Ở đâu không biết, chứ ở VN, với
mọi người, quan trọng nhất là…cái thẻ.
Các em gái miệt vườn muốn đổi đời bằng lấy chồng Đài Loan, lên thành phố
xin vào các Công ty nước ngoài bán sức
lao động với giá rẻ mạt, thậm chí đứng đường bị bắt vào đồn…nhất nhất đều phải
có thẻ chứng minh nhân dân, tức thẻ “chứng minh” rằng mình là “nhân dân” chứ
không phải Việt kiều “vượt biên” từ Mỹ trở về. Các bác xe ôm, người đi xe
máy…nhất nhất đều phải có thẻ lái, thẻ chủ quyền xe, thẻ bảo hiểm…nếu không
muốn thực hiện thủ tục “đầu tiên” với cảnh sát giao thông.
Thôi thì khỏi bàn tới
các loại thẻ “nhạy cảm” như thẻ Đảng, thẻ Đoàn,thẻ đại biểu quốc hội, thẻ công
an…riêng các nhà báo, quan trọng bậc nhất cũng vẫn là…cái thẻ, không có nó thì
khỏi ưu tiên qua phà, khỏi miễn phí qua
trạm giao thông và nhất là khỏi nhận phong bì ở các cuộc họp ra mắt hoặc tổng
kết , giới thiệu sản phẩm của các công ty, không có nó thì hết chuyện hù doạ để
ăn tiền “bảo kê” mấy anh doanh nghiệp tư nhân, hết chạy “xin” quảng cáo vốn là
nguồn thu nhập không thua trúng số, hết chạy tới lấy tin , chụp hình tại các vụ
cháy nhà, xe cán người, cảnh sát bắt ma tuý, hiện trường các vụ cướp của giết
người…
Thẻ nhà báo đối với nhà báo quan trọng như thế bởi vậy một khi bị Nhà
nước “rút thẻ”, các nhà báo thật chẳng khác gì con chiên bị rút phép thông
công. Vậy thì ai là người có cái quyền “to tát” đến như thế ? Xin thưa rằng
chẳng cần tới quý Bộ trưởng Bộ văn hoá thông tin , chỉ cần Ngài Cục trưởng Cục
báo chí đặt bút ký là nhà báo bị …rút thẻ như chơi. Vậy thì quý Cục trưởng từ
xưa tới nay đã hạ bút ký lệnh rút bao nhiêu cái thẻ nhà báo rồi. Cái đó thì
chính đồng chí Đỗ Quý Doãn cũng chịu chẳng nhớ được , chỉ mấy anh nhà báo Trần
Mai Hạnh,Hoàng Long, Quang Thắng… bị lôi ra toà về tội “ăn tiền” Năm Cam
hiển nhiên bị “rút thẻ “ lẽ đương nhiên.
Thế còn số nhà báo bị rút thẻ vì
phạm vùng “cấm bay”, mó dế ngựa vào chỗ “nhạy cảm chính trị” thì có ai không ?
Tất nhiên là có chớ, nhiều là khác, nhưng Cục báo chí chẳng nói ra ai biết
được. Hồi đó có nhà báo Duy Chiến, phóng viên báo Nông nghiệp Việt Nam vì viết
bài moi móc đồng chí Ut Phương, Chủ tịch tỉnh Bình Dương “bảo kê” cho Hoàng
“lựu đạn” – con yêu râu xanh , nỗi kinh hoàng của chị em bán quán dọc xa lộ Đại
hàn, đồng chí Chủ tịch còn tổ chức cưới chồng cho con gái mà khách khứa lên tới
…3000 người được mời dự đại tiệc và tiền “phong bao” lên tới vài tỷ, trên 500
xe đời mới đỗ kín mấy phố . Đến khi báo đăng ra, đồng chí Út Phương cho lính
thu sạch số báo và kiện ngược lại nhà báo Duy Chiến là…vu oan giá hoạ cho lãnh
đạo. Thế là thẻ nhà báo của Duy Chiến bị Cục trưởng Đỗ Quý Doãn ký lệnh thu hồi
cái rụp, mãi 6 tháng sau mới trả lại thẻ cho đương sự kèm vài câu an ủi “ nhà báo cần rút kinh
nghiệm”.
Nhà báo bị “rút phép
thông công” nữa là phóng viên văn hoá văn nghệ báo Người Lao
động, thường trú tại Càmau vì bài viết “ Kính gửi ông Trần Mạnh Hảo” đăng
trên báo Văn Nghệ trẻ số ra gần đây. Thư viết :
“Lạ thật, ông là một nhà thơ thì
cứ lo làm thơ, cứ hướng tâm hồn mình vào trời trăng mây nước và . . . em cho nó
thanh thản, ai lại mang nỗi ức chế về ba cái chuyện SGK của mấy ông Bộ Giáo dục
làm gì, không khéo lại mất ăn mất ngủ, mà cũng may cho ông là bọn Năm Cam nó
đang ở trong tù, nếu không coi chừng ông toi mạng.”
Đọc qua thì chưa thấy, đọc
lại mới thấy nhà báo xỏ xiên “mấy ông Bộ giáo dục” chơi sát ván, thuê đàn em
Năm Cam xin “tí huyết” ông Trần Mạnh Hảo cũng nên. Và chẳng riêng gì “mấy ông
Bộ giáo dục, bài báo cũng vạch trần nhiều ông Bộ trưởng khác cũng nhăm nhăm lập
dự án để móc tiền tỷ của Nhà nước :
“Người ta bảo ông là người thực dụng, hay nói đến chuyện tiền
nong.Hàng tỷ đồng được ông nhắc đi nhắc lại. Nhưng ông phải biết thông cảm,làm Bộ trưởng, Thứ trưởng mà không biết
lập ra dự án nầy dự án nọ để đầu tư thì lấy gì để nuôi cả một . . . bộ máy, lấy
gì để lo cho tương lai con cháu lúc về hưu. Đó là nỗi “bức xúc” chung của nhiều
Bộ trưởng chớ không riêng gì ngài Bộ trưởng GD-ĐT kính mến của chúng ta.”
Bôi bác như vầy thì còn gì là uy tín của Chính phủ Cộng hoà XHCN Việt
Nam khi có “ nhiều ông Bộ trưởng” chỉ bức xúc lập dự án để lấy tiền nuôi bản
thân mình và nuôi tay chân, lo cho con cháu ? Rồi như sợ rằng chửi “nhiều ông
Bộ trưởng chung chung như thế thì rồi ông nào cũng nghĩ :” chắc nó chừa mình
ra”, tác giả điểm mặt, gọi tên cụ thể :
“ Cái dự án cải cách SGK mà ông chửi bới thậm tệ ấy thật ra cũng chỉ
vài chục tỷ đồng là cùng, chưa bằng năm mươi phần trăm cái cảng cá mà Bộ Thuỷ sản vừa xây xong cách nay hai năm ở Cà Mau…”
Thế là rõ nhé, Ngài Bộ
trưởng Bộ thuỷ sản “lập dự án” xây cảng cá chỉ để mà :
“…góp phần tích cực cho chiến lược …an toàn giao
thông vì có nơi cho … trẻ con đá banh, giải quyết được tình trạng hỗn loạn giao
thông do trẻ con có thói quen đá banh ngoài đường…”
Mà chẳng phải có một cái cảng cá xây xong chỉ để cho con nít đa banh mà
còn có nhiều cái nữa :
“Tôi chưa có điều kiện để tìm ra
số liệu trên cả nước, nhưng riêng đồng bằng sông Cửu Long thì đã có ít nhất năm
cái bãi tha ma như thế được gọi là cảng cá, ước tính tiêu tốn khoảng vài trăm
tỷ đồng, mà thực trạng xây dựng cơ bản của nước ta hiện nay thì ông quá hiểu,
nó không đơn giản như cái chuyện in sách giáo khoa để ông có thể đếm được từng
trang mà tính toán…”
Mà chẳng riêng gì Bộ thuỷ sản xây cảng cá,
Ngài Bộ trưởng Bộ nông nghiệp và phát
triển nông thôn xây “đê điều” cũng chẳng kém gì bên Bộ “bạn” xây cảng cá . Nhà
báo cho biết :
“Tôi
không hiểu dựa trên cơ sở khoa học nào để người ta lập ra cái gọi là Dự án ngọt
hoá bán đảo Cà Mau, có nghĩa là để dẫn nước ngọt từ sông Hậu về bốn tỉnh vùng
nước mặn như Cà Mau, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Kiên Giang với tổng số vốn là một
ngàn bốn trăm tỷ đồng để rồi cuối cùng trở thành chuyện ném tiền qua cửa sổ bởi
vì kết quả của dự án chỉ làm đảo lộn môi trường sinh thái “
Chuyện này ông nhà báo chưa viết rõ là hệ
thống đê này dân đã…phá bỏ hết để nuôi tôm, 1500 tỉ đồng đã trôi ra …vịnh Thái
Lan. Hết đê, lại đến…đường. Ong nhà báo vạch áo cho người xem lưng :
“Nhưng
thật ra, một ngàn bốn trăm tỷ đồng lãng phí cho dự án ngọt hoá
bán đảo Cà Mau cũng chỉ là số tiền lẻ so với chương trình một triệu tấn đường
với hai mươi sáu ngàn tỷ đồng cho bốn mươi mốt nhà máy đường trên cả nước mà
hiện nay đang đứng trên bờ vực của sự phá sản…”
Hình như “xả chưa hết” , ông nhà báo còn quèo
thêm chuyện “đê điều ở đồng bằng sông Cửu Long :
“Đó
là những con số cụ thể, những công trình làm nghèo đất nước đang thách thức dư
luận, chưa kể đến những công trình thoát lũ, ngăn lũ, vượt lũ ở đồng bằng sông
Cửu Long đã ngốn hàng chục ngàn tỷ đồng mà lũ thì mỗi năm lại nghiệt ngã hơn,
tai hoạ càng thảm khốc hơn, nghèo đói càng chất chồng hơn .
. . trong khi người dân vùng lũ chỉ cần một bộ cột đúc để cất nhà cao, một
chiếc xuồng, một tay lưới và một bè nuôi cá năm mười triệu đồng thì họ có thể
làm giàu ngay trong mùa lũ. “
Vậy thì còn biết trông vào ai để “gỡ rối” chuyên thất thoát hàng ngàn
tỉ của Chính phủ ? Trông vào ...quốc hội chứ còn ai ? Quốc hội là “cấp trên”
chính phủ mà . Ấy thế mà tác giả bài báo giở giọng riễu cợt “cơ quan quyền lực
cao nhất” của nhà nước :,
“Tôi
xin lấy vài ví dụ nhỏ để ông nhà thơ thông cảm mà bớt đi cái sự nổi nóng của mình, mà đừng lớn tiếng xỉ vả
ngài Bộ trưởng GD-ĐT trong lúc Quốc hội đang họp để bàn bạc nhiều chuyện quốc
gia đại sự, trong đó hẳn có nhiều vấn đề nghiêm trọng liên quan đến nền giáo
dục ưu việt của nước nhà.”
Và sau cùng, bài báo “đúc rút bài học kinh
nghiệm” chung của các thành viên Chính phủ :
“làm
Bộ trưởng mà không biết đẻ ra các dự án từ tỷ nầy sang tỷ nọ thì nhậm chức để
làm gì, loại trừ những Bộ không thể xoay ra dự án thì người ta mới đầu tư quyền
lực cho thế giới ngầm như ông Phạm Sĩ Chiến hay ông Bùi Quốc Huy.
Oi chao ôi, “khái quát” hình ảnh của các vị
Bộ trưởng trong Hội đồng chính phủ đến như thế thì còn quý vị nào đứng ngoài
chuyện “xoay dự án” nữa đây ? Thế là đã rõ, nhà báo chẳng qua chỉ là mượn cớ “Gửi thư cho ông Trần Mạnh Hảo” để làm
một bản “báo cáo hoạt động của chính phủ “ trong các nhiệm kỳ của ông Thủ tướng
Phan văn Khải , một bản báo cáo “phản
biện” hoàn toàn bản báo cáo ông Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đọc trong
phiên khai mạc kỳ họp quốc hội mới đây. Chỉ tiếc “bản báo cáo tổng kết” của ông
nhà báo chẳng được trình bày trong bất cứ hội nghị nào mà chỉ được in trên báo
để …bà con đọc chơi.
Hình
như mượn danh nhà thơ Trần Mạnh Hảo cũng chưa đủ, ông nhà báo còn mượn thơ một
nhà thơ Sàigòn để bày tỏ tâm trạng mình :
“ Ta sinh ra gặp buổi nhiểu nhương
Bất
lương bàn luận chuyện hiền lương
Nho
sĩ cúi đầu làm binh sĩ
Thơ
quốc doanh cười cợt thơ Đường…”
Oi trời ôi, nghe nói sau khi đọc xong bài
báo, ngài Bộ trưởng Bộ VHTT hồi đó là Phạm Quang Nghị đập bàn :” Võ Đắc Danh là cái thằng
nào mà viết láo thế ? Tước ngay thẻ nhà báo của nó …”. Thế là ông Cục trưởng Đỗ
Quý Doãn vội vàng xuống lệnh thu hồi ngay lập tức cái thẻ đó kèm theo một cái công văn khiển trách nặng
nề đồng chí Hữu Thỉnh, Tổng biên tập báo văn Nghê đã để “lọt” một bài báo “láo
đến thế”.
Lại cũng nghe nói sau khi bị tước thẻ, nhà
báo Võ Đắc Danh đã làm đơn khiếu kiện đi khắp nơi. Thôi ông ơi, con kiến còn
khôn hơn ông, nó có kiện củ khoai bao giờ ?
NT
