Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

SỐNG NHƯ LÀ CHẾT - -Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 18 (tiếp theo)

                                         (tiếp theo)

                                        Chương 18



          
    Nhưng giấc mơ vẫn chỉ là mơ thôi, tỉnh dậy vẫn chat với em những lời tình tứ “theo kiểu của em” tức “tình ảo”, “tình trên mạng”,”tình chay”.Sự nghi ngờ như con rắn bò vào tim gã.Gã liên tưởng tới con ngựa với bó cỏ treo trước mõm. Có khi nào em chơi trò đó với gã ? Rõ ràng em cứ sát sạt bên gã mà không tài nào với được. Có thực em sợ “chuyện đó” không ? Hay em muốn tính chuyện lâu dài để giành cái ngàn vàng cho đêm động phòng Không phải, đây chỉ là “tình quy ước” theo “kiểu của em” không thể nào tiến tới hôn nhân. Hay em cũng chỉ là một “thợ săn” mà gã chính là con mồi”..
Gã quyết định nạp tiền vào ATM cho em gấp đối mọi lần và mời em đi ăn tối.Em nhận lời còn dặn dò anh nhớ mặc sơ mi trắng . Gã cảm động quá. Hóa ra lần đi ăn trước, gã mặc sơ mi trắng được em khen đẹp trai.nên lần này em muốn gã lại mặc thế.Vậy thì em yêu gã thật rồi còn gì ? .
Lòng mừng khấp khởi,hẹn em nhà hàng khách sạn như lần trước,  chọn bàn trong góc khuất tại nơi lần trước hai người đã ngồi.Nhất định phải thử em lần nữa, cho em uống rượu ngà ngà say rôi nài nỉ em lên phòng chỉ..hôn lên má cái thôi , chắc em không từ chối.
Em tới trong bộ váy áo rực rỡ, giày cao gót uyển chuyển làm tim gã muốn vỡ . Nhìn gã, em gật gù :
“ Anh ngoan lắm, nghe em mặc áo trắng rát đẹp..”
Gã sung sướng đưa cho em cuốn thực đơn. Trong cõi ảo, em “tinh thần” bao nhiêu, thì ngoài đời,em “vật chất” bấy nhiêu. Cũng như lần trước  tôm càng, cua bể, mực , hàu nướng phómát…và không quên chai Hennessy 18 years old. Khi chai rượu đã cạn, mọi thứ trên bàn đã dẹp, hai ly càphê được bưng tới , em gái gục ngay trên bàn.
Biết làm sao giờ ? Gã đành vực em dậy và bế em lên phòng, đặt em lên giường em vẫn say như chết rồi, chiếc váy áo tốc lên lộ nguyên hạ bộ. .
Biết làm sao giờ ? Sau khi hút  điếu thuốc, gã quyết định khám phá đến cùng “yêu theo kiểu của em”, “ yêu thánh thiện theo kiểu Platonic””yêu trong thế giới ảo” là thế nào ?
Gã sắn tay áo lên, nói theo cụ Nguyễn Du là…”mở khóa động đào”.
Ôi chết chết…ôi thánh thần quỷ dữ ơi…Gã hoảng hồn, sững sờ đến trợn ngược cả mắt, há hốc cả mồm.
Lậy Chú lòng lành….chưa bao giờ gã thấy vườn địa đàng nào lạ lùng đến vậy. Nó là của con gái nhưng lại kín đặc chỉ thò ra mỗi cái của…con trai.
Bầu trời sụp đổ trong gã. Lâu lắm rồi con tim gã đã đóng băng sau vài lần chia tay tình vờ.Gã tránh xa đàn bà như tránh bệnh dịch là thứ gây cho gã bao đớn đau sầu não.Gã phớt lờ mọi tín hiệu nhiều cô gái mời gọi . Nhiều năm trôi qua gã cứ trơ trơ như bàn ghế trong nhà, chẳng càphê cà pháo, chẳng chát chít, chẳng nhắn nhe, chẳng nhớ nhung em nào.
Ấy thế rồi số phận trớ trêu sao đó, chỉ một cú click trên facebook, “chào anh””chào em”…gã rơi vào một thứ tình quái thai vậy . Thật chẳng khác gì cô gái bao năm giữ gìn, bỗng chốc rơi vào tay thằng đểu.
Em vẫn ngủ ngon lành trong tư thế phơi bầy cái  bộ phận khác đời của em. Gã quăng lại trên giường tờ 500 ngàn cho em trả tiền phòng lúc tỉnh dậy rồi giật lùi ra cửa.
Đểu thật…cái số gã đểu thật.
Về tới nhà lập tức gã unfriend và block cái tên Vân Đá mĩ miều. Thế là một lần nữa thần Cupidon lại chơi gã một quả trời giáng. Trách gì thiên hạ chẳng bịt mắt thần, mù dở giương cung bắn tầm bậy phải rồi.
Nhưng đó là chuyện quá khứ , còn bây giờ, cô gái đứng trước gã chỉ tới để lau dọn nhà cửa chẳng có vẻ gì rủ rê chủ nhà lên  giường mà gã vẫn ngần ngại. Lão hàng xóm sốt ruột :
“Mùa này không ai thuê cạo mủ nên con bé phải đi làm thuê tạp vụ. Nó phải nuôi con nhỏ và mẹ già…”
Gã tò mò :
“ Thế chồng cô đâu ?”
Chắc nhiều lần trả lời câu này, cô nhanh nhẩu :
“ Ly dị rồi…ra Bắc rồi…”
Vậy tốt…đỡ rắc rối. Gã bằng lòng. Lão hàng xóm mừng rỡ :
“ Vậy may cho nó rồi. Khỏi lo tiền đong gạo cho ba miệng ăn. Vậy  bắt đầu luôn, sáng dọn ngoài vườn, chiều dọn trong nhà. Tiền công tùy ông, tôi biết ông rộng rãi…À quên…giới thiệu với ông tên nó là Tình…cần gì ông cứ gọi…”
Gã vào phòng vi tính để mặc con bé ngoài vườn cuốc cây , dọn cỏ.Thực ra cũng chẳng nặng nhọc gì.Gần trưa nó xin về nấu cơm cho mẹ và con gái. Gã ra vườn coi con bé dọn dẹp sao.Mới có buổi sáng mà một góc vườn đã sạch cỏ. Tốt…cứ thế này chỉ 5 ngày nó dọn xong cái vườn.
Buổi chiều nó dọn dẹp trong nhà.Gã chúi mũi vào vi tính không để ý mãi tới lúc nó lên tiếng xin về gã mới ngước lên nhìn và đi xem xét nhà cửa. Bếp núc đã gọn gàng sạch sẽ. Buồng ăn cũng thế. Tốt…xem ra con bé rất chịu khó, tỉ mỉ…từ nay gã khỏi lo dọn dẹp. Được vài ngày, gã đang chúi mũi vào vi tính chợt con bé bước vào phòng tay cầm cái gói,miệng đon đả :
“  Nhà em mới có người ở quê vào, mẹ em bảo mời ông ăn thử…”
Gã cau mày :
“ Gì vậy cô ?”
“ Nem chua Thanh Hóa ạ…món này uông bia thì nhất ạ…”
Gã định từ chối nhìn vẻ mặt cô gái không nỡ đành gật gật :
“ Cảm ơn cô…cô cứ để tủ lạnh chiều tôi ăn…”
Cô gái nhí nhảnh :
“ Vâng ạ…chiều ông nhớ ăn nha..”
Nói rồi nó nguây nguẩy quay đi.Gã chợt nhận ra mình dang chăm chú nhín nó. Quần lụa bó sát mông và đùi, áo ngắn tay tới nách lộ ra đôi cánh tay mầm mẫm.Một rung chuyển lan trong các mạch máu. Gã chợt nhận ra nó không chỉ là người làm công, nó còn là đứa con gái rừng rực do chồng bỏ đã lâu. Gã đứng đậy chẳng hiểu sao lại bước theo nó. Nó đang lúi húi xếp đồ trong tủ lạnh. Dáng ngồi của nó lồ lộ cặp đùi dài và cái mông tròn lẳn. Khi gã lại gần, nó quay phắt lại nhoẻn cười :
“ Em để vào ngăn lạnh …chiều ông nhớ nhậu nha…”
Gã gật gật, mắt  đờ đẫn mắt hút vào bộ ngực tròn lẳn lồ lồ sau hàng hàng khuy bị bật tung. Con bé như nhận ra chuyện đó, đứng ngay dậy, cười tinh quái :
“ Thôi em về…mai em lại tới…”
Gã đi theo nó ẹo ẹo bước ra cổng. Đêm đó gã mất ngủ cứ lật qua lật lại. Thế là thế nào nhỉ ? Hình ảnh bộ ngực nửa kín nửa hở, đôi cánh tay trần, đôi chân và quả mông căng tròn cứ rõ mồn một trong đầu . Nguy rồi, cứ thế này khó thoát lôi nó lên giường. A không nhé…không đời nào…cả một núi hệ lụy và phiền tạp  khi biến con bé làm thuê thành bà chủ.Không nhất định là không. Tốt nhất sáng mai trả nó hẳn tháng lương rồi cho nó nghỉ.
Gã định thế rồi cố nhắm mắt không sao ngủ được. Ham muốn thân xác lâu nay bị chôn chặt khiến gã quên mất trên đời ngoài ăn, ngủ còn cái thú khác lẽ ra phải xếp đầu trong “tứ khoái “.không hiểu sao lại lọt xuống hàng thứ ba. Vậy là con “lợn lòng” bấy lâu nay tưởng chết, đêm nay nó xổng chuồng lồng lộn biến gã thành người khác.
Quá nửa đêm gã bò dậy lấy ra gói khô mực, chọn con ngon nhất đổ cồn vào nướng. Mùi thơm xộc vào mũi gợi lại  ngày xưa, cứ làm tình xong gã lại giở ra món rượu mực lai rai xong mới lên giường đánh giấc thẳng cẳng. Đêm nay tuy nằm chay nhưng rượu mực gọi lại những cuộc làm tình nảy lửa thủa trước. Giờ có con bé làm thuê ấy ở đây chắc gã ăn gỏi nó cả xương. A…không được…không được…ngay sáng mai phải đuổi nó…nhất định phải đuổi nó không thì nguy…cuộc sống sẽ rối tung lên khi gã cả gan biến con cừu thành con sói…A…không nhé…nhất định là không….Gã cứ lảm nhảm vậy cho đến lúc ngủ thiếp đi…Đêm hôm đó gã nằm mơ thấy con bé người làm trần truồng nhảy lên giường gã..

                           ( còn nữa)

30-6-2015




Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ - Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 8

Tám

Hơn ai hết, ông toán trưởng hiểu rất rõ rằng tất cả chúng tôi đang bỏ công bỏ sức làm một việt vô ích. Nhận lãnh một nhiệm vụ vô cùng quan trọng là thăm dò khảo sát một con đường có tầm cỡ quốc gia, càng đi hy vọng của ông càng vơi hụt cho đến khi vấp phải dãy vách đá kia, ông hoàn toàn thết vọng. Tính bất khả của phương án tuyến đã quá rõ ràng nhưng chẳng hiểu sao người ta vẫn không chấp nhận cho ông bỏ cuộc. “Trong bất kỳ tình huống nào, nhiệm vụ của các dông chí vẫn là tiếp tục thăm dò cho hết tuyến đường...”Những bức điện như thế, liên tiếp nhắc lại nhiệm vụ ông đã được trao, không có gì thay đổi như một người linh khi nghe khẩu lệnh “bước tới, bước...” mặc dù trước mặt là vực sâu hay lửa cháy, ông vẫn cứ phải bước tới bước tới.
Nhưng để làm gì kia chứ khi biết trước chẳng để làm cái gì? Sự phẫn nộ đôi lúc cũng trồi lên nhưng lập tức bị đè bẹp bởi ý thức tổ chức và kỷ luật, sự phục tùng cấp trên một cách tuyệt đối. Ông đã nổi giận một cách giả tạo với thằng học giả vậy thôi, thâm tâm, ông thừa biết ý kiến của nó là đúng, và cũng là ý kiến của ông. Nhưng biết làm sao, cao hơn hết cả vẫn là kỷ cương, rường mồi, ông không dằn mặt ngay thằng ấy còn gì là tổ chức. Nó có thể phê bình ông thiếu gần gũi anh em, gia trưởng, ít hoà mình với quần chúng, cái đó được, nhưng nó dám bác bỏ cả một con đường, chê cấp trên mù quáng thì phải triệt ngay cái thói hỗn xược, coi khinh tổ chức đó đi. Bởi vậy tuy trong bụng nghĩ khác, ngoài mặt ông vẫn ra sức làm bọn tôi tin rằng con đường vẫn tốt, dấy vách đá kia chẳng là cái gì, sau này người ta sẽ khoét nó theo kiểu hàm ếch, và như thế nó lại trở nên độc đáo kia đấy, người ta sẽ tổ chức cho khách du lịch tới tham quan, rồi thì ở đây một thành phố nghỉ mát sẽ mọc lên, còn chỗ kia, có lẽ người ta sẽ xây dựng một trạm truyền hình nhận tín hiệu từ vệ tinh... Cứ như thế, ý nghĩa ông cấp cho công việc của chúng tôi, những người đi đầu, khai sơn phá thạch, cứ mỗi ngày mỗi lớn tới mức nếu như trong vụ tai nạn ở vách đá hai thằng kia có chết thì cũng là hy sinh cao đẹp, là trả giá cần thiết cho con đường mai sau.
Vậy nhưng hai thằng trời đánh không chết đó lại không chịu tan xác vì một vinh quang như thế. Hoặc chúng biết thừa miệng lưỡi ông toán trưởng, hoặc chúng quá coi trọng mạng sống, trong buổi trưa kinh hoàng đó thằng hộ pháp đã để thằng học giả bám chặt cổ chân như hai con mối cắn đuôi nhau, rồi vận hết sức lực, nó cong người kéo thằng học giả nhích dần, nhích dần cho tới khi hai đứa đặt được chân vào hốc đá. Tôi hét toáng lên: “Chúng mày ơi, không chết chứ? “ Thằng hộ pháp thở hồng hộc: “Chết cái nỗ đít tao ấy”. Còn thằng học giả thì cứ luôn mồm: “Từ nay tao gọi mày bằng bố, từ nay tao gọi mày bằng bố...” Thằng cấp dưỡng lôi ngay trong ba lô ra hộp sữa, cái thứ dự trữ chiến lược ông toán trưởng chỉ cho phép dùng trong trường hợp có đứa nào ốm sắp chết: “Uống đi, hai thằng uống đi, tội đâu tao chịu.”
Lần mò suốt ba ngày, chúng tôi mới ra khỏi dãy vách đá quần áo rách tả tơi, mặt mày hom hem, nhem nhuốc. Quay trở lại nhìn cái vùng quái thạch ấy, tôi thở hắt ra, bảo thằng học giả:
“ Thôi thế là thoát. Cũng may không thằng nào chết.”
Nó cười cay đắng:
“Giá chết cho một thành phố mọc lên ở đây thì cũng đáng chết.”
Ông toán trưởng đứng cạnh nó, có lẽ thấy cần phải lên tinh thần cho bọn tôi, ông bảo:
“Các cậu vẫn chưa tin tưởng hả? Nhất định con đường sẽ mở qua đây, nhất định sẽ mọc lên một thành phố và nếu cậu nào hi sinh, rất có thể người ta sẽ dựng bia lưu niệm.”
“Nếu vậy xin thủ trưởng cho khắc lên dòng chữ: nơi đây một con người đã chết cho một vinh quang vô ích”.
“Cậu nói cái gì thế?”
“Nói gì thì thủ trưởng đã nghe cả rồi đấy”.
“Phản động, cậu là thằng phản động, tôi sẽ điện về Ban chỉ huy cho người ta gô cổ cậu lại đưa đi cải tạo”.
Ông toán trưởng gào lên, lạy trời ông đừng có lên cơn hen, chụp lên đầu thằng học giả đủ các thứ mũ lớn mũ nhỏ mà vẫn chẳng làm được nó sợ. Nó chỉ cười nhạt. Lần mò suốt ba ngày, chúng tôi mới ra khỏi dãy vách đá quần áo rách tả tơi, mặt mày hom hem, nhem nhuốc. Quay trở lại nhìn cái vùng quái thạch ấy, tôi thở hắt ra, bảo thằng họe giả:
“ Thôi thế là thoát. Cũng may không thằng nào chễt.”
Nó cười cay đắng:
“Giá chết cho một thành phố mọc lên ở đây thì cũng đáng chết.
Ông toán trưởng đứng cạnh nó, có lẽ thấy cần phải lên tinh thần cho bọn tôi, ông bảo:
“Các cậu vẫn chưa tin tưởng hả? Nhất định con đường sẽ mở qua đây, nhất định sẽ mọc lên một thành phố và nếu cậu nào hi sinh, rất có thể người ta sẽ dựng bia lưu niệm.”
“Nếu vậy xin thủ trưởng cho khắc lên dòng chữ: nơi đây một con người đã chết cho một vinh quang vô ích”.
“Cậu nói cái gì thế?”
“Nói gì thì thủ trưởng đã nghe cả rồi đấy”.
“Phản động, cậu là thằng phản động, tôi sẽ điện về Ban chỉ huy cho người ta gô cổ cậu lại đưa đi cải tạo”.
Ông toán trưởng gào lên, lạy trời ông đừng có lên cơn hen, chụp lên đầu thằng họe giả đủ các thứ mũ lớn mũ nhỏ mà vẫn chẳng làm được nó sợ. Nó chỉ cười nhạt:
“Thưa thủ trưởng, tôi biết cái thân phận tôi là con cái nhà tư sản bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng được đi cải tạo. Nhưng thưa với đồng chí, sống như thế này còn khổ hơn cả ở trại tập trung nưa kia”.
Tôi vội vàng bịt mồm nó lại, những lời lẽ kiểu đó bay về Ban chỉ huy thì thật chẳng hay ho gì cho nó, mặc dầu tôi thừa biết chẳng đời nào ông toán trưởng dám báo cáo chuyện đó khi cái quỹ “thành tích” ông gom được từ bọntôi đã khá khá. Thằng cấp dưỡng đưa đến một tin thiết thực làm tan luôn cuộc tranh cãi:
“Báo cáo thủ trưởng, gạo chỉ còn đủ ăn ba ngày nữa thô ỉ “.
Ông toán trưởng giật mình:
“Sao lại ba? Tôi đã tính toán còn bảy ngày nữa kia mà?”
Thằng cấp dương gãi gáy:
“Báo cáo, tại mấy hôm vượt vách đá vất vả quá anh em đề nghị cho ăn tăng tiêu chuẩn...”
Ông toán trưởng cảm thấy như bị người ta giật đi một chút quyền lực. Đến lượt thằng cấp dưỡng được nhảy theo điệu nhạc về ý thức tổ chức kỷ luật, tinh thần khắc phục khó khăn, ý chí con người phải luôn luôn chiến thắng các đòi hỏi bản nàng vân vân... đến nỗi tới lúc nấu ăn, mặt nó còn hầm hầm làm thằng hộ pháp đi kiếm nước về phải ngạc nhiên:
“ Có chuyện gì thế?”
“Thủ trưởng cái đéo gì coi quân lính như kẻ thù, động một tý lên giọng mạt sát”.
Thằng hộ pháp nghe thủng câu chuyện, tức mình múc ngay thêm mấy bát gạo đổ nồi. Bọn tôi cứ lăn ra cười, chả ai thèm can. Thằng học giả còn xúi thêm:
“Ăn mẹ nó hết đi, chết đói cả lũ giữa rừng cho xong chuyện”.
Nồi cơm hôm đó phè lên có ngọn bốn thằng ăn như rồng cuốn chẳng mấy chốc hết sạch. Ông toán trưởng liếc thấy, nhưng cái vẻ bất cần đời của cả bọn tôi hình như làm ông chờn, chỉ cúi xuống ăn lặng lẽ. Tuy nhiên, tôi nghĩ ông đang nghĩ một biện pháp trừng phạt nào đó chứ chẳng chịu lép Tôi hôm đó tôi lại thấy ông ngồi loay hoay rất lâu trướctấm bản đồ trong lúc bọn tôi lại đốt một đống lửa ngồi tán gẫu. Khác với mọi tối, thằng cấp dưỡng chỉ ngoắc mồm ra nghe, đêm nay dường như điệu nhạc ban chiều eủa ông toán trưởng vẫn còn chói bên tai nên nó oang oang kể tội ông bác họ:
“Có lần sau tết tao với ông ấy đi tắt rừng về Ban chỉ huy. Tao đi trước khoác ba lô, ông ấy đi sau tòng teng cái sắc cốt. Đi mãi, đi mãi mệt bở hơi tai, bụng đói meo mới tới đỉnh đèo, ông mới cho ngồi nghỉ và dặn chớ đi đâu, chờ ông ấy đi ỉa. Thếlà tao cứ ngồi chờ, chờ mãi. Quái, cái ông này “ngũ cốc luân hồi” gì mà lâu thế? Hay ông ấy cẩn thận, leo mãi lên cao nên bị rắn đớp rồi cũng nên. Tao hoảng quá mới để ba lô lại, lần theo lối ông ấy đã đi. Tao eứ trèo, trèo mãi tới hốc đá dưới lùm cây. Chúng mày có biết tao thấy ông ấy đang làm gì không?”
Thằng hộ pháp nhanh nhầu:
“Rặn ỉa chứ còn làm gì. Chắc táo quá phải không??
Thằng cấp dưỡng lắc đầu:
“Không phải, tao nhìn thấy ông ấy đang... ăn bánh chưng chúng mày ạ. Thế có đau cho tao không? Thế mà cứ leo lẻo trách tao chẳng mang cái gì đi ăn đường, đói đành chịu”.
Giọng nó bỗng nghẹn nghẹn tắc lại không nói được nữa. Tôi phải giục:
“Rồi sao nữa?”
“Lúc đó tao ngượng cả cho ông lẫn tao. Tao đứng im, nín thở rồi lặng lẽ quay về chỗ đề ba lô làm như mình van đang ngồi chờ. Lát sau, ông ấy quay xuống mặt mũi tươi tỉnh, vui vẻ động viên “Cố gắng khắc phục khó khăn. đi mau về đơn vị kịp báo cấp dưỡng nấu cơm”. Mẹ kiếp, từ đóbao nhiêu lòng kính trọng tao giành cho ông ấy, bao nhiêu lời hay ý đẹp ông ấy vẫn rót vào tai, tao cho nó bay hết theo gió rừng. Bữa nay tao mới nói thật với chúng mày, tao không bỏ về là vì tao không muốn mẹ tao vỡ mộng về tao, chứ thực r a...”
Một hồi còi toét lên cắt ngang câu chuyện. Lâu rồi kể từ hôm vấp phải vách đá, cái còi nằm chết trong túi ông toán trưởng, giờ nó chói bên tai khiến bọn tôi thằng nào cũng ngỡ ngàng. Có chuyện gì ông bắt chúng tôi họp bất thường thế, lời kể của thằng cấp dưỡng đã theo gió thoảng đến tai ông, hay ông mới nhận điện Ban chỉ huy cho phép bỏ dở tuyến thăm dò, quay trở về?.
Ông ngồi xếp bằng tròn dưới một vòm cây, ngọn đèn bão soi rõ tấm bản đồ ông để trước mặt. Chờ cho cả bốn thằng bọn tôi yên chỗ, ông mới cao giọng:
“Tối nay ta thảo luận về lương thực. Tôi đâ đo trên bản đồ với tốc độ hiện nay, bảy ngày nữa ta sẽ tới bản Mù U, ở đó có thể mua được gạo, nhưng theo báo cáo của đồng chí cấp dưỡng chúng ta chỉ còn có ba ngày gạo nữa thôi. Vậy phát huy trí tuệ tập thể, các đồng chí hiến kế, đề xuất ý kiến giải quyết khó khăn”..
Chúng tôi im lặng nhìn nhau, nghe rõ cả tiếng nổ lép bép của đống lửa thằng hộ pháp đốt lên đuổi muỗi. Tôi lẩn mẩn nhổ sợi râu cầm, thằng học giả lẩm bẩm câu gì đó, thằng cấp dưỡng che mồm ngáp, còn thằng hộ pháp rõ ràng là không định phát biểu, nó đang chăm chú đẽo một chiếc vỏ cắm dao thay chiếc vẫn đeo tòng teng bên sườn đã vỡ vì va vào đá. Cặp mắt ông toán trưởng giương lên trong khoảng không lờ đờ, mệt mỏi làm tôi thấy chợt thương.
Thế nhưng đào đâu ra kế gì để có thể hiến cho ông được. Giữa rừng hoang núi vắng toàn gai góc và đá trắng nàykiếm đâu ra cái gì bỏ miệng nuôi sống được cả năm con người.
“Có ý kiến đi, các đồng chí có ý kiến đi”.
Giọng ông thảng thốt giục giã, rơi vào khoảng không như những tàn lửa đang tóe lên biến mất vào đêm rừng. Thằng cấp dưỡng cúi mặt xuống như chính nó có lỗi trong việc thiếu gạo này. Cái im lìm như hóa đá của bọn tôi làm ông toán trưởng nổi cáu:
“Không ai có ý kiến phải không? Không ai có ý kiến thì ý kiến của tôi là từ mai, bữa sáng ta ăn cơm để bảo đảm sức khỏe sản xuất còn chiều về ta chỉ ăn bữa cháo...”
Cái lý ông đưa ra quá xác đáng khiến cả bốn cái miệng bọn tôi không cãi nổi, chỉ riêng có cái dạ dày là lên tiếng. Thằng hộ pháp làu bàu trước tiên:
“Buổi chiều đi làm vê rỗng ruột lại chỉ ăn có bát cháo thì b ố a i chịu được. Thằng học giả đã thôi lầm bầm, nó thở dài nẫu cả ruột:
“Không có cơm ăn để tái sản xuất sức lao động thì làm sao cầm nổi con dao phát cây”.
Tuy nhiên, tất cả những lời lẽ kiểu đó đều chỉ là kêu ca phàn nàn thôi chứ chẳng phải hiến kế, đề xuất biện pháp giải quyết khó khăn, bởi vậy quyết định của ông toán trưởng coi như được thông qua và ông chỉ còn thêm vài lời động viên tinh thần. Trước khi giải tán, ông phổ biến lệnh của Ban chỉ huy mới nhận được, bắt đầu từ mai, khẩu hiệu dán mũ sẽ thay đổi, thay vì phải chiếm lĩnh những đỉnh cao trong sản xuất, từ mai chúng tôi chỉ có một đỉnh cao cụ thể: đỉnh núi Hua Ca, nơi con đường tương lai phải đến. Tuy nhiên chẳng đứa nào trong bọn tôi nhằm tới cái đỉnh núi Hua Ca xa xôi ấy, mà chỉ chăm chăm vào mục tiêu gần: cái bản Mù U nào đó trên bản đồ, ở đó có thể mua được gạo thịt và được nhìn thấy con người, nhất là những cô gái mà đã từ lâu chúng tôi chỉ được thấy trong tưởng tượng vào những đêm khó ngủ.

              (còn tiếp)

PHỤ LỤC :
Thư của các nhà văn  gửi Nhà xuất bản Huyền Trân :

nhà văn Tưỏng Năng Tiến :
It khi minh co cai cam giac hanh dien la doc gia cua nguoi khac nhu vay lam, anh a. Em se gui thu tay ve nha xuat ban HT de co them mot so gui tang ban be. Ai khong co co hoi doc duoc cuon sach nay qua la dieu thieu sot dang tiec.
tnt
Hoang Mai Dat va NTM thuy, cuoi tuan roi, may co em hai cuon ĐVNHD. Em doc mot mach toi gan sang hom qua. Tuyet voi, anh a. Chac em doi y khong tim gap ong Nhat Tien nua; bay gio em chi muon noi chuyen voi ong Nhat Tuan thoi.
Lau lam moi duoc doc mot cuon sach "suong" nhu vay.
em
tnt
nhà văn Nguyễn Xuân  Nghĩa :
  Thua anh,
 Toi se phai soan mot bai khac de doc hom ra mat, va co tinh trinh bay khia canh cynic cua tac gia (lan su hieu biet sau sac cua ong ve dan ba!) tren muc diem sach, de Thu Bay nay khoi phai noi truoc mot audience co nhieu phu nu! Dieu dang mung la cuon sach rat hay, voi giong cuoi cot ma de cap toi nhung van de kha can ban, nen co the viet NHIEU bai ve no ma khong so bi trung lap, self-repeating...Nhieu tac pham khac khong duoc nhu vay.
 Kinh thu, Nghia

nhà văn Hồ Ông :
 Em da nhan duoc cai Press Release va lam theo loi anh dan. Em se dang tren Dan Viet vao tuan toi de gioi thieu Nhat Tuan voi ban doc Uc Chau. Cuon DI VE NOI HOANG DA em chua duoc doc, nhung nha em da doc khi con o VN va khen hay lam. Khi nao cuon sach nay duoc phat hanh ben Uc em se mua doc de biet them.

 HO ONG
nhà văn Vũ Đình Kh.

Toi da doc Di Ve noi hoang da cach day 7, 8 nam lan!!! Toi nhan dinh day la mot truyen dai rat hay, hay hon ca nhung truyen cua DTHuong (toi chua doc noi buon chien tranh cua BN, nen chua danh gia duoc). Toi cung rat ngac nhien la tai sao o Hai ngoai khong ai chu y den tac pham nay. Day la mot tac pham co the song lau voi thoi gian va cung co the la mot tac pham vuot troi nhat  (o the loai tieu thuyet) o trong nuoc ma toi da nghi tu hoi doc no. Cau chuyen cua nam  anh chang di khai hoang tren mot vung nui rung roi cuoi cung tro ve noi xuat phat khi cong viec da hoan tat. Hinh nhu Nhat Tuan la em cua Nhat Tien thi phai. Do la mot tieu thuyet ma toi da doc den ba lan va con muon doc lai mot lan nua truoc khi muon bat tay vao de viet mot tieu thuyet nhu nha Van Moi de nghi, du chua biet phai viet gi. Kh.
(Vũ Đình Kh. - Nhà văn; đangở Vancouver);
nhà thơ Du Tử LÊ :

(...)
> Tin ve tac pham cua nha van Nhat Tuan, anh cung se lam cho dai VOA, vao
tuan
> toi.
nhà văn Phạm Phú Minh :

Ban Nghia than,
OK, ban cho ten The Ky 21 dung vo chung voi ba con cho vui.
Toi hien dang doc "Di ve noi hoang da" va toi cho do la mot kiet tac.
Dang doc nua chung phai ngung vi may hom nay ban lam bao thang Tu.
Minh

nhà văn Lê Tất Điều :

Dung la duoc mot great weekend.Nhat Tuan viet rat hay.Cau chuyen noi ve nam nguoi ma duoc thay ca mot dan toc.Dau oc khoi hai cua ong nay cung toi muc thuong thua.Mac dau co loi de doa cua tac gia ve su sinh soi nay no cua cai giong “thang hoc gia”,gap sach lai van thay tin tuong vi nhung cai may VTR,nhung dinh Hua Ca gia khong he tieu diet duoc nhung tam long nguoi Viet dang yeu. 







YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU – KỲ 196

                     (tiếp theo)



Ông trấn an gã đội trưởng :
“ Như vậy càng tốt chứ sao ? Càng chứng tỏ tình hình chính trị của Đảng ta rất ổn định, không một tổ chức khủng bố nào, ngay cả Bin Laden cũng không lọt được để phá hoại. Vụ vừa rồi coi như một vụ …thực tập chiến đấu chống khủng bố vậy thôi. Càng tốt chứ sao ?”
Gã đội trưởng băn khoăn :
“ Nếu là thực tập báo động chống khủng bố thì Ban an ninh phải có kế hoạch cụ thể từ trước để phối hợp với cảnh sát 113, chữa cháy, y tế, quân đội …chứ sao lại hoạt động đơn lẻ vậy ?”
Ong Bí thư huyện uỷ giật mình. Mẹ kiếp gã đội trưởng này nói có lý, chẳng lẽ tập trận giả lại không có chủ trương của thành uỷ, không có kế hoạch phối thuộc các lực lượng trên địa bàn, lại chỉ có một mình đơn vị an ninh nội bộ này thôi sao. Nói vậy chỉ tổ gây thêm nghi ngờ sao huyện uỷ  lôi kéo công an, an ninh vào cái vụ đầu voi đuôi chuột này ?
Bất chợt ông Bí thư vỗ trán nảy ra sáng kiến,phải rồi,mấy thằng an ninh bề ngoài ngổ ngáo, hung hăng nhưng bên trong chết nhát sợ cấp trên hơn sợ bố. Tốt  nhất phải doạ cho nó sợ vãi linh hồn mới yên. Ong Bí thư lên giọng :
“ Vậy đồng chí sẽ báo sao với đồng chí thường vụ thành uỷ phụ trách nội chính. Đồng chí sẽ báo cáo sự thật rằng trong cuộc họp Ban thương vụ huyện uỷ chỉ do có mấy đồng chí uỷ viên mải nhìn con Tuyết trắng nên xô  nhau gây nên tình trạng hoảng loạn tại văn phòng huyện uỷ à …”
Gã đội trưởng an ninh  gật gật :
“ Báo cáo đồng chí Bí thư sự thật là thế…”
Ong Bí thư huyện uỷ gắt :
“ Đồng chí báo cáo vậy không  sợ làm mất uy tín của Đảng bộ huyện à ?Mà đồng chí có lập được danh sách các đồng chí Uỷ viên thường vụ huyện mải nhìn gái mà va vào nhau gây nên tình trạng hỗn loạn trong cuộc họp không ?”
Gã đội trưởng lo sợ :
“ Dạ không ạ…báo cáo đồng chí Bí thư sự thực lúc đó xảy ra như vậy nhưng tôi không dám lập biên bản ạ vì..vì …đương sự toàn là lãnh đạo huyện cả thôi ạ …”
Ong Bí thư huyện uỷ trợn mắt :
“ Lãnh đạo huyện ? Vậy có đồng chí Chủ tịch uỷ ban huyện ? Đồng chí Trưởng công an huyện ? Đồng chí Chỉ huy huyện đội không ?”
Gã đội trưởng xanh mặt :
“ Dạ..dạ..báo cáo đồng chí Bí thư tôi..tôi chưa biết mặt mấy đồng chí đó nên không dám chắc ạ…”
“ Vậy nếu chính mấy đồng chí đó gây nên chuyện thì đồng chí cũng báo cáo Ban nội chính à ?”
Gã đội trưởng tái mặt :
“ Dạ không…dạ không ạ…mấy đồng chí đó đều là cán bộ đầu ngành , đều có đạo đức sáng ngời, học tập theo gương bác Hồ vĩ đại  đời nào các đồng chí đó lại  tranh nhau nhìn gái ạ…”
Ong Bí thư huyện uỷ trợn mắt :
“ Nhưng nhỡ mấy đồng chí đó có hành động thực sự như vậy thì sao ? Đồng chí cũng lập biên bản báo cáo cấp trên à ?”
Gã đội trưởng an ninh mặt tái đi vì sợ, rối rít :
“ Dạ không…dạ không…em không dám làm thế đâu ạ…báo cáo đồng chí Bí thư, tụi em làm công tác bảo vệ Đảng trước hết là bảo vệ uy tín cho Đảng, đời nào em dám làm một bản báo cáo gây mất uy tín cho  Đảng như vậy ạ…”
Ong Bí thư huyện uỷ ra vẻ lạnh lùng :
“ Tuỳ đồng chí…đồng chí định sao thì do đồng chí quyết định thôi, huyện uỷ không có ý kiến sợ không được khách quan…”
Gã đội trưởng an ninh vội vàng :
“ Dạ thôi…vụ này coi như không xảy ra ạ…chỉ cần huyện uỷ không báo cáo lên Ban bảo vệ nội  bộ thì đội an ninh cũng không có ý kiến gì hết ạ…”
Ong Bí thư huyện uỷ gật đầu vui vẻ :
“ Vậy tốt…vậy tốt…coi như mấy anh xuống huyện để kiểm tra phong trào an ninh nội bộ , không có cái vụ lộn xộn kia. Đúng không ?”
Gã đội trưởng vội rối rít :
“ Báo cáo đúng…đúng thế ạ…đội an ninh xuống đây chủ yếu là để kiểm tra phong trào bảo  vệ nội bộ thôi, chứ không có điều tra điều con gì cả ạ…”
Vừa lúc đó bà Chánh văn phòng bước vào. Ong Bí thư huyện nháy mắt ra hiệu cho bà rồi nói to :
“Anh em Đội an ninh làm việc vất vả suốt buổi sáng đề nghị văn phòng có chế độ bồi dưỡng …”
Đã chuẩn bị sẵn, bà Chánh văn phòng vội vàng :
“ Đây đây…có tiền bồi dưỡng cho anh em đây…”
Nói rồi bà rú ra cái phong bì tiền dầy cộp ấn vào tay gã đội trưởng an ninh :
“ Anh cầm tạm đưa anh em đi bồi dưỡng một bữa ra trò nhé…”
Gã đội trưởng vừa thoát được tình thế khó xử vừa được tiền bồi dưỡng nên vội vàng nhét ngay phong bì tiền vào túi, cảm ơn rối rít. Lúc này ông Bí thư mới đề cập tới vấn đề chính :
“ Con Tuyết trắng vốn thuộc biên chế bên nhà khách huyện uỷ . Sáng nay nó chạy sang bên văn phòng để tìm đồng chí Chánh văn phòng xin ý kiến chỉ đạo về kế hoạch đón khách trong ngày hôm nay thôi…”
Bà Chánh văn phòng cũng đế thêm :
“ Cái con bé này không chịu chủ động làm việc. Cứ hơi một tí là lại chạy sang bên này tìm tôi xin ý kiến mới khổ chứ. Sáng nay nó sang tìm tôi đúng vào lúc Ban thường vụ sắp họp nên mới xảy chuyện lộn xộn . Vậy thôi tôi bảo lãnh cho nó, đồng chí đội trưởng thả nó ra nhé!”
Gã đội trưởng gật đầu :
“ Đồng chí Chánh văn phòng đã bảo lãnh vậy thì phải thả nó ra ngay chứ, ai bắt nó làm gì. Với cả đồng chí Bí thư huyện cũng có ý kiến xác minh cho nó sang bên này tìm đồng chí Chánh văn phòng thì còn lý do gì để giữ nó nữa…”
Gã đội trưởng bước ra ngoài lệnh cho tên đàn em mở khoá phòng dưới chân cầu thang nơi nhốt con Tuyết trắng. Được thả ra, nó la oai oái :
“ Tôi làm gì mà bắt tội nhốt gậm cầu thang thế này…”
Gã đội trưởng  an ninh nhe răng cười :
“ Vậy là còn may cho cô đó. Đồng chí Bí thư huyện uỷ có ý kiến chỉ đâọ đồng chí Chánh văn phòng đứng ra bảo lãnh nên cô mới được tha không bị giải về trại giam của ban Bảo vệ thành uỷ đó. Bị giải lên đó hả ? Có mà nằm sàn đá , ăn cơm gạo mốc. Vậy là may lắm rồi …”
Con Tuyết nghe vậy thì hoảng hồn, la thất thanh :
“ Tôi can tội gì mà định bắt tôi vào đó ?”
Gã đội trưởng an ninh :
“ Can tội làm cho các đồng chí uỷ viên thường vụ tranh nhau ngắm cô gây tình trạng chen lấn, mất trật tự khiến đồng chí Bí thư huyện lại tưởng có khủng bố mang bom liều chết tới nên mới gọi điện cho chúng tôi…”
Con Tuyết trắng lúc này mới hiểu ra tại sao nó bị bắt, vội vàng quay sang ông Bí thư huyện uỷ xì một cái :
“ Có thế thôi mà cũng gọi điện cho công an để nó về suýt bắt tôi. Người đâu mà nhát như thỏ đế vậy…”
 Sợ con Tuyết còn xì ra lắm chuyện ngay trước mặt gã đội trưởng an ninh, bà Chánh văn phòng vội vàng kéo tay gã :
“ Thôi thôi…mới mấy đồng chí kéo nhau đi ăn bồi dưỡng đi không hết cả buổi trưa không có gì vào bụng, đói chết…”
Gã đội trưởng an ninh chỉ chờ có thế, vội vàng kéo cả mấy tên lâu la bước vội ra ngoài cổng, trèo lên xe bít bùng đậu sẵn, rồ ga chạy mất. Con Tuyết trăng nhìn theo lè lưỡi  :
“ Trời đất thiên địa ơi…ra tụi nó định mang cái xe đó tới bắt tôi đó hả ?”
Bà Chánh văn phòng trợn mắt :
“  Chứ còn gì nữa. Suýt nữa thì cô gây thành chuyện lớn. Tụi nó mà bắt cô lên bảo vệ nội bộ trên thành uỷ thì rắc rối  to. Trước hết nó giam cô lại đó rồi bắt cung khai đủ thứ chuyện thì chết . “
Con Tuyết trắng nghe bà Chánh văn phòng doạ thế thì chẳng những không sợ, còn vênh mặt :
“ Chết…chết hả…có chết ông Bí thư huyện với cô là Chánh văn phòng thì có ấy…cháu là phó thường dân, chẳng qua là con bưng bê trong nhà khách huyện  uỷ thôi có gì phải sợ. Bởi thế con mà bị bắt lên đó con cứ khai tuốt luốt ra kể cả mọi chuyện chẳng dính dáng gì tới con cũng khai luôn…”
Ong Bí thư huyện nãy giờ im lặng theo dõi cây chuyện giữa hai người, bỗng nghe con Tuyết trắng nói vậy, ông giãy nảy :
“ Mày nói thế là thế nào hả Tuyết. Mày nói mày khai tuốt luốt kể cả những chuyện không dính dáng tới mày , mày cũng khai là sao ?”
Con Tuyết cười nhạt :
“ Đơn giản vậy mà cũng không hiểu à ? Những chuyện không dính dáng gì tới con chính là những chuyện tuy chẳng buồn nghe nhưng mà nó cứ lọt vào tai con…”
Bà Chánh văn phòng xanh mặt :
“ Chuyện gì lọt vào tai mày ?”
Con Tuyết trắng vênh mặt :
“ Ối  chuyện…cứ vào giờ ăn chịu khó lắng nghe thì ối chuyện hấp dẫn…nào bà Chánh văn phòng huyện  uỷ mới cho chở về nhà một cái quạt trần Nhật Bản trong lô hàng mới nhập để trang bị cho  phòng họp, nào đồng chí Bí thư huyện nhận phong bì của bọn lâm tặc…”
Ong Bí thư huyện uỷ đập bàn cái chát :
“ Im…im ngay…mày nghe đâu toàn những chuyện tào lao, địch phao tin đồn nhảm làm mất uy tín lãnh đạo như vậy hả ? Mày nghe ở đâu ?”
Ong Bí thư huyện hầm hầm nét mặt, giương oai diễn võ tưởng đè bẹp được con nhỏ hầu phòng, ngờ đâu nó vẫn nhơn nhơn :
“ Nghe ở dưới phòng ăn chứ đâu. Toàn những ông Trưởng, Phó ban của huyện uỷ uống vài ly bia vào là bốc phét tận trời. Trò đời rượu vào lời ra có chuyện  gì là dân nhậu không phun ra…Bởi vậy con biết khối chuyện…”.
Ong Bí thư huyện uỷ lại đập bàn :
“ Mày hóng được chuyện gì thì đào sâu chôn chặt trong lòng nhé. Đó là bí mật nội bộ mày cứ mon men tới gần là dấn thân vào chỗ chết đó…”
Bà Chánh văn phòng cũng đế thêm, lên giọng khuyên răn :
“Đồng chí Bí thư huyện uỷ nói phải đấy. Mày muốn làm lâu dài ở bên nhà khách huyện uỷ thì mày phải coi trọng lời khuyên của đồng chí ấy . Nghĩa là  tuyệt đối không nghe không thấy không biết không nói, nghe chưa ? Ai nói gì bỏ ngoài tai hết…”
Ong Bí thư huyện uỷ phản đối :
“ Ay không…cứ nhắm mắt bưng tai, không nghe không thấy vậy cũng không được. Có nghe, có thấy nhưng không được kể với ai mà ghi nhận  hết , ghi nhận hết những gì khả nghi báo cáo cho Chánh văn phòng hoặc Bí thư huyện  uỷ. Báo cáo xong rồi quên đi,  không được để lại trong đầu, nhất là tuyệt đối không được lộ ra với bất kỳ ai…Nhớ chưa ?”
 Con Tuyết trắng nhăn nhó :
“ Báo cáo đồng chí Bí thư huyện uỷ nhớ rồi ạ…nhưng mà khó thực hiện lắm ạ…”
Ong Bí thư huyện trỏ ra ngoài cửa sổ quát :
“Mày nói vậy nghĩa là sao ? Sao khó thực hiện …chỉ có mỗi việc giữ cái mồm cái miệng đừng có lắp bắp mà khó à ? Mày nhìn con cóc ngoài vườn kia kìa…quanh năm suốt tháng nó có bao giờ mở miệng . Mày học tập nó đi…”
Con bé Tuyết trắng nhìn ra ngoài vườn. Quả nhiên ngoài đó bên cạnh chậu hoa lù lù một con cóc cụ ngồi im lìm như đang rình đớp muỗi. Nó chợt bật cười khanh khách :
“ Oi mẹ ôi…chú bảo con học tập cái con cóc cụ kia ấy à. Sao chú ví nó với con. Nom nó giống chú hơn là giống con…da con trắng trẻo mỡ màng thế này kia mà đâu có sần sùi như nó…”
Nói rồi nó vén cao tay áo lộ ra một cánh tay tròn lẳn, trắng muốt làm bà Chánh văn phòng giãy nảy :
“Thôi thôi…mày có cất cái của giết người ấy đi không. Mới sáng nay cũng vì mày mà mấy ông thường vụ như bị hớp mất hồn chen lấn nhau suýt gây chuyện lớn đấy chưa chừa à ?”
Ong Bí thư huyện đế thêm :
“ Thì gây chuyện  lớn thật rồi còn suýt gây gì nữa. Cũng vì mày mà hoãn cả cuộc họp thường vụ lại, rồi Ban bảo vệ nội bộ phải cử cả một nhóm an ninh xuống điều tra rồi còn gì ?”
Con bé Tuyết gân cổ cãi :
“ Cái đó đâu phải  lỗi tại con. Tại mấy ông thường vụ huyện uỷ già rồi còn mất nết thấy gái là cứ như mèo thấy mỡ mới gây nên chuyện chớ ?”
Ong Bí thư huyện uỷ trợn mắt :
“ Thì  cũng là tại mày , đít cong vú mẩy , da trắng nhẫy, lại cứ thích phô phang cái của nợ ấy ra mới làm người ta chen nhau ngắm nghía chớ. Cứ như bà Chánh văn phòng này đây có ma nào thèm ngó…”
Ong Bí thư huyện uỷ nói không sai. Quả thật bà Chánh văn phòng đã béo tròn béo trục lại còn lùn choằn choằn, lưng lớn như cánh phản, mặt đầy những mỡ là mỡ , nhìn kỹ nom giống hệt bà Trương Mỹ Hoa, nguyên Phó Chủ tịch nước. Bà này trước đây mỗi lần lên tivi trò chuyện với quốc dân đồng bào , khán giả lại được phen bò ra cười mà bình luận về bà với con heo nái ai béo hơn ai.
Bà Chánh văn phòng nghe ông Bí thư huyện uỷ nói về dung nhan của mình “chẳng ma nào thèm ngó” , lập tức nổi giận :
“ Ong nói cái gì thế ? Ong có biết nói vậy là xúc phạm phụ nữ không ? Ong quên mất rằng Hồ Chủ tịch luôn luôn nhắc nhở cán bộ đảng viên trong Đảng phải tôn trọng phụ nữ, phải thực hành nam nữ bình đẳng à ? Ong quên mất lời bác Hồ dậy rồi à…?”
Càng nói bà Chánh văn phòng càng nổi giận, càng liên tiếp bắn ra những lời lẽ mà nếu còn chút sĩ diện chắc hẳn ông Bí thư huyện uỷ đã phải chui xuống đất mà trốn. Con Tuyết trắng nghe hai người cãi nhau, thích chí càng xúi thêm :
“ Chú nói cô vậy thì  coi thường phụ nữ quá. Sao chú dám nói “chẳng ma nào dám ngó “? Ít nhất cũng có chồng cô ấy ngó chớ ? Chú nói thế khác nào chê chồng cô ấy là ma hả ?”
Ong Bí thư huyện nghe con Tuyết trắng nói như đổ dầu vào lửa, tức quá, quát :
“ Chuyện nội bộ lãnh đạo huyện, mày chỉ là con bưng bê thôi, biết gì mà tham gia…”
Bà Chánh văn phòng bênh con Tuyết :
“ Đồng chí nói gì lạ thế ? Chuyện này là chuyện cá nhân giữa tôi với đồng chí sao lại nói là chuyện của nội bộ lãnh đạo. Cô Tuyết tuy là nhân viên bưng bê nhưng cũng là cán bộ công nhân viên trong cơ quan huyện uỷ. Sao đồng chí coi thường quần  chúng lao động thế ? Bác Hồ luôn luôn dậy cán bộ từ nhân dân mà ra, là đầy tớ của dân, sao đồng chí mất quan điểm thế ?”
Ong Bí thư huyện uỷ biết ngay đang rơi vào thế kẹt. Trên đời không dại gì mà cãi tay đôi với đàn bà, nhất cả hai bà Chánh văn phòng lẫn con Tuyết trắng đều thuộc loại thần nanh đỏ mỏ, một mình ông cãi sao lại. Nghĩ bụng vậy ông đành đánh bài chuồn :
“ Thôi thôi…tôi phải lên thành uỷ họp chấp hành mở rộng đây…Bà nói tài xế chuẩn bị xe cho tôi…”
Bà Chánh văn phòng cũng biết thân biết phận không dám dấn thêm vào chuyện cãi cọ nữa, nên hạ giọng :
“ Báo cáo…rõ. ”


.                                                                              (còn nữa)


:


Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

ĐỖ QUYÊN - Trung-Việt Việt-Trung - Truyện - KỲ 12


                (tiếp theo)

Sợ về luận đề Trung-Việt:
Chị ấy bảo thử nghiệm lần đầu nên rất lo. Lấy đích thời cuộc uýnh Tàu làm cảm hứng, nên tự thấy có phần lơ là hiệu ứng nghệ thuật. Ở Truyện 1 tác giả không che giấu sự áp đặt mục tiêu chính trị qua 2 luận đề Trung-Việt như chân lý ngàn năm. Bốn hồi đầu: như một nhược tiểu quốc, Đại Việt bị định mệnh bắt làm láng giềng bất hạnh với cường quốc Trung, mọi toan tính thoát quẫy đều bất thành. Hồi kết: chỉ còn duy nhất một cách sinh tồn là củng cố, phòng thủ đất nước vững mạnh mà mỗi người dân Việt tự nguyện là một cột biên giới. Đọc góp ý từ bạn bè, tác giả tiết lộ rằng hồi kết đã được hoàn thành trước cùng với hồi đầu tiên, nên có thể chưa được tự nhiên.

Sợ về hình thức thể loại hòa trộn:
Truyện dùng quá nhiều thể tài rất khác nhau, mang tham vọng quá lớn đến mức ôm đồm cả nghệ thuật lẫn ngoài nghệ thuật. Quyên nói chị ấy muốn tạo ra ‘một văn xuôi hòa trộn’ 5-6 thể loại (truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, sử ký, bình luận, văn bản khoa học, khoa học giả tưởng…)
Chị em bạn gái với nhau, em chẳng lạ. Bà này dân xự Huệ gốc mà nữ công gia chánh tệ vô cùng anh ạ. Để giải thích ‘văn xuôi hòa trộn’ chứ không là ‘văn xuôi hòa tan’, 36 món chè đất Thần kinh quốc túy quốc hồn đâu không bày ra, phải dùng đến món pizza tít tận xứ Ý. ‘Mỵ Châu nghe nầy, em nên hiểu văn xuôi kiểu Đỗ Quyên của chị là trộn các loại hình văn học sao cho hòa cho thuận với nhau, mà không tan không biến trong nhau. Khỏi cần ăn em cứ nhìn vào chiếc bánh pizza là hiểu truyện chị. Những đoạn văn dã sử còn nguyên màu lịch sử, như các miếng nấm thái vụn vương mùi thời gian. Những đoạn văn tư liệu còn tươi xanh như sóng Biển Đông, chính là rau. Sốt cà chua, đó là tinh thần truyện ngắn. Pho mát là kiểu bình luận văn chương. Riêng với các đoạn bình luận văn chương, độc giả nào thích các sáng tác hư cấu mà lại dễ bị ói với loại văn nặng mùi chủ quan đó thì có thể bỏ qua nó; như thực khách nhúp từng lớp phó mát mà vứt đi, pizza vẫn ngon như pizza!’ Anh biết không, nghe bà chị giảng, em bụng bảo dạ: ‘Đích thị là thứ văn xuôi lổn nhổn!’

Nghiêm chỉnh mà nói, có lần bàn về cuốn tiểu thuyết khác của Đỗ Quyên, nhà văn kiêm lý thuyết gia tài tử Khai Minh đã vung tay phải vạch ra chân tướng của dòng văn này: ‘Thực chất đây không là tiểu thuyết theo nghĩa ‘truyện’, mà là một loại tiểu luận núp bóng hình thức truyện. Một ghép nối của nhiều tiểu luận, nhiều phê bình không những ở từng bài chỉn chu mà cả ở từng ý tưởng, từng đoạn rời rạc có ý đồ của tiểu luận, phê bình.’ Bà chị chỉ còn biết lè lưỡi: ‘Thế mới là con dao bác sĩ của phê bình chứ!’ Lý thuyết gia đó vung tay trái, vạch tiếp: ‘Dân trong nghề thấy một Đỗ Quyên đọc và nhớ rất nhiều chuyện từ văn chương đến thời sự. Không gian bao trùm mọi ngõ ngách địa cầu. Nhược điểm: dễ làm người đọc cứ thấy người viết ‘cầm lựu đạn’ mở chốt đứng ngồi với thế sự; sự cô đọng bằng thành ngữ dân gian, thổ ngữ, điển ngữ sẽ làm người đọc tầm thường bị hất ra khỏi câu chuyện, ngoại trừ phải chú thích, chú giải như điển tích mà Nguyễn Du làm Truyện Kiều.’ Bà chị chỉ còn biết ứ hự: ‘Chê mà sướng tê. Quyên mà được như Du thật sao?’
Em bổ sung hai điều: Dịch giả Thiết Ngôn nếu dịch Đỗ Quyên ra tiếng Tàu ắt cũng phải có phần phụ lục gồm chú thích, chú giải như từng làm với bản dịch Lolita của Nabokov. Và em thấy cũng nên dùng cách gọi mà thi sĩ kiêm phong thủy gia Nguyễn Nguyễn Bảy, phu quân của nữ sĩ Lý Phượng Liên thơm danh một thuở, tuần trước đã định danh cho văn xuôi kiểu Nhật Tuân ở cuốn Đi Về Nơi Hoang Vắng là loại ‘văn dài’. Hay! Không là truyện dài, cũng không tiểu thuyết. Truyện vừa, không! Trường thiên, càng không! Văn dài. Như thơ dài vậy thôi. Nói về dung lượng, thơ dài thì dài hơn thơ không dài, nhưng không dài bằng thơ trường ca. Đại loại thế, về nỗi sợ thể loại. Sợ chưa nào? [Thiết Ngôn, anh đâu rồi? Ngủ gật à? Đọc tiếp đi. Viết, em thấy sướng…]

Sợ về trào lưu - ‘hiện thực bò tái chanh’:
Muốn nói gọi hai truyện là nồi lẩu hậu hiện đại, nhưng em thấy chưa trúng hoàn toàn. Với các lối viết hậu hiện đại (nhiều người hay quên: có bao nhiêu tác giả hậu hiện đại, có bấy nhiêu lối viết hậu hiện đại) cái hay đi kèm cái dở. Những gì người ta không đọc nổi thì hoặc được tôn lên, hoặc bị đạp xuống bằng cùng nhãn hiệu hậu hiện đại. Nỗi sợ trào lưu lớn nhất trong em mỗi khi có ý định phê bình truyện của chị Quyên. Dễ hiểu hơn, nếu muốn bảo truyện là hư cấu hiện thực thì đó là thứ hiện-thực-tái, hay tái-hiện-thực cũng được. Ai đã mê món ăn Pháp bít tết (beefsteak) cũng phải biết có 3 loại, để mà gọi khi vào nhà hàng: tái đỏ (real), tái vừa (medium), chín (well done). Loại truyện hiện thực thông thường, đó là bít tết chín. Truyện hiện thực huyền ảo hay các thứ ảo khác: bít tết tái vừa. Truyện hậu hiện đại và các thứ truyện ‘lổn nhổn’ (như truyện Đỗ Quyên): khi thì là bít tết tái đỏ, lúc lại là bò tái chanh theo kiểu An Nam!

Sợ về hình tượng Việt:
Có 2 hình tượng làm nên cấu tứ của chuỗi truyện. Cả hai đều là truyền thuyết về nòi giống Việt (mẹ Âu Cơ đẻ bọc trăm trứng; nguồn gốc của ‘đồng bào’) và sự bất khuất của người Việt chống ngoại xâm (cột đồng Mã Viện). Truyện 2, Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào muốn nói: nếu một cái ‘trứng’ Việt nào đó không được thụ tinh để thành ‘người’ Việt thì sẽ có thể thành một trái ‘bom’ để diệt kẻ ‘dị bào’ (ngoại bang xâm lăng Tổ quốc của người Việt). Mà, như ở Truyện 1, dẫu được thành ‘người’ Việt cũng không thể yên ổn với kẻ thù phương Bắc luôn rình rập cơ hội xâm phạm đất nước. Vậy, để chịu đựng láng giềng to lớn hơn rất nhiều mỗi ‘người’ Việt hãy hóa thân thành một ‘cột đồng phản Mã Viện’ bao bọc lãnh thổ, lãnh hải của mình. Chẳng còn lựa chọn khác!

Lý giải kỳ cùng đến nóng ran cả điện thoại, miệng nói tay nữ tác giả còn gửi điện thư cho em cái câu tổng kết tâm huyết của học giả Hoàng Xuân Hãn: ‘Bản sắc của người Việt là nhân phẩm người Việt, mà cũng là nhân phẩm của nhân loại trong chuyện làm người - đó là phải luôn đấu tranh để bảo vệ chủ quyền, độc lập, tự do của mình trước mọi thế lực ngoại xâm, nhất là những thế lực cường quốc’.

Ngoại đề: Dù rất tế nhị, khi người phỏng vấn tỏ ý hơi nghi ngờ kiến thức khoa học về vũ khí bom hủy diệt hàng loạt và về hoạt động sinh lý, trứng phụ nữ của một người chưa xong trung học (bỏ dở trường Đồng Khánh ‘vào bưng’) và  cũng vì thế không thể sinh con (đàn ông các anh khỏi cần biết lý do!), nữ văn sĩ đã khóc anh ạ. Lại thấy thương quá! (Khổ, chỉ vì thế em mới lấy được chồng của chị ấy đấy!) Không sao, hết nước mắt đàn bà chúng em lại cười nói thôi. He he… Rồi chị kể trước khi viết về ‘bom trứng’ đã phải tư vấn hai người thân; một nhà khoa học thâm niên từng phục vụ trong Viện Kỹ thuật Quân sự, một giáo sư trẻ của Viện Sinh đẻ Kế hoạch. ‘Mày ạ, cả hai vị đó đều choáng, bảo không chắc truyện có hay không nhưng chắc tác giả hơi điên điên... Tao khoái quá cảm ơn rối rít được duyệt về mặt khoa học, và còn nhắc nhở không điên điên sao được làm nhà văn. À cưng, chị nghe các anh trên Thành ủy nói, cuối tháng Ban thường vụ Hội ta họp định kỳ sẽ xét nâng một số hồ sơ Hội viên dự bị lên chính thức?’

Sợ về chủng loại nhân vật:
Mọi nhân vật ở đây dường như không lãnh trọn đặc điểm văn học cần có, mà phải mang phục vụ lý tưởng chính trị và mục tiêu thời sự. Của tác giả; của các nhân vật và sự kiện ngoài đời; tối cao là của Tổ quốc Đại Việt lâm nguy. ‘Khi Tổ quốc gọi, chúng con lên đường!’ - Chính xác, đó cũng là lời của các loại nhân vật văn học trong truyện Đỗ Quyên. Lên đường! Các nhân vật từ tác phẩm lần lượt dạo bước, nhảy nhào ra khỏi trang văn chật hẹp, viển vông. Chúng hành quân, sinh tử cùng chúng ta. Ngoài đời… Vì một Tổ quốc chung: Đại Việt!
Nhiều tuyến nhân vật trong Truyện 1 có cũng như không có; mỗi nhân vật chết ngay sau khi luận đề được hoàn thành. Với Truyện 2, tuyến chính là Vương Thúy Kiều - Lưu Tiểu Tinh Đan. Cặp đôi này có ít nhất 2 ẩn dụ văn học cùng 3 ẩn dụ ngoài văn học. Không ẩn dụ nào lãnh đạo ẩn dụ nào. Mỵ Châu hứa sẽ có một tiểu luận riêng. Dư luận trên mạng và ngoài đời đang nóng lên vì cuộc tình đầm đẫm âm thủy (kéo theo tinh dịch, tất nhiên), nước mắt và cuối cùng là máu. Máu của nhị vị trai tài gái sắc đã nhuộm đỏ Biển Đông và biển Nam Hải. Vì nông nỗi nào? Hỏi là đáp. Điều em cần chốt lại: Vương Thúy Kiều - Lưu Tiểu Tinh Đan đã lặp lại lịch sử thì lịch sử sẽ không được phép tái lặp lại thêm một lần nữa! [Chàng có chăng nghe lời em nói? Lại đi đâu bỏ máy thế này…]

Sợ về điểm nhìn, người phát ngôn:
Cứ gọi là loạn cào cào! Nếu đọc nhảy cóc sẽ không thể hiểu ai đang nói trong truyện: nhân vật của truyện, nhân vật trong trích dẫn và đối thoại, nhân vật thật (ngoài đời), tác giả thật (Đỗ Quyên), tác giả giả… Và, những cái đó liên hệ với không gian nghệ thuật và thời gian nghệ thuật - hai yếu tố thi pháp quan trọng vào bậc nhất mà chính hai yếu tố này trong truyện Đỗ Quyên lại cũng lung tung beng đảo quay tít mù nó lại vòng quanh. Cần một trao đổi khác chỉ về không gian nghệ thuật và thời gian nghệ thuật ở hai truyện ta đang bàn. Tuy thế, đây cũng là loại tác phẩm mà độc giả có thể bắt đầu đọc, tiếp cận tác phẩm bằng bất kỳ chương hồi nào. Việc đọc thơ trường ca cũng như vậy.

Sợ về phong cách - ‘cầu thang biếm hài không chiếu dừng’:
Nữ tác giả của chúng ta rõ ràng không đếm xỉa đến cảnh giới của văn hào Bernard Shaw: ‘Trò đùa phải chấm dứt ngay khi nó thành công nhất.’ Theo các bậc cầu thang biếm hài và phóng dụ kiểu Đỗ Quyên, bạn đọc nên chuẩn bị trước sẽ không ngưng nghỉ, không có chiếu dừng. Lời đề từ của Truyện 2 có vẻ ‘hơi điên điên’? Tay bút này không ham thành công, cũng không muốn thành văn, chỉ mong thành thể loại.
Em điểm nhanh 3 định nghĩa thể loại của các tên tuổi đáng tin cậy để thấy tham vọng nơi tác giả:
‘Một cách hữu ích nhất, thể loại được định danh là công cụ giải bình, là cách hữu lý và uy lực nhất để xác định giá trị của văn bản văn chương.” (Adena Rosmarin)
Các thể loại chính - đó là những mặt trời thu hút các thể loại khác vào trong quỹ đạo của chúng. Lịch sử văn học, trước hết là lịch sử hình thành, phát triển, tương tác giữa các thể loại.’ (Mikhail Bakhtin/ Phạm Vĩnh Cư)
‘Trong tiến trình văn học dài lâu, thể loại là ‘nhân vật’ bao giờ cũng có mặt và giữ vai trò chủ yếu.’ (Lưu Văn Bổng)


                                  (còn nữa)

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ - Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 7

       Bảy.

Cái ngày đầu tiên chúng tôi đi men theo vách đá thật là vất vả, nguy hiểm. Đường đi cực kỳ khó khăn nên ông toán trưởng hạ lệnh “nhổ trại”, tất cả phải khoác theo đồ đoàn, vừa đi vừa đo tuyến, tối đâu ngủ đó, sáng sau đi tiếp. The là thằng cấp dưỡng không còn an nhàn nằm chơi trong lúc chúng tôi vất vả như trước nữa, nó cũng phải bó gọn nồi niêu xoong chảo khoác lên vai và bò men vách đá. Không rõ ông toán trưởng nhặt được nó từ cái xó nào mà tinh thần nó bạc nhược đến thế. Thằng hộ pháp đã phải chặt một cây làm tay vịn chỗ vách đá phẳng lì không nơi bấu víu, mà nó vẫn sợ không dám bước qua. Nó nhìn xuống chiều sâu hun hút dưới đó có một con sông trông chỉ nhỏ bằng một eon rắn đang vặn mình, run bần bật bước thử vài bước rồi lùi lại:
“ối giời ơi hãi lắm, tao chịu thôi, trượt chân thì tan xác.”
Thằng hộ pháp quát to:
“Đừng có nhìn xuống dưới đó, nhìn vào tao đây này...”
Nó thoăn thoắt bước qua đoạn vách đứng làm mẫu cho thằng cấp dưỡng rồi vòng trở lại: nào, bước đi, thằng của nợ”.
Chao ôi, điệu bộ thằng cấp dưỡng trông mà thương, nó ngồi thụp xuống, cố không nhìn xuống vực sâu, nhưng ma ám sao đó, nó cứ he hé mắt nhìn cái con rắn đỏ ngầu đang cuộn dưới đó. Cậu cả này là con cầu tự, gia đình họ xa của ông toán trưởng. Hơn hai chục tuổi đầu, cậu còn chưa vượt qua lớp bảy phổ thông, còn thích chơi thả diều, đánh khăng với đám con nít trong làng hơn là vác cuốc theo mẹ ra đồng kiếm ít điểm hợp tác xã. Buổi sáng, mặt trời dọi thẳng vào màn, cậu mới oằn oèo dậy, xuống bếp lục chạn có gói sôi, quả trứng luộc, hoặc cái bánh chưng mẹ để sẵn rồi đến trưa trưa, mẹ đi làm đồng về đã thấy cậu nằm trên giường ngáy khò khò. ông toán trưởng về thăm bà chị họ, nhìn thấy ông cháu suốt ngày quanh quẩn giữa bốn bức vách, xềm xệp như gái đẻ, mới lắc đầu:
“Thằng này rồi hỏng. Cứ rúc xó buồng thế kia bao giờ mới thành người. Thanh niên bây giờ nguời ta chịu khó phấn đấu rèn luyện cả, có ai bám váy mẹ mãi như nó”.
Cái tiền đồ ông vẽ ra cho cậu con cầu tự huy hoàng quá khiến bà mẹ bấm bụng giao nó cho ông đưa nó lên đường xây dựng sự nghiệp. Trong bọn tôi, nó là thằng vô tích sự nhất, cầm dao phát cây không chặt, leo trèo trên tuyến thì run bần bật, thôi xếp nó vào chân nấu ăn, ưu tiên cháu ông toán trưởng. Nhưng chao ôi, có lẽ cả đời cậu cả chưa mó vào rá gạo, bởi vậy bữa đầu cậu nấu cơm thành cháo, bữa sau được rút kinh nghiệm cậu nấu thành gạo rang, làm thịt vịt không đủ kiên nhẫn nhổ sạch lông, cậu đem đặt nghiến lên bếp thui. ông toán trưởng ra sức nhồi nhét vào đầu cậu đủ mọi lời hay ý đẹp nhưng vào tai này nó ra tai kia, thỉnh thoảng cậu vẫn ngủ quên trễ cả giờ nấu ăn, hoặc đôi khi nửa đêm nhớ mẹ, cậu vẫn thút thít khóc, mãi rồi ông toán trưởng cũng chán, ông mặc cậu, thôi không còn dậy dỗ bảo ban như buổi đầu nữa. Chỉ có một điều tôi thấy lạ là khổ cực đến đâu, cấm có bao giờ cậu hé răng đòi về với mẹ. Có lúc nhìn thấy nó lập cập hai tay xách thùng nước từ dưới suối lên, cái thân hình còm cõi của nó eứ lăm le đổ nghiêng xuống đất, thằng hộ pháp xui nó:
“Tao như mày chuồn bố nó về với mẹ. Người ngợm như cây sậy thế kia không theo nổi được bọn tao đâu.”
Thằng học giả cười cợt:
“Nhưng nó là cây sậy biết nghĩ. Chúng mày đừng xui dại, bàn lùi. Nó quyết tâm phấn đấu đấy. Cố lên con, mai kia thay thế ông toán trưởng lãnh đạo bọn tao”.
Chao ôi, thật chẳng ngờ cái thằng lẻo khỏeo, xanh rớt như con sâu đo ấy lại hung dữ tllế. Nó quẳng ngay thùng nước xuống chân thằng học giả rồi eứ thế xông đến đấm tới tấp. Thằng kia gồng cứng khuỳnh hai tay, ưỡn ngực, xuống tấn cười ha hả:
“Đấm đi, đấm nữa đi con, tao cho mày đấm gãy tay thôi.”
Thằng hộ pháp phải xông vào, giằng ra, quẳng mỗi đứa đi mỗi phía. Mãi sau này thằng cấp dưỡng tỉ tê tâm sự, tôi mới hiểu thằng học giả đã nói oan cho nó, nó không trốn về, cắn răng chịu đựng chẳng qua nó thương mẹ, không muốn bà vở mộng vì nó mà thôi. Ấy thế rồi con người ta kể cũng lạ, thằng cấp dưỡng hóa ra rất dai sức, qua vài năm sống giữa vùng lam sơn chướng khí, nó chẳng đau ốm gì như người ta tưởng, thịt da tuy không nảy nở nhưng săn chắc, cái vẻ cô hồn trên gương mặt đã tiêu đi, duy chỉ còn cái bệnh lười và nhát sợ là hai thứ bệnh kinh niên có lẽ cậu con cầu tự chẳng bao giờ chữa được. Bò lê bò lết mãi rồi thằng cấp dưỡng cũng vượt qua được đoạn chênh vênh nhất của vách đá. Thằng hộ pháp cười hềnh hệch:
“Mày thử sờ lên cổ coi hai hòn dái có thọt lên đó không?”
Thằng học giả đi sau cũng đang men vách đà lần tới, miệng lẩm bẩm: “tồn tại quyệt định ý thức con người, tồn tại...” Bỗng nhiên thằng cấp dưỡng rú lên, nhắm nghiền mắt lại. Tôi chỉ thoáng thấy thân hình thằng học giả đỗ nghiêng ra phía ngoài, lộn đi mấy vòng rồi treo lơ lửng trong khoảng không, dãy duạ đôi chân một cách tuyệt vọng. Thằng hộ pháp vội hét lên:
“Bám chắc, bám chắc, đừng có dãy, đứt dây leo thì chết!”
Chao ôi, tôi cũng đã trải qua bao gian nan nguy hiểm mà chưa lúc nào dựng tóc gáy lên như thế. Bên dưới chiều sâu hun hút kia con sông vẫn vặn mình như con rắn há miệng sẵn sàng đớp lấy thân xác thằng học giả lúc này nom nhỏ xíu giữa trời đất.
Ông toán trưởng chẳng giữ được vẻ lầm lì, lạnh lùng thường ngày nữa, tai nạn lao động chết người đang đe dọa, bao thành tích của ông sẽ tan vỡ như cái thân xác đang treo đu đưa kia một khi nó rơi xuống. Có lẽ cái giờ phút sung sướng nhất trong ngày của ông là lúc ngồi bên máy VTĐ báo về Ban chỉ huy bao nhiêu mét đường đã thăm dò được, bao nhiêu người tập thể dục buổi sáng, bao nhiêu người phát biểu trong buổi học chính trị... Như một người bỏ ống, từng hạt, từng hạt thành tích ông gom suốt một năm để rồi mai kia ông sẽ nhận lại chúng dưới dạng những lời ngợi khen của cấp trên. Vậy mà than ôi, nước lã sẽ ra sông hết, củi kiếm bao năm sẽ bốc cháy chẳng tới một giờ.
Thằng trí thức dở người kia định giết ông bằng cái chết của chính nó. Ông giận sôi lên, quay lui, quay tới, quýnh quáng la hét làm bọn tôi cứ ngẩn người chẳng hiểu ông ra lệnh gì? Thằng hộ pháp đã đặt ba lô xuống. tháo máy vô tuyến điện sau lưng giao cho thằng cấp dưỡng rồi như một con mối bò trên tường, nó bám theo những chỗ mấp mô của vách đá nhích dần tới chỗ tùm búi dây leo phía trên đầu thằng họe giả. Ngực tôi bỗng đau thắt lại lo sợ, bây giờ thêm một thằng nữa tính mạng treo trên đầu sợi tóc, chỉ cần một tảng đá nơi những sợi dây leo bấu vào kia lở ra, cả hai sẽ thành đống thịt vụn dưới vực sâu. Thằng hộ pháp có hiểu điều ấy không mà nó dám liều mình thế? Tôi bỗng ứa nước mắt thương chúng nó. Một thằng chứ nghĩa đầy đầu và một thằng có thân hình lực sĩ đang gắn kết lại với nhau đu đưa trong cõi chết.
“Bám chặt, bám chặt...”
Ông toán trưởng vẫn la hét một cách vô ích. Lúc này ngoài hai đứa ra chẳng còn ai cứu nổi chúng nó. Giá như ông cứ im lặng như tôi hoặc khiếp sợ úp mặt vào hai bàn tay như thằng cấp dưỡng còn hơn.
“Im mồm đi, tốt hơn hết ông quỳ xuống vái lạy trời phật phù hộ chúng nó”.
Tôi quát lên và bước tới làm ông thu người lại. Ông hiểu lầm, không, không bao giờ tôi có ý định đánh vào bộ mặt đang méo xệch vì sợ hãi và ngỡ ngàng kia. Tôi chỉ nắm lấy cổ áo ông, lôi mạnh:
“Quỳ xuống, quỳ xuống đi, quỳ xuống cho tới lúc hai đứa hoặc là tan xác hoặc là trèo lên thoát được”.
Không hiểu do vẻ mặt hung dữ hay sức mạnh đôi tay tôi ông toán trưởng khuỵu dần hai đầu gối xuống, miệng lắp bắp những gì chẳng rõ. Và rồi khi ông nước nhìn bầu trời lúc này bỗng cao lên và xanh vời vợi bằng đôi mắt mở lớn và ngầu đục, tôi quay lưng, hất cái ba lô xuống, bám theo vách đá lần tới ehỗ tùm búi dây leo. Lúc này thằng hộ pháp đã tìm được một hốc đá bám chắc hai tay, buông thõng đôi chân cho thằng học giả bám lấy. Bất giác tôi nhìn xuống phía dưới. Chiều sâu hun hút của vực thẳm làm tôi hoa mắt. Không hiểu sao lúc này tôi lại nhớ tới câu nói của thằng học giả đêm hôm nào về cái lỗ đen trên vũ trụ và cái hố thẳm trong con người. Tôi nhắm mắt, cố không nhìn vực sâu bên dưới kia nhưng lại cảm thấy nó rất rõ ở bên trong tôi. Chẳng lẽ lại như vậy, chẳng lẽ con người lại sâu thẳm ở bên trong một chiều sâu chóng mặt như thế kia ư? Dưới đó còn những cái gì thế? Tôi phải ghi nhớ điều này mai kia nếu thằng học giả sống sót, tôi sẽ hỏi nó. Tuy nhiên, liệu cái con mọt sách ấy có trả lời được không? Còn lúc này tôi mở mắt ra và nhìn thấy ông toán trưởng hình như vẫn còn quỳ.

                       (còn tiếp)


 PHỤ LỤC

Đi về nơi hoang dã - một dự báo của lương tri

                             NGUYỄN QUANG THÂN 

                                     (trích)

      Tuy nhiên, với cái nhìn nhân bản và thủ pháp mô tả rất mộc, thậm chí mộc mạc, Nhật Tuấn đã phủ khắp cuốn tiểu thuyết của mình một tinh thần nhân văn để người đọc và chính bản thân nhân vật có thể vịn vào đó mà tiếp tục sống, mà hy vọng vào tương lai. Làm điều này không dễ, nó giống như đãi từ những tảng đá xù xì góc cạnh của đời những giọt nước trong lành. Nhưng Nhật Tuấn đã làm được và làm khá thành công. Chính cái tinh thần nhân văn ấy làm cuốn sách thoát được màu sắc bi quan mà số phận các nhân vật tạo ra. Nhân vật nào cũng được tác giả cố gắng khai thác phần nhân bản ấy từ ông nhóm trưởng đến thằng học giả, hai mẩu người có vẻ “phi nhân” nhất trong cuốn sách. Cũng chính nhờ thế, mà hai mươi năm sau chúng ta vẫn có thể đọc lại Đi về nơi hoang dã một cách hào hứng, thú vị. Đó là cuốn sách ra đời đúng lúc (1988), một dự báo của lương tri trong giai đoạn bản lề của cuộc sống dân tộc. 
Cái khó nhất của tiểu thuyết là tạo được hình hài, tâm trạng, tóm lại là cuộc sống của nhân vật. Sau đó, những nhân vật ấy có tiếp tục sống được với thời gian hay không nữa. Ngoại trừ một số triết lý vụn do tác giả nóng vội muốn ấn vào đầu độc giả do chưa tin họ có thể hiểu mình, nghệ thuật tiểu thuyết của Nhật Tuấn, ngôn ngữ của anh, của nhân vật có nhịp điệu ngắn gọn, khúc chiết nhưng lại rất mộc, rất có xương có thịt, có dáng dấp hiện đại như chính bản thân cuộc sống. Tôi tin nhân vật của ĐVNHD vẫn sống và lần in lại này sẽ không phải là lần cuối cùng.
Gần hai mươi năm trước, chúng ta đã từng có không ít tiểu thuyết vượt lên được cái mặt bằng buồn nản của thời trước Đổi Mới. Đi Về Nơi Hoang Dã cùng với những Nỗi Buồn Chiến Tranh ( Bảo Ninh), Những mảng đời đen trắng ( Nguyễn Quang Lập) Ngoài Khơi Miền Đất Hứa ( Nguyễn Quang Thân) và một số cuốn khác đã được người đọc trong nước hoan nghênh, tạo ra một bản hợp xướng triển vọng của một nền văn học đang khởi sắc ( thời đó mỗi cuốn đều in tới 5000 bản và đều bán hết nhanh chóng), sau đó một vài cuốn  được các nhà làm sách Pháp, Mỹ và nhiều nước khác dịch và xuất bản, được độc giả nước ngoài nhận diện một nét đổi mới quan trọng của tiểu thuyết Việt Nam. Nhiều cuốn như Nỗi Buồn Chiến Tranh, Đi Về Nơi Hoang Dã và Ngoài Khơi Miền Đất Hứa chẳng hạn, chỉ còn trong danh mục nhưng không thể tìm thấy trong các siêu thị sách ở Pháp. Đó là những cuốn sách được coi là thành công của Tập hợp sách văn học Việt Nam của NXB Philipe Picquier cuối những năm 90.
Thế nhưng gần hai mươi năm nay Đi Về Nơi Hoang Dã cũng như những cuốn khác kể trên đã bị ném vào im lặng ở trong nước vì lý do gì chỉ có Trời mới hiểu. Mãi đến gần đây chúng mới được tái bản lại.  Nhưng im lặng không phải là hư vô. Những gì bị chìm đi hay bị nhấn chìm xuống đáy sông sâu thường còn lại lâu dài hơn vật trôi nổi. Và tôi tin rằng độc giả sẽ đón đọc một Nhật Tuấn tài hoa, tâm huyết với văn chương và con người đang trở lại với Đi Về Nơi Hoang Dã. Chỉ với cuốn sách này thôi, anh xứng đáng là một tiểu thuyết gia thuộc số ít của nước ta, sẽ còn được đọc dài dài vì nghệ thuật và tính dự báo cũng như chất nhân bản sâu sắc của mình.