Đại hội nhà văn lần thứ 8, theo như trả lời PV BBC, nhà thơ
Trần Mạnh Hảo cho rằng “ không phải là
đại hội của những nhà văn, những người có văn hoá , đại diện cho trí tuệ
và tâm hồn dân tộc …mà như một đám rác
rưởi , tôi xin lỗi phải nói thật là vậy…”. Sau đại hội hàng loạt các trang
mạng thi nhau đưa lên “những câu chuyện
cười ra nước mắt” . Và sau đây là
những câu chuyện còn rất ít người biết.
ĐẶNG ĐÌNH LOAN …TÁI XUẤT GIANG
HỒ.
Trong hành lang trước
hội trường đại hội nhà văn lần thứ 8, trên hai dãy bàn dài xếp một loạt sách
dày cộp, in trang trọng. Đó là bộ “ ĐƯỜNG THỜI ĐẠI “ tác giả là Đặng Đình Loan, nhân vật nổi cộm
trong vụ án siêu nghiêm trọng T4 , sôi nổi vào những năm 2004-2005 rồi…chìm
xuồng cho tới nay.
Đặng Đình Loan là ai, không
phải Hội viên Hội nhà văn lại được trưng bày sách ngay “mặt tiền” của Đại hội ?
Tháng 4 năm 2004, nhà
báo Bùi Tín đã viết tại Paris
:
“ Bị cáo chính của vụ án chính trị
siêu nghiêm trọng T4 này là Đặng Đình Loan, sinh năm 1943 tại Phong điền tỉnh Thừa thiên, tốt nghiệp trường
đại học tổng hợp Hànội ngành văn, phóng viên Thông tấn xã VN, hoạt động thời
chiến tranh ở B5 (Trị-Thiên). Loan tự động bỏ việc ra Hanội năm 1974, để vợ con
trong quê, lấy vợ khác là bác sĩ Linh, vợ liệt sĩ có 1 con riêng; đầu năm 1994
Loan phóng ra một tác phẩm cực dài, hơn một ngàn trang, in làm 4 tập, tiểu
thuyết lịch sử, nhan đề ‘’ Đường thời đại ‘’, có hàng mấy trăm nhân vật từ Hồ
Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Võ Nguyên Giáp, Văn
Tiến Dũng… đến Nguyễn văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh, Cao Văn Viên,
Trần Thiện Khiêm, Ngô Quang Trưởng, rồi đến Johnson, Nixon, Kissinger, Ford …
Cuốn sách được Nhà Xuất bản QĐND, mà giám đốc là tướng Đoàn Chương em ruột bộ
trưởng Quốc phòng đại tướng Đoàn Khuê in và phát hành; sách còn được Thư viện
QĐND trên đường Lý Nam Đế tổ chức giới thiệu rộng rãi, với lời tâng bốc: tác
phẩm văn học đích thực, ngang tầm với tác phẩm ‘’Chiến tranh và Hoà binh ‘’ của đại văn hào xô-viết Léon Tolstoi! Trước
khi in, Loan đã được Tổng cục chính trị (QĐND) mà chủ nhiệm hồi ấy là tướng Lê
Khả Phiêu trợ cấp 300 triệu đồng (chừng 20 ngàn đôla), đồng thời được bộ trưởng
thông tin văn hoá Trần Hoàn còn hào phóng cấp cho 600 triệu đồng (chừng 40 ngàn
đôla).
Tôi đã đọc một mạch hơn ngàn trang sách ‘’
Đường thời đại ‘’, nội dung nhặt nhạnh từ sách trong và ngoài nước, thêm mắm
muối, thêm các chuyện tình ly kỳ, rất rẻ tiền, với ý định chính trị khá lộ
liễu, hạ những nhân vật này, tâng bốc các nhân vật khác; nó ‘’vô giá ‘’ đến độ
Tổng cục chính trị của ông Phiêu nài ép Hội nhà văn cấp giải thưởng cho ‘’ tác
phẩm lịch sử ‘’này, kết nạp Loan vào Hội, nhưng Ban chấp hành Hội lờ tịt, không
nhắc gì đến chuyện này!
Giữa năm 1996, Loan vào Sàigòn, lên Thủ
Đức nói chuyện tại Trường sĩ quan lục quân 2, với thư giới thiệu của Văn phòng
Tổng cục chính trị. Loan luôn trưng ra ảnh chụp Loan đứng bên 3 tướng:Lê Đức
Anh, Đoàn Khuê và Lê Khả Phiêu, 3 ngôi sao sáng chói trên bàu trời chính trị
VN. Tháng 11 –1996, Loan ghé Huế và tỉnh uỷ Thừa thiên tổ chức cho Loan 2 cuộc
nói chuyện hẹp, với lời giới thiệu trang trọng là ‘’phái viên đặc biệt của Bộ Chính trị’’, và còn ghé tai thầm thì
với nhau: đồng chí Loan là trợ lý của các anh trong Bộ Chính trị, nhất là của
anh Sáu Nam (bí danh ông Lê Đức Anh), hưởng lương chuyên viên 8 (cấp thứ
trưởng). Loan từng là đảng viên CS, bỏ đảng gần chục năm, nay lại được văn
phòng tỉnh uỷ cấp giấy giới thiệu sinh hoạt đảng. Trong các buổi nói chuyện,
Loan lên bổng xuống trầm, có khi như thầm thì, rằng: đây là những điều cơ mật
của đảng, đồng chí Sáu Nam cho phép chỉ phổ biến riêng cho các anh lãnh đạo các
tỉnh thành, chờ sẽ phổ biến công khai sau.
Điều ly kỳ nhất là những điều Loan nói về
tướng Giáp; nào ông Gờ (G. ) là con nuôi thật sự của tên trùm mật thám Marty;
bác Hồ chọn đồng chí Phùng Chí Kiên để giao việc thành lập Quân giải phóng, ông
G. đã tiếm quyền ấy; ở chiến dịch biên giới, ông G. không chỉ huy, chứ để ông
G. chỉ huy thì thua, may nhờ tướng Trần Canh chọn Đông khê làm điểm đột phá; ở
Điện Biên, ông G. sợ chết, nằm dưới hầm suốt, may có các anh Nguyễn Chí Thanh
và Hoàng văn Thái chỉ huy nên thắng to, thắng rồi ông G. liền dành vinh quang
cho riêng mình; ông G. có tội theo Khrouthchev, cầm đầu nhóm ‘’ xét lại chống
đảng’’, thậm thụt với Sherbacov đại sứ kiêm tình báo Liên xô; ông G. chỉ giỏi
nịnh bác Hồ; sau hiệp định Giơnevơ, ông G.
cho phục viên 8 vạn quân, đưa 2 vạn quân ra nông trường là sai lầm chiến
lược; ông G. bịa chuyện ông ấy có tên trong 10 vị tướng tài nhất thế giới được
in trên Bách khoa toàn thư, thật ra là không có, đáng xấu hổ! Khi đánh Mỹ, ông
G. sợ chết, không vào Nam, hay sang Liên xô vì sợ Mỹ dùng bom nguyên tử; năm
1974, làm kế hoạch chiến lược, ông G. đề ra kế hoạch 4 năm (75–79) bị ông Duẩn
bác bỏ:’’nếu 4 năm thì đừng có đánh nữa!’’; lẽ ra ông G. đã bị loại bỏ từ lâu,
nhưng chỉ vì muốn giữ viện trợ của Liên xô mà tạm để lại, nhưng không có thực
quyền; về đạo đức, ông G. rất bê bối, tằng tịu với vợ nhà văn Đào Vũ khi bà ấy
dạy đàn pianô tại nhà riêng!
Theo một báo cáo gửi ra Tổng cục chính trị
ngay sau đó, sau cuộc nói chuyện của Loan, vài cán bộ chủ chốt trong tỉnh uỷ,
đặc biệt là giám đốc Công an, thường vụ tỉnh uỷ hết lời tâng bốc tướng Anh, và
về nhà gỡ ngay ảnh chụp chung có mặt tướng Giáp treo trong nhà, và gọi tướng
Giáp bằng ‘’thằng ‘’. Một số hoài nghi những điều Loan nói và yêu cầu tỉnh uỷ
thẩm tra ngay và báo cáo ra trung ương. Vụ án khởi đầu như vậy.
Nhà báo quân đội đã về hưu đại tá Nguyễn Trần
Thiết đã đưa ra công khai hoạt động khả nghi của Đặng Đình Loan, ‘’ truyền bá
tin sai lạc có tính chất vu cáo để hãm hại một bậc công thần của chế độ ‘’
trong bức thư gửi Tổng cục chính trị đề ngày 22 tháng 8 năm 1997; đại tá Thiết
vốn tính tình ngay thẳng, xông xáo, từng cùng tôi đi các chiến trường trong
chiến tranh. Ngay sau đó nhiều lá đơn của các vị tướng gửi đến Đảng uỷ quân sự
trung ương, Ban kiểm tra Quân uỷ, Thanh tra Quân đội, Toà án quân sự trung
ương… nêu rõ những hành vi phạm pháp, vi phạm kỷ luật quân đội của Loan, có
tính chất vu cáo xuyên tạc, phá hoại đảng, phá hoại quân đội, yêu cầu điều tra
ngay và xử lý nghiêm minh bị can và cả những kẻ liên quan. Đến gần Đại hội IX
(giữa năm 2001), đơn tố cáo gửi tới Bộ Chính trị, Ban kiểm tra trung ương càng
thêm nhiều, có sao gửi khá rộng, truyền tay ở câu lạc bộ quân nhân đường Hoàng
Diệu Hànội, chỉ rõ người đỡ đầu cho Đặng Đình Loan là tướng Lê Đức Anh, lại còn
yêu cầu thẩm tra lý lịch và việc vào đảng CS của ông Anh, vì có đại tá Nguyễn
văn Hội từng ở cùng đơn vị ông Anh hồi chống Pháp năm 1947 – 1949 kể rằng hồi
ấy ông Anh chưa vào đảng, mà nay lại thấy trong tiểu sử công bố ông Anh vào
đảng CS từ năm 1942 (gần 60 tuổi đảng!); nhiều khả năng ông Anh tự chui vào
đảng mà không có ai kết nạp!
Lại còn mấy lá đơn từ một số đảng viên lão
thành vốn là công nhân cao su đồn điền Dầu tiếng của thực dân Pháp thời trước
gửi ra cho Bộ Chính trị và báo Nhân dân yêu cầu làm rõ tiểu sử ông Lê Đức Anh,
với lời nghi ngờ rằng phải chăng đó là ‘’viên cai Anh ‘’ vốn nói tiếng Huế, mặt
rỗ hoa, chột một mắt do bệnh đậu mùa, tuy còn trẻ hồi ấy nhưng khá nghiêm và ác
đối với phu đồn điền nên anh em nhớ lâu? Trong hàng ngũ cao cấp QĐND, đòi hỏi
làm rõ về Loan và tướng Anh càng mạnh mẽ khi ông Anh sau khi ra khỏi Bộ Chính
trị tháng 12-1997, mất luôn chức cố vấn ở đại hội IX, nghĩa là từ một kẻ đầy ắp
quyền uy nay lâm vào cảnh thất thế rồi!”
Sau những đơn tố cáo của các đại công thần như đại tướng Võ
Nguyên Giáp, Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh…người ta thấy Đặng Đình Loan giấu mặt nằm im suốt mấy năm
nay tại biệt thự hồ Tây vốn được Lê Đức Anh đặc biệt cấp cho.
Việc Đặng Đình Loan lẽ ra phải hầu Toà vì vụ T4 thì lại thò mặt
ra, công khai bày sách tại Đại hội nhà văn lần thứ 8 là một dấu hiệu chẳng tốt
đẹp gì.
Giải thích được chuyện này, chắc chỉ có ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch
Hội nhà văn, người được nhà báo Trang Hạ trong “ Em không phải hội viên” miêu tả như một người làm việc gì cũng phải
lấm la lấm lét ngó sang bên…Tàu.
VÌ SAO BAN CHẤP HÀNH MỚI
KHÔNG CÓ ĐẠI BIỂU DÂN TỘC ?
..trong khi Ban chấp hành cũ (khoá 7) lại có một đại biểu dân
tộc là nhà thơ Lò Ngân Sủn quê LàoKay. Theo nhà văn Đỗ Chu kể lại, sát gần đến
ngày khai mạc Đại hội 7, Lò Ngân Sủn có tìm gặp Đỗ Chu nhờ giúp đỡ xin một xuất
trong Ban chấp hành.
Đỗ Chu nghĩ một chút rồi khoát
tay :
” Được rồi, tớ sẽ giúp cậu ...”.
Nói xong Đỗ Chu hớt hơ hớt hải
tìm gặp Hữu Thỉnh đang họp bàn về nhân sự đại hội. Đỗ Chu
quát :
“ Này Thỉnh, đã biết chuyện gì chưa ?”
Biết Đỗ Chu là dân “lão làng”
trong Hội nhà văn, tuy không tham gia chấp hành nhưng vẫn là một thứ thái
thượng hoàng nên Hữu Thỉnh vội hỏi :
“ Chuyện gì đấy bác ?”
Đỗ Chu ưỡn ngực :
“ Anh Nông Đức Mạnh vừa điện thoại cho tớ …”
Hữu Thỉnh tái mặt :
“ Thế à ? Đồng chí Tổng Bí thư điện thoại cho bác à ? Có chuyện
gì thế ?”
Đỗ Chu giọng quan trọng :
“ Anh Mạnh hỏi ban chấp hành kỳ này có đại biểu dân tộc không
?”
Hữu Thỉnh rụng rời chân tay :
“ Ối trời ôi…nếu đồng chí Tổng Bí thư không nhắc thì thiếu sót
thiếu sót, vậy theo bác nên bổ sung ai ?”
Đỗ Chu đáp gọn thon lỏn :
“ Lò Văn Sủn chứ ai ?”
Hữu Thỉnh giơ cả hai tay lên trời :
“ Tuyệt vời…Lò Văn Sủn à ? Tuyệt vời…”
Thế là chỉ câu nói bốc phét của Đỗ Chu
, Ban chấp hành khoá 7 có thêm một đại biểu dân tộc.
Thế còn tại sao BCH khoá 8 này lại không có ?
Quá dễ hiểu, ông “răng chắc, cặc bền” sắp về vườn Nà Rì (Bắc Kạn) bế cháu nội rồi ai
mà còn nể nang gì nữa mà bầu mấy anh Thổ vào ban chấp hành ?
(còn
nữa)
11-8-2010
Chuyện hay ra ri mà đến bữa ni các bác mới bày ra trên mẹt cho thiên hạ chiêm ngó. Tui ngó xong rồi thì tui cám ơn các bác. Hay đó, hay hơn chuyện tây tàu mần chắc. Kể tiếp nữa đi nha!
Trả lờiXóaChuyện hay thật, cảm ơn rất nhiều.
Trả lờiXóa...................................................................................................................................................
Mr Hùng - Chuyên chụp hình cưới tại studio Jerry Khang.
Keyword: Dịch vụ chụp hình cưới tại Studio JerryKhang