(tiếp theo)
Sau “Xung đột”,
Nguyễn Khải viết tiếp tiểu thuyết khác, khá nổi tiếng cũng về thời kỳ hợp tác
hoá nông nghiệp : “Chủ tịch
huyện”.
Mặc
dầu tựa là “ Chủ tịch huyện” nhưng mở đầu ca ngợi hết lời “Chủ tịch
xã”. Đó là “chủ tịch xã trẻ
và tính toán giỏi nhất huyện…Con người tài giỏi đã bắt đầu nghĩ : vắng tôi mọi
việc đều không ra gì …”
Vậy
Chủ tịch xã đó thực sự “tài giỏi “ ra sao ? Trước hết ông ta xắn quần lội ruộng
để kiểm tra và một lần bắt gặp “ hai
sào ở đồng Con Cú của đội hai, cày còn dối lắm, chỉ vài xá vòng quanh”, lập tức Chủ tịch xộc ngay
đến nhà ông Chủ nhiệm hợp tác xã để vạch tội. Ông Chủ nhiệm lại cho gọi thợ cầy
đến. Anh này đành phải thú nhận cày dối làm mọi người phục lăn Chủ tịch xã
đi sâu đi sát.
Lần
khác, Chủ tịch xã sau 3 tháng nằm viện về, nghe tin mức bán thóc thuế nghĩa vụ
của hợp tác xã còn thấp, lập tức cùng kế toán lặn lội tới từng hợp tác xã tính
toán lại thu nhập và quả nhiên họ đều phải nâng cao mức bán thóc nghĩa vụ cho
Nhà nước.
Cũng
trong thời gian ông Chủ tịch xã nằm viện, ở nhà ông Phó Chủ tịch đã “ngã giá mua năm gian nhà ngói của ông Cẩm
với giá bốn nghìn đồng để rỡ ra làm trường học”. Chủ tịch xã đi viện trở
về nhất định không chịu và quyết định chỉ mua với
giá…hai nghìn đồng mà gia chủ cũng đành phải bán.
Một
lần chủ nhiệm hợp tác xã An Lạc Hạ
“ lên xin uỷ ban cho phép mổ con lợn năm
chục cân lấy thịt cho xã viên ăn”. Mặc dầu ông Phó Chủ tịch đã đồng ý , nhưng ông Chủ tịch
xã đi công tác về khăng khăng không cho
mổ vì “ mổ rồi, nuốt vào bụng
rồi mà không thu được đủ phiếu thì cũng đến cười xoà với nhau…”. Vậy có nghĩa là muốn mổ
lợn , ông Chủ nhiệm phải duyệt “ phương
án ăn chia “cái đã.
Một
lần khác , ông Trưởng phòng lương thực xuống xã đề nghị ký hợp đồng xay thóc
kho. Một lần nữa ông Chủ tịch xã trẻ tuổi lại tỏ ra xuất sắc vì biết tính toán
tới cả “ chín xu một cân điện,
vị chi là chín hào. Lại còn tiền dầu luyn. Ba ngày phải thay một lần dây
cua-roa bốn mét, mỗi mét mười hai đồng.
Lời lãi đâu mà nhiều…”. Mặc dầu “tài năng tính toán “ của ông Chủ tịch xã chỉ có “nhiêu đó”, nhưng ông Chủ tịch huyện đã như mở cờ trong bụng :” Đấy !Cán bộ xã của huyện này như thế đấy
!Thật là hiện đại nhé ! Mặc dù máy xay chưa về đến xã , mà hắn ta đã biết lui
tới như một ông Giám đốc thực thụ vậy…”
Ngày
nay coi lại chân dung ông Chủ tịch xã được coi là xuất sắc, tài giỏi người đọc
phải phì cười. Hoá ra tài năng ông đứng đầu chính quyền xã chỉ là đi xét nét
thợ cày, tính toán sao bóc lột dân nhiều
hơn , duyệt cho hợp tác xã mổ trâu, tính toán giá công xay thóc… Nếu chỉ bằng
vào những khả năng đó thì trình độ ông Chủ tịch xã “xuất sắc và tài giỏi” chỉ
ngang với anh nông dân hạng bét. Người
ta không thấy mảy may ý thức đứng đầu chính quyền một xã để có ý tưởng mới
trong sản xuất, trong việc thực thi pháp luật
mà chỉ loanh quanh việc vụn vặt, con cá lá rau bất kỳ anh nhà quê ngớ
ngẩn nào cũng làm tốt.
Chân dung “chủ tịch xã” đã méo mó vậy, còn Chủ
tịch huyện ra sao ? Đó mới là phần chính trong tiểu thuyết “ Chủ tịch huyện”
của Nguyễn Khải.
Cái
“ông Chủ tịch huyện” này chắc phải là một anh “nhà quê” đặc sệt bởi lẽ :
”Buổi sáng vừa ngủ dậy,
ông Chủ tịch huyện hãy còn cầm trong tay chiếc bàn chải đánh răng đã có thể gọi phóng lên dãy
nhà trên :” Các cậu ở nông lâm ơi, sáng
nay An Trạch nó gieo đay thí nghiệm đấy
đã cử người xuống chưa ?’
Quan
đầu huyện làm việc theo kiểu “xó bếp” vậy, đủ hiểu cái công việc ở Uỷ ban ‘tẹp
nhẹp “ và “tạp pí lù” chừng nào. Thời đó chưa có dự án, chưa có vốn ODA, WB,
chưa có nước ngoài đầu tư …nên các cấp
chính quyền trong huyện, ngay cả ông Chủ tịch cũng chẳng có gì “ăn phần trăm” ,
“rút ruột công trình”, cướp đất của dân chia chác …Bởi thế trụ sở Uỷ ban huyện
chưa nguy nga, bề thế như hiện nay mà chỉ là cái nhà dài, tập thể , ở đó “người ta sống như trong một gia đình”. Đó là “một dãy nhà ngang thấp tối ở khuất hẳn phía
trong, vẫn lợp rạ , trát vách..Gian đầu là chỗ ở của Chủ tịch huyện, gian thứ
hai là chỗ ở của Chánh văn phòng Uỷ ban và anh thư ký đánh máy, gian thứ ba là
của bà nấu cơm và chị phụ trách lớp mẫu
giáo, vỡ lòng trong toàn huyện, còn hai gian ngoài cũng giành riêng cho gia
đình bà Phó Chủ tịch huyện…”
Thật
không thể tưởng tượng nổi một ông quan đầu huyện lại ăn ở kiểu “lán trại” như công nhân trên công
trường :
“ Ông Chủ tịch nằm duỗi
thẳng trên giường, cảm thấy rất rõ rệt các đầu xương đang rời ra vừa khoan khoái, vừa mỏi mệt.
Nhạn, chánh văn phòng uỷ ban đã ngáy đều đều bên kia vách tường. Khi Nhạn thôi
ngáy một lúc nào đó lại đến tiếng nghiến răng của bà nấu cơm ở buồng bên kia nữa…”
Uỷ
ban huyện “ăn ở” lúi sùi và bệ rạc vậy trách gì công việc hàng ngày của ông Chủ
tịch huyện chỉ toàn chuyện “bếp núc”. Trước hết ông làm việc không có giờ giấc
gì hết :
“ Ở huyện người ta không thể làm việc đúng giờ
giấc được, và cũng khó có thể chủ động
dành một khoảng thời gian hoàn toàn cho riêng mình, kể cả khi anh ốm nhưng
không đi nằm bệnh viện, anh về nhà vui chơi với vợ con hoặc ngay sau khi anh
đang ngủ say sưa sau một ngày làm việc mệt .”
Vậy nhưng công việc Chủ tịch huyện gồm những
gì mà phải làm việc suốt 24/ 24 vậy ? Hoá ra chẳng có gì ghê gớm, toàn những
việc hành chính, lặt vặt . Trước hết một ngày ông phải “ký hàng trăm tờ công văn ( tuy chính người ký cũng không thể biết hết
nội dung của nó) vì huyện có những hăm nhăm xã và hăm hai phòng, ngành, mặc dầu
các phòng ngành đều ăn chung một bếp , ra vào đều chạm mặt nhau nhưng vẫn cứ
phải đọc công văn của nhau”.
Công
văn gì mà lắm thế, thì đại loại toàn những chuyện “gieo đay của các xã’, “tình
hình đào đắp của các đội thuỷ lợi và số mét phải hoàn thành”,”tình hình dồn ấp
trại về làng để khoanh vùng cơ giới”…
Ta
hãy coi công việc hàng ngày của Chủ tịch huyện.Trước hết một ông chủ nhiệm hợp
tác xã trồng đay đến kiện anh phụ trách
chi điếm ngân hàng huyện không cho vay tiền. Anh này bị ông chủ nhiệm tố cáo
nhận ba sào đất của ông chủ nhiệm khác nên cho vay dễ dàng còn ông không có gì
lót tay nên bị gây khó dễ. Thế là ông Chủ tịch huyện chẳng biết nếp tẻ ra sao,
chẳng “điều tra điều nghiên” gì ra ngay
cái lệnh cách chức anh ngân hàng dễ dàng như ông bố trong nhà phạt con cái. Rồi
đến cuối buổi có một ông lão chạy vào Uỷ ban đề nghị ông Chủ tịch huyện can
thiệp để xe ô tô khách chở cho “mấy
chục cân rau của hợp tác xã đưa lên cho anh em trên công trường, trên ấy hiếm
rau lắm…”. Tất
nhiên là ông Chủ tịch huyện tức khắc chạy ra bến xe ra lệnh cho nhà xe phải chở
cả ông lão với bao tải rau của ông.
Đại
khái công việc hàng ngày của ông Chủ tịch huyện toàn những việc chẳng ra ngô ra
khoai như vậy, chẳng cần tới hiểu biết về khoa học quản lý cũng như những kiến
thức tối thiểu về khoa học kỹ thuật . Cứ theo nội dung công việc của ông thì
bất kỳ anh nhà quê thất học nào cũng làm được “chủ tịch huyện” , miễn là nắm
vững đường lối chính sách của Nhà nước và tuyệt đối trung thành với Đảng.
Trong
“công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa” ở miền Bắc ngày xưa, đúng với bản chất
nông dân của cuộc cách mạng, ý thức lao động gân bắp được coi là “phẩm chất số
một” của việc đánh giá và đề bạt cán bộ. Bởi vậy người ta không lấy làm lạ vì sao trong tiểu thuyết “Chủ tịch huyện” của Nguyễn Khải, các
ông Chủ tịch xã, Chủ tịch huyện và Bí thư tỉnh uỷ ông nào ông nấy đều mở đầu
việc lãnh đạo nông dân bằng…”xắn
quần móng lợn đi thăm đồng ruộng”.
“Ông Quang, Bí thư tỉnh
uỷ, vừa đánh xe con xuống huyện đã lôi ngay ông Chủ tịch huyện Hiệp lên xe ,
kéo nhau ra đồng coi tình hình sâu phá ngô ra sao ? Và ông Bí thư chỉ thị cho
ông Chủ tịch huyện cái việc mà lẽ ra cấp xã cũng có thể quyết định được :
“ Nơi nào nhiều sâu quá
nên bán chịu thuốc trừ sâu cho họ hoặc
ứng một khoản tiền nào đó cho họ vay mua thuốc. Chú ý
đấy, không thì hỏng ăn cả…:”
Liền
đó ông Bí thư lại khuyến cáo ông Chủ tịch huyện nên đi thăm các cán bộ xã đội ở
25 xã trong huyện là vì “ Khi họ
mổ lợn, ăn cơm liên hoan mình không đến
cũng được , nhưng khi họ túng thiếu , ốm đau, gặp khó khăn thì phải tìm mọi
cách chia sẻ với người ta. Dân mình có câu :” lời chào cao hơn mâm cỗ” là có ý
nghĩa sâu sắc lắm. đấy…”
Trong
một xã hội toàn bộ nông dân đều bị nhốt trong hợp tác xã với kỹ thuật canh tác
lạc hậu “ con trâu đi trước, cái cày theo sau” từ ngàn năm trước thì đời sống
con người hết sức đơn giản – không du lịch, không tài sản, không luật sư, không
phương tiện di chuyển, không máy móc phục vụ sinh hoạt và giải trí, không cả
hàng hoá và chợ búa, con người chỉ nhăm
nhăm lo sao cho “ăn đủ no, mặc đủ ấm ” vậy thôi ; việc quản lý xã hội bởi thế
mà trở nên hết sức đơn giản và dễ dàng. Nhà nước công nông thực ra chỉ lo “quản
lý “ sao cho nông dân và công nhân đổ hết lao động gân bắp ra để thu thóc và
sản phẩm công nghiệp. Chính vì vậy ông “quan đầu tỉnh” chẳng cần có đầu óc nảy
sinh ý tưởng mới, chẳng cần có kiến thức khoa học quản lý và khoa học kỹ thuật,
ông chỉ “đòi hỏi được biết cái tình hình thực , cái tình hình tự
nhiên nhất, không bị tô vẽ, không bị che lấp bởi bất cứ một thứ sắp xếp giả tạo
nào. “ . Cái
tình hình thực đó thực ra rất đơn giản xoay quanh có mỗi
chuyện “ nước, phân, cần, giống” mà bất kỳ một anh cán bộ cấp xã nào cũng có
thể điều hành được chẳng cần tới một ông “quan đầu tỉnh”. Bởi vậy khi xuống huyện,
ông bí thư tỉnh uỷ “sẵn sàng
kiếm ngay một cái buồng riêng chui vào đó làm việc một mình như ở nhà, hoặc đọc
báo hoặc ngủ một giấc nếu như đêm trước anh không được ngủ….”
Để tô
vẽ cho ông “bí thư tỉnh uỷ” đi sâu đi sát quần chúng, ông nhà văn “bắt” ông xộc cả vào phòng ngủ vợ chồng người ta, làm
cái việc rất kỳ cục là dậy chủ nhà … sắp
xếp quần áo:
“Này, đừng có thu dọn
theo cái cách ấy. Anh hãy để thứ nào vào thứ ấy, đúng với cái chỗ của nó, xem nào !”
Miệng
nói , tay Quang ( bí thư tỉnh uỷ) đã giũ tung cái đống quần áo lẫn lộn cái bẩn,
cái sạch, cái khô, cái ướt, rồi lượm lại từng cái một :” cái này của chị ấy thì để riêng ra, của
chúng nó cũng xếp riêng ra. Cái quần này của cậu phải không ? đã giặt chưa đấy
? Thôi, chốc nữa đem giặt đi, đói cho sạch rách cho thơm…”
Ong
nhà văn cứ tưởng ca ngợi tính đi sâu đi sát quần chúng của ông Bí thư tỉnh ủy.
Ngờ đâu ngày nay đọc lại chỉ thấy tức cười vì …lố bịch.
(còn tiếp)

Có câu nói đại ý : Văn tức là người, không thể phủ nhận Nguyễn Khải là nhà văn có lối viết, giọng điệu riêng biệt, không thể lẫn với ai khác. Nhưng xem ra, văn của ông khác nhiều với con người ông. Cám ơn nhà văn Nhật Tuấn!
Trả lờiXóaĐọc mấy bài phân tích này của bác Nhật Tuấn thì thấy có vẻ chính mấy ông nhà văn này vẽ ra những mẫu mà mọi người phải hành xử trong xã hội sau này!
Trả lờiXóaSức mạnh của văn học quả là ghê gớm.
Đúng là lập thân tối hạ thị văn chương. Không có dũng thì thà kiếm ăn bằng nghề khác cho đỡ mắc tôi với đời.
Cuối cùng tôi lại thấy thương hại cho họ.
Nhà Văn NK mỉa mai BT TU quá đi sâu, đi sát quần chúng nên xộc vào buồng ngủ vợ chồng người ta để "xếp sắp quần áo". Chứng tỏ trình độ lùn!Không "tầm cao mới", "vĩ mô" vĩ miếc như ngày nay!Ngày nay tham nhũng cũng tầm cỡ, tàn bạo với dân cũng tầm cỡ...
Trả lờiXóaBác Nhật Tuấn em cũng muốn xin bài về cụ Nguyễn Tuân ạ. Email của em maivanduc_lq@yahoo.com
Trả lờiXóaCam on bac nhieu ah
Địa chỉ email sai, không gửi được
XóaCho em xin bai viet ve cu Nguyen Tuan. Em cam on. thiphvn@gmail.com
Trả lờiXóa