không có thì giờ đọc hoặc chưa biết sử dụng con chuột.                    

Hà Nội 17-7-2010



Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

nhà văn NHẬT TIẾN : THỀM HOANG - KY 8


                                           Chương 5


Ở chợ về, mụ Năm Trà vẫn thấy ba đứa trẻ nằm ngủ trên giường. Bà cụ Nết ngồi khom lưng ở một góc, vừa lim dim ngủ, vừa phe phẩy cái quạt đuổi ruồi cho mấy đứa cháu. Mụ ném gói đồ xuống giường, lấy khăn lau mồ hôi trán rồi hỏi:
"Má ăn cơm chưa?"
Bà cụ choàng dậy:
"Đã về đấy à? Sao không nói trước, tôi lại không thổi cơm.”
Mụ đàn bà khép cánh cửa lại rồi cởi cái áo bà ba vắt lên mắc:
"Khỏi! Tôi không thấy đói. Nhà còn nước tắm không?"
"Còn lưng thùng lớn đấy. Cứ xài đi rồi bảo nó đổ.”
Mụ Trà tiến lại phía dây thép, với cái khăn mặt lau những giọt mồ hôi lăn tăn ở nách và ở bụng rồi ngồi xuống mặt phản mở gói giấy mới đem về. Mụ lấy ra một xấp quần áo trẻ con còn nguyên nếp hồ sột soạt. Mắt bà cụ sáng lên trước những hình vẽ xanh đỏ sặc sỡ đủ mầu trên những mảnh quần áo xinh xắn. Cụ reo to:
"Chèn ơi! Đẹp quá ta. Cô mua đó hả?"
"Phải! Mua cho xấp nhỏ đấy. Má nhắm thử coi vừa không?"
Bà cụ đỡ lấy cái váy đầm bằng vải hoa xanh viền chỉ đỏ rồi xuýt xoa:
"Ôi cha... được cái này thì nhất xóm rồi còn gì.”
"Hàng mắc đấy. Tôi mua mỗi đứa hai bộ để dành mặc tết.”
"Những hai bộ kia à. Sang dữ. Mỗi đứa một là quá xá rồi.”
Mụ Trà không đáp đứng dậy đi vào nhà trong. Lát sau có tiếng nước dội ùm ùm ở đằng sau vách gỗ. Bà cụ nghe thấy tiếng hỏi vọng ra:
"Má có thiếu gì không?"
"Thiếu gì?"
"Quần áo đó! Tôi có mua thêm xấp vải. Má lấy mà may.”
Bà cụ ngạc nhiên nhìn về phía con dâu. Chưa bao giờ nó tử tế, săn sóc cụ như thế. Tần ngần một lát, cụ trả lời:
"Thôi tôi chả cần. Còn ba cái đồ cũ xài được rồi.”
"Thì có vải đấy, má cứ lấy mà may. Tôi chỉ sắm có một lần này nữa thôi.”
Bà cụ nhoài người ra với lấy cái gói giấy. Dưới mấy bộ quần áo là một xấp vải láng mượt. Bà run run giở ra ướm thử trên mấy ngón tay. Mặt vải trơn láng, đen bóng, mềm mại và óng ả như mặt tơ. Bà nói chõ vào trong:
"Mà sao mua nhiều quá vậy kìa. Chắc trúng số hả?"
Người con dâu mở tung cánh cửa bước ra, vừa lau cái khăn lên lớp da trắng muốt, vừa nói:
"Dễ gì mà trúng số! Nhưng cứ sắm. Để rồi tôi nói chuyện với má.”
Một lát sau mụ thay xong áo rồi ra ngồi trên mặt phản. Mụ đặt cái hộp sắt đựng phấn son phía trước mặt, ngồi vuốt cẩn thận từng sợi tóc. Đầu mụ nghiêng mãi trước cái gương nhỏ. Hai tay mụ sửa lại ba bốn lần vành tóc cho thật tròn rồi nhặt cái bút chì trong hộp sắt lên tô đậm nét lông mày. Vừa sửa soạn vừa đắn đo mãi, hồi lâu mụ mới nói:
"Tôi có chuyện muốn nói với má đây.”
Bà cụ dừng tay quạt, ngẩng lên không nói. Tần ngần một giây, mụ tiếp:
"Tôi sắp phải đi. Mà đi lâu mới về.”
Bà cụ hỏi:
"Mai mốt rồi không?"
Mụ Năm bật lên cười. Vành môi đỏ chót của mụ trễ xuống, ướt mọng. Mụ nói:
"Mai mốt gì! Đi là đi luôn ấy chớ! Tôi tính đi chỗ khác mà.”
Bà cụ ngạc nhiên:
"Làm ăn cái gì mà đi luôn. Chỗ nào thì chỗ cũng phải có lúc về chớ?"
Mụ Năm ném thỏi son vào hộp, chân mụ quơ lấy đôi guốc dưới gậm giường. Mụ buông thõng một câu:
"Tôi đi lấy chồng.”
Bà cụ lặng đi không đáp. Mắt bà hết nhìn con dâu lại trông vào ba đứa trẻ vẫn nằm thiêm thiếp ngủ. Đàn ruồi thỉnh thoảng táp lại, đậu quanh mắt rồi bò xuống vành môi chúng nó. Thấy lâu mẹ không đáp, mụ Năm tiếp:
"Tôi suy nghĩ hết sức rồi. Tôi không chờ ba chúng nó được nữa. Ba chúng nó muốn thôi tôi trước. Đấy má coi, hàng mấy năm nay thư từ đâu có. Coi bộ đã sa vào con nào hay chết ngỏm rồi không chừng!"
Bà cụ giơ vạt áo lên lau nước mắt. Ngập ngừng một lát lâu cụ mới nói:
"Tôi thì tôi không cần gì hết. Nhưng xấp nhỏ này rồi ai nuôi?"
Giọng mụ Năm Trà trở nên gay gắt:
"Vậy má bắt tôi ngồi ôm chúng tới già sao? Tôi còn cái thân tôi chớ. Đó, má có nuôi được chúng thì nuôi, không thì mang cho đi, tôi không tiếc.”
Nói rồi mụ mở cái bóp đầm lấy ra mấy tờ giấy bạc ấn vào tay bà cụ và đổi giọng ngọt ngào:
"Thôi má ráng đi. Tôi suy nghĩ hết sức rồi. Má không trẻ như tôi má đâu có biết.”
Bà cụ sụt sùi không nói. Hai người im lặng hồi lâu. Một lát mụ Năm vừa đứng dậy vừa thở dài. Bà cụ ngước mắt nhìn lên. Tia mắt của cụ làm mụ bối rối. Mụ vội vã đi lại phía vách với tay lấy chiếc áo dài. Bà cụ hỏi với giọng đầy nước mắt:
"Bộ đi ngay bây giờ à?"
"Tôi đi ngay. Tầu ra Trung chạy bốn giờ. Còn phải đi gặp người ta nữa chớ.”
Bây giờ thì bà cụ nghẹn ngào, nước mắt đổ ràn rụa:
"Vậy để gọi chúng nó dậy cho chúng nó chào.”
Mụ Năm xua tay:
"Thôi, khỏi. Để chúng ngủ đi. Lúc dậy má mua cho chúng nó ít tấm bánh. Nói là của má cho.”
Mặc áo xong, mụ lại giường ngắm ba đứa trẻ. Chúng nó vẫn nằm ôm lấy nhau. Những cái vạt áo hếch lên, để phơi cả bụng lẫn rốn. Trong giấc ngủ, môi đứa nào cũng bĩu ra. Cặp lông mi kết dử dính bết vào nhau thành từng mảng. Mụ thò tay với lấy cái quạt xua mạnh lũ ruồi bay loăng quăng trên đầu chúng nó, rồi mụ cúi xuống vừa quệt lên má chúng, vừa nói:
"Tội nghiệp tụi bay, nhưng tại ba tụi bây hết đó.”
Bà cụ nấc lên thành tiếng. Mụ quay lại nói vội vàng:
"Thôi tôi đi đây.”
Bà cụ mếu máo:
"Bộ đi thật à?"
"Thật chớ, ai nói chơi.”
"Rồi khi nào về thăm chúng nó?"
"Tôi chả hứa đâu. Đừng có trông.”
Bây giờ thì bà cụ oà lên khóc. Đầu cụ dúi vào cánh cửa. Hai tay cụ ôm lấy mặt. Cụ không nhìn theo bóng người đàn bà đi vội vã như chạy trốn ra lối ngõ. Bên tai cụ còn vang vọng lại tiếng guốc của mụ gõ lóc cóc trên mặt đường. Lát sau cụ gào lên:
"Ới con ơi là con ơi... ới cháu ơi là cháu ơi..."
Người cụ run rẩy. Hai tay cụ bíu vào vách gỗ. Đứng lao đao một lúc cụ ngồi gục xuống mặt giường. Đùi cụ tì nghiến lên chân thằng út làm nó choàng dậy oà lên khóc. Hai đứa kia cũng cựa quậy, càu nhàu rồi khóc theo. Căn nhà bỗng nhiên thê thảm như có người chết. Bà cụ ôm lấy chúng nó rền rĩ:
"Các cháu ơi, má tụi bay đi rồi! Má tụi bay đi rồi!"
Bọn trẻ không biết gì càng gào to hơn. Con chị lớn gọi to:
"Má ơi... má ơi..."
Mấy nhà trước cửa thò đầu ra ngó. Bà cụ bế thằng út ra đứng ở đầu thềm lu loa:
"Bà con vô mà coi... Nó bỏ con lại mà đi rồi... Trời ơi là trời, rồi lũ này ai nuôi..."
Vừa nói cụ vừa hỉ mũi và giơ vạt áo lên lau. Bọn trẻ cũng theo ra ngồi phệt xuống mặt hè. Tay chúng nó dụi lia lịa lên mắt, nước mắt nước mũi chảy dài ra, đùn ứ ở vành môi. Một người nói:
"Sao? Bộ má chúng nó đi thiệt rồi sao?"
Bà cụ mếu máo:
"Đi thiệt rồi. Bây giờ bơ vơ, tôi biết trông cậy vào ai. Ới Năm ơi là Năm ơi... Mày không về mà coi vợ con mày.”
Có người kêu lên:
"Trời đất ơi, sao mà bất nhân quá vậy. Con mình dứt ruột ra mà!"
Một người khác tiến lại bế cái Ba lên. Mặt nó lem luốc, mồm đầy dãi rớt và nước mắt. Con bé không chịu, đạp giẫy ra khiến bác ta ngọt ngào:
"Tao thương mà! Tội nghiệp! Rồi tao cho ăn bánh.”
Nhưng con bé tuột ngay xuống đất. Nó bò lồm cồm trên bực gạch. Đít chổng lên, hai bên mông loang lổ những nốt mụn bẩn. Bà cụ cúi xuống xốc nách nó lên rồi lấy tay quệt dãi ở mồm nó. Cái Hai đứng bên cũng sệu mệu:
"Bà ơi, cháu đói..."
Bà Cụ đặt thằng út vào một góc rồi tất tả lại chạn bếp lục ra bát cơm nguội. Cụ chan đầy nước dưa lõng bõng, rưới thêm ít tương và mấy quả cà nhỏ rồi đem ra ngồi ở bực cửa. Mấy đứa xúm lại. Chúng nó ăn uống và húp nước ngon lành. Nụ cười lại nở trên vành môi. Thằng bé tươi tỉnh bước lững chững trên thềm, miệng nó bi bô:
"Bà... má... bà... má..."
°
Lúc đạp xe qua nhà Huệ, Hai Hào thấy nàng ngồi thu lu trên ngưỡng cửa. Khuôn mặt Huệ khuất trong bóng tối. Ánh đèn leo lét rọi qua những song gỗ in rõ mái tóc của nàng xù lên, xoắn lại với nhau. Gã cất tiếng giả lả:
"Mệt không cô Huệ ơi..."
Huệ ném cái hột ô mai về phía gã, chanh chua:
"Mệt cái phải gió! Đang túng bỏ mẹ lên đây.”
Gã cất tiếng cười. Tay gã gõ vào thùng xe, một chân gã ghếch lên, một chân quay hờ hững cái bàn đạp. Gã hát theo giọng bác Tốn:
"Cô Huệ ơi
Tôi theo cô đi đến tận góc bể chân trời
Sông sâu tôi cũng nặn, núi đầy tôi cũng neo.”
Huệ đứng dậy xốc lại cái cạp quần cho ngay ngắn rồi cất tiếng gọi:
"Này... Hai ơi!"
Hai Hào quay lại nhăn ra cười, hát tiếp:
"Sang Tây, sang Nhựt, sang Nèo,
Sang Tàu, sang Mỹ... tôi theo đến cùng..."
Huệ nói:
"Khỉ gió đùng lăn lắm nữa, lại đây người ta nói cái này..."
Gã ngừng xe lại nhìn Huệ như dò hỏi:
"Chuyện gì thế?"
"Thì cứ lại đây nào.”
Hai Hào ngần ngại xuống xe, gã nhìn Huệ nghi ngờ:
"Thôi tôi đếch vào.”
"Thối chửa! Ai ăn thịt mà sợ. Lại gần đây!"
Gã rụt rè tiến lại gần. Hai người đứng đối diện nhau. Huệ lùa bàn tay vào túi quần của gã:
"Từ sáng mấy cuốc rồi?"
Gã chộp lấy bàn tay Huệ như sợ nàng mó phải cuộn giấy bạc nằm ở bên trong. Gã nói:
"Mấy cái nỗ đít. Ế bỏ mẹ đi.”
"Đừng có xạo! Ai người ta lạ gì. Đạp khoẻ như voi ấy mà lị.”
"Ai thèm xạo làm chi. Thật tình từ sáng mới bỏ riêng được bốn chục, còn thì chui vào tiền thuế bố nó hết.”
Huệ bật lên cười:
"Bốn chục tốt rồi. Vào đây đi!"
Gã đàn ông giẫy nẩy lên:
"Thôi chịu thôi! Chả chơi.”
"Thì ai đã làm gì mà lo.”
Gã bẽn lẽn:
"Đếch ai lo. Nhưng chả đủ đâu..."
Huệ gắt:
"Thì ai thêm lấy đủ. Chia đôi đỡ thôi mà.”
Nói rồi nàng xoa bàn tay lên ngực gã làm gã rúm người lại. Bàn tay kia, nàng vít cổ gã xuống. Gã định nói gì thì đã bị cặp môi của Huệ bít ngay miệng lại. Một lát sau gã lại duỗi ra:
"Thôi chả chơi đâu. Tôi hãi..."
"Khỉ gió! Ai người ta làm gì mà hãi.”
"Hãi cái Đào ấy chứ. Nó mà biết thì chỉ có chết!"
Huệ xoa mái tóc bờm xờm của gã như xoa đầu một đứa trẻ:
"Ôi chao ơi! Sao mà khốn khổ thế. Ngữ này rồi thì cũng đến cái nước đem vợ lên ban thờ mà thờ mất thôi!"
Gã tức mình:
"Thờ gì! Có mà đây ghè cho vỡ đít!"
Huệ rích lên cười, bất kể trời trăng, nàng đẩy gã đàn ông qua ngưỡng cửa. Gã líu ríu bước theo nàng. Ở trong nhà, ánh đèn bây giờ soi rõ khuôn mặt vêu vao của Huệ. Cặp mắt nàng sâu trũng xuống, hai gò má nhô lên cao. Màu son tím ngăn ngắt tô trên môi trở thành cái mầu bạc nhược dưới ánh sáng vàng vọt. Gã đàn ông nói:
"Hai chục thôi đấy nhe.”
Huệ không đáp, giơ tay kéo cái màn che giăng ở đầu giường. Một lát gã nói:
"Sao người nóng thế?"
Huệ uể oải:
"Đang lên cơn sốt đây!"
"Sốt thì thôi đi.”
Huệ nắm vội lấy tay gã:
"Khỉ gió lắm nữa. Ai khiến!"
Gã đàn ông miễn cưỡng kê lưng xuống mép giường. Một lát, gã lại thở phì phò như đang đạp một cuốc xe nặng chở hàng lên chợ.
Ở nhà Huệ ra, gã đến chỗ hẹn với Đào ở mé giếng. Tiếng Đào gắt lên trong bóng tối:
"Sao lâu thế. Làm người ta đứng chờ tưởng đến chết chân đây này.”
Hai Hào xuýt xoa:
"Xin nỗi. Xin nỗi. Cái phanh xe nghẹt cứng, gỡ mãi không ra.”
Hai người im lặng. Một lát gã nói:
"Việc không xong rồi.”
"Việc gì không xong?"
"Định nhắn cụ Nết nói hộ thì mụ Năm Trà bỏ đi. Ai còn dám nhờ nữa.”
"Khỏi cần đi. Thầy tôi ưng rồi.”
Gã vồ lấy tay Đào, rối rít:
"Chèn ơi, rồi ư? Thầy mình ưng tôi rồi ư?"
"Thì tôi đã bảo mà.”
"Vậy thì tôi sướng chết người tôi nên đây nè..."
"Chưa sướng đâu. Mình hãy lại gặp thầy tôi một cái đi đã.”
Gã choáng người lên:
"Ý trời đất ơi... bắt tôi nại đằng ý hả?"
"Khắm chửa. Mình chả phải lại dễ cứ ở tịt trong nhà rồi tôi lùi lũi về với chắc?"
"Nhưng tôi hãi thấy bà tôi đi.”
Đào cười thương hại:
"Thì đã bảo thầy tôi ưng mình rồi mà.”
"Thiệt nhe. Mình nói thiệt đấy nhe.”
"Bây giờ mình đi trước tôi vào cửa đằng sau.”
Người gã lại bắn lên như bị điện giật:
"Ý trời ơi! Bộ bắt tôi nại mình ngay bây giờ sao?"
"Chớ sao. Bây giờ ông ấy đang vui vẻ, đến càng tốt.”
Tim gã đập mạnh, gã ngập ngừng:
"Nại thì tôi biết nói cái gì bây giờ?"
"Tuỳ mình đấy. Thầy tôi hỏi cái gì mình nói cái nấy.”
"Vậy ông ấy sẽ hỏi gì mình có biết không?"
"Bố ai mà biết được. Đến đâu hay đó chứ.”
"Nhưng mà... hay nà..."
Đào gắt lên:
"Đã bảo không sợ mà. Cứ đi theo tôi.”
Đào túm lấy áo gã dẫn về lối ngõ. Tới gần cửa, nàng chùn lại, ghé vào tai gã thì thào:
"Mình vô đi. Tôi đứng nghe mình ở cửa đàng sau.”
Gã định nắm lấy Đào xin nàng tha cho cái công việc tầy đình ấy nhưng Đào đã gỡ tay gã ra và khuất nhanh vào bóng tối. Còn đứng lại một mình, gã ngần ngại trông về phía đàng trước. Căn nhà Phó Ngữ toả ánh đèn lù mù. Gã không nom thấy Phó Ngữ ngồi quạt ở cửa như mọi khi. Từ đầu ngõ, tiếng người ăn uống hát hỏng ồn ào còn vọng lại. Gã ngập ngừng giây lâu rồi đánh bạo bước qua ngưỡng cửa. Đầu gã thò vào trong, miệng gã ấp úng:
"Nậy cụ..."
Phó Ngữ đang nằm vắt tay lên trán, nghe tiếng vội nghển đầu nhìn ra. Chợt lão nhỏm phắt ngay dậy giương mắt nhìn Hai Hào như muốn ghè cho gã năm bẩy gậy. Hai Hào lại nói:
"Nậy cụ ạ..."
Phó Ngữ cất tiếng xẵng:
"Đứa nào thế? Phải Hai Hào đấy không?"
Gã đáp:
"Thưa cụ phải.”
Bàn tay của lão đập mạnh xuống phản một tiếng khô khan:
"Anh chim con gái nhà tôi..."
Gã lùi phắt ngay lại, miệng bải hải:
"Ơ... ơ... đâu có..."
"Lại muốn chối phải không? Không có mà nó lại khai cho nhà anh. Anh dụ dỗ nó... anh dụ dỗ con gái nhà lành. Tôi là tôi cho nhà anh rũ tù, biết chưa!"
Hồn vía Hai Hào lên tận mây xanh, gã ta chắp hai tay xá lia lịa:
"Cháu nậy cụ... cháu hứa... cháu chừa!"
"Liến láu cái mồm xin hứa, xin chừa. Bộ tưởng nói vậy là xong hả?"
Thấy mặt Hai Hào đực ra, Phó Ngữ vẫn giữ giọng hách dịch nhưng có phần dịu hơn:
"Này tôi hỏi thật, có hay không?"
Gã ấp úng:
"Dạ... dạ có…"
"Có cái gì?"
Hai Hào lại ngẩn người ra khiến lão phải quát lên:
"Có ngủ với nhau không?"
Hai Hào cuống quít:
"Dạ... dạ... có..."
"Có rồi làm sao nữa?"
"Dạ... chả nàm sao nữa hết.”
Phó Ngữ bật dậy, lão xô cái gối ra tuốt đằng sau, miệng lão hét lớn:
"Làm ễnh mẹ nó cái bụng con nhà người ta lên rồi nói chả làm sao nữa hết là làm sao! Cái quân này phải cho rũ tù thì mới mở mắt ra.”
Hai Hào lại run lên:
"Nậy cụ... cụ thương chúng cháu tầng nào hay tầng ấy.”
"Thương cái con chó... ông thì ghè vỡ đầu mày ra..."
Hai Hào hốt hoảng nhẩy bổ xuống hè và co chân chực chạy. Nhưng Phó Ngữ đã nhanh hơn, lão nhào ngay xuống đất, túm ngay được lấy lưng áo của gã. Chủ tâm của lão chỉ là doạ gã mấy câu cho bõ ghét mà thôi. Cho nên lão đổi giọng ngọt ngào hơn:
"Này... Hào!"
Gã đứng sững lại, nhưng vẫn giữ thế để có thể tháo thân dễ dàng. Phó Ngữ lại hét lên:
"Thì lại đây đã nào!"
"Tôi hãi..."
"Hãi cái con chó... ai người ta đã làm gì cơ chứ.”
"Cụ tha cho chúng cháu..."
"Tha rồi biết chưa!"
Gã tươi mặt lên, rón rén quay trở lại. Phó Ngữ chỉ tay vào một cái ghế rồi nói:
"Ngồi xuống đấy.”
Gã cảm động rụt rè ngồi xuống một nửa bên mông trong khi Phó Ngữ lặng lẽ châm một điếu thuốc thả khói lơ mơ. Lát sau, lão mới nói:
"Thôi, anh đã biết lỗi thì tôi tha cho anh. Nhưng tôi hỏi bây giờ anh tính làm sao?"
"Dạ cháu chả tính làm sao hết..."
"Con chó! Thế dễ anh để cho con gái nhà tôi mang tiếng chửa hoang đấy chắc.”
Gã đàn ông vội vàng nói rối rít:
"Dạ có chớ... Cưới chớ! Cưới chớ!"
Phó Ngữ gật gù:
"Thế thì được. Nhưng tôi nói cho anh hay, biết chưa..."
"Dạ biết..."
"Muốn cưới con gái tôi thì phải theo mấy điều..."
Ngừng một tí để chiêu ngụm nước, lão nói tiếp:
"Một là từ nay phải bỏ cái lối đi ngang về tắt, biết chưa?"
"Dạ biết!"
"Hai là phải lo tổ chức cưới xin cho đàng hoàng, mời bà con lối xóm cho đông đủ biết chưa!"
"Dạ biết!"
"Ba là phải giấu cái chuyện ăn nằm trước với nhau đi biết chưa!"
Mặt lão tự nhiên lại bốc nóng lên. Lão buông một câu hằn học:
"Rõ ra là những trò đốn mạt!"
Thấy Hai Hào nem mép ngồi im, lão lại tiếp:
"Bốn là phải chăm chỉ làm ăn cho khá giả rồi ráng kiếm nghề khác. Tôi là tôi không ưa cái nghề đạp xích lô biết chưa!"
"Dạ biết!"
"Năm là cưới rồi thì phải về đây ở rể chứ không có được tự do biết chưa.”
"Dạ biết!"
Phó Ngữ vui vẻ gẩy cái tàn thuốc vào cạnh tường, rồi cất tiếng gọi:
"Cái Đào đâu rồi. Đào!"
Tiếng Đào lí nhí ở đằng sau vách gỗ:
"Dạ.”
"Mày ra đây, tao nói.”
Đào bẽn lẽn bước ra, nét mặt tươi hơn hớn. Phó Ngữ nhìn về phía con gái rồi hỏi:
"Mày nghe hết rồi chứ?"
"Tôi đâu có nghe gì.”
"Nhưng rồi mày chịu không chứ?"
Đào cúi đầu di chân xuống mặt đất:
"Tuỳ ở thầy hết. Tôi có biết cái gì ở đâu nào.”
"Thế thì được. Thôi tao nói thế thôi. Đấy rồi liệu mà tính với nhau, đừng có để cho tao mất thể diện ở cái xóm này, biết chưa!"
Nói rồi lão nằm xuống phản, vớ lấy cái quạt khua phành phạch. Đào biết ý xích lại gần chí một cái vào lưng Hai Hào. Hai người len lén đi ra cửa. Trong bóng tối, Đào hí hửng:
"Đó, thấy chưa. Tôi đã bảo thầy tôi ưng mà mình cứ cãi.”
"Thì tôi có cãi đếch gì đâu.”
"Chả cãi mà cứ dúm người lại, nhát như cáy ngày.”
Gã bật lên cười:
"Nhát! Nhát cái nỗ đít!"


                                      (còn tiếp)