(trích)
nhà thơ BÙI MINH QUỐC
Hiện tình
đất nước đang lâm nguy vì bọn nội xâm xảo trá
câu kết với ngọai xâm rình rập. Trong dịp lễ Giáng Sinh 2009 , nhà thơ Bùi Minh Quốc, một lần nữa
lại lên tiếng trong bức tâm thư này.
Vì Nhân
Dân quên mình
Vì Nhân
Dân hy sinh
Trải mấy cuộc
trường chinh với bao hy sinh không kể xiết để có được một đất nước hòa bình độc
lập thống nhất, nhưng trên đất nước độc lập thống nhất này, sau 34 năm hòa bình
xây dựng, nhân dân ta đang sống trong tình cảnh thế nào?
Câu trả lời
của tôi là:
-Bị cướp đất
-Bị bịt
miệng
Tất cả mọi
người Việt Nam
hôm nay khi nằm xuống thì mảnh đất chôn mình cũng không phải của mình, cả nơi
yên nghỉ của cha mẹ tổ tiên mình cũng thế.
Lên tiếng khẳng định Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam thì bị quật cổ
xuống đường, bị bắt giam, bị cách chức, bị nghỉ việc, bị rút thẻ hành
nghề. Các bức thư của vị đại tướng đại
công thần Võ Nguyên Giáp đóng góp ý kiến về việc quốc gia đại sự thì không được
đăng, nói gì đến đơn khiếu kiện của muôn vạn người dân oan ức, đến tiếng nói
phản biện của tổ chức nghiên cứu tư nhân đầu tiên lập ra bởi các trí thức gạo
cội chí cốt của Đảng nhờ chủ trương đổi mới – Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS),
trong khi tổng biên tập báo điện tử Đảng CSVN tiếp tay nối lời cho giặc bành
trướng thì ngang nhiên tại vị. Thậm chí quyền con người của ngay cả người khai
sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, chủ tịch Hồ Chí Minh, cái quyền tự do
cuối cùng nhỏ nhoi bình thường đơn sơ nhất là khi qua đời thân xác được đem đốt
đi, quyền ấy cũng bị gạt bỏ bằng một ứng xử rất xa lạ với cách mạng, thậm chí
có thể ẩn chứa một mánh khóe chính trị thâm hiểm: nhân danh tình cảm nhân dân
dùng một phương thức phi tự nhiên để biến người lãnh đạo cuộc cách mạng dân tộc
dân chủ thành một hoàng đế Ai-cập cổ đại nhưng vô cùng khốn khổ vì ngày ngày bị
phơi ra trước bao con mắt hoặc sùng kính thương cảm hoặc tò mò vô cảm.
Tôi tự hỏi:
một đảng gọi là đảng khoa học và cách mạng, là tinh hoa của lương tâm và trí
tuệ, một đảng đặt quyền lợi của Tổ Quốc, của Nhân dân lên trên hết, một đảng vì
Nhân dân quên mình, một lực lượng vũ trang vì Nhân dân quên mình, một lực lượng
trí thức văn nghệ sĩ vì Nhân dân quên mình, có chấp nhận được tình trạng hết
sức ngược đời nêu trên không?
Câu trả lời
của tôi là:
-Không, dứt
khoát không!
*
Việc xem xét
cần phải đặt trong tình trạng Đảng cầm quyền hiện nay có mấy đặc điểm sau:
- Vai trò của
các cấp ủy Đảng từ cơ sở cho tới Bộ chính trị trong thực hiện nhiệm vụ chống
đại quốc nạn nội xâm rất yếu kém (đồng thời trong nhiệm vụ chống đại quốc họa
bành trướng cũng rất yếu, xin đọc bài “Chống diễn biến hòa bình của chủ
nghĩa bành trướng hiện đại Trung Quốc” của cùng tác giả trên mạng
internet tháng 01.2009).
- Công tác cán bộ nhiều năm ròng, và đến nay
vẫn thế, nằm trong tay một người hoặc một nhóm người tiến hành trong vòng bí
mật sắp đặt ghế theo bè phái rồi sắp đặt những cuộc đại hội hình thức, bầu cử
hình thức để hợp thức hóa ghế, nạn “chạy” chức diễn ra ở hầu hết mọi cấp mọi
ngành mọi địa phương, công tác chỉnh đốn Đảng trở thành chỉnh đốn ngược, càng
chỉnh đốn giặc nội xâm vào cấp ủy ngày càng đông đã chiếm chỗ ít nhất 51% trong
các cấp ủy kể cả Bộ chính trị. Chắc chắn không thể không có bọn tay sai bành
trướng nằm trong cấp ủy mà công tác bảo vệ chính trị nội bộ vô tình hoặc cố ý
chưa phát hiện và xử lý.
- Từ chỗ là
một bộ phận thoái hóa biến chất bởi một thứ cá nhân chủ nghĩa cực kỳ ngoan cố,
giặc nội xâm kéo bè kết cánh trong Đảng dùng con dấu đỏ làm “vũ khí sắc bén”
núp sau thẻ đỏ tranh thủ từng ngày từng tháng từng quý từng năm từng nhiệm kỳ
đua nhau ăn cắp ăn cướp tích lũy siêu tốc thành một thế lực kinh tế chính trị
thao túng nhiều hoạt động của Nhà nước trong đó có hoạt động tư pháp. Sự thao
túng đó diễn ra có hệ thống kéo dài đã thành qui trình tinh vi và xảo quyệt từ
khâu hoạch định các chủ trương, các dự luật, các dự án v.v… đến khâu thực hiện,
bằng mọi thủ đoạn kể cả lách nghị quyết, lách luật, thậm chí dẫm đạp lên nghị
quyết và luật pháp.
Đại quốc nạn
tham nhũng - nội xâm không chỉ là vấn đề đạo đức nữa mà đã trở thành đại quốc
nạn kinh tế - chính trị, một mối đại họa đe dọa sự sống còn của Đảng, như nhiều
lão thành cách mạng đã cảnh báo từ lâu.
Nhà cách mạng lão thành Trần Độ lúc sinh thời đã thẳng thắn vạch rõ:
Đảng không những mất sức chiến đấu mà mất cả sức sống. Tôi muốn nối thêm một ý
này: khi đại đa số đảng viên và lực lượng vũ trang kiên định giữ trọn phẩm chất
vì nhân dân quên mình thì ngay trong lòng các cấp ủy đảng lại bạo phát một thứ
“sức sống” hoang dã vận hành bởi một thứ động cơ đen tối bên ngoài dán nhãn
hiệu “đầy tớ nhân dân” bên trong là năng lượng hỗn mang của lòng tham vô đáy
say cuồng và mê muội sôi sục suốt ngày đêm.
Sau 1975, công cuộc quốc hữu hóa được thực
hiện do đường lối xây dựng chủ nghĩa xã hội trên toàn quốc, xác lập tại đại hội
Đảng lần thứ 4, tháng 12.1976. Đảng Lao động Việt Nam đổi thành Đảng Cộng Sản
Việt Nam, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đổi thành nước Cộng hòa xã hội chủ
nghĩa Việt Nam, mất 2 chữ “dân chủ”, đồng thời cũng mất luôn một thể chế dân
chủ đa nguyên – thành quả của Cách mạng Tháng 8.1945 – được thiết lập năm 1946
qua cuộc phổ thông đầu phiếu đầu tiên trong lịch sử dân tộc, để thay bằng 4 chữ
“xã hội chủ nghĩa” mà phần lớn những đảng viên tham dự đại hội 4 cùng lắm cũng
chỉ hiểu đó là lý tưởng xa vời về một xã hội sung túc, tốt đẹp, không có áp bức
bất công và nhất thiết sẽ có “dân chủ gấp triệu lần” (lời Lê-nin) các chế độ
trước. Những quyết sách lớn quan hệ đến quyền sống của từng người dân, đến vận
mệnh của đất nước và của Đảng như vậy lại được chuẩn thuận bởi một đại hội mà
đa số đại biểu dự họp với tâm lý và không khí một cuộc liên hoan mừng chiến
thắng hơn là một cuộc bàn thảo cặn kẽ để hoạch định đường lối chiến lược, như
thủ tướng Võ Văn Kiệt đã bày tỏ tâm sự lúc cuối đời.
10 năm sau,
đại hội Đảng lần thứ 6 họp tháng 12.1986 đã chỉ ra sai lầm chiến lược của đại
hội 4 và quyết định đường lối đổi mới. Tuy nhiên, do những hạn chế lịch sử của
tình hình chính trị nội bộ, nên thay vì phải thẳng thắn nêu rõ “sai lầm về
đường lối chiến lược” lại chỉ dừng ở mức “sai lầm về chỉ đạo chiến
lược”. Tính nửa vời đó đã để di lụy tai hại ghê gớm cho đến nay. Do chủ
nghĩa cá nhân và bệnh bè phái độc đoán phản dân chủ rất nặng ở một số cán bộ
chủ chốt cấp tối cao, các đại hội kế tiếp đều né tránh việc xem xét đánh giá
tình hình 10 năm từ 1976 đến 1986. Các chủ trương lớn có tính nền móng của Đảng
như “nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng nói rõ sự thật, lấy dân làm
gốc, công khai dân biết dân bàn…” dần dần bị vô hiệu hóa bởi một thế
lực sợ sự thật, sợ dân có quyền, lấy việc bám ghế đè dân, bưng bít và ngăn chặn
cắt xén thông tin để tồn tại.
Bây giờ thì ai
cũng thấy đường lối Đại hội 4 là một đường lối phiêu lưu duy ý chí đưa đất nước
và Đảng đến bên bờ vực thẳm.Nhưng không phải ai cũng thấy đây là cái duy ý chí,
phiêu lưu và kiêu ngạo sau đại thắng của một vài cá nhân theo chủ nghĩa cực
quyền áp đặt cho số đông để tình cảm cách mạng thay cho lý luận khoa học, để
niềm tin chân thật hồn nhiên vào cấp trên thay cho bản lĩnh tư duy độc lập của
người chiến sĩ cách mạng luôn lấy lợi ích của dân của nước làm tiêu chuẩn để
suy nghĩ và hành động. Và không phải ai cũng thấy, có một sự thật bấy lâu luôn
bị che giấu: ở cấp lãnh đạo tối cao, từ rất sớm trước khi chuẩn bị đại hội 4 đã
có những ý kiến phản biện rất sáng suốt.
Tóm lại:
Rõ ràng Đảng
không có dân chủ.
Đất nước không
có dân chủ.
Mục tiêu dân
chủ của cuộc cách mạng chưa đạt được.
Cách mạng dân
tộc dân chủ chưa hoàn thành.
Rõ ràng nhiệm
vụ bao trùm của toàn Đảng toàn dân hiện nay phải là tạm gác mục tiêu xã
hội chủ nghĩa để tiếp tục cuộc cách mạng dân tộc dân chủ.
Đây là mệnh
lệnh của cuộc sống, cô đúc trong tám chữ TỔ QUỐC TRÊN HẾT, QUYỀN DÂN TRÊN HẾT,
LẬP QUYỀN DÂN,
TIẾN LÊN, VIỆT NAM
!
Hiện nay,
trước hết cần làm mấy việc cơ bản nhất và cũng cấp bách nhất:
1. Trả lại
quyền tư hữu ruộng đất cho nông dân (nhấn mạnh cho thật rõ: quyền tư hữu vĩnh viễn chứ không
phải quyền sử dụng có thời hạn ) tiến tới phải chính thức Hiến định quyền tư
hữu tài sản của công dân (như Hiến pháp năm 1946), nhưng trước hết hãy bắt đầu
bằng thực hiện người cày có ruộng.
2. Trả lại
quyền tự do báo chí tự do xuất bản cho công dân, sửa ngay luật báo chí và luật
xuất bản, bổ sung điều khoản công dân được quyền ra báo tư nhân, lập nhà xuất
bản tư nhân, lập tổ chức nghiên cứu khoa học tư nhân (gồm cả khoa học tự nhiên
và khoa học xã hội).
3. Trả lại
quyền tự do lập hội, tự do nghiệp đoàn cho công dân.
4. Trả lại
quyền tự do ứng cử và bầu cử (gồm cả quyền tự do không đi bầu) cho công dân và
đảng viên.
Về tư tưởng,
chỉ cần gói gọn trong 8 chữ giản dị, dễ hiểu
TỔ QUỐC TRÊN
HẾT, QUYỀN DÂN TRÊN HẾT.
Đường lối thì
sai lầm, mất yếu tố tiền phong gương mẫu về trí tuệ. Cán bộ Đảng thì trượt dài
trên con đường thoái hóa sa đọa, mất yếu tố gương mẫu về nhân cách. Không thể
vận động giáo dục thuyết phục được ai nữa, chỉ còn cách bưng bít ngăn chặn
thông tin, mệnh lệnh áp đặt, thậm chí dùng bạo quyền thay cho lẽ phải để trấn
áp đồng chí đồng bào yêu nước yêu tự do. Đảng trở thành một hệ thống siêu quyền
lực trùm lên hệ thống Nhà nước với bộ máy cồng kềnh đông đặc quan chức, trụ sở
đồ sộ, xe cộ nghênh ngang chi xài bằng tiền thuế của dân, công việc trùng lặp
chồng chéo, quyền càng to trách nhiệm càng mù mờ, lẩn tránh đùn đẩy lẫn nhau,
hàng ngàn hàng vạn sự bê bối chồng chất mà không mấy trường hợp chỉ ra được cá
nhân nào chịu trách nhiệm.
Một đòi hỏi rõ
ràng bức thiết đã đặt ra:
1/ - Đảng tự
nguyện giao lại toàn bộ cơ sở vật chất phương tiện cho Nhà nước; toàn bộ cán bộ
và nhân viên thuộc các cấp ủy Đảng từ cơ sở tới trung ương tự nguyện tự túc để
hoạt động, những bộ phận chuyên nghiệp (rất gọn nhẹ) thì thuê trụ sở và hưởng
lương từ quỹ đảng phí hoặc do nhân dân tự nguyện công khai minh bạch góp nuôi.
Một đảng chính trị hoạt động theo phương thức này nhất định sẽ được nhân dân
thấy rõ phẩm chất vì nhân dân quên mình mà sẵn sàng gửi gắm niềm tin, và đến
lượt mình bản thân đảng lãnh đạo cũng hoàn toàn có đủ tự tin để đón nhận sự ra
đời hợp qui luật của các đảng đối sánh, đối lập cùng chung mục tiêu (và động
lực) Tổ Quốc trên hết quyền dân trên hết như mình, thi đua nhau cạnh tranh nhau
xem đảng nào có đường lối đúng nhất, có nhiều cán bộ gương mẫu nhất để cho dân
chọn.
2/ - Không thể
để kéo dài mãi tình trạng toàn bộ quyền lực của đất nước lại thâu tóm vào mười
mấy ủy viên Bộ Chính trị mà không người nào đạt tiêu chuẩn tinh hoa về trí tuệ
và nhân cách . Việc hệ trọng hàng đầu của nước ta (và của bất kỳ quốc gia nào)
từ xưa đến nay và mãi mãi về sau là làm sao đưa được những người năng lực tài
giỏi nhất, nhân cách đáng tin cậy nhất ra gánh vác việc dân việc nước .
Nghe được vậy,
một cán bộ tổ chức còn trẻ và thật tâm muốn đổi mới thưa lại:
- Cháu đố các
bác thay đổi được cái nếp bỏ phiếu theo sự sắp đặt ấy đấy. Nhiều năm trước,
người ta đã chủ trương khéo để các bác nghỉ sinh hoạt Đảng mà vẫn giữ danh hiệu
đảng viên, đến kỳ đại hội mời các bác về nhận huy hiệu, nhận quà là chính rồi
giơ tay biểu quyết mọi sự đã sắp sẵn, các bác đã cao tuổi, cơ thể mệt mỏi, đầu
óc lại thiếu thông tin, cái cánh tay giơ lên, cái bàn tay cầm lá phiếu đã bị
điều kiện hóa theo tâm lý đám đông rồi, dễ gì mà thay đổi.
- Tình hình
bấy lâu đúng là có như thế thật và không phải bây giờ cháu nói ta mới biết.
Trong phạm vi toàn Đảng thì bọn quên mình đầu lưỡi là thiểu số. Chúng xảo quyệt
dùng thủ đoạn sắp đặt để sao cho người của chúng đều chiếm đa số ở các đại hội.
Nhưng nay thì cái thủ đoạn ấy không lừa ai được nữa đâu, bọn chúng không thể
muốn tác oai tác quái thế nào cũng được đâu. Khi đã nhận ra thủ đoạn của chúng
rồi thì những người cả đời vì nhân dân quên mình như chúng ta cùng con cháu ta,
bà con bạn hữu ta, những người thuộc phe vì nhân dân quên mình này chiếm tuyệt
đại đa số đấy nhé, chúng ta quyết dùng lá phiếu làm vũ khí để loại chúng ra.
Chúng ta chỉ cần bảo nhau ngắn gọn mấy câu “Chống mệt mỏi, chống sắp đặt!”,
“Nghị trường là mặt trận, lá phiếu là vũ khí, cử tri là chiến sĩ!”, “Gạch
tuốt! Gạch tuốt bọn quên mình đầu lưỡi!”, ngắn gọn mấy câu thế thôi, bảo nhau
qua báo chí, bảo nhau qua mạng thông tin toàn cầu, ai không có báo có
mạng thì truyền miệng, truyền hàng ngày, truyền hàng giờ, ở bất cứ đâu, trong
nhà, ngoài phố, trong lúc giải lao bên bờ ruộng, trong đám cưới đám giỗ đám
tang, đám họp họ, họp đồng hương, họp lớp cũ trường cũ, bảo nhau làm một việc
rất dễ làm, đảng viên nào cũng làm được, cử tri nào cũng làm được, làm như một
niềm vui, làm cho tăng tuổi thọ, đây là niềm vui lập quyền dân bốn nghìn năm ta
mới có, bắt đầu từ cái quyền rất bình thường:
“Gạch tuốt! Gạch tuốt bọn quên mình
đầu lưỡi!”.
Đà Lạt 4g 48’ ngày 21.12.2009
BMQ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét