(tiếp
theo)
Em sẽ sốc, nếu quả em chưa từng đọc nguyên văn?
Đó, trích dẫn chính xác từ văn kiện ‘máu lửa’ nhất của Bộ Ngoại giao Đại Việt
mang tên ‘Sự thật về quan hệ Việt-Trung trong 30 năm qua’, công bố ngày 4 tháng
Mười năm 1979 sau cuộc xung đột vũ trang tháng Hai 1979 được coi như lần đầu
tiên giữa hai quốc gia cùng ý thức hệ cộng sản. Anh còn nhớ đoạn tuyệt mật chết
người nói trên nằm gọn trong phần thứ tư. (Vì sao nhớ? Vì đúng dịp đó anh của
em ‘ham yêu’ quá, đổ bệnh, thành ra trốn không phải làm công việc dịch cái văn
kiện khốn khổ khốn nạn ấy.)
Không chỉ riêng em sốc! Rất nhiều người Việt của
năm 2014 cũng sốc. Chỉ vì họ - có thể cả Mỵ Châu của Thiết Ngôn trong đó - đã
không cho trí nhớ của mình được làm việc nghiêm túc với quá khứ. Hoặc là họ -
trong đó có thể cả Mỵ Châu của Thiết Ngôn - bị người ta cấm cản làm việc nghiêm
túc với quá khứ. Thuyết hậu Freud gọi là Sự mất trí nhớ cộng đồng cưỡng bức
(Nhớ em quá, tự nhiên anh quên béng tiếng Anh của thuật ngữ đáng nhớ này.) Thế
thì thật dễ hiểu khi một văn kiện sinh tử, công khai và chính tông vẫn có thể
hóa thành bí mật nếu nó bị bí mật hóa bằng ‘sự mất trí nhớ cộng đồng cưỡng
bức’.
Anh rất chia sẻ với ông tướng về chiến lược an
ninh Lê Van Cương nhà em trong việc nhận diện người Trung nhà anh... Tiếng Nga chơi
chữ thật là thâm nho. ‘Trung, họ là ai?’ (‘Kитай, кто ты?’) Thành thực khai báo
riêng với em: Không ít người Trung nhà anh và rất nhiều người Việt nhà em vẫn
cứ mu huyền mù mơ huyền mờ, bị tròng kính ý thức hệ thu nhỏ quyền lợi dân tộc.
Mang tiếng ‘phản bội’ anh thú thật rằng, trong cốt tủy chính quyền Trung Nam
Hải hiện hành là loại chính quyền mang chủ nghĩa dân tộc sô vanh đại bá, chứ
chẳng có gram nào của chủ nghĩa cộng sản đại đồng đâu!
Anh thầm bái phục Lý Nghiêu Đương tiên sinh, bạn
của ông già anh, đã sinh ra một mệnh đề toán học tuyệt kỹ ‘chạy tội’ cho Mao
Trạch Đồng: nhìn toàn diện, Mao đúng 70%, sai 30%! Thế nào em cũng sôi máu lên
hỏi: cứ cho là vậy, trong 30% thì cái văn kiện quái đản trên chiếm bao nhiêu
phần trăm? Anh thua. Kiến thức toán học ở một nam ngôn ngữ gia không cao hơn ở
một nữ thi sĩ là bao. Khi nào máu em hết
sôi thì đọc câu hỏi sau, như một bài tập về nhà: Đại Việt có ai tiên đoán được
văn kiện Mao năm 1973 không? Nếu có, đó mới là vị lãnh tụ hoàn cầu; ngang ngửa
chắc là không rồi nhưng chỉ dưới tầm Mao vài phân.
Nhớ em Mỵ Châu.
Bảo trọng
Anh Thiết Ngôn”
Hà Thành và
Đà Nẵng ngày 6 & 7 tháng Năm:
“Thiết Ngôn hiền huynh,
Sao anh vẫn cứ để dòng máu đỏ chảy trong thư như
chúng ta còn ở ‘ngày xưa Hoàng Thị’? Mỵ Châu đó của anh không còn nữa. Võ Thị
Mỵ Châu, từ nay nhà ngôn ngữ làm ơn hãy gửi đến tên này. Máu xanh. Trung hòa.
Người Việt chúng em thường không biết ‘nhất biên đảo’ như người Trung các anh.
Cảm ơn nhiều, đã cho em trưởng thành hơn cả về
nhân tính cùng tri thức. Học thày không tày học bạn. Thiết Ngôn vẫn là thày, và
là bạn. Không hơn không kém. Không là gì gì khác nữa!
Đang lu bu chuẩn bị ra biển đây. (Thích! Mẹ em
thời đi Thanh niên xung phong, lòng mềm thêm một xăng ti mét thôi là gái thợ
bánh trung thu Hà Thành sẽ làm dâu làng chài Lý Sơn. Ôi, một xăng ti mét hôm
qua và sự có mặt con bé Mỵ Châu hôm nay. Đời lạ nhỉ, anh?)
Điểm nhanh email mới nhận:
Về thư ngỏ phản đối: Anh vẫn xập xí xập ngầu công
tư. Người ta đã bảo ti tỉ lần rồi. Xì tốp bàn chuyện Hội qua email! Thích,
phone! Không, thôi! Mà anh có coi Hội của anh là cái đinh gì đâu. Hội của em là
mái ấm, là cuộc đời. Làm ơn tránh xa: Đừng động vào đàn bà mùa tóc rụng! Gặp gỡ
đám nữ sĩ buôn chuyện ‘làng Vũ Đại’ anh không nghe các mợ nói những câu như ‘Bỏ
chồng giữ Hội là trâu nghé này’ à? Quên chưa kể, dạo mới Đổi mới, con bé này
vừa ti toe nổi lên thi đàn liền bị uýnh bằng hẳn một tham luận ‘Nhà thơ xinh-gồ
mom đầu tiên của dòng văn học hiện thực Xã hội chủ nghĩa hậu chiến’.
Về họ Trương: Làm ơn miễn chêm vào email, phone
cùng mọi phương tiện giao lưu giữa chúng mình. Nhé?
Về Mỹ-Trung mua bán Đại Việt: Anh đúng. Hoan hô!
Chỉ sai nho nhỏ: số phận Mỵ Châu trước sau cũng phải ra biển lớn, thực hiện
mộng đẹp của ‘mom’.
Về Mao: Sốc! Choáng! Tức! Sẽ coi lại nguồn thông
tin ‘thày’ vừa cho. Đa tạ. Thú thật, trước vụ giàn khoan 981, cô nường Tổng thư
ký Võ Thị Mỵ Châu ù ù cạc cạc về thế sự Trung-Việt Việt-Trung.
Thiết Ngôn khỏi lo. Máu Mỵ Châu để dành ra biển
đảo sẽ sôi. Máu đỏ. Khi nào đứng từ đảo Cô Lin nhìn sang đảo Gạc Ma, chẳng hạn.
“Bất đáo Trường Sa phi hảo háo”. Là lá la…
Hẹn thư sau nha?
Võ Thị Mỵ Châu
PS: Ở lại đất liền Trung nguyên mạnh giỏi!
Bắc Kinh ngày
12 tháng Năm:
“Anh viết
vội. Mà chắc em cũng không đọc ngay được…
Lại bị sếp lớn gọi lên; mấy chuyện linh tinh lang
tang. Tiện, sẽ kể sau; đừng lo. Đã coi muốn thuộc hai kỳ ‘Biển Đông ta đánh Tàu
giỏi’. Có trang mạng ở đây dịch luôn ra tiếng Trung, đăng tràn cung mây. Dịch
giả riêng của tác giả thật có lỗi, chậm tay. Một thiên tùy bút tuyệt cú mèo!
Xứng danh bạn của Thiết Ngôn tiên sanh. Hảo lớ, hảo lớ! Háo hức chờ các kỳ sau…
Rất lo cho nàng Mỵ Châu của 36 phố phường trong
đại dương du hành chiến. Lại còn ẵm chức trách Trưởng đoàn, chăm sóc hàng chục
nhân mạng ngoài trùng khơi. Ở đâu cũng một duộc; cái đám văn nghệ sĩ bạch diện
thư sinh ăn hại đái khai lười súc miệng! Các sự vụ tương tự, ‘tiên sanh’ của em
đều đá sang phó Trương. Mà nàng cũng đừng hờn ghen với chàng làm chi. Giang san
đâu anh hùng đó.
Khi nào về, đọc email, nhớ gửi anh photo, video,
clip...
‘Đại Việt
nhi nữ đa kỳ chí
Bất ái hồng
trang ái vũ trang’.
Lại nhái Mao, bắt chước em đấy! Sẽ nhờ phó Trương
vào photoshop điền lời thơ bình tặng lên tấm ảnh nữ sĩ Võ Thị Mỵ Châu đội mũ
thủy quân. Mong lắm.
Ngộ ái Nị! (Không ai được cấm Ngộ, kể cả Nị. Hi
hi…)
Bảo trọng
PS: À, để thư giãn qua cơn sốc, dịch giả của em
xin cống hiến một giai thoại cũ vừa được giải mật và một tư liệu cũ. Cũ, cả hai
vẫn rất nóng.
Giai thoại cũ vừa được giải mật rằng đó là sự
thật:
Cuối tháng Bảy năm 1991, có một phái đoàn đặc
biệt của Bộ Chính trị của Đại Việt nhà em sang Trung nhà anh. Chuyến đi này là
hệ quả trực tiếp từ Hội nghị Thành Đô năm 1990 đầy ‘huyền thoại’ và để làm tiền
trạm cho chuyến đi lịch sử từ ngày 5 đến 10 tháng Mười Một cùng năm của Đoàn
đại biểu cấp cao Đại Việt do Tổng Bí thư và Thủ tướng Đại Việt dẫn đầu sang
thăm chính thức Trung. Chuyến đi lịch sử đã đưa tới Thông cáo chung và Hiệp
định chính thức quan hệ bình thường Trung-Việt Việt-Trung sau 15 năm đối đầu
sinh tử với đỉnh cao là Chiến tranh Biên giới 1979.
Trong chuyến đi ‘tiền lịch sử’, Đại tướng Bộ
trưởng Quốc phòng Lê Đức Ảnh được cử làm Phái viên Bộ Chính trị, đi cùng Trưởng
ban Đối ngoại Trung ương Hồng Hạ. Ngày 31 tháng Bảy, cuộc hội đàm chính thức
diễn ra trọng thể tại Trung Nam Hải mà phía Trung đã cử hẳn Tổng Bí thư Giang
Trạch Dâng làm Trưởng đoàn. Oách quá còn gì nữa!
Giai thoại rầm rì hàng chục năm qua là ở cái đoạn
sau đây. Em đọc kỹ ngẫm sâu nhá, nhất là những khi đang bồng bềnh trên sóng
nước Trường Sa nhà em: Trước lúc vào hội đàm, bỗng phía chủ nhà đề nghị ‘có tí
phút gặp riêng’ giữa Tổng Bí thư Giang nhà anh và tướng Lê Đức Ảnh nhà em (dĩ
nhiên nhị vị đều có phiên dịch riêng của mình). Em khỏi ngạc nhiên. Bỏ nhỏ, gặp
riêng luôn là siêu thuật ngoại giao của người Trung nhà anh mà lị. Tổng Giang
nhà anh tung ra trái banh rất xoáy: ‘Chỉ ít bữa nữa, lãnh đạo cấp cao hai nước
chúng ta sẽ gặp nhau để cùng mở lại trang sử tốt đẹp Trung-Việt Việt-Trung.
Ô-kê? Nhưng có một đề tài cực kỳ quan yếu; tôi muốn phải bàn riêng, vì lát nữa
vào họp chung sẽ bất tiện. Số là thế vầy… Tôi mới được làm nhiệm vụ Tổng Bí
thư, lại từ địa phương đi lên. Thật tình trước đây tôi chưa hề biết, nhưng nay
do phải nghiên cứu lịch sử thì mới hay rằng Nam Sa (tức là Trường Sa) lại là
của Trung!’ Nghe vậy, Tướng Lê nhà em liền đỡ xoáy: ‘Thật y hệt như đồng chí,
tôi ở chiến trường miền Nam cũng mới về Trung ương. Của đáng tội khi đó có dịp
tìm hiểu địa lý, lịch sử và pháp lý thì
mới thấy Hoàng Sa và Trường Sa đều thuộc lãnh thổ Đại Việt! Ô-kê… Vậy bây giờ
hai nước chúng ta nên cắt cử các cơ quan chức năng tái nghiên cứu và xác định
cụ thể”. Nghe vậy, không nói thêm gì, Tổng Giang nhà anh cười rồi bảo: ‘Tới giờ
rồi, mời đồng chí vào bàn hội đàm!’ Nghe vậy, cũng không nói gì thêm, Tướng Lê
nhà em cũng cười rồi cũng đáp câu tương tự…
Tư liệu cũ: Nếu bạo tay, Tổng biên tập Võ Thị Mỵ
Châu thử dùng cho Góc châm biếm trên tuần báo của Hội nhà, không thì ‘dí’ qua
trang mạng Việt Văn giùm. Các bác ấy bên ấy khoái lắm đó. Tùy nghi sử dụng
những lời dẫn dưới đây khi làm bài…
(còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét