(tiếp theo)
Không biết nghĩ tới thời cả dân tộc phải gọi một “ông
trẻ” mới ngoài 50 bằng “bác” xưng cháu, Nguyễn Khải có thấy “nực cười” như vậy
chăng ?
Trong đám rước
đón cha, có ông trùm họ An Cựu, “đội khăn
xếp, áo thâm dài, đi giày mũi nhọn,
lại cắp cả ô nữa mà trời vẫn nắng ráo” liền bị chê cười “Ông trưởng khu lên hầu
cụ lớn đấy à ?”. Để biến việc đón
rước cha thành một vở hí kịch, ông nhà văn cho ông trùm An Cựu đi tới
trước mặt cha “ quỳ hẳn gối vái một vái , ông hổn hển đứng dậy vái thêm
một vái nữa và cứ bước giật lùi” , chẳng ngờ “ gót giày lại dẫm ngay vào bàn chân bà trưởng hộị khấn…khiến bà đang véo von chúc thày cả liền kêu thét như bị ai cấu, dùng cả hai tay
ấn mạnh ông trùm ra một bên, miệng nói the thé : Mắt mù hay sao mà giẫm nát cả
chân tôi”
Bôi bác kiểu “hề chèo“ vậy thật thô thiển và tiểu nhân
. Chưa hết, khi con chiên còn đang xúm xít đón cha Thư thì “ một tiếng gọi hết sức bất ngờ , hết sức rành rẽ :” Anh Thư”. Cả mọi người chết
lặng vì tiếng gọi quá sức láo xược của một đứa nữ nào đó…”. Gọi tên cúng cơm của cha bằng “anh” ngay
giữa lễ đón tiếp, lại do giọng nữ rất âu yếm thì quả bằng trát bùn vào mặt cha
giữa lúc linh thiêng, long trọng nhất. Thế là cả đám rước biến thành một đám
trò . “Trong nháy mắt , những tiếng cười
bị dồn nén luồn lỏi khắp các nhóm
người , đến nỗi các chức dịch hàng xứ đứng hầu cha cũng không dám ngước nhìn vị
chủ chăn, e rằng chính mình cũng khó giữ được sự kính cẩn cần phải có. …”
Dùng chuyện “trai gái’ bôi bác linh mục là một trong
những “sở trường” của Nguyễn Khải. Khi có tiếng người nữ gọi tên cha âu yếm như
vậy, lập tức ông trùm An Cựu “làm ra vẻ
bầy tôi sốt sắng “ hò hét :
“ Các người bị
ma ám quỷ xui cả sao dám hỗn láo thế ? Đứa nào gọi tên cha trước ? Đứa nào ? Là con cái nhà ai để tôi
thưa với cha phạt nó. Nó là đứa nào ?”
Thật chẳng ngờ đứa con gái đó lại là thị Thảo, con gái
của chính ông làm “đám đông cười vỡ ra.
Họ không dám cười linh mục mà chỉ cười cha con ông trùm An Cựu nên có thể cười thật thoả thuê” làm ông
trùm trợn mắt :
“Chúng bay đừng có bỏ vạ cáo gian mà sa xuống hoả ngục
đời đời. Nhà tao mấy đời thờ phượng Chúa…”
Lại cười , cười như thể đang xem vở tuồng, vở chèo gặp
một vai đắc ý. Rồi họ nói chen vào như nói đế :
“ Đời ông chỉ biết thờ Chúa, chứ con gái ông chỉ biết
thờ các cha thôi…”
Đám đông vỗ tay tán thưởng màn kịch cương, lời lẽ đã
hay mà vai diễn cũng hay…”
Than ôi, ở một xứ công giáo toàn tòng như Bùi Chu,
Phát Diệm liệu có cái cảnh con chiên đón tiếp đức cha linh hồn về xứ mình hỗn
xược như vậy chăng ? Ông nhà văn Nguyễn
Khải quả đã khéo xuyên tạc, biến lễ nghi trang trọng của người ta thành trò hề
rẻ tiền
Cô Thảo, con gái ông trùm An Cựu đã cả gan gọi tên cúng cơm của cha
giữa đám đón rước, về nhà còn chớt nhả
với bố :
“Ông cụ mới
tới nom trẻ đẹp quá, bố ạ…chúng con chỉ thích xem người chứ không xem lễ…”
Ong bố chửi :
“ Con nhà vô
phúc, rồi mày kéo cả bố mẹ xuống hoả ngục với mày thôi…”
Nó toét miệng cười :
“Xin mời các
cụ lên thiên đàng hầu Chúa, còn con xin đi theo cha xuống hoả ngục?”
Bịa ra con gái một ông trùm đạo cả gan mang đấng chăn
chiên ra bỡn cợt ngay cả với bố mình , quả thật ông nhà văn đã tìm ra một hình
ảnh quá sinh động diễn tả sự suy đồi của đạo Thiên Chúa tại một xứ toàn
tòng.
Công việc đầu tiên của cha mới là xem xét “bình Mình Thánh, chén đĩa, chân đèn, ảnh tượng, khăn bàn, khăn thánh…”. Buồn cho cha, chẳng có vật gì ưng ý,
“tất cả đều cũ kỹ, sứt vỡ, hôi mốc, khập
khiễng như nhà vắng chủ đã lâu ngày…”.
tâm sự cha trẻ lúc này thật ngao ngán “một ông linh mục quá già, một đàn chiên
quá đông, thế tất việc chăm sóc phải biếng, sự giảng dậy phải nhác…Công lao vun
trồng vườn nho của Chúa suốt mấy chục năm của các đấng bậc đi trước , rút lại tay không ?”.
Ôi chết chết, cứ như diễn
tả của ông nhà văn thì quả Thiên Chúa giáo đã đến thời mạt đạo. Gia sản “cha già “ để lại cho “cha trẻ” quá èo uột”,
cái trách nhiệm gây dựng lại việc đạo cha trẻ phải gánh vác quá nặng nề. “Gai góc lại mọc đầy như thủa ban đầu và dây leo đã sắp bịt kín cả ảnh tượng. Người kế
nghiệp trẻ tuổi sẽ bắt đầu công việc khai phá từ đâu ?”
Nếu thực sự công giáo trở
lại thời vua Tự Đức vậy thì không thấy ông nhà văn chỉ ra ai đã gây nên tình
trạng hoang tàn vậy mà chỉ thấy ông cảnh
báo linh mục :
“Nhân nhượng với
đời hay hay đối mặt với đời ? Hoặc giả có việc phải đối mặt và cũng có việc phải nhân nhượng ? Là người
anh em tốt mà vẫn là người chăn dắt tốt. Cười vui với tất cả mà vẫn chỉ huy
được tất cả. Đã có giáo sĩ nào trong địa phận biết dung hoà lề luật của nhà
Chúa với lề luật của thế tục chưa ? Chưa một ai thì phải. Người được toà giám
mục hài lòng thì chính quyền căm ghét. Người được chính quyền chiều chuộng thì
Tòa giám mục phải đề phòng. Hoặc là đầu
này hoặc là đầu nọ, tìm được một chỗ đứng vững chắc ở quãng giữa thật khó lắm
thay…”
Nguyễn Khải coi mối
quan tâm lớn nhất của linh mục là làm sao dung hòa Tòa thánh và Nhà nước để giữ
vững cái ghế linh mục chứ chẳng phải
chăm lo phần hồn cho con chiên. Vậy khác nào “lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử “, lấy Chủ tịch huyện mô tả cha xứ
?
Nhận định về mẹo xử sự giữa
cha cố và chính quyền này đã được nhà phê bình quốc doanh Vương Trí Nhàn nâng
lên thành “triết luận về tôn giáo và chủ nghĩa xã hội “? Phình bụng quá cỡ vậy
không khéo vỡ bụng ếch mất thôi .
Ngày làm việc đầu
tiên, cha Thư như bị dội thùng nước lạnh khi gặp người giúp việc thân cận nhất
của mình : ông chánh trương xứ vì “ông ta
già quá , ốm yếu quá , kèm nhèm và ngu tối thế nào ?”. Và lạ chưa, câu chuyện đầu tiên giữa
hai người lại là …tranh luận về cải cách ruộng đất xoay quanh chuyện cụ Thượng
trong làng, bỏ tiền xây cất mấy cái nhà thờ sau bị cách mạng xử lý. Ong linh mục nói :
“Địa phận ta còn mắc nợ với Ngài nhiều lắm…”
Ong chánh trương cãi :
“ Thưa cha ông ấy còn mắc nợ chúng con rất nhiều…”
Ong cha trẻ gườm
gườm nhìn người giúp việc :
“ Ruộng đất của
người ta, cơ nghiệp một đời của người ta một sớm một chiều mất sạch . Thế còn
chưa đủ khổ sở ư ?”
Ông chánh trương
nói nhỏ nhưng bướng bỉnh :
“ Cái khổ cả trăm
gia đình chẳng ai biết đấy là đâu. Cái khổ của một nhà lại như chiều ai oán.
Cũng là tôi tớ của Chúa mà…”
Người đọc không khỏi buồn cười cái nhân vật “chánh
trương” này nói năng chẳng khác gì Bí thư xã. Vậy chắc ông là “chánh trương
quốc doanh” Nhà nước cài vào Nhà thờ ?
Mang tiếng là “cánh
tay phải”, là người giúp việc thân cận cho cha, không hiểu sao vừa mới gặp, ông
chánh trương đã giở giọng khủng bố tinh thần :
“ Thưa cha , năm nay con đã bảy chục tuổi, đã
hầu hạ cha già trọn bốn mươi năm…Mắt
con đã nhìn nhiều sự đổi thay, người ta hợp nhau rồi người ta lại chia nhau ra . Hôm qua là cha là con ,
hôm sau có tao không mày . Hôm qua chén chú chén anh, hôm sau nhét rọ buông
sông. Đời người biến ảo khôn lường, một sớm một chiều chưa thể biết được…”
Mới chân ướt chân
ráo về giáo phận cha trẻ đã bị cha già răn đe muốn điên đầu, nay lại gặp ông
chánh trương buông giọng bí hiểm, doạ nạt về cái sự khó ở đời . Những tưởng ra
trường sẽ cùng người nhà Chúa xắn tay áo làm việc đạo , ai ngờ như lạc vào trận
đồ bát quái, xung quanh là cả một rừng
gươm giáo.
“ Cha trẻ đưa tay lên che mặt, đầu óc quay cuồng , ông
rên rỉ :
“ Khó hiểu quá ! Các ông nói gì với tôi mà khó hiểu
vậy ? Tôi chỉ xin các ông một điều : nếu xứ này còn cần linh mục thì tôi ở lại,
dẫu khổ hạnh thế nào tôi vẫn cứ ở. Bằng không thì trả tôi về tòa Giám, đừng
dùng mưu mẹo làm nhục tôi , bức hại tôi…”.
Ôi chao, đấng chăn
chiên, đức cha tinh thần của cả chục ngàn giáo dân lại đau buồn, bế tắc “ mùi mẫn” như chàng trai si tình bị người yêu ruồng rẫy
:
“ Và, lạy Chúa, con chỉ ước nguyện sẽ được nằm
ở cái giường đơn sơ kia mà trút hơi
thở cuối cùng trong vòng tay âu yếm của Chúa”…Cha xứ đã cởi áo, buông màn và
nằm xuống, hai tay chắp ngang bụng, thổn thức vì những ý nghĩ thương cảm xa
xôi, miệng khẽ gọi những tên cực thánh : Giêsu – Maria – Giuse…”
Liệu một đấng chăn
dắt linh hồn của cả một giáo phận có dễ “tủi phận mình”, thổn thức như một anh đồng cô ẽo uột vậy chăng ?
Xây dựng nhân vật
cha Thư ngây ngô, ngớ ngẩn như vậy trách
gì các “sự khó” cứ ùn ùn kéo tới. Sau
khi cả gan gọi tên cúng cơm cha trong buổi
tiếp rước, con gái chánh trương lại xin gặp riêng cha với tư cách trưởng hội
hát.. Ông cha trẻ chưa trải đời chấp thuận để cô cùng hội hát quyên góp may áo lễ mới cho cha . Mặc dầu các cô
đã dặn nhau “ Không
được nói lại với ai đấy nhá ! Cấm đấy nhá…” nhưng chỉ thời gian sau cả
xã đã biết chuyện, gây ra bao tai tiếng làm ông Chủ tịch mặt trận xã phải tìm tới ông chánh trương phàn nàn :
“ Tôi nghe con mẹ Tộ vừa la vừa khóc : vậy là
mày giết tao. Đứa nào xui mày ? Thằng
nào con nào xui mày để tao băm vằm nó ra ?...Chúng nó chim chuột dăng dện nhau
thì mặc mẹ nó chứ , hà cớ gì lại khéo dỗ mày. Mày ăn cơm hay ăn cứt mà dại dột
thế ?”
Hoá ra con gái bà
Tộ lấy bông tai quyên góp may áo mới cho cha làm bà ta chửi toáng :” Đã có ông linh mục nào đến xứ này mà chê
tiền không ? Mà chê gái không ? Tôi
cũng là người có đạo tôi không nói vu cho ai bao giờ…” Cha quản hạt thì sao ? “
– Rụng hết răng thì còn ăn gì được , giả
thử còn đủ cả hai hàm chắc cũng chẳng
từ…”.
Ở giữa một xứ đạo
toàn tòng, liệu có một mụ đàn bà oang oang chửi cả cha trẻ lẫn cha già như mất
gà mà kẻ cắp lại chính là… các cha không ? Hay nhà văn mượn mồm đàn bà bôi xấu
linh mục ?
(còn tiếp)

Tôi không theo đạo, nên không hiểu được sâu sắc như Nguyễn Khải, Đành rằng, trong những người theo đạo, cũng như trong xã hội, không thể tránh khỏi có người này, người khác. Nhưng lấy cái cá biệt, để nâng lên thành điển hình, để gián tiếp bôi nhọ những người theo đạo như ông Khải thì thật là có tội, ông đã dùng tài văn của mình, bêu xấu người khác, chỉ để phục vụ đường lối của một số người. Nhìn lại thời Nguyễn Khải, có lẽ người ta vẫn còn chưa xử lý mạnh những người không cùng chí hướng, thời bây giờ, họ chỉ cần huy động một số "quần chúng tự phát" như đã làm ở nhà thờ Thái Hà , là xong. Cám ơn nhà văn Nhật Tuấn.
Trả lờiXóaHình như viết về nhà văn Nguyễn Khải hơi dài thì phải ,bác Tuấn ơi .Đọc mệt mệt là ...
Trả lờiXóaThực tế không bao giờ có những chuyện mà Nguyễn Khải đã viết. Thái độ của Nguyễn Khải khi viết những chuyện về đạo Thiên Chúa là hết sức thô bỉ đáng trách.
Trả lờiXóaTôi không theo Đạo Thiên Chúa nhưng cũng đã sống và dạy học ở những vùng đạo gốc gần Bùi Chu... nơi mà ông Khải có ý kể (dĩ nhiên đặt tên khác) nên tôi khẳng định một điều cái văn chưong minh hoạ của ông Khải là một thứ bôi bác, nó góp phần làm cho ranh giới sắc tộc, tôn giáo bị khoét sâu... phá hoại khối đoàn kết dân tộc.
Hỡi các nhà văn đã từng viết văn chương minh hoạ... Cái gọi hiện thực XHCN là một thứ quái thai trong văn chương.
Nhà văn VN nhận tiền lương,bổng lộc của chính quyền ban phát nên phải uốn cong ngòi bút theo ý họ là chuyện dĩ nhiên .Không nghe ư ,biết tay ngay .Nên hèn và ...đểu là phải .
XóaBạn Quang Vinh cho rằng có lẽ thời Nguyễn Khải ,người ta chưa xử lý mạnh những người không cùng chí hướng như bây giờ ư ? Trời đất ơi ,xin lỗi ,chắc bạn không nghe nói về cuộc đời các ông Trần Dần ,Phùng Cung...hay sao ?
Dù sau này phản tỉnh nhưng chắc tay này không bao giờ được vào nước Chúa.
Trả lờiXóa