khủng bố trong văn học
Cuối cùng thì khủng bố đã vào Việt Nam, may thay chỉ mới trong văn học và may hơn
nữa chỉ mới trên báo Văn Nghệ và Văn Nghệ Trẻ, hai cơ quan trung ương của Hội
Nhà Văn Việt Nam.
Tạp chí Ngày Nay , cơ quan ngôn
luận của Hiệp hội UNESCO Việt Nam số ra tháng 10-2003, đăng ý kiến của nhà văn
Nguyễn Huy Thiệp về xã hội Việt Nam ngày nay làm không ít người ngỡ ngàng:
” Tôi cứ nghĩ rằng thời
của tiểu thuyết sẽ là thời của dân chủ, thời của những tư tưởng
tự do, thời của sự ổn định chính trị và kinh tế: đấy cũng là thời mà chúng ta
đang sống bây giờ. “
Có đúng thế không ? Có đúng “thời
mà chúng ta đang sống” là “thời của những tư tưởng tự do “ không ?
Chỉ không đầy 5 tháng sau, ý kiến của ông NHT đã được kiểm chứng tức thời như một cái tát vả vào miệng.
Quan điểm “ thời của những tư tưởng tự do” của ông Nguyễn Huy Thiệp bắt đầu
được “chạy thử” khi ông đăng bài “ Trò chuyện với hoa thuỷ tiên và những
nhầm lẫn của nhà văn “ lại cũng trên Tạp chí Ngày Nay số ra ngày 12-2, 1-3
và 15-3-2004. Quả thực bài viết của ông là một nhát búa tạ giáng vào bộ phận
nhạy cảm nhất của xã hội, vào uy tín “khả kính” của Hội nhà văn Việt Nam :
“ Nhìn vào danh sách hơn 1000 hội viên Hội
Nhà văn Việt Nam người ta đều thấy đa số đều chỉ là những người già nua không
có khả năng sáng tạo và hầu hết đều… “vô học”, tự phát mà thành danh…”
Ông NHT đã cẩn thận nhấn mạnh “ đa
số đều chỉ là…”, tức không phải “tất cả”
và những nhà thơ trong đám “đa
số” đó thì :
“Trong số này có tới hơn 80% là
nhà thơ tức là những người chỉ dựa vào “cảm hứng” để tuỳ tiện viết ra những lời
lẽ du dương phù phiếm vô nghĩa, nhìn chung là lăng nhăng, trừ có dăm ba thi sĩ
tài năng thực sự (số này đếm trên đầu ngón tay) là còn ghi được dấu ấn ở trong trí
nhớ người đời còn toàn bộ có thể nói là vứt đi cả”
tức không phải toàn bộ nhà văn,
nhà thơ VN, còn một “thiểu số “ khác
không nằm trong diện ông chửi . Và suy cho cùng ý kiến ông NHT cũng
chẳng lấy gì làm oan uổng đối với cái đám “đa số kia”.
Ấy vậy mà ngay lập tức báo Văn
Nghệ số ra ngày 27-3 và và báo Văn Nghệ Trẻ số ra ngày 28-3 đăng một loạt bài đánh hội đồng tới tấp.
Trên báo Văn Nghệ, trong bài “ Có
thật đa số các nhà văn Việt Nam đều vô học, các nhà thơ đều lưu manh – hay là
“Hội chứng chửi có thưởng” thời nay” phê bình gia kiêm nhà thơ Trần
Mạnh Hảo mang cả Đại tự điển Tiếng Việt của Bộ Giáo dục & Đào tạo ra tra
nghĩa chữ “ vô học” để cấp tập ra đòn :
” Anh Thiệp nỡ lòng nào mắng cả Hội Nhà văn Việt Nam là đồ vô giáo dục,
mắng các nhà thơ là phù phiếm, vô nghĩa, lăng nhăng, lưu manh, vứt đi cả? …Cả làng văn vốn lành tính không ai chòng ghẹo
gì anh, không ai bắt trộm gà qué của anh, sao anh lại giãy lên đành đạch như
đỉa phải vôi mà đứng chống nạnh xỉa xói làng nước thế? “.
Ô hay, ông
NHT có chửi “cả làng nước“ đâu, chỉ chửi những thằng vô học, lăng nhăng, lưu
manh…thôi chứ, sao ông TMH chụp cho ông NHT cái nón cối quá cỡ thợ mộc vậy ?
Trên báo
Văn Nghệ Trẻ, ông Nguyễn Điệp Hoa và ông Đặng Huy Giang cũng phóng ngay một quả
B40 bằng một bài có cái tít to tổ mẹ nghe mà kinh hãi :” Cảnh báo về một
thái độ khủng bố trong văn chương” . Hai ông này viết :
“ Cú choảng này ( chỉ bài viết của
NHT) khiến chúng tôi liên tưởng tới cú
đấm bừa, thậm chí phạm luật cũng chơi , của một kẻ sắp thua, biết mình sắp mất
tất cả, nhưng không quan trọng , miễn là ra được đòn, dù có phải dùng răng để
cắn vào tai…Hãy phê bình cụ thể vào tác phẩm, không thoá mạ cả một nền thơ nói
riêng và văn học nói chung một cách mơ hồ và võ đoán theo kiểu lấy được” .
Đao to búa
lớn ghê gớm chưa ? Ngày nay khi cái mũ “phản động” xem ra không còn hợp thời,
người ta tuỳ tiện gắn ngay nhãn “khủng bố” thì đến ông Mẽo cũng phải khiếp. Vả lại, dù có thế nào, sự
nghiệp văn chương của nhà văn NHT vẫn còn đó chứ có “sắp mất tất cả” như
hai ông NĐH và ĐHG nói bừa đâu ?
Cũng trên
số báo này, trong bài viết có tựa đề “…Lấy số đo của mình mà đặt tiêu chí
cho thiên hạ…”, ông Nguyễn Hoà viết :
”…đó là
những cố gắng để đánh bóng tên tuổi mình…miệt thị không tiếc lời những người
đang là đồng nghiệp, đang cùng đứng trong một hội nghề nghiệp với anh…Anh có
thể không thích thơ của một nhà thơ, thơ của nhiều nhà thơ, thậm chí thơ của tất cả các nhà thơ
Việt Nam đương đại, nhưng không thể vì sự “không thích “ đó mà anh lại dành cho
mình cái quyền miệt thị học vấn và nhân cách của họ..”
Để diễn tả thực trạng thơ hôm
nay, Nguyễn Huy Thiệp viết :
“Giai thoại có một nhà thơ
nói về tình cảnh thơ ở trong bài thơ sau đây (tôi đã đưa chuyện này vào trong
tiểu thuyết của tôi vì nó quá hay) khá tiêu biểu cho thực tế đó: “Vợ tôi nửa
tỉnh nửa mơ/ Hôm qua nó bảo: Dí thơ vào l…/ Vợ tôi nửa dại nửa khôn/ Hôm nay lại bảo: Dí l… vào thơ!”, tôi cũng không phủ
nhận cảm tình của nhân dân đối với thơ nhưng quả thực trên thực tế cái danh
nhà thơ là một thứ nhìn chung chỉ là nhăng nhít, hữu danh vô thực, chẳng ai
muốn dây vào nó: nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ
vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa.”
Tất nhiên, nói “dí l…vào thơ” kể cũng khó lọt tai các cụ “bô lão”, nhưng
NHT chỉ nhằm vào thứ thơ tào lao, xuất hiện nhan nhản trên các báo Văn Nghệ
trung ương và địa phương thôi. Vậy mà TMH đã la làng, vu ngay cho NHT chửi
bới tuốt luốt cả tổ tiên :
“ Những lời thoá mạ nguyền rủa THƠ CA một cách vô tiền khoáng hậu trên của
Nguyễn Huy Thiệp dành cho không chỉ các nhà thơ thời nay, mà còn cả các nhà thơ
trong quá khứ. Nên nhớ rằng chúng ta mới có Văn xuôi từ thuở chữ Quốc ngữ thông
dụng vào cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX ở Nam Kỳ; còn hơn 9 thế kỷ, cả nền văn
học dân tộc đều đồng nghĩa với THI CA. Hồn Thơ của ca dao, của thơ Lý Trần, của
Nguyễn Trãi, Lê Thánh Tông, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Gia Thiều, Đoàn Thị Điểm,
Nguyễn Du, Nguyễn Huy Tự, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Tú Xương, Tản Đà, Hàn
Mặc Tử, Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Huy Cận, Tố Hữu, Nguyễn Bính... kia có thể ví
như BÀ MẸ TINH THẦN của dân tộc. Việc làm trên của một người tự nhận là nhà
văn, là một nhà văn hoá, một nhà nghiên cứu như Nguyễn Huy Thiệp, có thể ví như
hành vi của đứa con dám hắt nước vào chính mặt mẹ mình(!).”.
Rõ đúng là
cái trò “lén bỏ thuốc phiện vào ruộng người ta” rồi rạch mặt la làng. Cứ cái đà
viết này , không khéo ông NHT đáng tội khởi tố hình sự. Phụ hoạ theo TMH, hai
ông NĐH và ĐHG kéo còi báo động :
” Chúng
tôi nghĩ rằng có một thái độ khủng bố trong phê bình văn học bắt đầu manh
nha từ Nguyễn Huy Thiệp…”.
làm người
đọc phải buồn cười :” chẳng biết ai khủng bố ai “ nữa đây ?
Với “thái độ khủng bố” (?) , ông
Nguyễn Huy Thiệp viết :
“…con trẻ ta ngốn những
truyện tranh manga còn nhiều hơn sách văn học tỉ tỉ lần. Chúng không đọc “Những
cánh buồm đỏ thắm” của Grimm, “Dế mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài nữa mà dành
thời gian đó cho “Đôrêmon” hoặc các siêu nhân.Trong Hội nghị Lý luận văn học ở
Tam Đảo năm 2003, chẳng thấy có một tham luận nào dành cho văn học thực sự.
Không còn ai cứu trẻ con nữa. Tất cả những người “hành nghề văn học” ở ta đều
muốn “dĩ hoà vi quý”, đều muốn có những cuộc chơi đèm đẹp, chơi có thưởng,
không ai muốn “hy sinh” nữa…”.
Những lời lẽ này, với những
người còn đôi chút tâm huyết ắt phải giật mình hoặc chí ít cũng buông một tiếng
thở dài chứ đâu phải “ chửi có thưởng” như la lối của ông TMH ? Hay chính ông bị NHT “chọc” đúng tim đen ?
“Trò chuyện với hoa thuỷ tiên” ,
ông Nguyễn Huy Thiệp viết :
“Ngày Tết, đi mua giò hoa thuỷ
tiên tôi mới ngã ngửa ra rằng tất cả giống hoa thuỷ tiên ở ta đều được nhập từ
Trung Quốc. Không phải thuỷ tiên mà rất nhiều loài hoa khác nữa, thậm chí cả
đào! Đi vào các hiệu sách, vẫn thấy văn học hiện đại Trung Quốc chiếm thượng
phong ở trên giá sách. Về nhà mở ti-vi, phim truyền hình Trung Quốc vẫn thu hút
người xem đông nhất….Này hoa thuỷ tiên, tôi ước chi đây là giống hoa của người
Việt Nam trồng ra trên đất
Việt Nam.
Vệ Tuệ, Miên Miên, Cửu Đan… ước gì đấy sẽ là những tên tuổi của các nhà văn
Việt Nam?
“
Những ưu tư đó là của “thất phu
hữu trách” hay là lời lẽ của bọn khủng bố hả ông Trần Mạnh Hảo, ông Nguyễn Điệp Hoa , ông Đặng Huy Giang…và tất cả
những ông đang xúm vào chia cái bánh
bổng lộc của Hội Nhà văn mà thực chất móc từ túi của dân ? Chỉ buồn cho ông nhà
văn Nguyễn Huy Thiệp, vừa mới đăng đàn tuyên bố :
“…thời của dân chủ, thời của những
tư tưởng tự do, thời của sự ổn định chính trị và kinh tế: đấy cũng là thời mà
chúng ta đang sống bây giờ. “
đã nhận ngay một quả linh nghiệm
trời giáng, chẳng hiểu có làm ông trắng mắt mà uốn lưỡi cho đủ 7 lần trước
khi nói hay không ?
NT
NT
Hehe...không biết nói thế nào nữa, vì mình có bạn bè nhà thơ rất nhiều. Nhưng quả thật anh Nguyễn Huy Thiệp đã phát pháo vào giới làm thơ (thơ lăng nhăng), thì đến giờ vẫn còn có tính thời sự. Cám ơn anh Nhat Tuan...
Trả lờiXóaXin phép se về để làm tài liệu nghiên cứu...
Trả lờiXóaHay
Trả lờiXóaRiết rồi nhà văn, nhà thơ đều giống như mấy mụ hàng cá. Chả nhà nào ra nhà nào!
Trả lờiXóa