Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

CHUYỆN XƯA - NAY MỚI NÓI - KỲ 34 - Hội nhà văn của nước ta - KỲ 9

        Trong khi chờ đợi…huân chương.
   
               Xin phép nhà văn Samuel Beckett“nhái” cái tựa vở kịch nổi tiếng “ Trong khi chờ đợi Godot” của ông để diễn tả tâm trạng ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Hội nhà văn , ông chạy ngược chạy xuôi xin cho được tấm huân chương Sao Vàng – huân chương cao nhất của Nhà nước CHXHCN VN và “căn đúng” vào ngày kỷ niệm thành lập Hội nhận huân chương. 
Than ôi, mưu sự tại ông Hữu Thỉnh, nhưng thành sự lại là tại ông…Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước hồi ấy. Cả một loạt cửa ải nào Ban tư tưởng trung ương, Ban thi đua trung ương, Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật VN…đều đã qua được  cả rồi , giấy chứng nhận huân chương  cũng đã đề tên Hội nhà văn VN rồi, chỉ còn chờ ông Nguyễn Minh Triết hạ bút ký nữa là …bật sâm banh ăn mừng.
Việc tưởng đơn giản, ngờ đâu lại hoá ra phức tạp. Được cán bộ Phủ Chủ tịch gỉ tai ông Chủ tịch nước sẽ ký vào dịp 30 tháng Tư, ông Hữu Thỉnh quyết định tổ chức lễ kỷ niệm thành lập Hội nhà văn vào dịp ấy.
Nhưng hỡi ôi, ngày qua tháng lại, sát ngày rồi mà chẳng thấy bóng dáng huân chương đâu , ông Chủ tịch Hội đành ra lệnh hoãn. Cứ hoãn lui hoãn tới mãi sau cùng Phủ Chủ tịch cũng báo tin ngày 18 tháng Năm Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sẽ ký quyết định. Lần này coi như chắc ăn, ông Hữu Thỉnh dốc toàn lực Hội lao vào tổ chức lễ kỷ niệm vào đúng ngày 19 tháng Năm, vừa nhận Huân chương Sao Vàng vừa kết hợp tưởng nhớ “bác Hồ kính yêu” vừa để sáng hôm sau, 20 tháng Năm, ngày bầu cử quốc hội, ông Hữu Thỉnh có mặt trên…ti vi để cử tri nhớ tới bỏ phiếu cho ông.
 Trong giấy mời tham dự có ghi rõ ông Trương Tấn Sang thay mặt Ban Bí thư phát biểu và nhất là trao Huân chương Sao Vàng cho Hội nhà văn, ông Hữu Thỉnh thay mặt Hội  nhận.
Tối 18 tháng Năm, Hà Nội mưa rỉ rả suốt đêm, sáng ngày 19 tháng Năm  vẫn mưa rào tơi tả, một ngày mưa hiếm hoi ở Hanoi, lễ  kỷ niệm 50 năm thành lập Hội nhà văn VN  họp ở hội trường Ba Đình, khi vào ai cũng phải qua một khung kiểm tra phát hiện vũ khí kiểu như lên máy bay  vậy. 
Những ai vào ngồi sớm trong Hội trường Ba Đình đều thấy trên phông nền có treo  logo Hội nhà văn VN  và  hình huân chương Sao vàng; mãi gần khai mạc bỗng  người ta kéo màn lại sửa gì đó và mở màn ra,  hình cái huân chương đã biến mất..
 Hỏi ra mới biết ông Nguyễn Minh Triết mới bay từ Trung Quốc về tối ngày 18 tháng Năm và đến  đêm có thể lấy được  chữ ký của Người vào tờ văn bằng huân chương Sao vàng đã chuẩn bị sẵn. Tuy nhiên,  ban đêm ông Chủ tịch nước không làm việc hành chính, ông làm nghĩa vụ người chồng ; thế là chuyện trao tấm huân chương mà ông Thỉnh chờ đợi bấy lâu nay vẫn .. chưa tới . 
Buổi lễ có rất nhiều các “cựu” lãnh tụ sống dai như đỉa như Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu… rồi rất đông các Bộ trưởng, Thứ trưởng các ban ngành và đoàn thể. Mở đầu , ông Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đọc diễn văn tóm tắt sơ lược về quá trình 50 năm văn học Việt Nam và những đóng góp của Hội nhà văn. Ong lớn tiếng rêu rao :

 "Văn học đã phát huy năng lực dự báo, tham gia rất sớm vào công cuộc đổi mới của đất nước. Văn học đã lên tiếng ủng hộ đường lối đổi mới của Đảng. Đường lối ấy thể hiện trí tuệ ưu tú của nhân dân, dám tổ chức lại xã hội, nhằm tìm kiếm thêm những động lực cho phát triển, đề cao vai trò làm chủ của nhân dân, đề cao các giá trị dân chủ, nhân văn, giải quyết các mối quan hệ giữa các nhóm lợi ích”

Than ôi, ông quên phéng mất rằng hầu hết các tác phẩm giá trị trong thời kỳ đầu đổi mới đều lên án chủ nghĩa cộng sản, tố cáo cải cách ruộng đất và sự băng hoại trì trệ của xã hội VN dưới chế độ toàn trị của Đảng như các tiểu thuyết “ Thiên đường mù” của Dương Thu Hương, “ Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh, “ Đi về nơi hoang dã” của Nhật Tuấn, “ Chuyện kể năm 2000” của Bùi Ngọc Tấn , “Bước qua lời nguyền “ của Tạ Duy Anh …Tất nhiên ông Hữu Thỉnh phải lờ những “thành tựu” đó đi, ông cũng lờ luôn chuyện Nhà nước đầu tư cho Hội nhà văn VN  2,3 tỷ đồng để làm website, nhưng do các nhà văn vẫn chưa kịp làm quen được với Internet. Vì vậy ban chấp hành  cứ bàn tới bàn lui mãi, cho tới khi hết hạn, phải nộp tiền lại cho nhà nước.
Tiếp theo, không phải ông Tổng bí thư theo lệ thường mà chỉ là ông Ban bí thư Trương Tấn Sang đọc “huấn thị” theo bản đã viết sẵn do hội nhà văn đưa sang. Lời bảo ban của Đảng xem ra cũng chẳng có gì mới. Vẫn lặp lại  :”"Yêu nước, phấn đầu cho độc lập tự do của Tổ quốc, cho hạnh phúc của nhân dân, cho thắng lợi của CNXH là đích chung của toàn dân tộc và cũng là sứ mệnh cao cả của nhà văn".
Vậy là sứ mệnh cao cả của nhà văn vẫn là “phấn đấu cho sự toàn tháng của chủ nghĩa xã hội” trong khi nếu làm một cuộc điều tra thì cả 700 ông bà hội viên Hội  nhà văn chẳng biết cái chủ nghĩa xã hội xã xôi ấy là cái chi chi.
Xác định cái vòng kim cô tức chủ nghĩa xã hội vẫn phải đội trên đầu các nhà văn , ông Trưương Tấn Sang tâng bốc họ :
“ 50 năm qua, văn học - nghệ thuật VN đã đạt được những thành tựu đáng tự hào. Đó chính là một trong những nguồn lực tinh thần quý giá, góp phần tạo nên sức mạnh vô địch cho các thế hệ chiến đấu và lao động, sáng tạo vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Thành tựu của 50 năm sáng tạo đó đã trở thành di sản tinh thần - văn hoá mà các thế hệ người VN hôm nay và mai sau mãi mãi trân trọng, phát huy. Truyền thống của nền văn học ấy, và những tên tuổi thân yêu và chói sáng, thật là to lớn và rất đáng tự hào. Nhất là thành quả ấy đạt được trong những tháng năm chiến đấu đầy hy sinh, gian khổ và vô cùng khốc liệt... những năm tháng đồng bào, chiến sĩ ta, đội ngũ văn nghệ sĩ chúng ta vừa kiên định bảo vệ và giương cao ngọn cờ Tổ quốc và CNXH, vừa năng động đổi mới để tiến lên cùng thời đại.”
 Đao to búa lớn, đại ngôn đến thế nhưng nếu ngồi kiểm kê lại cái “thành tựu của 50 năm sáng tạo” đó hầu hết đã bị cơn lốc thời gian cuốn hết vào kho quên lãng. Ngày nay những ‘thành tựu văn học tiêu biểu” như thơ Tố Hữu, Huy Cận, Chế Lan Viên…ca ngợi cách mạng đến đứt cả lưỡi, những tiểu thuyết của Nguyễn Khải, Anh Đức, Nguyễn Quang Sáng… liệu còn ma nào đọc, phần còn lại là những tác phẩm có mầu sắc phản kháng thực sự có đôi chút giá trị nghệ thuật thì Đảng lại coi như  những đứa con hư cần phải chối bỏ.
Tiếp theo ông Trương Tấn Sang là bà hoạ sĩ già Vũ Giáng Hương, Chủ tịch Hội liên hiệp văn học nghệ thuật VN lên đọc bài phát biểu viết sẵn vừa tăm tối vừa cổ lỗ sĩ gây ngán ngẩm cho lỗ tai người nghe.
            Lãnh đạo phát biểu xong, ông Chủ tịch Hội nhà văn lên cảm ơn và hứa hẹn thật chẳng khác gì một buổi …”phát động thi đua” cấp…hàng tỉnh. Sau cùng là lễ tặng hoa cho các nhà văn, nhà thơ có cống hiến cho nền văn học nước nhà như  Tô Hoài, Vũ Tú Nam, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Xuân Sanh, Nguyễn Khoa Điềm. Nhà thơ Hoàng Cầm cũng có mặt..trên xe lăn nhưng không được tặng hoa và xem ra “lãnh đạo” cũng thiếu mặn mà.
Lễ lạt xong, các nhà văn hội viên tưởng nhận phong bì lì xì tiền, nào ngờ chỉ có cái túi trong có  mấy cuốn sách do Hội xuất bản : Kỷ yếu đại hội họp hồi năm ngoái; danh sách hội viên bổ sung và in lại, to, dày và nặng trịch  có tên là  "Nhà văn VN hiện đại" có thể lại khiến người ta tranh cãi như hồi nào đó.
Cuối cùng, lễ xong sớm trước thời giờ dự kiến đến 1 giờ, anh em hội viên và khách xếp hàng nhận túi sách xong là kéo nhau xuống căng tin  ăn một bữa nguội gọi là “tiệc đứng” rồi đội mưa ra về. Mấy trăm triệu Nhà nước bỏ ra chi cho lễ kỷ niệm 50 năm Hội nhà văn như thế là tan theo mưa và biết chui vào túi  những ai ?

NT

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 141

                                           (tiếp theo)



Ông Sáu Thượng bàng hoàng :
"Mày nói thật không ? Mày nghe đâu luận điệu phản động đó ?"
Thằng cằm bạnh phá ra cười :
" Ủa...bố không biết thật hả ? Những chuyện này con tưởng bố phải biết từ lâu rồi chớ ..."
Ông Sáu Thượng lắc đầu :
" Không, tao không tin Trần Dân Tiên lại là bác Hồ được. Nghe nói ông ta là nhà báo. Với lại một người như bác Hồ không bao giờ viết sách tự ca ngợi mình cả. Mày lại nghe luận điệu bọn phản động cố tình hạ thấp uy tín của lãnh tụ. Không, tao không tin..."
Thằng Hàm cười phá :
" Đúng là gần mặt trời quá có khi bị loá mắt, bố cứ ở mãi trên trung ương  những chuyện dân thường ai cũng biết nhưng bố lại mù tịt..."
Ong Sáu Thượng sợ rằng cứ cái đà câu chuyện này nhất định thằng Hàm sẽ moi tới những chuyện bí mật cung đình là thứ ông tối kỵ, bởi vậy ông lảng chuyện :
" Mẹ mày dặn tới Đồ Sơn mày phải nằm yên trong nhà nghỉ để bà ấy có thời gian sắp xếp cho mày đi du học Trung Quốc!"
Thàng Hàm giãy nảy :
" Hứ...con không đi Trung Quốc đâu. Sang đó thà nằm  Sàigòn còn  hơn. Giá chót cũng phải Malaysia..."
Chiếc xe đi vào thị xã Đồ Sơn. Khu nghỉ mát nổi tiếng này đang biến thành một ổ điếm khổng lồ. Hai bên phố, lố nhố các cô gái son phấn đầy mặt ngồi đầy trước cửa những khách sạn mini, những nhà nghỉ san sát, chương biển hiệu "Đêm hồng", " Hương tình" ," Mộng mơ'...chỉ mới nghe qua cũng đủ biết đó là dẫy nhà săm. Chiếc xe đi vào một con phố vắng vẻ, rẽ vào một khu vườn xum xuê và dùng trước một ngôi nhà khá xinh xắn ẩn khuất dưới  tàng cây.  Ong Sáu Thượng nhìn xung quanh hài lòng, gật gù :
" Bà ấy chọn chỗ nghỉ ở đây cho con trai là tốt lắm. Yên tĩnh, vắng vẻ, xa hẳn chỗ chơi bời ..."
Thằng Hàm cười nhạt :
" Ở đâu mà chẳng chơi bời được hả bố, chỉ do mình có thích hay không thôi..."
Ông Sáu Thượng chờ cho thằng Hàm mang đồ xuống, định quay xe về Hà Nội ngay, nhưng chợt nhớ lời vợ dặn coi nó ăn ở ra sao, ông lại xuống xe theo chân thằng Hàm bước vào nhà.Một bà to béo, mặt trát son phấn chạy ra, te tái :
" Chào anh Sáu, em chờ anh với cháu từ sáng..."
Rồi bà vỗ hai tay vào nhau, quay vào trong gọi :
" Đâu rồi? Ra cả đây ?"
Ông Sáu Thượng trợn tròn mắt nhìn hai cô gái mặc vắy ngắn cũn cỡn và áo ba lỗ hở cả vai lẫn hai cánh tay chạy từ trong ra.  Bà to béo vui vẻ giới thiệu :
" Báo cáo anh Sáu, đây là cô Tuyết chuyên dọn phòng, giặt giũ cho cậu Hàm, còn đây là cô Trinh chuyên nấu nướng cho cậu..."
Ông Sáu Thượng kinh ngạc :
" Một mình thằng Hàm mà có hai cô hầu kia à ?"
Bà to béo cười rinh rích :
" Báo cáo anh Sáu, chưa hết đâu ạ, còn một thằng vệ sĩ, chuyên bảo vệ và đưa cậu đi các nơi khi cần thiết ạ...."
Rồi bà quay vào trong :
" Thằng Đực đâu, ra đây ?"
Một gã lực lưỡng, người vuông vức, mặt mày hung ác, nhìn qua cũng đủ biết gã là dân đâm thuê chém mướn bước ra ưỡn ngực :
" Báo cáo , có mặt..."
Hai cô tên Tuyết và Trinh đã kịp sà tới chỗ thằng Hàm và làm như đã quen nhau từ lâu lắm. Cô tên Trinh bám chặt lấy nó rối rít :
  " Anh "giai " ngót diều chưa ? Lai rai vài chai nhé. Có món hàu chấm mù tạt "phê" lắm"."
Cô tên Tuyết kéo thàng Hàm lôi đi :
" Khoan đã, để em đưa anh giai đi nhận phòng đã nhé!"
Ông Sáu trố mắt nhìn cả ba đứa dắt díu nhau vào trong. Thằng Hàm ôm chặt lấy cô Trinh, một tay thọc vào ngực áo cô Tuyết, một tay vẫy vẫy, miệng cười hô hố :
" Bái bai ông via nhé..."
Ông Sáu không thể ngờ nó trâng tráo đến thế. Ông tức nghẹn cả cổ, lắp bắp :
" Nó...nó...láo thế à...thằng...thằng mất  dậy..."
Bà béo cười rũ :
" Anh Sáu đừng lấy làm lạ. Thanh niên ngày nay vậy đó...."
Bà đỡ ông ngồi xuống ghế xa lông, đưa cho ông chén nước, an ủi :
" Anh Sáu yên trí đi. Tuần trước chị Sáu đã xuống tận đây bố trí sắp xếp cho cháu rồi . Hai cô vừa nãy với thằng Đực bảo vệ này là do chính tay chị Sáu tuyển đấy. Chị bảo có thế mới giữ được chân cậu nhà, không thì cậu đi nơi khác quậy cũng chết."
Ông Sáu lại ngạc nhiên :
" Đích thân bà nhà tôi xuống đây à ?"
Bà to béo bật cười :
" Vậy ra anh Sáu không biết gì à ? Chắc anh Sáu bận bịu công việc quá nên chị Sáu tự lo hết cả . Chị chu đáo lắm, chỉ đạo tụi em từng ly từng tý. Nào cho cậu ăn mấy giờ, những món gì. Ngủ phòng nào, trong phòng bầy biện những gì ? Ban đêm khi cậu ngủ thì thằng Đực bảo vệ phải nằm ở đâu ?"
Ông Sáu kêu lên :
" Làm gì ghê thế ? Bộ nó là ông con trời hả ?"
Bà to béo lại cười :
" Cứ theo như chị Sáu chuẩn bị cho cháu thì cậu còn hơn cả "con trời" đó anh Sáu..."
Ông Sáu Thượng lắc đầu chán ngán. Trên đường quay về Hà Nội ông cứ suy nghĩ mãi về thằng Hàm. Càng ngày ông càng thấy ngạc nhiên về nó. Nó lọc lõi như một thằng chuyên "chạy mánh", ăn chơi trác táng còn hơn cả một thằng con ông cháu cha phá gia chi tử. Những hiểu biết của nó về hệ thống chính trị của Đảng và Nhà nước, về những chủ trương, đường lối , chính sách theo cái cách một thằng lưu manh chính trị làm ông phát sợ. Nó đúng là một thứ quái thai , sản phẩm của nền văn hoá xã hội chủ nghĩa mà nó được bú mớm từ thủa lọt lòng. Sau này nếu chọn nó làm "hạt giống đỏ" – mà chắc chắn là nó sẽ được chọn, thì không biết cuộc "chuyển giao thế hệ" trong hệ thống quyền lực của Đảng và Nhà nước sẽ diễn ra như thế nào và kết quả sẽ ra sao ?  Và cái thế hệ lãnh đạo trẻ này sẽ đưa sự nghiệp của Đảng, đưa nhân dân đất nước tới đâu ?
Xe vừa tới nhà, bà Sáu đã te tái chạy ra đón. Không hiểu có chuyện gì bữa nay bà có vẻ vui thế. Bà đưa ông vào phòng khách, đích lấy khăn mát và chén trà hãm sâm đưa ông uống, xởi lởi :
" Ông đi đường mệt không ? Thằng Hàm có yên tâm ở dưới đó không ?"
Ông gắt :
" Làm gì mà không yên tâm ? Một mình ngự nguyên một cái mini hotel, hai con hầu gái , lại một thằng vệ sĩ bảo vệ...bộ bà tưởng nó là con Tổng Thống Mỹ không bằng ?"
Bà vợ cười nhếch miệng :
" Còn hơn cả con Tổng Thống ấy chứ ! Ông nên nhớ nó là con nhà dòng dõi đấy! Mai kia nó nối dõi có khi làm tới Thủ tướng ấy chớ...hí hí..."
Bà cười hể hả, mặt đầy mãn nguyện. Ông Sáu Thượng nhìn vợ kinh ngạc. Không lẽ bà ấy tin chắc mai sau thằng con trai đồng chí cán bộ cao cấp ngày xưa sẽ leo tới cái chức Thủ tướng thật sao ? Ông cười nhạt :
" Tôi sợ thằng con bà liệu có sống ngoài vòng pháp luật cho tới khi tôi về hưu không ? Tôi mà về hưu thì nó hết chỗ dựa ?"
Bà nhìn ông với ánh mắt rất lạ, giọng rít lên :
" Hoá ra ông tưởng từ trước nay thằng Hàm vẫn dựa vào cái thế của ông đấy à ? Ngược lại kìa, chính ông dựa vào thế của nó thì có ấy. Người ta nể ông vì ông là bố hờ của nó, nuôi nấng giọt máu của đồng chí đó. Nếu không có nó, còn lâu ông mới leo lên được cái ghế ông đang ngồi bây giờ...."
Ong Sáu Thượng nín lặng, chán nản ném mình xuống chiếc nệm giường  êm ái. Mấy hôm nay công việc cơ quan lút đầu, rất nhiều báo cáo từ các tỉnh gửi về cho thấy ý thức giác ngộ về Đảng, về giai cấp mỗi ngày một giảm sút nghiêm trọng, tham nhũng vẫn tăng cao không kiểm soát được, tâm lý hưởng thụ tràn lan trong tầng lớp  cán bộ trung cao cấp thể hiện qua việc đua nhau xây cất phủ, biệt thự với trang bị nội thất hết sức xa xỉ , ăn chơi sa đoạ, bài bạc và tất nhiên  tất cả đều là tiền ăn cắp công quỹ.
Ong nhận được chỉ thị phải soạn thảo những kế hoạch tăng cường công tác giáo dục chính trị tư tưởng trong toàn Đảng toàn dân, đặc biệt trong nội bộ cán bộ Đảng.  Những đề xuất của các bộ phận tham mưu phát động các đợt vận động học tập gương bác Hồ, thi đua kéo giảm tình hình tham nhũng đang tăng vọt như tên lửa làm ông bật cười. Thật chẳng khác gì dùng thuốc ghẻ trị bệnh AIDS. Ông thừa biết những cuộc vận động như thế vô cùng tốn kém mà chẳng thu được kết quả gì nhưng ông vẫn cứ phải làm. Mới hôm qua anh thư ký của ông đặt lên bàn ông một dự án đề nghị ông ký duyệt. Đang bực mình về chuyện thằng Hàm cằm bạnh ỷ thế mẹ nó, hỗn với cả ông, ông cau mặt :
“ Chuyện gì thế ?”
Chàng thư ký mặt trắng dã, đeo cặp kính cận chẳng có độ nào cho ra vẻ trí thức, nhanh nhảu :
“ Báo cáo chú Sáu đây là kế hoạch đợt vận động sáng tác về gương cần kiệm liêm chính, chí công vô tư của cán bộ đảng viên trong các cơ quan, Ban , ngành và đoàn thể tại các địa phương và trung ương…”
Ong lật giờ đọc liếc xấp giấy dày cộp, lắc đầu :
“ Làm gì mà dự chi lắm tiền thế ? 20 tỉ đồng kia à ? Bộ nó coi tiền Nhà nước là vỏ hến hả ?”
Gã thư ký khúm núm :
“ Báo cáo chú Sáu, đây là tổng hợp dự chi kinh phí của các Hội văn học nghệ thuật địa phương đưa lên. Nguyên tiền tổ chức trại sáng tác cho các nhà văn, tiền tham quan thực tế để lấy tài liệu viết về những gương “từ chối không nhận tiền phong bì” đã mất gần 5 tỉ rồi ạ ?”
Ong Sáu Thượng đập bàn :
“ Bộ chúng nó viết thuê sao lấy giá đắt vậy ?”
Gã thư ký cười cười :
“ Dạ để phục vụ công tác giáo dục chính trị tư tưởng trong toàn Đảng toàn đân theo nghị quyết của Bộ chính trị thì đúng là Ban mình phải thuê viết đấy ạ. Nếu không có tiền thì không một cha nhà văn, nhà viết kịch bản sân khấu và điện ảnh  nào chịu viết cả ạ. “
Ong Sáu Thượng quát :
“ Bố láo , văn nghệ sĩ là chiến sĩ trên mặt trận văn hoá văn nghệ. Thử hỏi có người lính nào trên chiến trường khi Đảng yêu cầu cầm súng xông lên lại đòi phải trả tiền không ? Bộ tụi nó là lính đánh thuê sao ?”
Chàng thư ký rụt cả cổ lại:
“ Dạ bây giờ mấy ông văn nghệ sĩ tự nhận là lính đánh thuê cả đấy ạ. Hội nghị văn hoá văn nghệ nào mà không có “phong bì” là vắng ngắt chẳng ma nào chịu tới, các đợt vận động sáng tác nhằm vào những đề tài cụ thể như “ học tập gương bác Hồ”,  “người mới cuộc sống mới”, “ truyền thống dũng cảm, hy sinh thân mình trong lửa đạn”….tuốt tuột bất cứ cuộc vận động sáng tác đề tài gì không có phong bì đi kèm thì không một văn nghệ sĩ nào chịu tham gia hết cả ạ. Họ bảo cái thời sáng tác bằng chỉ thị của trái tim đã qua lâu rồi. sang thời kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa  văn nghệ sĩ càng sáng tác theo yêu cầu của cái…dạ dầy ạ …”
Ong Sáu Thượng  đập bàn :
“ Trắng trợn, trắng trợn đến thế là cùng. Xưa nay Đảng và Nhà nước có bao giờ bạc đãi văn nghệ sĩ ? Nào cho đi nước ngoài, nào phân nhà, nào sổ mua hàng đặc biệt, nào tăng lương, tăng tiền thưởng. Đảng và chính phủ đãi ngộ đặc biệt vậy tụi nó còn muốn gì nữa mà cứ mỗi lần yêu cầu sáng tác phục vụ các cuộc vận động chính trị lại mè nheo đòi tiền ?”
“ Dạ đúng thế đấy ạ. Có điều họ suy bì với thu nhập của các cán bộ làm công tác quản lý. Họ bảo đó toàn là những thằng bất tài mà sao nhà cao cửa rộng, đi xe đời mới, có tài khoản ngoại tệ gửi nước ngoài, còn các văn nghệ sĩ toàn là tài năng, vốn quý của Đảng và Nhà nước lại ở nhà tập thể, đi xe máy  và tiền cho con đi học còn không đủ lấy đâu ra tiền gửi nước ngoài như mấy ông cán bộ quản lý ?”
Ong Sáu Thượng dịu giọng :
“ Kể ra nó so bì vậy cũng có lý , nhưng đòi hỏi cũng  vừa phải thôi, như kinh phí tổ chức sáng tác cho văn nghệ sĩ từ 5 tỉ rút xuống 3 tỉ được không ?”
Gã thư ký xua xua tay, đầu lắc lia lịa :
“ Dạ không được, không được. Con số này là do bộ phận kế toán tài chính của các Hội liên hiệp văn học nghệ thuật các địa phương đã dự  tính xít xao rồi mới đưa lên trung ương tổng hợp. Chú rút xuống tụi nó sẽ lảng ra hết…”
Ong Sáu Thượng cúi xuống xem xét tỉ mỉ rồi đập bàn :
“ Đầu tư chiều sâu cho mỗi nhà văn những 50 triệu kia à ? Đợt này đâu phải đầu tư chiều sâu ? Đợt này là phục vụ kịp thời yêu cầu của Ban Bí thư phát động cuộc vận động học tập gương sáng đạo đức bác Hồ, đặc biệt là tinh thần “chí công vô tư” để hỗ trợ công cuộc kéo giảm tham nhũng kia mà…”
Gã thư ký nhăn nhó :
“ Bữa trước con có xuống Hội liên hiệp văn học nghệ thuật dự hội thảo về phát động sáng tác đề tài “người mới, cuộc sống mới”, nói chung văn nghệ sĩ trẻ không đòi hỏi gì nhiều, chỉ có các nhà văn, nhà điện ảnh lão thành thì nhất quyết đòi phải có  đầu tư thoả đáng thì mới chịu…triển khai ngòi bút ạ…”
Ong Sáu Thượng nổi  cáu :
“ Đầu tư thoả đáng là thế nào ?”
Gã thư ký cười rất đểu :
“ Đầu tư thoả đáng là mỗi ông phải năm chục triệu đấy ạ. “
Ong Sáu Thượng chăm chú nhìn gã thư ký :
“ Tao hỏi thật mày , tụi nó “lại quả” mày mấy phần trăm ?”
Gã thư ký luống cuống :
“ Dạ…dạ…không có chuyên “lại quả”, “lại cây “ gì đâu ạ . Bên Hội nhà văn chỉ hứa khi nào có tiền Ban rót xuống thì mời đi…ăn sáng thôi ạ …”
Ong Sáu Thượng bĩu môi :
“ An - sáng…Mày ăn sáng của nó mấy phần trăm ? Đúng luật giang hồ “lại quả” 10 phần trăm là giá chót , đúng không ?”
Gã thư ký nhăn nhó :
“ Báo cáo chú Sáu…con đâu có được cả ngần đó, cũng phải rải đều ra nhiều cửa nữa ạ. Nào Ban tài chánh trung ương, nào Kho bạc , nào Ban ngân sách quốc hội…cứ mỗi nơi một ít tới con là vừa hết đấy ạ. Giờ chú Sáu mà rút xuống thì con chỉ có húp nước trắng chạy việc cho chú Sáu thôi ạ…”
Ong Sáu Thượng thở hắt ra :
“ Thôi được, tao duyệt cái dự trù kinh phí đầu tư sáng tác này. Mấy thằng văn nghệ sĩ là to mồm lắm.ĐM…phật ý một tí là kêu lên tận văn phòng Tổng Bí thư . Nhưng còn cái kinh phí in sách, làm phim, tổ chức biểu diễn này thì  phải coi lại. Bộ tụi nó coi kinh phí của Đảng là vỏ hến sao ?”
Gã thư ký cười cười :
“ Kinh phí của Đảng thì cũng là bên Bộ tài chính rót sang, cũng là tiền của dân cả, mình cứ tiêu đại đi, lo gì…”
Ong Sáu Thượng trơn mắt :
“ Mày là cán bộ Đảng mà ăn nói thế ? Lọt vào tai báo chí thì mày chết…”

                      (còn tiếp)


Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

CHUYỆN XƯA - NAY MỚI NÓI - KỲ 33 - “Tôi đang thiết lập một không gian mới..."


.... cho văn chương Việt Nam


“Thiên tài “ nào  gánh vác sứ mạng trọng đại thế ?
Cứu tinh nền văn học Việt Nam đang “tắc đẻ” đã xuất hiện rồi  chăng ?
Trước hết trong bài “Trò bôi bẩn văn chương “ của Hà Phan đăng  báo Thanh Niên (Saigon) số ra ngày 29-1-04 có đoạn :
 “ mới đây tôi thử truy cập vào địa chỉ của một “trung tâm văn học và nghệ thuật …góp phần xây dựng một khối  thịnh vượng chung của văn học nghệ thuật Việt Nam…”,
“lướt qua một vài ‘sáng tác mới” của họ tôi toát mồ hôi lạnh và không tin vào mắt mình nữa…Xen giữa những câu chữ lổn ngổn tối nghĩa, làm ra vẻ tối  nghĩa bí hiểm là vô số rác rưởi  dơ bẩn mà người viết không dám trích ra đây…”.
Cứ theo như ông Hà Phan trích dẫn “tôn chỉ mục đích” thì cái “trang nhà” này đích thị là “Tiền Vệ” của hai ông Nguyễn Hưng Quốc và Hoàng Ngọc Tuấn rồi. Quả nhiên , ngày 1-2-04, trên  tienve.org, Ban biên tập đã có bài  phản pháo :

“Trên báo Thanh Niên xuất bản tại Sài Gòn ngày 29/1/2004 vừa qua, có một bài viết lên án một số tác phẩm đăng trên Tiền Vệ là “tối nghĩa”, “bí hiểm” và “dơ bẩn”…
và quý vị Ban biên tập Tiền Vệ lập luận rằng :

nhiều bài thơ của Hàn Mặc Tử, Bích Khê và Nguyễn Xuân Sanh (thuộc nhóm Xuân Thu Nhã Tập) cũng từng bị lên án là “tối nghĩa” và “bí hiểm”; các cuốn tiểu thuyết và phóng sự của Vũ Trọng Phụng cũng bị phê phán là “dơ bẩn”. Bảy chục năm sau, tất cả những tên tuổi vừa kể đều được xem là những tài năng kiệt xuất nhất của thời đại họ. Nhắc lại chuyện này, chúng tôi không có ý so sánh một số cây bút trên Tiền Vệ với những tên tuổi ấy. Chúng tôi chỉ xin lưu ý một điều: cần cẩn thận khi lên tiếng buộc tội người khác. “

Để rộng đường dư luận, xin trích ra đây những thứ ông Hà Phan coi là “rác rưởi dơ bẩn” :
” Mưa móc l…(không viết tắt) dân tộc”, hoặc :"Tôi lết lôồng quay trở lại nhà”“ hoặc : “Nghiêm chỉnh chấp hành luật, cắt cu , trám lỗ đít “ hoặc : Mỗi ngày nó soi gương, quấn vải quanh háng [thật] nhiều lần nhằm sở hữu… tương lai” hoặc “từng cái lồn bỏ đi như những dòng sông nhỏ “hoặc  “ tụt quần, lắc mông. Xục cặc… còn tay kia móc đít” hoặc : “Để yên ủi mỗi khi về già. Nó lén lút chuyển con cặc ra sau rồi đâm vào đít”  hoặc : “ ngòng cu anh là chiếc đòn bẩy đưa em bay lên, bay lên…”

Phải trích dài dài thế này để chứng tỏ “mấy vần thơ” kiểu này không phải của hiếm trên Tiền Vệ, chưa kể đến một bài nghị luận dài thoòng có tên nguyên văn là “ Con cặc” của quý chủ nhân Nguyễn Hưng Quốc , nếu các bậc tiền bối như :” Nguyễn Xuân Sanh, Hàn Mặc tử, Bích Khê, Vũ Trọng Phụng…” sống lại  đọc ắt hẳn phải táng đởm kinh hồn , chắp tay :” hậu sinh khả uý, hậu sinh khả uý, mỗ đây xin bái phục bái phục…”.
Chuyện này “phải quấy” ra sao xin nhường báo Thanh Niên và quý vị Tiền Vệ”, ở đây chỉ xin nêu một điều : nhà văn, nhà thơ nào muốn marketing tên tuổi , quảng bá thương hiệu ngòi bút, thật không đâu dễ dàng, hiệu quả cho bằng “Trang nhà Tiền Vệ”.
Xin hãy nghe nữ thi sĩ thế hệ A còng (@) Vi Thuỳ Linh phong đẳng cấp cho …mình :

Con người cần biết trở thành một kỳ quan trước khi tiếp tục xây dựng những kỳ quan. Tôi là một kỳ quan.”

 Và cái kỳ quan họ Vy ấy tự hoạ chân dung :

Hoa Thùy Linh
Đàn đàn mũi tên bay từ giữa hai đùi…””

hoặc :

Anh đã thuộc về nàng họ Vi của núi
Vì sự bí ẩn và hoang dã của nàng !”.

“ Bí ẩn và hoang dã” của nàng vừa được phát lộ trong cuộc uýnh lộn tại  một quán nhậu ở Sàigòn dịp tết vừa rồi càng làm thương hiệu ViLi nổi  tiếng. Các thương hiệu khác như chả giò Cầu Tre, nước mắm Phú Quốc, mì ăn liền Vị Hương… cần học cách “ quảng cáo thương hiệu của Lynh” .
Qua mặt “em” Vi, một “anh” nhà văn khác còn có cách  quảng cáo mình  “kinh dị” hơn. Cũng trên trang nhà Tiền Vệ, anh này quả quyết :
Tôi thực sự tin rằng tôi đang “đặt để một ý thức sáng tạo mới cho văn chương” chứ không phải sẽ…”

Ý thức sáng tạo mới cho văn chương ?
Hy vọng rằng “cái ý thức mới “  này không luộc lại của Phạm Công Thiện ngày trước  để giúp khai sáng các nhà văn Việt Nam vốn đang loay hoay trên “con đường sáng tạo”.
Chắc là bia Con Cọp trong quán nhậu Sàigòn làm phấn chấn, anh ta còn tuyên bố hăng hơn nữa :

“ Hơn thế, tôi cũng nghĩ, tôi đang thiết lập một không gian mới cho văn chương Việt Nam. Không giả vờ khiêm tốn.”

Tất nhiên anh không “giả vờ khiêm tốn” mà rất xác tín trong tuyên bố, bởi  lẽ “khối thịnh vượng chung”, “ nước cộng hoà văn chương” sẵn sàng hỗ trợ tối đa anh đưa nó lên “mạng thông tin toàn cầu” chứ riêng gì nước Việt Nam.
Anh này là ai mà xài ngôn từ xả láng như xài bạc giả vậy ?
Xin hãy nghe anh ta tự giới thiệu :

Hắn sinh năm 1949, tại một làng quê Bắc bộ, tỉnh Hải Dương, mà mãi tới hơn 50 năm sau, hắn mới thật sự bước trên mảnh đất ấy với một cảm giác kỳ lạ là tất cả những người đã chết (ở ngôi làng ấy) đều sống lại soi mói nhìn hắn.”

Ghê chưa, người có khả năng kết nối với cõi âm như vậy mà lại “  luôn bị ám ảnh bởi sự tận diệt, nhất là sau những ngày đầu giải phóng 30.4. Tôi cảm thấy đời mình không còn bất cứ một cơ hội nào. Một cảm thức lưu đày bám lấy tôi.”

 Không biết ở Sàigòn có bao nhiêu người vào được trang nhà Tiền Vệ để mà lật tẩy cái ông cán bộ nhà văn Nguyễn Viện này, nguyên Trưởng ban văn hoá văn nghệ của một tờ báo lớn nhất Sàigòn là tờ Thanh Niên nơi vừa đăng bài “ trò bôi bẩn văn chương “ . Ở VN người ta đều biết leo được lên cái ghế béo bở này cần phải chạy chọt, phải bầy tỏ lập trường cách mạng, phải luồn cúi đến gẫy cả lưng mới mong đạp được những anh khác mà leo lên đó chứ chẳng phải “ không còn bất cứ cơ hội nào”.
Chẳng thế mà hồi tháng Tư năm 2000, đài truyền hình Sàigòn chiếu phim Giao Thời , đạo diễn Phan Hoàng, kịch bản Nhật Tuấn,  một cuốn phim mô tả khá chân thực xã hội Sàigòn sau 1975 nên bị đánh tơi bời và người bắn phát súng mở đầu cho cuộc đấu tố này chính là …nhà văn Nguyễn Viện trên báo Thanh Niên.
Khi tôi gọi điện tới chất vấn , “phim mới chiếu được vài tập, sao đã đánh?”,  ông cao giọng tuyên huấn :
Tôi và cả bà xã tôi cùng các con tôi đang tập trung coi phim và đều phẫn nộ vì nó bôi đen các đồng chí cách mạng về hưu…”.
Lập trường triệt để cách mạng của ông nhà văn cao thế đấy. Chẳng may, sau cả một thập kỷ cúc cung tận tuỵ phục vụ văn hoá văn nghệ cách mạng trên báo Thanh Niên, ông lại bị đá ra, rạc cẳng  chẳng chen chân vào được báo nào, bởi thế  nhân dịp SEAGAMES 22, trong khi cả nước hô to :” Việt Nam vô địch, Việt Nam vô địch” thì ông trở giọng chửi trên Tiền Vệ : “ Địch vô Nam Việt…địch vô Nam Việt …”.
Ô hay, biết là “địch” đã “vô Nam Việt” sao ông còn phò “địch” dữ vậy? Hoá ra cái “cảm thức lưu đầy cứ bám lấy” làm ông phải chạy trốn vào …báo Thanh Niên  xin phần  bổng lộc của đồng chí Tổng biên tập Nguyễn Công Khế cho hết…lưu đày.
Nhưng vì sao ông Nguyễn Viện bỗng “đại ngôn” vậy ?
Nguyên là vài năm trước ông viết một cuốn tiểu thuyết tự coi là “hàng quốc cấm”, không nhà xuất bản nào nhận in, trừ ra có mỗi Nhà xuất bản… công an. Cuốn  này xoay quanh cuộc sống của vài người sau ngày 30 tháng Tư 1975 bị kẹt lại ở miền Nam. Nội dung chẳng có gì ghê gớm , nghệ thuật cũng chưa tới mức như ông chủ trang nhà Tiền Vệ Hoàng Ngọc Tuấn quy chuẩn cho văn chương “hậu hiện đại” “ là một trò chơi ngôn ngữ mang tính dân chủ tối đa...chẳng hạn kỹ thuật "nhại văn" (pastische), lối viết đa tuyến, phi tuyến, hiện thực kỳ ảo.”. Vậy nhưng nó được tung hô chưa từng thấy, nào đăng nhiều kỳ trên “Tiền Vệ”, nào phỏng vấn, nào bài ca ngợi.
Nhà thơ Dương Tường vốn xưa nay chưa đụng tới văn xuôi bao giờ, hẳn do “em “ Thuỳ Linh thúc ép “lancer bồ” , đã hạ bút trên Tiền Vệ  :
Đọc Nguyễn Viện là thả mình vào nồng độ lưu huỳnh đậm đặc của một khí quyển văn siêu thực phi tuyến tính, phi thời gian, trong đó rốt ráo một ý thức khẩn cấp thúc hối, a sense of urgency, dấy lên từ sự tương khắc tương sinh giữa ám ảnh tận thế và xác tín cứu chuộc tôn giáo. “.
Ối mẹ ôi, kỳ này bác Dương Tường nhất quyết dịch sách Nguyễn Viện  sang tiếng Anh để mang đi lĩnh giải Nobel chứ chẳng chơi. Còn chính tác giả thì khoe trên Tiền Vệ rằng :
Chị Thụy Khuê nhận xét trên Đài RFI của Pháp là truyện này có một cấu trúc song song…chị Thu Hồng ở báo Thể Thao - Văn Hóa nói đó là một thứ “thái hiện thực…”.
Được Tiền Vệ  doping như vậy, hèn nào ông Nguyễn Viện chẳng tự nhận mình là đang thiết lập không gian mới, ý thức mới cho văn chương Việt Nam. Chỉ tiếc rằng chưa chi ông Hà Phan trên báo Thanh Niên đã đòi “có biện pháptheo kiểu “Sở văn hoá dẹp “sàn nhảy của các em cave”,  đòi đóng cổng Tiền Vệ không cho vào Việt Nam làm mất đi “một không gian mới “ thì nền văn học ta thiệt thòi lắm thay.
 Xin đề nghị các quý vị Tiền Vệ nghiên cứu phá firewall của Nhà nước (nếu có)  để “ ý thức mới của  nước cộng hoà văn chương” tiếp tục soi sáng, dẫn đường cho các nhà văn trong nước đang “tắc đẻ”.

NT

















                  



HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 170 - " Không phải mất…mà được…!"


                

Cả tuần nay, Sàigòn có nhiều cái lạ.
Trước hết sáng ra trời lạnh và xám xịt y như Hà Nội vào thu khiến người đi đường sù sụ chiếc áo lạnh. Lạ tiếp theo là giá cả ngoài chợ sụt giảm đáng kể. Cá rô đồng tháng trước 60 ngàn, giờ chỉ 40 ngàn/ ký.Gà làm sẵn tháng trước 90 ngàn giờ gì còn 60 ngàn/ký. Hàng kim khí điện máy rớt  giá còn thê thảm hơn. Lạ một điều, giá giảm vậy mà siêu thị cứ vắng hoe, chợ ê hề thịt cá mà ít người mua. Bởi lẽ tiền đâu mà mua ? Nhà máy đóng cửa, công nhân thất nghiệp. Buôn bán ế ẩm. Tuy nhiên lạ nhất phải là câu chuyện thằng Bảy xe ôm mới sáng sớm  đã kể oang oang :
“ Bà con có biết mới xảy ra chuyện gì không ?”
Cô Phượng cave ngỏn nghẻn :
“ Lại chuyện máy bay Mã Lai chở khách bị bắn hạ chớ gì ? Ai chẳng biết tụi Nga nó bắn mà Putin vẫn chối bay chối biến, lại có thằng Việt Nam bênh nó là do người ngoài hành tinh bắn kìa…”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Chuyện đó nhằm nhò gì ? Phải chuyện cây cổ thụ công viên Lam Sơn trước cửa nhà hát bị đốn ngã hàng loạt để xây xe điện ngầm chớ gì ? Sàigòn  nay mai trọc thông lốc cho coi…”
Ông Tư Gà nướng đoán già đoán non :
“ Chắc lại chuyện thi thể nạn nhân vụ Cát Tường mới tìm ra phải không ? Nhưng đã xác định chắc chắn đâu…”
Cô Phượng cave sốt ruột :
 “ Vậy có chuyện  gì lạ mày nói cha nó ra cho rồi…”
Thằng Bảy xe ôm cao giọng :
“ Chiến hạm Trung Quốc - Đài Loan chạm trán trên biển Đông. Ai cũng tưởng thằng bé con Đài Loan phải chạy re kèn trước  thằng Trung Quốc khổng lồ. Ai ngờ chiến hạm Đài Loan phát cảnh báo và chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu tháo bạt súng, đạn lên nòng, thế là thằng Trung Quốc sợ phải lủi mất tiêu…”
Cô Phượng cave cười hắc hắc :
“ Vậy đã nhằm nhò gì so với Việt Nam, chỉ có ba cái tầu kiểm ngư, cảnh sát biển mà làm thằng Trung Quốc phải kéo cả giàn khoan chạy đấy…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ôi anh hùng quá…anh hùng quá…luồn lách chuồn giỏi quá mỗi khi thằng Trung Quốc nó đuổi nó đâm …”
Ông Tư Gà nướng cười khà khà:
“ Cái này các cụ kêu bằng “tẩu vi thượng sách” đây…”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Tụi bay nói láo. Tránh đụng độ để Trung Quốc tạo cớ gây chiến tranh là chủ trương tài tình, sáng suốt của đảng ta sao chúng mày dám bôi bác ?”
Gã Ký Quèn cười hề hề :
“ Hèn chi ông Nguyễn Văn Giàu Chủ nhiệm Ủy ban kinh tế còn hớn hở ca ngợi bản lĩnh của quốc hội thật anh minh sáng suốt, chưa cần ra nghị quyết Tàu đã phải chạy rồi, nhất là bài khai mạc và bế mạc của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng …”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Nịnh cấp trên phải lấy thằng này tiên sư…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
 “ Nó rút đi rồi nó có quay lại không hè ?”
Cô Phượng cave mau miệng :
“ Có chớ..Việt Nam đã mời Trung Quốc cùng khai thác biển đông nhất định nó quay lại chớ . “
Bà tổ trưởng cao giọng :
“ Cô Phượng cave phải nói cho đúng nhà..Có báo nào đăng chuyện đó đâu ?”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Có đấy…Tàu vừa rút giàn khoan, thằng đại sứ Lê Hoài Trung, lập tức tuyên bố tại Liên Hợp Quốc Việt Nam sẵn sàng  hợp tác với Trung Quốc trong hoạt động thăm dò dầu mỏ trên Biển Đông. Sợ dân chửi, không một báo , đài nào trong nước  dám đăng, trừ …”đài tiếng nói nước Nga “ ở mãi tận …bên  Nga…”
Ông Tư Gà nướng thở dài :
“ Cho nó vào biển Đông thế nào nó cũng chiếm cả Trường Sa rồi lấn cả vào đất liền thôi…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Thôi cứ mặc thằng Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam cho mất cha nó nước đi cho rồi…”. 
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Sao mày ngu lâu vậy Bảy . Nếu Trung Quốc xâm chiếm  Việt Nam thì  ta được nhiều chứ đâu có mất ?”
Ong đại tá đập bàn quát :
“ Con Phượng cave kia nói láo. Bác Hồ đã dậy không gì quý hơn độc lập tự do. Vậy mà mày dám nói Trung Quốc  xâm chiếm Việt Nam thì ta chỉ có được chứ không mất  là sao ?”
Cô Phượng cave vênh mặt :
“ Tôi nói thiệt chớ bộ. Này nhé nếu Trung Quốc xâm lược ViệtNam thì cờ của ta đang từ một sao nay thêm 4 sao thành 5 sao lận. Rồi trước nay ta chỉ có một bác Hồ nay thêm một bác Mao nữa là hai ? Ngay cái tên Việt Nam cũng đâu có mất, mà còn được thêm chữ  “tỉnh“ nữa. Tỉnh Việt Nam . Vậy mất nước mà chẳng mất gì lại còn được  thêm nữa kìa…”
Cả quán vỗ tay cười  ầm ĩ trừ ông đại tá hưu và bà tổ trưởng

22-7-2014.





Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

CHUYỆN XƯA - NAY MỚI NÓI - KỲ 32 - Ong Bộ trưởng “10 chữ”...


                   ...  đưa “thông tin truyền thông”
                             về thời … xôviết Nghệ An.
                                                         

Mấy năm trước, trả lời VTV1 về “chính phủ mới được quốc hội phê duyệt”, một ông Thứ trưởng Bộ Nội vụ hể hả :
chưa bao giờ danh sách chính phủ được sự đồng thuận lớn đến thế – chưa kể sự nhất trí cao của  quốc hội mà ngay cả các đồng chí lão thành cách mạng như Lê Đức Anh, Đỗ Mười…cũng vui vẻ vỗ tay nhất trí thông qua…”.
 Tất nhiên,  nhân vật quan trọng nhất là “nhân dân” có “vỗ tay” đồng thuận hay không thì ông Thứ trưởng không nói đến cho dù vẫn leo lẻo “chính phủ vì dân, do dân”.
Vừa ra mắt, chính phủ mới được báo chí loan tin, bình luận ầm ĩ trong đó được nói tới nhiều nhất phải là ngài Bộ trưởng Thông tin  và Truyền thông Lê Doãn Hợp.
Trả lời báo chí ngay tại hành lang kỳ họp quốc hội mới rồi, ông Lê Doãn Hợp mặc dầu được giới  thiệu là …”tiến sĩ kinh tế”  nhưng khẩu khí, nói năng lại chỉ ngang tầm cán bộ văn hoá xã, khiến nhà văn Nguyên Ngọc bức xúc phải lên tiếng ngay trên Talawas :”
“Tôi vừa mới đọc thấy trên Sài Gòn Giải phóng Online phát biểu của tân Bộ trưởng bộ Thông tin và Truyền thông. Ông dõng dạc: “… Ngành thông tin, truyền thông phải làm tốt 10 chữ ‘Đoàn kết, trí tuệ, đổi mới, hội nhập, phát triển’. Trong đó, nếu xét về góc độ thông tin, phải làm tốt 10 chữ ‘Trung thực, dũng cảm, thận trọng, nhanh nhạy, hướng thiện’. Mảng truyền thông cũng với 10 chữ ‘Cơ chế, chính sách, công nghệ, cốt cán, cơ sở.”Thưa ông Bộ trưởng, theo ngữ pháp tiếng Việt, những chân lý mới mẻ ông vừa nêu cho toàn ngành đó là ba mươi chữ ghép lại thành mười lăm từ, riêng từng chữ thì chưa có ý nghĩa gì cả. “Đoàn kết” chẳng hạn là một từ, gồm hai chữ “đoàn” và “kết”. Thông tin và Truyền thông trước hết phải nói tiếng Việt cho đúng đã, chứ không phải nói tiếng Tàu…”
Thưa nhà văn Nguyên Ngọc,yêu cầu Bộ trưởng phải phân biệt được thế nào là “từ”, thế nào là “chữ” là một việc “ngoài vòng phủ sóng” của Ngài bởi theo lý lịch trích ngang thì cái bằng “tiến sĩ kinh tế” của ông chẳng dính dáng gì tới ngữ pháp lớp bốn cả.
Nhà văn Nguyên Ngọc cũng nên “cảm thông” cho ông Lê Doãn Hợp là vì cái mẹo  “10 chữ” là sở trường rất tâm đắc  của ông Bộ Trưởng.  Từ thời còn làm Chủ tịch tỉnh Nghệ An, ông cũng đã đề ra “ 10 chữ”  cho ngành giáo dục : đó là “ bốn quản và sáu tăng cường”.
Bốn quản là : quản lý giáo viên, quản lý học sinh, quản lý thi cử, quản lý tài chính.
Sáu tăng cường :” tăng cường công tác chính trị, tư tưởng, tăng cường đối ngoại, tăng cường kiểm tra, tăng cường  ngoại khoá , tăng cường xã hội hoá , tăng cường đoàn kết…”.
Chẳng hiểu ngành giáo dục Nghệ An đã học được  mấy chữ trong 10 chữ ông Hợp đề ra mà cho tới nay vẫn lẹt đẹt .
Rồi đến khi leo lên tới cái chức Bí thư tỉnh uỷ Nghệ An, ông Lê Doãn Hợp lại đề ra cho toàn tỉnh “10 chữ” :”
 “Khơi trong, hút ngoài, đoàn kết, tiến công, tăng tốc”.

Xin nói ngay “khơi trong” không phải là “gạn đục khơi trong” mà chính là “khơi ở…bên trong”. Còn “hút ngoài” thì đến …ông Bill Gate  cũng chịu, không hiểu nó là cái gì ?
 Quả thực  căn cứ vào khẩu khí, đủ thấy rõ “văn hoá làng” là nền tảng kiến thức của Ngài Bộ Trưởng Bộ thông tin truyền thông vào thời  WTO.
Vậy nhưng tại sao ông Lê Doãn Hợp lại khoái “10 chữ” như vậy ?
Nguyên là từ thời ông còn là dân “chân đất” đi học ở  Vinh – Nghệ An, quê hương bác Hồ, luôn luôn đập vào mắt ông “10 chữ” khổng lồ , mầu đỏ cách mạng treo ở trung tâm thị xã :” một mo cơm  quả cà, một tấm lòng cộng sản”.
“10 chữ” đó thấm vào máu, bởi vậy ngày nay ông Lê Doãn Hợp mới luôn miệng nói tới các khẩu hiệu “10 chữ” và mang luôn cả tinh thần “ mo cơm, quả cà, tấm lòng cộng sản” ra trung ương để làm cẩm nang lãnh đạo “thông tin truyền thông”  nước Cộng Hoà XHCN VN này vào thời hội nhập
Tấm lòng cộng sản” được ông Bộ trưởng thể hiện ra sao trong lãnh đạo “thông tin truyền thông “ ?
Trước hết, với thói “duy ngã độc tôn”,  ông Bộ trưởng coi cả chục ngàn nhà báo, cả 600 tờ báo đều là dân….”cá gỗ” bảo sao nghe vậy như con dân xứ Nghệ quê ông nên mới giở giọng “cha thiên hạ” :
”Tổng biên tập (các báo, trong cả nước, tất nhiên) là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo”.
làm nhà văn  Nguyên Ngọc muốn nổi cáu :
Bộ cắm”, sướng thật! Nhưng có lẽ như vậy Bộ cũng chưa nắm được báo chí thật chắc ăn lắm đâu. Tốt hơn cả là chính ông Bộ trưởng tự mình kiêm luôn tổng biên tập tất cả các báo đi. Vừa tuyệt đối an toàn vừa hết sức tiện lợi!”
Trò “10 chữ” của ông Tân Bộ trưởng lại tiếp tục được ông “biểu diễn” ngay trong buổi ra mắt lãnh đạo, CBCNV của ngành .
Để vạch ra phướng hướng cho ngành “thông tin và truyền thông” , ông Bộ trưởng lại nêu ra “10 chữ” :” Tận tuỵ, gương mẫu, Dân chủ, Sáng tạo, Kỷ cương”.
Và ông giải thích :
Tận tuỵ để cấp dưới thương; Gương mẫu để cấp dưới tin và nể trọng; Dân chủ để cấp dưới dễ gần để có đủ thông tin; Sáng tạo để cấp dưới có thêm việc làm và tăng thêm thu nhập chính đáng; Kỷ cương để người tốt luôn luôn có điểm tựa và người chưa tốt không dám lợi dụng, chi phối và lộng quyền".
Vậy là “10 chữ” của ông Bộ trưởng đề ra cho ngành chỉ xoay quanh quan hệ  “cấp trên, cấp dưới” – tức là ứng xử sao cho “trên dưới” đều vững ghế và tăng thêm thu nhập chứ có cái  gì là “quốc kế dân sinh” ? Cái “tầm” của ông Bộ trưởng hoá ra cũng quẩn quanh cái ghế và cái túi là hết…tầm.
Dịp đó , trong bài “ Tự do trong cũi sắt” trên báo Ngưưòi Việt online, ông Phạm Trần viết :
“Theo kế hoạch “Đảng phải nắm báo chí” thì các tổ chức quản lý báo chí tương lai sẽ chặt chẽ hơn bây giờ, chẳng hạn như người trách nhiệm phần biên tập của mỗi tờ báo thường được gọi là tổng biên tập, sẽ không còn thuộc quyền lựa chọn của cơ quan chủ quản tờ báo (đứng tên chủ báo) nữa mà sẽ phải là cán bộ của Bộ Thông Tin và Truyền Thông chỉ định đặt vào mỗi tờ báo.
Nhưng tiêu chuẩn chọn lựa như thế nào thì chưa thấy Hợp tiết lộ “
Thực ra tiêu chuẩn đó đã có từ lâu rồi, từ thời xôviết Nghệ An “trí, phú , địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ”, mới đây ông Lê Doãn Hợp đã tiết lộ trên Tạp chí cộng sản :
“lãnh đạo các cơ quan báo chí phải  tuyệt đối trung thành với sự nghiệp cách mạng của Đảng, với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.”
Như vậy là quá rõ, Tổng biên tập các báo chẳng những là “cán bộ của Bộ Thông tin và Truyền thông” mà còn phải là những đảng viên “tuyệt đối trung thành “ với Đảng.
Đường đường là Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông, lãnh đạo toàn những chuyên viên, những nhà khoa học , kỹ thuật hiện đại, ông Lê Doãn Hợp thích tỏ ra ta đây cũng “tiến sĩ kinh …thế”, khốn nỗi cái căn bản văn hoá lùn của ông cứ bộc lộ ra mỗi khi ông đăng đàn diễn thuyết. Mới đây,thiên hạ phải bò ra cười khi ông dõng dạc tuyên bố :
"Tự do báo chí, cũng như trong tham gia giao thông, con người sẽ an toàn và tự do nếu họ đi đúng lề đường bên phải".
Định nghĩa này không biết rồi đây có được đưa vào bách khoa toàn thư nào không, chỉ thấy nhà thơ Hoàng Hưng chửi thẳng trên Talawas :
“Thật tình tôi chưa hiểu cái “lề đường bên phải” mà ông Hợp “cố gắng làm cho” giới báo chí nước nhà trông mặt mũi nó ra làm sao, liệu nó có giống cái “lá đề” che mắt ngựa để ngựa không nhìn sang hai bên cứ thẳng đường mà đi hay không? Song có điều chắc chắn là: người làm báo ở bất cứ quốc gia nào cũng đã có sẵn con đường tự nhiên là “xa lộ thông tin” mà toàn xã hội tạo nên cho họ, họ chỉ cần tuân theo đúng luật đi đường là những gì hiến pháp và pháp luật của quốc gia qui định cho họ (chưa nói đến chính hiến pháp và pháp luật mỗi nước luôn phải được điều chỉnh để ngày càng đáp ứng tốt hơn quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin của người dân và phù hợp với luật quốc tế). Vấn đề của người làm báo ở Việt Nam hiện nay là trên thực tế họ đã gặp phải khá nhiều biển cấm trái pháp luật trên đường đi. Thiết nghĩ, thay vì “cố gắng làm ra lề đường” rất có thể lại khống chế thêm bước đi của họ, xin ông hãy tìm cách tháo bỏ những biển cấm kia cho họ (và dân chúng) được nhờ. “
Tất nhiên ông Bộ trưởng Lê Doãn Hợp sẽ “giả điếc” trước những tiếng nói trung thực của nhà văn Nguyên Ngọc, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Phạm Trần …vì trong “tấm lòng cộng sản’ của ông, tụi “trí thức” là đối tượng muôn đời  phải “đào tận gốc, trốc tận rễ”.
Từ thời mới cướp được  chính quyền, các nhà lãnh đạo cộng sản luôn luôn gắn “ thông tin” với”tuyên truyền ”,”thông tin” với “ cổ động” tức các phương tiện  truyền thông của Nhà nước từ chiếc “loa phường” cho tới các báo chí,radio,tivi…đều có nhiệm vụ trước hết là “tuyên truyền đường lối chính sách của Đảng”,”ca ngợi  chế độ ta tươi đẹp”.
Ngày nay “não trạng” của ông Bộ trưởng cũng “vũ như cẫn”, y xì  các vị tiền bối, chỉ có điều ông “tân  tiến” hơn một chút, ngoài  nhiệm vụ “tuyên truyền “ tức ca ngợi Đảng và Nhà nước ra, ông còn giao thêm một nhiệm vụ nữa cho ngành truyền thông của ông : tuyên truyền sản phẩm nôm na là “quảng cáo hàng hoá”.
Khi phóng viên hỏi “ quan điểm của Bộ trưởng về khái niệm “Kinh tế truyền thông “ , ông trả lời phứa :
Kinh tế truyền thông trên thế giới hiện rất phát triển. .. ở khu vực Châu Á, gần đây, Hàn Quốc cũng là đất nước đang đầu tư phát triển mạnh kinh tế truyền thông. Những bộ phim Hàn Quốc được chiếu ở VN đã quảng bá cho hình ảnh đất nước, cho sản phẩm và các dịch vụ của Hàn Quốc. Vì thế, dần dần giúp họ thâm nhập vào các thị trường mới, chẳng hạn như VN. “
Vậy là giới điện ảnh VN có thể reo mừng , mai kia ông Bộ trưởng sẽ đầu tư  tiền tỉ để làm những bộ phim “quảng bá đất nước VN” mang đi chiếu khắp toàn cầu cho thiên hạ đổ xô tới mua hàng hoá, xài dịch vụ trên đất nước Việt Nam.
Người ta phải đặt câu hỏi với nhận thức về “kinh tế truyền thông” thô sơ  đến vậy, liệu mất bao lâu ông Bộ trưởng sẽ đưa “thông tin truyền thông” quay về thời “xô viết Nghệ Tĩnh “?
Được đặt vào một cái ghế quá tầm với của mình, ông Bộ trưởng cũng phải thú nhận :
Thành thực mà nói, tôi không được đào tạo chuyên sâu về chuyên ngành bưu chính viễn thông hay CNTT nhưng khi được phân công thì phải vận dụng mọi kiến thức đã được đào tạo và kinh nghiệm thực tiễn, các bài học trong chiến đấu, công tác ở nhiều cương vị khác nhau để hành động…”
Oi trời ôi, ông Hợp tính mang kinh nghiệm chiến tranh du kích, kiến thức Mác Lênin học được ở trường Đảng để dẫn dắt nền “kinh tế truyền thông” của VN chăng ? Chỉ buồn cho đất nước ta, hết người rồi sao phải để một anh “văn hoá lùn” đến vậy chễm chệ ngồi trên đầu trên cổ hàng ngàn, hàng vạn các chuyên gia, nhà khoa học tài năng đang làm việc trong ngành thông tin truyền thông.
Vả lại, cái ông Hợp này tài đã chẳng có , đức thì lại vô cùng thất đức. Khi ông Hợp được trên rút ra làm Phó Ban văn hoá tư tưởng, ngay các đồng chí của ông trong tỉnh uỷ Nghệ An đã phải kiến nghị trung ương giữ ông lại tỉnh để kiểm điểm và kỷ luật về tội “không có tài, không có tâm, tham ô, nội bộ mất đoàn kết nghiêm trọng…” . Và ngay trước Đại hội X, nhà báo  Trần Bá ở phố cầu Gỗ Hà Nội trong thư gửi ông Hồ Đức Việt, Trưởng ban tổ chức trung ương cũng đã vạch rõ :
“Bộ chính trị khoá 9 hết sức ngoan cố và lì lợm tiến cử một lô cặn bã vào Trung ương khoá X như :  Nguyễn khánh Toàn (Thứ trưởng thường trực Bộ công an), Lê Doãn Hợp (Bí thư Nghệ An) Nguyễn văn Thuận (Bí thư Hải phòng), Nguyễn Bắc Son (Bí thư Thái Nguyên), Nguyễn văn Tự (Bí thư Khánh Hoà) … những cán bộ bị tố cáo nhiều nhất và tồi tệ nhất “
Bị vạch mặt đến thế , ông Lê Doãn Hợp vẫn ngồi được vào cái ghế Bộ trường Bộ Thông tin và Truyền thông thì đủ biết còn lâu trí thức Việt Nam mới thoát khỏi  thân phận làm “đầy tớ cho thằng ngu” và giấc mơ hoá rồng của VN mãi mãi vẫn chỉ là…giấc mơ.
NT


BÁC BA PHI ĐI THĂM MỸ - KỲ 119

                          (tiếp theo)              


      

Chị Kelly Thi lắc đầu :
“ Nói vậy không có nghĩa là dân ta trở thành cừu hết. Nếu lực lượng đàn áp của đảng ngày càng được tăng cường cả về quân số lẫn  súng ống, đạn hơi cay, dùi cui, chó berger thì tinh thần chống đối của người dân ngày càng tăng cao. Ở Đồng Nai, ở Bắc Giang…nhân dân đã từ chỗ cam chịu một cách thụ động đã phản kháng tới chỗ đốt xe công an, đập phá cổng Uỷ ban tỉnh, trụ sở Uỷ ban Phường, mới đây cả ngàn người còn bao vây , đập phá cả mỏ vàng của Đảng vì một bé gái đi mót vàng bị chích roi điện gần chết….”
“Lão già” gật đầu :
“ Cô nói đúng đó, Đảng Nhà nước ngày càng tàn bạo thì dân cũng ngày càng bướng bỉnh, càng nổi loạn. Cả hai bên đều mạnh lên đến mức độ sẽ bùng nổ một trận quyết chiến nhất định sẽ dẫn tới ngày tàn của chế độ…”
Ut chợt kêu lớn :
“Oi thôi thôi…tía tôi chỉ sang đây thăm con thăm cháu có vài tháng thôi…hai vị đừng có nhét vào đầu tía tôi những tư tuởng chống đối nhà nước cộng sản Việt Nam nữa. Oh My God…tía tôi còn chút xíu lòng yêu chế độ , mà cứ nghe hai vị này toàn nói chuyện chống cộng sản thì mai mốt về nước tía sống làm sao ?”
Bác Ba Phi cười gượng :
“ Mày đừng có lo cho tía. Cứ cho hai bác ấy nói cho thiệt đã đi.Có sao đâu ?”
Ut lo lắng  :
“ Nhưng con sợ cái tính tía vốn hay ngứa miệng, có chuyện gì cũng không giữ được lâu trong lòng, thích thì cứ nói phứa ra miệng , khổ vậy đó …”
Bác Ba Phi trấn an :
“ Con yên tâm đi…tía cũng biết giữ mồm giữ miệng chớ bộ…Mai mốt về nước tía chỉ kể đi thăm chỗ này chỗ kia trên đất Mỹ thôi..còn những chuyện hai quý vị này nói thì đào sâu chôn chặt ở trong lòng chớ dại gì mà nói ra…”
Ut gật lia lịa :
“ Phải đó…phải đó…sang đây tía nghe ai nói gì thì cứ nghe…nhưng nghe tai này phải cho nó sang tai kia, chớ cho nó thoát ra đằng miệng mà tai vạ…”
“ Lão gìa” bật cười :
“ Cha con nhà này lạ nhỉ ? Sao phải sợ công an đến vậy ? Mình có mồm mình nói, ai có tai thì nghe, sợ gì ai ?”
Ut xua tay :
“ Thôi thôi bác ơi , tía nhà cháu nóng máu lắm, rượu vào lời ra, chẳng may ông ấy lại oang oang tuôn ra những lời của bác với chị Kelly Thi ngay giữa cuộc nhậu thì công an nó còng tay liền…”
Chị Kelly Thi lên tiếng :
“ Sang đây nghe bà con nói bao nhiêu chuyện mà về nước không cho bác kể lại cứ bịt miệng bác thì uổng cả chuyến đi Mỹ. Theo tôi bác cứ tránh nhưng chuyên đòi đa nguyên đa đảng, chuyện động chạm tới bác Hồ là được rồi, còn những chuyện như chống tham nhũng, chuyện chống Trung Quốc xâm lược thì tha hồ nói, đảng , Nhà nước có cấm đâu  ?”
“ Lão già” kêu lên :
“ Ay chớ…chớ xui dại…hiện nay ở trong nước cấm kỵ nhất là chuyện mà đảng và nhà nước gọi là “ phá hoại tình đoàn kết môi răng Trung Quốc – Việt Nam. Chẳng thế mà ở trong nước học sinh và sinh viên mà động tới chuyện Hoàng Sa- Trường Sa là bị đuổi học liền. Bởi vậy tụi nó muốn bầy tỏ lòng yêu nước chống Trung Quốc cướp đất, cướp đảo thì phải viết lên tường, lên cột nhà , ở nơi công cộng 6 chữ HS-TS VN lén lút, dấm dúi kiểu như bọn quảng cáo “khoan cắt bêtông” vậy.”
Ut tán thành :
“ Đúng rồi… đúng rồi…chuyện gì dính dáng tới Trung Quốc là tía phải tránh cho xa…dính vào tụi nó khác gì dây với hủi. Nước mình nhỏ, nước nó to, mấy thằng chóp bu cầm quyền lại bán cả đất lẫn đảo cho Trung Quốc rồi, bởi vậy tía cứ tránh cho xa những chuyện đó ra là OK rồi….Với cả tụi có chức có quyền với cả mấy triệu thằng  đảng viên cộng sản còn sợ Trung Quốc như sợ cọp, huống hồ tía so với tụi nó chỉ bằng con muỗi mắt. Động chạm tới chuyện “tàu ta “ làm gì cho rắc rối ?”
Bác Ba Phi bực mình, nói dỗi :
“ Biết rồi, biết rồi, mặc cho thằng Tàu nó có ỉa lên đầu vua Hùng đi nữa thì tôi vẫn bưng tai bịt mắt, mũ ni che tai, coi như không nghe, không thấy , mặc cha nó muốn làm gì thì làm, vậy được chưa ?”
Ut vui vẻ :
“ Được rồi…được rồi…tía có nhậu nhẹt rượu vào lời ra , muốn nói gì nói, không nói tới chuyện liên quan tới Trung Quốc là được rồi…”
Bác Ba Phi càm ràm :
“ Thì ngay ở quê cũng có mấy ai nói tới cái tên Trung Quốc đâu ? Họ kêu bằng “tàu” , tỉ như xe máy Wave sản xuất tại Trung Quốc, thì người ta gọi là “wave tàu”, hàng Trung Quốc như quần áo, bánh kẹo, trứng thịt…người ta gọi là hàng tàu, hay hàng “đểu”, chẳng mấy ai kêu là hàng Trung Quốc cả…”
Chị Kelly Thi ngạc nhiên :
“ Ua…sao hàng Trung Quốc lại gọi là hàng đểu ? Dân Bên Mỹ này xài toàn hàng Trung Quốc cả có ai gọi là hàng đểu đâu ?”
Bác Ba Phi cười như mếu :
“ Thì đưa sang đây phải đưa hàng tốt, hàng chất lượng cao người ta mới mua, chứ mang hàng “đểu” sang bị tẩy chay liền. Chỉ ở Việt Nam, xứ nghèo đói nên mới chuông hàng rẻ nên đành chấp nhận mua hàng kém chất lượng, hàng “đểu” là phải rồi. Mua về dùng ít bữa hư hỏng phải quăng đi, có kêu ca trên báo thì cũng không dám gọi đích danh là hàng Trung Quốc, mà là …hàng lạ.”
“ Lão già” bật cười :
“ Chẳng cứ gì người dân, ngay đến đảng và nhà nước nhiều khi cũng tránh không dám nói tới hai chữ Trung Quốc. Chẳng hạn tàu Trung Quốc xâm nhập lãnh hải của ta bắt cóc đánh đập, cướp bóc ngư dân Việt Nam rõ rành rành mà đảng và nhà nước vẫn không dám huỵch toẹt ra đó là tàu Trung Quốc mà chỉ dám nói tránh đi là “tàu lạ”, “lính lạ” thôi…”
Ut đắc chí :
“ Đó…tía thấy chưa? Ngay đến đảng và nhà nước cũng còn sợ, không dám gọi tên tụi nó ra mặc dầu đã rõ rành rành là tàu Trung Quiốc giết hại ngư dân Việt nam, Đành phải nói là tàu “lạ” đấy thôi. Cho nên về nước, tía nói chuyện gì thì nói, chớ có nói động chạm tới thằng Trung Quốc, công an nó gô cổ tía lại liền…”
Bác Ba Phi vọt miệng chửi :
“ Con mẹ nó…chẳng lẽ người dân cứ im thin thít cho thằng Trung Quốc nó xâm lược nước mình sao ?”
“Lão già” cười cười :
“ Còn xâm lược cái gì nữa, nó có cần xua quân sang chiếm đất chiếm nhà như thằng Pháp ngày xưa nữa đâu ? Nó chỉ cần nắm mấy thằng to đầu rồi thông qua bọn này cai trị nước mình. Bên ngoài thì vẫn thơn thớt 16 chữ vàng, đồng chí tốt, láng giềng tốt, nhưng trong thực tế nó đã biến nước mình thành thuộc địa rồi. Này nhé, gần trăm phần trăn các dự án của Việt Nam đều rơi vào tay thằng Trung Quốc. Khi thực hiện dự án, nó mang cả công nhân nó sang. Nó gọi là công nhân phổ thông nhưng ai biết được đó là bọn quân đội giấu mặt thì sao ? Rồi các công trình trọng điểm quốc gia đều do nó xây hết. Nào sân vận động Mỹ Đình, nào hội trường quốc gia, nào nhiệt điện…tất cả đều rơi vào tay các nhà thầu Trung Quốc hết. Nó làm gian dối, đưa công nghệ lạc hậu vào, gây tổn hại cho Việt Nam. Rồi thuê rừng đầu nguồn, rồi khai thác bâuxite Tây Nguyên, rồi lấn chiếm biển Đông toàn làm những việc giống như ngày xưa “thực dân khai thác thuộc địa “ vậy. Sự thực thì nước ta đã mất vào tay thằng Trung quốc rồi. Đảng có biết chuyện đó không ? Biết chứ sao không, nhưng tụi nó vẫn ngó lơ. Nó moi móc ruột gan đất nước ta để rồi mai kia thằng Tàu nhảy vào tụi nó sẽ lên máy bay chạy sang Mỹ …”
Bác Ba Phi kêu lên :
“ Trời đất ôi, ông nói gì mà kinh khủng vậy. Chẳng lẽ nước  ta lại bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc mới hay sao ?”
“Lão già” gật đầu :
“ Đúng vậy…nhưng mà lần này thì hết hy vọng rồi. Lần này sẽ không còn bà Trưng bà Triệu, không còn Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ…quật cường đuổi quân ngoại xâm nữa…”
Ut kêu lên :
“ ủa sao kỳ vậy ?”
“Lão già” cười nhạt :
“ Trong gần 70 năm câm quyền đảng cộng sản đã kịp biến dân mình thành nột đàn cừu cam chịu, ngoan ngoãn , không còn một giọt máu phản kháng để dọn đường cho thằng Trung Quốc xâm lược nước ta rồi…”
Bác ba Phi kêu lên hoảng hối :
“ Oi trời ôi…đến vậy kia à ? Mà ông nói có chính xác không ?”
“Lão già” thở hắt ra :
“ Tôi sợ tôi còn nói dưới mức sự thật nữa kìa…Tình hình có khi còn bi đát hơn tôi nói nữa kìa…”



                           (còn tiếp)