Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

PHẠM THẮNG VŨ - Con sóng dữ - KỲ 72

                                               (tiếp theo)

Nghe bác sĩ Luân nói vậy, tôi và anh Khảm thấy yên lòng cho 3 người họ nên vội vàng chia tay để về lại barrack chóng vánh trước khi quá muộn. Đến khúc đường phân chia zone 3 và zone 4, anh Khảm nói vội: " Phải chi đừng có giới nghiêm thì anh em mình còn ngồi lại nghe thêm các chuyện của cụ Hoàng kể ".

Tháng sau cũng vào ngày thứ Hai đầu tuần thì Cao Ủy xổ thanh lọc đợt thứ hai. Thuyền nhân trong trại Galang lại thêm một cơn hốt hoảng khi thấy trong số những người bị đánh rớt có cả một sĩ quan miền Nam VNCH cấp đại úy từng bị tù cải tạo tới 7 năm trời. Lần xổ này có 88 người đậu trong tổng số 275 hồ sơ, như vậy tỉ lệ là 32% tăng chút ít so với lần trước nhưng cựu công chức chính quyền, nhân viên sở Mỹ... vẫn khá nhiều trong số người bị rớt thanh lọc. Anh Khảm thấy ông đại úy đi tù cải tạo tới 7 năm mà còn bị Cao Ủy đánh rớt nên cũng cảm thấy lo, đã vội tìm gặp mặt để hỏi thăm cho bằng được. Khi gặp tôi ở quán cà phê, anh kể: " Ông ta tên là Tuyến, đại úy pháo binh từng đi tu nghiệp tại Hoa Kỳ và bị Cộng Sản bỏ tù 7 năm thật em à. Khai với luật sư Cao Ủy là sau khi ra tù thì ông được nhận vào làm trong tổ hợp mì sợi nên mới bị loại ". Tôi và anh Khảm bàn nhau có thể chính vì lời khai này mà Cao Ủy cho rằng ông ta đã được chính quyền Cộng Sản đối xử tử tế và như vậy không còn bị đàn áp, ngược đãi nữa. Có thể như vậy nhưng rõ ràng những thuyền nhân chưa thanh lọc như tôi bây giờ cần phải được sự giúp đỡ của bất cứ ai có kiến thức hiểu biết rộng về luật tị nạn để hướng dẫn, giải thích thế nào mới là người tị nạn chính trị hay thế nào sẽ là di dân kinh tế. Trong trại thì Đoàn Thạnh Nam có thể là người giúp chúng tôi được nhưng anh ta lại đòi hỏi có đi phải có lại khi bảo kiến thức không thể cho không. Khối cộng đồng người Việt đã thành công ở nước thứ 3 cũng có thể giúp nếu họ tình nguyện hoặc ngay cả từ kinh nghiệm của những người mới vừa bị Cao Ủy đánh rớt trong 2 đợt rồi ở trại để tránh cho chúng tôi khỏi đi vào vết xe đổ. Tuy vậy, hầu như rất ít người bị Cao Ủy đánh rớt lại chịu nói thật hoặc chia xẻ những thất bại trong bản khai của họ. Họ lảng tránh hoặc gậm nhấm nỗi buồn riêng của mình khi lẳng lặng nộp bản kháng cáo hoặc đơn giản hơn, viết đơn xin Cao Ủy cho hồi hương tự nguyện. Còn những thuyền nhân may mắn được Cao Ủy nhìn nhận là người tị nạn, tôi tìm hỏi đã khai ra sao để vượt qua được cuộc thanh lọc thì có người tránh né khi trưng ra một bản lý lịch tương tự như lý lịch của thuyền nhân bị Cao Ủy đánh rớt. Biết làm sao tìm ra lối đi trong đám khói hỏa mù thanh lọc thuyền nhân bây giờ!

Trong thời gian này thì Yến rủ tôi đi xem một căn nhà ở khu vực trồng rau gần bệnh viện Galang 1 mà người chủ muốn bán rẻ. Lý do Yến muốn mua nhà gấp là vì căn barrack của ghe chúng tôi tạm trú đã bị hư hỏng khá nặng sau một trận gió lốc trong tuần lễ vừa rồi. Như đã kể trong các đoạn trước, nhà thầu Titan khi hợp đồng với Cao Ủy để cất barrack cho thuyền nhân tạm dung thì họ đã làm barrack tạm bợ, cho có. Mái lá được lợp rất mỏng và hai bên vách thì vẫn để trống nên làm sao có thể chống chọi được với những cơn giông gió lớn. Cơn gió lốc hôm đó đã làm tốc mái ngay chỗ căn phòng của nhóm chúng tôi ở. Tôi và Đỉnh cố trèo lên để sửa lại mái lá nhưng thấy không thể ở lâu hơn được nữa. Đỉnh khi nghe Yến và tôi nói đi mua nhà thì cho biết nó cứ ở tiếp trong barrack được ngày nào hay ngày nấy rồi sẽ tính sau. Còn Bẩy, mặt buồn bã nói với Yến khi nào hai đứa tôi dọn ra thì báo trước để nàng còn chuyển sang Galang 2 sống chung với bạn mới. " Anh Vũ với Yến đi khỏi đây thì em cũng phải kiếm chỗ ở khác thôi chứ sống với anh Đỉnh đâu tiện ".

Nhà thuyền nhân tự cất ở trong trại tị nạn Galang rất nhỏ nên thực sự gọi nó là cái chòi lớn thì đúng hơn. Tôi và Yến đi vào con hẻm nhỏ rồi băng qua một khu đất rộng trồng đầy rau muống hột, rau cải cùng các giàn bầu bí cao thấp trông mát mắt. Những vạt rau cải trổ bông vàng khá cao mà người trồng cố tình để dành lấy hạt giống đã thu hút những con ong nhỏ bay đến hút mật. Đôi bướm vàng quyện vào nhau bay lập lờ trên những bông hoa cải đồng màu thành một tấm hình thật đẹp trên nền xanh của các luống rau. Qua khỏi vạt đất trồng rau mát mắt đó thì đến khu chòi người ở, Yến lấy tay chỉ tôi căn nhà nàng định mua nằm ở một chỗ khuất dưới bóng cây tràm bông vàng khá lớn. Căn nhà này, nhìn bên ngoài nó cũng nhỏ như các căn chòi khác trong trại, được chủ nhà làm hàng rào che chắn chung quanh cẩn thận. Mái nhà lợp bằng giấy dầu tẩm cát mịn và vách thì ken kín bằng những tấm plastic lớn. Ngoài cây tràm bông vàng thì còn có một bụi mía mọc chung với đám khoai mì đứng thưa thớt bên một bờ vách. Mé đằng sau, những bụi xả mọc chen với cây ớt, cây cà... dọc theo hàng rào cây ngăn cách với căn chòi khác. Còn phía trước, dưới mái hiên có một bàn thiên nhỏ đứng gần các bụi vạn thọ còi cọc, loe hoe vài bông vàng. Một cái giếng nằm gần bên bụi cây rậm như loại cây ké làm chổi quét nhà. Yến cất tiếng gọi to nhưng không lời đáp trả, tôi ra dấu cho nàng yên lặng khi thấy một sợi dây kẽm mỏng được cột chặt nơi cái móc cửa. " Không có ai ở nhà, mình đi về thôi em ", tôi bảo nhỏ.

Quay lại nhìn căn chòi, bên trong tôi chưa biết ra sao nhưng bề ngoài thì khá gọn dù rác rưởi nằm vương vãi đây đó trên sân khô mốc vì rêu xanh. Không sao, tôi sẽ dọn chúng chóng vánh khi vào làm chủ nó. Hai đứa tôi quay về lối cũ, gặp một người đi ra từ luống rau cải nên vội đón lại, hỏi thăm.

- Nhà đó của ông Tùa Hia... Mà ít thấy ông ta ở đây lắm. Nghe nói ổng sống đâu đó trong Galang 2 lận... Tui cũng không biết chỗ ổng ở nữa, người đàn ông trả lời.

Buổi chiều hôm sau, hai đứa tôi tìm đến căn chòi lần nữa nhưng cũng không gặp được chủ gia. Yến thì lo nếu chậm chân, rủi ro căn chòi đó sẽ có thể bị người khác mua trước nên nàng bồn chồn thấy rõ. Nàng muốn vội nhưng không thể làm gì hơn, đành phải chờ cho đến một buổi tối thứ Bẩy khi gặp anh chị Khảm-Phượng ở quán cà phê mới biết mọi việc. Yến kể về việc đi xem căn chòi của chúng tôi và khi nghe xong thì chị Phượng xua tay, bảo liền:

- Đừng mua! May là hai em chưa gặp được ông Tùa Hia chủ cái chòi đó.

Nghe chị Phượng nói, tôi và Yến nhìn nhau thắc mắc vì đúng là chưa gặp ông Tùa Hia thật nhưng sao như thế lại là điều may. Anh Khảm thấy vẻ mặt hai đứa tôi ngớ ra liền trả lời thay chị Phượng: " Có một cái nhà bé tí xíu mà lão Tùa Hia này lại đem bán cho nhiều người. Lão lấy tiền đặt cọc cũng bộn mà rồi có ai được mua hẳn đâu. Người ít thì mất 5000 hoặc 10000 Rupiah, người nhiều thì 50 Đô Mỹ cho lão... rồi cứ vậy mà chờ dài cổ. Rốt ruột, đến nhà đó tìm lão thì không gặp, có gặp thì lại gặp người đóng tiền đặt cọc y như mình nên nội vụ mới đổ bể ".

- Vậy là xí gạt rồi... Bộ cái ông Tùa Hia này không sợ vụ thanh lọc hay sao mà làm bậy vậy, có ai thưa lão cho ban Đại diện trại biết không hả thầy? Yến hỏi anh Khảm.

- Họ làm đơn thưa chứ... nhưng cũng chẳng ai lấy lại được tiền đặt cọc vì lần nào lão cũng hứa sẽ trả, sẽ trả. Riết rồi đành bỏ vì lão Tùa Hia này là dân con bà phước, không thân nhân nước thứ 3 thì có đồng nào lận lưng. Cứt trâu để lâu hóa bùn. Thêm nữa, lão ta là người tị nạn đến trước ngày Cao Ủy đóng cửa, còn kẹt lại đây vì chẳng có nước nào nhận cũng vì ba cái vụ lừa gạt kiểu này nên ban Đại diện trại không muốn dây dưa vào, thêm rối. Nhà đó đóng cửa im ỉm suốt ngày vì lão ta đi làm công ở tiệm hủ tiếu ngoài chợ Galang 2 và lâu lâu, vào chiều thứ Bẩy hay Chủ Nhật thì mới đảo về coi sóc qua loa rồi cũng bỏ đi ngay.

- Ban nãy chị mới nghe kể nên nói may là em chưa gặp lão Tùa Hia chứ nếu lão có mặt ở nhà hôm đó thì chắc chắn em đã mất ít tiền rồi. Chị Phượng nói với Yến rồi sau đó tiếp: " Lão Tàu già này miệng ngọt lắm nên những người định mua nhà lão mới mắc bẫy. Có dịp hai em ra ngoài Galang 2 mà đến cái quán hủ tiếu gần rạp chiếu phim Sài Gòn sẽ gặp lão Tùa Hia này ngay ".

Anh Khảm kể chủ quán hủ tiếu cũng là nạn nhân của lão Tùa Hia từ hồi còn ở bên Việt Nam. Gia đình người này vượt biên đến trại thì gặp lại lão Tùa Hia và chuyện lão ta làm công trong tiệm giống như một hình thức để trả tiền nợ năm xưa. " Ở đời, có những người toàn nói chuyện đạo đức không hà. Hễ mở miệng thì tiền tài như phấn thổ, nhân nghĩa tợ thiên kim... mà mình sơ suất tin lời sẽ bị họ gạt như chơi. Lão Tùa Hia này từng lừa gạt người bên quê nhà, sang được trại tị nạn vẫn tiếp tục thì rồi sau này có đi định cư nước thứ 3 nào đó, chắc chắn lão ta sẽ tái diễn cái mửng cũ. Tính người trời sinh thế nào thì từ khi trẻ cho đến lúc già, họ sẽ vẫn không thay đổi. Cọp đổi da-Người ta đổi nết. Các nạn nhân của Tùa Hia biết bị chơi màn lì mà cũng chẳng làm gì được ngoài chuyện viết đơn thưa bởi lão to xác lại đi làm ở quán hủ tiếu kiếm miếng ăn nên họ coi như thí cô hồn, mất không số tiền đặt cọc. Anh chị mừng hai em không phải là nạn nhân mới của lão Tùa Hia dù món tiền nếu có mất cũng chẳng nhiều ".

                                   (còn nữa)

4 nhận xét: