Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

CHUYỆN XƯA - NAY MỚI NÓI - KỲ 139 - Trong khi chờ đợi…”sổ đỏ”.


             
      Từ thời tiền cách mạng, nông dân đã được đề cao lên chót vót, được Đảng coi là lực lượng nền tảng, được  liên minh với giai cấp công nhân vốn là giai cấp lãnh đạo, con cái nông dân được đi học bổ túc văn hoá, được  đi Liên xô đào tạo. Nhưng  thời nay, chuyện đó đã trở thành “xưa như trái đất” . Người nông dân bây giờ chịu đè nén,  khổ cực chẳng thua gì thời…chị Dậu.
    Ngày 20 tháng 3 năm  2003, ngài Trần Thành, Chủ tịch xã Phú Ngọc, huyện Đinh Quán,tỉnh Đồng Nai chửi ĐM. dân tại ngay công đường. Rồi sau đó ở xã An Khương ,huyện Bình Long, tỉnh Bình Phước, ông Chủ tịch xã Nguyễn Đình Thắng còn…đi xa hơn nữa .
     An Khương là một xã vùng sâu vùng xa, bao năm nay bà con lầm lụi hai sương một nắng, đầu chúi xuống, đít chổng lên mới khai phá được mảnh đất hoang thành ruộng rẫy. Từ khi Nhà nước có chủ trương “cấp số đỏ” cho người chủ rẫy, bà con ai cũng mừng.
    Như thế nào là “sổ đỏ” ?
    Là cuốn sổ to bằng khổ A4, in đỏ chót, chứng nhận quyền sử dụng đất của người có đất. Có sổ đỏ, người nông dân chẳng những yên tâm đất mình khai phá là “của mình” mà còn mang thế chấp ngân hàng để vay được tiền hoặc khi cần thiết   có thể được bán cái…mình có.
     Cấp sổ đỏ là việc làm rất bình thường của bất kỳ Nhà nước nào có con mộc chứ chẳng phải ban ơn, ban phát gì. Ay thế nhưng ở An Khương các ông quan xã lại bày ra “lệ làng “ khắc nghiệt : “ai muốn làm sổ đỏ phải có…tiền. Cứ 1 hecta là 500 ngàn, nộp xong một tháng sau là có”. Thế là cả 20 hộ ở tổ 3, 4 thuộc ấp 1 đành phải chạy tiền , bấm bụng nộp cho quan địa chính xã là Ngô Bá Ngân cùng 2 cán bộ huyện khác. Nộp xong tiền “ lệ phí” cho các quan rồi, bà con xoa tay hí hửng, thôi, thế là một tháng nữa ai cũng được cầm cuốn sổ đỏ choét có mộc chứng nhận quyền sử dụng đất…của mình. Công ơn của Đảng, chính phủ thể hiện qua chuyện này thật là to lớn, ân đức này chẳng khi nào dám quên.
     Ay thế rồi một tháng, hai tháng…rồi cả một năm qua đi, bà con cứ ngóng cổ ra chờ mà vẫn “tịt mù nào thấy sổ hồng nào đâu”. Dân sốt ruột quá, kéo lên hỏi ông Chủ tịch xã Nguyễn Đình Thắng thì được “quan” trả lời tỉnh bơ :” Chưa nhận được giấy tờ gì hết ?”. Ô hay hồ sơ, tiền bạc bà con đã giao hết cả cho quan địa chính Ngô Bá Ngân rồi mà quan xã lại bảo chưa nhận được giấy tờ gì ? Hoá ra từ cấp xã tới cấp…xã đã xa dằng dặc như thế, vậy từ xã lên huyện là nơi đóng mộc và cấp sổ thì còn…ngàn trùng xa cách.
Đùng cái, cháu ruột Ngài Chủ tịch xã là ông Thanh, đương kim Phó Chủ tịch tuyên bố xanh rờn là ai muốn nhận sổ thì phải “nộp” lệ phí “ủng hộ địa phương tối thiểu 200 ngàn trở lên. Thôi cũng đành, chót đâm lao thì phải theo lao, bà con trong xóm lại rùng rùng chạy tiền nộp cho “quý Uỷ ban” mà trong tay chẳng hề được cầm một miếng giấy biên nhận nào, nguyên do là vì cô thủ quỹ luôn luôn…đi vắng, các quan Chánh , Phó Chủ tịch phải …nhận giúp vào…túi mình.
       Rồi, tiền “ủng hộ địa phương “ cũng đã đóng xong rồi, vậy sổ đỏ đâu ?
Một lần nữa bà con lại phải rướn cổ lên mà “ngóng tin xa”. Nhiều người sốt ruột quá, nhất mấy cha cần sổ đỏ để vay tiền ngân hàng , chờ không được dám “liều mạng” lên uỷ ban để hỏi “ sổ đỏ” tôi đâu ?
Một trong những người sốt ruột nhất là anh  Nguyễn văn Thành, anh cứ đeo theo quan địa chính xã mà hỏi nhèo nhẽo :” sổ đỏ tôi đâu ? sổ đỏ tôi đâu ?”.
Than ôi, sổ đỏ chẳng thấy đâu, ngày 13 tháng 7 năm 2003 vừa rồi anh Thành bị xơi một đòn hội chợ no nê do các quan xã gửi “tặng” khiến anh  hoảng hồn bỏ đất mà đi.
Sau anh Thành tới lượt ông Phạm văn Hoàng, uống “máu liều” dám làm đơn lên xã đòi cấp sổ. Thế là tối ngày 30 tháng 7, một đám côn đồ gồm 5 tên đầu trâu mặt ngựa “tổng tấn công” vào ngay nhà ông, đánh hai cha con ông tới trọng thương phải đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Sau ông Hoàng tới lượt ông Lại văn Sang, ông này cũng đòi “sổ đỏ” dai như đỉa đói. Thế là ông được “phản hồi” lời cầu xin bằng một trận  tơi bời hoa lá, tan nát chim muông. 500 nọc tiêu trong vườn nhà ông bị phá sạch, rạng sáng ngày 7 tháng 8, nhà ông Sang lại bị đốt cháy ra tro.
         Ong Chủ tịch xã chơi đòn dằn mặt dân vậy để không còn thằng nào dám ngo ngoe đòi sổ đỏ, sổ đen cho ông và tay chân ẵm gọn tiền lệ phí và tiền “ủng hộ địa phương”. Ay vậy mà dân cũng chưa chịu yên, vẫn còn cố đám ăn xôi lên tận thành phố mời nhà báo xuống nhờ…đòi giúp sổ đỏ.
         Đúng 8 giờ sáng ngày 8 tháng 8 năm 2003, một anh nhà báo được dân lò dò đưa tới trụ sở Uỷ ban xã để gặp Chủ tịch. Sau khi đã coi đủ thứ giấy tờ tuỳ thân, thẻ nhà báo, ông Chủ tịch hất hàm :
             “ Mày cần gì ?”
             “ Dạ thưa đồng chí Chủ tịch xã, tôi xin được phỏng vấn đồng chí về việc cấp sổ đỏ cho dân ạ…”
         Nói rồi nhà báo “tác nghiệp “ chụp liền 2 “bô” ảnh  làm ông Chủ tịch phải quát lớn  :
             “ Tao xấu trai lắm, không có thích chụp hình. Mày tháo phim ra xé đi…”
              “ Báo cáo nhưng mà trong cuốn phim này tôi còn chụp nhiều hình khác nữa ạ…”
               “ Mặc kệ mày, nếu mày không tháo phim ra, tao gọi cảnh sát 113 tới còng cổ mày lại…”  
         Thế là anh nhà báo đành phải ngậm ngùi tháo máy ảnh, xé phim đi trước bao con mắt đồng bào đang nhìn anh như một vị cứu tinh của cả làng. Lúc đó ông Chủ tịch mới “trả lời phỏng vấn” :
               “ An ninh ở xã này rất tốt…còn chuyện cán bộ ăn tiền “sổ đỏ” của dân nào có thấy gì đâu . Đứa nào thắc mắc nói coi…”
               Chẳng còn cậy vào nhà báo nữa, bà Châu , vợ ông Hoàng bị đánh trọng thương đứng ngay lên nói to :
                “ Em đây nè. Chồng con em  ở trong nhà mà tụi chúng nó còn xông vào đấm đá túi bụi…”
               Ong Chủ tịch xã chặn ngay :
                “ Chính quyền làm việc trọng chứng hơn trọng cung, biên bản đâu , người làm chứng đâu, dẹp…dẹp…”
              Bà Châu vẫn dai như đỉa :
                “ Chính thằng Ngân địa chính xã nhận tiền của em rồi lại thuê côn đồ tới đánh chồng em…”
              Ong Chủ tịch giãy nảy :
               “ Thôi được rồi, được rồi, có chuyện gì cứ về làm đơn nộp lên văn phòng uỷ ban, phải nhớ ký phiếu nhận đơn Uỷ ban  mới nhớ. Chị cứ nói bằng miệng vầy bố ai mà nhớ cho được. “
            Bà Châu vừa bị đuổi ra thì bà Nguyễn thị Hảo đã nhào vào :
               “ Tôi chưa thấy ở đâu như cái xã này. Dân ở trong nhà thì bị côn đồ xông vào hành hung, chạy lên báo xã thì xã làm thinh. Tôi hỏi ông, ông là Chủ tịch xã, trong tay ông đã có mấy chục mẫu ruộng, vậy sao ông còn kê tên ông vào danh sách “xoá đói giảm nghèo” để nhận tiền trợ cấp trong khi có hộ không gạo ăn thì lại không được ?”
           Ong Chủ tịch mặt đỏ tía tai đập bàn quát lớn :
              “ Cấm không được ăn nói lung tung làm mất  an ninh chính trị, ổn định xã hội. Có gì cứ về làm đơn nộp lên đây…”
          Nhìn thấy cái máy ghi âm của nhà báo đang chớp chớp , ông quay sang ra lệnh ”tắt ngay, tắt ngay…” làm anh nhà báo vội vàng phải tắt máy nhét vào túi không lại bị xé toang như cuộn phim lúc nãy. Nhân cơ hội đó, ông Nguyễn văn Thắng nhảy vào tố cáo Trường  công an xã bắt ông nộp 200 ngàn  về tội tạm vắng không khai báo.Ông  nói :
            “ Thưa ông Chủ tịch, có điều khoản nào phạt tiền về tội tạm vắng không ?”
          A thằng cha này ngược ngạo, dám giở cả luật ra với chính quyền, ông Chủ tịch lại nổi cáu :
           “ Chắc là phải có chớ…khi không nó phạt ông làm cái chi…”
          Nói rồi ông ra lệnh giải tán cuộc ‘tiếp xúc” ngoài kế hoạch để ông còn lên huyện họp về công tác bảo vệ trật tự trị an. Còn nhà báo….anh  này run quá, ngay tối đó phải nhờ bà con trong xóm đưa anh đi cắt ngang rừng trở về Toà báo ở ngoài thành phố…
        
           NT
         
          
 

   
  
      

                             


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét