Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

PHẠM THẮNG VŨ - Con sóng dữ - KỲ 69



                                       (tiếp theo)


                                             Bia "Con song du" mới xuất bản tai California

Trái với dự đoán của nhiều người trong trại là Cao Ủy sẽ công bố tiếp kết quả thanh lọc thuyền nhân trong các tuần lễ kế tiếp. Nhưng không, họ ngưng lại làm những người như anh chị Khảm-Phượng càng thêm lo lắng. Giữa tuần, trong một buổi tối trời nóng, đi một mình đến quán cà phê của bác sĩ Luân thì tình cờ tôi gặp anh Khảm ngồi chung bàn với 3 người đàn ông khác. Tôi xà vào bàn khi anh Khảm giơ tay vẫy, anh nói với họ: " Đây là em tôi... Vũ nó làm ở phòng Dịch thuật. Vào ngồi chơi uống nước cho vui ". Rồi anh chỉ tay giới thiệu:

- Đây là cụ Hoàng, đây là ông cựu xã trưởng xã An Nhơn Tây-Gò Vấp, đây là tiến sĩ Ngô Long Tôn giáo sư của trường Đại Học Chiến Tranh-Chính Trị Đà Lạt.


Phạm Thắng Vũ

Cụ Hoàng và 2 người đàn ông nhìn tôi trong lúc anh Khảm nói và vì biết phận mình chỉ hàng con cháu trước các bậc trưởng thượng nên sau khi vội gật đầu chào họ, tôi khe khẽ kéo ghế ngồi yên cạnh bên anh, kín đáo quan sát. Ánh bóng đèn vàng treo đung đưa không xa chiếc bàn nơi chúng tôi ngồi tuy mờ nhạt nhưng đủ cho thấy sắc diện cụ Hoàng tuổi đã già trong vóc người nhỏ thó, chỉ nổi bật ở đôi mắt sáng cùng vầng trán rộng. Ngồi đối diện với cụ là ông Tiến sĩ Tôn có khuôn mặt thỏn, tạng người gầy cùng nước da đen đen. Và, ông cựu Xã trưởng thì lại mập mạp, trăng trắng nhưng người thấp như một cậu bé choai choai. Bác sĩ Luân ló mặt ra nhìn, tôi khẽ ra dấu gọi thức uống quen thuộc hàng ngày và một khoảnh khắc yên lặng qua đi, anh Khảm cùng 3 người họ lại quay trở về câu chuyện đang nói dở chừng. Tiến sĩ Tôn bắt đầu:

- Galang bây giờ mới xổ thanh lọc chứ theo các tin tức tôi nghe được trên VOA, BBC cùng báo chí người Việt hải ngoại thì bên Mã Lai Á đã xổ kết quả lâu rồi. Hình như họ chỉ khác bên này ở chỗ Cao Ủy công bố kết quả ngay sau buổi thanh lọc liền vì lá thư viết là tính cho tới ngày 16 tháng 7 năm ngoái đã thanh lọc được 26 ghe với tổng số 1600 thuyền nhân. 1600 thuyền nhân đó nhưng chỉ có 291 người được Cao Ủy công nhận là tị nạn chính trị còn tất cả đều di dân kinh tế hết. Các trại bên Phi bên Thái ra sao thì tôi chưa được biết, riêng ở Hồng Kông thì làm căng nhất, thuyền nhân mình sống bên đó rất khổ.

- Mấy trại bên các xứ đó cũng đã công bố kết quả thanh lọc lâu rồi. Chỉ có trại Galang mình là chậm trễ thôi. Không hiểu sao? Ông cựu Xã trưởng phụ họa trong cái lắc đầu.

- Chính quyền Nam Dương thì luôn luôn đi sau các trại khác trong việc đối phó với thuyền nhân Việt nếu tính từ lúc có làn sóng vượt biên trong cuối thập niên 1970... Có lẽ đây là cung cách thận trọng của họ, một quốc gia Hồi Giáo lớn nhất tại châu Á. Cụ Hoàng giọng chậm rãi, góp lời.

Những điều vừa nghe được từ các người này đã làm tôi giật mình. Cao Ủy thanh lọc 1600 hồ sơ thuyền nhân mà chỉ có 291 người đậu, kể ra lần xổ thanh lọc vừa qua ở đây thì cũng còn khá... nếu so sánh... nhưng dẫu sao còn phải xem các đợt tới thì mới biết rõ. Tiến sĩ Tôn lại tiếp:

- Bên mình chỉ mới có người xỉu phải đi cấp cứu thôi chứ bên Mã Lai Á còn bi đát hơn nữa kìa, thuyền nhân tuyệt thực và tự sát đã bắt đầu từ tháng 12 năm ngoái. Tiến sĩ Tôn đảo mắt nhìn đám chúng tôi trong bàn rồi với vẻ buồn rầu, ông nói: " Xổ thanh lọc hôm rồi quân nhân-viên chức miền Nam VNCH ở đây bị Cao Ủy đánh rớt thì ta chỉ mới thấy ở cấp binh sĩ, nhân viên chứ bên Mã Lai Á có cả cấp tá, cấp úy, trưởng chi... nữa. Chính vì vậy mới có vụ tự sát... Được biết khởi sự là vì có cái anh quân nhân nào đó tên Lâm Văn Hoàng, bản thân có lý lịch cha chết cải tạo, chị ruột vượt biên chung và bị hải tặc cưỡng hiếp chết trước mắt mà vậy anh ta còn bị Cao Ủy dán cho cái nhãn di dân kinh tế nên đã tự kết liễu bằng cách trèo lên mỏm đá cao rồi anh buông người xuống. Cái chết tức tưởi đó đã châm ngòi phản kháng của thuyền nhân trong đảo tị nạn Pulau Bidong ".

- Tôi thì cũng qua thư từ của thân nhân bên Hồng Kông gửi cho mới biết là giữa tháng 12 năm rồi thì có 7 thuyền nhân ở trại Whitehead đã tự thiêu tập thể để phản đối chuyện thanh lọc. Cái thư kể là vì không kiếm ra xăng để tẩm nên 7 người họ đã dùng quần áo, mùng mền quấn quanh thân mà đốt. Cũng nhờ vậy mà khi lửa vừa cháy thì cảnh sát coi trại đã dập tắt kịp thời nên 7 người họ chỉ bị phỏng nặng nhưng vẫn sống được. Chẳng biết rồi đây Cao Ủy bên đó sẽ giải quyết ra sao với hồ sơ của 7 người này. Ông cựu Xã trưởng thở dài sau đó chậm rãi từng đoạn: " Cũng tin tức nghe được trên radio thì bên Hồng Kông đã cưỡng bức hồi hương một nhóm 51 người về lại Việt Nam rồi... Vụ này xẩy ra cũng từ đầu năm ngoái lận... Bây giờ chính quyền tạm dừng vụ cưỡng bức bởi vì cộng đồng quốc tế lên án quá... Điều may mắn cho thuyền nhân mình là cho tới giờ này Hoa Kỳ vẫn không chấp nhận chuyện cưỡng bức hồi hương.

Hồng Kông, một nhượng địa tạm thời cai quản bởi Anh Quốc thì tôi đã nghe nói và biết là có tới mười mấy trại... nhưng có tin nói con số trại tới hơn 20 dành riêng cho thuyền nhân Việt. Cũng có trại dành cho người Tàu từ lục địa trốn sang tìm tự do. Chuyện 7 thuyền nhân tự thiêu vậy thì bên đó Cao Ủy cũng đã xổ thanh lọc rồi và chắc con số người đậu phải rất ít cùng vụ cưỡng bức hồi hương 51 người về tới Việt Nam nên khiến mới có vụ tự sát này. Tôi cảm thấy sợ khi nghĩ các viễn cảnh xấu sẽ xẩy ra tại trại Galang trong mai hậu.

- Là nhượng địa tạm thời cho nước Anh từ thời còn triều đình Mãn Thanh nhưng đến năm 1997 thì Hồng Kông sẽ phải trả lại cho bọn Tàu-Trung Cộng... Hình như bọn Tàu-Trung Cộng nó buộc tụi Anh Quốc phải giải quyết hết thuyền nhân Việt mình ở đó nên mới có vụ cưỡng bức hồi hương. Chính bà thủ tướng Thatcher là người quyết định tiến hành chiến dịch cưỡng bức hồi hương đó nhưng khi bà này đi sang Mỹ vận động với cha nội Bush đồng ý thì lão ta lại không chịu. Ông cựu Xã trưởng mỉm cười rồi tiếp: " Nhiều khi mình ghét bọn chính khách Mỹ chỉ biết quyền lợi riêng mà bán rẻ đồng minh nhưng kể ra thì cũng có lúc họ chơi được... như cái vụ chống cưỡng bức hồi hương thuyền nhân ".

Bác sĩ Luân sau khi mang thêm thức uống cho một bàn khách gần đó, ông đã lấy thêm ghế và ghé lại ngồi nơi đám chúng tôi. Ông thân mật hỏi chuyện cụ Hoàng:

- Hôm nào cụ có rảnh thì ghé lại bệnh viện gặp tôi để lấy ít dầu cá và thuốc B-Complex nha. Cụ lớn tuổi thì cần phải bồi bổ xương cốt mình và cẩn thận khi đi đứng chứ không rủi bị té thì dễ gẫy xương lắm. Rồi bác sĩ Luân cười cười và đột nhiên hỏi thêm: " Mà này! Cụ đoán tình hình thuyền nhân mình ở trại Galang trong năm mới nầy ra sao? Cá nhân tôi thì muốn biết thôi chứ bản thân mình thì xong xuôi rồi, còn thanh lọc thanh liếc gì nữa ".

Như đã kể ở các phần trước, bác sĩ Luân là một trong số những người tị nạn đến trước ngày Cao Ủy tuyên bố đóng cửa trại và vì cần phải uống thuốc trị dứt bệnh lao nên phải kẹt lại nhưng cũng có tin nói là vì Cao Ủy cần ông giúp việc ở 2 nhà thương tại Galang nên vụ đi định cư bị chậm trễ. Được cái là bác sĩ Luân cho là có sống ở đâu cũng phải làm cái việc ông đã được thụ học và ở nán lại trại thì giúp trực tiếp cho người Việt nên lúc nào ông đều vui vẻ, hòa nhã không coi chuyện đi nước thứ 3 chậm trễ là một thiệt thòi. Còn cụ Hoàng, trong trại thì nổi tiếng là người biết xem tử vi cùng đoán vận mạng. Nghe câu hỏi, cụ liền trả lời:

- Tôi rất cám ơn ông Luân vì đã cho dầu cá còn thêm thuốc bổ xương nữa... Thực sự nếu ông không nói ra thì chắc tôi cũng chẳng biết mà đề phòng xương cốt mình. Còn chuyện ông hỏi thì... Nói đến đó cụ Hoàng ngập ngừng trong chốc lát và nhìn cả đám người chúng tôi như có vẻ cụ không muốn nói hoặc muốn nói ra điều định nói nhưng lại e ngại cái gì đó. Rồi, như nể mặt bác sĩ Luân nên cụ sửa thế ngồi cho ngay ngắn, hắng giọng lấy hơi và chậm rãi: " Nghe mấy ông nói tình hình thuyền nhân ở các trại khác thì thấy ở đây mình còn may mắn hơn họ rất nhiều tuy cũng phải bị Cao Ủy thanh lọc. Đêm giao thừa hôm đó, tôi lắng nghe xem con vật gì kêu trước tiên trong cái khoảnh khắc năm cũ bước sang năm mới thì rồi rõ ràng là tiếng gà. Tiếng gà gáy lảnh lót không xa nhà tôi lắm nên đã làm tôi ngạc nhiên. Ở trại thì mấy ông biết lấy đâu ra gà mà nuôi, thế mới lạ... Tôi thắc mắc nên khi đến sáng thức dậy nhân đi sang hàng xóm chúc Tết để tiện dò hỏi luôn thì mới biết con gà gáy hồi khuya là một con gà rừng mà một gia đình mới bắt được từ mấy ngày trước. Con gà vướng bẫy bị chủ gia cột chân nơi cây trụ đỡ căn gác góc nhà và gia đình đó cũng chưa biết sẽ làm gì. Để nuôi chơi cho vui hay sẽ cho nó vào nồi? Nhìn nó trông giông giống loại gà tre mà dân miệt vườn bên quê nhà thường nuôi để làm gà đá độ... chỉ khác ở bộ lông dài và màu sặc sỡ hơn. Chúc Tết xong, về nhà rồi tôi vẫn lo lo trong trí vì gà kêu trong đêm giao thừa thì thường lao đao, lận đận lắm.

Chúng tôi im lặng khẽ nhìn nhau sau câu nói của cụ Hoàng, anh Khảm đầu gục gặc, rít từng hơi thuốc còn Tiến sĩ Tôn thì cầm ly cà phê và gõ nhè nhẹ nó thành tiếng lốc cốc trên mặt bàn. Cá nhân tôi thì thấy lạ khi nghe được chuyện kể, chợt ông cựu Xã trưởng xen vào: " Dù cụ không nói vụ gà kêu này thì cứ lấy lý mà suy sớm hay muộn gì trại Galang cũng sẽ phải chịu cảnh đã xẩy ra ở bên Hồng Kông, Mã Lai Á. Rồi đến lúc đó thì biết đâu trong trại mình sẽ có người phải chết... Chết vì uất ức? Còn nếu có chuyện tuyệt thực hay bị cưỡng bức hồi hương thì biết đâu người chết lại do bàn tay cảnh sát địa phương gây ra... ". Ngừng một chút nhìn khắp lượt chúng tôi, ông tiếp: " Đến cái giai đoạn đó thì các trại tị nạn phải có bao nhiêu người bỏ mạng mới được Cao Ủy giải quyết chuyện định cư ở nước thứ 3. Mấy ông có nhớ là ở buổi đầu của làn sóng vượt biên, nhiều chiếc ghe đã bị hải quân Mã Lai Á, Thái Lan... kéo ra biển hoặc bị xả súng máy bắn chìm ghe làm chết thảm cả thuyền thì thế giới mới động lòng ".

- Chuyện ông nói ra nghe thê lương thật. Cũng mong là nó đừng xẩy đến... tội nghiệp cho gia đình nào có người tự sát. Cụ Hoàng nói và gục gặc cái đầu rồi chậm rãi từng tiếng: " Tôi nói thêm điều này để mấy ông bớt lo... Tin hay không thì tùy... Qua ngày hôm sau thì tôi nghe tin con gà đó sổng dây cột và bay biến vào rừng... Lại mừng vì nhớ lúc vừa nghe tiếng gà gáy tôi ra ngoài nhìn lên trời đêm thấy mây u ám lắm rồi sau có việc phải ra sân lần nữa thì lạ thay, bầu trời lúc đó lại trong trẻo không một gợn mây. Trời đêm giao thừa u ám rồi sau lại quang sáng cùng con gà thoát thân được là điềm tốt, tôi nghĩ chuyện thuyền nhân mình sẽ tiền hung, hậu cát... mấy ông à ".

Lời cụ Hoàng đoán ít ra cũng gây cho đám chúng tôi một chút hy vọng dù ai nấy chưa biết số phận mình ra sao trong cuộc thanh lọc của Cao Ủy ngoại trừ một mình bác sĩ Luân. Tuy vậy mọi người vẫn ngồi yên không nói như đang theo đuổi suy nghĩ riêng của bản thân mình, thấy thế, bác sĩ Luân vồn vã:

- Thôi bỏ mấy chuyện tuyệt thực, cưỡng bức hồi hương hay tự sát gì gì đó đi... Nghe đồn cụ biết rành các khoa siêu hình, lý số thì có chuyện gì hay hay, là lạ xin kể ra đây để tụi tôi nghe cho biết với.

- Lý số tôi biết cũng làng nhàng thôi, xin đừng để ý đến lời người ta đồn còn chuyện gì ông bác sĩ muốn nghe thì nếu tôi biết sẽ sẵn sàng kể liền... cụ Hoàng ngập ngừng hỏi.

- Tôi cũng chẳng biết hỏi cụ việc gì trong các chuyện huyền bí... Bác sĩ Luân im lặng trong chốc lát như đang suy nghĩ điều muốn hỏi rồi lại mỉm cười và tiếp: " Tôi nghe kể thời còn chế độ cũ thì mấy ông lớn cũng tin chuyện siêu hình, bói toán và tử vi lắm phải không? Cụ từng sống ở Sài Gòn lâu năm thì có lần nào tiếp xúc với mấy ông lớn về các vụ đó không... Tỉ như Tổng thống Thiệu hay tổng trưởng, ông tướng... nào đó đã từng mời các ông thầy Huỳnh Liên, thầy Minh Nguyệt hay thầy Khánh Sơn vào xem số, bấm độn ".

- Ông Thiệu thì làm sao mà tôi có diễm phúc được gặp. Cụ Hoàng mỉm cười rồi từ tốn tiếp: " Lý do tôi không có cái tài bói toán, đoán mệnh, tiên tri hay xem được phong thủy như mấy ông thầy nổi tiếng ở Sài Gòn. Tôi chỉ biết coi chút chút tử vi và thỉnh thoảng chỉ xem cho người thân, bè bạn thôi. Xem để chiêm nghiệm thực học của mình chứ không nhằm lợi lộc đổi chác gì. Nếu tôi thời đó mà treo bảng hành nghề thì chắc cũng có khách lai rai đấy... Còn với các ông thầy đó, giữa cá nhân chúng tôi với nhau đâu có lạ gì. Ở Sài Gòn thời... ".


                                      (còn nữa)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét