Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn HẺM BUÔN CHUYỆN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HẺM BUÔN CHUYỆN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 186 - Còn bao nhiêu đồng chí khác thì sao ???


                    

Mấy hôm liền không thấy thằng Bảy xe ôm thò mặt ra quán. Chẳng ai chú ý nếu chị Gái hủ tíu không lên tiếng :
“ Quái…thằng Bảy xe ôm mấy hôm nay đi đâu mất tiêu ?”
Gã Ký Quèn mau miệng “
“ Chắc chở  khách đi tỉnh ?”
Cô Phượng cave lắc đầu :
“ Không phải đâu, đi tỉnh thì cũng hôm trước hôm sau về…chắc nó thua cá độ trận VN-Mã Lai bị bắt mất xe hẳn thôi…”
Hóa ra cô Phượng cave đoán trúng bóc, sáng hôm sau, đã thấy nó ngồi một đống trong quán. Ông đại tá hưu tỏ vẻ quan tâm :
“ Mấy hôm nay mày bịnh sao không thấy ra quán ?”
Thằng Bảy xe ôm càu nhàu :
“ Bịnh đâu bịnh ? Mắc công chuyện chớ bộ !”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Mày có mỗi cái việc chở khách thôi chớ còn công chuyện gì ?”
Thằng Bảy xe ôm cau mặt :
“ Xe cầm mất rồi , không đi chuộc về láy đâu xe mà chở ?”
Cô Phượng cave cười ré :
“ Tao đoán ngay tróc … mày thua cá độ trận VN- Mã Lai phải cầm xe , đúng không ?”
Thằng Bảy xe ôm văng tục:
“ĐM…mấy thằng hậu vệ bán độ mới  thua đau vậy ?”
Ông đại tá hưu chen ngang :
“ Thua là tại thằng huấn luyện viên Nhật Bổn sai lầm chiến thuật chớ…ổng nhận trách nhiệm rồi mà…”
Cô Phượng cave nhảy nhổm như thần tượng bị xúc phạm, la chói lói :
“ Anh Miura không có sai…thua là do tụi nó bán độ…công an vào cuộc rồi mà…”
Rồi cô kể vanh vách nào anh Miura giỏi lắm đã du học 6 năm ở Đức, nào anh không hút thuốc không bia rượu, rất thân thiện và cũng rát nghiêm khắc với cầu thủ…
Gã Ký Quèn ngắt lời :
“Biết rồi…biết anh Miura của cô giỏi rồi, chẳng thế mà VFF không bắt kiểm điểm trận thua vừa rồi lại giao ngay cho anh đội U23 và tuyển quốc gía…”    
Thằng Bảy xe ôm càu nhàu :
“ Mẹ kiếp…cứ bán độ như vừa rồi đến 10 anh  Miura cũng chẳng cứu được bóng đá  Việt Nam..”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Mày vẫn còn cay cú hả Bảy ? Tao tưởng mày phải  vui lên chớ ?”
Thằng Bảy xe ôm phù mỏ :
“ Có cái  gì mà vui ?”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Thì mới có chỉ thị không cho cảnh sát núp lùm nữa kìa…phải  đứng đoàng hoàng giữa thiên thanh  bạch nhật kìa…”
Thằng Bảy xe ôm thở hắt ra :
“ Nhằm nhò con mẹ gì…nó đứng đàng hoàng nhưng mà cách đèn đỏ vài trăm mét đón lõng thằng vượt đè đỏn…cấm núp thì cũng thế mà thôi…Mà có núp thì cũng chẳng ai làm gì được, tụi nó bênh nhau mà…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Mày nói đúng đó…như cái thằng nguyên Tổng thanh tra Trần Văn Truyền tham nhũng bao nhiêu là tiền xây cất bao nhiêu biệt thự mà tối nay to nghe tivi nói Ủy ban kỷ lụật cuả đảng chỉ cảnh cáo thôi…nó hưu rồi cảnh  cáo nhằm nhò mẹ gì, lẽ a phải khởi tố ra Tòa chớ…”
Gã Ký Quèn cười hô hố :
“ Khởi tố ra tòa đâu có được…còn bao nhiêu đồng chí khác thì sao ?”

Cả quán cười ầm àm…trừ ông đại tá hưu và bà tổ trưởng.


16-12-2014…



 :
 

  

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 185 - Miệng quan trôn…cave !!


                       

Mùa mưa đã qua, mùa khô trở lại mà chiều qua Sàigòn bất chợt đổ  mưa tầm tã, mưa liên miên suốt cả tiếng khiến phố nhốn nháo, đường ngập tứ  tung , kẹt xe cứng ngắc, quán càphê chật cứng người. Chuyện nở như bắp rang, nào xăng giảm giá mà cước xe buýt không  giảm, nào rắn lục đầu đỏ cắn chết người... Khác với mọi khi ông đại tá hưu thường ngồi im như con cóc cụ, chiều nay không hiểu “trúng mánh” gì ông cười nói vui như Tết :
“ Cuối năm rồi…bà con ta nghe tin gì chưa ?”
Thằng Bảy xe ôm sốt ruột trời mưa không có khách, giở giọng cười riễu :
“ Lại chuyện ông Tổng Bí thơ Nguyễn Phú Trọng đi thăm Nga chớ gì ?”
Bà Tổ trưởng hớn hở :
“ Kỳ này đồng chí Tổng Bí thơ đi ký được nhiều hiệp định quan trọng . Thắng lợi lớn lắm đó…”
Cô Phượng cave cười hích hích :
:”Đường đường vua một nước, kéo cả đoàn rầm rộ sang Nga. Vậy mà tụi nó chỉ cho mỗi thằng kỳ nhông cắc ké ra sân bay đón…”
Gã Ký Quèn cười hô hố :
“ Vậy mà Putin nó đã thèm tiếp đâu. Đồng chí Tổng đành đi loanh quanh cho …đời mỏi  mệt. Nào  đặt hoa tại tượng đài Hồ Chí Minh,tượng đài Leenin, thăm Trung tâm Văn hóa thương mại , gặp gỡ Chủ tịch Đảng Cộng sản Nga; Hội Hữu nghị Nga-Việt và Hội Cựu chiến binh Nga từng chiến đấu tại Việt Nam,nói chuyện với cán bộ Đại sứ quán và Việt kiều…Đại khái là toàn cóc nhái ễnh ương, chờ điện thoại sốt cả ruột, mãi rồi Putin nó mới cho gặp nhưng lại không phải ở thủ đô Moscow mà lại phải lóc cóc tới khu nghỉ mát Sochi nhà Putin kìa..”
Ông đại tá hưu tức quá đập bàn quát :
“Chúng mày bố láo. Chương trình đi thăm Nga của Tổng bí thơ đã được hai bên lên kế hoạch từ mấy tháng trước làm gì có chuyện phải chờ đợi…”
Thằng Bảy xe ôm xoa dịu :
“ Vậy chú Ba nói thắng lợi to lớn chuyến đi này là gì nào ? Nó cho được mấy tỷ rúp  ?”
Gã Ký Quèn cười  hô hố :
“ Thằng Putin nó đang bị cả châu Au lẫn Mỹ trừng phạt kinh tế về tội xâm lược Ucraina, rồi dầu đang rớt giá, nó đang lo méo cả mồm, tiền đâu mà cho các  đồng chí Việt Nam, ốc chưa mang nổi mình ốc sao làm cọc cho  rêu ?”
Bà tổ trưởng lên giọng :
“ Nói như anh Ký Quèn đâu có được. Đồng chí Tổng Bí thơ sang thăm Nga đâu phải đi xin tiền , còn nhiều chuyện quan trọng hơn nữa kìa…”
Ông đại tá hưu vênh mặt :
“ Đúng đúng,,,đồng chi Tổng Bí thơ đi chuyến này trước hết là củng cố tình hữu nghị giữa hai nước Việt Nam và Liên xô thành trì cách mạng thế giới…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ối chú Ba “ngáo đá” rồi, Liên xô sập mẹ nó từ tám đời , thành trì cách mạng thế giới cũng tan cha nó từ đời nảo đời nào rồi..”
Ông đại tá hưu tẽn tò, bà tổ trưởng đỡ lời :
“ Là chú Ba muốn nói nước Nga do Tổng thống Putin đứng đầu đó…”
Ông đại tá hưu vội vàng :
“ Phải phải, tao nói là nói nước Nga cuả đồng chí Putin đó…”
Cô Phượng cave cười ré :
“Ối chết chết…Putin nó là trùm độc tài tư bản có còn cộng sản nữa đâu mà đồng chí đồng cấu ?”
Ông đại tá hưu tím mặt chưa kịp nói gã Ký Quèn đã cắt ngang :
“ Thắng lợi lớn nhất là dâng Cam Ranh cho Nga muốn vào lúc nào vào, thắng lợi thứ hai là cho nó xây dựng nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận bằng kinh nghiệm Chécnôbưn…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Vậy là sao , anh Ký Quèn ?”
Cô Phượng cave lau chau :
“ Chécnôbưn là nhà máy điện nguyên tử của Liên xô ngày xưa tức Nga ngày nay, vì cán bộ vận hành dốt quá nên làm nổ tung nhà máy gây nên thảm họa có tính thế kỷ …”
Thằng Bảy xe ôm cười  hô hố :
“Lại đổ tại cán bộ dốt , có dốt như cha  Lê Trí Tình Trưởng kíp trực điện đài không lưu Tân Sơn Nhất làm mất điện gần một tiếng ngày 20 tháng 11 không ?”
Ông đại tá hưu quát :
“ Vấn đề đó công an đang vào cuộc chưa quy trách nhiệm cho ai cả…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Rồi lại đổ cho khách quan thôi, chẳng thằng nào chịu trách nhiệm hết…:
Gã Ký Quèn cười khà khà :
“ Chú Tư Gà nướng nói đúng. “Phủ bênh phủ, huyện bênh huyện”. Thằng Trần Văn Truyền , nguyên Tổng thanh tra ôm số tài sản khổng lồ vậy mà Tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh lại nói :” Đồng chí Trần Văn Truyền là cán bộ thuộc diện Ban Bí thư quản lý. Sau khi Ban Bí thư chỉ đạo và Uỷ ban Kiểm tra Trung ương có kết luận và thông báo, thì mới tiến hành…”
Ông Tư Gà nướng văng tục :
“ ĐM…vậy đồng chí nào Ban Bí thư quản lý là thả sức tham nhũng khỏi ra Tòa xét xử chỉ kiểm điểm nội bộ thôi à ? Nói vậy là đảng ngồi mẹ nó lên pháp luật rồi…”
Gã Ký Quèn tiếp tục :
“ Ông Tranh còn nói ông Truyền chỉ có dấu hiệu vi phạm về tài sản, chưa phải tham nhũng…”
Cô Phượng cave cười ré :
“ Vậy ăn cướp chưa phải là ăn cắp …đúng là miệng quan trôn trẻ…”
Thằng Bảy xe ôm cười  hô hố :
“ Chị Phượng cave nói vậy cũng chưa đúng, phải nói miệng quan lồ…í chết  trôn cave thì đúng hơn…”
Cả quán cười ầm ĩ trừ ông đại tá hưu và bà tổ trưởng…


28-11-2014

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 181 - Mênh mông …tiền dân !!!







        

Mấy hôm nay mưa, mát trời  dân Sàigòn càng…nhậu dữ. Các phố lớn như Hai bà Trưng, Nguyễn Kiệm, Đinh Tiên Hoàng, quanh sân bay Tân Sơn Nhất …các quán nhậu tràn ra cả vỉa hè với bê quay cả con, lợn sữa nướng rồi thì đủ các loại cá, ốc, thịt chó , thịt rừng … thi nhau chui vào cổ họng các bợm nhậu.
Nhậu càng nhiều nguy cơ ngộ độc hàng Tàu càng cao Nào chân gà, đùi gà vô túi nhựa, nào thịt heo, thịt bò đông lanh …nào các loại “bổ dưỡng” như sữa bột, sữa hương vị trái cây, các loại hạt nấu sẵn đóng gói trong những chiếc bao hút chân không ... Nào giày dép, quần áo trẻ em, bình sữa sơ sinh…tuốt luốt hàng Tàu đều mang chất nhiễm độc .
 Sáng nay thằng Bảy xe ôm hớt hơ hớt hải chạy về rối rít cảnh báo cô Phượng cave :
“ Chị biết tin gì chưa…hàng tàu “đểu” mới tràn vào Sàigòn đó..”
Cô Phượng cave cau mày :
“ Hàng “đểu” là hàng gì ? Hàng tàu nào không “đểu” ?
 Thằng Bảy xe ôm ra vẻ bí mật :
“ Không không…mặt hàng này thuộc loại “ hàng sung sướng” kìa…”
Cô Phượng cave cười rinh rích  :
“Hàng “sung sướng” mày còn dậy tao ? Búp bê này, cu giả này, bao cao su có gai này, rồi thuốc kích dục…đúng chưa ?”
Thằng Bảy xe ôm lè lưỡi :
“ Ghê thật…đúng là nghề của nàng có khác.Nhưng hàng này mới toanh chị chưa biết đâu ?”
Cô Phượng cave tò mò :
Mặt hàng gì mà ghê vậy mày ?”
 Thằng Bảy xe ôm cười toét :
“ Mặt hàng này chị xài thường xuyên mà không biết . Bao cao su “rởm” chứ còn gì ?”
Cô Phượng cave cười  lớn :
“ Bao cao su ? Cái đó sao làm giả được ?”
Thằng Bảy xe ôm cười  nhạt :
“ Trứng gà nó còn làm giả được huống hồ bao cao su. Này nhé, nó thu gom bao cao su xài rồi về dùng dầu thực vật bôi trơn mà không qua khâu sát trùng gì hết nên người dùng rất dễ bị nhiễm trùng, có khi bị cả HIV nữa cũng chưa biết chừng…”
Cô Phượng cave xanh mặt :
“ Mày nói thiệt không ? Nghe đâu ra vậy ?”
Thằng Bảy xe ôm trợn mắt :
“ Sao không thiệt. Báo đăng ở Hồ Nam TQ mới phát hiện ra cả nhà máy sản xuất bao cao su giả kìa…”
Cô Phượng cave tươi mặt :
“ À…bọn tàu tỉnh lẻ ấy mà…nhằm nhò gì…tao xài toàn loại cao cấp Durex, Rough Rider và Love Card  sao làm giả được ?”
Thằng Bảy xe ôm kêu to :
“ Ôi chết chết…chị nhầm chết…bọn làm giả bao cao su này đóng đủ thứ nhãn quốc tế…nhãn gì cũng có…chị đừng chủ quan xài phải bao cao su rởm có ngày bị “ếch vồ” * hì hì…”
Cô Phượng cave đỏ mặt :
“ Nó làm được cả bao cao su giả thì siêu thật..”
Gã Ký Quèn lúc này mới nhảy vào cuộc :
“ Làm bao cao su giả đã nhằm nhò gì…tuyên dương…giả  mới siêu  chớ ?”
Cô Phượng cave tò mò :
“ Tuyên dương giả ? Chuyện đâu ra vậy anh Ký Quèn ?”
Gã Ký Quèn cười  hơ hớ :
“ Ngoài Hànội chứ đâu ? Thì mới rồi ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trao huy hiệu 65 tuổi đảng cho ông “xài gái Tàu” , tuyên dương chả luôn luôn tuyệt đối trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân…”
 Ông đại tá hưu đập bàn quát lớn :
“ Thằng Ký Quèn kia ? Sao mày dám xuyên tạc hả ? Mày dựa vào đâu mà dám nói tuyên dương đồng chí đó là rởm hả ? Mày có muốn công an xích cổ mày lại không ?”
Bà tổ trưởng cũng lên tiếng phụ họa :
“Đồng chí đó đã từng lãnh đạo toàn đảng, toàn dân, toàn quân đạt được nhiều thành tích to lớn .Nêu gương sáng trong phong trào học tập gương đạo đức Hồ chủ tịch, giữ gìn phẩm chất đạo đức cách mạng của người đảng viên cộng sản…”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Giữ gìn đạo đức cách mạng của người đảng viên mà sang Trung Quốc chơi gái Tàu ?”
Ông đại tá hưu đập bàn :
“ Phản động…nói xấu lãnh tụ là phản động, con Phượng cave kia, tao còng cổ mày giờ…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Đạo đức cách mạng chẳng thấy đâu chỉ thấy trong phòng khách có dựng tượng chả, rồi trưng cả cặp ngà voi, trên sân thượng có máy làm rau sạch mấy chục ngàn đô…tiền đâu ra vậy ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Bởi vậy chả mới viết sách “ Mênh mông…tiền dân…”
Bà tổ trưởng quát :
“ Thằng Bảy xe ôm xuyên tạc nha. “ Mênh mông tình dân “ chớ. Bởi vậy đồng chí đã phát biểu “tiếp tục làm những việc có ích cho dân, cho nước, tim còn đập thì sẽ còn cống hiến…”
Gã Ký Quèn la lớn :
“ Cống hiến ? Cống hiến cái gì vậy cà ?”
Cô Phượng cave cười ngỏn nghẻn :
“ Thì lại viết sách nữa chớ sao ? Lần này đồng chí sẽ viết quyền “tim còn đập, tiền còn dzô…”
Cả quán cười  ầm ầm. Trừ ông đại tá hưu và bà tổ trưởng.

*Ếch vồ : bị AIDS - SIDA

17-10- 2014











Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 180 - Lọ quý đâu ra mà sợ vỡ ???


   
Mấy hôm nay vẫn chiều mưa trên phố , trẻ em muốn nhảy hiphop :” Em đi chơi thuyền…trên phố Đồng đen…xịch xịch …xịch xịch…” Bà con trong quán ngồi ngóng tạnh mưa bàn chuyên xăng tăng, điện tăng, ga tăng, gạo tăng…toàn chuyện  con cá, lá rau chẳng có tí chính trị thời sự con mẹ gì. Cô Phượng cave chắc tối qua đi ca 3 “vượt năng suất” nên người uể oải, ngáp cái rõ dài :
“ Quay qua quay lại nói mãi ba cái chuyện cơm áo gạo tiền…chán quá đi. Chuyển đề tài cho sang trọng chút đi bà con…”
Thằng Bảy xe ôm reo lên :
“ Dễ ợt…hôm nay thấy đồng chí Tổng Bí Thơ Nguyễn Phú Trọng nói về chống tham nhũng “ném chuột nhưng phải tránh vỡ lọ quý”…Vậy xin hỏi bác Ba đại tá hưu chuột là ai mà lọ là ai ?”
Ông đại tá hưu gắt :
“ Có vậy cũng phải hỏi. Chuột là cán bộ tham nhũng còn lọ quý là cán bộ ưu tú, trong sạch, không dính tới tham nhũng…”
Gã Ký Quèn lên tiếng :
”Vậy theo như báo đăng, sau khi để lại “di sản” gần 100 thiết bị y tế “đắp chiếu” vì hỏng hóc, hết niên hạn sử dụng, thằng  Vũ Xuân Diện được thăng chức Giám đốc Sở Y tế Quảng Ninh. Hắn đã câu kết với công ty cung cấp máy làm sai lệch nguồn gốc đút túi mấy chục tỷ . Hầu hết các trang thiết bị chụp CT, X-quang, Scanner… đều ghi nhãn  Đức, Nhật, Mỹ. nhưng lại toàn hàng Tàu… Vậy thằng cha này đã là chuột chưa ?”
.Bà tổ trưởng nhanh nhẩu :
“ Chưa…chưa là chuột…phải chờ Ban nội chính trung ương xem xét đã…”
Cô Phượng cave cười  rich rích :
   “ Mua hàng đểu ăn chênh lệch giá bị bắt quả tang đưa lên báo mà vẫn chưa gọi là chuột sao ? Chắc sợ vỡ lọ quý nên chưa dám đánh chuột phải không ? Vậy trong vụ này ai là lọ quý hả chú Ba ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Thì chú Ba nói rồi , lọ quý là cán bộ ưu tú, trong sạch, không dính tới tham nhũng. Vậy chắc Chủ tịch tỉnh, Bí thư tỉnh ủy hay Bộ trưởng Bộ y tế  hẳn ?”
Ông Tư Gà nướng chửi thể :
“ ĐM…ba con đó thằng đó mà không tham nhũng tao cứ đi bằng đầu…”
Bà Tổ trưởng nạt :
“ Chú Tư Gà nướng không được ăn nói linh tinh. Chú có tài liệu chứng minh các đồng chí đó tham ô tham nhũng không ?”
Gã Ký Quèn trợn mắt :
“ Đưa tài liệu chứng minh để đi tù hả . Tổng thanh tra Nhà nước nói rồi, công bố tài sản của cán bộ là vi hiến…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Vi hiến là cái quỷ gì ?”
Thằng Bảy xe ôm oang oang :
“ Là vi phạm hiến pháp chứ còn gì ? Nhưng mà…có hiến pháp đéll đâu mà vi phạm..”
Ông đại tá hưu đập bàn :
“ Thằng Bảy xe ôm nói láo nha. Sao mày dám bảo đéll có hiến pháp hả ? Tao còng cổ mày giờ …”
Cô Phượng cave vội dàn hòa :
“ Thôi thôi chú Ba chấp gì thằng Bảy xe ôm, nó ngứa miệng nói chơi thôi . Chỉ xin hỏi chú Ba nếu lọ quý là các đồng chí đảng viên ưu tú, không tham nhũng thì ở cái xứ sở này kiếm đâu ra ba cái lọ quý đó mà sợ đánh chuột vỡ lọ ?”
Bà Tổ trưởng cãi :
“ Có chớ sao không, như 16 đồng chí trong Bộ chính trị chắc chắn phải là vốn quý của đảng, không tham ô tham nhũng, là 16 cái lọ quý chứ còn gì ?”
Thằng Bảy xe ôm bỗng cười hô hố :
“ Vậy nhỡ có con chuột bự chui vào trong cái lọ quý đó thì tính sao đây hả chú Ba ?”
Ông đại tá hưu cà lăm :
“ Nếu vậy…nếu vậy…dốc cái lọ quý đuổi con chuột ra mà đánh chứ làm sao ?”
Cả quán cười ồ. Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Ái chà…chú Ba đòi dốc ngược cả các đồng chí Ủy viên Bộ chính trị cơ đấy. Nhỡ dốc cả lọ quý  lên mà chuột vẫn không chui ra thì sao hả chú Ba ?”
Ông đại tá hưu cà lăm :
“ Hỏi gì hỏi lắm ? Mày đi mà hỏi đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ấy…|
Cả quán cười ồ. Trừ ra ông đại tá hưu và bà Tổ trưởng

     7-10-2014





Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN KỲ 179 - Mừng quốc khánh các đồng chí…răng !!!!

                                     
     
                                
Mấy hôm nay loạn âm loạn dương sao đó, chiều nào Sàigòn cũng mưa ngập . Báo hại thằng Hùng nóng con ông đại tá hưu đi coi DJ Hardwell quậy tưng bừng ở sân vận động Quân Khu 7 về, rủ một lũ bạn treo đèn kết hoa ngoài sân làm tăng 2 với  dàn nhạc , sàn nhảy, bia rượu, bánh kẹo , ngờ đâu mưa như đổ nước làm các cô các cậu  toàn con đại gia ướt như chuột lột, bỏ của chạy hết vào nhà .
Lúc đó ông đại tá hưu đang ngồi quán nhâm nhi ly cà phê, thằng Hùng nóng sầm sầm chạy vào, miệng chửi tía lia :
“ ĐM...trời với đất...tự dưng lại mưa mới đểu ?”
Chị Gái hủ tíu rền rĩ :
“ Ối chết chết...sao cậu lại chưởi cả trời vậy ? Phải tội chết ...”
Thằng Hùng “nóng” vênh mặt :
“ Ai bảo đang tạnh ráo lại mưa ào ào làm hỏng cả cuộc vui của người ta...”
Cô Phượng cave cất tiếng an ủi :
“ Sao mấy em không vào nhà mà nhảy ? Phòng khách nhà em rộng mà...”
Thằng Hùng nóng bĩu môi :
“ Nhảy hip-hop trong phòng đâu có được . Phải nhảy ngoài vườn chớ ?”
Vừa lúc đó con bồ thằng Hùng nóng ló cái đầu tóc nhuộm vàng, rối bù theo “mốt” tổ quạ, mắt môi xanh lè, miệng liến thoắng :
Héo lô...Đít u get mân ni...? Quých...quých...Năm chục chai OK...”
Chị Gái hủ tíu kêu lớn :
“ Chèn đéc ôi ...con nhỏ nó nói gì vậy cà ?”
Cô Phượng cave cười hắc hắc :
“ Nó hỏi lấy được tiền chưa . Lẹ lên....Năm chục triệu được rồi.”
Thằng Hùng nóng quay sang ông đại tá hưu, vê vê mấy ngón tay :
“ Ba đưa đây ...lẹ lẹ lên còn lượn ra sân bay ...”
Ông đại tá hưu trợn mắt :
“ Không ở nhà mai đi học còn đi đâu ?”
Thằng Hùng nóng cười cười :
“ Học hành gì bay ra Phú Quốc chơi cái đã...”
Ông đại tá hưu đành móc túi đưa tiền cho nó. Nhìn theo hai đứa dắt díu nhau ra khỏi quán, chị Gái hủ tíu lè lưỡi :
“ Ôi chết chết...nó cầm cả năm chục triệu mà cứ như mình tờ năm chục vậy...Tiêu pha vậy may ra chỉ có cán bộ như chú Ba mới dám tiêu. Hèn chi sang tháng Nhà nước tăng giá điện tới 20 phần trăm mà mấy cha cán bộ cứ êm ru...chỉ có dân nghèo  lo méo cả mặt...”
Ông đại tá hưu càm ràm :
“ Chị nói gì kỳ vậy ? Cán bộ từ nhân dân mà ra ...lo trước thiên hạ...hưởng sau thiên hạ... làm gì có chuyện dân lo mà cán bộ không lo ?”
Thằng Bảy xe ôm nghe ngứa tai, chen ngang :
“ Xưa rồi...xưa rồi chú Ba...ngày xưa may ra ...còn bây giờ hả ? Dân chết mặc dân , cán bộ cứ đút tiền vào túi cái đã ..”
Ông đại tá hưu nóng mắt :
“ Mày không được ăn nói hồ đồ nha...làm gì có chuyện dân chết mặc dân, tiền cán bộ cứ đút túi ..”
Gã Ký Quèn lên tiếng :
“Thì mấy trận bão lũ năm ngoái dân quyên góp tiền tỷ mà có tới được vùng lụt đâu …”
Bà tổ trưởng biện bạch :
“ Đó là tiền hỗ trợ của các Mạnh Thường Quân thôi, còn Nhà nước lúc nào chẳng lo cho dân...”
Thằng Bảy gân cổ cãi :
“ Còn lâu ạ...công nhân thất nghiệp đầy ra kìa...tiền trọ không có phải ra ngủ vỉa hè, tiền ăn cũng không, hai người ăn chung một gói mì...vậy mà cán bộ đâu nghĩ tới việc hỗ trơ, chỉ nhăm nhăm móc túi dân thôi...”
Ông đại tá hưu nổi cáu :
“ Mày nói phải có sách, mách phải có chứng nha...nói bậy nói bạ vu cáo cán bộ là không có được ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hề hề :
“ Thì chẳng phải hỏi đâu xa...hỏi ngay chú Ba nè...chú về hưu rồi...cô Ba cũng nội trợ ở nhà...vậy chú lấy tiền đâu xây cái biệt thự to tổ chảng 4, 5 tầng lầu vậy , tiền đâu mà giở tay lên cái đã có năm chục triệu đưa thằng Hùng nóng đi chơi rồi kìa... .”
Ông đại tá hưu lắp bắp :
“ Bộ mày là cán bộ kiểm tra trung ương sao dám hỏi tao vậy ?”
Cô Phượng cave mau miệng :
“ Thằng Bảy xe ôm nó hỏi đúng đó. Chẳng cứ gì chú Ba...ngay như ông Chủ tịch Phường này...mới lên chức chưa được một năm đã sắm ngay cái ô tô mới cứng...rồi mấy ông trên Quận, trên thành phố...có ông nào là không có biệt thự, xe hơi, nhà vườn, với tài khoản dăm bảy chục tỷ không ? Cái đó ở đâu ra. Ăn cắp công quỹ, móc túi dân đen chứ đâu ?”
Gã Ký Quèn nãy giờ im lặng, giờ mới tham gia :
“ Cô Phượng nói đúng đó... Bởi vậy thằng Cục trưởng CSGT mới nói bướng :” Một ngày cầm vài trăm ngàn chưa phải là tham ô “…Thời nay có đốt đuốc giữa ban ngày cũng không tìm được ông cán bộ đảng viên nào không moi tiền Nhà nước, không nặn tiền của dân. Cứ thử công khai tài sản  coi, biết liền …”.
Ông đại tá hưu quát to :
“ Công khai tài sản là vi hiến đó nha…Thanh tra chính phủ đã nói rồi…”
Ông Tư Gà nướng than vãn :
“ Cộng sản mất  chất hết rồi…”
Ông đại tá hưu kêu to :
“ Còn chớ sao không ? Đảng viên cộng sản phải mang trong người tính cộng sản chớ ? Không thì còn đâu là đảng viên .”
Cô Phượng cave cười hắc hắc :
“ Vậy con xin hỏi chú Ba các đồng chí đảng viên ăn chặn tiền  dân có còn tính cộng sản không ?”
Ông đại tá hưu tức quá đáp bừa :
“ Chuyện đó...chuyện đó chắc do cán bộ ngoài đảng làm thôi... đảng viên của Đảng mang trong người tính cộng sản đâu có làm chuyện đó ?”
Gã Ký Quèn cười ha hả:
“ Vậy xin hỏi chú Ba tính cộng sản là cái tính gì vậy ?”
Ông đại tá hưu ưỡn ngực dõng dạc :
“ Tính cộng sản trước hết là thương dân và yêu nước ?”
Gã Ký Quèn lên giọng :
“Yêu nước à ? Nếu vậy xin hỏi chú Ba hôm nay là ngày gì ?”
Ông đại tá hưu đắc ý :
“ Hôm nay là ngày 1 tháng Mười … chứ còn ngày gì ?”
Gã Ký Quèn hỏi tiếp :
“ Vậy xin hỏi ngày đó là ngày gì  mà dân Hànội  buộc phải treo cờ mừng …”
Ông đại tá hưu vui vẻ :
“Kỷ niệm 60 năm giải phóng Thủ đô  chứ ngày gì ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Ngày đó là mồng 10 tháng 10 cơ…Còn ngày mồng 1 tháng 10 là Quốc Khánh Trung Quốc…”
Bà tổ trưởng reo lên :
”Í trời…tưởng chuyện gì…thì mình cứ treo cờ sớm mừng quốc khánh Trung Quốc luôn thể…”
Thằng Bảy xe ôm văng tục :
“ĐM…sao lại mừng quốc khánh thằng kẻ cướp, cướp đất, cướp biển, giết hại ngư dân…ĐM thằng nào bắt dân treo cờ  ngày đó…”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Sao mày dám gọi các đồng chí Trung Quốc là bọn kẻ cướp hả ?”
Ông Tư Gà nước ràm ràm :
“ Không gọi thằng kẻ cướp thì gọi bằng gì ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Gọi bằng các đồng chí … răng lúc nào cũng nhăm nhe cắn vào môi…”

Cả quán cười ầm ầm. Ông đại tá hưu và bà Tổ trưởng im thít



1-10-2014 

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 178 -Thần tốc, thần tốc…xe tăng chạy sang mất có mấy giờ…





      

Mấy hôm nay không thấy cô Phượng cave ra ngồi quán. Bà con tha hồ đoán già đoán non . Người nói cô bệnh gì đó, bí hiểm lắm, đang phải  điều trị bệnh viện da liễu . Người bảo cô được ông bồ già Hà Nội mời đi trăng mật tận bên…Malaysia . Riêng thằng Bảy xe ôm la lớn :
“ Sai hết…sai hết…chị Phượng không bệnh mà cũng chẳng đi “trăng mật” với ai, chị đi lễ Bà Chúa Sứ mãi trên Châu đốc - Tịnh Biên chứ đâu …”
Quả nhiên, sáng hôm sau đã thấy cô Phượng cave ngồi trong quán, miệng cười ngỏn nghẻn, tay xoay xoay cái vòng đeo tay bằng gỗ. Bà Năm củ cải đi ngang qua, kêu trời :
“ Chèn đéc ơi…cô Phượng mà cũng phải đeo cái vòng tay bằng cây này à ? Vòng vàng hột xoàn đâu…”
Cô Phượng cave cười hắc hắc :
“ Thím Năm củ cải chớ coi thường vòng này nha. Tôi thỉnh mãi chùa  Phật Nằm trên miệt Tịnh Biên lận….”
Gã Ký Quèn xua tay :
“ Xưa rồi,,,xưa rồi…bây giờ gọi chùa Bánh Xèo, tứcThiền viện Đông Lai .Gọi Đông Lai là vì hàng hiên tiền điện có cặp câu đối :” Đông độ Tây thiên trụ đại pháp / Lai nhân duyên hữu thoát trẩn ai”.Vậy mới gọi chùa Đông Lai…”
Chị Gái hủ tíu càm ràm :
“ Anh nói tiếng Tàu, bổ ai mà hiểu ?”
Gã Ký Quèn cười cười :
“Chữ Hán không phải chữ Tàu. Nghiã là “Tây thiên là nơi đất Phật, người có duyên đến sẽ thoát được não phiền”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Vậy chị Phượng cacve từ nay hết phiền não..”
Cô Phượng ca ve cười  rinh rích :
“ Hết phiền não là do cái vòng này đây. Vòng này kêu bằng vòng “ quỷ kiến sầu” làm bằng gỗ thiêng mọc tít trên núi cao chứ không phải gỗ thường đâu,mày nghe ra chưa ?”
Ong Tư Gà nướng góp chuyện :
“ “Quỷ kiến sầu “ là cái mẹ gì? Tao sống đến  từng này tuổi chưa nghe thấy cái gì là “quỷ kiến sầu” ?”
Cô Phượng cave bĩu môi :
“ Chú không biết không có nghĩa là không có nó. Gỗ này mọc trên núi thiêng, lâm tặc rất khó chặt phá bởi bao quanh cây là các ổ kiến độc. Lúc sống, kiến bảo vệ cây, lúc kiến chết chất độc trong người ngấm hết vào cây nên mới gọi là... quỷ kiến sầu! Cây này đem nấu nước uống kéo dài tuổi thọ, bổ thận tráng dương . “
Ký Quèn cười ha hả :
“ Cô Phượng cave sai bét rồi. “ Quỷ kiến sầu” không phải là kiến chết ngấm hết vào cây mà chính là vì đem vỏ cây này đốt lên, nó bốc mùi... thúi tới mức ma quỷ không chịu nổi, phải bỏ chạy, tức quỷ nhìn thấy cũng phải buồn. “ Quỷ kiến sầu” là như vậy. “
Cô Phượng cave hứng chí :
“ Hèn chi mấy ông thầy chùa nói rằng cái vòng này đeo vào tay thì ma quỷ phải sợ không dám gây sự …””
Ong Tư Gà nướng bật cười :
“ Tin sao được mồm miệng mấy ông thầy chùa. Mấy ông bốc phét vậy cốt dụ khị bà con bỏ tiền ra mua .”
Cô Phượng cave gắt to :
“ Cái chú Tư này… báng bổ nhà chùa, cái vòng này gíá có hai chục ngàn , nhiều nhặn gì mà mấy ông thầy chùa phải bốc phét dụ khị thiện nam tín nữ…”
Gã Ký Quèn chen ngang :
  Cái vòng này nếu đúng ma quỷ nhìn thấy phải sợ , không dám gây chuyện với mình thì tôi xin bỏ tiền ra mua cả chục cái luôn…”
Ong Tư Gà nướng trợn mắt :
“ Mày mua một cái đủ rồi, mua làm gì cả chục cái…”
Gã Ký Quèn cười khà khà :
“ Tôi mua tặng bà con khiếu kiện đòi nhà,đòi đất.Mỗi lần kéo nhau lên tỉnh, hoặc ra Hà Nội chầu chực nhà ông lớn thì đeo cái vòng này vào cổ tay, bọn cớm chìm cớm nổi, bọn lưu manh côn đồ  nhìn thấy phải tránh cho xa không dám hành hung đánh đập bà con …”
Ông Tư Gà nướng :
“Ngày xưa dân ta có lưu manh côn đồ vậy đâu. Từ ngày có đảng mới sinh ra vậy…”
Ong đại tá hưu từ nãy ngồi ngẩn , giờ  quát lên :
“ Tụi bay không nhìn  thấy cái bản chất , cái phổ biến của dân tộc ta là lòng yêu thương con người, con người là vốn quý nhất như bác Hồ đã dậy. Cái xấu , cái ác chỉ là cá biệt, tạm thời. Rôi đây phong trào học tập theo gương đạo đức của bác Hồ được nhân rộng ra toàn Đảng toàn dân nhất định cái đẹp sẽ lấn át và tiến tới tiêu diệt cái xấu. Lúc đó xã hội ta sẽ hết tham ô, tham nhũng “
Thằng Bảy xe ôm vỗ tay :
“ Phải rồi, phải rồi, Chẳng thế mà tuyến cao tốc Nội Bài đi Lào Kay mới thông  xe có mấy ngày đã lún mẹ nó rồi…”
Bà Tổ trưởng cãi :
“ Tối nay tivi nói rồi…cái đó do nền đất yếu gây sụt lún…”
Cô Phượng cave :
“ “ Nền đất yếu sao không khảo sát từ trước dể giải quyết…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Phong bao, phong bì ăn chia mẹ nó hết rồi…phải mau mau hoàn thành nối với Trung Quốc mai sau các đồng chí chạy xe tăng sang Hà Nội thần tốc..thần tốc…chỉ mất mấy tiếng đồng hồ…”
Cả quán cười ồ . Ông đại tá hưu đập bàn :
“ Thằng Bảy xe ôm nói láo nha…các đồng chí Trung Quốc chạy  xe tăng sang làm gì ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Để giải phóng Thủ đô, chúng tao cùng quyết tiến bước ….”
Cả quán cười ầm ầm. Ông đại tá hưu và bà Tổ trưởng đỏ mặt tía tai…”

25-9-2014

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 177 - Cô Phượng cave đi “công tác” Hànội …



 

Trận cầu U19 VN đá với Nhật Bổn thằng Bảy xe ôm thua độ cả mấy trăm ngàn, ca cẩm  :
“ ĐM…Trận này ỷ y  không lấy dự đoán của Mít tơ Vàng thua phải rồi…”
Ong Tư Gà nướng ngạc nhiên :
“ Mít tơ Vàng là ai ?”
Thằng Bảy xe ôm cười cùng cục :
“ Là một con chó Phú Quốc dự đoán rất giỏi, đoán mấy trận trúng bóc….”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Hồi Uân Cấp ăn mừng bạch tuộc Paul bằng thi nhau chén mực nướng. Sao kỳ này không ăn mừng Mít tơ Vàng bằng cày tơ 7 món ?”
Gã Ký Quèn trợn mắt :
“ Có chớ sao không ? Đêm đá trận chung kết dân cá độ toàn xơi thịt chó nướng…”
Ong Tư Gà nướng cười hề hề :
“ Khi nào Mít tơ Vàng dự đoán trúng bóc ngày cộng sản sụp đổ tau sẽ khao cả quán nguyên một con chó luộc cả con…”
Cả quán cười rầm rĩ :
Ha ha…ha ha…ha ha…”
Ong đại tá hưu nổi giận , đập bàn quát :
“ Chúng mày bố láo, sao lại mang chó Phú Quốc ra dự đoán ngày cộng sản sụp đổ  ? Đảng ta mình đồng da sắt, dao đâm không lủng, đạn bắn không lọt, bỏ vào lửa không cháy, sao sập  ?”
Cơn giận đùng đùng của ông đại tá hưu làm cả quán xanh mắt. Sợ ông nổi đoá gọi điện  công an tới lôi ông Tư Gà Nướng lên Quận thì rầy rà, thằng Bảy xe ôm vội vàng đánh trống lảng :
“ Quái thiệt…mấy hôm nay cô Phượng cave đi đâu không thấy ra ngồi quán ?”
Gã Ký Quèn cười cùng cục :
“Đi bệnh viên phụ sản giải quyết hậu quả cũng nên…”
Chị Gái hủ tíu lắc đầu :
“ Hình như đi bệnh viện Hoàn Mỹ Sàigòn điều trị u xơ tử cung …”
Thằng Bảy xe ôm cãi :
“ Không phải đâu, nghe nói có chú cán bộ Hà Nội vào cho cô thuốc Nga Phụ Khang uống tan cả khối u xơ đi rồi mà…”
Chị Gái hủ tíu vội vàng :
“ í trời …Nga Phụ Khang là thuốc gì mà hay vậy. Kỳ này cô Phượng về tôi hỏi mua uống luôn…”
Thằng Bảy xe ôm trợn mắt :
“ Thuốc quý lắm đó…nghe nói có cả cây trinh nữ hoàng cung thuộc loại kỳ hoa dị thảo của triều đình ngày xưa…Thuốc này phải cỡ Bộ chính trị mới có. Chị Gái hủ tíu làm sao có tiền mà mua ?”
Ong Tư Gà nướng chen ngang :
“ Thằng Bảy xe ôm xạo không à ? Làm gì có cây “trinh nữ hoàng cung”, đã vào tới hoàng cung rồi làm gì còn trinh ..Tao đoán cô Phượng cave mấy bữa nay chắc đi Hànội với mấy cha fan đội U 19 cổ động trận chung kết ?”
Ga Ký Quèn xua xua tay :
“ Sai bét…sai bét…cô Phượng cave được ông bồ già Hà Nội rước ra ngoài đó  làm công tác quan trọng lắm. Nghe nói cha cán bộ này có chân trong Ban gì lớn lắm kìa…”
Thằng Bảy xe ôm đoán già đoán non :
“ Chắc Ban Bí thơ trung ương ?”
Ong đại tá hưu đập bàn quát :
“ Thằng Bảy xe ôm nói láo ! Các đồng chí Ban Bí thơ là lãnh đạo cao cấp của Đảng, đạo đức cách mạng sáng ngời sao lại cặp bồ với con Phượng cave ?”
Gã Ký Quèn cười khì khì :
“ Không Ban Bí thơ thì cũng cỡ Ban chấp hành trung ương …Nghe nói đồng chí bồ già này gọi cô Phượng ra gấp không phải để cổ động đá banh đâu, ra công tác gì quan trọng lắm . Mấy cha cấp cao suốt ngày đá nhau trong nội bộ còn thiết mẹ gì coi đá nhau trên sân cỏ …”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Vậy ổng kêu cô Phượng ra Hà Nội công tác chi hè?”
Gã Ký Quèn vẫn cười :
“ Ra để thử rượu … Trường Tô Tửu …”
Chị Gái hủ tíu lại hỏi :
“ Trường Tô tửu là cái rượu quỷ gì phải triệu cô Phượng cave ra thử ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ay chết…Rượu này của đồng chí Nguyễn Trường Tô, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang vẫn dùng để đi thăm các cháu nữ sinh trường trung học Việt Lâm nên mới gọi là Trường Tô Tửu. Rượu này thần kỳ lắm, tác dụng còn hơn cả rượu Minh Mạng nữa kìa. Chẳng thế mà sau khi vui vẻ với các cháu về đồng chí nguyên Chủ tịch Nguyễn Trường Tô vẫn đăng đàn diễn thuyết trên tivi học tập gương đạo đức bác Hồ hăng hái lắm. Khi chuyện “mua dâm nữ sinh “ vỡ lở ” đồng chí vội biếu các đồng chí Bí thơ mỗi người một chai Trường Tô Tửu để chạy tội …”
Hoá ra cô Phượng cave được ông bồ già mời ra “công tác” Hà Nội thật. Sau một tuần “công tác”, nghe nói vào thăm cả lăng bác Hồ  cô mới trở vào Sàigòn . Sáng nay ngồi trong quán cô hát véo von :
“ Em ơi Hà Nội…sóng…”
Thằng Bảy xe ôm kêu lên :
“ Chị Phượng cave hát kỳ vậy ? Em ơi Hà Nội “phố” chứ sao lại …”sóng” ?”
Cô Phượng cave la chói lói :
“ Í cha trời ơi…tại mày hổng biết…sáng hôm qua Hà Nội mới mưa có một trận 2 tiếng mà phố xá đã biến thành sông hết. Tao ngồi taxi đi sân bay Nội Bài mà đường tắc chặt cứng . Sau “ảnh” phải điện cho cảnh sát giao thông tới giải toả mới đi thoát đó. Ra khỏi Hà Nội ngoái lại nhìn ..í trời ơi chỉ thấy sóng là sóng…Vậy chẳng phải Em ơi Hà Nội sóng là gì ?”
Thnừg Bảy xe ôm vỡ lẽ :
“ Hoá ra là sóng nước…ngập. Nhưng  ngoài sóng nước, Hà Nội còn sóng gì nữa không ?”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Thì còn sóng…tình nữa chứ còn sóng gì ? Phải không cô Phượng ?”
Cô Phượng cave đỏ mặt :
“ Đó là chuyện riêng của người ta…anh hỏi làm gì…”
Thàng Bảy xe ôm lại hỏi :
“ Vậy ngoài sóng..tình ra còn sóng gì nữa không cô Phượng ?”
Cô Phượng ngập ngừng :
“ Còn …sóng ngầm nữa…”
Gã Ký Quèn trố mắt :
“ Sóng ngầm ? Sóng ngầm là sóng gì ?”
Cô Phượng cave ra vẻ quan trọng :
“ Là những thứ không được đưa lên báo đài tivi…chỉ phổ biến trong nội bộ …”
Thằng Bảy xe ôm reo lên :
“ Chị Phượng cave hồi này “oách” thiệt rồi…biết cả chuyện nội bộ nữa kìa ?”
Cô Phượng làm ra vẻ quan trọng :
“ Thì “ảnh” nằm trong Ban chỉ đạo trung ương , chuyện gì “ảnh” chẳng biết, và chuyện gì “ảnh” chẳng gỉ tai tao !”
Thằng Bảy xe ôm trầm trồ :
“ Vậy thì kinh thiệt. Có chuyện gì “bí mật nội bộ” chị Phượng bật mí cho bà con nghe coi !”
Cô Phượng cave ngập ngừng :
“ Có chớ…nhưng chỉ nói ở đây nghe thôi nha…cấm không được loan đi mà  chết…”
Thằng Bảy xe ôm rối rít :
“ Yên trí…yên trí đi…ở đây toàn người tin tưởng cả mà …”
Cô Phượng cave đảo mắt nhìn quanh rồi nhỏ giọng :
“ Ảnh nói ông Nguyễn Bá Thanh kỳ này  đi Mỹ chữa bệnh về có sống cũng ngắc ngoải  , đại hội tới trượt vỏ chuối là cái chắc …”
Bà Tổ trưởng nhắc nhở :
“ Chuyện nội bộ đảng cô Phượng cave chớ nói linh tinh…”
Thằng Bảy xe ôm sốt ruột :
“ Ổng còn bật mí gì nữa không ?”
Cô Phượng cave giọng tỉnh bơ :
“Anh” còn nói có vàng hay đô la thì chôn xuống đất , chớ có gửi ngân hàng nguy hiểm lắm. Tụi nó đang  đổ nợ còn tiền đâu mà chi trả cho dân …”
Ong đại tá hưu hét lớn :
“ Con Phượng cave kia…phản tuyên truyền…Nhà nước ta thiếu gì tiền…cần chi tới 50 tỉ đô la ra làm đường sắt cao tốc Nhà nước ta vẫn có thừa tiền…”
Thằng Bảy xe ôm vội vàng xuê xoa :
“ Thôi thôi chị Phượng cave…mình phận gái goá lo chi chuyện trào đình…chị nói cho bà con nghe cái vụ thử rượu Trường Tô Tửu đi…”
Cô Phượng cave tròn mắt kinh ngạc :
“ Trời đất ôi…cả chuyện đó trong này cũng biết kia à ? “
Gã Ký Quèn cười khơ khớ :
“ Chuyện đó ai chẳng biết. Vậy cô thử rồi, cô thấy sao ?”
Cô Phượng cave đỏ mặt rồi cười rinh rích  :
“ Nhằm nhò gì ba cái vụ lẻ tẻ đó. Trường Tô Tửu chớ Tấn Sang Tửu, Tấn Dũng Tửu, Phú Trọng tửu tôi cũng chấp hết, chấp hết…”
Cả quán cười ầm ầm , riêng ông đại tá hưu và bà tổ trưởng mặt  hầm hầm.

16-9-2014



Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 176 - Đoạn này bỏ…xuống dòng đọc tiếp




                

Tối nay chị Gái hủ tíu bấm bấm sao ra ngay cái đài đang có muá hát.  Một bên tốp con gái mặc áo xường xám đỏ tượng trưng cho Tàu, một bên tốp con gái mặc áo dài trắng tượng trưng cho Ta. Cả hai bên đều ẹo  ẹo cái eo, đá đá cái chân, vung tay lên tận nách, hát véo von :
Việt Nam-Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, chung một biển Đông, mối tình hữu nghị sáng như rạng đông.
Thằng Bảy xe ôm la toáng :
“ Phản động…phản động …”
Ong đại tá hưu đập  bàn quát :
“ Thằng Bảy xe ôm kia ? Sao mày dám nói láo. Người ta hát “ Việt Nam Trung Hoa – núi liền núi sông liền sông…” sao phản động hả ?”
Thằng Bảy xe ôm sừng sộ :
“ Thằng Trung Quốc nó bắn giết, cướp bóc ngư dân ta, xâm chiếm các đảo  của ta , vậy mà dám hát “mối tình hữu nghị sáng như rạng đông “ hả ? Ngay đến ông Nguyễn Tấn Dũng cũng nói ta không chơi trò “hữu nghị viển vông”…”
Ông đại tá hưu quát :
“ Chuyện đó xưa rồi. Mới đây đồng chí Ủy viên Bộ chính trị Lê Hồng Anh đã sang Trung Quốc nối lại quan hệ thân thiết gắn bó, vừa là đồng chí vừa là anh em giữa hai đảng rồi…”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Vậy nay đảng ta xào lại 16 chữ vàng hả chú Ba ?”
Bà tổ trưởng đỡ lời :
“ Chớ sao ? Mà 16 chữ vàng đã ôi thiu bao giờ mà phải xào lại. Vẫn vàng chóe kìa…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Tưởng vụ thằng Trung Quốc đặt dàn khoan đảng nhân dân ta đã “tỉu hà ma cái lị thằng Tàu “ rồi, đã nhét 16 chữ vàng vào lỗ đít rồi, giờ lại móc ra không sợ thúi hoắc ?”
Ông đại tá hưu đập bàn :
“ Thằng xe ôm kia, sao mày dám nói nhét 16 chữ vàng vào lỗ đít  hả ? Phản động…phản động…”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“Không nhét vào chỗ đó thì nhét vào đâu ?”
Bà tổ trưởng cao giọng :
“ Không nhét vào đâu cả , chỉ dùng làm kim chỉ nam cho việc xây dựng và củng cố tình hữu nghị anh em giữa Việt nam và Trung Quốc thôi…”
Ông đại tá hưu cũng cao giọng :
“ Tụi bay không biết , tại cuộc gặp, đồng chí Lê Hồng Anh khẳng định Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn cùng với Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc không ngừng củng cố và thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt – Trung phát triển lành mạnh, ổn định lâu dài. ..”
Chị Gái hủ tíu thật thà :
“ Đảng và Nhà nước coi trọng và mong muốn hữu nghị với Trung Quốc phải rồi. Còn nhân dân ta có muốn vậy đâu, ghét thằng Tàu thấy mồ tổ…”
Bà tổ trưởng quát :
“ Cái chị này quanh năm bán hủ tíu chẳng biết cái gì. Bác Hồ đã nói “ý đảng lòng dân”. Đảng đã quyết định chuyện gì là lòng dân theo sát chớ sao  ?”
Cô Phượng cave thắc mắc :
“ Nói chuyện với Tập Cận Bình đồng chí Lê Hồng Anh phải giở giấy ra đọc. Đọc cái gì vậy hả chú Ba ?”
Ông đại tá hưu còn đang ngớ ra thàng Bảy xe ôm đã cười hô hố :
“ Đồng chí Lê Hồng Anh đọc : “ Đảng và Nhà nước quyết thắt chặt…quyết thắt chặt… đoạn này bỏ, xuống dòng đọc tiếp ?”
Cả quán phá ra cười, chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ quyết thắt chặt…đọan này bỏ là sao ?”
Cô Phượng ccave cười rinh rích :
“ Là lỗi thằng đánh máy, lẽ ra bỏ đoạn ấy theo ghi chú của thằng thư ký, đằng này cứ đánh nguyên si làm đồng chí Lê Hồng Anh cứ thế đọc…”
Cả quán bò ra cười. Riêng ông đại tá hưu và bà tổ trưởng mặt đỏ tía tai…

31- 8 - 2914 


Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

HẺM BUÔN CHUYỆN - KỲ 175 - Bộ ... “thần kinh hoang tưởng”…!





                 

Chiều nay thằng Bảy xe ôm chở khách về miệng chửi  tía lia :

“ ĐKM nó….ĐKM nó…nhục như con chó…”

Cô Phượng cave trợn mắt :

“ Mày chửi ai vậy Bảy . Làm sao nhục ? Bộ mấy con chó vàng bợp tai mày hả ?”

Chị Gái hủ tíu thắc mắc :

“ Chó nào biết bợp tai ? Chó cắn thôi chớ ?”

Cô Phượng cave cười rũ :

“ Ô cái bà này “ngáo đá” sao vậy. Tôi nói ba thằng cảnh sát giao thông kìa ?”

Ông đại tá hưu quát :

“ Con Phượng cave kia, sao mày dám gọi cảnh sát giao thông là chó vàng hả ?”

Cô Phượng cave cười rinh rích :

“ Chú Ba ra đường coi nhân dân người ta kêu vậy kìa !”

Bà tổ trưởng định nói, thằng Bảy xe ôm lớn tiếng cãi :

“ Cảnh sát giao thông sao bợp tai được tôi ?”

Gã Ký Quèn lên tiếng :

 “Mày không bị cảnh sát bợp tai sao kêu nhục…”

Thằng Bảy xe ôm cằn nhằn :

“ Tôi không nhục vì tôi đâu, tôi nhục cho cái đám thanh niên đứng chật cứng đường Đồng Khởi kìa, dễ phải cả ngàn đứa…”

Cô Phượng cave tròn mắt :

“ Ủa tụi nó biểu tình đòi thả bà Bùi thị Minh Hẳng đang bị Tòa xử ở Cao Lãnh hả ?”

Thằng Bảy xe ôm la chói lói :

“ Có đến Tết Cônggô nha. Thanh niên bây giờ tránh xa chính trị, chỉ chính…em thôi nha. Nó biết bà Bùi thị Minh Hằng là bà quái nào ?Tụi nó tập trung để đón …”

Gã Ký Quèn cướp lời :

“ Đón ai vậy, chắc đón đồng chí Tổng Bí thơ Nguyễn Phú Trọng  ?”

Cô Phượng cave cười ré :

“ Đón đồng chí Tổng Bí thơ thì phải đón ở sân bay chớ…mà phải cả chục ngàn đứa ấy chớ…thanh niên là cánh tay phải của đảng mà !”

Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :

“ Đến ngày mồng thất, tháng mồng cửu , năm quả tạ chiếu thì chúng nó tập trung đón Tổng Bí thơ Nguyễn Phú Trọng nha…”

Ông đại tá hưu lại đập bàn quát :

“ Sao mày dám nói thanh niên đón đồng chí Tổng Bí thơ vào năm quả tạ chiếu hả ? Phản động, phản động !!!”

Co Phượng cave xua xua tay :

“ Thôi thôi im nghe thằng Bảy nói coi cả ngàn thanh niên tập trung đón ai ?”

Thằng Bảy xe ôm văng tục :

“ Nó đón bố trẻ nhà nó là thằng diễn viên Hàn Quốc Lee Jong Suk chớ đón ai…”

Cô Phượng cave cuống quýt :

“ Í trời … thần tượng Lee Jong Suk sang Việt Nam thật sao ? Nếu vậy có ngàn đứa đón còn ít , phải chục ngàn chớ…”

Thằng Bảy xe ôm lại chưởi :

“ ĐKM nó, còn hơn là đón bác Hồ sống lại…nào gọi tên, nào trưng hình, nhiều đứa còn khóc rưng rức, đúng một đám cún con…”

Cô Phượng cave cười rinh rích :

“ Vậy mới đúng là cháu ngoan bác Hồ chớ ?”

Vừa lúc đó bà Năm củ cải lò dò đi vào, gã Ký Quèn lớn tiếng :

“ Thím Năm củ cải nghe tin gì chưa ? Thằng Út bà sắp sướng rồi nha ?”

Bà Năm củ cải ngạc nhiên :

“ Sướng sao vậy anh Ký Quèn, cháu nó mới học lớp 2 mà…”

Gã Ký Quèn cười cười :

“ Từ nay nó không phải cắp cái cặp to tổ chảng nữa, chỉ cầm cái máy tính bảng nhỏ xíu bằng cuốn sách nữa thôi. Thím Năm chỉ phải trả có 3 triệu thôi…”

Bà Năm củ cải la hoảng :

“ Í trời ơi….tiền đâu ra những 3 triệu…”

Gã Ký Quèn lại cười :

“ Thực ra giá gốc có 900 ngàn thôi, máy Tàu bằng nhựa ấy mà, dùng ít lâu rồi quăng. Nhưng bọn Công ty với bọn Sở giáo dục đội giá lên để ăn chia…”

Bà Năm củ cải tức tối :

“ Bắt tui đóng cả lố tiền vậy tui kiện tới tận ông Bộ trưởng..”

Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :

“ Bà có biết ông Bộ trưởng giáo dục là ai không ?”

Cô Phượng cave cười rinh rích :

“ Là ông  Phạm Vũ Luận , người mới phát biểu một câu nổi tiếng : “ Cần phải có lòng tin vào đội ngũ. Ai cũng có thể nói không tin vào các kỳ thi phổ thông. Nhưng tôi đề nghị chúng ta không nói thế . Tư lệnh phải tin vào các chiến sĩ của mình đang chĩa súng vào địch để giữ trận địa. Chứ cứ lo chiến sĩ chĩa súng vào mình , không lo chỉ đạo tấn công thì thua là cái chắc ?” 

Ông Tư Gà nướng la hoảng :

” Trời ơi…vậy cha là Bộ trưởng Bộ giáo dục hay Bộ trưởng Bộ quốc phòng ?”

Gã Ký Quèn cười hô hố :

” Bộ... thần kinh hoang tưởng …”

Cả quán cười ồ, trừ ông đại tá hưu và bà tổ trưởng…



26-8-2014