Vương Văn Quang
(nhà văn Sàigòn)
Trong muôn
loài sinh vật sống trên địa cầu, từ đơn bào tới đa bào, con số là… nhiều. Nhiều
lắm! Nhiều loài đến vậy, không hiểu cớ gì ông bà tổ tiên ta lại chọn mười hai
con vật chẳng mấy đặc biệt làm “con giáp”? Ngoại trừ con Rồng (Thìn) là có vẻ
oai phong lẫm liệt, lắm ưu nhiều thế hơn cả. Tiếc thay, con Rồng lại chỉ là con
vật thần thoại, mang tính biểu tượng. Nhưng chớ vội chê trách ông bà chúng ta
không biết “chọn mặt gửi vàng”, bởi xét cho cùng kì lí, mười một con vật biểu
tượng hàng năm đều là những con vật mang đầy cá tính của loài người. Tốt có,
xấu có. Tùy thời mà tính tốt của con vật đại diện của năm sẽ trội, và cũng tùy
thời, cũng con vật ấy nhưng ta chỉ toàn thấy những tính xấu xa của nó.
Năm ngoái, năm
2009 là năm con Trâu. Đây là con vật mang nhiều cá tính của hạng thường nhân,
nhiều thành ngữ, tục ngữ trong đó dính dấp tới con Trâu. Con trâu là đầu cơ
nghiệp [nhà nông], Yếu trâu hơn khỏe bò, Ngu như… trâu, Hôi như…trâu, Hùng hục
như trâu húc mả, Ngăm ngăm da trâu nhìn lâu cũng thấy đẹp…, nhiều lắm. Nhưng có
một câu vè mà tôi rất thích, bởi tính biểu tượng cao của nó: “Làm thân trâu
ngựa cho loài chó dê”, hay “Làm thân ngưu mã cho loài khuyển dương”. Câu này
tôi không nhớ từ bài thơ nào, nhưng nó nhấn mạnh cái đức tính… Trâu chó của
loài trâu. Làm thân trâu cho loài người đặt ách kéo cày đã là quá tệ, đằng này
lại là làm thân trâu cho loài chó. Thật hết biết!
Nghĩ về năm
con Trâu, những câu chuyện đậm tính…Trâu, thứ trâu làm tôi mọi cho loài chó chứ
không phải giống trâu làm tôi tớ cho loài người. Nhưng trước khi điểm mặt những
sự việc, hiện tượng, mà tính chất “làm thân trâu ngựa cho loài chó dê” rất chi
nổi bật, ta hãy cùng nói qua về thì tương lai. Năm mới. Năm 2010. Năm Thủ đô Hà
Nội – Thăng Long tròn 1000 tuổi. Năm Dần.
Con Hổ (Dần)
rõ là một con vật mang sức mạnh, nhưng hữu dũng vô mưu, hung hăng độc ác một
cách công khai, ba trợn. Cái độc ác của con Hổ khác hẳn cái độc ác của con Rắn,
là loài mà sự ác độc thường được che giấu, gọi là sự nham hiểm. Hổ không nham
hiểm, nó ác độc bạo tàn thẳng tưng không che đậy. Điều này được chứng minh bằng
phiên tòa xử “bè lũ bốn tên” âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân. Rõ ràng không
cần nói gì thêm. Sự tàn bạo, trâng tráo, nhâng nháo, không thèm che đậy, giấu
giếm là đặc điểm lớn nhất của “phiên tòa” này.
Dẫu sao cũng
mới chỉ qua một tháng của năm 2010, chưa thực sự bước sang năm con Hổ, phiên
tòa xử “bè lũ bốn tên” mới chỉ là sự cảnh báo, ta sẽ còn nhiều thời gian để
kiểm chứng sức mạnh bạo tàn không giấu giếm, sự độc ác không cần che đậy của
con Hổ. Giờ đây là những thời khắc sau cùng của năm con Trâu, con vật ngu muội,
cục súc, thời khắc để chúng ta kiểm chứng những sự đồi bại xấu xa của loài “làm
thân trâu ngựa cho loài chó dê”.
Nếu như có ai
thừa tiền bạc cũng như thời gian, bỏ tiền mua các ấn phẩm Xuân, các số báo Tết
của hệ thống thông tin “lề phải” (tôi buồn bã mà tin rằng, còn nhiều người u mê
ngu muội như vậy) và đọc hết, hẳn không thiếu những bài tản văn, nhàn đàm của
những cây bút “làm thân trâu ngựa cho loài chó dê” tổng kết một năm dưới sự
lãnh đạo tài tình của đảng ta đã đạt những thành tích ngoạn mục, xã hội ngày
càng phồn vinh, mọi mặt đời sống được nâng lên tầm cao mới… vân vân và vân vân.
Đã có lần tôi
viết, tôi mong rằng, những nhà báo, dù phải theo “lề phải”, nhưng hãy cố gắng
viết về những điều trung thực, dóng lên những tiếng chuông cảnh tỉnh, nhỏ nhẹ
thôi, nhưng như hiệu ứng cánh bướm, mỗi lời nói chân thành, mỗi tiếng kêu báo
nguy, dù nhỏ nhẹ cũng sẽ góp phần làm xã hội ta, môi trường ta sống được tốt
đẹp thêm. Nhưng tiếc thay, những nhà báo kiểu “ngưu mã cho loài khuyển dương”
vẫn đang chiếm đa số, liêm sỉ và tử tế với chúng là một thứ xa sỉ phẩm. Chính
chúng, những con trâu làm tôi mọi cho chó, đã góp phần không nhỏ cho một xã hội
đầy rẫy bất công, đạo đức suy thoái và cái ác lên ngôi.
Đầu năm Trâu,
những vụ việc như chủ nhà hành hạ người làm là một cô bé trong cả hơn chục năm
trời mà hàng xóm vẫn tỉnh bơ. Em bé nọ chỉ được cứu khi có một cụ bà tuổi ngoại
thất tuần giàu lòng trắc ẩn đã bao che cho em, và tố cáo đôi vợ chồng chủ nhà
nọ, em bé kia mới chính thức được làm người. Hay như những vụ cô nuôi dạy trẻ
dán băng keo vào miệng em bé cho khỏi khóc, đánh tát túi bụi nếu không chịu ăn…
tưởng như mới xảy ra hôm qua.
Cũng là đầu
năm, cuốn sách của tác giả thuộc loại best seller Mạc Ngôn với tựa “Ma chiến
hữu” được nhà xuất bản Văn học cấp “quota” từ năm 2008, nhưng sang đầu năm
2009, nó mới nổi đình nổi đám, bởi sự kiện “Việt Nam xâm lăng Trung Quốc năm 1979” . Quả là hài hước trên cả tuyệt
vời.
Cùng trong
phạm vi văn hóa, năm Trâu vừa qua, tờ báo điện tử của Đảng ta do ngài tổng biên
tập tờ Nhân Dân cầm trịch đã lập thành tích vượt bậc là đưa tin hải quân của
người đồng chí tốt tập trận tại vùng biển đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Vậy mới biết
chị gái Nguyễn Phương Nga bên bộ ngoại giao thật vô duyên khi cứ ra rả: Việt Nam
có đầy đủ bằng chứng lịch sử…
Tính hài hước
tương tự như trên là công ty Ve-Dan được trao liền lúc hai giải thưởng về thành
tích “Bảo vệ môi trường” cho việc xả thẳng nước thải ra môi trường không qua
bất cứ hệ thống xử lí nào. Thật chẳng khác mấy câu chuyện em học sinh nọ định
nghĩa dũng cảm là đéo sợ. Thầy giáo em nhận xét: Em nói thế cũng đéo sai nhưng
đéo văn hóa lắm.
Lại cũng trong
năm con Trâu, một cán bộ ta ở sứ quán Nam Phi – xin đừng nghĩ ngay tới ông
Nguyễn Khánh Toàn, cán bộ tòa đại sứ Việt Nam tại Nam Phi, hay bà Vũ Mộc Anh,
cũng là cán bộ tòa đại sứ Việt Nam tại Nam Phi trong các phi vụ buôn lậu sừng
tê giác – bị bắt cóc. Quả là giật gân, bởi người Việt Nam
bị bắt cóc trên thế giới là việc chưa có tiền lệ! Tôi và vài người bạn đoán
bừa, chắc tụi bắt cóc sẽ buồn thảm thiết khi biết kẻ mà chúng bắt mang quốc
tịch Việt Nam, lại phải nuôi ăn mà hy vọng kiếm chác là con số âm, có lẽ chúng
sẽ “bỏ của chạy lấy người”. Và đắng cay thay, cái dự đoán tầm phào của tụi rách
việc chúng tôi lại thành sự thật. Chỉ sau hai hôm “bị bắt cóc”, ông cán bộ nọ
đủng đỉnh đi về nhiệm sở. Cũng trong năm Kỷ Sửu, Tiệp Khắc (cũ) tức Cộng hòa
Séc từ chối đóng dấu visa cho bất cứ công dân nào mang quốc tịch Việt Nam .
Giá trị người Việt chúng ta, dưới sự dìu dắt của Đảng Cộng sản, đã trở nên có
giá hơn bao giờ hết. Chính vì thế mà ông Tổng Giám mục giáo phận Hà Nội, Ngô Quang
Kiệt mới “tâm sự” rằng, khi ra nước ngoài, ông cảm thấy nhục nhã khi cầm trên
tay tấm hộ chiếu Việt Nam. Lời tâm sự như một chân lí phẳng ấy bị báo chí “lề
phải” xúm vào đánh hội đồng. Họ cắt xén văn bản để ném đá cho ngài giám mục
ngây thơ thật thà nọ suýt chết vì bươu đầu sứt trán.
Vụ tham nhũng
ở công trình xa lộ Đông-Tây bị lòi ra khi công ty Nhật Bản CPI bị cảnh sát Nhật
túm gáy vì tham nhũng vốn ODA. Một loạt quan chức của công ty này phải hầu tòa.
Họ đưa hồ sơ, yêu cầu Việt Nam ta phối hợp điều tra, nhưng chúng ta từ chối
(chắc vì thiếu phiên dịch tiếng Nhật), và đã “nằm ngửa đá ngược” bằng cách
nghiêm khắc cảnh cáo phía Nhật Bản, khi sự việc chưa ngã ngũ thì không nên làm
rùm beng vì chúng ta tin tưởng phẩm chất cách mạng của cán bộ chúng ta. Chúng
ta còn nghiêm khắc bắt cả làng báo chí Nhật Bản đi theo “lề phải” nữa chứ. Ô hô
hô, ôi thôi thôi… Thật khốn nạn thay cho loài Trâu chó.
Kiểu cách hành
xử ấy thật hợp với logic của ngài thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ngài thủ tướng
Việt Nam (vừa nói vừa cười… đểu) khẳng định rằng, cán bộ đảng viên chúng ta
nhìn chung là tốt đẹp, chỉ vài vụ lẻ tẻ, con sâu rầu nồi canh, nên ngài kiên
quyết không xử lí ai, không kỷ luật ai, mặc cho hối lộ tham nhũng tràn lan và
cái ác lên ngôi. Ngài phán “Hơn 3 năm làm Thủ tướng tôi chưa xử lý kỷ luật
một đồng chí nào”. Thích thế!
Kiểu cách tư
duy mang đậm tính hài hước ấy khiến ngay trong dịp kỷ niệm thành lập Đảng, đầu
tháng 2 năm 2010, các chiến sĩ cảnh sát giao thông đã thi đua lập thành tích
dâng Đảng quang vinh, cụ thể là đã đánh gẫy răng cửa một cô gái và đấm vỡ mặt
một chàng trai. Và ai chẳng biết, cảnh sát hay công an giao thông là nghề béo
bở ở Việt Nam ,
nên ngành này rất nhiều chiến sĩ là CCCC[1]
hay COCC[2].
Trong suốt năm
Trâu, tình thầy trò trở nên thực dụng tới sống sượng, và tràn ly nước này là
“phi vụ” hiệu trưởng hiếp dâm học trò. Và từ vụ án “người thầy” đáng kính này
dắt dây theo cả tá quan chức cấp tỉnh trong mọi ngành đua nhau quăng tiền, hay
dùng uy lực để cưỡng đoạt những tấm thân còn đang mặc áo học trò. Những em mà
tuổi đời còn thua tuổi con cháu chúng. Vụ án hiệu trưởng Sầm Đức Xương liệu có
phải là cuối cùng?
Năm 2010, Hà
Nội tổ chức lễ hội với dự tính nhiều nhiều tỷ đồng của người đóng thuế. Kể cũng
đáng bởi:
Chẳng thơm
cũng thể hoa nhài
Dẫu không
thanh lịch cũng người Tràng An
Nhưng chúng ta
hãy thử ngắm nghía một chút cái gọi là người Tràng An ngày nay. Không gì cụ thể
hơn hai lễ hội hoa. Một là lễ hội hoa anh đào từ xứ mặt trời mọc, và một là lễ
hội hoa của nghệ nhân các tỉnh đồng bằng sông Hồng. Than ôi, người Thăng Long
tao nhã đài các không một chút ái ngại khi xông vào tranh cướp hoa, không
thương xót chút nào cho dù cây anh đào được mang từ Nhật Bản, tan tác, tan nát
hết thảy dưới những bàn tay thanh lịch.
Điểm son duy
nhất của năm Trâu là ông “thiên lôi” tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Ông này hơi hâm
hâm nên ông kiện tất tần tật, từ ca sỹ Mỹ Linh tới Thủ tướng chính phủ. Đây là
sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam ,
một công dân dám viết đơn kiện Thủ tướng. Có thể tự hào cho thứ Trâu này, thứ Con
Trâu là đầu cơ nghiệp, thứ Trâu lừa cả Hổ, cho chú Hổ ba ngơ dở hơi cháy
sém thịt da rồi cười… như Trâu. Và con Trâu thông minh ấy, tiến sĩ luật Cù Huy
Hà Vũ công khai tuyên bố: “Để có được việc thực thi một cách nghiêm túc những
quy định pháp luật, bảo vệ những quyền lợi chính đáng của người dân, thì tôi –
Cù Huy Hà Vũ – khẳng định: Cách duy nhất là phải có chế độ đa đảng tại Việt
Nam!” Thật đáng tự hào! Chẳng tự hào sao được khi mà trong cùng thời điểm,
người ta mở phiên tòa để kết tội những con người với mức án thấp nhất là 5 năm
tù và cao nhất là 16 năm tù cho tội dám ước mơ và khát vọng: Tự do, Dân chủ, và
đa đảng. Đó quả thật là phiên tòa của con Hổ. Thứ Hổ hung hăng, bạo tàn và ngu
xuẩn
Năm 2010, năm
Canh Dần. Trong quan niệm của người phương đông, chữ Canh là chỉ sự cô đơn.
“Canh cô, Mậu quả”. Canh Dần – một con Hổ cô đơn. Chúng ta chỉ chưa biết, con
Hổ cô đơn này liệu có phải chính là con Hổ ngu ngốc đã bị chú Trâu thông minh
đốt cháy hay không. Hy vọng là không phải, mà chúng ta có quyền hy vọng, con Hổ
này là con Hổ đang thu mình chờ thời cơ bật dậy cắn xé tan nát bất kỳ thế lực
đen tối nào âm mưu tước đoạt nhân phẩm loài người, đánh cắp đặc ân vốn có của
chúng ta: TỰ DO
Sài Gòn những
ngày cuối năm Kỷ Sửu
(1) (2) Con cháu các cụ - Con ông cháu cha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét