Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn SÔNG NHƯ LÀ CHẾT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SÔNG NHƯ LÀ CHẾT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 31

            
                      Chương 31



Càng nói về các quả trúng mánh mắt mợ càng sáng rỡ, mặt mũi tưng bừng  khác nào nhà thơ đọc thơ trước đám đông, lãnh đạo đọc đáp từ trong lễ nhậm chức.Gã nhìn mợ lom lom rồi bất chợt quát lên :
«  Đây mới thật là em… »
Mợ tròn mắt :
«  Anh nói cái gì thế ? ».
«  Thì cái lúc em kể chuyện làm ăn mới đích thực là em.. »
Mợ cười rinh rích :
«  Cái anh này… »
Rồi mợ buông dao ăn xuống, đặt một chân lên lòng gã ngoay ngoáy. Gã tủm tỉm :
«  Chưa đã kia à ? »
«  Nhằm nhò gì…cứ nhìn cái bản mặt anh em lại nóng ran cả người.. »
«  Í trời …hóa ra mặt anh  là cái mặt đ…à ? »
Mợ cười rú , chân mợ lại ngoáy ngoáy.
«  Anh ơi…em bắt đền anh đấy… »
«  Đền cái gì ? »
«  Em ướt hết rồi… »
Gã trơ trẽn :
«  Vào nhà lấy khăn anh lau cho ! »
Mợ vênh mặt :
«  Không cho anh dùng khăn… »
Gã trợn mắt :
«  Í trời…vậy dùng gì ? »
Mợ cười rinh rích :
«  Dùng lưỡi cơ ! »
Lậy Chúa thánh thần …tình yêu lên cao vút đây. Nhưng ý  mợ là ý Chúa , sao dám không nghe lời ? Gã lễ mễ bưng mợ vào giường rồi gác cặp giò của mợ lên vai làm theo ý mợ. Ối trời, mợ oằn oại như con rắn bị phang một gậy  vào giữa lưng. Mợ hổn hển :
«  Anh ơi…em chết…em chết mất… »
Nói vậy cả tiếng đồng hồ sau mợ vẫn chưa chết chỉ lăn ra thở hồng hộc, mắt trợn trừng.Gã la hoảng :
«  Em có làm sao không ? »
Mợ ngáp ngáp mấy cái rồi  mới thều thào :
«  Em không sao…em hạnh phúc lắm … »
Gã thở hẳt ra nhẹ cả người. Có lần gã cũng đưa một mợ lên đỉnh vu sơn thế này, chẳng may mợ í lại đau tim , mợ cũng kêu lên : "Em chết…em chết mất.." rồi lăn ra bất tỉnh, hai tay bắt chuồn chuồn.
Gã hoảng hồn vội mặc lại quần áo cho mợ rồi gọi xe cấp cứu. Lần đó gã thoát, nhưng cạch đến già không xớ rớ tới mợ nào có bệnh tim mạch nữa.Mợ Giám đốc công ty này cũng ngáp ngáp thế nhưng may tỉnh lại, cười nhoẻn :
«  Em nói thật đấy…gặp anh em hạnh phúc lắm…em may mắn thật đấy… »
Rồi mợ ngồi dậy uể oải :
«  Chán quá…giờ em phải về cơ quan họp Hội đồng quản trị… »
«  Họp vui chứ sao chán ? »
Mợ trề môi :
«  Toàn những thằng mặc váy bám theo em vòi  tiền. Có thằng nào đáng mặt đàn ông. Cái nước mình đểu thế, động vào đâu cũng phải lót tay. Tiền đâu là  đầu tiên . »
Gã cười cùng cục  :
«  Thì kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa phải thế chứ sao ? "
Mợ trề môi :
" Định hướng xã hội chủ nghĩa là cái chó gì. Ngay đến Bộ trưởng Bộ kế hoạch đầu tư cũng phải than cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà tìm”.
Ấy chết mợ đang trần truồng vậy mà nói chuyện chính trị . Gã cười cùng cục   :
" Em đang tô hô thế mà nói chuyện "định hướng xã hội chủ nghĩa" ô uế cả lý thuyết kinh tế vĩ mô…"
Mợ cười rinh rích, ưỡn lên cao giọng:
" Đến ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng phải thừa nhận hết thế kỷ này đã có chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam hay chưa”
Ôi Giê-xu-ma lậy Chúa tôi, trong đời gã chưa bao giờ thấy em gái nào  phô ra nguyên cái hạ tầng kiến trúc như mợ lúc này mà lại luận bàn  về thượng tầng kiến trúc xã hội.
Gã cười  hô hố :
" Thôi em ơi, em khép chân lại đi không bao nhiêu lý lẽ của em chui hết cả vào cái hố sâu tư tưởng đó.."
Mợ phát cái vào người gã kêu rõ to :
" Khéo khỉ cái nhà anh này…"
Thế đây, nhân vật trung tâm của thời đại cứ thay đổi xoành xoạch. Một thời là chị nông dân trên cánh đồng Đại Phong, rồi đến anh công nhân cơ khí Duyên Hải, rồi đến anh bộ đội trong cờ Ba Nhất và bây giờ , thời kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là ai nhỉ ?
Gã suy nghĩ đến nóng cả đầu . Ai nhỉ ? Ai là nhân vật trung tâm thời đại ngày nay chỉ ?
Tất nhiên không phải là các quan chức cộng sản đang ăn của dân không chừa một thứ gì, không phải các em chân dài trong giới showbitzs cát-sê một tối bằng lương cả năm của người lao động, cũng không phải các anh hùng "núp" trong lùm cây rình người vi phạm  giao thông nhảy xổ ra thu tiền "mãi lộ", cũng không phải các em "cứu nhà cứu nước" bằng lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc mang về cho Tổ Quốc thân yêu  mỗi năm cả vài chục  tỷ đôla, cũng không phải các quan tòa án xử theo phong bì và "dự kiến án" của cấp trên bất chấp dân chửi chúng mày ngồi kê đít lên luật pháp ...
Vậy là ai nhỉ, ai xứng đáng là nhân vật thời đại kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa nhỉ ?
Gã nhìn mợ trần như nhộng trong tư thế nằm nghiêng, chân co chân ruỗi, bất chợt reo lên…Eureka…thấy rồi …thấy nhân vật trung tâm thời đại hiện nay rồi, đó là doanh nhân giống như mợ Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn môi giới bất động sản này chứ ai ?
 Nhìn nhân vật trung tâm thời đại đang khỏa thân nằm ưỡn gã bỗng cười sằng sặc.
" Anh cười cái gì thế ? Cười em  hả ?"
Gã vẫn không nín được cười cứ ha ha …he he…mãi làm mợ phải gắt :
"Có im đi không ? Sao cứ cười mãi thế ?"
" Tại anh mới phát hiện ra một chân lý vĩ đại của thời đại…"
Mợ co cả hai chân, ngồi thẳng lên, há hốc miệng :
" Chân lý gì ?"
Gã dàn từng tiếng "
" Nhân vật trung tâm thời đại hiện nay là …doanh nhân, giống như em vậy…"
Mợ thở hắt ra :
" Tưởng gì ? Chuyện xưa như trái đất. Ai chẳng biết doanh nhân ngày nay là tư sản đỏ một thời đảng muốn xóa sổ."
"Nhà em, có cửa hàng ở cửa chợ Đòng Xuân hồi năm 54 có bị đi cải tạo không ?"
Mợ lắc đầu :
" Hồi đó em chưa đẻ nên có biết gì đâu. Chỉ nghe mẹ em kể cán bộ cải tạo kéo vào nhà đúng như cụ Nguyễn Du tả trong Kiều " đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi", toàn bọn nhà quê răng đen mã tấu. Hàng họ của mẹ em nó tịch thu hết, vàng để trong két sắt nó cướp luôn , may nó bảo gia đình em không bóc lột công nhân, không mở nhà máy nên không liệt vào tư bản tư doanh, chỉ bị tịch thu hai tầng nhà và bố em phải đi lao động ở công trường Bắc Hưng Hải…"
" Lao động cải tạo thế mà không chừa được cái máu buôn bán ?"
Mợ cười  rinh rích :
" Các cụ dậy "phi thương bất phú" mà, thời tem phiếu mẹ em đã buôn bán đủ thứ rồi, nào đường, sữa, rượu Cinzano, giải khát Ovomaltine, phó  mát Con bò cười ..buôn tuốt. Bởi thế thiên hạ cứ cơm độn sắn. nhà em cứ gạo tám thơm diễn dài dài…"
" Hồi đó mẹ em có phải phong bì cho mấy thằng quản lý thị trường không ?"
" Có chớ sao không ? Nhưng hồi đó không gọi phong bì, gọi là lót tay. Rải tiền suốt từ thằng Trưởng phòng thương nghiệp tới thằng gác chợ . Sát nhà  em có thằng Phở Thơ  không chịu cống nạp gì thế là nó khám nhà, lục soát suốt  cả buổi sáng tìm ra được một gói mì chính nặng một cân,,"
" Khám xét gì  tìm đươc có mỗi gói mì chính…"
" í trời …một cân mì chính hồi đó to lắm anh…bìa thực phẩm mỗi ô mì chính có 5 gam thôi anh ơi. Mẹ em kể gửi em đi nhà trẻ chỉ ăn bột với mì chính ấy thế mà cũng bị ăn bớt đó anh.."

                     (còn tiếp)

7-9-2015







Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 30


                                           Chương 30



Nàng Dạ Hương, Giám đốc công ty địa ốc đánh một giấc đến trưa. Hai lần gã vào phòng xem dậy chưa cả hai lần  mợ vẫn ôm gối nằm  nghiêng chân co chân ruỗi, váy ngủ tốc lên tận bẹn. Ôi trời ôi, kỹ thuật spa tân kỳ quả đã làm cho hình khối, đường nét trên người mợ uốn lượn những vồng sóng trắng ngần. Gã tần ngần đi chẳng được ở không xong, con bé người làm đã gọi ơi ới.Gã chạy vội ra vườn, nó  ôm chầm lấy gã rối rít :
" Rắn…ông ơi rắn…"
Một con rắn mang bành to cỡ cổ tay đang khoanh tròn , ngỏng đầu lên lưỡi thè ra gớm ghiếc. Gã vừa với được cây gậy nó đã loằn ngoằn bò đi. Con bé người làm vẫn ôm chặt lấy gã run bần bật, hai qủa dừa cứ cà vào người  gã nóng ran . Nhìn mặt gã bừng bừng nó ôm càng chặt.  Gái một con có khác cứ hừng hực hừng hực. Không được, rây vào  là chết, từ người làm nó  nhảy lên giường làm bà chủ. Gã đẩy ra miệng lắp bắp :
" Sợ cái gì ? Nó bò đi rồi…"
Cô gái nguây nguẩy :
" Loại rắn  hổ hành này mổ cái chết liền ông có đền em được không ?"
Gã bật cười :
" Thì nó đã mổ đâu, người đâu mà nhát …"
Nó dẩu mỏ :
" Chứ lại không à ? Ông cũng sợ run cầm cập chớ bộ ?"
" Sao biết run cầm cập ?"
Đứa con gái cười  nhoẻn :
" Thì em ôm ông em biết chớ…"
"Chuyện gì ? Chuyện gì ?"
Gã quay phắt lại, ối trời, mợ đã đứng lù lù trước mặt. Người đàn bà này ghê thật, gằn giọng tức tối như vợ đánh ghen.Gã vội  vã :
" Cô này đang dọn cỏ thì có con rắn hổ mang bò tới,,,"
Mợ cười nhạt :
" Hổ mang thật không hay là con …rắn giun…"
Nhìn con bé người làm quần áo xộc xệch mợ đai giọng :
" Cô này nữa,chẳng biết có rắn rết thật không , sao cứ ôm lấy ông chủ , không biết xấu hổ …"
Con bé người làm gân cổ cãi :
" Sao không thật.Không có rắn tự dưng ôm lấy ông sao ?"
" Có rắn thì phải lấy gậy mà đập chứ, sao  ôm  người ta…"
" Tôi sợ nên tôi ôm đấy.Tôi chả việc gì phải xấu hổ ? Ông ấy có phải chồng bà đâu mà bà  xài xể tôi ?"
" A…con này láo nhỉ ? Người làm mà láo nhỉ ?"
"Tôi láo đấy…tôi láo đấy..làm gì tôi nào "
Gã lúng ta lúng túng đứng giữa hai người đàn bà rõ ràng đang nổi máu ghen. Sao bỗng dưng rơi vào hoàn cảnh trớ trêu thế nhỉ ? Gã phải lôi con bé người làm ra xa khỏi mợ sợ hai người xông vào nhau.. Nó nguýt cái rồi nguây nguẩy bỏ đi.
" Anh đuổi con này đi…em thuê cho anh con khác …"
Mợ hầm hầm, hai tay chống nạnh làm gã phải dỗ dành :
" Thôi em…chấp gì con bé người làm.."
Nói rồi gã ôm lấy mợ dìu vào nhà trong, vừa đi vừa làm gì đó khiến mợ cười  rinh rích quên cả ghen con bé người làm.
Vừa ngồi vào bàn ăn trưa, mợ đã giơ lên con dao ăn sắn bít tết dọa :
" Anh vớ vỉn với con bé người làm, em thiến .."
Gã cười cười :
" Em tính độc quyền anh à ?"
Mợ tống một miếng bí tết vào miệng, trợn mắt :
" Tinh toán gì nữa ? Anh đã ngủ với em thì em phải độc quyền chứ sao  ?"
Gã cười cười :
" Ghê nhỉ ? Em tính làm vợ anh à ?"
Mợ lắc quày quạy :
" Vợ chồng làm gì, ly hôn rách việc.Cứ nhân tình nhân ngãi đủ rồi. Hàng tuần rảnh việc là em phi lên đây với anh…"
"Vậy anh  là…trai bao của em à ?"
" Cái anh này rắc rối…sao cứ phải nói trắng ra thế. Em cũng có tình cảm với anh chứ. Ăn uống, bia bọt, tiêu vặt…em lo hết . Nếu rảnh em đưa anh đi du lịch nước  ngoài, được chưa ?"
Gã bật cười :
" Vậy em coi anh là một  dự án em đầu tư  ?"
" Cái anh này…cứ thích nói chẻ hoe ra thế . Em cũng yêu anh chớ bộ…"
Gã tròn mắt "
" Em yêu anh ?"
" Không yêu mà lại ngủ với anh như con điên ?"
Gã thành thực :
" Anh ngủ với nhiều cô rồi mà chẳng yêu ai …"
Mợ cười rinh rích :
" Em thích cái tính thật thà của anh. Giờ anh chưa yêu, em sẽ làm cho anh phải  yêu…"
" Tự tin quá nhỉ ? Nhưng anh hỏi thật thời nay vẫn còn tình yêu sao ?"
Mợ ngạc nhiên :
" Còn chớ…thời nào mà chẳng có tình yêu ?"
Gã lắc đầu :
" Anh sợ thời nay nó chết rồi. Nó chết vì không còn thức ăn cho nó sống nữa ."
"Thức ăn gì vậy ?"
" Cái đẹp…cái đẹp đã chết kéo theo tình yêu. Ngày nay nó chỉ còn là một tương quan hai bên cùng có lợi …OK…ta yêu nhau…"
Mợ nhìn sâu vào mắt gã :
" Anh bệnh rồi, phải bệnh nặng lắm mới quan niệm tình yêu như thế…"
Gã kêu lên :
" Anh bệnh hồi nào ? Bệnh gì ?"
" Trong con người anh có một mâu thuẫn lớn. Làm tình thì rất mạnh mẽ yêu đương thì bất lực. Nôm na là trái cật khỏe mạnh , con tim lại yếu đuối…"
Gã nhìn mợ mắt tròn xoe. Hóa ra mợ cũng sâu sắc đấy chứ. Chẳng bù cho lúc nãy chảnh chọe với con người làm nom chẳng khác gì mụ bán cá ngoài chợ. Gã buột miệng :
" Ra em cũng khá nhỉ ? Anh cứ tưởng doanh nhân chỉ biết mánh mung và đếm tiếm.."
Mợ chợt đổi thái độ :
" A cái đó lại khác ạ…"
Mợ kể với gã mợ là con gái origine Hànội, gốc Hà Nội chứ không phải dân Khu "chớ", dân Năm Eo, dân Lika Four tháng 10 năm 54 tràn vào HàNội. Mợ thuộc bang Đồng Xuân bố mẹ có cửa hàng ngay cửa chợ chuyên bán hàng trang kim. Gã thầm nghĩ thảo nào lúc nãy cãi nhau với  con người làm đanh đá thế.
Mợ kể tiếp, năm 95 cám cảnh bố mẹ ly thân mợ bỏ dở đại học Ngân hàng vào Sàigòn tự thân lập nghiệp. Mợ thuê phòng trọ  ở quận Gò Vấp lúc đó đất còn mênh mông hoang vắng. Mợ nói :
" Cứ mỗi sáng, mở của ra sân, hít thở  khí trời, em ngửi thấy một mùi rất lạ. Anh biết mùi gì không ?"
" Mùi phở hay mùi mì hoành thánh ?"
" Không phải …"
" Vậy mùi gì ?"
Mợ đáp gọn thon lỏn :
" Mùi…tiền …"
Gã kêu lên :
" Mùi tiền ?"
" Phải rôi…mùi tiền …"
Mợ giải thích rằng Gò vấp không xa trung tâm Saigòn là mấy,  đất làng hoa rẻ rề. 3 cây là mua được một lô cả ngàn mét vuông mà chỉ vài năm nữa dân Bắc kéo vào , lục tỉnh kéo lên là giá đất lên trời. Mợ nhìn ra khả năng đó nên lúc nào đi qua đó mợ cũng ngửi thấy …mùi tiền.
" Em quay ra Hànội nói chuyện với bố mẹ mà không ai tin em cả. Em khẩn khoản  xin tiền làm vốn cũng không được. Thế rồi một đêm bố lẻn đi với gái, mẹ hầu đồng cả đêm trên đền, em phá két ăn cắp 20 lượng trốn vào Sàigòn mở đầu sự nghiệp kinh doanh bất động sản. Lúc đầu bố mẹ giận lắm, nhưng thương con gái không trinh báo công an."
Gã khen :
" Lúc đó em mới ngoài 20 , thân gái thân cô thế cô sống giữa Sàigòn em không sợ à ?"
" Sợ chứ..nhưng trót cưỡi  lên lưng cọp rồi, phải liều ? Cũng may em gặp lão chồng em sau này, chủ tiệm sửa xe máy. Anh ấy tận tình đưa em chạy chỗ này chỗ kia xem đất, tìm người bán, chạy thủ tục giấy tờ hết lô này đến lô khác."
" Và em phất lên ?"
" Đúng là cái mũi em rất thính, ngửi  thấy mùi tiền ngay từ thời đất chưa lên giá. Chỉ ba năm sau em phất to nói theo kiểu ông chồng là trúng lớn…"

                       (còn nữa)

2-9-2015













Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 29


            Chương 29



Hẻm ruột gà khu Lăng Cha Cả đây rồi. Mới hơn nửa năm đã khác hẳn, Cửa nhà đóng im ỉm. Người thưa thớt . Lác đác vài cái bàn nhựa kê ra vỉa hè hai ba ông già ngồi uống  trà mặt sầu não, u uất. Chiến dịch đưa dân đi kinh tế mới đang bầy ra khắp thành phố . Gã lần mò tới căn nhà bữa trước rụt rè gõ cửa. Một  cái đầu bù xù thò ra nhìn gã :
" Ông hỏi ai ?"
" Tôi muốn gặp hai mẹ con ở đây …"
Nhìn thấy con búp bê và ký lạp xường trong tay gã, người đàn ông gật đầu  :
" Mời ông vào nhà.."
Căn nhà trống rỗng . Giường và tủ biến mất thay thế là một cái bàn nhựa nhỏ kê góc phòng. Thấy gã cứ tò mò nhìn quanh, người đàn ông lên tiếng :
"Nhà này bán cho tôi rồi…"
Gã sửng sốt :
" Mới bán à ?"
" Được ba tháng rồi. Bán dần hết đồ đạc rồi đến bán nhà…"
Gã vội vã :
" Vậy hai mẹ con cô gái dọn đi đâu rồi ?"
Chủ nhà hết nhìn mặt gã lại nhìn con búp bê rồi mới buông giọng :
" Vượt biên rồi .."
Gã như bị táng vào mặt, rụng rời:
" Vượt biên ? Hóa ra cô ta bán nhà để lấy tiền vượt biên ?"
Chủ nhà gật đầu :
" Người lớn 3 cây, con nít cây rưỡi…nộp đủ cho chủ đầu chủ đuôi rồi đi xe lam tới Bãi Đá Vũng Tàu lên thuyền…"
Gã cau mặt :
" Tôi nghe nói tàu vượt biên mỏng manh như cái vỏ trứng mà chứa mấy chục người ? Vậy mà cũng đi ?"
" Chớ sao ? Mười phần thì chín phần chết một phần sống. Chưa biết đi đâu, cứ ra khơi đã. Nào công an bắt tại bãi, nào cảnh sát bắt trên biển, nào hải tặc , nào hư máy, nào hết dầu, nào gió bão…bao nhiêu hiểm nguy mà vẫn cứ đi , vậy mới gọi là hải đạo kinh hoàng.."
Gã kêu lên :
" Trời ơi..sao cô ấy đưa con vào chỗ chết vậy ? Sao cứ phải đi, không đi không sống được sao ?"
Chủ nhà cười gằn :
" Ở cái xã hội này đến cái cột điện có chân nó cũng đi…"
Gã lo lắng :
" Vậy ông có tin gì của cô ấy không ? Đã tới Mỹ chưa ?"
Chủ nhà nhìn chằm chằm vào gã rồi buông thõng :
" Chết rồi…"
Gã nghe như có tiếng nổ bên tai, rụng rời :
" Chết rồi ?"
" Nghe nói gặp hải tặc bị cướp, hiếp rồi dìm tàu xuống biển phi tang tích..Cả trăm con người sống sót được hai thằng thanh niên…"
Gã chế lặng hồi lâu rồi xin ba nén nhang thắp cho hai mẹ con quá cố. Gã thẫn thờ nhớ lại cái đêm hôm ấy. " Anh ơi… anh là bộ đội cụ Hồ , đúng không ?... Anh đến với em với tình cảm vậy là em hạnh phúc lắm rồi..  Anh đi…mạnh khỏe  nha…chắc  mình không còn gặp lại.. »
Vậy từ lúc đó cô gái đã dự định bán nhà vượt biên  ? Dù chỉ một phần ngàn tia hy vọng cô vẫn đi, để rồi táng mạng đáy biển trong một bi kịch lịch sử vĩ đại sau tháng 4 năm 1975 , 50 đứa con bà Âu Cơ xuống biển nhưng không giống như cuộc ly hôn đầu tiên trong lịch sử dân tộc, họ chạy trốn những tai ương đang dồn đuổi tới bước đường cùng ngay trên quê hương họ.
Để lại túi quà cho chủ nhà , gã thất thểu ra khỏi con hẻm ruột  gà và lang thang gõ gót vỉa hè,  ngơ ngác ngẩn ngơ như người rừng về  thành  phố. Gã không thuộc về cái gia đình chất ngất cả đồ đạc, giường chiếu quần áo, nồi niêu , bát đĩa,xoong chảo lên chiếc xe bò đang được đẩy ra ngoài thành phố cùng lũ con lít nhít, nhếch nhác . Chắc chắn họ đang đi xây dựng kinh tế mới . Ấnh mắt bi thương và sầu muộn của người vợ đâm nhói vào lòng gã. Nom họ như những kẻ tội đồ đi về miền địa ngục. Gã cũng không thuộc về những người gầy còm, mặt mũi vêu vao vì thiếu ăn, thiếu ngủ nằm ngồi la liệt dưới gầm cầu. Hẳn là không sống nổi ở khu kinh  tế mới họ đã trốn về. Gã cũng không thuộc về hai anh bộ đội đang ghếch chân lên xe đạp trò chuyện oang oang ngay giữa đường . Gã cũng không thuộc về một thằng người mặt mũi phì nộn ngồi xe hơi biển xanh đang bóp còi inh ỏi xua đuổi những người đi bộ lếch thếch trên phố. Không, gã chẳng thuộc về loại người nào. Gã như con chó hoang bỏ rừng vào thành phố. Không quá khứ, không hiện tại cũng chẳng có tương lai. Gã như ngôi nhà hoang bốn bề gió thổi. Hốt nhiên gã nhớ lại bài thơ làm khi còn ở ngoài Hànội :
        " Về đâu đêm nay khi không còn em ?
Ngọn đèn đỏ chắn đường và tôi đôi mắt đỏ
- con chó hoang sục sạo nấc trong đêm."
Vẻ mặt cô gái đêm hôm đó vừa rạng rỡ vừa âu lo cháy rát trong gã. Em đã nằm sâu chôn chặt dưới đáy đại dương. Thật không ngờ con tim ngủ yên bao năm nay gã trao cho một cô gái điếm. Thì đã sao ? Cô lương thiện, chân thật gấp mấy lần những kẻ bất lương, dối trá  nhan nhản xung quanh gã. Cô đã dũng cảm vựợt  qua những bất hạnh chế độ mới đổ xuống đầu, cầm bằng thà đi vào cõi chết còn hơn là chung sống với nó. Mẹ con cô tuy bỏ xác dưới biển sâu. Nhưng cuộc bỏ phiếu bằng đôi chân đó đáng khâm phục biết bao. Hàng trăm ngàn người như cô đã lặng lẽ chấp nhận cái chết còn hơn sống nhục . Họ đã nằm sâu dưới đáy biển mà không nói gì. Phải chẳng rồi đây lịch sử sẽ lên tiếng đọc điếu văn cho những oan hồn tức tưởi đó.
Trở về đơn vị, gã lầm lì, mặt mũi rầu rĩ khiến thằng tiểu đội trưởng phải kêu lên :
" Mày sao thế ? Cứ như thằng mất sổ gạo vậy ?"
Gã làu bàu :
" Chẳng sao cả…có sổ gạo đéo đâu mà mất ?"
Thằng tiểu đội trưởng gật gật :
" Thôi được, mày sao kệ mày, sáng mai nghỉ trực, sửa soạn ra Bắc với tao !"
Gã tròn mắt :
" Có chuyện gì thế  ?"
Thằng tiểu đội cười cười :
" Đi làm chính sách hậu phương quân đội…"
Gã tròn mắt :
" Mày nói gì lạ thế ? Cái đó tụi quân lực lo chớ ?"
Thằng tiểu đội trưởng gật gật :
" Vẫn biết thế…nhưng đây là chuyện tình nghĩa…"
" Tình nghĩa ? Tình nghĩa là cái chó gì. Chuyện gì nói thẳng ra…"
  Thằng tiểu đội trưởng chậm  rãi :
«  Đi về quê thăm gia đình và trả balô cho thằng có bố ngủ với con dâu đò… »
Trời, gã nghĩ lại cái chết của thằng đó ngồi dựa gốc cây với lỗ đạn trên trán và buổi hạ huyệt thằng quân lực đòi đọc khai trừ đảng rồi mới cho chôn.Không hiểu tại sao cái lúc đó gã lại nổi giận, gầm lên như con thú :
" Câm ngay…câm ngay…mang cái quyết định khốn nạn của mày về họp chi bộ mà đọc…lúc này tao cấm mày không được đọc…Mày đọc thêm một chữ tao giết mày "
Gã nhớ lại gương mặt tái mét của thằng quân lực vừa đi giật lùi vừa dọa nạt :
«  Rồi chúng mày biết tay tao… »
Tất cả những chuyện đó tưởng đã đào sâu chôn chặt vào quá khứ. Ngờ đâu nay lại sinh chuyện về thăm và mang trả balô cho thằng có bố ngủ với vợ của nó.Gã chợt nổi cáu với thằng tiểu đội trưởng :
«  Mày đi đi…tao không đi đâu … »
Thằng tiểu đội ngạc nhiên :
«  Sao vậy ? Có dịp ra Bắc chơi sao lại từ chối ? »
Gã nói như quát :
«  Tao đéo muốn nhìn mặt lão già với đứa con dâu của lão.. »
Thằng tiểu  đội nghiêm mặt :
«  Nhưng đây là công tác, mày dám từ chối sao ? Mà đó là chuyện gia đình nhà nó, việc gì tới mày mà nổi cáu ? »
Gã nói như quát :
«Vô đạo dức, đảo lộn luân thường đạo lý, bố chồng ngủ với con dâu mà mày không tởm à ? Cứ thế này riết rồi mai kia ngửi cứt không còn biết thối ! »
                          (còn nữa)

27-8-2015












Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 28


                Chương 28



Quá nửa đêm, gã bế bé gái đã ngủ say đặt lên giường. Gã ngồi dưới đất uống rượu với cô gái . Nói chuyện gì nhỉ ? Chẳng có gì để nói. Hai ngưởi hai thế giới khác nhau. Số phận đã ghép họ lại chốc lát . Cô vợ lính ông Thiệu và  anh bộ đội cụ Hồ.
" Em thấy anh không giống những người cách mạng . Không giống  lính Việt cộng …"
"Vậy lính Việt cộng ra sao ?"
" Em không biết, họ ẩn nấp trong rừng, thỉnh thoáng bắn đạn cối vào xóm chết cả đàn bà con nít."
Gã lắc đầu :
" Anh không phải những người đó. Anh làm đường, làm cầu, chẳng bắn ai cả…"
Cô gái ôm lấy gã :
" Bởi vậy em mới…thích anh..:
Bỗng dưng gã tự hỏi liệu có thể thay thế anh lính cộng hòa đã chết làm chồng cô gái này và làm cha đứa bé  kia được chăng ?
" Ngày trước khi chồng chưa chết em  sống sao ?"
" Lương ảnh với phụ cấp cho vợ con lính dư sống, em khỏi phải chạy chợ kiếm tiền…"
Gã nghĩ đến lương gã hồi chưa đi bộ đội làm kỹ sư cầu đường ở Hànội tháng chỉ 90 đồng đủ nhét miệng mình gã. Vậy vẫn còn khá hơn mấy anh bộ đội về giải phóng thủ đô năm hồi 1954. Thời đó các tiểu thư Hànội "theo phong trào" lấy chồng bộ đội, hạng nhất là anh "bốn túi, chân chì" tức sĩ quan đi giày da chứ không lội dép cao su như lính thường. Cưới xong  các cô ngã bổ ngửa, mấy anh trên răng dưới…giày chẳng có của nả gì, một cắc dính  túi cũng không , lương lại  tính theo sinh hoạt phí cho mỗi mình anh, các khoản phụ cấp vợ con chưa có, nhưng "ván đã đóng thuyền" mấy em đành  è lưng "gánh vác giang sơn nhà chồng" chứ còn biết làm sao !
Gã bây giờ khác gì anh bộ đội Điện Biên hồi đó. Lương tháng mai mốt ra quân may ra tăng lên 100 đồng sao nuôi được vợ con ? Hay lại đành phải để cô ra "đứng đường".
Hóa ra anh bộ đội cụ Hồ dù anh hùng thời đại rực rỡ tên vàng, dù cao thượng, lãng mạn, yêu đương nồng cháy cách mấy cũng không thể "cứu rỗi" được hai mẹ con cô điếm Sàigòn này. Cái sự thật nghiệt ngã đó làm gã nhói đau. Gã thuộc phe thắng trận, chấn động địa cầu, lẫy lừng thắng Mỹ giải phóng miền Nam, đỉnh cao nhân loại đánh thắng cả hai đế quốc to là Pháp và Mỹ khiến cả thế giới phải cúi đầu khâm phục như cha chính trị viên tiểu đoàn vẫn bốc phét.Vậy mà hỡi ôi, khi tiếng súng đã ngưng nổ, sự nghiếp chống Mỹ cứu nước đã hoàn thành, gã - một chiến binh trong đoàn quân thắng trận - đéo nuôi nổi một con điểm vói con gái nhỏ của nó. Vậy thì trong đại chiến thắng mùa Xuân này, thằng nào ăn ngập đầu ngập cổ, thằng nào chẳng được ăn gì ngoài cái khung xe đạp, khăn voan .ví nháy ? 
Cô gái thấy hắn thẫn thờ, lo sợ :
" Anh nghĩ gì thế ? Phải anh sợ mấy cha cách mạng nhìn thấy anh ở nhà em  không. Đừng sợ, tụi nó đã lót tay hết cả cán bộ khối phố và lối xóm rồi.  Anh yên trí đi…"
Gã nổi cáu :
" Anh sợ gì tụi nó….anh chỉ buồn…"
" Anh buồn sao ?"
Gã thở hắt ra :
" Anh chỉ buồn không giúp gì được hai mẹ con em…"
Cô gái ôm lấy gã rưng rưng nước mắt :
" Cảm ơn anh…anh đến với em với tình cảm vậy là em hạnh phúc lắm rồi.. »
Gã bước ra khỏi cửa ngoái nhìn con bé đang ngủ say trên giường. Cô gái bỗng ôm chầm lấy anh lắp bắp :
«  Anh đi…mạnh khỏe  nha…chắc  mình không còn gặp lại.. »
Gã quả quyết :
«  Gặp lại chứ…thế nào anh cũng quay lại gặp hai mẹ con… »
Lại một cái ghì xiết…lại một cái hôn nóng bỏng…gã bứt khỏi cô gái đi như người mộng du ra khỏi con hẻm ruột gà. Không…dù có thế nào nhất định phải quay lại. Để làm gì không biết nữa. Gã đã yêu cô gái rồi chăng ? Chẳng phải, từ trước nay gã có yêu ai bao giờ . Tình yêu với gã phần lớn bắt đầu từ ghế đá công viên và kết thúc trên giường khách sạn. Có cô gái gặp lại hỏi sao anh lại thế. Gã lắc đầu không biết, không biết vì sao. Có lẽ bởi thế, ngoài ba mươi, gã vẫn như con chó hoang , nói theo người Pháp « sans feu…ni lieu… » - không bếp lửa, không cả mái nhà. Vậy chẳng phải do yêu mà gã nhớ đến cô gái vợ lính Sàigòn. Ở hai mẹ con cô ta có một cái gì đó khiến gã quyến luyến lắm. Hay tình cảm gia đình đã bắt đầu nhen nhóm trong gã. Không biết…không biết nữa…
Vậy nhưng dự định của gã mãi nửa năm sau mới thực hiện được. Đơn vị gã được điều đi tứ tung sửa chữa cầu đường vốn sau tháng 5-1975 đã bị bom đạn tàn phá nặng nề. Trở lại Sàigòn gã thay đồ thường dân, lại áo sơ mi bỏ thùng, quần zean và để ra cả buổi sáng mua quà cho hai mẹ con . Ở một cửa hàng bán đồ con nít gã cứ trố mắt nhìn các loại quần áo, các loại đồ chơi trẻ con. Cô bán hàng nhìn gã không thiện cảm lắm, chắc cô nhận ra cái vẻ Bắc kỳ 75 :
«  Chú mua gì ? »
«  Tôi mua quà cho con nít… »
«  Nhiều loại lắm…quần áo đồ chơi. Mà chú mua mang về Bắc phải không ? »
Gã lắc đầu :
«  Không…tôi mua cho bạn ở trong này.. »
Tự dưng cô bán hàng đổi hẳn thái độ :
«  Vậy cháu bé trai hay gái ? Cháu bao nhiêu tuổi ? »
Gã thật thà :
«  Tôi không rõ nhưng khoảng ba bốn tuổi…là cháu gái »
«  Vậy mua búp bê nhắm mắt mở mắt đi…chắc cháu thích lắm… »
Hay quá, vậy mà không nghĩ ra. Gã ôm con búp bê ra cửa ngập ngừng :
«  Tôi còn muốn mua quà cho mẹ cháu …không biết nên mua gì ? »
«  Má cháu nhiêu tuổi ? »
Gã nhìn cô bán hàng, thật thà :
«  Cũng vừa tầm bằng cô , ngoài hai mươi tuổi … »
Cô bán hàng đỏ mặt :
«  Ngoài hai mươi đã có con ba bốn tuổi ? »
«  Tôi không biết…chắc  lấy chồng sớm… »
«  Thời buổi cách mạng chắc chẳng cô nào thiết trang điểm nên không mua son phấn làm gì. Tốt nhất mua nhu yếu phẩm.. »
Gã trố mắt :
«  Nhu yếu phẩm ? Gạo, mắm, chất đốt à ? »
Cô bán hàng bật cười : 
«  Còn tùy theo…túi tiền của anh …Nhiều tiền thì mua hẳn một thùng sữa ông Thọ…mà ít thì mua vài hộp. Cô ấy có con nhỏ nên cần sữa lắm. Nếu không mua sữa thì mua lấy ký lạp xưởng … »
Gã kêu lên :
«  Sao lại mua lạp xưởng ? »
«  Ôi trời …trước chẳng ai thèm ăn…cách mạng về thịt cá bán tem phiếu nên lạp xưởng thành của quý đó..Anh cứ mua lấy một ký là cổ cảm động rơi nước mắt… »
Lạ thật…quà trai gái tặng nhau giờ không phải hoa hồng, dầu thơm, son môi mà lại là..lạp xường, thịt hộp. Cứ cái đà vật chất trở thành tương tác giữa hai con người này,  chủ nghĩa lãng mạn chẳng bao lâu nữa sẽ tuyệt diệt.
Nghĩ vậy nhưng gã vẫn vào chợ đi dọc hàng đồ khô tìm mua quà cho cô gái. Cả một dẫy sạp treo lủng lẳng các loại cá khô, thịt xông khói và bầy biện đủ cácc thứ tôm khô lớn nhỏ.Có thứ đồ khô nào bớt  tính « vật chất » mang đôi chút « tinh thần » không nhỉ ? Gã quay đi quay lại mấy lần làm các bà bán hàng bắt đầu nhìn gã với ánh mắt nghi ngờ.Sau cùng gã cũng tìm ra được sạp đồ khô có bán lạp xưởng.
" Lạp xưởng Mai Quế Lộ ngon nhứt hạng đây…mua đi…mua đi …" Cái giá người bán hàng đưa ra làm gã đắng cả họng. Gã lắp bắp :
"Có loại nào…rẻ hơn không ?"
Sau cùng cũng tìm được loại vừa với túi tiền gã. Gã ôm con búp bê và gói lạp xưởng vừa đi vừa ngó xe lam chạy tuyến Lăng Cha Cả trên đường phố Sàigòn .

                 (còn tiếp)

22-8-2015













Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 27

                     Chương 27



Cô gái kéo gã đi qua ngóc nghách con hẻm hẹp, hai bên ngồi đầy mấy thằng cô hồn lom lom nhìn gã. Trong đám này thế nào cũng có tàn quân  lính cộng hòa, gã mặc thường phục thế này chúng không nhận ra lính Bắc Việt, không thì cũng có thằng đòm cho gã một phát. Cô gái đi phăm phăm chốc chốc dừng lại chờ. Gã sốt ruột :
" Sắp tới chưa ?"
" Lẹ lên anh…sắp tới rồi…"
Cô dắt gã đi vào khu không có điện, tối om om.
" Anh đi cẩn thận…đoạn này cúp điện ?"
" Sao ngoài kia có trong này lại cúp ?"
Cô gái cười khúc khích :
" Ai mà biết được mấy cha cách mạng. Mới ở rừng về  phố cái gì cũng lạ nên điều hành nhiều cái kỳ lắm…"
Gã nhận ra cô không dùng từ "lãnh đạo" mà là "điều hành". Còn mới quá mà, chẳng bao lâu nữa hẳn cô sẽ biết được thế nào là "lãnh  đạo". ĐM…thành phố văn minh lịch sự thế này rơi vào tay mấy thằng miệt vườn với mấy thằng khu 4 khu 5 thì khác gì con gái hơ hớ lọt vào tay ba thằng côn đồ chỉ vài năm nữa là thành con điếm ế.  Mấy ngày lang thang thành phố gã nhận ra con gái Sàigòn nói năng rất dễ thương, nguyên một tiếng "dạ" đã thấy đằng sau cả một nền văn hóa đậm tình người , dọc phố chẳng thấy khẩu  hiệu ca tụng đảng Bác chỉ thấy những câu thật đời thường :" vô nhậu lai rai !" "ở đây rút hầm câu"" sầu riêng bao ăn"…Nhưng chỉ vài năm nữa thôi, những từ chính trị "quán triệt","chủ trương", "nghị quyết""nhiệm vụ""tích cực"…sẽ nhiễm độc thứ ngôn ngữ thuần Việt cỏ cây này cho coi.
" Tới rồi anh…"
Cô gái reo lên khe khẽ. Cô mở cánh cửa khóa trái. Một ngôi nhà lụp sụp, chiều ngang chưa tới 3 mét , cô thắp đèn cầy. Dưới ánh sáng vàng vọt gã thấy một cái giường  đôi, một tủ gương, dưới đất trải chiếu một bé gái đang ngủ ngon lành. Cô gái đẩy gã xuống giường, nhanh tay cởi quần áo cho cô và cho gã. Thấy gã có vẻ ngẩn ngơ, cô giục :
" Kìa…lẹ lẹ…lên anh…"
Gã ôm lấy cô, gục đầu vào bộ ngực căng tròn, rồi khi ngước lên hình ảnh của bé gái đang ngủ ngon lành phản chiếu trong gương tủ làm gã dừng lại. Trời…gã đang đè mẹ nó ở trên giường còn nó nằm dưới đất kia. Thế còn bố nó đâu ?  Chết trận, bị bắt tù binh hay còn luẩn  quất quanh đây ? Dẫu sao hắn là kẻ bại trận, gã là kẻ thắng trận và kẻ thắng trận đang ngủ với vợ thằng bại trận ngay trong tổ ấm gia đình của hắn . Một hình ảnh thật bẽ bàng kết thúc cuộc chiến giữa người Việt với người Việt. ĐM…không ngờ gã lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này…
" Anh ơi..sao ngưng…tiếp  tục đi anh…"
Ừ thì tiếp tục….Mọi suy nghĩ trên cái lồ…đều nhuốm mầu tục lụy, cao thượng làm đéo gì ? Nghĩ vậy gã hùng hục , phì phò như xích lô lên dốc. Cô gái không còn vờ vịt thờ hồng hộc nữa, mà gừ gừ như con mèo cái, đôi bàn tay bấu trên vai gã đau điếng. Cái giường giật đùng đùng như con thuyền trong bão. Sau cùng gã cũng nằm bật ngửa ra trên giường còn cô gái vẫn ôm lấy gã vuốt ve :
" Anh giỏi ha…chẳng bù cho chồng em…chưa bắn đã hết đạn…"
Gã châm điếu thuốc :
" Chồng em đâu ?"
" Chết rồi….chết trong trận Xuân Lộc rồi…"
" Vậy rồi em sẽ sống ra sao ?"
" Thì sống như thế này đó…vài năm nữa già ế khách thì cũng có một số vốn mở quán nhậu vỉa hè…"
" Cách mạng có cho phép em làm nghề này không ?"
Cô gái bật cười rinh rích :
" Cách mạng ? Ba thằng ở Rờ về toàn quỵt tiền chị em.Chơi xong đã không trả tiền còn dọa : muốn đi kinh tế mới không ? Em khinh tụi nó như chó đói ăn bẩn…"
Oi chao…gía như các đồng chí vẫn lớn tiếng "đại thắng mùa Xuân " nghe được câu nói này. Các đồng chí vẫn tự sướng đốc thúc cả triệu thanh niên miền Bắc vào Nam giải phóng cho dân đang rên xiết dưới gông xiềng Mỹ-ngụy . Thực chất ra sao ? Bằng vào lời cô gái này , dân Sàigon có câu cửa miệng  "nói vậy mà không phải vậy", nếu làm một cuộc trưng cầu dân ý chắc  tới  90% dân Nam trông chờ hiệp định Paris , không thể ngờ có cuộc tổng tấn công "mùa Xuân đại thắng" xé bỏ hiệp định, không coi chữ ký ra cái đinh gỉ gì !
" Anh ơi…em hỏi câu này nha !"
Gã phun khói thuốc :
" Hỏi gì…cứ hỏi đi !"
Cô  gái rời gã ra, ngồi dậy :
" Phải anh là… bộ đội cụ Hồ không ?"
Gã giật bắn mình….ôi mẹ kiếp sao con nhỏ này rành thế ? Sao nhận ra bộ đội cụ Hồ .Gã lắp bắp :
" Sao…sao em biết…"
Cô gái  cười  khúc khích :
" Cái cách "đi" của anh khác xa của mấy ảnh.."
Gã hỏi ngớ ngẩn :
" Mấy ảnh nào ?"
" Thì mấy anh lính cộng hòa như chồng em đó…"
Gã nhổm dậy :
" Khác là khác làm sao ?"
Cô gái lại cười :
" Một đằng chậm rãi, nhẹ nhàng cả hai cùng sướng,một đằng hộc tốc , vội vã chỉ biết sướng mình…."
Gã bật cười. Ôi cái lý lẽ phân biệt giữa lính cụ Hồ và lính ông Thiệu sao mà cụ thể, giản đơn đến trắng trợn. Thảo nào lính ông Thiệu thua là phải. Gã hỏi :
" Vậy em thích loại lính  nào ?"
Cô gái hồn nhiên :
" Người đằng mình vẫn hơn chớ !!!"
Hóa ra người  bại trận cho dù có tan xương, nát thịt ở Plâyme, Đồng Xoài, Bình Dã…thì vẫn có cộng đồng "người  đằng mình" của họ. Thế còn nhưng kẻ thắng trận như gã, như thằng tiểu đội trưởng, như bao lính cụ Hồ …đang len lỏi phố xá Sàigòn tìm mua khung xe,  khăn voan , ví nháy….mang về quê xứ Bắc làm quà cho vợ con, cho dù vẫn hội ý hội báo trong cùng đơn vị nhưng khi tan hàng mỗi thằng đi mỗi nơi, đâu có chung một tâm lý "người đằng mình" ?
Con bé nằm dưới đất đã ngồi dậy gọi mẹ. Cô gái vội vã mặc quần áo tụt xuống giường bế con. Nó giương mắt lên nhìn gã chẳng có vẻ gì sợ sệt hoặc lạ lẫm. Hình như nó đã quá quen với những người đàn ông lạ tới nhà nó. Gã moi hết cả  tiền trong túi ấn vào tay cô gái.
" Trời…anh chơi đẹp vậy, sao anh cho em nhiều thế này ?"
Gã không nói gì lẳng lặng mặc quần áo. Cô gái ngẩn ngơ nhìn gã, bất chợt đưa con bé cho gã :
" Anh bế giùm em…em làm cái gì cho anh lai rai …"
Đứa bé ngoan ngoãn nép vào ngực gã. Chưa bao giờ gã bế trẻ nhất trẻ lại hoàn toàn xa lạ, lại là con của phía đối nghịch. Nhưng đứa bé có vẻ chẳng lạ lẫm gì , nó cứ ôm chặt lấy cổ gã như ôm bố nó. Tội nghiệp người lính cộng hòa phơi xác nơi đâu, có biết vợ con giờ ra sao ?
Mùi mực nướng thoảng lên trong bếp . Ôi cái mùi  thơm rất lạ lùng này sau cả chục năm trên rừng, giờ mới được ngửi  thấy. Hồi trên Trường Sơn gã rất thích ăn đồ nướng : nhím, heo rừng , cá suối…đốt lên đống lửa cứ thế mà nướng trui chấm muối ớt. Ngày còn ngoài Hà Nội một thằng làm thơ dân "miền đù" đãi gã món cá quả mà nó gọi là cá lóc nướng  trui cháy vàng trên than đỏ rồi lấy lá sen hồ Tây cuộn quanh con cá chấm mắm me. Món đó đã ngon cực rồi nhưng so với món mực nướng đưa cay rượu đế Gò Đen cô gái đãi gã lúc nửa đêm về sáng này mới thật là món nhớ đời. Bởi vậy từ đó cứ sau mỗi cuộc mây mưa gã lại lôi mực ra nướng nhắm rượu cực kỳ khoái hoạt , cảm giác thỏa mãn sau ái ân như được nhân lên gấp bôi.

                          (còn tiếp)

17-8-2015




Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 26

                                       

                                      Chương 26




Mẹ kiếp bò Úc có khác, ngọt và mềm hơn bò ta. Mà ăn theo kiểu "hồng đào" tai tái thế này mới ngon, mọi ngày để chín quá thịt dai. Nghe nói bò Kôbê của Nhật hàng ngày được nghe giao hưởng nên thịt có hương vị độc đáo. Tuần này phải  bảo  thằng "tiếp phẩm" mua thử một ký coi. Thấy gã cứ ngẩn ra , mợ giơ lên con dao ăn , cười tít mắt :
"Em biết anh nghĩ gì về em rồi.."
" Nghĩ gì ?"
" Gái phải hơi giai như thài lai được cứt chó , đúng không ?"
Gã cười hô hố :
"Thế giai phải hơi gái thì làm sao ?"
" Thì mặt tái râu phờ. Mà mặt anh có sao đâu, nom vẫn phừng  phừng như không …"
Mợ ưỡn người đặt  một bàn chân lên lòng gã. Ái chà…em gái này ghê thật, đáng mặt sư tỷ  đêm bảy ngày ba, vào ra không kể.Gã nhúc nhích người cười giả lả :
" Đêm qua chưa đã à…"
Mợ cười rinh rích :
" Anh này ghê thật …lúc nào cũng "chuẩn bị sẵn sàng đi chiến đấu".."  
Câu hát từ thời "thanh niên 3 sẵn sàng" làm gã bật cười :
" Em cũng biết bài này kia à ?"
" Em học bố em đấy.Ngày xưa đi làm về bố cứ hát oang oang :" Chuẩn bị sẵn sàng đi chiến đấu…Cánh tay liềm búa tay bút ta thi đua.Chị vững tay liềm đồng lúa, anh vững tay búa công trường…Sẵn sàng chờ nghe tiếng Đảng gọi lên đường…"
Mợ vừa  hát vừa thúc nhoay nhoáy bàn chân vào "thằng nhỏ" làm người gã nóng ran. Ái chà , chưa bao giờ hai khoái cảm trái chiều lại trộn lẫn  thế này. Một đằng là cái cao cả "tiếng Đảng gọi" một đẳng là "thằng nhỏ" được bàn chân mũm mĩm của mợ xoa đầu cứ nghểnh nghểnh lên  "chào cờ".
" Ối em ơi…em mà hát hết bài này anh phải bế em lên giường mất thôi…"
Mợ rụt chân lại cười rinh rích :
"Cái anh này…đang nghe hát bài "tiếng Đảng gọi" lại nghĩ sang chuyên í…"
" Chuyện í là chuyện gì ?"
"Chuyện í là chuyện này này…"
Mợ nhào sang gã, vít đầu gã vào hai quả bưởi,bàn tay mợ di chuyển khắp vùng nhạy cảm rồi  nắm cổ "thằng quỷ ", hổn hển :
" Anh ơi…em phải ăn kem "ốc quế thôi…"
         Gã cười  hô hố :
" Thế em có muốn nhốt nó vào cái ngục không ?"
Mợ ngước nhìn gã, cười nhoẻn :
" Nhốt đi…nhốt đi…cho nó chết luôn…"
Lại đành phải chiều mợ thôi biết làm sao ? Gã lại bưng mợ vào phòng, bế lên giường cười rinh rích :
" Nhốt con quỷ sứ vào cái địa ngục…nhốt con quỷ sứ vào cái địa ngục…"
Cứ mỗi câu gã lại làm mợ nhảy nhổm miệng la "ôi… a…" váng cả phòng.
" Ối anh ơi…em chết…em chê..ết mất…"
Gã chẳng nói chẳng rằng cứ tới tấp xung phong nã đại liên vào hầm ngầm . Bất chợt gã ngẩng lên . Một đôi mắt đang chăm chú nhìn gã qua ô kính cửa số. A…thì ra con bé người làm.  Chắc nghe tiếng mợ la hét  nó nổi máu tò mò lẻn vào ghé nhòm. Con bé này cũng gớm thật . Chắc nó nhìn thấy gã bế mợ vào nhà trong nên bỏ cả việc vào nhìn trộm. Gã gườm gườm nhìn nó. Con bé cũng chẳng phải tay vừa , nó trợn mắt lom lom nhìn lại . Thôi chết, nó đang bị hớp hồn trước cảnh người  thực việc thực đang diễn ra y như trong phim con heo. Thôi kệ, cứ cho nó rửa mặt. Gã lại nhấp nhổm trên người mợ làm mợ la hoảng :
" Ối anh ơi…em chết…em chất mất…"
Gã sợ mợ xỉu nên dừng lại không ngờ mợ đập tay lên người  gã,quát :
" Tiếp đi…tiếp đi…"
Ôi chết chết…mợ đúng dòng giống Từ Hi thái Hậu . Có tiếng cửa sổ đóng cái rầm. Con bé người làm biến ra vườn. Con này láo thật , y như nó ghen với gã. Mợ ngóc đầu dậy hổn hển :
" Chuyện gì thế anh ? Có ai sập cửa sổ ?"
" Không có ai…gió đó mà…"
Mợ đẩy gã xuống, nằm thượt :
" Thôi đi anh…em đau hết cả mình  mẩy…"
Để mợ nằm như chết trên giường, gã mò xuống bếp nướng  mực, uống rượu. Lúc này không có gì sướng khoái cho bằng cái món mực rượu này. Gã ngồi khật khưỡng cực kỳ khoái hoạt. Đệ nhất sướng là đây chứ đâu. Trong thiên hạ có ai biết hưởng cái thú mực rượu sau làm tình không ? Chắc không. Lâu nay chị em trên Facebook cứ than ngày nay không có "đàn ông", toàn những thằng 8 vía, giãy giãy mấy cái là quay lơ. Vậy là lăn ra ngủ "tái sản xuất sức lao động" là phải rồi, mấy ai còn bò dậy uống rượu .
Gã thích chí tợp ngụm rượu rồi xé mực bỏ miệng. Trong đời, những cuộc rượu mực thế này đếm không kể xiết. Mở đầu cho thói quen này là vào tháng 5-175 khi theo chiến dịch Hồ Chí Minh gã vào Sàigòn cùng với cả tiểu đội. Gọi là tiểu đội thực ra những thằng lính cũ đã chết hết, còn lại gã và thằng tiểu đội trưởng. Do bảo đảm giao thông không trong bộ phận quân quản nên khá rảnh rỗi. Buổi tối gã quẳng bộ quân phục, đánh  cái quần zean "sơ mi bỏ thùng", lẻn  khỏi doanh trại bị thằng "tiểu đội trưởng " chặn lại :
"Mày chuồn hả ?"
" Tao đi ra ngoài coi có "khăn voan", "ví nháy" rinh về làm quà…"
Thằng tiểu đội trưởng cũng có vẻ  khoái ba món đó nên dặn dò :
" Mày phải về trước giờ cấm trại nha. Quá giờ quân cảnh nó vớ được thì tiêu đời …"
" Yên trí…yên trí…tao sẽ kiếm cho mày cái "ví nháy"…"
Gã bước  vùn vụt trên đường phố lúc này còn vắng vẻ. Mẹ kiếp. Quen chân leo dốc trên rừng rồi về thành phố đi trên đường nhựa chân cẳng cứ ríu lại…"
Rồi gã cũng mò tới được Lăng Cha Cả hồi đó nổi tiếng là cái "chợ thịt". Chuyện này gã biết được do gặp một thằng bạn cùng tiểu đoàn ,"hồi chánh quốc gia" tháng 4 năm 75 ra vỉa hè Huỳnh  Thúc Kháng bán giấy ảnh. Xem ra hắn chẳng sợ sệt gì , còn ghé tai gã nói nhỏ :
" Buồi tù cu lính…tao biết mày muốn cái gì  rồi…tối tối cứ lên Lăng Cha  Cả…chị em đông như ong vỡ tổ…"
Gã nhìn hắn chăm chú :
" Mày không sợ bọn thu dung nó tóm à ?"
Thằng kia cười  khơ khớ :
" Tóm con cặc tao…mấy năm rồi ai còn nhớ…Lẽ ra tao đi rồi , có tàu vào bến Bạch Đằng đưa đi hẳn hoi nhưng phút chót ra không kịp, tàu nó đi mẹ nó rồi…"
Gã kêu trời :
" Trời…lý lịch mày thế mà không chuồn cho mau, nó mà tìm ra thì mày tù mọt gông.."
" Tao cũng biết vậy, nhưng lạc mất con vợ với đứa con, chạy cuồng lên tìm mãi mới thấy , bồng bế nhau ra bến tàu thì nó chạy con mẹ nó rồi…"
Gã tròn mắt :
" Thân phận đào ngũ hồi chánh quốc gia mà đèo bòng vợ con …"
Thằng đó nghiêm giọng:
" Tao nói thật…không có cô ấy thì tao thành bụi đời Sàiigòn rồi…"
" Tao tưởng thằng nào hồi chánh cũng được sắp xếp sống ngon lành lắm kia mà…"
" Đúng vậy…nhưng tao mặc cảm là thằng phản bội nên sống không thoái mái, cứ tự dằn vặt mình…"
" Ra thế…rồi con vợ nó cho mày cuộc sống bình yên à ?"
" Đúng thế, nên tao không thể để vợ con kẹt lại mà thoát một mình được…"
" Mày đã liên lạc được với gia đình ngoài Bắc chưa ?"
" Không không…tao không muốn lộ tông tích…cứ coi như tao chết rồi…"
Gã bùi ngùi chia tay thằng bạn cũ. Nó đã chọn con đường của nó, còn gã cũng chọn con đưởng của mình . Rồi cũng chẳng biết mèo nào hơn mỉu nào. Thôi đành buông cho số phận.
Gã mò tới Lăng Cha Cả phố xá đã vào tối. Các em đứng lũ lượt  trên vỉa hè. Gã dạo đi dạo lại thì một em gọi ơi ới :
" Bốn mắt nhìn nhau tìm ai đấy…"
Gã giở giọng bỡn cợt :
" Tìm em chứ tìm ai…"
Thế là cô gái chạy tới khoác chặt lấy tay gã kéo đi :
" Mình về nhà đi anh ơi…"
Mùi con gái xộc ngay lên mũi. Cái mùi này, chao ôi, lâu lắm rồi gã chưa được ngửi.

                  11-8-2915

                           (còn tiếp)



Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 25




                           Chương 25




 Tiếng kẹt cửa phòng làm gã mở choàng  mắt. Gã nhổm dậy như ong đốt lưng. Mợ đứng sừng sững ngay khung cửa, trên người không mảnh vải  trừ chiếc khăn mặt vắt vai. Hình khối, mầu sắc và đường nét trên người mợ hợp thành ngọn lửa trắng cháy đùng đùng đốt gã không khác gì con thiêu thân lao vào ngọn nến. Ôi lậy Chúa thánh thần, cơn bão bị nhốt trong gã lâu ngày, giờ rú rít đổi chiều hết dọc lại ngang , hết trên lại xuống dưới làm mợ cuống cuồng la hét , quằn quại như sợi tóc hơ trên lửa. Mãi gần sáng mợ mới nằm vật ra thở hồng hộc như leo vách núi . Mợ đập tay vào người gã :
" Sợ anh thật, y như con chó đói…"
" Còn em đúng là con ngựa vía…hí đến vỡ cả phòng…"
Mợ cười cười :
" Cái tính em nó vậy…phải la hét thật lớn mới  đã…"
Gã bế sốc mợ lên người gã :  
" Vậy em thiệt đã chưa ?'
Mợ đẩy bật gã ra cười rinh rích.
" Thôi đi ông tướng…chiều được anh có mà tới sáng , tới sáng…"
Gã lồm cồm bò dậy, xỏ chân vào dép .
" Anh không nằm nghỉ còn đi đâu…"
" Anh xuống bếp  …"
" Khát nước à …lấy luôn cho em nha…"
" Không…anh đi nướng mực…"
Mợ la hoảng :
" Trời…tưởng anh đi lấy nước uống viagra chứ lại đi nướng mực… nướng mực vào cái lúc phải nằm ôm nhau nghỉ ngơi à ?""
" Cái tính anh nó vậy…làm tình xong phải uống rượu với mực nướng mới đã…"
" Cái anh này kỳ nhỉ …với cô nào cũng vậy hả ?"
           Gã bật cười :
" Cô nào cũng vậy…xong cuộc là cứ phải nướng mực…"
Mợ lăn ra ngủ. Dang chân dang tay với tư thế anatomie - giải phẫu học trong giáo trình sinh viên y khoa đến nhà nhiếp ảnh  khỏa thân nghệ thuật trông thấy cũng phải vác máy chạy.Gã lấy chăn mỏng phủ ngang bụng  mợ giấu đi những thứ chỉ nên nhìn xa xa hoặc "mờ mờ nhân ảnh". Ngày xưa vẽ rồng khúc ẩn trong mây khúc hiện ra ngoài chứ chẳng ai vẽ toẹt ra hình rồng thì thân thể phụ nữ cũng vậy, hấp dẫn ở cái chỗ che khuất.
Gã bỏ xuống bếp lôi chai rượu đế Gò Đen. Mùi mực  nướng thoảng lên thơm điếc mũi. Thế là trong đêm vắng, gã cứ ngồi ôm chai rượu, xé con mực bỏ miệng nhai , rung đùì cực kỳ sảng khoái. Gã quên béng người đàn  bà trong phòng  lúc này  đang ngủ như chết sau cơn  yêu tàn canh giá lạnh. Mãi lúc  gã nhai miếng mực cuối cùng , mợ mới lừng lững bước vào bếp. Ôi trời ôi , gã chợt nhớ tới câu thơ Dương Tường " Em đi ròng ròng anatomie" tả thực chẳng thua gì " rành rành sẵn đúc một tòa thiên nhiên" của cụ Nguyễn Du.
Mợ cứ khỏa thân thế "ròng ròng" đi tới chỗ gã ngồi.
" Em ngồi xuống đây làm chén rượu…"
Mợ kéo tay gã :
" Không …anh dứng dậy đi !"
Trò gì nữa đây ? Chụp hình tự sướng đưa lên Facebook hả ?  Gã ngoan ngoãn vâng theo. Nhưng mợ không chụp hình mà vòng hai tay ôm cổ gã, đánh đu người , quặp cả hai chân vào bụng gã. Hóa ra mợ muốn tư thế  "ẵm em". Thôi cũng đành chiều chứ sao. Thế là cứ để mợ quặp chân thế, nhún nhẩy, gã bế mợ đi quanh phòng. Ái chà…hóa ra gã làm ngựa cho mợ "nhong nhong" đây . Giữa hai người đã có một gạch nối cho mợ làm điểm tựa. Mợ bắt đầu thở hồng học , la hét và "nhong nhong ngựa bà đã về". Cho đến khi mợ giãy lên như đỉa phải vôi gã mới bưng  mợ đặt xuống  giường nằm lăn quay ra ngáp ngáp. Gã hoảng sợ :
" Ấy chết…em có làm sao không ?'
Mợ hổn  hển :
" Không…không sao cả…anh nằm xuống đây với em…"
Có tiếng gà gáy. Ngoài cửa số đã sáng trắng. Í trời ơi…đã qua một đêm rồi kia à. Mợ lại ngủ lăn quay không còn biết trời đất. Gã đốt điếu thuốc nằm ngửa nhìn trần nhà. Nỗi sảng khoái chảy tràn trong các mạch máu lan đi khắp thân thể. Nhớ lại đêm qua thật đúng là "trâu bò lâu ngày mới được dịp phá đỗ". Gã tưởng đã chôn được "cái thằng đực rựa" trong người gã cả năm nay. Ngờ đâu nó vẫn vậy, vẫn nhảy chồm chồm trên mình các qúy bà quý cô, vẫn chiều "mấy em" đủ các kiểu từ A đến Z . Chỉ có điều xong việc rồi là thôi, chẳng thương nhớ vấn vương . Mỗi cuộc mây mưa với gã giống như trận  mưa rào, tới ào ào rồi qua đi chẳng vết tích . Với người  đàn bà nằm bên cũng vậy, gã chỉ mong mợ dậy, mặc quần áo, ăn sáng càphê cho nhanh rồi biến trả lại cho gã cá nếp sống độc thân quen thuộc.
Tất nhiên mợ không biết điều đó, mợ cứ ngủ ngon lành trong tư thế nào biết quanh mình có ai của bà E - và,và xem ra mợ có thể ngủ tới tận trưa. Gã sốt ruột ra khỏi giường và trong khi đứng dưới vòi nước trong buồng tắm gã phát hiện ra điều bất thường. Thay vì buồn ủ rũ như mọi ngày, cái phần nhạy cảm nhất lại "tọa thị thẳng thắn " trên trần gian. Lạ nhỉ ? có phải chính người đàn bà đang ngủ kia đã "đánh thức tiềm lực" trong gã nên mới gây nên cơn cớ này. Không nhẹ nhõm như mọi ngày, gã ra khỏi phòng tắm vướng víu và nặng chịch khiến gã phải mặc chiếc quần zean vải dầy.
Có tiếng mở cổng ken két. Gã trố mắt, ai vậy nhỉ ? Hóa ra con bé người làm. Lạ thật, chẳng hiểu sao hôm nay nó không đánh bộ công nhân cạo mủ cao su như hàng ngày mà mặc áo 3 lỗ hở nguyên cả hai cánh tay lẫn bờ vai. Và bộ ngực…trời ơi cặp dừa của nó như hai con chim câu muốn thoát khỏi áo nịt  bay ra ngoài.
" Ông đang có khách ạ ?" - con bé xấn tới hỏi gã.
" Sao biết có khách ?"
" Thì có xe hơi đậu kìa…"
Giọng nói của nó vừa soi mói vừa bực bội . Quái, con bé biết có phụ nữ nằm trong nhà sao giọng có vẻ tức tối. Gã bực mình :
" Tôi có khách thì liên quan gì  tới cô ? Cô đi làm đi !"
Con bé nguây nguẩy bước đi. Lạ thật, sao hôm nay cặp mông nó tròn xoe và lớn dữ vậy cả. Nó cứ đánh tanh tách trong con mắt gã như cô người mẫu đi trên  sàn cat walk . Người gã bừng bừng như có cả ngàn con kiến cắn . Gã lập tức đi theo con bé như người mộng du, như con thú bị hút theo ánh đèn người thợ săn, gã hớp hồn theo bộ ngực và cặp mông con bé người làm.  Một sức đẩy ma mị nào đó làm gã bước sát tới và rất có thể gã nhảy xổ vào nó nếu không có tiếng gọi giật giọng :
" Anh ơi…"
Gã như bị táng một cú  trời giáng vào đầu làm gã lảo đảo và như người mộng  du tỉnh giấc gã dừng sững sát ngay sau lưng con bé. Nó cười  nhoẻn :
" Có người gọi ông kìa…"
Mợ đã bầy biện đồ ăn sáng trên bàn đá. Bít tết bò Úc, trứng ốp lết và bánh sandwich. Mợ cười cười :
" Anh dậy mà không gọi làm em ngủ chẳng hay biết gì nữa…"
Gã nhìn mợ kinh ngạc. Sáng nay mợ mặt mày rạng rỡ, toàn thân toát ra vẻ tươi mát khác hẳn người  đàn bà sang trọng, kiêu kỳ, uể oải bước xuống từ chiếc Lexus bóng loáng hôm qua. Nom mợ như  cây khô sau trận mưa bỗng vươn cành nảy lộc, lá hoa tươi tốt. Lạ thật, một chiếc đũa thần kỳ  đã gõ vào người mợ làm bừng sức sống như đã biến thành người khác. Mợ cười ngỏn nghẻn :
" Anh ăn đi cho nóng…sao nhìn em dữ vậy ?"
" Lạ thật …sáng nay em khác hẳn hôm qua…"
" Khác sao cơ ?"
Gã giở giọng tán :
" Như nàng  Lọ Lem được bà tiên gõ đũa thần vào người biến bộ quần áo rách rưới của cô thành một bộ váy dạ hội lộng lẫy, khiến cô trông rất xinh đẹp."
Mợ cười sung sưởng nở nang cả mặt mày :
" Nhưng em vẫn mặc bộ váy áo hôm quá đấy chứ ?"
Gã cười cười và cúi xuống tấn công miếng bí tết.

                  ( còn tiếp)