Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

PHẠM THẮNG VŨ - Con sóng dữ - KỲ 36




                                                  (tiếp theo)

Ghe êm ả nhắm hướng ngọn đèn hải đăng chạy tới trong đêm trường tối đen như mực làm như chỉ có duy nhất đám chúng tôi đi trên biển. Đụng vào tay Đỉnh, tôi gọi nhỏ: " Đỉnh, Đỉnh ơi! " nhưng không một tiếng trả lời. Đỉnh đã ngủ say! Tôi ngồi yên, nhắm hai mắt lại được một lát rồi nằm lăn ra ngủ như nó cho đến lúc bên tai nghe tiếng người nói lao xao: " Biết hướng nào mà chạy hả trời! Cứ như vậy, đi lạc là cái chắc ". Tiếng nói đó làm tôi mở mắt rồi từ từ đứng hẳn lên ngó chung quanh. Đêm vẫn mầu tối đen nhưng nhìn kỹ mới biết có một làn mờ mờ trắng đục trên mặt biển bao phủ khắp chung quanh ghe. Sương mù trên mặt biển và ghe chúng tôi đã lần quần chạy vô định cả tiếng đồng hồ rồi. Tám Kiệt và Thuận đã để ghe chạy như một người mù sờ soạng lần từng bước chân trong bóng đêm, mong sẽ vượt qua được làn sương mù để bắt lại ánh hải đăng cũ nhưng vô vọng. Sương mù dầy đặc mà ghe lại không có hải bàn, chúng tôi chắc đã đi lạc cho dù nó có tan trước ánh sáng bình minh. Người đứng, người ngồi chung quanh tôi ai cũng lo vì làn sương mù quái ác thì chợt có tiếng la lớn ở nơi đầu ghe:

- Coi chừng! Có cái gì trước mặt mình kìa. Thấy không?... Hình như ở chỗ có ánh đèn lờ mờ đó mấy ông.

Tôi nhìn ngay về phía trước mặt ghe. Một vài chấm sáng nhỏ khá cao của một khối lù lù gần ngay trước mặt nhưng chưa ai biết đống lù lù đó là cái gì thì có tiếng thất thanh:

- Trời ơi! Tàu lớn ở ngay trước mặt mình đó... Cẩn thận ông Tám, chú Thuận ơi!

Đúng! Khối lù lù ai cũng thấy rõ là một con tàu lớn qua hình dáng của nó hiện ra lờ mờ chung với các bóng đèn điện nhỏ. Ghe chúng tôi đã đến sát thân tàu to đùng nằm chắn bất động ngay giữa đường trên biển. " Thuận đâu rồi, ông Tám đâu rồi, có thấy không vậy? Đụng vào nó bây giờ ". Nhiều tiếng la theo nhau trong hoảng hốt, tôi tỉnh hẳn giấc ngủ.

La thì la, tốc độ cùng hướng chạy của ghe chúng tôi vẫn không đổi mà con tàu lớn trước mặt càng lúc càng rõ. Ông Tám hay anh Thuận đâu rồi. Có thấy tàu lớn ở trước mặt không hay cả hai đã ngủ gục hết cả? Chạy kiểu này cùng sức hút của dòng nước gần con tàu lớn đó sẽ kéo ghe chúng tôi vào và làm một cú đụng thật mạnh. Có thể vỡ tan ghe và chúng tôi trên mặt sàn sẽ văng hết xuống nước. Tự nhiên như một chuẩn bị cho việc sẽ phải ngâm mình trong nước biển khiến tôi đưa tay sờ vào chiếc áo phao đang mặc và cảm thấy bớt lo. Nhưng chợt nghĩ đến những người còn ở dưới khoang hầm, tôi dáo dác nhìn chung quanh xem coi có gặp Yến, Đào và Bẩy không thì ghe đã đến sát con tàu lớn bây giờ trông như một bức tường thành sừng sững trước mặt. Ghe chúng tôi lao vào khối sừng sững đó và thật may, nó lách qua được mà thực sự chúng tôi không biết ở phần mũi hay phần đuôi con tàu đó. Lách qua được nó trong khoảng cách chỉ vỏn vẹn vài thước kèm theo một tiếng kêu đánh rột khá lớn vọng lên từ dưới nước truyền vào người đám chúng tôi. Tim tôi thót lại, ghe vừa chạm vào phần gì đó chìm dưới nước của con tàu lớn nhưng sao nó vẫn chạy tiếp như thường. Đám chúng tôi quay đầu nhìn lại chiếc tàu đã trở lại nguyên khối lù mù và đột nhiên, đèn trên đó bật cháy sáng tạo thành một vầng vàng đục trong màn sương mù. Thủy thủ trên đó đã biết có chuyện vừa xẩy ra với tàu họ. Còn bên chúng tôi, rõ ràng ai cũng nghe thấy tiếng kêu vọng từ dưới nước nhưng sao ghe vẫn chạy bình thường?

- Nhờ cái lai ký đó. May chưa! Nếu không có nó thì chết mẹ cả đám mình rồi. Tiếng một người trong nhóm Tám Kiệt nói.

Lai ký là cái gì? Có người lên tiếng hỏi thì anh ta giải thích nó là cái đường sóng nổi gồ chính giữa thân ghe ngay dưới đáy. Những ghe thường chạy trong vùng biển có các rạn đá, người chủ thường cho làm thêm cái lai ký để giữ ghe tránh các va chạm mà có thể làm bể ván phần đáy hoặc làm gẫy các chân vịt. Ghe chúng tôi vừa vượt qua sợi dây neo của con tàu, đúng hơn là vừa cán lên nó nên đã gây ra tiếng động lớn làm mọi người có mặt phải hết hồn.

Sau cú va chạm với con tàu lớn, Tám Kiệt và Thuận biết sợ nên cho ghe chạy chậm hẳn lại. Ai cũng căng mắt ráng quan sát màn sương mù càng lúc càng dầy hơn, mong tìm lại được ánh hải đăng dù trời đã bắt đầu hưng hửng sáng. Chúng tôi lần lượt thấy khá rõ các tàu lớn chạy gần ghe. Nhiều tàu lớn như vầy thì ắt phải có một bến cảng nào đó của nước Indonesia không xa lắm. Không có hải đăng dẫn đường cùng không hải bàn và chỉ chạy đại trong đêm tối, lại tránh được một tai nạn trong gang tấc để sau cùng, ghe chúng tôi cũng tìm đến được đất liền. Mọi người thở phào, nói Tám Kiệt cho ghe đi theo đuôi mấy con tàu lớn để mong tìm được lối dẫn vào bến cảng như hồi ở Kelang.

Trời đã sáng hẳn nhưng sương mù vẫn phủ dầy đặc chung quanh. Sương lạnh gặp hơi nóng của thân người đã đọng thành từng giọt nước nhỏ li ti nhuộm tóc, râu và cả lông mày lông mi của từng người đang ngồi túm tụm trên mặt sàn ghe thành một mầu trắng. Chúng tôi nhìn nhau và cười vì mặt vài người trông giống hệt các kiếm sĩ trong phim võ hiệp Hồng Kông. Ai cũng tỉnh giấc hẳn, ngồi im lặng bên nhau trên mặt sàn ghe mà dõi mắt quan sát những bóng tàu lờ mờ xê dịch hay đậu bất động trên mặt biển ở gần xa chung quanh. Chợt một thiếu nữ đưa tay chỉ xiên về hướng bên phải ghe nói khá lớn:

- Nhìn kìa mấy chú ơi. Có cái gì lạ quá, cháu không biết nữa.

Theo hướng tay chỉ của cô gái, ai cũng thấy những khối thẳng khá cao nhưng bất động in hình lờ mờ trong sương mù xa xa. Những khối thẳng lờ mờ đó là cái gì ? Chắc chắn không phải các con tàu vì khác hình dáng mà cũng không phải núi vì núi nào ở giữa biển! Ai cũng cố đoán nhưng đành chịu. Tám Kiệt chắc lưỡi, lầu bầu nói phải chi mình còn giữ được cái ống nhòm thì chắc sẽ biết. Cái ống nhòm của Tám Kiệt đã bị lính Malaysia thu giữ khi cập vào cảng Kelang. Hơi giá từ các giọt nước sương mù đọng trên người làm ai nấy thấm lạnh, run rẩy dù có áo phao mặc phủ bên ngoài. Tóc, mặt và tay chân người nào cũng ướt đẫm nước như vừa trúng một cơn mưa rào nặng hạt. Chợt sương mù sáng hẳn lên, mặt trời bắt đầu lộ rạng khi ánh ban mai từ từ đục thủng dần làn sương để chúng tôi càng lúc càng thấy rõ hơn cảnh vật ở trên mặt biển. Nhiều tàu lớn hiện ra gần gần rồi cả ở xa xa nữa khiến chúng tôi thắc mắc không biết ghe đang chạy vào hải cảng nào đây?

Một tiếng rít khá lớn từ xa vọng lại, tiếng của máy bay phản lực làm tôi nhìn lên bầu trời sương loãng. Hai chiến đấu cơ sơn mầu da ếch lượn sát mặt biển ngay phía trên đầu chúng tôi, giọng một người nói lẫn trong tiếng âm thanh ồn ĩ, chói tai: " Chiến đấu cơ Phantom F4 đó, không biết của nước nào đây cà! ".

Hai F4, chiếc trước chiếc sau đánh một vòng khá rộng rồi biến mất trong đám sương mù xa xa. Tiếng động cơ nhỏ dần để sau đó nó vang vang trở lại và máy bay đánh thêm vòng tuần tra ngay trên đầu chiếc ghe chúng tôi khi phơi cái lườn trắng như mầu bụng ếch với hai cánh xiên cong cong. Người trên ghe đứng yên ngắm nhìn hai phản lực cơ vì chúng quá đẹp và hùng dũng lượn vòng như những cánh chim trong bầu trời sương mù đang tan loãng. Và, dưới các tia nắng sớm ban mai, những khối lờ mờ thẳng cao và bất động khi nãy, giờ đây đã lộ nguyên hình là những tòa cao ốc chọc trời sừng sững. Những tiếng ồ kinh ngạc, thán phục: 

- Nhìn kìa... Nhìn kìa. Đẹp quá sức đi! Singapore đó, đúng rồi! 

Những cao ốc chọc trời thẳng tắp như từ dưới đáy nước mọc vươn lên mặt biển cùng với quá nhiều tàu bè lớn nhỏ qua lại ngay phía trước các tòa cao ốc. Ai cũng nói hình ảnh các toà cao ốc trông rất quen như họ đã gặp đâu đó trên các trang báo. Vài người lao nhao, khẳng định: " Mình vào Singapore thật rồi, các ông ơi! ". Trên ghe tuy chưa người nào có lần đến Singapore nhưng nhìn các tòa cao ốc thấy đúng là nó nên rất mừng. Mừng nhưng trong lòng ai cũng phân vân vì nhớ lời dặn của ông Aleck và các sĩ quan hải quân Malaysia trước đó. Cả đám chúng tôi nhìn nhau, làm sao bây giờ? Tám Kiệt giảm tốc độ ghe và để Thuận cầm lái rồi bước hẳn ra ngoài buồng lái, hội ý với mọi người. Tám Kiệt hỏi: " Tính sao bây giờ hả mấy ông, mình cho ghe chạy vào hay quay ra đây? ". Ông Thăng và ông Phát nói nên quay ghe ra ngay vì đã biết Singapore không có trại tị nạn dành cho người Việt, có vào được trong cảng thì cũng bị tàu hải quân của họ kéo ra biển lớn sẽ làm mất thời giờ của mình. Nhưng những người khác lại không chịu, bảo Tám Kiệt cứ chạy ghe vào trước đã, mọi chuyện khác nếu xẩy đến thì sẽ tính sau. Một người trong nhóm họ phân bua:

- Cái gì mấy ông cũng tin lời bọn Malaysia không vậy? Tí xíu húc vào tàu lớn xém chết chưa sợ sao mà còn tính chuyện cho ghe quay ra chạy tiếp. Giờ gặp được Singapore thì còn chờ gì nữa mà không vào, vẫn tốt hơn là đi kiếm Galang ở tận đâu đâu. Ở dưới ghe tụi này ớn quá rồi.

Nhiều người khác hùa theo đám họ, bảo mình cứ vào cảng rồi kiếm chỗ nào đó cho ghe làm y như lúc ở Kelang thì bọn Singapore cũng sẽ phải nhận. Tám Kiệt đành xuôi tay. Thuận cho ghe chạy nhắm vào hướng các toà bin đinh chọc trời cái thấp cái cao thẳng tắp, đứng liền bên nhau với các ô kính màu xanh lơ, lấp lánh hình phản chiếu từ bầu trời cùng mây trắng buổi ban mai. Cảnh quá đẹp, dấu vết của một xã hội tiên tiến, thịnh vượng và giàu có. Một máy bay thương mãi từ từ hạ xuống dần, lướt đằng sau các toà nhà khổng lồ rồi mất hẳn ở độ thấp làm chúng tôi ngẩn ngơ nhìn nhau. Singapore đây rồi! Chúng tôi đang đứng trước một hải cảng quốc tế lừng danh.

Vài chiếc ghe nhỏ của dân địa phương chạy đến gần bên chúng tôi, người ngồi trên đó giơ tay vẫy vẫy và mỉm cười thân thiện. Chỉ lát nữa thôi, sẽ là dịp để cả ghe biết đến cái thành phố nổi tiếng sạch sẽ nhất thế giới nhưng không biết chính quyền địa phương sẽ đối xử với chúng tôi ra sao, tôi đang nghĩ thì tai nghe tiếng còi hú vang vang từ xa. Tiếng còi hú từ một chiếc tàu nhỏ nhưng chạy nhanh như tên bắn đang hướng thẳng về phía ghe chúng tôi. Ông Phát vội nói Tám Kiệt cho Thuận ngừng ghe lại để xem tình hình.

Chiếc tàu nhỏ hú còi đó đã khá gần và rõ ràng nó chạy đến vì ghe chúng tôi. Ánh đèn từ các bóng chớp quay liên tục trên đỉnh cùng ổ súng đại liên hai nòng ở ngay ụ đầu mũi tàu nhắm thẳng vào ghe làm ai nấy đều biết đã gặp chuyện. Con tàu đó giảm dần tốc độ rồi cặp sát bên cạnh ghe, chúng tôi im lặng, đoán chắc việc sẽ không suôn sẻ. Bốn người trên con tàu mới đến mặc đồng phục áo xanh lơ, quần đen cùng vũ khí đeo bên hông, đưa mắt nhìn chằm chằm sang phía chúng tôi. Một người tay cầm cái loa chạy pin chĩa sang ghe, nói bằng Anh ngữ:

- A lô, a lô! Nghe đây! Chúng tôi là lực lượng tuần duyên nước Singapore, quý vị không được phép vào cảng và phải ra khỏi khu vực này ngay lập tức, nếu không buộc lòng chúng tôi phải dùng vũ lực. Singapore không có trại tị nạn dành cho quý vị và không muốn quý vị xâm nhập, xin vui lòng tuân thủ.

Hai ông Thăng ông Phát nhìn nhau cười vì thấy đúng như lời họ đã nói và vội giải thích cho các người trên con tàu tuần duyên biết lý do ghe đi lạc khi muốn trực chỉ đến Indonesia theo hải đăng chỉ đường. Một sĩ quan trên tàu tuần duyên gật đầu như thông cảm và ra lệnh ghe chúng tôi phải chạy theo sau con tầu họ. Con tầu tuần duyên và ghe chúng tôi quay mũi chạy ngược trở ra khỏi khu vực cảng trong sự tiếc nuối của nhiều người khi họ quay lưng nhìn những tòa cao ốc chọc trời cùng số tàu ghe chi chít trên mặt biển đang càng lúc càng xa dần. Vài người thắc mắc không hiểu sao tàu tuần duyên biết có ghe lạ vào mà chạy ra đón đầu chận bắt liền và còn biết mình là người Việt Nam nữa? Như vậy họ giỏi quá! Có người cho là vì cả ghe đầy nhóc người đứng, ngồi trên sàn lại mặc áo phao giống hệt nhau và rồi mặt mũi cả bọn nữa, trông đâu phải như ngư dân Singapore. Người khác nói là có thể do hai chiến đấu cơ F4 thấy ghe mình nên báo cho tàu tuần duyên biết nhưng cũng không chắc vì ghe chúng tôi nhỏ xíu so với cả trăm thương thuyền có mặt trong vùng. Có thể chính đám ngư dân Singapore thấy chúng tôi nên đã báo cho tàu tuần duyên biết vì họ đã được lệnh từ chính quyền lâu rồi.

Chạy theo đuôi con tàu tuần duyên Singapore này độ một giờ đồng hồ thì chúng tôi đã thấy hình dáng lớn nhỏ các hòn đảo lộ dạng từ rất xa ở phía trước mặt. Tàu tuần duyên từ từ ngừng lại và chờ ghe chúng tôi chạy đến rồi tắt máy dừng sát bên cạnh họ, một sĩ quan bên đó lấy tay chỉ về hướng các đảo xa xa, nói:

- Kia là các đảo của quốc gia Indonesia, quý vị biết rồi nha.

- Đảo Galang ở đâu xin ông vui lòng chỉ cho chúng tôi biết. Ông Thăng hỏi viên sĩ quan nhưng y lắc đầu, trả lời:

- Chúng tôi không biết, thật tình không biết vị trí của đảo Galang mà quí vị hỏi. Quý vị tự tìm lấy vậy nhưng hãy nhớ là không được quay vào hải cảng Singapore lần nữa. Chúng tôi vẫn tiếp tục tuần tra trong vùng và đã nhận diện được ghe quý vị rồi, mong quý vị tuân hành. Bây giờ là lúc chia tay, chúng tôi chúc quý vị may mắn.


                                            (còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét