(tiếp theo)
HỒI 3
3.1
Từ đầu tháng
Năm, Cục Tình báo Hoa Nam có trong tay toàn bộ trao đổi điện thoại, điện thư
giữa dịch giả Thiết Ngôn và thi sĩ Võ Thị Mỵ Châu. Sau khi hai truyện của Đỗ
Quyên gây dư luận, tất cả sinh hoạt của hai người đều bị lọt vào tầm ngắm.
Trong hồ sơ cơ quan an ninh Trung họ đều bị mang “mật danh đen”.
“Đuôi” không ai
khác chính là phê bình gia Trương Duy - phó và cũng là nam nhân tình của người chủ
tịch độc thân tài hoa lãng tử. Thật ra từ năm ngoái, họ Trương đã tự ý lập hồ sơ theo dõi sếp của mình. Lúc
đó ghen là chính. Nhiệm vụ ư? Cái cớ viển vông. Viển vông hóa thật. Sáng ngày 2
tháng Tám, nội vụ đổ bể, vốn con nhà
nòi lịch lãm sếp chỉ biết mắng vào mặt phó một câu: “Tài, tài đến thế là cùng!”
Một câu mắng nhưng bằng bốn thứ tiếng: Việt, Nga, Anh và Trung. Vui ở chỗ đệ
nhị khổ chủ - nhà thơ Võ Thị Mỵ Châu - vô tình nghe được chuỗi chửi rủa mang
tính toàn cầu hiếm có. Chả là vì chàng nàng đang điện thoại nói lời chia tay
lần chót thì “đuôi” ló mặt. Trắng trợn và khiêu khích.
Là con trai
cưng của văn hào Tứ Kim, cố Chủ tịch Tổng hội Văn sĩ Trung, lại có sở thích và
năng khiếu ngôn ngữ từ nhỏ Thiết Ngôn ra vào làng văn chương Trung và thế giới
như cửa ngõ tư gia. Trung học rồi đại học ở Liên Xô. Làm luận án phó tiến sĩ
tại Đại Việt. Tiến sĩ Harvard. Giáo sư thường niên Đại học Oxford. Hai bản dịch
tiếng Trung của Truyện Kiều và Anna Karenina
được xem là hai mẫu mực cho phản châm ngôn “Dịch là diệt” trong ngành dịch
thuật thế giới đương đại. Ấy là nét chủ của đường học vấn và văn nghiệp. Đường
tình duyên, khỏi nói. Còn đường công danh của Thiết Ngôn khá khó hiểu dưới con
mắt người thường. Bị tổng hội toàn quốc phủ sóng mọi chuyện trong địa bàn thủ
đô, Hội Văn sĩ Bắc Kinh có mà như không. Chức chủ tịch ế. Những năm gần đây,
hai thủ đô kết nghĩa nối lại các giao lưu đằm thắm như thời chiến tranh
Việt-Mỹ, Thiết Ngôn chịu ngồi vào. Chẳng thâm nho mà hữu tình. Ngồi không để
ngồi không; để đi. Đi Hà Thành. Nơi chất chứa biết bao người đẹp - trai cũng
như gái - của thời hoa niên tráng kiện mà chàng tận hiến tận hưởng. Hết mình
hết tình, hết cả chữ nghĩa. Nay tuổi xế chiều, tìm lại hồn xưa, biết đâu nảy
tình mới. Kêu gọi một bản dịch không hề diệt tuyệt vời khác ra đời? “Cơ duyên
nào đã hết đâu vội gì?”
Việc Hoa Nam
Tình báo xía vào một VIP như thế của Đặc khu thủ đô đã làm một dấu hỏi rất uốn
lượn với các đồng nghiệp có thẩm quyền. Trong hồ sơ hành trình của Thiết Ngôn,
người ta cũng chỉ thấy chàng trong đôi ba chuyến quá giang hội thảo quốc tế
xuống Tứ Xuyên từ hàng chục năm trước. Thì cũng có lần nhà ngôn ngữ tài ba hoa
lá tháp tùng một em văn sĩ Bạch Nga tóc vàng sợi nhỏ bốn ngày chiêm ngưỡng lâu đài
cảnh quan xứ Ba Thục lừng danh. Chuyện tình văn trong sáng, chẳng có gì nên
chuyện tình báo. Hồ sơ trở nên đầy đặn hơn kể từ khi đương sự giữ chức Chủ tịch
Hội Văn sĩ Bắc Kinh kéo theo những chuyến hành phương Nam hứng khởi…
Đến lúc lâm sự,
người ta giải thích rằng ngành an ninh Hoa Nam quả là viễn kiến, rằng Hồ sơ
Thiết Ngôn - Mỵ Châu 2014 chỉ là một đứa con của Hồ sơ mẹ Hội nghị Thành Đô
1990. Vẽ chuyện, lưỡi an ninh nhiều đường lắt léo. Mà cũng đâu bằng lưỡi văn
nghệ sĩ. Chẳng thế à? Chẳng thế làm sao sinh ra mớ ba mớ bảy trong vụ Thiết Ngôn
- Mỵ Châu để biến thành ngòi nổ cuộc hải chiến bất thành Biển Đông 2014 giữa
hai Liên quân quốc tế. Liên quân Đại Việt và Khối quân sự Đông Thái Bình Dương
Mỹ-Nhật-Philippines-Singapore-Indonesia và Liên quân Trung-Miên. (Xem tiếp hồi
sau mới rõ.)
Về nhân thân và
lý lịch văn học của nữ sĩ Võ Thị Mỵ Châu, tôn trọng quý độc giả của mình, chúng
tôi đâu nỡ lạm lời.
Có ai trong
chúng ta thích thơ ca siêng cầm sách báo năng leo lên mạng ham nhìn ngó làng
văn nghệ giải trí Hà Thành mà hàng tuần hàng tháng không thấy tên không nhận
mặt nữ sĩ tài danh mang nét duyên thầm mê mẩn ấy?
Có ai trong
chúng ta khi thả lòng chùng xuống hai bàn chân chầm chậm bước trên hè phố cổ
nóng ẩm hay dọc bờ đê sông Hồng lộng gió mà không khẽ ngân nga các lời ca
thương thiết phổ từ thơ Mỵ Châu? “Năm cửa ô” với “Hoa sữa dậy hương”; “Đuổi
phát xít” rồi “Tiến về thủ đô”; “Hồ Gươm đọng nắng” cùng “Phố anh ngõ em”...
Có ai trong
chúng ta yêu thương Hà Thành mà không nhớ về mái nhà Hội Văn nghệ sĩ Hà Thành -
cái nôi tâm huyết của Tổng thư ký đương nhiệm Võ Thị Mỵ Châu từ khi cô gái Hàng
Quạt ba đời hành nghề khuôn bánh nướng bánh dẻo đó chỉ là nữ tiếp vụ thường lén
gửi thơ tình tới các tờ báo tỉnh lẻ?
Và có ai trong
chúng ta luôn xốn xang nạo hồn theo mỗi vệt đa đoan nơi những nữ sĩ tài sắc mà
không lặng đi trong những khoảng trống nhất của mình mỗi khi dù vô tình thảng
nghĩ về các xì căng đan miệng người che phủ lên đời Mỵ Châu?
3.2
Thôi, ta đang
cần đi nhanh vào đại sự Tổ quốc trong những tháng ngày có nguy cơ vẫy tay vung
đạn, nên chúng tôi chỉ chọn lựa một số ít trao đổi điện thư về văn hóa, văn
chương và thời cuộc giữa cặp đôi nhân vật chính. Trong các dự án dài hơi, như
kéo truyện thành tiểu thuyết nhiều tập, hay chuyển thể phim truyền hình nhiều
tập, hẳn sẽ thêm nhiều trữ tình ngoại đề lệ ướt mi cay…
Bắc Kinh ngày 5 tháng Năm:
“Xin lỗi, email
trước vẫn trong thư nháp. Gmail thay cách thức gửi, ‘chuyên gia Việt ngữ’ của
nữ sĩ chưa dùng quen. Nay gửi lại; thêm vụ lùm xùm giàn khoan 981, cho dù nay
mai Hội em có gửi thư phản đối đến Hội anh thì tất nhiên Hội anh sẽ im tiếng mà
thôi. Chuyện người lớn, trẻ em đi chỗ khác chơi. Vả, sự vụ chắc không đến nỗi
nào. Ít bữa lại sóng yên biển lặng. Như chuyện chúng mình vậy… - Anh”
“Em Mỵ Châu,
Về ông già của anh,
em thêm một lần đúng: trước khi qua đời nhà văn hào Tứ Kim đã phát ngôn kiểu
cầu tài về thần tốc 30 năm phát triển đất nước Trung. Trong cuốn Thiên Thời,
Nobel văn chương hụt bốn lần Vương Đầu đã trích dẫn thiếu về sau của câu nói: ‘Sự
hiện đại hóa Tổ quốc Trung khiến cho lưng của mỗi chúng ta được thẳng lên một
chút, và chân tay chúng ta dễ chọc ngang dọc láng giềng.’
Em thấy không,
nếu tiên lượng được sự trỗi dậy của chú Ba Tàu theo kiểu đó, chắc chắn chú Sam đã
không trợ giúp Trung ‘4 hiện đại hóa’. Và Đại Việt của em chưa chắc đã bị bán
đứng thời 1972-1973. Chưa chắc xảy ra Hải chiến Hoàng Sa 1974. Chưa chắc 40 năm
sau hiện diện vụ giàn khoan 981 này. Thân gái yếu liễu Hàng Quạt chưa chắc sắp
phải ra trùng dương trong những ngày tới. Nhà ngôn ngữ của em và của bốn sinh
ngữ nhân loại chưa chắc phải viết những dòng chữ chéo cẳng ngỗng này. Em thấy
không…
Còn về Mao?
Tranh cãi chuyện lãnh tụ rủi ro hơn cả chuyện tôn giáo. Trong đám văn sĩ Bắc
Kinh tụi anh tránh nó còn hơn tránh chê văn của nhau. Anh đang đoán lý do nào
đó khiến Mỵ Châu hay hỏi về Mao Chủ tịch? Hơn cả hỏi về Trương Phó chủ tịch! Ha
ha… Thôi mà, anh đùa một tí. Bất khả nhượng, nay trả lời một lần cho xong. Gọi
là theo con sóng đại dương dìu nâng Võ Thị Tổng thư ký tới Trường Sa…
May, trang mạng
Nửa Thế Giới của Đại Việt ‘nhà em’ vừa đăng lại ‘Văn kiện tuyệt mật chống phá
Đại Việt’ được Quân ủy Trung ương ‘nhà anh’ soạn thảo năm 1973 dưới sự chỉ đạo
tận tay của Mao (Lúc đó ông gần như mù, chẳng còn đọc được dòng nào.):
‘Nước ta và Đại
Việt mang cừu hận dân tộc hàng ngàn năm qua. Chúng ta không thể, chúng ta không
được coi họ là đồng chí chân chính của mình. Chúng ta không thể, chúng ta không
được đem toàn sinh lực của mình trao cho họ. Khó là chúng ta phải tìm mọi
phương cách và thủ đoạn để làm cho nước họ luôn trong tình trạng không mạnh mà
không yếu. Như thế, chúng ta mới có thể ràng buộc họ vào trong tình trạng như
lúc này. Ngoài hình thức chúng ta cư xử với họ như đồng chí, nhưng trong bản
chất nội dung, chúng ta phải luôn luôn chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng
ta.’
(còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét