(tiếp theo)
Hoá ra từ thời đó đã hiển hiện loại người mới xuất hiện sau
cách mạng :“ cán bộ” . Tham lam vật
chất, khăng khăng giữ ghế, sẵn sàng hạ độc thủ
bất kỳ ai động chạm tới ghế của mình . Hình ảnh ông Thường trực uỷ ban xã
đúng là chân dung tiền bối của quan chức các cấp thời bây giờ. Có điều , ông
nhà văn chỉ dám dựng nhân vật đó như trường hợp cá biệt, “con sâu làm rầu nồi
canh”, còn tuyệt đại đa số cán bộ ta vẫn
chí công vô tư, hết lòng vì nước vì dân.Và tin tưởng sắt đá loại “cán bộ tiêu
cực” như Thuỵ nhất định sẽ bị đào thải :
“ Hơn nửa năm nay …Thuỵ
không còn được đảng viên trong chi bộ tín nhiệm nữa. Kỳ bầu ban chi uỷ vừa qua,
Thuỵ chỉ được vỏn vẹn có hai phiếu, một
lá của Môn và một nữa chắc do Thuỵ viết…”
Nhà văn tuyệt nhiên không dám thừa nhận loại cán bộ như Thuỵ
mới chính là “nhân vật thời đại” . Nó như ký sinh trùng ngày càng sinh sôi nảy
nở, hằng hà sa số, sống bám trên cơ thể dân tộc, đục khoét, ăn cắp từ tiền bạc,
địa vị xã hội tới tài nguyên, môi trường, phá hoại những di sản quá khứ và làm
băng hoại những giá trị tinh thần và đạo đức xã hội.
Sau khi cải cách ruộng đất phá tan đạo lý cổ truyền làng quê
Việt Nam, vài năm sau Đảng lại rầm rộ phát động hợp tác hoá nông nghiệp
chỉ hơn 20 năm sau đã phá huỷ gần hết
năng lực canh tác trên ruộng đồng .
Tuy nhiên mãi tới năm 1986, tính chất phá hoại đã rõ rành rành,
cái chết nó gây ra đã tới sau lưng, Đảng mới ngấm ngầm xoá bỏ nó bằng việc trả
lại ruộng đất cho dân và giải tán các hợp tác xã nông nghiệp.
Sự sụp đổ của công cuộc hợp tác hoá nông nghiệp kéo theo cái
chết hàng loạt tác phẩm lừng lẫy một
thời : Cái sân gạch, Vụ lúa chiêm của Đào Vũ, Đất làng của Nguyễn thị Ngọc Tú
và cả Xung đột ( tập 2) của
Nguyễn Khải…. Bao nhiêu thành tích, bao nhiêu tính ưu việt , bao nhiêu đổi thay
tích cực của bộ mặt nông thôn, bao nhiêu đổi đời sung sướng của người nông dân được các nhà văn tô vẽ, tâng bốc lên mây xanh bỗng
chốc tan tành sương khói bới cái nghị
quyết “ khoán sản phẩm” của Đảng - thực
chất là sự cáo chung cho “ lề lối làm ăn tập thể”, cho “hợp tác xã nông nghiệp”
mà suốt mấy chục năm các nhà văn của Đảng ra sức tô vẽ.
Trong Xung đột – phần II, “vào
ngày lễ mở đầu tháng đức Mẹ cũng là ngày thứ ba của cuộc “vận động hợp tác
hoá” sôi nổi, rầm rộ suốt tám xóm trong xã. Mỗi xóm thành lập một ban vận động
gồm những người trong ban quản trị hợp tác xã cũ, đội trưởng đội sản xuất và
một vài người mới nữa. Tiếng trống , tiếng loa nổi lên từ lúc chuông nhất và
chỉ tắt đi vào khoảng gần nửa đêm…”
Chống đối lại cuộc vận động đó, theo ông nhà văn, tất nhiên chỉ
có…nhà thờ :
“Tiếng loa của đức chúa
Trời và lời giảng hùng hồn của cha Lân
“ đối lập với “tiếng trống của người thế
gian và lời lẽ vận động đầy sức thuyết phục của cán bộ xã “ làm cho “cuộc sống ở thôn Hỗ cứ náo động suốt đêm
ngày. Không có tiếng súng nổ nhưng tâm trạng con người thì giống hệt như trong
một trận chiến đấu. Cũng có những người kiên quyết và những kẻ dao động, tin
tưởng và bi quan, phẫn nộ và bình tĩnh…”
Đó là cuộc chiến tranh được ông nhà văn “tô vẽ” giữa “nhà thờ”
và chính quyền cộng sản đại diện là mấy ông cán bộ xã . “ Tiếng loa của đức chúa trời “ chẳng thấy đâu nhưng lời giảng được
cho là của cha :
“ Hiện nay ma quỷ đang
dùng thóc gạo làm chước độc để mê hoặc linh hồn các con. Song các con hãy nhớ
lời Chúa đã từng phán tỏ tường rằng : bay lo ngày mai mà làm chi, đến ngày mai
sẽ hay , bởi chưng sự khốn khó ngày nào đã đủ cho ngày ấy…”
không những chẳng lọt
được vào tai giáo dân :
“ không nói đâu xa xem
như vợ chống thằng Quảng kìa, chồng vay hợp tác xã được mấy chục cân thóc gánh về,
vợ đã mặc áo ra nhà thờ thấy thóc cởi cả áo ra, chồng xay vợ sàng hì hụi từ chập tối đến nửa đêm, vừa làm vừa
đùa bỡn nhau dễ còn vui hơn cả lễ Phục Sinh…”
mà còn bị bôi bác :
“Ấy vậy mà cha mới nói là
ma quỷ dùng thóc gạo cám dỗ nên người thế gian mới bỏ cả đức tin, bỏ cả Chúa…”
Vậy là “cha” thua một cách dễ dàng, nông dân ào ào nộp đơn vào
hợp tác xã . Ông nhà văn diễn tả một ông bố sai con viết đơn với nhiệt tình và
lòng thành kính như viết đơn cho Chúa
Giê xu xin lên …thiên đàng :
“ Vui, này lấy giấy bút
ra đây tao muốn nhờ mày một việc…”
Cô con gái lấy tờ giấy mực lem luốc , lập tức bị ông bố mắng :
“ Mày coi khinh bố mày
thế hả con , không nỡ cho bố một tờ giấy đẹp đẽ ư ? Đã dùng vào việc cao trọng thì chớ lấy những thứ dơ dáy. .”
Rồi ông quay sang vợ :
“ Cả đời chỉ có một lần.
Bà hiểu cái việc tôi nói là việc gì rồi
chứ ?”
và lệnh cho con :
“ Lấy vạt áo lau sạch cái
ngòi bút đi thì nét nó mới thanh được. Bắt đầu như thế nào nhỉ ? Việt Nam dân chủ cộng hoà… năm thứ mười lắm…”
Trong thực tế, lùa được nông dân vào hợp tác xã là một việc
phải thúc ép, cưỡng chế vậy mà ông nhà văn “tâng” lên thành một thứ ý nguyện
thiết tha của dân làng . Ông còn “mượn mồm” một bà nhà quê để ca ngợi cái ưu
việt của lề lối “ làm ăn tập thể” :
“ Như nhà tôi chỉ riêng
khoán cày khoán bừa hai mẫu cũng mất đứt hai chục thóc rồi.Cái trò đem trâu cày
ruộng nhà người đến mùa lấy thóc thì làm kỹ sao được…Còn vụ vừa rồi ai cày ai
bừa mặc ai, chị em chúng tôi cứ ra công cấy, làm chung ăn chung, anh làm dối thì cái cót thóc của anh cũng ít…”
Ca ngợi “ làm chung ăn chung” như vậy, ông nhà văn đâu có
biết cái kiểu “tập thể hoá “ đó khác gì “
cha chung không ai khóc” khiến đồng ruộng bỏ hoang, mùa màng thất bát khiến
Đảng lại phải giải tán “làm chung” trả ruộng đất về cho ai nấy làm. Ngày đó
chắc ông Nguyễn Khải chưa nhận ra hoặc nhận ra mà vẫn giả ngu, vẫn nhiệt tình
ca ngợi cái lợi của hợp tác xã qua mắt bà nông dân :
“ Tôi chẳng gì cũng nhiều
tuổi hơn các chị, cái khổ cái sướng đã trải qua, trước khi vào hợp tác xã tôi
cũng tính toán chán, nếu không có lợi thì tôi vào đầu làm gì…Lạy Chúa, từ ngày
biết làm ngươiø tới giò, chỉ có mỗi vụ chiêm vừa rồi vào hợp tác tôi mới nhàn
nhàn cái thân chút ít…”
Tất nhiên vào hợp tác xã không chỉ đánh trống ghi tên, khối
người lừng khừng , đắn đo để rồi :
“ Không vào cũng chẳng
được, họ vác trống vác loa đến tận đầu nhà kể lể, than vãn nghe nẫu cả ruột chứ
dễ được yên ư ? Hết tốp cán bộ này ra, lại đến tốp khác nối chân vào. Ngồi tiếp chuyện các ông ấy thì mất ngày mất buổi , lánh mặt
lại sợ họ bảo mình có ý tứ gì…”
Vậy là cả làng cả tổng đều ‘tiến bộ”, đều thành xã viên hợp tác
xã chỉ trừ ra có mỗi …ông linh mục,
khiến bà con phàn nàn :
“ Ông Tam ạ, tôi xem ra
các cha mà tiến bộ được như mình thật là khó. Mình theo chế độ mới nào có mất
gì, chỉ được thôi, còn các ông ấy mà theo ta thì túi tiền vơi đi quá nửa…”
Thế rồi ông nhà văn lấy ‘dạ tiểu nhân đo lòng quân tử”, lấy cái
“tâm lúc nào cũng lo ăn” để phân tích các cha tinh thần :
“ Tôi tính cho các ông
các bà nghe nhá. Trước kia ở tổng này có ba chục thằng địa chủ , đứa nào hàng
năm chẳng có mấy ngày giỗ kỵ cha mẹ , tổ tiên , lại sửa một mâm chén , tiền lễ
đưa cha để cha cầu nguyện cho. Vậy là một món. Nhà nào có cha già mẹ héo cũng
phải cố thu xếp mời bằng được cha đến làm phúc , cơm ăn rồi còn tiền đưa tận
tay cho cha cầm về. Một năm một lần làm lễ kỳ hồn cho cả xứ, gia đình nào cũng
phải đưa tiền , neo túng thì hai ba đồng , sang trọng thì từ một trăm trở lên.
Ba món nhé !...Chả trách người ta đồn vàng ở Toà thánh còn nhiều hơn cả thế
gian gộp lại…”
Nhìn nhận về thiên chúa giáo như vậy, quả thực ông nhà văn
Nguyễn Khải xứng đáng là người…”duy vật”. Chỉ có điều tới ngày nay nếu có dịp
đọc lại tác phẩm của mình, hẳn ông nhà văn phải cay đắng thừa nhận rằng cái
“hợp tác xã nông nghiệp” mà ông hết lòng ca ngợi đã sụp đổ từ tám đời, nay chỉ
còn là cái “bia miệng” cho thiên hạ chê cười , còn cái nhà thờ mà ông ra sức bôi bácvẫn cứ lừng lững mà xem
ra mỗi ngày cái “sự đạo” lại thêm tưng bừng náo nhiệt.
Tuy thế đọc kỹ Xung đột
cũng có thể lọc ra ít nhiều dấu ấn của cái thời đại “ hợp tác hoá nông nghiệp”
kinh hoàng đó.
Vợ chồng nhà Lận trong làng có con trâu sẽ phải đưa vào hợp tác
xã nhưng được hoá giá quá rẻ nên tự mổ thịt bán cho bà con trong xóm. Đó là tội
ác tày đình, chỉ tiến hành lén lút ngoài bờ đê trong lúc Chủ tịch xã đi vắng.
Trong số những người chạy ra đám mổ trâu mua về xâu thịt có ông Phó Chủ nhiệm
Tam mà vì “đến mấy tháng nay mâm cơm không có được miếng thịt “ nên “đụng vài
cân cho trẻ nó xởi lởi”.
Thịt trâu ăn vào bụng cả nhà rồi chẳng ngờ ông Môn, Chủ tịch xã đi họp về biết chuyện, mắng xa xả
:
“ Con trâu khoẻ mạnh thế
mà nỡ giật ngửa ra ở rìa đê mổ thịt. Thàng Minh gộc pha thịt, thằng Long chọc
tiết. Phen này ông cho cả lũ đi tù, chúng nó định làm loạn à ?”
Ghê gớm chưa ? Người dân
ăn có miếng thịt trâu của chính mình mà ông Chủ tịch xã đã doạ “cho cả lũ đi
tù” thì hoá ra ở cái xã hội ưu việt này, con người ta lúc nào cũng sẵn sàng…đi
tù. Riêng ông Phó Chủ nhiệm Tam, trót
dại vì thương con cái thèm thịt mua về một xâu, ông vừa lo bị Chủ tịch xã dằn
vặt, vừa lo “mất uy tín” “ hàng trăm cặp
mắt chế giễu, căm giận, hàng nghìn lời nói đay nghiến, chì chiết sẽ bao vây lấy
anh, tấn công anh và kẻ bị hành hình đã đành không thể sống nổi cũng không chết
ngay được …”.
Ôi chao ôi, xã hội gì kỳ quặc, ăn có miếng thịt trâu mua bằng
chính đồng tiền của mình mà ông Phó Chủ
nhiệm Tam phải điêu đứng thế đến nỗi
ông phải than trời :
” Ôi, tủi nhục quá, cay
chua quá và dại dột không biết chừng nào…Đằng nào thì trong ngày hôm nay địa vị của anh cũng
sẽ thay đổi . Anh sẽ được nghe những
tiếng hò reo gian ác, khoái trá của Đoàn và đồng bọn :” Tưởng gì, hoá ra cũng
là một anh đạo đức giả. “
Và Tam quay mặt đi khóc
nức nở…”
Muốn khóc gì thì khóc, trót ăn miếng thịt trâu rồi, ông Phó Chủ
nhiệm sẽ bị đưa ra đại hội xã viên xem xét và bị Chủ tịch xã Môn chửi xơi xơi
vào mặt :
“ Anh không xứng đáng,
anh phụ lòng tin cậy của tôi , của cả chi bộ . Thằng địch có đâm tôi một nhát
dao vào giữa ngực cũng không đau đớn
bằng cướp đi của tôi một người bạn.Thế là anh đã chết rồi, phải coi như là anh
đã chết rồi. Biết vậy mà không sao cứu
được nữa…”
Oi chao ôi, từ cổ chí kim, trên khắp mặt địa cầu này, có lẽ
chẳng ở đâu chỉ vì bỏ tiền túi ra mua một miếng thịt trâu bỏ miệng mà bị rủa xả
nhục nhã, coi như đã chết rồi đến như vậy. Chỉ nguyên cái chuyện “thịt trâu mổ
lậu” , Nguyễn Khải đã “vô tình” lột trần tính phi nhân trong quan hệ đồng chí .
Bởi vậy không phải “thân yêu nhau chúng ta gọi đồng chí”, mà chính là trong hội
nghị sắp sửa sát phạt nhau , hai chữ “đồng chí” mới được dùng để đưa nhau lên
thớt .
(còn tiếp)

Ơ hay, nhà văn Nhật Tuấn viết chân tướng nhà văn VN hay viết phê bình văn học vậy ta. Theo tui thấy, từ bài viết về Tô Hoài đến những bài gần đây nhà văn NT đi hơi bị xa ( lạc đề)
Trả lờiXóaVăn là người
XóaTrong XUNG ĐỘT (tập 2) có nhân vật ông Tam rất hay với cuộc đấu tranh trong nội tâm đau đớn, phẫn uất. Chỉ tiếc là Nguyễn Khải không dám đẩy tới cùng nên nó cứ nửa dơi nửa chuột, chả thành cái gì cả. Con người với tất cả sự đớn hèn cao cả của nó mới là đối tượng đích thực của văn chương. Tiếc rằng con người được/ bị lãnh đạo nên nó hỏng,không còn nguyên vẹn nữa!
Trả lờiXóaToàn bộ con người nhà văn thể hiện qua tác phảm - tức văn học. Viết chân dung nếu khong phân tích tác phảm , tức phê bình văn học thì sao ra chân dung ? Không lẽ đi sâu vào chuyện riêng tư của nhà văn ????
Trả lờiXóaBác Tuấn ơi, hiểu nhà văn qua tác phẩm là đúng rồi, nhưng cách viết của bác lại sa vào phân tích tác phẩm để hiểu xã hội mà tác giả đang sống và tác phẩm ra đời, như vậy có phải chân dung nhà văn đâu.
Trả lờiXóaCảm ơn bác nặc danh. Tôi sẽ lưu ý điều chỉnh như bác góp ý.
Trả lờiXóaĐề nghị bác Nhật Tuấn cứ tiếp tục công việc nhận xét của Bác cho bà con được tường.
Trả lờiXóa"...phân tích tác phẩm để hiểu xã hội mà tác giả đang sống và tác phẩm ra đời..." qua cách tác giả lyas giả các hiện tượng xã hội và quan đểm của tác giả trước những hiện tượng xã hội ấy. Là cách tốt nhất để viết nên chân dung nhà văn. Nhà văn Nhật Tuấn đang đi rất đúng hướng, theo tôi, không phải điều chỉnh gì cả và rất cảm ơn nhà văn đã cho người đọc một cái nhìn khác hoàn toàn những gì vẫn được rao giảng từ xưa đến tận bây giờ.
Trả lờiXóaCảm ơn hai bác Nặc danh và Quang Vinh.Tôi sẽ viết tiếp ...
Trả lờiXóaNgày xưa dẫu sao XH cũng trong lành hơn. Có miếng thịt trâu hơn người là đã dằn mặt, nhiếc móc, mắng mỏ, hành hạ nhau chứ ngày nay cả Ecopark,tỉ nọ, tỉ kia thất thoát, tham nhũng...dân đen khốn cùng...cũng là cái đinh gỉ!
XóaCám ơn nhà văn NT!
Chính xác. Tôi cũng có hơn 30 năm sinh hoạt đảng ở gần chục chi bộ, từ đơn vị quân đội, doanh nghiệp Nhà nước, cơ quan HCSN đến xã phường. Vào các kỳ họp, nhất là đợt kiểm điểm cuối năm, hễ cứ gọi nhau bằng "đồng chí" là y như rằng họ đã mài sẵn dao để chuẩn bị thịt nhau. Mọi mánh lới đểu giả được dụng để "phê bình" nhau. Đa số đv khi ra khỏi biên chế NN như tôi đều thấy nhẹ cả người vì không còn phải sinh hoạt đảng kiểu ấy nữa. Đảng sáng suốt có nhìn thấy nguy cơ này không nhỉ?
Trả lờiXóaHọ nhìn thấy cả đấy bác ND ạ! Có điều bản chất Đ CSlà vậy mà! Tránh sao khỏi ghen ăn tức ở, tranh giành quyền lực, thanh toán lẫn nhau. Nay tốt, mai đã xấu rồi, lẫn lộn đúng sai, phải trái, trắng đen...
Trả lờiXóaLẽ thường í mà!