Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

BÁC BA PHI ĐI THĂM MỸ - KỲ 167 ( KỲ CUỐI)

                                       (tiếp theo và hết)



Suốt chặng trên máy bay Mỹ tới Hồng Kông, bác Ba Phi chỉ ăn cơm nắm với thịt kho  làm từ nhà cho dù cô Út đã dặn thức ăn trên máy bay miễn phí, nó đã tính cả vào tiền vé, tía cứ ăn uống thoải mái.Mãi khi chuyển sang máy bay Việt Nam, tiếp viên người Việt, bác mới gọi đĩa cơm sườn và lon bia Saigon.
Vừa ăn bác Ba Phi vừa thở ra khoan khoái, thôi thế là kết thúc chuyến đi thăm nước Mỹ.Cho dù đã qua hai tháng, thăm thú nhiều nơi,  gặp gỡ nhiều người, bác Ba Phi vẫn chưa quen được cái lối sống Mỹ trong cộng đồng Việt kiều. Cho dù họ vẫn giữ lề thói cũ như giỗ chạp, tết nhất tuy có phai nhạt đi nhiều nhưng bác vẫn cảm thấy nó đang mai một. Đời con Út còn đôi chút máu Việt, nhưng đến đời thằng cháu ngoại thì chắc tụi nó biến hết thành người Mỹ. Chắc chắn vậy, đó là chiều hướng không cưỡng nổi.Cũng đành vậy, biết làm sao. Chỉ thấy tội nghiệp mấy ông bà già, con cái mỗi đứa mỗi nơi, yêu bố mẹ cách mấy cũng phải gửi vào viện dưỡng lão, lâu lâu ghé thăm. Bác mà rơi vào hoàn cảnh ấy chắc làm một liều thuốc ngủ cho nhẹ nợ.Ở quê nhà, dẫu nghèo đói đến mấy, bố mẹ già vẫn không bị đuổi khỏi nhà tới sống leo lắt tại viện dưỡng lão nào đó. Còn nhúc nhích ra vào, tự lo được, còn được  ở chung trong nhà. Khi nào nằm liệt cấp cứu bệnh viện, nếu hấp hối lại được trả về…chết ở nhà. Vậy chẳng sướng hơn mấy ông bà  lão Việt kiều Mỹ chết  Viện dưỡng lão, con cái chắc gì tới kịp và liệu nó thu xếp công việc mà tới không chứ ?
Thôi dẹp ba chuyện đó. Sắp về tới nhà rồi, Nghĩ ngợi chuyện Mỹ Mẽo làm gì ? Về tới lập tức phải gây độ nhậu mời bà con xóm giềng, bạn bè xa gàn. Thế nào nghe tin bác ở Mỹ về, họ cũng kéo tới chật nhà, hỏi chuyện cái xứ sở cán bộ vẫn nói là "xứ giãy chết" mà ai cũng muốn "vượt biên" sang đó.
Ngồi máy bay, thỉnh thoảng nhạt miệng, bác Ba Phi lại lôi chai whisky ra làm một hớp, riêng cái khoản thuốc lá thì cấm tiệt. Đói thuốc, nước mắt nước mũi chứa chan, mồm nhạt thếch…đành chịu. Giờ giở thuốc lá ra chắc bọn Mỹ tưởng bác điên. Bác không sợ tụi nó mở cửa máy bay quăng bác xuống đất, bác chỉ sợ nó phạt mấy ngàn đô như cô Út dọa thì ôi thôi,tay trắng về nhà, lấy đâu tiền cho vợ chồng thằng Ut chuộc xe, trả nợ ngân hàng ? Bác đặt tay vào bụng. Đây cái số 3000 đô la ấy đây. Bác bắt cô Út may một cái túi vào quần lót có dây kéo, tống nguyên cả tập dầy 30 tờ trăm đô vào đó. Những 6-70 triệu tiền Cụ chứ ít đâu. Chẳng hiểu tụi nó đã cầm cố những gì ? Xe máy, giấy tờ đất ? Ngần này chắc đủ.Thôi kệ, tới đâu tới. Ngủ cái đã. Thế quái nào lại nằm mơ thấy con chó của "lão già" nhốt trong trang trại để hôm sau đánh tiết canh. Con chó nhìn bác với ánh mắt vật nài đến tội nghiệp. Hẳn nó đang cầu xin bác ra tay cứu giúp nó. Thôi thì tao cũng liều mạng giải cứu mày. Bác Ba Phi tiến lại gần cởi trói cho nó rồi mở hé cửa. Nó vẫy đuôi mừng rõ, liếm rối rít  vào tay bác rồi lách cửa thoát ra vườn. Ngay lập tức khuôn mặt bừng bừng  sát khí của "lão già" xuất hiện . Lão cầm thanh củi  tạ, miệng rít lên :" Con chó…con chó của tao đâu…mày thả nó đi rồi phải không ? Tao giết mày, đền mạng cho nó…" Lão tới tấp bổ thanh củi vào đầu bác làm bác la lên rầm rĩ.
Vừa lúc đó loa đã vang lên báo tin máy bay sắp hạ cánh Tân Sơn Nhất, nhiệt độ ngoài trời 34 độ, quý khách thắt dây an toàn…Bác giật mình tỉnh dậy …hóa ra đang nằm mơ…Bánh xe máy bay tiếp đất chạy rùng rùng rồi dừng lại. Thế là về đến nơi rồi đây. Lát sau cửa máy bay mở, mọi người ùn ùn kéo xuống leo lên xe khách chở vào phòng của sân bay. Lại phải  mất cả tiếng đồng hồ đứng bên băng chuyền chờ lấy đồ ký gửi. Không hiểu thiên hạ sao lắm đồ chở về nước vậy. Va ly lớn bé, túi xách ngoại cỡ rồi thùng đồ…chờ mãi sốt ruột mới tới chiếc va li ngoại cỡ của bác Ba Phi. Cứ tưởng ít mà đầy chặt . Nào quà của " lão già", của chị  Kelly, luôn cả cô bạn cô Út đã nghi ngờ bác ăn cắp nhẫn của cô ấy cũng gửi biếu  một hộp sâm Cao li to tổ chảng và chính hiệu. Của này mắc lắm đây, mình uống khác nào voi  uống thuốc gió. Thôi cứ đưa con vợ thằng Đậu nó mang lên Chợ  Lớn bán cho tiệm thuốc Bắc . Hộp này bỏ rẻ cũng phải vài ba triệu chứ ít  .
Bác Ba Phi chất valy lên xe đẩy vừa ra khỏi khu vực đã thấy vợ chồng thằng Đậu  vẫy rối rít :
" Nội ơi..nội ơi ..con đây…con đây.."
Hai vợ chồng thằng Đậu tay xách đồ tay cắp bác Ba Phi đưa ra xe thuê sẵn. Bác Ba Phi càm ràm :
" Sao tụi bay thuê xe những 7 chỗ lận ? Còn ai ra đón nữa ?"
Con vợ thằng Đậu láu táu :
" Không ai đón nữa đâu nội. Tụi con tưởng nội nhiều đồ lắm mới thuê xe 7 chỗ. Sao lại chỉ có một valy thôi ?"
Bác Ba Phi nổi cáu :
" Vậy tụi bay tưởng tao khuân cả nhà con Út về sao ?"
Thằng Đậu cười hì hì :
" Không khuân được cả nhà thì cũng phải khuân được cái két của cổ…"
Bác Ba Phi bật cười :
" Hai đứa chẳng hỏi thăm gia đình cô Út sao, có mạnh khỏe vui vẻ không , chỉ nhăm nhăm vào túi tiền của nó…"
Con vợ thằng Đậu léo nhéo :
" Sống ở Mỹ thì chắc chắn là phải vui vẻ mạnh khỏe rồi, hỏi thăm cũng bằng thừa…"
Bác Ba Phi sốt ruột :
" Vậy tụi bay sao ? Đã bán chác, cầm cố những gì rồi…"
Con vợ thằng Đậu nháy mắt với thằng chồng :
" Chiếc xe máy bán chắc rồi. Nhà cũng mang cầm rồi, giờ nội về chỉ còn ở cái phòng xép sát bếp ý .Nhà bây giờ của người ta, niêm phong hết rồi…"
Bác Ba Phi la hoảng :
" Tụi bay cầm nhiêu ? Liêu có lấy lại được không ?"
Thằng Đậu nhìn con vợ rồi than trời :
" Cả trăm triệu lận nội ơi…tụi con chỉ  trông vào nội mang đôla về…"
Bác Ba Phi nhẩm tính 3000 đô giắt trong quần lót đây đổi ra tiền ta chỉ hơn sáu chục triệu, đào đâu ra hơn trăm triệu giờ . Hai vợ chồng thằng  Đậu ăn gan trời sao đó mới liều vậy. Bác Ba Phi thở dài , cũng tại minh, đi lâu quá nên ở nhà mới xảy chuyện vậy .
Chiếc xe đã về tới nhà. Thằng Đậu xuống xe mở cổng cho xe chạy vào sân. Hai đứa khuân đồ vào nhà. Bác Ba Phi ngạc nhiên :
" Sao bảo nhà bị niêm phong chỉ còn phòng xép dưới trái bếp ?"
Con Vợ thằng Đậu cười  rinh rích :
" Tụi con lừa nội cho nội về sớm đó…nội bảo chỉ đi một tháng thành hai tháng, cứ tưởng cô Út giữ luôn nội ở lại chớ ?"
Bác Ba Phi mừng rỡ, hóa ra tụi nó lừa bác, nhà cửa vẫn nguyên vẹn nè. Bác thắc mắc :
" Thế còn xe máy đâu ?"
Thằng Đậu cười hề hề :
" ở nhà sau kìa nội…"
Bác Ba Phi vòng ra sau. Chiếc xe máy vẫn nằm nguyên đó. Hóa ra tụi nó lừa bác thật. Có tiếng chó sủa ăng ẳng. Một con chó Mực bị xích dưới gốc cây. Bác Ba Phi thắc mắc :
" Tụi bay tính nuôi cả chó hả ?"
Con vợ thằng Đậu lắc quày quạy :
" Không phải…thằng Đậu nó mua để làm bữa mời hàng xóm mừng nội trở về đó…"
Bác Ba Phi trợn tròn mắt :
" Ua…tụi bay tính làm thịt nó hả ?"
Thằng Đậu gật gật :
" Tất nhiên rồi..lấy mồi nhậu mà nội. Ở Mỹ chắc nó không cho nội ăn thịt chó, giờ chắc thèm lắm rồi. Dồi chó nướng vẫn là món khoái khẩu của nội mà…"
Bác Ba Phi lắc quày quạy :
" Không không, tao cai rồi, tao không ăn thịt cày nữa, mày mang trả lại người  ta đi…"
Con vợ thằng Đậu la chói lói :
" Sao kỳ vậy nội…nội đi Mỹ là hết muốn ăn thịt chó hả ? Chắc ở bển cấm đoán dữ lắm. Nhưng giờ về VN rồi, có ai cấm thjt chó đâu, ăn đại đi nội, kệ cha thằng Mẽo …"
Bác Ba Phi ngẩn ra chẳng biết nói năng gì. Đúng là giữa vợ chồng thằng Đậu và những người đã gặp ở Mỹ còn là cả một vực sâu ngăn cách khó mà bắc cầu qua nổi..

         4-6-2015
   NHẬT TUẤN

                                               HẾT















                          




2 nhận xét:


  1. Doc het "thien truyen" Bac Ba-Phi cua Anh that la Vui, that la Hay...
    Cam-on Tac-gia nhieu` nhieu` ! Cam-phuc Anh co suc' viet rat rong. voi cuoc song mang nhieu khia-canh suc-tich' !
    Nhung cung buon` vi da chia tay voi bac' Ba o day, khong biet bao-gio duoc gap lai...bac' ! Van Ha`.

    Trả lờiXóa