(tiếp theo)
Rồi trước khi lên xích
lô chờ sẵn, bà cười đắc thắng:
- Cháu nói với con
Hồng Loan: thằng Êđê về Tây Nguyên với vợ nó rồi, đừng chờ mất công.
Tôi nghe như có tiếng nổ bên tai, khổ thân Hồng Loan, biết
chuyện đó sẽ ngã ngất. Làm sao tôi đủ
can đảm trút lên đầu bạn tôi nỗi đau đớn này. Nó có thể chịu đựng mẹ coi trọng
sổ hộ khẩu hơn nó, nhưng mất anh chàng da đen không khéo phát điên. Tôi lê từng
bậc cầu thang, mệt rũ vì những cảm xúc quá nặng nề, chẳng mong gì hơn nằm vật xuống giường cho qua đi
cái ngày chủ nhật buồn thảm này.
Hồng Loan đón tôi
ngay cửa phòng, mặt nó già hẳn trong chiếc mũ cô dâu, cái giá phải trả cho tình
yêu quá đắt . Tôi nói cho nó yên tâm:
- Bà ấy về rồi.
- Sao bà ấy đến đây?
Còn gì nữa đâu mà đến? - Nó hỏi giận dữ
cứ như với ai đó chứ không phải tôi.
- Còn sổ hộ khẩu,
cậu trả ngay bà già lĩnh hàng em cậu gửi về.
Hồng Loan cười lạnh
lẽo:
- Ra thế đấy. Vậy
mà tớ cứ tưởng...
Tôi quay mặt để nó
khóc cho tình mẫu tử, nhưng không, mắt nó ráo hoảnh , hình như nó đã chịu nhiều
chuyện ghê gớm hơn việc mẹ nó đòi sổ hộ khẩu. Nó lẳng lặng mở túi, quăng cho
tôi cuộn giấy.
- Cậu giúp tớ mang
tới nhà trả bà ấy ngay.
Tôi mở cuộn giấy
lấy hộ khẩu và sửng sốt:
- Cậu đăng ký kết
hôn rồi hả?
- Thủ tục thông
thường, có gì lạ .
- Sao bà ấy bảo anh
ta có vợ rồi?
Hồng Loan cười
nhếch mép:
- Bà ấy cố tình
quên anh ấy đã ly hôn.
Tôi muốn hỏi còn
nguyên nhân nào khiến bà già cấm cản quyết liệt vậy, nhưng ngại động tới vết
đau của bạn. Thôi, biết thêm cũng đến thế, tôi chẳng giúp được gì hơn ngoài
việc cầm sổ hộ khẩu đi trả bà già. Thực ra, tôi cũng muốn rút khỏi đám cưới bất
thành này , chỉ ngại nên báo cái tin sét đánh kia thế nào khỏi đột ngột.
- Cậu đi ngay đi,
còn quay về kịp đón anh ấy.
- Tớ đoán... có thể
chồng cậu đã đi rồi.
- Đi đâu? Cậu đoán
anh ấy đi đâu?
Nó làm tôi cuống
lên, chẳng nghĩ ngợi gì nữa, tôi nói thẳng:
- Bà già bảo anh
chàng ấy đã trở về Tây Nguyên.
- Nói láo, bà ấy
nói láo.
Tôi ngồi im thít,
không dám cả thở, mặc Hồng Loan nổi giận, quát mắng. Có tiếng gõ cửa. Nó đập
vào tim tôi và chắc cả Hồng Loan nữa khiến cả hai lặng đi. Tôi đứng dậy thầm
khấn trời ban phép lạ anh da đen xuất hiện. Tôi run tay mở cửa. Không phải ,
ông hàng xóm sang hỏi mượn cái búa. Tôi từ chối phắt, khép ngay cửa không cho
ông ta nhìn vào phòng.
- Cậu đi đi, chưa
trả hộ khẩu cũng được, đi đâu thì đi, tớ muốn ở lại một mình.
- Thôi được, trong
ngày hôm nay tớ sẽ trả bà già.
Tôi cầm hộ khẩu, e
ngại nhìn bạn, rồi chẳng biềt làm gì hơn, tôi bước ra khỏi phòng. Tôi khép cửa
lại sau lưng, khép lại cả cái nhìn vô hồn của Hồng Loan đang ném theo tôi. Tôi
đạp xe thật nhanh ra phố. “Ngày chủ nhật
tươi hồng”, vẫn đang làm bận rộn và tất bật dòng xe và người.
Đời sống vẫn diễn
ra tưng bừng náo nhiệt bất chấp những gì đang xảy ra trong căn hộ bé bỏng của
tôi. Tôi phân vân không biết đi về đâu? Đến nhà Hồng Loan lại phải giáp mặt với
bà già thì tôi chịu, ấn tượng về bà khiến tôi mới nghĩ đến cũng đủ sợ. Tốt nhất
ghé nhà nhờ Tú mang tới. Tuy nhiên, trước hết phải an ủi cái dạ dày đã. Tôi ghé
quán phở vắng. Bà hàng mở vung nồi nước dùng làm khói bốc lên kéo theo một mùi
thơm kỳ lạ khiến tôi hấp tấp dựng xe ngoài hè, bước vội vào quán.
- Kìa cô, khóa xe
đã, chỗ này nhoáng cái là mất.
Mặc kệ lời khuyên
của ông già bán lạc rang, không phải tôi mà chình cài dạ dày đẩy tôi ngồi xuống
bàn.
- Đời vui quá không
buồng được.
Tôi thầm nghĩ vậy
khi bát phở bốc khói nghi ngút đặt xuống trước mặt tôi.
4.
Lâu lắm tôi lại có
dịp ngồi trước mặt ông giám đốc bên chiếc bàn lớn nhất cơ quan, trên bày đủ thứ
dụng cụ văn phòng hoa cả mắt chỉ còn biết ngắm nghía mỗi cái lọ mực bên xanh
bên đỏ bằng pha lê và tôi cứ nghĩ mỗi màu đó ông sẽ dùng trong trường hợp nào?
Cắt câu cắt chữ trong bản thảo , tất nhiên mực đỏ được ra mắt , thế còn ký
duyệt phiếu tạm ứng tiền, có thể là
xanh, cũng có thể là đỏ tùy quy định về văn bản tài vụ . Sống cơ quan được ba
năm, tôi thấu hiểu sự chặt chẽ của qui định hành chính, chẳng hạn lúc lên xe
con, thủ trưởng bao giờ cũng ngồi ghế trước, đằng sau là nhân viên, nhưng đi
một mình, thủ trưởng lại chuyển xuống ngồi ghế sau. Ông Giám đốc vốn là bạn bố
tôi, ngày xưa cùng đi B, cùng đơn vị, tuy nhiên giữa và tôi còn có ông Trưởng
phòng biên tập, bởi vậy mối quan hệ thân tình đã bị tương quan thủ trưởng -
nhân viên lấn át, trở thành mối quan hệ hành chính. Trật tự thứ bậc ấy ăn sâu
khiến cử chỉ điệu bộ cho tới cách nói cười đều biểu lộ dấu hiệu của nó. Bởi vậy
trừ ông Trưởng phòng chắc biết trước, còn cả phòng , ông nào cũng tròn xoe mắt
khi thấy tôi được gọi lên gặp ông Giám đốc.
- Anh Biên Cương
này là bạn cô? - Sau cùng ông Giám đốc lên tiếng.
- Dạ vâng - tôi trả
lời rất khẽ và cố đoán xem ông dắt tôi tới đâu.
- Anh ta viết lâu
chưa?
- Dạ lâu, nếu tính
cả làm thơ thì phải gần chục năm nay.
Ông Giám đốc quay
người lúi húi tìm trong kệ sách sát sau lưng. Tôi nhận ra bản thảo tiểu thuyết
của Biên Cương, hóa ra ông Trưởng phòng đã đọc xong đưa lên đây, chà, thật
nhanh, vậy mà ông chẳng hé răng lấy một
lời.
- Biên Cương đã vào
Hội nhà văn chưa?
- Dạ chưa?
Ông nhìn tôi, mắt
đầy suy nghĩ, tôi hiểu, ông quyết định rồi, ông chỉ tìm cách nói ra thế nào.
“Cuốn này viết khá,
nhưng cần được thử thách qua nhà xuất bản địa phương, cô biết rồi đấy, ta là
Nhà xuất bản quốc gia, chỉ in sách hay “.
Tôi thấy xấu hổ với
Biên Cương, tôi có thể dẫn ra cho ông Giám đốc cả chục cuốn “ Nhà xuất bản ta”
đã in mà chẳng có ai khen hay được một câu, dù các ông các bà ấy cầm bút đã vài chục năm, đều là Hội viên Hội nhà văn,
tôi có thể chứng minh cuốn của Biên Cương còn hơn khối cuốn đó, tôi có thể...
nhưng thú thực, “rằng tôi chút phận đàn
bà”, tôi lười nhác yếu hèn lắm, làm sao có thể “một mình một ngựa” vượt qua
cả rừng thủ tục, thứ bậc, lề thói mà ngay đến ông Giám đốc cũng bị chi phối. Lại cũng giống như khi ông
bảo tôi bổ xung “Thu thuế nông nghiệp” và “Cõng con đi kể khổ”
vào tập thơ cụ X, tôi cúi mặt cầm lên tập bản thảo , tránh nhìn mặt ông Giám
đốc đầy bẽn lẽn. Tuy nhiên, khác với lần trước, ma quỷ thức dậy trong tôi sao đó, lúc đứng dậy, tôi hỏi một câu
động trời:
- Thưa chú, vậy
chừng nào chú về hưu?
Trời ôi, ông Trưởng
phòng của tôi dù có uống cả lít rượu cũng chả đỏ mặt bằng ông Giám đốc lúc này.
Tôi hoảng quá, chỉ sợ ông mắng tôi hỗn xược, chẳng ngờ, sau một thoáng lặng đi,
ông nhẹ nhàng:
- Cấp trên giữ chú
lại vài ba năm nữa, hiện chưa tìm được người thay.
Một sự khác lạ mọi
khi, ông tiễn tôi ra tận cửa, tôi giọng
thật buồn:
- Chỉ có bố cháu
ngày xưa hiểu rõ được chú, chú không hám cái ghế Giám đốc này lắm đâu, về hưu
đọc và dịch sách sướng hơn, nhưng trong tình hình hiện nay, chú cần phải trụ
lại để ổn định cơ quan và ra được nhiều sách hay.
Tôi đã quen với
quan hệ thứ bậc, không chuẩn bị đón nhận những
tâm tình của thủ trưởng thuộc thế hệ cha chú, nên đành làm ra vẻ ái ngại
lắng nghe và khi bước rảo về phòng ,nhẹ cả người. Ông Trưởng phòng nhìn tập giấy dày cộp , gọi giật lại, thì
thào:
- Sếp không duyệt
phải không ? Tôi biết trước mà, cuốn này viết giỏi đấy, nhưng nhân vật không rõ
ràng, xấu tốt lẫn lộn, dễ làm người đọc hoang mang Này, lúc nào Biên Cương tới bảo hắn lên đây
chơi.
Tôi thở dài, ngao ngán trở về bàn.
Lại một lá thư nữa của Bình. Em thân yêu của anh... Lại những lời âu yếm
cũ. Chỉ những điều về công việc là mới. Anh đã tính toán xong phần kết cấu cầu,
có thể phải thử nghiệm bằng mô hình... Anh có vẻ rất hồ hởi vì thôi không phải
thiết kế những chiếc “cầu giấy”.
Có thể tôi cũng hồ hởi như anh, nếu cuốn sánh của Biên Cương do
tôi biên tập được xuất bản. Hôm nay ngày 25, ngày hẹn trả lời , ừ thì đúng hẹn
cho ra vẻ mình cũng “tốc độ”, cũng “công nghiệp” như anh .
Tôi gọi điện theo số anh
ghi . Allo... đầu dây bên kia có tiếng con gái, xin đợi tôi đi gọi, lát
sau đã nghe tiếng Biên Cương cười hồ hởi . Ừ thì cười đi, lát nữa tới nhận lại
bản thảo anh sẽ mếu. Tôi đặt cạch ống nói xuống chẳng biết làm gì trong lúc đợi
Biên Cương.
“Người con gái ra đi lúc mờ sáng...” Thôi thôi, nản quá
rồi, không muốn viết thêm chữ nào nữa.
Chẳng để làm gì cả. Viết như Biên Cương rồi cũng đến thế thôi. Nghệ sĩ “tiên
phong” như Hồng Loan, Hoàng Minh rồi cũng điên khùng hết. Tốt hơn hết làm
người bình thường, tốt bụng, như mẹ tôi, như bà đánh máy, sinh con đẻ cái
nuôi chúng lớn khôn rồi chết già.
Điện thoại báo dưới
cổng có người tìm , Biên Cương đấy. Giá như anh không báo trước, hẳn tôi đã
nhào ngay xuống ngay, biết rồi chả đi đâu
vội, cứ thong thả uống chén nước, lướt qua tờ báo, thong thả xếp tài
liệu vào tủ, khóa lại. Lại điện thoại. Ông trưởng phòng biên tập nhấc nghe,
giục tôi xuống cổng có khách. Tôi nhớ ra
Biên Cương rất năng động, rất “công nghiệp”, chờ lâu quá không khéo anh
phóng đi rồi. Dẫu sao tôi vẫn cứ xuống. Tôi báo ông trưởng phòng hôm nay tôi
mệt, xuống gặp cộng tác viên xong tôi xin phép về luôn. Ông có vẻ ngạc nhiên
bỗng dưng hôm nay tôi phép tắc kỹ quá
thế. Ông rối rít đồng ý và còn ái ngại nhìn ngắm dung nhan tôi coi có cảm nặng
không.
Biên Cương vẫn đứng
chờ, không tỏ vẻ khó chịu vì tôi quá dềnh dàng, ngược lại còn cười tươi tỉnh.
Tội nghiệp, anh chưa sẵn sàng nghe tin bản thảo không được duyệt.
- Mình tìm quán
vắng uống cà phê đi - Tôi rủ.
- Tốt nhất về chỗ
anh, cà phê Buôn Mê Thuột chính hiệu.
Tôi bằng lòng,
quẳng xe lại cơ quan, nhảy lên ngồi sau xe máy, Biên Cương không hỏi han gì,
nhưng tôi đoán đã linh cảm được việc của anh không xong. Xe vòng vèo qua những
phố đông đúc quen nhẵn tới từng cái ổ gà, chẳng thiết ngắm nghía nữa, nhắm mắt
lại như người ngủ gật. “Chạy hết ga đi anh”. Gió đánh lùng bùng bên tai, cảm
giác trôi tuột tới nơi rất xa, bỏ lại phía sau thành phố và những con người. “Bon
voyage” , Không hiểu ông cụ X. khi “lên đường” có cảm giác “trôi tuột” như
tôi lúc này ? Có lẽ không phải vô cớ tôi thấy căn phòng cụ nằm lúc đang chết
giống như khoang kín con tàu vũ trụ sắp
rời trái đất, đi vào cõi vô cùng.
Chiếc xe chậm dần và đỗ lại, tôi mở choàng mắt, trước mặt là
căn nhà gỗ trơ trọi ven đường. Chúng tôi đã cách xa thành phố, xung quanh chỉ
còn đồng lúa xanh. Biên Cương dựng xe đầu hè, dẫn tôi bước vào căn buồng nền
đất, một người đàn bà đang ngồi đạp máy may, ngước mắt lên chào rồi lại cúi
xuống đường chỉ chạy dài.
- Mình ra vườn ngồi cho mát.
Một mom đất nhô ra
ngoài cánh đồng nom chẳng khác gì một ốc đảo giữa biển lúa xanh, trên đó kê bộ
bàn ghế mây, khi ngồi xuống gió thoáng lộng, tôi phải kêu lên: “Oi, chỗ này
tuyệt quá”.
Biên Cương bưng ra
hai phin cà phê thơm nức. Quả thật rất hiếm khi tránh được căn phòng chật chội,
mù mịt khói thuốc, đinh tai tiếng nhạc để uống cà phê ngoài trời thế này. Tôi
nhấm nháp , khoan khoái ngước nhìn ngọn cây cao vút chọc thẳng lên bầu trời
xanh thẳm. Biên Cương bật lửa cho tôi châm thuốc:
- Em hút chơi thôi,
kỳ này anh thấy em hơi gầy.
- Tuần trước anh
chê xanh, tuần này lại chê gầy. Lần này ra anh toàn chê em . Nhưng không sao,
em “miễn dịch” rồi.
- Với cả tình yêu
nữa chứ?
- Cũng miễn dịch
luôn.
Biên Cương bật
cười:
- Ấy thế mà hôm nay
anh lại có ý nghĩ nối lại tình xưa với em kia đấy.
- Thôi thôi, anh
dành mấy câu cải lương ấy vào miền Nam
cho bà chủ vườn.
Cả tôi lẫn anh đều
cười rất to. Quả thực “mối tình xưa” đã quá “xưa” giữa hai chúng tôi khó hen
nhúm được chút yêu đương nào dù cả hai có muốn chăng nữa. Anh chợt búng mẩu
thuốc lá, hỏi tôi:
- Thế nào, “chuyến
du lịch miền Nam”
có thích không?
- Rất thích, thật
không ngờ văn chương thương mại như anh lại viết nghiêm chỉnh vậy. Cả ông
Trưởng phòng lẫn ông giám đốc đều khen hay. Rất tiếc...
Tôi ngập ngừng,
thật khổ tâm phải nói ra kết quả làm anh rơi từ chín từng mây. Biên Cương nhìn
tôi chăm chú rồi gật đầu:
- Anh hiểu rồi? các
ông ấy từ chối phải không?
- Em rất tiếc, cuốn
của anh rất đáng in.
- Không sao . Anh
sẽ in ở nơi khác. Sẽ tới lúc các ông Giám đốc không còn độc quyền xuất bản như
xưa nữa. Thế hệ cầm bút bọn anh sẽ không chịu ngồi chờ các ông ấy ban phát ân
sủng đâu.
Mắt Biên Cương lóe
lên giận dữ. Ngày trước tôi chưa hề thấy anh sôi lên thế . Anh lạc quan quá sớm
chăng?
- Anh nói thực , ba
tháng nữa anh sẽ mang sách ra tặng các thủ trưởng của em. Bây giờ người đọc chỉ
cần sách hay, đóng nhãn nhà xuất bản nào chả được, miễn đáng đồng tiền họ móc
ra.
- Thôi thôi, bỏ đề
tài này đi, mất ngon cả cà phê.
Tôi can anh vậy
thôi, sự thực tôi chỉ muốn thưởng cho anh một cái hôn lên má về niềm vui anh
đang gieo trong tôi.
- Sáng mai anh bay
sớm.
Lần đầu tiên tôi
lưu luyến khi chia tay anh. Chị chủ nhà rời máy may bưng ra một mâm đồ nhậu.
Biên Cương kiếm đâu được thứ rượu có hương phật thủ, nhẹ thôi, nhưng tôi mềm
môi cứ uống mãi thành say.
- Thôi em đừng uống
nữa.
Anh đưa chai rượu
cho chị chủ nhà mang đi cất. Tôi nói hôm nay em rất vui, anh cứ để em uống,
không sao cả đâu. Anh cười gật đầu, rót vào cốc tôi nước gì đó khi đưa lên
miệng, tôi nhăn mặt:
- Không phải rượu...
nước xôđa, đúng không? Tại sao anh lại lừa em?
- Anh có lừa em đâu
rượu thực đấy.
Tôi vẫn cãi không
phải rượu mà là nước thôi, xin đừng lừa tôi, mọi thứ trên đời này tôi chịu được
hết, trừ sự giả dối. Nước mắt tôi bỗng chảy ròng ròng, kìa, sao tôi lại khóc,
không phải đâu, tôi muốn làm trôi đi “giọt nước mắt giả” không bao giờ rơi trên
gò má thôi. Tôi nhe răng để cười:
- Không phải em khóc
đâu, em muốn tặng anh những giọt nước mắt thực đấy.
Tôi cầm lấy khăn
tay anh đưa tôi. Anh nói nhỏ với người đàn bà, tôi thấy chị gật gật như hai
người đang âm mưu bí mật. Tôi bỗng thấy mình lố bịch khi nói câu đó, người ta
có thể cười khi vui, khóc khi buồn, nhưng chớ nên biến mình thành lố bịch.
Biên Cương nhìn tôi
chăm chú, bỗng bật cười:
- Của thật mất đi,
của giả còn lại, em có lau đến rách khăn cũng chả mất được cái “ giọt nước mắt
giả” kia.
- Không, em không hề
có ý định lau, một chút giả dối tự nhiên có khi lại có duyên kia đấy.
Tôi cười nghiêng cả
người . Bên ngoài, người đàn bà đang dắt xe khỏi cửa. À... ra là như thế. Tưởng
âm mưu gì ghê gớm.
- Em mệt rồi, vào
nhà nghỉ đi...
Biên Cương đứng
dậy, dìu tôi đi trên nền dất ẩm ướt, thì thào gì đó bên tai tôi chẳng rõ, tôi chỉ nghe thấy ở phía dưới ruộng
có tiếng ếch ộp. Tôi dừng lại bên ngưỡng cửa lắc đầu, cao quá, chịu, em không
bước qua nổi đâu. tôi thấy anh cười và tôi được bế bổng lên đi qua cái bóng ẩm
ướt của căn phòng chật chội. Anh đặt tôi trên chiếc giường gỗ, loay hoay đi tìm
gối. Mắt tôi ríu lại... Thế rồi vang bên tai tôi tiếng ếch ộp. Nó làm tôi nhớ
tới hai con ếch đực mẹ tôi mua. Không được, tôi ngồi bật dậy. Tôi không muốn
đứa cháu ngoại mẹ tôi mong đợi sẽ không biết đích xác ai là bố nó.
Biên Cương đã tìm
thấy gối và quay trở lại:
- Kìa, em định đi
đâu thế kia?
- Em phải về.
- Về sao được...
đang còn say thế kia.
Tôi hung dữ đẩy bật
Biên Cương ra, cài lại khuy áo và bỏ chạy. Lố bịch, mình thật lố bịch, tôi đứng
tựa lưng vào cột điện ngay ngoài cửa, lướt nhìn trời chiều đông xaùm laïnh.
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét