Tổng số lượt xem trang

Thứ bảy, ngày 25 tháng năm năm 2013

BÁC BA PHI ĐI THĂM MỸ (KỲ 40 )



                                    (tiếp theo)




Thế rồi vào buổi trưa cô đang chịu cơn mê điên của lão già cửa phòng bật mở, mụ đàn bà và ba gã đàn ông lực lưỡng ào vào nhấc bổng cô lên, quăng xuống đất và những làn roi cá đuối trong tay mụ già thi nhau quất lên tấm thân trần của cô.

Nghe kể , bác Ba Phi lại kêu toáng :

“ Thiệt không ? Có thiệt như vậy không ? Sao giữa xứ sở tự do , thiên đàng nước Mỹ lại như ở dưới địa ngục vậy ?”

“ Lão già” cười khảy :

“ Thiệt chớ ? Chính cái xứ tự do này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Từ làm phim bêu xấu Tổng Thống,  giáo phái tự tử tập thể, giết người hàng loạt cho tới  án mạng học đường, lạm dụng tình dục…tuốt luốt, gì cũng có hết, chuyện của em gái mắt nâu nhằm nhò gì ?”

Bác Ba Phi lắc đầu :

“ Vậy trước nay cứ tưởng bên này chỉ có ăn chơi, nhảy múa, hội hè và hưởng thụ thôi, khỏi lo gì hết trơn , thậm chí của rơi ngoài đường không ai thèm nhặt, xã hội chẳng khác gì thời Nghiêu, Thuấn…”

“Lão già” cười khì khì :

“ Làm gì có bức tranh nào toàn mầu hồng . Một ngày đẹp trời nào đó bỗng dưng ông bị mất job thử gõ cửa bạn bè, lân bang , hàng xóm vay mượn tiền bạc đắp đổi qua ngày chờ cơ hội mới coi, hơi bị khó ạ. Phải công nhận xã hội càng văn minh thì càng hiếm tinh thần tương thân tương ái “ tối lửa tắt đèn có nhau”, anh nào cũng thủ thế, giữ “bộ da” mình trước  đã…”

Cô gái mắt nâu lắc đầu phản đối :

“ Em ngược lại, khi bị đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng , bơ vơ không nơi nương tựa , mặt mũi nào quay về anh chồng rửa xe, vả lại em cũng chán cái cảnh tù túng trong ga ra nên đánh liều tìm tới  tiệm làm “neo” trước đây thường lui tới. Cứ tưởng khi mình hết tiền mọi người sẽ lạnh nhạt, ai ngờ , chị chủ tiệm cùng mấy cô nhân viên nhiệt tình giúp đỡ . Có chị cũng từ Sàigòn mới sang được ba năm , chuyên làm “neo” nên cũng khá , thuê được  nhà có ba phòng, khá rộng rãi thoáng đãng. Chị ấy em ở nhờ lại còn xin cho chân phụ việc trong tiệm “neo”. Chị ấy bảo cứ chịu khó học nghề, đầu tiên chỉ rửa rồi tiến tới cạo , cắt rồi làm “full”. Những tưởng em sẽ an cư rồi lạc nghiệp với chị ấy  nhưng nào ngờ…”

Cô gái mắt nâu kể tới đó bà chủ quán đã la ơi ới giục lấy thêm đồ mồi . Bác Ba Phi biết ý gọi thêm cái lẩu “sư phụ” cho cả mấy cô cùng nhậu và kêu thêm két bia để nghe cho hết chuyện “tình tự kể” của cô mắt nâu. Khi cô vào bếp bưng mồi, cô áo đỏ mới chép miệng :

“ Con nhỏ này nó “hoàn cảnh” lắm hai “eng” ạ. Cơn ông chưa qua, cơn bà đã tới …. Thiệt cái số nó xui tận mạng…”

Bác Ba Phi kêu lên :

“ Sao kỳ vậy ? Tưởng được cô bạn làm “neo” giúp đỡ vầy thì từ đó thoát cảnh “lão quái vật” hành hạ sẽ sống yên thân làm ăn chớ ?”

Cô áo đỏ lắc đầu :

“ Nếu vậy nó đã không vào làm ở đây. Mấy “eng” làm gì có cơ hội gặp nó ?”

“ Lão già” cười hềnh hệch :

“ Phải đấy, em nói nghe có lý. Nếu em nào cũng may mắn , cũng chồng con đuề huề hết thì còn ai làm bia ôm nữa , đúng không ?”

Cô áo đỏ gật đầu :

“ “Eng” nói đúng đó, đã mang tiếng sang Mỹ sống, ai còn muốn làm cái nghề này nữa ? Chẳng qua là hoàn cảnh nó đưa đẩy vậy thôi …”

  Nồi lẩu “sư phụ” được bưng ra. Khác với lẩu dê Sàigòn thường đặt trên cái bếp lò đất nung, đun than đỏ rực, lẩu dê Cali được đặt chìm xuống bàn, cù lao được đốt bằng cồn đặc, xung quanh  nước lèo, lõng bõng mấy miếng xương dính da . Bác Ba Phi gắp lên một miếng  giơ lên quan sát :

“ Có đúng là thịt dê hay thịt chó ?”

“Lão già” cười cùng cục :

“ Ong ơi ở Mỹ tuyệt đối không có thịt cày đâu mà ông lo “treo đầu dê bán thịt chó” ?”

Cô mắt nâu nhanh tay pha nước chấm. Hoá ra Mỹ cũng có chao, có ớt sào, xả bằm….không thua gì Sàigòn. Cô lựa miếng thịt nạc gắp vào bát bác Ba Phi :

“ Anh này nói đúng đó…bên Mỹ này thịt dê thì có chứ thịt chó tuyệt đối không. Anh ăn  thử một miếng coi. Có đúng là thịt “sư phụ” không ?”

Bác Ba Phi ăn thử gật đầu :

“ Đúng dê thiệt…chỉ khác Sàigòn…”

Bác bỏ lửng không nói tiếp làm cô áo đỏ hỏi dồn :

“ Khác Sàigòn sao hả “ eng” ?

“ Khác nhất là cái lẩu này  ở Sàigòn chỉ giá 120 ngàn, tức 6 đôla, ở đây các cô giã những 40 đôla tức 800 ngàn lận. Đắt gấp 6 lần, khác gì cắt cổ…”

Cô mắt nâu láu táu :

“ Giá rẻ vậy nhưng có tiếp viên không anh ?”

Bác Ba Phi trợn mắt :

“ Có chớ…có tiếp viên ngồi cạnh không chỉ tiếp mồi với lau mặt cho khách mà còn…”

Cô áo đỏ cười  cười :

“ Còn sao nữa hả “eng” ?

Lão già quát :

“ Còn…ôm nữa chứ sao ? Con nhỏ này hỏi gì hỏi kỳ ?”

Cô mắt nâu lắc quày quạy :

“ Ở đây tụi em chỉ có tiếp mồi, rót bia, lau mặt thôi…cô nào cho khách ôm là chủ đuổi liền…”

Lão già cười cười :

“ Om ở chỗ khác được không ?”

Cô áo đỏ vội trả lời :

“ Cũng còn tuỳ…các “eng” chơi đẹp thì muốn gì chả được…”

Bác Ba Phi giật mình . Í chết mẹ, “chơi đẹp” theo mấy cô chắc cháy túi , bác vội vàng lảng chuyện :

“ Thôi thôi…cụng ly cái …chúc các cô trẻ mãi không già sớm gặp được nửa kia xây dựng hạnh phúc gia đình …”

Hai cô cười ré làm bác Ba Phi ngạc nhiên :

“ Sai hai cô lại cười ?”

Cô áo nâu vẫn còn cười hắc hắc vừa nói vừa thở hổn hển :

“ “Eng”nói như mấy cụ cố nội dặn con cháu trong dám cưới …”

Bác Ba Phi chợt nhớ ra :

“ Cô kể tiếp chuyện cô đi. Xui tận mạng thế nào ?”

Cô mắt nâu kể rằng gặp được chị làm “neo” tốt bụng cho về tá túc , ngày ngày chị kèm cặp đi làm “neo” cô tưởng từ nay đã cắm được chân trên đất Mỹ thật không ngờ cái số xui vẫn chưa buông tha . Nghe tới đây, “lão già” đoán già, đoán non :

“ Chắc thằng bồ chị ta để mắt tới em chứ gì ? Lẽ ra em phải cự tuyệt quyết liệt bảo vệ hạnh phúc cho ân nhân, ngược lại, khuyến khích  thằng cha kia tiến tới rồi giật bồ của chị ấy chớ gì ? Thế rồi giữa giờ làm em trốn về với thằng chả làm chị kia sinh nghi cũng bỏ về nhà và bắt quả tang  đánh cho một trận đuổi khỏi nhà chứ gì ?”

Quả thực trí tưởng tượng của “lão già” không thua gì nhà biên kịch phim truyền hình nhiều tập. Chỉ có điều lão trật lấc, chẳng dính dáng gì  tới hoàn cảnh cô mắt nâu . Hoá ra câu chuyện của cô hoàn toàn khác . Cô ta kể :

“ Không phải đâu, chị ấy chẳng có bồ bịch gì hết, không có bạn trai, thậm chí còn tỏ ra rất khó chịu với những anh chàng tán tỉnh nữa kìa. Lúc đầu chị ấy quý em như đứa em nuôi. Chị ấy cho em ở căn phòng đẹp không thua gì phòng của chị ấy. Mỗi chiều đi làm về, chị chở em trên xe hơi , ghé siêu thị mua những món khoái khẩu, rồi khi về nhà, chị bắt em nằm nghỉ để chị vào bếp nấu nướng. Tình chị em cứ thế là thêm thắm thiết. Cho đến hôm có anh thợ tóc đến mời em đi chơi. Hôm đó anh ta chỉ rủ em đi ăn cơm tàu , coi phim Mỹ rồi tối đưa em về vậy mà em vừa đặt chân vào nhà, chị ấy nhảy xổ ra chửi bới, xua đuổi anh kia rồi quay sang khóc lóc van xin em cắt đứt với anh ta làm em hết hồn.”

Bác Ba Phi đoán già đoán non :

“ Chắc lo em ăn quả lừa, mắc phải thằng Sở Khanh như thằng cha “luật sư rởm” trước đây ?”

Lão già bật cười  khanh khách :

“ Không phải , nếu lo vậy chỉ cần chờ chàng kia về trò chuyện tỉ tê, bình tĩnh khuyên can , chứ việc gì phải đánh đuổi người ta rồi lại còn khóc lóc, van xin em gái  ?”

Bác Ba Phi ngẩn người :

“ Chắc chị ta không có em gái nên nhận cô này làm em nuôi hẳn thôi …”

Cô gái mắt nâu lắc đầu :

“ Không phải , càng sống em càng thấy cái tình chị em nuôi ấy biến dần thành tình…trai gái …”

Bác Ba Phi giật mình :

“ Tình trai gái ? Nhưng cả hai cô đều là nữ cả mà, có ai là nam đâu mà  gọi là tình trai gái ?”

Lão già cười cợt :

“ Tại bác chưa biết . Tình yêu mấy cô lesbian còn mạnh hơn cả tình yêu trai gái nữa kìa. Mấy cô một khi đã ghen thì phải biết, kinh hồn, có khi còn giết cả tình địch  …”

Bác Ba Phi bán tín bán nghi :

“ Tôi chưa thấy bao giờ. Có điều phải bình tĩnh, sáng suốt không lại nghi ngờ oan tình cảm chị em của người  ta…”

Cô áo đỏ nhảy vào góp chuyện :

“ Phân biệt cái đó chẳng khó . Chị em gì nửa đêm xông vào buồng của nó rồi đè nó ra y như là đàn ông với đàn bà ấy …”

Bác Ba Phi tròn mắt :

“ Vậy thì không khéo chị ta thuộc loại “đồng cô , bóng cậu “ rồi, trời bắt tội đấy, cũng chẳng nên trách người ta…”

Cô mắt nâu cười buồn bã :

“ Em cũng đâu có trách . Chỉ có điều em phải dọn đi , tìm chỗ làm khác. Mà cũng chẳng dễ gì dứt ra ngay được đâu. Chị ấy tìm tới tận nơi khóc lóc, van xin em quay về . Em hoảng quá phải trốn biệt thật chẳng khác gì tội phạm tránh lệnh truy nã….”

Bác Ba Phi tò mò :

“ Vậy bây giờ chị ta đối với cô ra sao ?”

Cô mắt nâu lắc đầu :

“ Lâu lắm em cũng chẳng biết tin . Em trốn xuống Cali, chị ấy mãi trên Texas, xa nhau cả mấy giờ bay. Chị ấy cho người đi tìm, đăng báo, nhắn trên đài, xin lỗi và mong em quay về chị ấy lo toan săn sóc , vậy nhưng em không hồi âm , mặc kệ chị ấy héo hon, gầy mòn vì em…”

Lão già hất hàm :

“ Ông đã thấy tình yêu đồng giới mãnh liệt và dai dẳng chưa, gấp mấy lần tình yêu trai gái ấy chớ…”

Cô áo đỏ đồng tình :

“ “Eng” nói đúng đó, chị ta mà biết con nhỏ ở đây thế nào cũng mò tới . Mà theo em nhận xét  ở các tiệm làm “neo” thường hay có chuyện đó . Ở Việt Nam có nhiều không “eng” ?”.

Bác Ba Phi lắc đầu :

“ Thường thường ở các đám tang mấy cậu “giả gái” kéo nhau đến nhảy nhót, hát xướng , thi thời trang suốt đêm cạnh người chết thôi…”

Cô áo đỏ kêu lên :

“ Sao kỳ vậy “eng”. Khi người thân chết thì người ta phải khóc lóc tiếc thương chớ ? Sao lại nhảy nhót, hát xướng rồi lại cả thi thời trang nữa là sao ?”

“ Lão già” lên tiếng :

“ Tại em vượt biên sang đây lúc còn nhỏ quá không biết  . Ngày  xưa ở Sàigòn pêdê đã tới hát trong đám tang rồi, bao giờ họ cũng mở đầu bằng bài hát “ Ba nén hương trầm”. Bây giờ phát triển lên cả nhảy nhót, thi thời trang cũng là chuyện thường. “

Cô áo đỏ vẫn ca cẩm :

“ Người chết nằm đó mà hát múa vậy coi sao được ?”

“Lão già” cãi :

“ Chính có người chết nằm đó mới phải hát múa cho vui nếu không quàn quan tài ba đêm liền  buồn muốn chết…”



                                                         (còn tiếp)

Thứ sáu, ngày 24 tháng năm năm 2013

NHÀ GIÁO một thời nhếch nhác (KỲ 36 )





                                                                                          Nhà văn  NHẬT TIẾN

                                            (tiếp theo)

                          
                     



L ời nhận xét hữu lý của anh bạn khiến tôi không cãi thêm được gì. Đã thế, anh còn ghim vào trong đầu óc của tôi một câu hỏi đầy nghịch lý : "Học trò đi học cho lắm, đến khi bị đuổi văng ra đường vì lý lịch, mà như  thế thì nhũng ông thầy như  chúng tôi tại sao còn đến lớp làm gì ? Phải chăng chúng tôi còn tỉnh táo để biết lợi dụng chuyện dạy dỗ học trò làm nơi ẩn náu và kiếm ăn ? Hay là chúng tôi đã trở thành ngu ngơ như  một lũ cừu ngoan ngoãn đang bị chế độ lùa đi từng đàn, bắt vào hàng ngũ chỉnh tề như  mọi thành phần khác trong xã hội.

Thật chư­a bao giờ mà chính tôi đã phải tự cật vấn lư­ơng tâm của mình bằng những câu hỏi như  thế. Mà anh bạn đồng nghiệp ngoài giờ ở  trường còn đi lái xe ôm không phải là một  trường hợp duy nhất, hay hãn hữu gì. Trong hàng ngũ giáo viên, tôi đã được nghe xì xào bàn. tán chuyện thầy này, thầy kia ngoài giờ đứng lớp đã ra lề đường sửa xe, bơm bút bi, ép plastic giấy tờ, tài liệu chạy xe ôm, thậm chí còn lảng vảng ở cổng các bệnh viện để xin bán máu của mình nữa. Rồi vào cái thời ngăn sông cấm chợ, mọi thứ đồ tiêu dùng đều khan hiếm nên giá cả trong thị  trường chợ đen, buôn lậu cứ lên vù vù. Đấy cũng là một cánh cửa mở ra cho nhiều  người cố vư­ợt qua đủ thứ hàng rào ngăn cản, nào du kích, nào dân phòng, nào công an hay nhân viên thuế vụ nhan nhản giăng mắc khắp mọi nơi, để liều mạng mang vào đô thành vài yến gạo, vài chục trứng hay dăm cân thịt bán kiếm lời.

Trong số những  người liều mạng này, tôi biết có cả một vài cô giáo thuộc  trường này, hoặc  trường kia. Nhìn thấy họ, mặt mũi đen thui vì nắng cháy, tóc tai bù sù xơ xác, nụ cư­ời nhí nhảnh đã tắt lịm trên môi, cặp mắt dịu dàng, hiền hậu nay đã trở nên láo liên, dáo dảc, tôi bỗng thấy xót thư­ơng cho thân phận của những người mẹ,  người  vợ,  người em,  người chị đã phải dấn thân vào nơi lầm than cát bụi để thay thế cho c­ương vị của những  người chồng  người cha còn đang giam mình đâu đó trong các trại cải Để kết thúc cho chư­ơng sách bi thảm này, tôi thấy không gì hay hơn là trích đăng lại bài thơ dư­ới đây được thi sĩ Song Hồ ( 1 933-2009) sáng tác ở Sai Gòn vào năm 1981 , đúng thời kỳ nhà nư­ớc đang ngăn sông cấm cbợ.

Bài thơ đánh dấu một thời kỳ bi thương của đất nư­ớc, tuy đã qua đi như­ng nó không thể bị quên lãng trên những trang lịch sử của dân tộc.



HỠI  EM NHỎ CÔ ĐƠN .

Hỡi emi nhỏ cô đơn! '

Đang lang thang ngoài phố.

Em  ơi đi đâu  đó? .

Cho ta hỏi đôi lời:

- Cha đâu? - Bị cái tạo ! ' '

Mẹ đâu? - Buôn chợ trời'.

Anh đâu? - ở Cam Bốt

Chị đâu? V­ượt biên rồi !

- Ong đâu? Đấu tố chết !

- Bà đâu~ - Buồn qua đời !

- Cô đâu? Kinh tế mới !

- Bác đâu? Tự tử rồi!'



Thôi ! thôi ! Không hỏi nữa !

Tim ta quá bồi hồi'

Sao em còn nhỏ tuổi

Đã biết nhiều chuyện đời

Sao mảnh đất nhỏ bé

Xảy nhiều chuyện rụng rời . . . .



SONG HỒ

(1981)



                                                                            

                                                                                 18 .



                                                                   Sài Gòn muôn ngả rẽ





Chuyện ngăn sống cấm chợ không chỉ xảy ra ở Sàigòn . Nhưng đầu óc thiển cận của đám lãnh

đạo trung ư­ơng Đảng CSVN lúc nào cũng sẵn sàng chôn vùi cả nư­ớc vào sự nghèo đói chỉ vì cứ mù quáng tin theo mớ lý luận sẵn sàng có trong đám sách vở kinh điển : “ Chủ nghĩa xã hội xóa bỏ triệt để mọi hình thức chiếm hữu tư nhân về tư liệu sản xuất - vốn là cơ sớ của sự phân chia xã hội thành các giai cấp đối kháng nhau - do đó. Cũng xóa bỏ tình trạng đối kháng cá nhân với xã hội."

Cho nên, nhiều năm tr­ước đó, dân chúng miền Bắc cũng đã nếm mùi "ngăn sông cấm chợ" do xã hội chi có hai hình thức kinh tế: Sở hữu Tập thể (tức Hợp tác xã) và  Sở hữu Toàn dân (tức Quốc doanh).  Dân chúng làm ra được thành phẩm như  lúa, gạo, heo, gà, rau, trái, thì sau khi đóng thuế sẽ lại bị Hợp tác xã thu mua với giá rẻ như  bèo, nhiều khi chi bằng nửa hay một phần tư­ giá cả ngoài thị  trường. Vì thế mới có cảnh  nhân dân phải giấu giếm bớt hàng hóa của mình tr­ước khi bị thu mua để sau đó tuồn theo mọi ngõ ngách chui nhủi đem ra bản ở các chợ chui trong thành phố hay đô thị. Đấy là lý do làm cho nhà nư­ớc phải thực thi việc "ngăn song cấm chợ" để truy lùng hàng lậu, hàng chui, hàng giấu giếm cho dù đó chỉ là những thành quả lao động của chính  người dân đã nai lưng làm ra. Kết quả là  người dân đi đâu xa, nếu có mang theo ít thực phẩm làm quà hay dùng khi đi đường thì cũng phải làm đơn xin trong đó kê khai những thứ mình mang theo với lý do chính đáng.

Đời sống như  thế quả là tối tăm, rị mọ. Một ông bác của tôi khi vào Nam kể lại rằng có lần xếp hàng cả tiếng đồng hồ mới chen vào mua được lạng muối. Nhưng khi ở nhà b­ớc ra, lại quên mang theo cái đựng. Đến lúc cô mậu dịch viên đong xong bát muối mới quát hỏi:

- Có cái gì đựng không.

Ông này luýnh quýnh, vội vã trật ngay cái mũ đang đội trên đầu xuống để hứng bát muối được đổ vào. Về nhà cử ngồi vừa nhặt từng hạt muối vừa tiếc rẻ nhúm muối đã vư­ớng trong từng khe chỉ hay tan thấm vào lớp vải đã đẫm mồ hôi.

Rồi lại còn những thảm kịch đau thư­ơng xảy ra chung quanh cái đời sống cứ­ phải bám riết lấy những tập tem phiếu hay sồ sách mua hàng phân phối. Kinh hoàng nhất là cuốn Sổ Gạo. Mất Sổ Gạo là coi như  mất nguồn sinh sống hàng ngày. Đã có lần, một thằng bé mới 13 tuổi đầu được nhà sai cầm sồ gạo đi xếp hàng giành chỗ tr­ước. Nào ngờ nó ngủ gục ngay giữa đám  người chen chúc, dồn nén nhau chật như  nêm cối. Khi choàng tỉnh dậy thì cuốn Sổ Gạo đã mất. Sau đó là một màn ông bố nổi cơn điên đánh đuổi thắng bẻ chạy đầu làng cuối xóm mà vẫn không tha. Sau nỏ chui tọt được sâu vào gầm gi­ường. ông bố  không còn cầm cái roi nữa mà bây giờ ông sử dụng cái đòn gánh nư­ớc để chọc tía lia vào gậm cho thằng bé chui ra. Nhưng không bao giờ nó còn chui ra được nữa cả. Những cú chọc của đầu đòn gánh thúc điên cuồng vào trong gậm giư­ờng như  đòn thù đã khiến nó tắt thở trư­ớc khi ông bố có thể nguôi giận mà ngư­ng tay.

Những thảm kịch như  thể này, tội ác của ông bố chỉ có một phần. Phần lớn chính là phải quy về cái đám lãnh đạo không còn tình  người đã tạo nên những tình thế xô đẩy con  người phải nhúng tay vào tội ác như  thế !

                            

                                               ***

Sài Gòn sau 1975 cũng diễn ra cái thảm cảnh ngăn sông cấm chợ. Nhưng dân chúng miền Nam không dễ dàng khuất phục như  dân chúng miền Bắc.

Đời sống khó khăn bị dồn đến đường cùng, khiến nhiều bà mẹ chiến sĩ tr­ước đây đã từng che giấu cán bộ đã phải kêu lên :

- Nếu biết tụi bay bất nhân như  vầy thì trư­ớc đây tau đâu có mở cửa hầm cho mà chui xuống.

Những lời phát biểu bất mãn nhiều khi có thể nghe được công khai ở những lều quán rải rác đầu làng, cuối óm hay các ngõ hẻm trong thành phố. Và  người ta không chỉ bất mãn xuống. Cuộc vật lộn trong m­ưu sinh đã diễn ra ở mọi nơi, mọi chỗ nhiều khi rất quyết liệt chứng tỏ dân chúng miền Nam không chỉ toàn là một lũ cừu non để cho đám cán bộ nhà n­ước mặc tình sai bảo. như  việc tiến hành hợp tác hóa Nông nghiệp, nông dân trong Nam phần lớn đều đã có ruộng đất nên không ai muốn vào tập thể. Nhà n­ước trư­ớc còn khuyến dụ, sau áp dụng biện pháp cư­ỡng chế như  truất hữu ruộng đất tịch thu máy cày, máy bơm nư­ớc, trâu bò... Nông dân nổi giận giết trâu bò, gia súc trư­ớc khi bị tịch thu. Đó là chư­a kể những hành vi phá hoại khác như  khi cây lúa, có những phụ nữ đã lấy móng tay bấm vào thân mạ cho gầy đi trư­ớc khi trồng xuống ruộng nư­ớc. Những thái độ chống đối này hẳn cũng có sự đồng tình ngấm ngầm của nhiều cán bộ thuộc Mặt Trận Giải Phóng miền Nam, đặc biệt là những chiến sĩ gái trong đội quân tóc dài của chị Ba Định, một tên tuổi lừng lẫy trư­ớc đây nhưng sau này ít ai còn nghe nhắc tới nữa.

Chính sách thu mua sản phẩm, ngăn sông cấm chợ nhằm tiêu diệt việc buôn bán tư­ nhân đã khiến cho tình hình kinh tế cứ dần dà bị suy sụp thê thảm thêm. Cực chẳng đã ông Võ Văn Kiệt, Bí th­ư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh phải phá lệ, cho phép Công ty thu mua l­ương thực đi về miền Tây mua lúa của nông dân mà không theo giá rẻ do nhà nư­ớc quy định, trả tiền ngang bằng giá thị  trường. Nhờ đó, hơn ba triệu dân Sài Gòn mới có gạo ăn, nông dân cũng bản được lúa trữ.

Các tỉnh khác ở miền Nam cũng làm theo cách đó khiến cho chính sách thu mua nếu còn tồn tại ở miền Bắc thì đã bị phá sản ở miền Nam. Đám lãnh đạo ở Trung ­ương Đảng CS trư­ớc tình trạng căm phẫn của quần chủng, đành cứ lẳng lặng làm ngơ. Trở lại ngôi  trường mà tôi đang giảng dạy, hầu nh­ư  bầu không khí o ép ngày tr­ước bây giờ cũng thấy lơi đi. Ban Giám Hiệu ít triệu tập giáo viên họp hành hơn. Các Tổ lao động cũng thấy lơi là, đặc biệt là Tổ mành mành trúc không thầy đi thu mua thêm những bó trúc ch­ưa qua  cắt, mài.

Học trò vì thế cũng bớt giờ lao động và giáo viên nhờ thế cũng được nghỉ ngơi. Duy chỉ có điều là tình hình tài chính của các Tổ lao động này ra sao thì không thấy ai đả động tới. Trong vài năm liền, lực l­ượng lao động của  cả thầy lẫn trò đổ vào đó hẳn không biết bao nhiêu là công sức Nhưng thành quả của nó ra sao ? Tính ra thành tiền thì là bao nhiêu ? Tuyệt nhiên không có một văn bản tổng kết nào được công bố. Thế là cả nhiều ngàn giờ lao động do thầy trò đóng góp trong ngần ấy thời gian cứ coi nh­ư nước lã ra sông, mà trên lãnh vực nhận thức, cũng chẳng ai tìm thấy sự vinh quang nào trong những ngày lao động ấy cả . Mà tại sao chế độ này lại cứ thích cái chữ "vinh quang" nhỉ, trong khi lao động chỉ là một bổn phận tất yếu của mọi thành viên trong xã hội. Hoàn tất một công tác lao động là hoàn tất một nhiệm vụ được giao phó. Có gì ghê gớm đâu mà nói tới chuyện vinh quang.

Có lẽ cũng vì những ý nghĩ ấy mà thầy trò chúng tôi vẫn nói đùa với nhau một câu đầu l­ưỡi trư­ớc khi làm công tác lao động :

- Lao động là vinh quang . . . Lang thang là chết đói Thôi, bắt tay vào việc đi ?

Bây giờ thì những thứ lao động bầy trò chỉ cốt là để lấy thành tích như  thế coi như  đã bị tém dẹp.



                                      (còn nữa )

Thứ năm, ngày 23 tháng năm năm 2013

HẺM BUÔN CHUYỆN ( KỲ 88 ) : Tại dân ăn nhiều hạt mít !



                                          




Chiều nay thng Bảy xe ôm đi khách về, la hoảng :

“ Chú ý ….chú ý…xe cần  cẩu đi vào hẻm…”

Cô Phượng cave trợn tròn mắt :

“ Xe cần cầu vào hẻm thì có sao mà mày la như cháy nhà vậy ?”

Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :

“ Thế chị Phượng cave không nhớ mới chiều qua xe cần cầu ở thành phố mới Bình Dương cẩu cây dầu làm đứt dây điện 500 KV gây mất điện toàn miền Nam à ?”

Gã Ký Quèn cáu kỉnh :

“ Xe cần cẩu mà làm đứt được  dây điện 500 KV ? Mấy thằng “điên nặng” nói dối lem lẻm, may lừa được mấy thằng đầu đất…”

Ông đại tá hưu đập bàn :

“ Thằng Ký Quèn nói láo, tối qua tivi đã đưa tin chính thức vào lúc 14 giờ 20 phút, tài xế Ngô Đình Thảo điều khiển xe cần cẩu vận chuyển cây dầu va quệt vào đường dây điện 500 KV . Vụ va quệt đã gây ra hiện tượng phóng điện, khiến cả khu vực miền Nam mất điện nhiều giờ liền…”

Gã Ký Quèn cãi :

“Nơi thấp nhất của đường dây cao thế là 19m so với mặt đất, trong khi chiều cao cây dầu khoảng 12m mà gây chập điện chó không nghe được. Nhất định mấy thằng điên nặng giấu chuyện gì đó mà khui ra chắc chết cả chùm…”

Ông đại tá hưu đập bàn :

“ Sự cố mất điện là nghiêm trọng, gây thiệt hại lớn, nói như thằng Ký Quèn thì quốc hội đang họp để yên cho điện lực nói láo à ? Nhất định phải chất vấn chớ ?”

Cô Phượng cave cười ré :

“ Ối quốc hội…ba thằng nghị gật dám chất vấn thằng “điện lực “ à ? Nó cúp điện cho cái thì ra đường cả lũ….”

Ông Tư Gà nướng lên tiếng :

“ Thằng Ký Quèn nói cũng có lý. Thời nay ba thằng chủ đầu tư không ăn gian nói dối thì tiền đâu đút lót quan trên, tiền đâu xây biệt thự, tiền đâu gửi nhà băng ? Như cái vụ vỡ đập thủy điện lại  đổ cho xe ben va quệt. ”

Gã Ký Quèn rối rít :

“ Đúng, đúng, chú Tư Gà nướng nhớ lâu thật, ngày 22 tháng 11 năm 2012  đập thủy điện Đăk Mek 3 ở Kon Tum dài khoảng 80m, cao 20m đột ngột bị vỡ  hơn 60m đập . Cha chủ đầu tư là Lê Bá Thanh Giám đốc Công ty thủy điện Hồng Phát Đăk Mek giải thích  do một chiếc xe ben khi chở đá đã va vào thân đập khiến đập vỡ dây chuyền.”

Cô Phượng cave cười ngỏn nghẻn :

“ Nói vậy khác gì nguyên nhân gây mất điện toàn miền Nam chiều qua là do xe cần cẩu chạm vào đường dây 500 KV. 

Thằng Bảy xe ôm chợt cười hô hố :

“ Vậy mai kia vỡ đập sông Tranh thì đổ tại cái gì ?”

Cô Phương cave vênh mặt :

“ Thì đổ tại máy bay không người lái của ông tướng công an trục trặc kỹ thuật  đâm vào thân đập chớ sao ?”

Thằng Bảy xe ôm lắc đầu :

“ Không được, không được, đổ tại công an nó còng cho chết…”

Ông Tư Gà nướng càm ràm :

“ Thì lại đổ tại biến đổi khí hậu chớ sao ?”

Thằng Bảy xe ôm lại cười :

“ Không được, đổ tại biến đổi khí hậu chung chung quá, phải đổ tại dân Quảng Nam ăn quá nhiều hạt mít …”

Cô Phượng cave trố mắt :

“ Ăn hạt mít thì sao ?”

Gã Ký Quèn cười ha hả :

“ HIểu rồi, hiểu rồi, dân ăn hạt mít nhiều, chướng bụng xì hơi gây cộng hưởng làm vỡ đập…he he…”

Cả quán cười ầm ĩ..



23-5-2013


   

Thứ tư, ngày 22 tháng năm năm 2013

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU ( KỲ 60 )




                                  (tiếp theo )




“ Ua, ba tôi cũng đi hát karaoke nữa sao ?”

“ Thì lâu lâu cũng phải đưa mấy chú ngoài Hà Nội vào để thư giãn chớ. Hội họp căng thẳng quá mà. Oi mẹ ơi, nom bề ngoài trịnh trọng, nghiêm chỉnh vậy mà vào cuộc  các chú quậy tới bến . Có chú còn cho đào ngồi lên cổ rồi bò lổm ngổm như chó, có chú chui cả đầu vào váy nó rồi ngậm chặt con ghệ của nó, nhất định không chịu nhả ra   nữa kìa .”

“ Lại còn thế nữa kia ? Mà anh có nhìn tận mắt không kẻo oan cho người ta, toàn cán bộ Đảng và Nhà nước đã trui rèn trong lửa đạn cả sao bậy vậy  ?”

“ Tôi mới kể sơ sơ vậy thôi đó, muốn coi tận mắt hôm nào cô bí mật theo tôi…”

Cô tiểu thư lắc đầu, thảo nào gã thư ký ngoài mặt vâng vâng dạ dạ ra vẻ kính trọng lắm nhưng hoá ra trong lòng khinh thủ trưởng như mẻ, hễ có dịp là nó vọt miệng chửi liền, chiêu này có lần má cô đã kêu bằng “ thưa gửi  trước mặt, văng cặc sau lưng  “ đây. Gã thư ký chợt reo lên :

“ Tôi tìm ra cách xin phép cho cô đi Phú Quốc rồi…”

Cô tiểu thư tươi mặt :

“ Cách gì hay vậy ?”

“ Cô không biết câu “lệnh ông không bằng cồng bà “ à ?”

“ Vậy là sao ?”

“ Nếu bà cho đi thì ông  không nghe vẫn phải chịu…”

“ Má tôi còn khó hơn cả ba . Nhưng anh cứ thử coi. Bả đang la hét ở nhà dưới đó…”

Gã thư ký chuồn xuống nhà dưới gặp bà Phu nhân. Bà đang ngồi theo kiểu lá toạ, xung quanh khói nhang nghi ngút, tiếng nhạc chập cheng mấy thày cung văn đang gò cổ chơi hết cỡ, thằng Bành Trọc  nhảy nhót la hét chốc chốc lại quất roi lên chiếc hộp bọc nhiễu điều bên trong chắc đựng lóng xương thày Ba Tạ. Gã thư ký vẫy bà ra, giọng lo lắng :

“ Thím liều thật, ai đời bầy trò mê tín dị đoan ngay trong nhà ông Chủ tịch tỉnh có chết không, chú mà xuống không khéo đuổi hết đó…”

Bà Phu nhân nhảy dựng :

“ Ai bảo mày đây là mê tín dị đoan. Tự do tín ngưỡng ghi trong hiến pháp đàng hoàng. Mày cứ mách đi, ổng mà mò xuống đây phá đám, tao cho tụi nó quăng ông ra đường liền…”

Gã thư ký vội vàng :

“ Không không thím ơi, cháu mách chú làm gì, có điều chú về lâu rồi, đang trong phòng, gọi điện cháu tới chắc hỏi về cái vụ này đó…”

Bà Phu nhân vẫn hằm hằm :

“ Ông hỏi gì mặc ông. Mày cứ nói tao ngồi đồng như mọi khi , đừng có nói chuyện xương cốt ông Ba Tạ làm gì , ổng sợ, ổng nhát ma thấy mồ tổ, tao biết mờ…”

Chợt nhớ tới việc cô tiểu thư nhờ cậy, gã thư ký vội vàng :

“ Cô Kim Anh muốn xin đi Phú Quốc với cô Tuyết Nhi mà ông nhà không cho đi. Giờ chỉ thím cho phép thì may ra …”

Được gã thư ký đôn lên quyền to hơn cả chồng, bà Phu nhân phổng mũi nhưng vẫn hỏi vặn :

“ Mới nghỉ cả tháng ngoài Vũng Tàu. Đang đi học, đòi ra Phú Quốc làm gì ? “

“ Cho cô ấy đi chơi mà cũng có lợi cho công việc nữa kìa . Con nghe nói cô Tuyết Nhi mới cặp được thằng con ông VIP ngoài Hà Nội, to lắm. Cứ để cô Kim Anh nhà mình tiếp cận thằng đó biết đâu cũng có lợi cho ông nhà trong bầu cử khoá tới…”

Bà Phu nhân lắc đầu :

“ Oi thôi thôi, tôi lạ gì thằng đó, tôi gặp nó ngoài Vũng Tàu rồi chẳng biết con cái ông to bà lớn nào mà ăn chơi quá con vua ngày trước. Mà xem tướng tá thằng này bạc ác bất nhơn lắm, tránh xa ra là hơn cả…”

Gã thư ký xỏ xiên :

“ Thì con nhà tông không giống lông cũng giống cánh mà. Con anh Sáu, cháu anh Ba mang dòng giống bố nó lấy đâu ra người hiền lành tử tế…”

“ Vậy mới nói…”

Bà Phu nhân nói dở bỗng ngừng giữa chừng. Bà nhận ra câu nói đểu của thằng thư ký nhằm vào cả gia đình nhà bà nữa. Bà lườm nó :

“ Mày nói vầy đâu có được. Cũng còn…tuỳ gia đình chớ…”

Thằng thư ký biết mình nói hớ, vội vã :

“ Dạ đúng , nói vậy mà không phải vậy, cũng còn tuỳ người, tuỳ gia đình chớ…Như cô Kim Anh nhà ta , nom cô cũng đâu có bạc ác bất nhơn gì đâu …”

Vừa lúc đó cô tiểu thư đi tới, cả gã thư ký lẫn bà Phu nhân đều tròn mắt nhìn. Đúng là nom cô “đâu có bạc ác bất nhơn gì” nhưng khuôn mặt cô tạo cảm giác ngồi trước món ăn quá nhiều mỡ. Cũng may, cái mũi khá cao của cô đã cứu lại cặp môi dầy, thâm xì và đó là chi tiết duy nhất khác biệt so với gương mặt mẹ cô , tuy thế trong bụng gã thư ký vẫn cứ trầm trồ :” Sao hai mẹ con giống nhau đến thế ?”. Kim Oanh cau có :

“ Anh nói xấu gì tôi với má vậy “

“ Đâu có nói gì, tôi chỉ bảo bà liệu gả chồng cho cô ?”

“ Tôi già rồi, sắp quá lứa rồi hả ?”

Gã thư ký cuống quít :

“ Đâu có, đâu có…cô còn tuổi đời mênh mông mà…”

Cô tiểu thư nhoẻn nụ cười :

“ Anh Năm hồi này ăn nói văn nghệ ghê, nhưng tôi đầu 2 đít 1 rồi còn mênh mông cái nỗi gì ?”

“ Mới 21 còn trẻ chán, chừng nào đầu 3 đít..bao la thì mới lo…”

Bà Phu nhân gắt :

“ Nói năng kỳ thiệt  , có chuyện gì cô xuống đây ?”

Kim Anh nhăn nhó :

“ Ba bảo má dẹp ngay cái vụ lên đồng này đi không ba điện cho công an tới hốt ba ông thày  giờ….”

Bà Phu nhân nhảy dựng :

“Tao thách đó…ổng mà làm khó cho người ta tao đốt ngay cái nhà này liền…”

Gã thư ký vội vàng :

“ Thím cứ bình tĩnh để con lên nói với chú…”

Bà Phu nhân vẫn  còn hằm hằm :

“ Mày cứ nói y vậy cho tao …”

Ong Chủ tịch đang ngồi trong phòng riêng mặt cau có. Trước nay bà cúng kiếng, lên đồng ở đâu ông đã bực rồi, mấy lần yêu cầu bà dẹp bỏ ba cái trò mê tín dị đoan , lỡ có đứa nào thối mồm nói đến tai anh Sáu Bí thư thì uy tín ông ra sao. Ay thế mà bây giờ, còn trắng trợn lì lợm hơn, nó mang ngay về làm ngay tại nhà, khói hương nghi ngút, kèn trống inh ỏi vậy có giết ông không ? Ong muốn nhảy ngay xuống đuổi cổ mấy thằng cung văn, đạp tung bàn thờ với đủ thứ nhang đèn, bùa chú kia đi cho hả giận. Tuy thế ông giận ông nghĩ vậy thôi, cho kẹo ông chẳng dám chọc bà, sau chuyện “phạm phòng” với con bé Gái vừa rồi, ông lép vế hẳn, bà bảo sao ông nghe vậy, có giận lắm cũng phải nuốt vào bụng rồi tìm chỗ khác xì ra. Bởi vậy gã thư ký vừa ló đầu vào ông đã túm lây ngực áo :

“ Mày làm gì dưới  đó ? Tiếp tay cho nó phải không ?”

Gã thư ký cuống lên :

“ Dạ không, dạ không…con xuống đó nắm tình hình cho chú đấy chớ…”

“ Nắm cái gì mà nắm, mày xuống dẹp hết đi cho tao không thằng Bút Thọc nó mò tới chụp hình, ghi âm đưa lên báo thì uy tín Chủ tịch tỉnh còn ra cái  gì ?”

“ Nó không dám đột nhập vào nhà đâu, chú Hai đừng lo, con có cái này cho chú Hai còn đáng lo hơn nhiều…”

Ong Chủ tịch tỉnh giật mình :

“ Mày nói cái gì ? Mày có cái gì cho tao ?”

Gã thư ký chậm rãi :

“ Hôm trước chú Hai giao cho con đi tìm con bé Gái, con chưa kịp tìm nó, nó đã tìm con…”

Ông Chủ tịch sáng mắt :

“ ủa vậy hả ? Vậy nó đâu rồi ? Mày đừng vội cho bà biết  nha. Để tao gặp nó đã…”

Gã thư ký cười ranh mãnh :

“ Chú gặp nó làm chi ? Lại muốn “ thượng mã phong “ nữa hả ?”

“ Tầm bậy , tao gặp nó để làm công tác tư tưởng cho nó đừng có lộ chuyện giữa tao và nó ra chứ có làm gì đâu mà sợ phong với gió…”

Gã thư ký cố nhịn cười :

“ Có vậy thôi hả ? Vậy chú cứ để cháu làm “công tác tư tưởng” cho nó cũng được, chú khỏi  gặp  …”

Ong Chủ tịch lắc quày quạy :

“ Không được, không được, mày làm sao khuyên bảo nó được, cứ để tao…”

Gã thư ký bật cười :

“ Nó không cho chú gặp nữa đâu. Nó nhờ người tìm cháu để gửi quà cho chú này…”

Ong Chủ tịch giật mình :

“ Gửi quà cho tao ? Ai chà chà…tình cảm gớm nhỉ…”

Gã thư ký cười hềch hệch :

“ Phải…tình cảm lắm nhưng mà đắt bỏng tay  đấy …”

“ Mày nói vậy là sao ?”

“ Là nó bắt chú Hai mua cái quà của nó gửi đấy…”

Nói rồi gã thư ký lục trong cặp ra băng ghi âm đưa cho ông Chủ tịch :

“ Đây chỉ là bản sao thôi…chú Hai phải mua bản gốc thì mới êm…”

Ong Chủ tịch tái mặt :

“ Băng ghi âm à ? Nó ghi..ghi cái gì đó ?”

“ Không phải nó ghi mà là thằng Bút Thọc ghi tiếng nói của con bé Gái kể chuyện chú bú ti nó…”

Ong Chủ tịch giật nảy người :

“ Thiệt không ? Mày mở thử tao nghe …”

Gã thư ký lấy ra cái máy ghi âm nhỏ xíu, bật lên. Có tiếng lạo xạo rồi tiếng thằng nhà báo Bút Thọc và con bé Gái qua lại rõ mồn một :” Làm việc vất vả thỉnh thoảng bà chủ có thưởng cho em không ?” “ Thưởng gì mà thưởng, bả kẹo thấy mồ tổ…”“ Vậy chắc ông chủ cũng “trùm” vậy ?”“ Không không, ông chủ khác, ổng cho tiền hoài à ?”“ Cho bạc cắc đủ mua được ly nước mía , đúng không ?”” Mua được mấy cái dây chuyền như cái anh cho tôi đó…”“ Vậy kia à ? Mà bà chủ biết không ?”“ Sức mấy biết…ổng cho riêng tôi mà…”“ Làm gì cho nhiều dữ vậy ?”” Thì tôi cho ông bú ti chứ sao…”

Nghe tới đây ông Chủ tịch đập bàn cái rầm :

“ Con khốn kiếp, con phản chủ…thế nhưng thằng Bút Thọc ghi âm sao con bé Gái lấy được ?”

“ Vậy mới nói…hoá ra nó tuổi nhỏ mà cái gan nó không nhỏ tý nào ? Khi nó biết thằng Bút Thọc ghi âm nó tìm cách lấy lại bằng được. Lẽ ra nếu không có cái chuyện bị bà nhà bắt quả tang rồi chú phải đi cấp cứu thì chắc  nó đốt đi thôi. Nhưng sự việc đã đến thế này nó đành phải đưa lại cho chú để xin chú ít tiền làm lộ phí đi trốn…”

Ong Chủ tịch tỉnh la lên :

“ Vậy nó tống tiền tao hả ? Có thằng nào đứng sau nó không ?”

Gã thư ký lắc đầu :

“ Chắc không có đâu ? Nó chỉ nhờ người tìm cháu để thưa lại với chú thôi …”

Ong Chủ tịch ngẫm nghĩ rồi thở hắt ra :

“ Nó đòi bao nhiêu ?”

“ Dạ…cũng không bao nhiêu …5 ngàn đô la thôi ạ…”

“ Năm ngàn đô mà không bao nhiêu. À thôi phải rồi, nhất định có thằng nào đứng đằng sau nó chứ không thì nó biết đô la là cái mẹ gì  Vậy thì láo thiệt, nhất định một cắc tao cũng không trả…”

Gã thư ký cất băng ghi âm vào túi :

“ Vậy thôi nhé…con gửi lại nó và bảo chú dứt khoát không chịu…”

Gã vừa dợm chân bước  đi, ông Chủ tịch đã gọi giật lại :

“ Mày đi đâu mà nôn vậy ? Tao hỏi mày nếu mình không trả tiền nó sẽ làm gì được mình ?”

“ Nó sẽ gửi cho ông Mười Vẻ, Trưởng ban tổ chức tỉnh uỷ thì chú phải hạ cánh sớm là cái chắc , mà rồi chẳng biết có được an toàn không ?”

Ong Chủ tịch giật thót người :

“ Nó dám thế kia à ? Thôi rồi…tao nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà rồi…trời ơi là trời…”

“ Chú Hai phải bình tĩnh mà giải quyết cho êm chuyện…”

Ong Chủ tịch nhìn sát vào mắt gã thư ký :

“ Vậy tao phải làm gì bây giờ ?”

Gã thư ký hiểu ngay tính mạng gã đang ngàn cân treo sợi tóc, tốt hơn hết là bàn ra cho lão Chủ tịch tin :

“ Theo con nó doạ vậy thôi, chẳng dám làm gì đâu , chú Hai cứ mặc kệ , một cắc cũng không cho nó, coi như không có chuyện gì xảy ra…”

Ong Chủ tịch nhìn gã thư ký lom lom như muốn bổ đầu gã ra coi trong đó có cái gì ? Lát sau ông dịu giọng :

“Mày hỏi nó bớt đi được không ?”

“ Vậy chú Hai cho nó bao nhiêu ?”

“ Năm triệu tiền Việt được  không ?”

Gã thư ký cười  nhạt :

“ Năm triệu thì nó bán cho ông Mười Vẻ còn được giá hơn…”



                                     (còn tiếp)