(tiếp theo)
Hai đứa còn đang giằng co thì một gã đàn ông đã
nhớn nhác chạy lại. Gã kêu lên mừng rỡ:
- Cúc!
Cúc
quay ngoắt lại. Nó nhận ngay ra kẻ đang đi tới, nên vội vàng rỉ tai Phượng:
- Chuồn
ra xa ! Tao với mày không quen nhau.
Phượng
bị nó đẩy khuất vào một hàng hiên. Gã đàn ông chạy tới nhăn nhở:
- Mày
khá lắm Cúc ạ. Sắp thành “mõi” chuyên nghiệp rồi. Đâu?
Cúc
vỗ vào bụng mình. Không chờ nó, gã ta luồn tay vào trong vạt áo của nó moi ra
cái ví, Cúc nhẩy lên:
- Chia
đôi đấy nhé!
Gã
đàn ông đáp lại bằng một cái nhìn dữ tợn. Gã mở ngăn đựng tiền vơ vét rồi liệng
cái ví vào một gốc cây. Cúc lải nhải:
- Chia
đôi! Chia đôi!...
Gã
rút cho nó một tờ giấy trăm rồi ấn đầu con bé đẩy đi. Cúc hét lên:
- Ăn
hiếp vừa vừa chứ. Công của người ta...
Nhưng
gã đàn ông đã đá thêm cho nó một cái rồi biến mất vào bóng tối. Cúc nhìn theo
và nhoẻn một nụ cười. Nó trở lại tìm Phượng, khoái chí nói: “Bây giờ trả lại
tao đây”.
Phượng
moi trả nó tập giấy bạc. Cúc nhét vội vào cạp quần rồi nói:
- Số
mày đỏ. Rích kê thế này mày muốn ăn gì tao cũng cho.
Phượng
lắc đầu:
- Tao
không đói. Tao không muốn ăn gì cả. Tao không chơi với mày nữa.
Cúc
lăn ra cười. Rồi không đáp, nó lôi tuột Phượng vào một cửa hàng bán hoa quả. Nó
nói liến láu:
- Cho
hai quả táo, hai quả lê, hai quả xoài với lại một lạng nho thứ rụng rồi.
Mụ
bán hàng quắc mắt lên:
- Có
tiền không đã?
Cúc
rút ngay ra xấp giấy bạc giơ lên rồi nhìn mụ bằng một cái nhìn hỗn xược. Với
tất cả sự ngạc nhiên mà Phượng không bao giờ ngờ tới, Phượng thấy mụ ta túm lấy
tay con Cúc và la lớn:
- Ăn
cắp! Ối các ông các bà ôi! Ăn cắp!
Con
Cúc vùng lên. Nhưng nó đã bị ghì cứng bởi hai bàn tay chắc nịch. Nó la lên: “Đồ
ăn hiếp! Đồ ăn hiếp!”
Trong
khi ấy mọi người đổ xô đến. Mụ đàn bà phân bua:
- Các
ông, các bà coi. Tôi vừa mới quay đi, thoắt một cái nó đã nhót một xấp bạc này
lên rồi.
- Đồ
ăn gian, đồ nói dối. Quỷ sứ vặn lưỡi bà ra. Tiền này của tôi có. Hỏi con bé này
xem.
Lưỡi
Phượng líu lại, nó chưa biết đáp làm sao thì một người đã nói:
- Ừ
của mày, vậy mày nói xem mày có bao nhiêu?
Con
Cúc cứng họng không biết trả lời làm sao cả. Nó chỉ la lối om xòm:
- Đồ
ăn hiếp, đồ ăn cướp cơm chim!
Một
người nóng mắt tát cho nó một cái làm nó chúi đi. Con bé cất mồm chửi loạn xạ.
Một người khác nói “Đem giao nó cho cảnh sát!...” Nhưng mụ bán hàng đã nhìn ra
chung quanh với cặp mắt biết ơn rồi nói:
- Thôi,
tôi xin các ông các bà. Hãy tha cho nó làm phúc. Tôi cũng chưa mất gì !
Con
bé bị đá thêm một cái nữa bắn ra ngoài vỉa hè. Nó vội ôm đít vùng lên chạy…
*
Phượng
vẫn còn bàng hoàng như một người mê chưa tỉnh. Bài học ngoài phố như một ngọn
roi quất vào những ý nghĩ phẳng lặng và
chất phác của nó. Nó cho rằng chưa bao giờ nó có thể tưởng tượng được một sự gì
ghê gớm hơn thế. Tự nhiên, nó không thấy ghét con Cúc nữa. Nó cho rằng sự khổ
nhục hằng ngày mà Cúc phải chịu đựng làm cho nó trở nên một đứa đáng thương
hơn. Nó dừng lại ở một chỗ ven hồ và suy nghĩ mãi về Cúc. Bỗng Cúc lại hiện ra
đằng sau nó. Phượng kêu lên vui mừng, mừng hơn cả lúc hai đứa gặp nhau. Cúc
nói:
- Tao
sẽ quẳng bom vào cửa hàng con mẹ khốn nạn ấy.
Phượng
giật nẩy mình:
- Chết
chửa! Đừng! Tao lậy mày đừng làm thế.
Cúc
phá lên cười:
- Giời
ơi là giời! Mày dễ tin thật. Tao đào đâu ra bom mà ném.
Phượng
mỉm cười:
- Ừ
nhỉ, thế mà tao không nghĩ ra.
- Nhưng
nếu có bom thì tao cũng dám ném thật. Ném cho nó chết nát xương ra để xuống âm
ti quỉ sứ rút lưỡi cái đồ ăn gian nói dối.
Một
lát Phượng hỏi:
- Chúng
mình đi đâu bây giờ?
- Đi
đâu mà chẳng được. À tao quên chưa hỏi. Tại làm sao mày lang thang ở ngoài phố?
Phượng
đáp:
- Tao
được nghỉ phép đi chơi đến ngày mai. Người ta mời tao đến nhà ăn réveillon. Nhưng tao không chịu được.
Tao trốn!
- Tại
làm sao mày không chịu được?
- Tại
tao không thích.
- Chắc
là nó cho mày ăn cơm thừa, nhai xương chó phải không?
Phượng
đỏ mặt:
- Không
phải! Trái lại là đằng khác. Họ cho tao mặc áo đẹp, cho đồ chơi, cho bánh và
uống trà nữa.
Cúc
hỏi ngay:
- Đâu!
Áo và đồ chơi đâu?
- Thì
tao đã bảo tao trốn ra mà. Tao không thích, tao trả lại hết.
Cúc
nhăn mặt:
- Đồ
sĩ diện hão. Thật là phí của. Tao thì tao không dại như mày.
Phượng
định nói:
- Tao
khác, mày khác.
Nhưng
nó lại thôi. Nó cảm thấy yêu và thương Cúc hơn là mười lăm phút về trước. Cũng
vì thế, nó thân mến khoác tay mình lên tay Cúc và đi sát vào bên cạnh bạn. Bây
giờ đến lượt Cúc hỏi:
- Đi
đâu bây giờ?
Phượng
nói:
- Hay
là trở về trong Viện?
Cúc
nhăn mặt:
- Thèm
vào. Về để mà lại phải ngắm mấy bà nhăn như khỉ đỏ đít ấy à. Đi chơi ở ngoài
này sướng hơn.
- Rồi
đêm nay mình ngủ ở đâu?
Cúc
chỉ ra chung quanh:
- Thiếu
gì hàng hiên của các cửa hiệu. Mày không biết chứ, ngủ ngoài hè còn sướng bằng
mấy là chui rúc vào trong cái ổ chuột của lũ chúng mày.
Hai
đứa vô tình đi trở lại phía sân nhà thờ. Trời càng khuya, người ta càng đứng
đông nghẹt. Cúc kéo Phượng ngồi xuống một bệ đá. Nó nói: “ Ngồi đây nghỉ một
lát”
Phượng
không đáp, ngẩng đầu lên nhìn cái tháp chuông in trên nền trời lạnh và lấp lánh
những vì sao. Những giải cờ xen lẫn với những bóng đèn nối từ ngọn tháp xuống
mặt đất soi sáng rực cả một vùng rộng rãi. Cúc nói:
- Đêm
Nô-en vui ghê. Nhưng mà tao đói. Mày có đói không?
Phượng
ngập ngừng nói:
- Tao
cũng thấy hơi đói.
Cúc
chép miệng:
- Hoài
của. Nếu con mẹ ấy không ăn hiếp thì tao với mày bây giờ cũng đã được ngồi chén
mì xào rồi. Mày ăn mì xào bao giờ chưa?
Phượng
bỡ ngỡ:
- Chưa.
- Mì
xào ngon tuyệt! Nhưng phải ăn ở hiệu lão Tầu béo dưới bến phà cơ. Nước mỡ của
lão rưới lên những sợi mì vàng óng thì phải biết. Chỉ cần nom thấy cũng đã rỏ
rãi ra rồi.
Nói
xong con bé nuốt ừng ực như thể đang nuốt những sợi mì qua cổ họng. Một lát nó
lên tiếng:
-
Ăn mì xong rồi đi ăn chè ở sau Sở Máy điện thì sướng bằng lên thiên đàng!
- Đừng
có nói láo.
Cúc
toe toét:
- Thật
đấy. Tao không biết thiên đàng nhà mày có gì khoái không, chứ ăn chè ở đấy thì
không chê vào đâu được. Lần nào tao cũng phải làm hai bát, mỗi bát hai đồng.
Bỗng
Cúc vụt đứng dậy. Thân hình nó vẹo hẳn đi. Hai chân nó khuỵu xuống. Dáng đi của
nó đúng hệt dáng đi của một người què. Nó tiến theo một bà to béo vừa lướt qua
mặt hai đứa. Rồi nó cất giọng lè nhè:
- Lậy
bà, con ăn mày bà đồng cơm bát cháo.
Phượng
trố mắt ra nhìn. Nó nom thấy bà kia đứng lại, mở ví trao cho Cúc một đồng bạc.
Cúc khệnh khạng vài ba bước nữa rồi đứng vụt lên, chạy về chỗ cũ. Nó nói:
- Mày
chờ ở đây một lát. Chỉ mười lăm phút nữa là có đủ tiền ăn cả mì lẫn chè.
Phượng
níu tay nó lại, sợ hãi: “Đừng, đừng. Ăn mày xấu hổ lắm.”
Con
Cúc nhè ngay lưỡi vào sát mũi nó rồi nói:
- Xấu
cái cục…c…Bộ mày tưởng trên thế gian này có một mình tao ăn mày thôi chắc.
- Nhưng
từ thuở bé đến giờ tao chưa quen một đứa nào đi ăn mày cả.
- Thôi
đi cô! Thế bọn mồ côi nhà các cô không phải đi xin người ta thì dễ cơm nó ở
trên giời rơi xuống đó chắc.
Thấy
Phượng sịu ngay mặt lại và nước mắt long lanh, con Cúc dịu giọng:
- Tao
lậy mày, mày cho tao ăn mày mười lăm phút thôi. Mười lăm phút nữa tha hồ vung
vinh, không đứa nào phải đói cả.
Phượng
không trả lời, ôm mặt thút thít khóc. Con Cúc kéo ngay tay nó tiến ra chặn
đường một vị linh mục đang bước lên thềm đá:
- Giê
su ma, con lậy Cha, Cha thương kẻ khó làm phúc. Chị em chúng con nhịn đói từ
mấy ngày hôm nay.
Vị
linh mục đứng dừng ngay lại chăm chú nhìn vào hai đứa. Chợt miệng ông ta há hốc
ra nhìn con Phượng. Ông ta đã nhận ra con bé xinh xắn có giọng hát hay như chim
hót vẫn thường tới hát với ban đồng ca bên nhà thờ. Ông ta kêu lên sững sờ: “
Phượng!...”
Phượng
hốt hoảng giằng tay con Cúc ra và vùng lên chạy. Cúc đẩy mạnh ông Cha sang một
bên rồi đuổi theo sau. Nó hét lên:
- Phượng!
Phượng!
Nhưng
tiếng kêu của nó bị át đi bởi tiếng chuông nhà thờ đang bắt đầu ngân nga đổ
hồi. Giờ phút linh thiêng nhất đã điểm. Giờ phút Chúa ra đời.
22