Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Vĩnh biệt chim én - NHẬT TUẤN


                                    
                                                                             TRUYỆN NGẮN
                                                                                          
                   Ông tỉnh giấc . Ngoài cửa sổ trời vẫn tối. Chắc mới qua nửa đêm. Ông hé mắt nhìn sang bên. Dưới ánh đèn mờ, bà vợ vẫn há miệng ngủ ngon lành trong cái dáng quen thuộc đến cũ kỹ. Ông nhẹ nhàng nằm xích ra ngoài mép giường tăng thêm chút ít khoảng cách dẫu chẳng được bao nhiêu.
Ông căng đầu nhớ lại giấc mơ ban nãy. Một cảm giác êm dịu khi yêu thời còn trẻ. Chiếc tàu điện sơn đỏ cổ xưa chạy từ Thanh Xuân về Hà Nội . Cô gái đứng trên tàu, gió bay lọn tóc dài, giơ tay vẫy vẫy:” Nhanh lên...nhanh lên anh...”. Chàng trai cố dấn thêm mấy bước và nhảy phóc lên tàu. Cô cười  sung sướng nhe ra hàm răng nhỏ đều và trắng bóng. Con tàu vẫn chạy xịch xịch giữa đường phố dầy đặc xe đạp. “ Mình lên thẳng Bờ Hồ đi anh”. Cô mua một gói lạc luộc và đặt nó vào giữa hai người trên chiếc ghế đá ven hồ. Cô khoe : “Hôm nay em làm được  bài thơ mới , sướng quá  cúp luôn giờ văn học hiện đại của thày Đức.”. Anh mơ màng nhìn tháp Rùa cô độc dưới  nền trời xám , tai lắng nghe cô đọc thơ :”Từng giọt...từng giọt một...mưa rơi thầm trong cây...”.
Một vật nặng làm ông tỉnh giấc tàn nhẫn cắt ngang giấc mơ. Đó là đôi chân xương xẩu của bà vợ chẳng hiểu sao đã nằm xoay ngang và vắt nó nằm đè lên bụng  ông. Ông giận dữ “vứt” nó sang bên, cố nhắm mắt  nối lại giấc mơ vừa nãy mà không được, đành nằm lắng nghe tiếng dế ngoài vườn “cric...cric” hoà với vô vàn tiếng côn trùng làm thành bản nhạc quen thuộc trong những đêm trằn trọc. 
Thế rồi nằm mãi chẳng ngủ được, ông mở cửa ra vườn lần mò tới  chiếc ghế đá , khoan khoái ngả lưng ngước nhìn ông trăng mờ lấp ló sau những tàng cây tối. Gió từ xa mang tới cái lành lạnh của núi rừng . Tiếng chim “chót thì bóp” càng về sáng càng khắc khoải. Chao ôi, ước gì cứ được nằm thế này, nằm thế này mãi rồi tan loãng vào thinh không bỏ lại sau lưng tất cả mọi phiền tạp nơi trần thế.
Hơn một năm trước còn tại chức, ngồi một cái ghế khá cao, ông đã quá mệt mỏi với những cuộc họp nói năng khuôn phép và dối trá, những mưu toan đê tiện, những tính toán bẩn thỉu và và những dè chừng hèn nhát làm thần kinh căng thẳng lâu lâu  phải thư giãn trong các cuộc vui lén lút do đám thủ hạ dẫn dắt. Từ ngày đó ông đã ngấm ngầm chuẩn bị “hạ cánh”. Ông buông bỏ dần những tranh chấp, khước từ những chia chác do quyền lực đem lại, nhượng bộ những đòi hỏi của đối thủ, rút lui từng bước khỏi các cuộc đấu đá nội bộ. Ông ngấm ngầm mua khu vườn này cách thành phố khá xa làm chỗ rút về tĩnh dưỡng tuổi già. Và rồi ông đã toại nguyện. Ông đã an toàn rút khỏi cái thế giới tràn ngập những giả dối, những bon chen, những luồn cúi để trở về cái thoáng đãng, hoang vắng , dân dã nơi rừng núi với ước vọng  tiêu dao nốt những năm tháng cuối đời .
Vậy nhưng cuộc sống  chẳng chịu diễn ra như ta sắp đặt.
 Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa, thoát được những thắt buộc ở cơ quan ngờ đâu ông  rơi vào một kìm kẹp khác kinh hoàng không kém. Bà vợ sau nhiều năm chịu đựng để ông chồng rong ruổi quan trường, nay trở về trong vòng  tay của bà, bà phải truy thu cái quyền làm vợ và nhất quyết thiết lập nó một cách trọn vẹn và hà khắc nhất. Càng ngày ông càng như con ruồi giãy giụa trong màng lưới của bà.
Có tiếng động khẽ sau lưng. Bà vợ đứng ngay cạnh từ lúc nào. Ong điếng người như đang trên chín tầng mây rơi tõm xuống vực. Cái cũi khổng  lồ hàng ngày vừa chốc lát thoát được nó bỗng dưng lại lù lù xuất hiện. Gương mặt bà lạnh lẽo như mặt cai ngục. Vẻ quyền uy lộ rõ trong cái cười nhếch miệng. Bà nhìn ông lom lom rồi bất chợt sẵng giọng :
“ Nửa đêm  sương lạnh ra ngồi đây làm gì ? ”
. Ông thở dài não nuột :
”Tôi ...tôi ra đây ngồi cho thoáng...”
Bà vợ trợn tròn đôi tròng mắt  :
“ Đang đêm ông mò dậy làm tôi mất giấc ngủ. Vào đi,  không lát nữa ông làm tôi thức nữa .”
“ Không không...tôi không ngủ nữa. Tôi ngồi đây cho tới sáng ...”
“ Không được...ông phải vào ngủ tiếp...đêm hôm tôi không cho ông ra ngồi đây...”
Ông lại thở dài, đành lặng lẽ theo bà không cãi nửa lời, bởi lẽ càng cãi bà càng xổ ra cơn bão ngôn từ  than vãn, trách móc, oán giận trút xuống đầu ông. Chao ôi là lời lẽ người đàn bà hận thù. Thực ra hồi mới cưới, bà cũng còn đôi chút dịu dàng, nhân ái chứ đâu có nghiệt ngã, độc địa như ngày nay. Hai mươi năm đủ để một con cừu biến thành một con sói –  ông thường buồn rầu nghĩ vậy mỗi khi bà lên cơn quát tháo, rủa xả, đay nghiến :
Ông lừa tôi, khi hỏi cưới tôi ông hứa hẹn đủ điều, nào sẽ lo toan cho tôi, nào sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi. Vậy rồi sống với ông 20 năm tôi được cái gì ? Con cái chẳng có, hạnh phúc cũng không . Quanh năm ông cứ biền biệt trong công tác, có đoái hoài gì đến con đàn bà này, có yêu thương gì tôi,  coi  tôi khác nào kẻ ăn người làm.Tôi không chịu đựng nổi ông nữa. Ông buông tha cho tôi...”
Đó là bài ca muôn thủa sáng trưa chiều tối bà ra rả bên tai ông dẫu có quát tháo, van vỉ bà cũng chẳng chịu im miệng cho. Khi còn tại chức, mỗi lần ngự trên chiếc xe đời mới về nhà, nhìn vẻ mặt lạnh băng của vợ, ông chỉ muốn ly hôn phứt theo yêu cầu của bà cho nhẹ . Nhưng ở cương vị phải che chắn , hở ra chút  có thằng chọc vào , nếu “đồng chí  ly dị vợ “, thiên hạ sẽ xúm vào bàn tán, đơm đặt đủ điều và rồi cái xảy nảy cái ung, liệu còn ngồi yên trên cái ghế phải chầy chật đến bạc cả đầu mới giành được không ?
Tuy nhiên ông thừa biết bà cứ nhằng nhẵng đòi giải thoát chỉ để hành hạ ông  thôi, cho kẹo chẳng dám ký giấy đưa ông ra Toà. Họ hàng chẳng có, con cái cũng không, trơ ra mỗi cái thân già , dời ông ra bà bám víu vào đâu ? Bởi thế về hưu rồi, ông chẳng cần giữ “uy tín” nữa, ông khuyến khích bà làm đơn ly hôn mà bà cứ ậm ừ, ngãng ra .
Cho đến bây giờ, dường như đã trở thành cơn nghiện, suốt ngày bà kè kè bên ông luôn miệng rỉa rói, móc máy, oán trách chẳng để ông yên, sáng sớm, chiều tối, lúc ngồi vào mâm cơm, lúc lên giường ngủ...bà cứ nhèo nhẽo bài ca muôn thủa khiến lắm lúc không chịu nổi, ông gào lên :
“ Vậy bà muốn gì ở tôi ? Muốn gì tôi cũng chiều bà hết...”
Không, bà không muốn gì, bà chỉ muốn mỗi một điều là gây sự, chọc cho ông nổi giận cho dù điều đó có thể dẫn ông tới tai biến não bà cũng mặc, miễn sao bà hả hê, thoả mãn cơn nghiện hàng ngày. Nhiều khi vợ chồng có chút vui vẻ hiếm hoi trong ngày, ông đánh bạo hỏi bà :
“ Vì sao bà căm thù tôi dữ vậy ?”
Bà trả lời tỉnh bơ :
“ Ông đã chôn vùi tuổi xuân của tôi trong bốn bức tường để ông mưu cầu sự nghiệp. Bây giờ đã quá trễ để ông sửa sai nên tôi phải bắt ông trả giá...”
Nói xong bà lại mở cái bài ca quen thuộc “ ông lừa tôi, ông không yêu tôi, ông coi tôi như con ở...” khiến ông muốn phát điên , vùng vẫy như Tôn Ngộ Không bị Đường Tạm Tạng đọc thần chú khiến đầu óc nhức buốt mà bà vẫn không tha.
Đêm nay cũng vậy, lôi được ông vào giường rồi, bà bắt đầu lặp lại những lời trách móc, oán hận cũ rích làm ông phải bịt cả hai tai lại , cố lặn sâu vào giấc ngủ. Gần sáng mới thiếp đi được và lạ thay, ông lại nằm mơ thấy cô sinh viên đại học tổng hợp  văn, mối tình đầu của ông ngày xưa.
Anh ơi, mình sang bên kia sông đi...”. Cô rủ rê anh mỗi khi hai người ngồi bên bờ sông Hồng vào mùa nước cạn.  Gió thoang thoảng đưa lên mùi phù sa từ dưới  mặt sông, thành phố sau lưng dường như đã chết hết, chỉ còn lại có hai người . Cô tựa đầu vào vai anh, chỉ cho anh coi những con chim én chao liệng trong bầu không khí trong vắt của buổi chiều. Anh thì thầm bên tai cô :” Yến ơi, từ nay anh gọi em là “én” nhé. Một con én không làm nên mùa xuân nhưng chỉ một mình em cũng đã thành thiên đường cho anh rồi...”
“ Dậy...dậy...ông gọi tên con đĩ nào thế ? Lại nằm mơ hả ?”
Bà đập liên hồi vào người ông miệng la hét :
“ Yến với “én” là con nào ? Trời ơi, ông lừa tôi, ông phản bội tôi, nằm với tôi mà ông vẫn nghĩ tới con nào ?”
Cơn bão ngôn từ lại ào ào kéo tới vùi dập ông với những lời lẽ chỉ có ở mấy mụ  bán cá ngoài chợ . Ông cảm thấy như có bùn nhơ tới tấp ném vào mặt, rắn rết cuốn lấy tay chân. Rồi như sức chịu đựng của ông đã bị vượt qua, ông thét lên :
“ Câm ngay...mày câm ngay không tao giết mày...”
Cơn giận bùng lên như lửa đổ thêm dầu, ông bật dậy, nhảy xuống giường và vùng chạy ra ngoài vườn. Cái thoáng đãng của rừng núi buổi sớm mai không làm dịu được nỗi uất hận đang cháy đùng đùng trong lòng ông. Trời ơi, nó làm nhục mình, nó khạc nhổ vào  tất cả những gì thiêng liêng, đẹp đẽ sót lại trong con người mình.
Có tiếng cười lạnh lẽo phía sau lưng. Bà vợ ông đã lù lù đứng đó với vẻ mặt đắc thắng và tràn đầy  thoả mãn vì cái cách phản ứng điên dại của ông chồng.
 Khộng được, tao không cho phép mày hành hạ tao mãi như vậy được. Ông hét lên và bỏ chạy khỏi nhà. Ông cứ chạy mãi, chạy mãi không biết chạy đi đâu chỉ biết làm sao thoát được cái cười  hả hê của bà vợ phía sau lưng.
Vài ngày sau ông đã xuống sân bay Nội Bài và có mặt ở Hà Nội.
Ông gọi điện cho cô :
“ Yến ơi...anh cần gặp em...anh cần gặp em ngay lập tức , dù chỉ một lần...”
Phía bên kia đầu dây có tiếng phụ nữ hốt hoảng :
“ Trời đất, anh ở đâu thế ? Anh có làm sao không ? Em đang bận họp , chiều mình gặp nhé ?”
Ông van vỉ :
“ Không không, anh muốn được gặp em ngay bây giờ, ngay lúc này, hẹn em ở ghế đá bờ hồ ngày xưa nơi em đọc cho anh bài thơ em làm “ Từng giọt, từng giọt một, mưa rơi thầm trong cây nhé. ”
“ Trời đấy ơi lâu vậy rồi mà anh vẫn còn nhớ hả ? Thôi được trưa nay mình gặp nhau vậy. Nhưng bờ hồ bây giờ lộn xộn lắm, ngồi đó chẳng trò chuyện được gì đâu. Em hẹn anh trong quán cà phê nhé...”
Ông thở dài đành chấp nhận hy sinh cái thú ngồi bên cô ăn lạc luộc, nghe cô trò chuyện và ngắm tháp Rùa trong sương sớm.
Trưa hôm đó ông tới quán cà phê bên bờ  Hồ như cô đã hẹn với nỗi hồi hộp và bồi hồi của người đi xa về thăm quê. Một chiếc xe đời mới lộng lẫy ghé cửa quán, từ trên bước xuống một người đàn bà xinh đẹp và sang trọng. Nàng đó, Yến đó, con chim én của ông đó. Tất nhiên thời gian đã xoá đi những nét thơ trẻ ngày xưa nhưng ông vẫn nhận ra cô gái ngày xưa ngồi trên ghế nhà trường tổng hợp văn và thường cúp cua lẻn đi chơi với ông.
“ Anh khoẻ không ? Ra bao giờ mà không báo trước cho em ? Nghe đồn anh hạ cánh an toàn rồi  phải không ? “
Ông nhìn người phụ nữ xinh đẹp ngồi trước mặt và chợt thấy ngỡ ngàng.
“ Nghe đồn anh có trang trại  200 héc ta cao su phải không ? Giá cao su đang “down” dữ lắm, anh tính sao ?”
Những lời lẽ, những câu chuyện ông thường nói hồi ông còn tại chức lại cuồn cuộn trở về qua miệng người phụ nữ xinh đẹp này.  Bà vẫy cô hầu bàn :
“ Anh uống gì ? Thôi đừng uống càphê nữa. Mình uống rượu  đi...Em mang cho chị một chai Hennessy nhé...”
Bà rót rượu ra ly nâng lên mời ông rồi bất chợt sa sầm mặt :
“ Dở ẹc...rượu gì nhạt hoét toàn mùi cồn...”
Bà cáu kỉnh cho gọi bà chủ quán tới và một cuộc cãi nhau tay đôi về rượu thật rượu giả diễn ra ngay trước mặt ông. Ông lại buông một tiếng thở dài não nề y như lúc ở nhà bà vợ riếc móc ông. Một xui khiến nào đó làm ông lặng lẽ rời khỏi bàn và bước ra ngoài trong lúc hai người đàn bà vẫn còn giành giật nhau phần thắng. Ông lại lê gót quanh bờ Hồ qua chỗ ông và cô ngồi năm xưa nhưng chiếc ghế đá hồi đó không còn nữa. Ông lảm nhảm : “ Vĩnh biệt...vĩnh biệt chim én...”.


N.T.



Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 212



                                   (tiếp theo)

Ong luật sư vội vã :
“ Ay ấy…ví các đồng chí ấy với chó tôi e rằng con chó nó kiện đấy. Bởi lẽ chó thời nay cũng khôn ra phết. Khách vào nhà tuỳ theo cấp bậc to nhỏ là nó hoặc sủa ầm ĩ như chào đón hoặc gầm gừ như muốn đuổi người ta ra khỏi nhà…”
Bà vợ ông Bí thư huyện bật cười :
“ Chó đâu lại có giống chó lạ  vậy ? Lại chỉ chào theo cấp bậc thôi. Mẹ bố nó , thời nay đến con chó cũng phân biệt chức quyền. Mà xét cho cùng quan lại thời nay cũng toàn là chó nhảy bàn độc cùng dòng giống với nhau nên mới đội chức quyền lên đầu như thế. “
Ong luật sư lè lưỡi :
“ Oi chết chết…phu nhân đồng chí Bí thư huyện uỷ mà ví cán bộ với chó kia à ?  “
Bà vợ ông Bí thư huyện huỵch toẹt :
“ Chẳng phải là em ví mà mấy lão già trong Câu lạc bộ thư pháp nó ví đấy. Nó còn bảo ví cán bộ với chó thì còn oan cho chó. Là vì chó nó còn trung thành với chủ, cán bộ ngày nay chỉ trung thành với …tiền thôi.”
Ông luật sư ngạc nhiên :
“ Anh tưởng câu lạc bộ thư pháp thì chỉ có tụ tập viết chữ thôi chứ, có giống như Câu lạc bộ Ba Đình tụ tập uống bia, ruộng vào lời ra tha hồ mà chửi bố cả …trung ương đâu ?”
Bà vợ ông Bí thư cười cười :
“ Viết thư pháp thì cứ viết được mấy chữ, nguệch ngoạc như giun bò, cóc nhảy ba chớp ba nhoáng dăm ba nét rồi vứt bút nhậu chứ có viết cả ngày đâu. Bởi vậy bia rươự vào cũng bốc phét chửi bới kém gì câu lạc bộ Ba Đình ở Hà Nội. Duy chỉ có điều các cụ thư pháp chỉ ngứa miệng chửi cấp huyện thôi, cùng lắm là lên tới cấp thành phố…”
Ong luật sư trợn mắt :
“ Nếu nó chỉ chửi cấp huyện thì chồng em chắc phải là đối tượng số 1 – Bí thư huyện uỷ ngang quan huyện ngày xưa rồi…”
Bà vợ ông huyện  uỷ lắc đầu :
“ Không không… cố nội tụi nó cũng không dám…tụi nó chỉ chửi mấy cha bên chính quyền kiểu như Trưởng phòng tài nguyên môi trường, Trưởng phòng quy hoạch và đầu tư…toàn những chỗ có phong bì nên các cụ mới ghen ăn tức ở mà. Còn Bí thư huyện  uỷ thì bố bảo tụi nó cũng không dám động tới, vả lại ông nhà em cũng chơi đẹp với tụi nó, lâu lâu lại gọi tới thí cho cái phong bì để bịt mõm tụi nó…”
Ong luật sư :
“ Nếu vậy tụi nó không động tới ông xã em là phải rồi. Nhưng coi chừng nó không chửi trực tiếp bằng mồm mà lại chửi bóng chửi gió bằng chữ thì mới đau…”
Bà vợ ông Bí thư huyện kinh ngạc :
“ Chửi bóng chửi gió bằng chữ ? Chửi vậy là chửi thế nào ?”
Ong luật sư kéo tay bà vợ ông Bí thư huyện chỉ tay lên cái bảng viết chữ thư pháp cao giọng :
“ Em có thấy hai chữ “nghinh phong” kia có vấn đề gì không ?”
Bà vợ ông Bí thư cứ trợn rách cả mắt ra cũng chẳng thấy gì, đành lắc đầu :
“ Thì nó viết cố tình xiên xẹo, nguệch ngoạc cho ra vẻ thư pháp nhưng vẫn đọc ra hai chữ “nghinh phong” mà…”
Ong luật sư cười bí hiểm :
“ Đó…nó chửi xỏ ông xã em ở hai chữ đó . “ Nghinh phong” là đón gió , nó chửi chồng em chỉ hóng hớt đón ý cấp trên thôi. “Gió” đây là có thể là chỉ đạo, chủ trương ngầm của cấp trên mà cũng là những tin tức đấu đá giành ghế để liệu xem có ai sắp lên mà phò, ai sắp xuống thì phải tránh cho xa kẻo vạ lây. Đó…đó chính là “đón gió” chứ còn gì nữa ?”
Bà vợ ông Bí thư huyện uỷ cau mày suy nghĩ rồi bất chợt vỗ bàn, reo lên :
“ Thôi đúng rồi…anh phân tích vậy em mới nhớ ra. Đúng…đúng…mấy thằng thư pháp này nó chửi xỏ ông xã nhà em thật. Cái hồi đó ông thường vụ thành uỷ phụ trách tổ chức  bị tố cáo là bán mấy cái ghế Giám đốc Sở trên thành phố lấy mấy chục  tỉ đút túi, đơn gửi  lên Ban thanh tra trung ương như bươm bướm. Cha thường vụ phụ trách tổ chức đó nghe tin  đoàn thanh tra sắp về kiểm tra, sợ quá đến mức phải khiêng đi cấp cứu vì tai biến mạch máu não…”
Ong luật sư ngắt lời :
“ Trưởng ban tổ chức thành uỷ có phải cái thằng tên là Lãm không ? Nghe nói nó bị tố lên tận Ban Bí thư, Ban tổ chức trung ương về tội mua quan bán tước. Mà thằng cha mới ngoài năm mươi một chút sao đã bị tai biến mạch máu não. Thường là phải từ 60 tuổi trở lên mới dễ bị chứ tuổi hắn hiếm khi bị tai biến…”
Bà vợ ông bí thư huyện bĩu môi :
“ Bệnh nó tới thì nó sẽ tới chứ ? Làm gì có chuyện tuổi này bị tuổi kia không bị…Cứ quanh năm suốt tháng đầu óc căng thẳng chuyện đấu đá, đội trên đạp dưới thì 50 tuổi mới bị tai biến mạch máu não là muộn…”
Ong luật sư thắc mắc :
“ Thằng cha Trưởng ban tổ chức thành uỷ bị tai biến thì có dính dáng gì tới chồng em ?”
Bà vợ ông Bí thư huyện uỷ lắc đầu :
“ Chả dính dáng gì tới chuyện lão bị thanh tra hết. Chỉ có điều kỳ này lão mất chức Trưởng ban là cái chắc . Thế là ông xã em đánh bài lờ, đến vào bệnh viện thăm lão biếu hộp sữa cũng không ?”
Ong luật sư bật cười :
“ Chuyện đó là lẽ thường tình trong giới quan trường ngày  nay, có gì lạ đâu…”
Bà vợ ông Bí thư huyện thở dài :
“ Thì không vào bệnh viện thăm thằng Trưởng ban tổ chức cũng không ai trách được mình. Có điều ngay lúc đó, bố ông Phó ban sắp sửa lên trưởng ban thay thế lão đang nằm viện lại cũng bị ho hen sao đó phải đưa đi cấp cứu. Thế là ông xã em bỏ cả họp thường vụ phóng tới bệnh viện chầu chực quanh giường bố ông Phó sắp lên Trưởng ban…”
Ong luật sư  cười cười :
“ Thì bây giờ người ta “phò thịnh” chứ ai “ phò suy” bao giờ ?”
Bà vợ ông Bí thư huyện uỷ gật đầu :
“ Bởi vậy…ông xã em xử sự như vậy đâu có sao, cũng là chuyện thường tình trong giới quan trường bây giờ mà. Chỉ có điều chuyện ông Bí thư huyện uỷ không vào thăm ông Trưởng ban bị  tai biến mà lại thăm bố ông Phó ban sắp lên Trưởng ban tổ chức cứ bị đồn thổi râm ran khắp trong huyện. Đúng vào dịp đó thì lão Chủ nhiệm Câu lạc bộ thư pháp ghé chơi mang theo bức thư pháp này để tặng ông xã em đó…”
Ong luật sư vỗ đùi đánh đét :
“ Thôi đúng rồi…đúng là nó xỏ chồng em rồi…nghinh phong là “đón gió” nó chửi xéo chồng em không vào viện thăm Trưởng ban bị tai biến mà lại vào thăm bố ông Phó Ban sắp lên Trưởng. Vậy là ông xã em đón gió nhanh quá còn gì ?”
Bà vợ ông bí thư huyện uỷ nghiến răng kèn kẹt  :
“ Mẹ bố mấy thằng thư pháp chơi đểu mình mà mình đâu có biết. Cứ treo chềnh ềnh ngay cửa nhà…”
Nói rồi bà xăm xăm đi tới cửa ngôi nhà mát giật ngay bảng “ nghinh phong” viết theo lối thư pháp vứt xuống đất. Vừa lúc đó ông Bí thư huyện  uỷ đi làm về, bước nhanh tới la lớn :
“ Kìa..bà sao thế ? Bộ bà điên rồi hả ?”
Bà vợ ông nổi cáu :
“ Tôi không điên, có ông điên thì có. Ong có biết cái biển này xỏ xiên mình thế nào không ?”
Ong Bí thư huyện uỷ ngẩn người :
“ Có gì  mà xỏ xiên ? Mình xây cái tiền đình này để đón gió cho mát nên nó mới tặng mình hai chữ “nghinh phong” là đúng rồi, xỏ xiên gì đâu ?”
Bà vợ nổi cáu :
“ Thế ông còn nhớ nó tặng ông cái biển này vào dịp nào không ? Đúng vào cái hôm lão thường vụ Trưởng ban tổ chức bị tai biến mạch máu não phải cấp cứu trong bệnh viện mà ông lờ đi không chịu vào thăm, ông nhớ không ?”
Ong Bí thư huyện gật gật :
“ Nhớ chứ sao không ? “
Bà vợ lại hỏi tiếp :
“ Ong không vào thăm lão Trưởng ban nhưng lại vào thăm bố ông Phó Ban phải đi cấp cứu vì hen đúng không ? “
Ong Bí thư huyện gật đầu :
“ Thì mới non một tháng nay thôi, sao mà quên được ?”
Bà vợ cười nhạt :
“ Lão Trưởng ban đang bị thanh tra thì ông quay lưng đi, còn lão Phó Ban sắp sửa nhảy vào cái ghế Trưởng ban thì ông nhào tới thăm thú cả đến bố của lão ta…”
Ong Bí thư huyện tưởng bà vợ móc máy phê phán mình , mặt đỏ bừng :
“ Chuyện đó thì có gì ghê gớm mà bà phải làm toáng lên thế ? Thời nay người ta phò thịnh chứ ai phò suy. Ngay đến đồng chí Bí thư tỉnh ủy mai mốt có về hưu thì có đi chơi tới nhà ai đến con chó cũng ngoảnh mặt đi không thèm nhìn mặt nữa là…”
Bà vợ cáu kỉnh :
“ Thì luật đời đương nhiên là vậy rồi. Có ai nói gì đâu ? Chỉ có điều cách ứng xử của ông không hiểu sao lại lọt ra ngoài nên tụi thối mồm trong huyện mới bàn tán râm ran :” đồng chí Bí thư huyện uỷ đón gió giỏi…”. Đúng vào lúc đó thì thằng thư pháp mang tới tặng cho ông cái biển có hai chữ “nghinh phong” này. Như vậy là nó chửi mình là đón gió chứ còn gì ?”
Ong Bí thư huyện vỡ lẽ , ngã ngửa người :
“ Thế à ? Bà phân tích vậy thì đúng là thằng thư pháp nó xỏ mình thật rồi. Nhưng sao bà không bảo tôi ngay từ hôm đó để mãi tới hôm nay mới nói.…”
Bà vợ vội vàng :
“ Không phải tôi nghĩ ra đâu mà cái người đang ngồi chờ ông ở phòng “nghinh phong “ kìa ?”
Ong Bí thư huyện ngạc nhiên :
“ Ai chờ tôi, sao không mời ra cơ quan lại vào đây ?”
“ Thì chính ông mời người ta tới gặp riêng ông để trao đổi  còn gì ?”
Ong Bí thư huyện uỷ nhíu mày :
“ Ai nhỉ ? Có mấy khi tôi mời khách tới nhà riêng đâu ?”
Bà vợ bật cười :
“ Hồi này ông đãng trí quá rồi. Người đó là ông luật sư chứ ai ? Tuần trước ông chẳng nói điện thoại mãi với anh ta là gì ?”
Ong Bí thư  huyện vỗ trán reo lên :
“ Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi…tôi có mời anh ta tới chơi thật …. Anh ta đâu rồi ?”
“ Ngồi chờ ông trong phòng chứ đâu……”
Cho dù mới gặp lần đầu, hai người tay bắt mặt mừng cứ như là quen nhau lâu lắm. Ong Bí thư huyện đánh tiếng trước :
“ Anh có con mắt tinh đời thật đấy. Mới tới mà đã phát hiện ngay ra thằng thư pháp nó chơi xỏ tôi…ấy thế mà cả tôi lẫn bà nhà tôi đâu có nhìn ra…cứ tưởng nó trân trọng mình nên mới treo cái biển thư pháp ấy lên chớ. Ai ngờ …”
Ong luật sư nhún nhường :
“ Tôi cũng vô tình phát hiện ra thôi. Người ta thường nói cờ ngoài bài trong mà, người bên ngoài bao giờ cũng tỉnh hơn người trong cuộc…”
Ong Bí thư huyện nghe ông luật sư nói vậy thì chột dạ. Thằng cha này muốn bóng gió chuyện gì dính dáng tới “cờ ngoài bài trong” đây ? Không lẽ vừa mới gặp hắn đã mang cái chuyện mình “chạy” thanh tra năm ngoái, bịt được miệng mấy thằng làm đơn khiếu kiện tố cáo mình  bao che  lâm tặc và ăn chia với chúng ? Nếu đúng vậy thì thằng cha luật sư này quả nhiên là cao tay.
Hai người mới đang dạm chuyện nhau, bà vợ ông Bí thư đã cho người làm bưng đồ nhậu tới. Bà vui vẻ :
“ Chẳng mấy khi anh ở Hà Nội xuống vùng xa vùng sâu nên hôm nay chiêu đãi anh một bữa thịt rừng …May hôm nay nhà bếp nó mua được con cầy hương nấu thành mấy món ăn chơi. Cái loại này giờ hiếm lắm, thịt nó mềm và có mùi thơm đặc biệt nên người ta mới gọi là cầy hương. “
Ong Bí thư huyện mở bình rượu thuốc ra giới thiệu :
“ Mấy ông ở trên Hà Nội cứ thích uống rươự tây. Rượu tây nó chế biến bằng hoá chất, không bổ béo gì có khi lại độc hại. Cái món rươự thuốc này mới đại bổ và quý hiếm này. Một bình thế này có nguyên nửa cái mật gấu, rồi mấy đồng cân bột sừng tê, rồi nguyên bộ ngũ xà năm con rắn loại cực độc cộng với một số vị thuốc bắc như là đông trùng hạ thảo, nấm linh chi thứ thiệt. Ngâm xong rồi hạ thổ đúng hai năm sau mới đào lên. Anh uống thử coi có bằng mấy rượu  tây không nào …”
Ong luật sư đón chén rượu trong tay ông Bí thư huyện uỷ đưa lên múi hít hít rồi nhấp mọt ngụm. Anh ta khà một tiếng, mắt lim dim rồi lên tiếng khen rối rít :
“ Tuyệt…phải nói là tuyệt…nó có cái mùi thơm rất là lạ…không biết là cái mùi gì ….từ trước nay chưa hề thấy…chỉ biết là nó thơm.,…thơm lắm…ngấm cả vào trong từng buồng gan thớ phổi…tuyệt…tuyệt…”
Ong Bí thư huyện uỷ được khen rượu ngon nở nang cả mặt mày, cao hứng vẫy người đầu bếp tới :
“ Còn rắn không ?”
Người đầu bếp lễ phép :
“ Dạ còn ạ…còn một con hổ hành chừng 4 kí ạ…”
Ong Bí thư gật đầu hài lòng :
“ Vậy tốt…mang lên đây biểu diễn cho khách Hànôị coi quy trình làm rắn ra sao nào ?”
Người đầu bếp đi rồi, ông Bí thư huyện  uỷ đắc chí :
“ Anh xuống đây dịp này là may mắn lắm. Hãy còn một con rắn hổ hành.Cái món này ngày xưa thì đầy rừng, giờ thì quý hiếm lắm, Nghe nói Trung Quốc  nó thu mua hết rồi còn đâu. May hôm nay còn sót lại con 4 kí, vậy là may cho anh lắm. Thưởng thức cái món rượu mật rắn thử coi…”
Không đầy mười lăm phút sau, người  đầu bếp đã trở lại tay cầm cái kép cặp cổ con rắn dài phải gần hai mét, to gần bằng cổ tay . Mặc cho con rắn giãy giụa loằng ngoằng nó vẫn được mang tới bàn ngày trước mặt ông luật sư cho ông tha hồ , quan sát ngắm nghía .
Ong Bí thư huyện giới thiệu :
“ Loại rắn hổ hành cỡ 4-5 ký thế này trước đây trong rừng nhiều lắm. Huyện này có hai cha con ông già chuyên bắt rắn về bán. Ong già trị rắn cắn rất giỏi. Ở trong huyện cứ có ai bị rắn cắn là võng tới nhà ông chứ không thèm đi bệnh viện làm gì vừa tốn tiền vừa chưa chắc đã thoát khỏi thần chết. Ong này có bài thuốc gia truyền, chữa trị lạ lắm. Ong chỉ ra vườn tìm mấy cái lá rồi cho vào miệng nhai như ta nhai trầu vậy.Khí cái nắm lá ấy đã nhuyễn ra rồi, ông già mới lấy nó đắp lên trên chỗ rắn cắn rồi buộc chặt lại cho nọc độc nó khỏi phát tán. Đơn giản vậy thôi mà cứu sống không biết bao nhiêu người đó …”
                                   (còn nữa)







Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Quà tặng đêm Giao Thừa - Nhật Tiến



Tính tới tính lui thì vẫn còn thiếu những ba chục nghìn. Lòng dạ cái Ngoan cứ mỗi lúc một nóng như lửa đốt. Nó hối hả nhìn lên những nóc nhà cao. Vạt nắng chiều chói lọi trên từng mảng tôn sáng lóa cứ mỗi lúc một nhạt dần, trước nhìn còn thấy chói mắt, sau rồi cứ lịm dần đi, nó nhìn vào đấy chăm chăm mà chẳng còn thấy nhức nhối. Quá chiều ba mươi rồi! Chẳng còn mấy tiếng nữa là tới giao thừa. Lòng Ngoan quặn thắt lại. Dòng người quanh nó vẫn đang tiếp tục cuồn cuộn, xô đẩy với đủ loại âm thanh ồn ào, chát chúa, nhưng hầu như chẳng ai đoái hoài tới cái mẹt bánh rán nó đã cắp mỏi cả tay từ hồi sáng tới giờ. Ở một bên túi trái của nó, cuộn giấy bạc nằm gọn dưới lớp kim băng vẫn còn ngoan ngoãn nằm lắc lư theo nhịp bước bồn chồn, hối hả. Đi đâu bây giờ và kiếm đâu cho ra cái món ba chục nghìn mà nó đã tính chắc là còn thiếu đó. Chợt nó đứng sững lại ngẩn ngơ! In như có tiếng ai gọi nó ở đằng sau lưng :

- Bánh rán. Này con bé bán bánh rán ơi !

Ngoan quay phắùt lại nhìn. Nó thấy rõ một bà to béo đang đứng ở một bực cửa vừa giơ tay, vừa réo gọi. Ngoan vội vã quay gót trở lại. Nó chìa cái mẹt ra với niềm vui rộn rã trong lòng. Bà ta mua luôn một lúc tới 5 cái bánh. Lúc trả tiền, bà ta bỗng nhiên hỏi nó một câu:

- Mày có biết trèo không ?

Ngoan ngơ ngác :

- Trèo lên đâu hả bà ?

Bà chủ giơ một ngón tay múp míp và trắng nõn như ngó cần rõ ra là hạng người quanh năm chỉ ăn trên ngồi chốc, chỉ lên nóc nhà cao và nói:

- Lên đó đó. Kiếm cho tao cái xác con mèo. Nó bị điện giật chết đêm hôm qua, mà điều không biết nó rúc vào cái xó nào, tao chỉ nghe tiếng nó gào toáng lên hồi đêm qua rồi im luôn.

Ngoan ngước mắt lên, nhìn theo ngón tay chỉ của bà ta. Tòa nhà cao dễ tới bốn tầng. Ở tít trên cao đó, nó nhìn thấy chằng chịt những cây, những sào, những cột ăng ten và những búi dây điện nhằng nhịt. Thốt nhiên nó rùng mình :

- Ui chao, lên đó lớ quớ dây điện nó giật chết.

Giọng người đàn bà chợt cong cớn hẳn lên :

- Điện ở đâu ra mà sẵn sàng giật chết con người ta thế. Mấy cái búi dây đó, thợ điện đã gom tém vô một góc rồi. Mầy chỉ cần chui dưới mấy cái máng xối thôi. Tao chắc con mèo chẳng chạy đi đâu ra ngoài mấy chỗ đó.

Cái Ngoan lý sự :

- Bà nói dây điện đã tém gọn rồi sao con mèo còn bị giật chết ?

Lần này thì người đàn bà không còn kìm được vẻ giận dữ nữa. Bà lớn giọng tác xác như để trấn áp câu hỏi hữu lý của con bé :

- Tổ cha nhà mày, trứng còn đòi khôn hơn rận. Con mèo cái xác có bao nhiêu đó, nó chui rúc cho lắm vào thì làm chi mà chẳng đụng dây điện. Còn mày, mày ốm nhóc ốm nheo như thếmà điều có lòn nổi vô cái ngách có dây nối công-tơ không mà nói chuyện giật với không giật. Thôi, tao khoán hai chục nghìn, ưng hay không thì nói quách đi cho tao nhờ. Tổ cha cái thằng Tư đi biến đâu từ sáng tới giờ, nếu có nó ở nhà thì chẳng tới lượt mày.

Ngoan ngập ngừng :

-Thôi, hay bà chờ ảnh về đi.

Người đàn bà nhăn nhó :

- Chờ nó thì biết đến khi nào. Để qua đêm, giao thừa có mèo chết trên nóc, xui tận mạng cả năm!

Ngoan lại tần ngần thêm một vài giây nữa trước sự phát hiện ra cái cơn xui xẻo của người đàn bà. Ừ, nếu không phải giao thừa thì sức mấy bà ta phải nhờ tới mình. Bỗng nhớ tới cái món tiền đang cần tới, cái Ngoan tự nhiên bật ra một câu :

- Cho cháu ba chục đi. Ba chục thì cháu cũng liều.

- Mầy cắt cổ tao sao mà đòi mắc dữ vậy! Nhà có cầu thang lên tới nóc, mầy chỉ việc chèo lên mái có chút xíu thôi mà tính ăn những ba chục.

Ngoan nhún vai:

- Mà điều đâu phải mò lên tới đó là thấy ngay con mèo. Ngộ nó nằm chết giúi ở đâu đó, có mà kiếm hụt hơi.

Nghe nó nói có lý, người đàn bà dịu giọng xuống và không quên một lời mặc cả:

- Thôi được, tao chịu trả ba chục đó, mà điều lên đó điện điếc có làm sao, tao không chịu trách nhiệm đó nghe chưa.

Nhìn bầu trời đang ngả bóng chiều, đêm giao thừa cũng chẳng còn mấy chốc sẽ ụp tới, cái Ngoan đặt ngay mẹt bánh xuống san rồi xăng xái đi vào trong :

- Bà chỉ cho cháu. Cầu thang leo lên ở chỗ nào.

Người đàn bà đi theo bén gót nó :

- Được rồi, theo tao. Lên tới tầng chót thì có cái thang để trèo lên sân thượng. Tao chẳng biết trên đó có những cái gì nhưng cùng lắm cũng chỉ linh tinh vài thứ, đứng dưới này ngó lên cũng thấy.

Trong chốc lát, cái Ngoan đã len lỏi qua những cái linh tinh ấy, chẳng hiểu những sào những cột gì ở đâu ra mà lắm thế, cả đám cứ tua tủa bao quanh những bờ tường đã ngả mầu rêu xám của những bồn chứa, cái thì để hứng nước từ ống giếng dưới nhàbơm lên, cái thì chứa nước mưa có đủ thứ máng xối qui tụ vào, lại có cả những cái bồn mà giam ở bên trong là những cái quạt thông hơi của đủ thứ máy lạnh, chắc là mỗi tầng lầu có một cái máy quạt như thế. Con mèo chết dúi xác ở đâu không thấy, nội chỉ có việc cúi gập người chui qua những lằn đây điện bắt ngang bắt dọc chẳng ra hàng ra lối gì hết cũng đủ làm cho con bé mệt đứt hơi. Mắt nó thao láo dòm săm soi đủ mọi ngõ ngách, hai tay của nó thỉnh thoảng lại bám vào một cái xà gỗ sù sì bắt ngang một khoảng trống mà nhìn sâu xuống dưới, Ngoan chỉ thấy một khoảng không lọt thỏm, càng nhìn càng thấy sâu hun hút. Mới chỉ trong khoảnh khắc tìm tòi mà con bé đã vã mồ hôi hột, mặt nó đỏ bừng, đầu nó choáng váng, còn hai bên tai của nó thì có đủ thứ âm thanh của những nhà hàng xóm từ dưới vọng lên. Có chỗ thì đang chặt xương, băm thịt rộn rã. Có chỗ thì nghe tiếng nước xối rửa nhà, rửa cửa dội lên ùm ùm. Lại có chỗ thì mấy tay bợm nhậu đang bắt đầu ngà ngà, cả đám thi nhau to tiếng, người thì văng tục chửi thề, người thì cười nói oang oang như ống lệnh vỡ, và xen giữa những âm thanh ồn ào chát chúa ấy là những tiến bát đũa lách cách cùng với những tiếng mời nhau, thach thức nhau uống : “Dô ! Dô !” nghe nhức cả đầu cả óc.

Chỉ riêng có mùi thịt chiên xào bốc lên là làm cho cái Ngoan thấy dễ chịu. Nó hít hà những hơi thật dài để nghe những mùi vị thơm thơm, thơm, bùi bùi , ngậy ngậy thấm sâu vào tận thớ phổi. Nó nhớ ra là từ trưa tới giờ nó chưa có hột gì vào bụng. Không phải nó tần tiện gì, nhưng mải mê với mọi sự tính toán trong một buổi chiều cuối năm, nó quên bẵng cả ăn. Bỗng nhớ tới cái lo thắt ruột lúc buổi chiều, thiếu những ba chục nghìn, cái Ngoan chợt thấy lòng thư thái hẳn lên. Bây giờ nó chỉ cần kiếm ra con mèo là mọi sự sẽ êm xuôi. Mà quái, cái con mèo xấu số chết tiệt này không biết trước khi nó nhắm mắt lìa đời thì nó đã chui rúc vào đâu. Theo bà chủ nhà thì nó bị điện giật. Mà săm soi chán vào đủ các thứ mối dây chằng chịt ở trên này, Ngoan đâu có thấy bóng dáng của nó. Cũng có thể sau khi bị điện giật thì nó chui vào cái ngách đâu đó để hấp hối. Nếu quả như vậy thì cũng thật là phiền đây. Trên cái khoảnh xi măng nằm chót vót trên bốn tầng lầu này, coi bộ cũng có đủ thứ lỗ hóc hiểm chứ chẳng phải chuyện chơi. Nhất là ở những khoảng nối từ tường nhà này qua tường nhà kia, từ chỗ tiếp giáp giữa tầng nhà ngoài với tầng nhà trong, đâu đâu cũng có thể có một khoảng trống vừa đủ cho một con mèo chui vào. Ngoan lại mất thêm một số thời gan mệt bở hơi tai nữa để dùng một cái que củi nhỏ lùa vào mọi chỗ mong tìm cho ra tung tích của con mèo xấu số. Trời đã lại nhập nhoạng tối xuống rồi. Nó mà không nhanh tay thì mọi cố gắng đều trở thành xôi hỏng bỏng không. Chẳng lẽ đã vất vả xuôi ngược cả năm, đến khi năm hết tết đến, nó lại còn bị xui tận mạng nữa sao đây.
 

Bỗng cái Ngoan sáng hẳn mắt lên khi nhìn thấy rõ những lốt chân mèo. Đúng là cu cậu bị điện giật ở cái đùm dây đang chẩy võng xuống ngay gần mặt sàn. Rồi thì cu cậu bị hất văng lên cao và rơi tõm xuống một khoảng xi măng đã bám nhiều rêu xanh. Những lốt chân mèo vương tứ tung chẳng có hàng có lối gì hết ráo chứng tỏ nó đã giẫy giụa, vật mình vật mẩy dữ! Rồøi thì dấu chân mất hút ở ngay bên thành cái bể hứng nước mưa! Ngoan đoán ngay ra là con mèo đã leo lên bể nước. Nó vội vàng xà mình lại thành bể và nhoài cả người xuống để nhìn vào bên trong. Ngoan mừng như vừa bắt được của. Cả một cái xác con mèo với bộ lông mầu hung hung óng lên giữa ánh sáng lập lờ nhấp nháy ánh sáng phản chiếu của những tia nắng chiều còn yếu ớt sót lại. Thế là Ngoan vội vã đi kiếm một cây sào. Công việc bây giờ của nó chẳng khác nào cái công việc của mấy năm trước thọc sào xuống vớt những đám bèo trôi lềnh bềnh trên mặt nước ao phẳng lặng để đem băm và trộn trong nồi cám heo.

Đồng quê sau mấy trận thiên tai đã nghèo lại càng thêm xơ xác đến nỗi cả gia đình nhà nó phải bồng bế nhau lên tỉnh. Bố đi làm phu khuân vác ngoài bến xe, hay nơi cổng chợ. Mẹ đi làm phu hồ cho những công trình xây cất . Thành phố cứ thay da đổi thịt, buyn đinh, nhà lầu, biệt thự thi nhau mọc lên nhan nhản với tốc độ chóng mặt, nhưng đồng thời thì sức khỏe của mẹ nó, bố nó cũng cứ theo thời gian mà tàn lụi. Ai giầu sang, ăn nên làm ra ở đâu không biết, chứ cái thứ khố rách áo ôm như gia đình nhà nó thì quanh năm chạy mửa mật mà có lúc cũng không đủ cái ăn. Nhà có ba chị em. Ngoan lớn nhất nên tuy mới mười lăm tuổi mà đã cực kỳ vất vả. Một tay nó phải đôn đáo để bù đắp những cơn thiếu thốn trong gia đình mỗi khi bố ốm hay mẹ chầu chực cả buổi không có việc làm, tay xách cái nón cố che khuôn mặt méo xệu để cun cút bước vào nhà với tâm trạng của một kẻ tội đồ vì không lo được bữa gạo nấu cơm chiều.
 

Bố nó thì lúc nào cũng lầm lì, sống u uất như một cái bóng trong nhà. Cho đến một hôm ông ngã gục dưới cơn mưa tầm tã ngay ngoài cổng chợ, trên đầu còn đội một sọt cải bắp nặng chĩu. Cái chết của ông được nhà thương xác nhận là trúng gió. Lần đó mẹ của Ngoan phải đi bán máu để có tiền chôn cất. Sức khỏe của bà cũng suy sụp hẳn từ ngày ấy và trách nhiệm gia đình lại càng đè lên đôi vai còm cõi của Ngoan thêm nặng nề hơn. Nhưng nó là một đứa con gái đảm đang. Nhờ bà con chòm xóm mách bảo, người chỉ cho nó buôn cái này, kẻ mách cho nó làm cái khác. Thế là sáng đi bán xôi, trưa làm gánh chè, chiều tối có khi còn đèo thêm một mẹt bánh rán, hoặc thúng khoai chiên. Nó vẫn thường tự hào : hai thằng cu chưa bao giờ bị đói. Chỉ nội cái thành tích ấy cũng đủ làm cho cái Ngoan lúc nào cũng nhoẻn được nụ cười.

Cái cuộc tính toán của Ngoan trong suốt mấy ngày cuối năm tuy không lớn lao gì nhưng đối với nó lại hết sức trọng đại. Con bé em phải có một cái váy đầm. Bởi mỗi khi Ngoan nhìn vào đôi mắt của nó khi nó thấy lũ con nhà ông Tư đầu ngõ mỗi khi lũ lượt đi qua, Ngoan cũng đủ thấy nó thèm thuồng cái váy biết là bao nhiêu. Còn thằng cu lớn phải có một một bộ đồ mới và một cái cặp da để mang đi học, chứ nhìn cái cảnh nó nhét mớ sách vở vào cái túi vải vừa nhớp nhúa vừa nhẽo nhèo, nom không ra dáng con nhà học trò chút nào. Chắc thằng bé cũng biết rõ điều ấy nên lúc nào nó cũng cúi gằm cái mặt xuống cả lúc đi cũng như lúc ở trường về. Ngoan còn cả gan dự tính giúp mẹ nó thực hiện ước mơ duy nhất trong cuộc đời của bà, đó là dành đủ tiền bốc được cái mộ của bố nó để đem về quê. Nhưng đó là chuyện ra giêng ngày rộng tháng dài. Nội hai món quà cho hai đứa nhỏ, sau cả tuần lễ rạc cẳng lang thang ngoài đường phố với gánh chè và rổ khoai mà nó vẫn còn thiếu tới ba chục nghìn. Vừa may, con mèo run rủi giúp nó vào đúng cái lúc năm cùng tháng tận, chẳng biết đào ở đâu ở giữa cái chốn nguòi khôn của khó này.

Cái Ngoan khoắng cái xào xuống nước một cách thiện nghệ và chẳng mấy chốc nó quơ được xác con mèo lại sát phía mình. Rồi chỉ cần nhoài người xuống một chút, roãi cho thẳng cánh tay là nó túm được một mớ lông ướt nhèo. Xác con mèo được vớt ra khỏi bể nước mưa, mình nó cứng như một khúc gỗ và nó để lại trên sàn xi măng một bãi nước lõng bõng mầu nhờ nhờ. Khi mang cái xác mèo xuống tới đầu cầu thang, cái Ngoan đã reo lên:

- Bà chủ ơi. Cháu tìm thấy rồi.

Giọng bà chủ nhà vừa mừng vừa sợ :

- Đừng có mang nó xuống vội. Để tao kiếm cái bao bố cái đã.

Một lát sau, con mèo được yên vị trong một cái bao tải nhỏ và bà chủ le te đi trước, cái Ngoan mệt mỏi rời rã theo sau, nhưng nó cũng cố nhắc một câu :

- Bà phải thau cái bể nước mưa nhé. Cháu vớt nó ở trỏng ra đấy.

Bà chủ nhà vừa trao tiền cho nó vừa xuýt xoa :

- May quá. Suýt nữa thì tao lấy nước mưa để nấu trà cúng ông bà lúc giao thừa. Thôi năm nay cúng bằng nước suối “La vi”, có khi các cụ lại còn cho là theo kịp với thời mở cửa nữa kìa.

Nói rồi bà tự khen thưởng câu nói đùa có duyên bằng một chuỗi cười làm rung cả hai bên má nung núc những mỡ màng.

Chỉ gần ba mươi phút sau, cái Ngoan đã mò tới đượïc gian hàng của bà Năm ở phía sau một ngôi chợ gần nhà. Trời bây giờ đã tối hẳn, nhưng hình như thiên hạ đổ ra đường còn đông nghẹt hơn cả hồi chiều. Lý do là ai cũng chờ để đi mua của vét trong các chợ chiều cuối năm. Đông đúc nhất là ở khu chợ bán hoa. Hoa cứ theo bầu tời tối sập xuống mà hạ giá. Đến tám giờ tối thì giá hoa chỉ còn một nửa so với lúc ban ngày. Nếu ai chịu nhín chút nữa thì có thể còn mua được giá hạ hơn. Đến áp phút giao thừa thì chủ các xe hoa bỏ của chạy lấy người. Họ quăng hàng đống các sọt hoa héo vào một góc chợ mà ở đó xem ra cũng có nhiều đám dân ùa vào, chen lấn, vừa chọn lựa vừa giẫm đạp lên hoa để mong tìm được một giò hoa để cũng gọi là đem trưng trong vài ba ngày tết cho có với người ta.
 

Riêng cửa hàng của bà Năm thì lúc ấy cũng hãy còn đông khách. Bà ta bán đủ thứ linh tinh từ quần áo, vải vóc cho đến bánh kẹo hay những loại đồ khô nấu nướng. Vừa thấy Ngoan, bà đã cất miệng mắng yêu:

- Mày đi chết giẫm ở đâu mà bây giờ mới vác mặt tới? Xém chút nữa thì tao bán luôn cả mấy thứ mầy dặn rồi.

Cái Ngoan nhoẻn một nụ cười thật tươi rồi móc ở túi ra một cọc tiền. Nó hớn hở nói:

- Cháu có đủ trả cho bà đây. Đêm nay giao thừa, hai đứa nhỏ mà có mấy thứ này thì chúng nó vui phải biết.



Tuy đã mệt nhược hẳn người ra rồi, nhưng đến lúc bà Năm đặt vào tay nó một bọc giấy thơm phức trong có mấy món đồ mà nó đã dặn mua thì nó thấy người như tỉnh táo hẳn ra. Nó cám ơn bà rối rít và đi như muốn chạy như bay về nhà. Mẹ nó đang đứng chờ ở cửa với vẻ mặt đầy lo lắng. Cái Ngoan vít cổ mẹ nó xuống, thì thào :

- Mẹ đừng mở ra cho chúng nó thấy vội. Cũng sắp giao thừa rồi. Để đến đúng giao thừa thì hãy mở ra cho chúng nó. Coi như tiền lì xì, nghe mẹ.

Bà mẹ vừa ôm cái bọc vừa ghì con gái vào lòng, nước mắt rưng rưng :

- Ừ. Thôi đi tắm rửa và nằm nghỉ chút cho khỏe đi. Đến giao thừa làm lễ cúng rồi mở quà cho chúng nó.

Sau một ngày mệt nhọc, nhất là những giờ phút lom khom vất vả dưới những cây sào chằng chịt dây điện, toàn thân của cái Ngoan như rũ liệt, rã rời. Nó chỉ còn đủ sức nằm vật xuống một cái chõng tre kê ở một góc rồi trong khoảnh khắc, nó đã thiếp đi lúc nào không hay.

Rồi thì tiếng pháo giao thừa nhộn nhạo ở quanh quất đâu đó xen lẫn với tiếng ồn ào trên đài truyền hình bên hàng xóm đang oang oang lời chúc Tết đầu năm cũng không làm con bé tỉnh dậy. Nó hoàn toàn bình an trong giấc ngủ vì nó biết hai em của nó đã có những món quà đúng như nó đã dự định. Còn về phần nó thì có cái gì? Chắc nụ cười sung sướng của hai đứa nhỏ cũng thừa đủ là quà tặng của nó trong một đêm giao thừa.
NHẬT TIẾN
(Tháng 12-2002)

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

I VỀ NƠI HOANG DÃ - Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 23

Hai mươi hai.


Bản Mù Cang khá đông đúc và sầm uất với của hàng ăn, trạm bưu điện, phòng lương thực... và một bến xe ngựa xuôi thị trấn. Tôi nhớn nhác đi giữa con đường lớn hai bên san sát những gôi nhà sàn cao ráo, bên trong, những người đàn bà cho con bú, những cụ già quay sợi và những đứa trẻ la hét, huỳnh huỵch đuổi nhau. Mặt trời đã chìm khuất sau rặng núi lô nhô hình răng cưa, còn sót lại vệt nắng nhạt trên khoảng đất rộng lổn nhổn phân ngựa. Chợ họp ở đó, lâu lắm, lâu lắm rồi tôi mới gặp lại những quán hàng bây đủ thứ linh tinh từ cuộn chỉ màu, cái kim băng, cho tới cuốn vở học trò, những người đàn bà chân quấn sà cạp, ngổn ngang trên đất những chai mật ong, những con gà bị trói chân, những tảng thịt rừng... cạnh đó những con ngựa ve vảy đuôi đuổi đàn ruồi bu đầy một khoảng lưng rắn chắc. Gió chiều lành lạnh thoảng tới mùi thịt nướng khét lẹt. Tôi cứ đứng ngẩn ngắm nhìn quang cảnh xã hội con người tôi vừa trở về sau một thời gian dài lặn lội nơi hoang dã. Một nỗi xao xuyến bồi hồi cứ quặn lên làm tôi rưng rưng nước mắt.
Một người đàn bà địu con, tay dắt một đứa khác, đi tới và giơ ra trớc mặt tôi cái lọ nhỏ trong đựng một thứ nước đen đen:
“Huyết lình đấy, mua đi cán bộ...”
Tôi giảng cho thằng liên lạc nghe đó là cái món máu kinh của khỉ cái người ta lấy được trên các lớp lá khỉ ngồi và là loại thuốc bổ còn hơn cả cái mật gấu nó vẫn khư khư giữ kia làm nó bùi tai móc tiền ra mua với giá cắt cổ. Một bà già ăn mặc theo hiểu người Mèo đưa tới một gùi quả, mời mọc:
“Mua đào đi, mua đào đi cán bộ, đào này nhiều vitamin lắm vớ...”
Vâng thì tôi cũng xin mua lấy vài quả ăn coi có nhiều vitamin như bà già vừa quảng cáo chăng? Về sống với xã hội con người kề ra cũng lắm cái lý thú đấy chứ. Tôi cứ vẩn vơ đi hết hàng này sang hàng khác làm thằng liên lạc sốt ruột dục tôi sang cửa hàng nhận gạo để mai nó về sớm.
Không được, tôi từ chối phắt và kéo nó vào một quán cơm, cố ý dềnh dàng giữ chân nó lại khỏi đuổi kịp thằng hộ pháp.
“ Hai cán bộ ăn món gì?”
Cô chủ quán xinh xắn trong bộ váy người miền núi đón chúng tôi với nụ cười lộ hàm răng trắng bóng, tròn mắt vì bộ dạng nhếch nhác của hai anh chàng cứ như mới đứt giây trên trời rơi xuống. Tôi giải thích với cô, bọn tôi sống trên đỉnh núi, đi công tác qua và nói chung, cô món gì ngon nhất cô cứ bưng ra. Nhìn cái dáng uyển chuyển của cô bước vào bếp, thằng liên lạc nháy mắt:
“Ăn đứt con gái miền xuôi, tao như mày lấy béng vợ trên này lại sướng”.
Tôi phải xóa ngay cái cảm giác rạo rực rất hiếm thấy dâng lên. Thôi thôi, chớ có dính vào đàn bà cho rắc rối cuộc đời Tốt hơn hết là xắn tay áo, tập trung giác quan vào eác món ăn cô ta bưng lên bây la liệt trên bàn kia. Thịt gà luộc, cải xào thịt trâu, canh rau ngót nấu thịt lợn... thêm một nậm rượu trắng, chao ôi vua chúa chắc cũng chẳng sướng hơn tôi lúc này.
“Ăn đi, ăn thoải mái, tao đãi mày, khỏi lo...”
Thằng liên lạc tươi mặt, vẻ lo lắng biến mất, trịnh trọng cầm chén rượu lên chúc tôi lập đư ợc nhiều thành tích, mau chóng tiến bộ, cuối năm được bình bầu chiến sĩ thi đua. Tôi dốc ào chén rượu vào cổ họng chẳng cần biết nó chúc thực hay xỏ xiên. Rồi tôi bảo tôi cũng chúc nó như vậy có điều muốn được thế nó phải bớt cái việc buôn bán trong khi đi công tác các miền xuôi ngược đi. Nó trợn mắt:
“Sao mày biết tao buôn? “.
“Sa nhân, trầm, quế ở đây mang được xuống dưới xuôi mày lời gấp bốn, đúng không?”
Nó tái mặt, vừa mở miệng định cãi, tôi đã chẹn ngang:
“Tao chỉ khuyên mày thế thôi, mày thích thì cứ làm, tao chả hé răng ra với ai đâu mà sợ.”
Vẻ mặt nó làm tôi hiểu đã bắt nọn đúng vào tim đen khi ở ngoài chợ tôi thấy nó hỏi giá cả mọi thứ tỷ mỉ quá.
Tôi rót chén rượu nữa và đề nó yên tâm ăn uống cho ngon miệng, tôi quyết định lật ngửa con bài:
“Cái mật gấu đâu rồi?”
Nó há hốc miệng:
“Tao cất kỹ trong sắc cốt, mày hỏi làm gì? “ .
“Cái đó của tao một nửa, của mày một nửa, đúng không?”
“Tất nhiên rồi, hoặc ta cắt đôi hoặc để tao mang về xuôi bán lấy tiền rồi chia nhau.”
“Tao đánh đổi sự im lặng của tao lấy cái kín miệng của mày cược thêm một nửa cái mật gấu nữa đấy”.
Nó tươi mặt, hỏi thêm cho chắc:
“Thế là thế nào?”
“Tao sẽ không nói với ai việc mày đi buôn, mày cũng không được hé răng chuyện thằng hộ pháp bỏ trốn, cam kết vậy cái mật gấu sẽ là của mày cả.”
Nó giơ chén rượu lên cụng với tôi:
“Nhất trí cả hai tay. Coi như tao không biết, không nghe, không thấy chuyện đó. Được chưa?”
Nó phấn khởi ra mặt, ăn uống ào ào, cuối bữa mới hỏi:
“ Tao không hiểu sao mày bao che cho thằng hộ pháp ghê thế?”
Tôi nghiêm mặt:.
“Nó là anh em kết nghĩa của tao”.
Hôm sau tôi giữ thằng liên lạc nấn ná thêm ngày nữa cho thằng hộ pháp chắc chắn đi thoát và cũng vì máy bữa thường ăn ở quán đó nên cũng có phần quyến luyến cô chủ quán. Thực ra tôi không tán tỉnh hỏi han gì cô hết, tôi chỉ nhìn ngắm cô đi lại bưng thức ăn giữa các bàn với cái vẻ làm cô phải nói riêng với thằng liên lạc:
“Anh kia sao buồn quá vớ?”
“Kín khẩu bồ mi sằng cặp, nõn lắp bồ mi sao cọt...”*
 (* ăn cơm chẳng có thịt k èm, đi ngủ không có gái ôm)
Thằng liên lạc buông ra một câu đùa cợt rồi lại ra vẻ trịnh trọng:
“Nó buồn vì chưa có vợ đấy, nó thích cô lắm, chỉ sợ không “nên nhau” thôi”.
“Khắc đi khắc đến, khắc hỏi khắc được mà...”
Nói xong mặt cô đỏ lên như gấc, ba chân bốn cẳng bỏ vào nhà trong. Thằng liên lạc vỗ vai tôi cười sằng sặc.
“Thấy chưa, nó muốn “nên nhau” với mày đấy. Xốc tới đi thôi”.
Tôi cao hứng gọi thêm nậm rượu và đĩa thịt trâu luộc để được nấn ná ngồi lại nhìn ngắm cô nàng nhỏ nhắn. Phải công nhận rằng chỉ có sự trong trẻo và khoáng đạt nơi rừng núi mới hun đúc nên một nhan sắc thanh khiết: hồn nhiên không gợn chút làm duyên thế, khiến tôi chỉ dám cúi đầu chiêm ngưỡng chứ không đành lòng lôi kéo cô vào cuộc sống đầy gian truân và phiền tạp như tôi. Cái đẹp theo tôi cũng như trăng lên, hoa nở vậy, chẳng nên biến nó vốn chỉ tồn tại trong khoảng khắc thành cái thường ngày trong khuôn khổ chật chội, rối bời của gia đình. Buồi tối, tôi đang nằm nhờ một nhà trong xóm, gối đầu lên bậc cửa sổ ngắm nhìn vành trăng tròn treo lừng lững trên đầu ngọn núi, thằng liên lạc ở đâu chạy về hốt hải:.
“Chết cha con bán cơm nó mê mày thật rồi. Đày, nó gửi tặng mày cái này đây...”
Tôi chưa hết ngạc nhiên, nó đã ấn vào tay tôi chiếc khăn tay lụa đỏ có viền quanh chỉ vàng và bảo cô ta mời tôi sang chơi.
“Lạ lắm mày ạ, tao tán nó mà nó lại toàn hỏi chuyện mày mới đểu chứ. Thôi, dậy đi đi, vớ bở rồi.”
Tôi cất chiếc khăn tay vào túi ngực. Lò mò xuống thang gác và bước ra ngoài đường. Ánh trăng vằng vặc trên con đường đất lượn vòng qua bóng tối sẫm của những quả núi đá, ánh lửa bếp le lói trong những ngôi nhà sàn nép trong lùm cây, tiếng chó sủa vu vơ đâu đó. Tôi cứ bước thấp bước cao, nửa muốn quay về, - nửa muốn đi tới, trống ngực đánh không thua gì tiếng chiêng, cồng đang vang lên từ một đám xòe nhộn nhịp quay tròn trước cửa nhà cô. Thế rồi tôi bị lôi vào đám đông trai gái đang bước lui, bước tới theo nhịp chiêng mỗi lúc một dồn dập. Một giọng ca nữ mượt mà, trong vắt vừa cất lên cao, lập tức được hòa theo bằng một giọng nam trầm nặng nề, buồn bã và tuy không hiểu tôi cũng cảm được đó là những lời bây tỏ tình yêu của chàng trai đang làm rung động trái tim cô gái. Tôi cứ bị đưa đẩy theo nhịp chân trong vòng người mỗi lúc tiếng hát, tiếng chiêng và cả ánh trăng huyền ảo nữa làm cho dồn sát vào nhau và rồi tôi bủn rủn khi người con gái tôi đang cầm lấy hai bàn tay đung đưaa theo nhịp xòe chính là cô, người vừa gửi tặng tôi chiếc khăn tay thêu chỉ vàng. Đôi mắt cô lóng lánh nhìn tôi, miệng he hé cười và không nói một lời, cô bấm ngón tay vào bàn tay tôi và theo quy ước của đám xòe như thế là tôi có thể đưa cô tách khỏi cái ầm ĩ náo nhiệt kia đến một chỗ nào đó thật êm đềm, vắng vẻ để trò chuyện tâm tình. Than ôi, đôi khi số phận đưa đến cho ta một hạnh phúc quá lớn lao quá bất ngờ đến nỗi ta run sợ không đám đưa tay ra nhận nó. Sau này chẳng khi nào nghĩ tới cái hành động ngu ngốc ấy mà tôi không nhoi nhói trong lòng.
Vâng, chính vào cái lúc tôi phải kéo tay cô ra khỏi đám xòe thong dong đưa cô đến một chỗ nào đó tôi lại đẩy cô ra và rồi cái vòng quay của đám xòe vẫn cứ quay để cho hai bàn tay ngoan ngoãn của cô gái rơi vào một chàng trai nào đó, đôi mắt lóng lánh của cô vụt tối và đó là hình ảnh cuối cùng tôi thu nhận ở nơi cô.
Đám xòe vẫn xoay tròn, nhưng vòng quay của nó không còn đưa cô tới tôi nữa, cũng giống như vành trăng đã chìm sau đỉnh núi đá, cô cũng biến đâu mất, tôi đành trở về trên con đường khấp khểnh và tối mù. Thằng liên lạc vẫn còn thức, bật cười nham nhở:
“Sao về sơm thế? Xong cuộc rồi kia à?”
Tôi lẳng lặng lấy chăn trùm kín mặt. Thôi, ngủ đi lấv sức sớm mai gánh gạo trở về. Tôi đặt tay lên ngực và chạm vào chiếc khăn tay cô gái gởi tặng. Phải chăng tôi đã đánh mất hết ý nghĩa của nó, còn lại bây giờ chỉ là một mảnh vải vô tri?
                                  (Còn tiếp)

       ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ
         Một thiên đường mù của trí tuệ.
                                                   Hoàng Khởi Phong    
                             (tiếp theo)
Năm người đó do hoàn cảnh tạo thành một toán thám thính trên một địa bàn rừng núi, cho một con đường sẽ làm, và những thành thị sẽ mọc lên từ rừng xanh, núi đỏ bên cạnh con đường như một mạch máu chẩy qua tim. Ông già "Thủ trưởng" là một người đã có thời làm to, từng có uy quyền, ông có vợ nhưng không có con nối dõi, do đó dường như ông không tha thiết lắm với gia đình. Vì có chức, có quyền, ông được đề cử đi dậy một khóa bồi dưỡng văn hóa cho các cán bộ trung cấp của Đảng, và chính tại đây ông có quan hệ bất chính với một nữ học viên đang giữ chức vụ Trưởng Phòng, vì quá ham thi hành công tác tốt, vì muốn leo lên những chức vụ cao hơn, đến khi ngoảnh mặt lại thì đã quá thì, đã xấp xỉ bốn chục. Trong những buổi tối người nữ học viên trưởng phòng đã quá thì được ông kèm thêm, và rồi bà ngã vào vòng tay của ông, trong một đêm ngoài trời đầy gió lớn. Và rồi bà có bầu. Để giữ kín thể diện và địa vị cho chính mình và cho ông, bà buộc bụng thật chặt, tự sinh lén trong phòng, rồi nhẫn tâm đem hài nhi sơ sinh bỏ vào thùng giấy vệ sinh. Nào ngờ có người phát giác và thế là chưa kịp mãn khóa ông đã bị đưa lên mạn Bắc, làm lại công tác thám thính thực địa, một công tác ông đã làm từ khi còn trai tráng. Phần bà thì hai mẹ con phải vào sinh sống trong một nông trường tập thể tuốt luốt tại miền Nam.Từ đây ông không còn được lên giọng kẻ cả, ban phát ơn huệ cho người dưới, mà làm gì còn kẻ dưới, giờ đây ông chỉ còn có 4 anh thanh niên lực lưỡng, lúc nào cũng sẵn sàng phát rồ. Liên hệ duy nhất của ông với cuộc đời, với quyền lực là cái máy liên lạc vô tuyến, nối liền vị trí của ông với cấp trên không bao giờ lộ mặt. Cấp trên chính là Trung Ương, là Đảng như một quyền lực vô hình trong toàn bộ câu chuyện.
          Dưới ngòi bút của Nhật Tuấn ông già thủ trưởng có thể coi là đại diện ngay tại chỗ của Đảng, và Đảng thì ở xa, xa tuốt tận mây xanh. Đảng không bao giờ sai, con đường Đảng đã vạch ra cho toán thám thính trên bản đồ, tất nhiên phải đúng trên thực địa không thể trệch một ly.
          Cứ mỗi buổi chiều sau khi thổi còi thu quân, ông già lại lăm lăm cái thước giây đo khoảng đường đã hoàn tất trong ngày. Mỗi ngày hai ngàn thước tiến về phía trước, hướng mà ông già đã ngắm trên địa bàn. Tất nhiên ông ta cũng như Đảng, không thể nào ngắm hướng sai. Cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, ông già lại chui vào lều rì rầm với cái máy vô tuyến, để rồi tùy theo hoàn cảnh, tùy theo tâm lý của bốn gã trai mà ban phát hiệu lệnh. Khi thì ôn tồn khuyên nhủ, khi thì thân mật ân cần, khi thì đe nẹt lầm lì, khi thì chửi toáng nhưng ngay lập tức lại im lìm như những con cóc trong hang, mỗi khi các thanh niên lực lưỡng này vùng lên phản ứng. Ông già thủ trưởng luôn mồm nói tới đạo đức cách mạng, nói đến "mình vì mọi người" nhưng lại dấu mì chính, thịt hộp trong ba lô để ăn riêng. Ông nghiêm cấm mọi người dưới phải đứng đắn với phụ nữ, khi vào ngủ trọ trong nhà dân chúng. Thế nhưng Thằng Cấp Dưỡng có lần cùng ông vào ngủ trọ trong nhà dân, nhìn thấy cái đồng hồ dạ quang đeo tay của ông như một con giời bò trên thân thể bà chủ nhà, trong đêm đó nó còn nghe được tiếng thở hổn hển, gấp gáp của ông thủ trưởng. Ông chính là hình ảnh điển hình của cán bộ Đảng từ trung cấp trở lên. Chức càng cao thì thái độ khệnh khạng kẻ cả càng nhiều, mặt trái càng tởm, càng làm cho con người nhìn nhau tệ hại hơn, xã hội u tối hơn.
          Sau cùng dưới ngòi bút Nhật Tuấn, con người dẫu sao vẫn là con người, tuy có bị guồng máy nghiền nát thành những mảnh vụn thịt xương vẫn cứ là con người, vì những mảnh vụn thịt xương này vẫn đa mang một góc nhỏ tâm hồn. Ông già thủ trưởng cũng vậy, ông đóng kịch suốt một đời, ông giả dối quanh năm suốt tháng. Thế nhưng có một lúc nào đó con người nguyên thủy của ông phải ló ra, dẫu chỉ là một hành động thoảng qua, cũng đủ làm cho người đọc ấm lại, thương sót một con người bị xô đẩy. đẽo gọt đến độ thường nhật không còn hình dạng con người. Phải đợi đến khi thằng hộ pháp đào ngũ, cũng có thể do hoàn cảnh của thằng hộ pháp cũng gần giống như hoàn cảnh ông, và lòng trắc ẩn của ông bung ra"Cái thằng lạ thế, làm gì cũng tâm ngẩm, chẳng hé răng với ai. Không biết liệu rồi nó có quay về đây nữa không?Tôi thốt lên một câu chắc nịch, cốt an ủi ông đang rầu rĩ trong nỗi buồn từ trước tới nay tôi chưa hề nhận thấy ở ông, nỗi buồn của người cha thương đứa con lận đận nơi chân trời xa."
          Bốn người thanh niên còn lại đại diện cho xã hội bị cai trị, bị đè nén. Do những hoàn cảnh khác nhau, mỗi người có một bi kịch riêng. Trước tiên là "Thằng Học Giả". Nhân vật này sinh ra
trong một gia đình buôn bán giầu có, lại là con một. Trước khi Hà Nội bị tiếp thu, anh là người muốn gì được cha mẹ chiều nấy. Anh có tất cả những gì một thanh niên Hà Nội thời đó mong muốn: Xe gắn máy, đồng hồ, máy hát và tiền rả rích trong túi. Tiền lẻ tiêu vặt trong một túi, tiền chẵn trong một túi khác, để khi hứng lên anh có thể làm những việc ngông cuồng của tuổi trẻ. Anh đã chán lối sống thừa mừa kiểu "ăn giò nhả bã" lên tận cổ. Khi Hà Nội bị tiếp thu, anh ngợp trong hào quang cách mạng. Anh đọc sách quá nhiều và mơ ước được thật sự tham dự vào cuộc cách mạng lớn của dân tộc. Cuộc cách mạng đó khởi đi bằng cách ghét cay ghét đắng lối sống của những người không sản xuất, chỉ mua đi bán lại mà giầu có ngồi mát ăn bát vàng. Cuộc cách mạng đó khởi đi bằng cách triệt hạ một số giai cấp trong xã hội, mà giai cấp tư sản mại bản của bố anh đứng đầu trong bảng phong thần. Cách mạng dậy cho anh việc đầu tiên là do thám của dấu trong nhà. Anh cũng cực kỳ thất vọng khi thấy bố anh không hưởng ứng, những chỉ thị của chính quyền cách mạng. Do đó chính anh chỉ điểm nơi chôn cất số vàng cả đời bố anh dành dụm được, cho cán bộ kiểm kê tài sản tịch thu. Đêm đó bố anh treo cổ tự tử. Mẹ anh rú lên là anh đã giết chết bố anh. Anh có một người yêu mà anh gọi là cô nàng búp bê, và anh tin là cô nàng hiểu việc anh đã làm. Anh biết rất rõ về giai cấp anh đã xuất thân, nên tình nguyện dấn mình vào công tác thám thính thực địa, những mong một ngày về có được một chút sự nghiệp, tranh thủ được một chức vụ nào đó trong guồng máy quyền lực, rồi từ từ bò lên cao hơn. Sau một ngày quần quật phát quang, anh thường hay chúi đầu vào những quyển sách, anh tự học tiếng Nga mỗi ngày 10 từ, và mỗi khi có liên lạc tới, anh là người nhận được thư nhà nhiều nhất, những lá thơ của cô bé búp bê. Anh cúi mặt xuống để gìn giữ những hơi thở, tiết kiệm sức lực cho những ngày dài khai quang, và thỉnh thoảng phản ứng chớp nhoáng đối với ông già thủ trưởng, mỗi khi bị ép tới cùng. Anh là người có học, do đó anh nhìn rất rõ mọi cử chỉ, suy nghĩ của ông già thủ trưởng. Anh cũng biết rất rõ những gì ông già nghĩ về anh. Cho tới khi anh nhận được thiệp cưới của người yêu, anh trở thành một con người khác. Tàn nhẫn, thủ đoạn, nham hiểm hơn bất kỳ ai trong cả năm người. Tuy nhiên đã có lần anh thú nhận: "Tao đã bắt đầu cái đó... bằng cách giết bố tao". Cái đó là cái sự nghiệp quỷ quái nào đó nằm sâu trong đầu thằng học giả.
          Nhân vật kế tiếp là "Thằng Hộ Pháp". Anh là nông dân, là bần cố nông chính hiệu. Anh không được đi học, nên mọi hành động, nghĩ suy thuần do phản ứng tự nhiên. Dường như anh có óc, như"Thằng Học Giả" coi bộ óc đó là "óc bã đậu". Anh có mặt trong đoàn người vì anh bị tên xã đội trong làng, bắt quả tang đang làm tình với vợ tên xã đội. Anh bị bắn hụt, ngay đêm đó anh bỏ làng mà đi. Anh xung vào đoàn người như thể tìm một nơi nào đó hoang dã, tự trồng lúa mà ăn, xúc cá tôm trong suối, săn bắn thú rừng. Không cần mua bán đổi chác, không bị hoạnh họe về hộ khẩu, không lo mất tem phiếu...Khác với "Thằng Học Giả” hay triết lý về cuộc đời, con
người và tình yêu, "Thằng Hộ Pháp” làm gì có chữ nghĩa, có đầu óc. Song cả người anh là khối cơ bắp cuồn cuộn đã hấp dẫn phụ nữ hơn những lời triết lý vụn, thành thử phụ nữ lăn xả vào anh.
Chính chị vợ tên xã đội chỉ nhờ anh bê hộ cái cối đá vào nhà, chỉ trong nhấp nháy chị đã dí cặp vú thỗn thện vào mặt anh, và cũng ngay lập tức anh bồng chị lên giường. Có lần anh và nhân vật xưng "Tôi” đi mua thực phẩm, khi ngủ đỗ ở nhà một người dân sơn cước, anh đổ rượu cho ông chồng khù khờ ngủ quay lơ, và trong đêm đó anh đã ngoại tình được với người phụ nữừ miền núi. Anh kể cho cá bạn nghe, anh biết khá nhiều đàn bà, song chỉ mê đắm cô vợ anh xã đội.Có lần nhớ quá chịu không nổi, anh mò về thăm. Mới xuống bến xe tỉnh, thì một cơn mưa như trút ập xuống. Anh còn đang lúng túng trùm cái áo mưa qua đầu, thì chị vợ anh xã đội ở đâu chui tọt vào trong áo mưa. Và cứ thế cả hai bện lấy nhau như hai con rắn dưới cơn mưa tầm tã. Anh ấp ủ một ngày nào đó anh sẽ về làng cũ, mang chị vợ anh xã đội đi đến một nơi không một ai có thể làm phiền hai người, giải thoát cho chị những trận đòn ghen bão táp.
          "Thằng Cấp Dưỡng” là nhân vật thứ tư của toán. Anh này cũng cốt nông dân, nhưng anh hơn "Thằng Hộ Pháp” vì anh biết chữ. Anh có mặt trong toán vì anh có họ với ông "Thủ Trưởng”.
Hồi nhỏ anh đau yếu quặt quẹo, khi lớn lên nhà nghèo không có phương tiện làm ăn, anh nghe lời mẹ tình nguyện ra đi, với ước mong sau một thời gian sống trong rừng núi, không hề tiêu tới lương sẽ đủ tiền mang về cho mẹ cất lại mái nhà. Không bao giờ anh tiêu phí một đồng, ngay cả những lúc hiếm muộn cả toán được tạt qua những nơi có bóng con người, có hàng quán, anh vẫn uống nước trong cái bi-đông cá nhân. Vì là cháu họ của ông già trưởng toán, vả lại yếu ớt nhất trong đoàn, nên anh chỉ phải lo nấu ăn cho cả toán, không phải phát quang như ba người còn lại.Anh biết thật rõ con người thật của "Thủ Trưởng", nhưngbản tính lành, lành như con giun, anh cắm cúi lẽo đẽo theo sau các bạn, tận tâm lo miếng ăn cho các bạn, gạt bỏ ngoài tai những lời êm ái dịu dàng của ông toán trưởng. Song "con giun xéo lắm cũng quằn”, huống hồ con người, nên vì đó mà chân tướng của ông già thủ trưởng mỗi ngày mỗi bị lộ. Có lần anh bắn "Thằng Hộ Pháp"  rách cả màng tai Định mạng đã đánh anh một đòn chí tử, khi anh làm rơi mất bọc tiền dành dụm để cất nhà cho mẹ. Cái lần đó anh cuống cuồng không cơm nước gì cả, một mình đi ngược lại khúc đường đã khai quang mấy hôm trước, và chính anh đã phạt nát những bụi cây ven đường, thành một lối đi thênh thang tới tận chân trời.

                                  (còn tiếp)
           


Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 212

                         (tiếp theo)     
                       


Thế rồi chẳng hiểu bên kia đầu dây ông luật sư nói gì, bất chợt ông Bí thư huyện  đổi hẳn thái độ.Trước tiên ông giật mình đánh thót, suýt đánh rơi cả ống nói, lắp bắp :
“ Anh nói gì ? Anh nói gì tôi nghe không rõ….”
Rồi ông la lên thất thanh :
“ Anh cũng biết cả cái vụ đó nữa kia à ? Sao ? Anh nói gì ? Nó định lật lại à ? Cho nó làm, tôi thách nó đấy…”
Mặt ông thoắt đỏ bừng. Mồ hôi rịn ra đầy trán.  Ong quát lác thế thôi nhưng tay chân ông đã run lập cập. Ong nói líu cả lưỡi :
“ Được rồi…được rồi…anh cứ tới đây rồi ta bàn cụ thể…được được…nhưng anh phải biết là tôi không sợ nó đâu ?”
Ong Bí thư huyện vừa đặt máy xuống chưa kịp lau mồ hôi trán, bà vợ đã hỏi rối rít :
“ Chuyện gì ? Chuyện gì mà ông cuống cả lên thế ?”
Ong nhìn bà vợ chợt sa sầm mặt :
“ Tôi hỏi thực . bà phải nói cho thực để tôi còn gỡ, bà có mang chuyện nhà ra kể lể với thằng luật sư không đấy ?”
Bà vợ quắc mắt :
“ Bộ ông tưởng tôi điên sao lại đi nói chuyện nhà với thằng cha căng chú kiết mới gặp lần đầu ấy …”
Ong Bí thư huyện vặn :
“ Vậy sao nó biết tôi với bà bị hiếm muộn rồi bà mẹ tôi không ưa gì bà nên chưa chắc đã để hết gia tài lại cho tôi…”
Bà vợ sồn sồn :
“ Chuyện đó thì phải nói cho nó biết để nó còn giúp mình cách thảo di chúc cho mẹ ông chớ ?”
Ong Bí thư huyện ngạc nhiên :
“ Thảo di chúc là do mẹ tôi thảo chớ ? Dính dáng gì đến bà ?”
Bà vợ quắc mắt :
“ Sao ông ngu lâu đến thế nhỉ ? Nếu để mẹ ông tự thảo di chúc thì ông còn được cái mốc sì gì ? Bởi vậy phải nhờ đến luật sư nó tư vấn cho may ra mình còn vớt vát được chút ít chứ như bây giờ, mẹ ông ghét tôi bằng đào đất đổ đi, sức mấy bà ấy chia cho ông được cái gì ?”
Ong Bí thư huyện lắc đầu :
“ Chuyện ấy thì không nói làm gì ? Chuyện khác kia, chuyện làm ăn nội bộ tuyệt đối phải bí mật chẳng hiểu làm sao mà hắn lại nắm rõ ngọn ngành đến mới lạ  chứ ?”
Bà vợ ông Bí thư hỏi dồn đến líu cả lưỡi :
“ Chuyện gì ? Chuyện gì bí mật nội bộ mà hắn cũng biết được ?”
Ong Bí thư huyện thở hắt ra :
“ Thì cái chuyện năm kia thanh tra trung ương xuống kiểm tra theo lời tố cáo của mấy thằng nhân viên kiểm lâm là mình ăn tiền của bọn lâm tặc rồi bảo kê cho chúng, cứ mỗi lần bắt quả tang chúng chở gỗ từ trong rừng ra lại thấy đồng chí Bí thư huyện đứng ra can thiệp thả cho chúng mang gỗ đi chứ còn vụ nào ? Sao bà chóng quên vậy ?”
Bà vợ ông Bí thư :
“ Nhớ chứ…nhớ như in vào ruột…người ta bảo đòn đau nhớ đời mà…cái lần ấy tôi phải thắt ruột thắt gan hối lộ cho ba thằng thanh tra tất cả 30 cây vàng SJC mà tụi nó còn chê ỏng chê eo, mãi mới ký văn bản là không có chuyện Bí thư huyện uỷ đứng ra can thiệp giải toả cho lâm tặc khai thác gỗ chở đi…”
Ong Bí thư huyện gật đầu :
“ Đúng vụ đó đấy…chẳng hiểu sao thằng luật sư ma mãnh của bà nó lại rành vụ này đến chân tơ kẽ tóc. Nó bảo trên đang có chủ trương phúc tra lại vụ này vì đơn kiện của mấy cha cán bộ kiểm lâm vẫn tiếp tục gửi lên.  Lại do thằng Năm Thắng trên Phòng nông nghiệp và phát triển nông thôn tỉnh giật dây, xúi giục tụi nó đây mà. Tụi nó dự định kỳ đại hội tới nhất quyết đánh đổ tôi  đưa bè cánh nó lên làm Bí thư để nắm huyện này…”
Bà vợ ông Bí thư huyện tái mặt :
“ Lại thế nữa kia à ? Mà không hiểu sao thằng luật sư này biết rõ tường tận thế nhỉ ?”
Ong Bí thư huyện uỷ thở dài :
“ Thế bà không biết bây giờ người ta gọi luật sư là bọn gì à…là đàn quạ ăn theo xác chết…
Bà vợ ngơ ngác :
“ Ong nói gì lạ thế…luật sư là những người ra Toà tranh  luận để bảo vệ quyền lợi cho người bị hại mà. Xác chết ở đâu ra mà có quạ ăn theo ?”
Ong Bí thư huyện uỷ cười cười :
“Tôi tưởng cái chuyện này thì bà phải thông hơn tôi mới phải chớ ? Xác chết chính là hai bên kiện tụng nhau , trước sau cũng có thằng chết thằng bị thương, mà có khi cả hai cùng chết. Bọn luật sư là những con quạ ngửi thấy mùi xác chết xà tới nhanh lắm. Bởi vậy luật sư bao giờ cũng có mấy thằng tay em đi nghe ngóng, rình mò, lượm lặt tin tức. Có những vụ chẳng liên quan gì tới nó nhưng vẫn dò hỏi lấy tin, lập hồ sơ phòng khi cần tới sẽ dùng tới…”
Bà vợ trố mắt :
“ Lại còn thế nữa kia ư ? Hèn gì tôi cứ nghĩ mình mới gặp cha luật sư này dạm hỏi sơ sơ về vụ di chúc mà sao nó đã nắm được tận tổ con chuồn chuồn của người ta…”
Ong Bí thư huyện gật đầu :
“ Đúng rồi…chỉ cần bà đưa danh thiếp của tôi cho hắn là hắn tra ra hết mọi vụ việc của mình ngay đấy mà.Vừa rồi thằng đó điện cho tôi là cái vụ thanh tra của mình trên nó đang muốn lật lại …”
Bà vợ nổi cáu :
“ Nó doạ ông đấy. Để tôi chửi cho nó một trận …chưa chi đã muốn tống tiền mình…”
Ong Bí thư huyện lắc đầu :
“ Không không…thằng này nó cam đoan không lấy của mình cắc nào mới lạ chớ…”
Bà vợ bĩu môi :
“ Làm gì ra cái  thứ quạ mà lông lại trắng như thế. Nó không lấy tiền thì chắc nó đòi cái khác…”
Bà vợ ông Bí thư tim chợt đập mạnh. Máu trong người chạy rần rần. Chẳng lẽ cha luật sư này làm miễn phí vì…bà chăng ? Cũng có thể lắm chớ ? Xưa nay làm gì có chuyện giúp đỡ vô tư miễn phí như thế bao giờ. Nếu không vì tiền thì chắc là nó muốn …lấy lòng bà hẳn thôi. Nhưng sao lạ thế ? Con bé thư ký của hắn vừa trẻ lại vừa xinh, nhất định là ăn đứt bà là cái chắc. Vậy sao hắn lại muốn tán tỉnh bà. Nhưng mà…biết đâu đấy…phải biết đâu đấy…cái chuyện nam nữ  phải lòng nhau nó lạ lắm kìa. Chẳng phải cứ trai xinh gái đẹp là vồ lấy nhau đâu ? Xưa nay khối trai tơ lại thích lấy nạ dòng là gì ? Trong trường hợp này, biết đâu ông luật sư lại bị bà hấp dẫn  chứ không phải đứa con gái kia thì sao ?
Bà vợ cứ ngồi ngẩn ra, chẳng nói năng gì, mặt lại đỏ tưng bừng. Cũng may ông Bí thư huyện không nghĩ tới cái khả năng bà vợ khô đét của ông lại hấp dẫn gã luật sư trẻ đến mức hắn nhận làm không công như vậy. Không, không đời nào. Nhất định phải có duyên do gì có lợi cho hắn nên hắn mới chịu làm miễn phí như vậy.
Ong Bí thư huyện thấy vợ vẫn ngồi đực ra như bụt mọc, chẳng nói chẳng rằng , ông đập tay vào vai bà :
“ Này…ý kiến bà sao nói đi chứ…”
Bà vợ giật mình luống cuống :
“ Thì để tôi nghĩ cái đã. Chuyện này kể ra cũng kỳ kỳ sao ấy ? Vừa mới gặp chưa biết trời trăng mấy nước ra sao mà đã nhận giúp miễn phí một vụ lớn như vậy ?”
Ong Bí thư huyện gật đầu :
“ Tôi cũng thấy thế…nhưng mà kệ…ta cứ mời hắn tới xem hắn nói năng , giải quyết cong việc ra sao? Lúc đó hãy tính…”
Không đầy tuần sau, ông luật sư đánh xe ô tô chở cô thư ký đến tư gia ông Bí thư huyện. Đánh xe vòng vòng trong mấy dãy phố huyện, chẳng khó khăn gì ông luật sư nhận ngay ra nhà ông Bí thư. Giữa cả một khu vực toàn nhà cấp 4 mái tôn tường gạch bỗng nổi lên một khu nhà nguy nga nom như phủ Chúa đời xưa. Chính giữa sân là một cái hồ bán nguyệt, xung quanh có lan can bằng gỗ sơn xanh .Đối diện hồ bán nguyệt là một ngôi nhà hình cánh cung , mái cong, ngói đỏ, hành lang treo lủng lẳng đủ các thứ phong lan . Hồ bán nguyệt và ngôi nhà mái cong hợp thành hình tròn trông xa vừa kiểu cách lại vừa quê mùa. Ngay trong góc vườn là một cái thác nhân tạo chảy từ trên núi giả sơn theo con lạch bê tông chảy ngoằn ngoèo  đi khắp vườn.
Ong luật sư đứng ngài cổng cứ ngây người ngắm nhìn cơ ngơi đồ sộ của ông Bí thư huyện. Mẹ kiếp, lương Bí thư huyện tháng có chục triệu chứ mấy. Vậy nó lấy đâu ra tiền xây cả một cơ ngơi nguy nga, lộng lẫy thế này. Bỏ rẻ cũng phải năm chục tỉ. Nếu không móc ngoặc với lâm tặc chặt gỗ quý bán lấy tiền thì nó in ra tiền à ? Mẹ kiếp cái xứ này, đến cái thằng quan cấp huyện mà đã có dinh thự nguy nga thế kia, thử hỏi, quan tỉnh, quan đầu ngành thì chắc hẳn tụi nó thừa tiền xây cung điện.
Bà Bí thư huyện nhận ra ông luật sư với cô thư ký đứng thập thò ngoài cổng, vội chạy tới :
“ Chào anh…sao tới không vào cứ đứng mãi ngoài cổng thế ?”
Ong luật sư cười toe toét :
“ Anh sợ nhầm nhà…đứng ngoài cổng nhìn vào cứ tưởng nhà ông Uỷ viên trung ương nào. Anh nói thật nhé, nhà em không thua gì nhà Bộ trưởng ở Hà Nội…”
Bà vợ ông Bí thư huyện uỷ nguýt dài :
“ Anh cứ riễu em…chớ nhà này đã ăn thua gì…hôm nào anh rẽ qua thành phố nhìn thử nhà đồng chí Phó Chủ tịch Uỷ ban phụ trách kế hoạch , đầu tư coi…nom không thua gì Phủ Chủ tịch ở Hà Nội…”
Ong luạt sư lè lưỡi :
“ Oi chết chết…các đồng chí lãnh đạo lấy đâu ra lắm tiền vậy nhỉ ?”
Bà vợ ông Bí thư huyện cười  khảy :
“ Luật sư các anh thì ngóc nghách nào mà không biết lại còn còn làm bộ ngây thơ con cóc cụ. Thời nay có ông cán bộ nào sống được bằng lương đâu ? Lương liệu có đủ tiền đổ xăng cho vợ các đồng chí đi lễ đền chùa không ?”
Ong luật sư há mồm :
“ Sao em bạo mồm vậy ? Nói vậy chẳng hoá chính lương chồng em cũng không đủ đổ xăng cho em đi chùa à ?”
Bà vợ ông Bí thư huyện cười cười :
“ Em có biết lương ông chồng em là bao nhiêu đâu ? Còn đi đâu em đều móc tiền túi đổ xăng đấy chớ, đâu có lấy vào lương chồng ?”
Ong luật sư cười theo :
“ Vậy lương chồng em tháng phải vài trăm triệu đấy…”
Bà vợ ông  Bí thư huyện giật thót người :
“ Anh nói thế chết vợ chồng em rồi…Lương Tổng Bí thư hay Chủ tịch nước liệu có được vài chục triệu không ?”
Ong luật sư ghé tai bà vợ ông Bí thư huyện nói nhỏ :
“ Nếu lương  tháng không vài trăm triệu thì tiền đâu xây cái nhà to như trụ sở huyện Đảng  bộ thế này ?”
Bà vợ ông Bí thư huyện cười cười :
“ Anh hỏi vậy thì đến mấy cha Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết,  cũng cà lăm không trả lời được…”
Ong luật sư cười khà khà :
“ Vậy tuyên ngôn cộng sản mới nói làm cách mạng chỉ mất cái xiềng xích còn được cả thế giới mà lại,,,”
Bà vợ ông Bí thư huyện uỷ trề môi :
“ Nói là được cả thế giới là nói mấy ông Uỷ viên trung ương trở lên cho tới Bộ chính trị, Tổng Bí thư mới được chớ cỡ lãnh đạo tép riu như ông xã nhà em thì được cái gì ?”
Ong luật sư tròn mắt :
“ Lại còn chưa được cái gì ? Thế cái nhà bề thế nguy nga như Phủ Chúa ngày xưa thế này vẫn chưa gọi là được à ?”
Bà vợ ông luật sư giọng ngao ngán :
“ Cái nhà này đã ăn thua gì ? Nghe nói mỗi đồng chí cán bộ cấp cao đều có tiền tỉ đô la trở lên cả. Cái thứ Bí thư huyện uỷ hạng bét như ông nhà em thì ăn thua gì ?”
Ong luật sư lắc đầu :
“ Vậy mới biết lòng tham con người ta thật là cái giếng không đáy vậy …”
Bà vợ ông Bí thư huyện cong cớn :
“ Chớ sao nữa. Bác Hồ đã dậy rằng không sợ thiếu, chỉ sơ phân chia không công bằng. Ngày nay thiếu thì không thiếu, nhưng chẳng công bằng tý nào.Từ cấp Bí thư huyện lên Bí thư thành uỷ thu nhập đã một trời một vực rồi, lại từ thành uỷ lên tới Ban Bí thư, Bộ chính trị…ôi thôi thôi…chức quyền tăng theo cấp số cộng thì tham ô ăn của đút tăng theo cấp số nhân cơ đấy…”
Ong luật sư phá ra cười :
“ Vĩ đại…khám phá của em thật vĩ đại.Quyền chức tăng theo cấp số cộng thì thu nhập tăng theo cấp số nhân thật…”
Bà Bí thư huyện mời ông luật sư và cô thư ký ra ngoài vườn lên nhà bát giác để chờ ông Bí thư huyện về nhập tiệc.
Nhà bát giác có tám mặt còn gọi là nhà “nghinh phong “ tức nhà đón gió. Thấy ông luật sư vừa leo cầu thang vừa dán mắt vào tấm biển lớn ghi theo lối thư pháp hai chữ “nghinh phong”, bà luật sư sợ khách không hiểu vội giảng giải “
“ Tức là “đón” gió đấy anh. Nguyên là trong huyện có mấy ông già về hưu rỗi rãi mới bầy ra cái trò viết thư pháp. Mới đầu mấy ông chỉ ngồi nhà viết chơi với nhau thôi. Ay thế rồi mấy năm nay cứ dịp tết đến là họ lại trải chiếu, khăn đóng áo dài , bò nhoài ra viết câu đối tết bán chạy như tôm tươi. Phú quý sinh lễ nghĩa, từ ngày bán chữ được mấy ông xin phép thành lập tổ thư pháp, xin phòng ốc để tổ chức Câu lạc bộ thư pháp…”
Ong luật sư tò mò :
“ Vậy rồi huyện có cho phép không ?’
Bà vợ ông Bí thư huyện gật gật :
“ Cho chứ sao không ? Mấy ông già toàn là cựu chiến binh cả, Huyện uỷ phải chiều mấy ông như chiều vong’ Làm trái ý họ là chết. Nào đơn thư tố cáo, kiến nghị gửi lên thành phố, lên trung ương hơi sức đâu mà theo được kiện của mấy ông đó. Bởi vậy ông xã em đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chiều chuộng mấy ông ấy đủ đường…”
Ong Luật sư cười cười :
“ Tưởng rằng chỉ Hà Nội mới có câu lạc bộ Ba Đình tức là câu lạc bộ của mấy ông lão thành cách mạng về hưu. Về hưu rồi thấy đàn em mình đương chức đương quyền ăn dữ quá nghĩ tiếc cái thời bao cấp, đổ mồ hôi sôi nước mắt , đội thằng trên, đạp thằng dưới mà đến khi về hưu chẳng được cái gì. Chẳng bù cho thời bây giờ, mấy thằng nhãi ranh đương chức đương quyền tiêu tiền như nước. Bởi vậy các cụ lão thành cách mạng mới tức khí, chửi vung tí mẹt. Ban Bí thư, Bộ chính trị nghe cả đấy nhưng đánh bài lờ. Thôi kệ cha các cụ, mồm chửi đấy thì tai nghe đấy. Sinh sự với lũ kiêu binh ấy chỉ có dại chẳng khác gì rây với hủi….”
Bà vợ ông Bí thư huyện :
“ Đúng đúng…tình hình cái câu lạc bộ thư pháp này giống y trang câu lạc bộ Ba Đình Hà Nội. Các cụ cũng chửi bới ghê lắm, chẳng nể mặt thằng nào suốt từ thành phố lên tới trung ương toàn là các đồng chí chưa bị lộ thôi chớ chẳng thằng chó nào chê…cứt hết…”


                        (còn nữa)