(tiếp
theo)
Thực ra, Nguyễn Khải ngoài ý muốn đã mô tả chính xác tâm trạng
người dân khi phải ghé “cửa quyền” theo giấy triệu tập. Họ lo lắng, khép nép,
rúm vào nhau chứ làm gì có hồ hởi, phấn
khởi vẫn tuyên truyền :
“ Môn – Chủ tịch xã mở đầu, nét mặt đã cau có :
“Chúng tôi đã cử người đi
mời từ chiều hôm qua, vậy mà chỉ có – Môn ngừng lại đưa mắt đếm một lượt – hơn
10 gia đình…Sao các bà lại ngồi túm vào một góc thế ? Ghế đây !Rộng rãi bao
nhiêu. Đã đi họp thì phải ngồi cho đàng hoàng thì nghe mới lọt vào tai chứ .
Nào, mời các bà ngồi dịch lại đằng này…”
Vậy là giữa dân và chính quyền đã ngăn cách, một đằng cố tránh
ra xa, một đằng cố kéo lại không phải vì thông cảm mà để “ làm việc” . Thấy dân
tránh xa mình như tránh dịch, Chủ tịch xã càng nóng :
“ Các bà cứ đi nghe những
chuyện nhảm nhí đâu đâu rồi lại thắc mắc với chính phủ, với Uỷ ban. Uỷ ban cho
người đến tận nhà mời lại nói chuyện thì viện cớ từ chối. Chính quyền là công
bộc của nhân dân, nhưng nhân dân cũng phải biết vâng lời chính quyền chứ.
…”
Đảng vần luôn nhắc nhở cán bộ
“là đầy tớ của dân”, “ vì nhân dân phục vụ”, thực chất “đầy tớ” luôn coi “ông chủ” như kẻ
thù… thành thực. Bởi thế câu trước câu sau, Chủ tịch xã thò ngay bộ
mặt trấn áp ra :
“ Được, những gia đình
nào không cử người đến chúng tôi sẽ có cách , phải cảnh cáo. Trên không ra
trên, dưới không ra dưới thì còn thành thể thống gì nữa. Dân chủ nhưng phải có
kỷ luật…:”
“ Dân chủ nhưng phải có
kỷ luật” – dân chủ tập trung, dân chủ xã hội chủ nghĩa, dân chủ hơn cả … Mỹ bao
năm nay Đảng đã “ban”cho dân. Sau cùng, ông Mẫn , cán bộ trên huyện cử xuống
cũng huỵch toẹt :
“Trong khi nhà trường
chuẩn bị một chương trình dậy văn hoá đầy đủ thì phải giải tán số học sinh hiện nay. “
Và ra lệnh cho phụ huynh học sinh :
“ Vậy như ở xã ta đây,
các ông các bà đã cho gọi các em dưới ấy về chưa ? Chẳng lẽ cứ để chúng nó chơi
bời dông dài mãi. Về nhà học thêm được ngày nào lợi ngày ấy. “
Vậy đã rõ, khi chưa dám công khai giải tán chủng viện thì chơi
trò lén lút áp lực với dân rút con em về không cho học nữa. Ông ta còn giở
giọng đểu :
“ Chúa gọi thì nhiều Chúa
chọn có mấy, trăm người may đỗ cụ được vài người…”
Một bà là phụ huynh của học sinh chủng viện nghe ngứa tai quá,
phản ứng :
“ Thưa với chư ông, cho
con đi tu cũng chẳng mong gì con đỗ cụ để làm bà cố đâu ạ. Số mệnh nó đã do
Chúa định thì giao phó cho nhà Chúa. Chúng tôi là kẻ làm cha mẹ chẳng dám ân
hận điều gì…”.
Tuy nhiên chuyện “giao con cho Chúa” với ông cán bộ huyện là
chuyện tầm phào, bởi vậy lại đe dọa :
“ Các bà tưởng cái trường
ấy chỉ có đào tạo người đi truyền giáo hẳn. Học đạo một phần, học làm kẻ thù
của cách mạng chín phần… Thử hỏi những đứa do công an tóm được đi kẻ khẩu hiệu
, dán truyền đơn chống cộng là ai, toàn học sinh chủng viện cả .”
Đến lượt Chủ tịch xã giở giọng
xuyên tạc:
“ Khi đi chúng là người
tử tế lúc về hoá ra thằng ma cà bông.
Các bà có muốn có con các bà đi một bước công an phải theo dõi một bước không
?”
Con run xéo lắm cũng quằn , nghe cán bộ mạt sát con cái , một
bà gầy gò, vấn khăn trắng lên tiếng :
“ Ông nói như thế chúng
tôi không được đồng ý. Lúc nó ở nhà có
một, đi học về lại gấp năm gấp mười, hẳn hoi , tử tế. Thực thà là không thấy nó
ăn nói cấc lấc điều gì, bố mẹ cũng phải nể con chứ không nói khác…”
Nói vậy khác nào vả vào miệng cán bộ . Còn chút liêm sỉ, hẳn
ông sẽ xấu hổ vì sự vu cáo của mình bị lật tẩy. Đằng này đuối lý, ông Chủ tịch
giở giọng “chính quyền” với người cả gan cãi hắn :
“ Bà Đỗ có định gọi cháu
nó về nhà không ? Niên học mới thì chưa đến, nhà trường chưa khai giảng
vậy còn để con nó ở đấy làm gì ?”
Đứng trước cường quyền, người đàn bà vẫn không chịu khuất phục
nhưng đành phải mềm dẻo :
“ Thưa với ông, cháu đã
nhất quyết đi tu, không gánh vác phần đời , không màng chuyện thế gian, là tự do tín ngưỡng của nó,
tôi nào nỡ gọi nó về, phải tội chết…”
Nghe mấy chữ “tự do tín ngưỡng”, ông Chủ tịch giật mình vì nó
nằm trong “chủ trương chính sách của
Đảng và Nhà nước”, vội nhẹ giọng:
“ Bà có chắc rằng cậu ấy
chỉ đi tu chứ không làm việc gì khác ?”
Hắn hỏi một câu rất khôn, gạt ngay chuyện “tự do tín ngưỡng
“ chuyển ngay sang chuyện “truy tìm
phản động”. Hắn cười gằn, giở giọng đe
doạ:
“ Bà có biết những người
có trách nhiệm ở đây đã dùng con bà vào việc gì không ? làm liên lạc đưa tài
liệu tin tức chống cộng đấy. Vụ hè vừa rồi con bà về mang cả một bản kinh “ cầu
cho giáo hội im lặng” đút vào trong giầy
ống. Nó mới mười lăm tuổi đầu, còn ngây thơ lắm. Chớ để nó đi sâu vào con đường
lầm lạc rồi sau này nó oán trách bố mẹ đấy…”
Thấy chính quyền chụp cho con tội “phản động” tầy trời, bà mẹ
hoảng sợ không còn dám cãi nhau tay đôi với ông Chủ tịch xã nữa, “đành chỉ thở
dài uất ức rồi lại ngồi nén mình như cũ. Ông Chủ tịch ép đến tận cùng :
“ Nếu các bà không đi
được thì cứ viết thư cho các cháu, uỷ ban chúng tôi sẽ cử cán bộ đi đón về…”
Đây là một “mẹo” cao cường , một khi nắm được những lá thư gọi
con về của bố mẹ, Uỷ ban sẽ có cớ dẹp bỏ trường chủng viện một cách êm thấm mà
không phạm chính sách “tự do tín ngưỡng “ cả Đảng. Chắc hiểu rõ dã tâm đó,
người mẹ chối phắt :
“ Dạ không dám ạ, cháu nó
bé còn phải mang xống áo cho cháu …thật tình không dám phiền đến Uỷ ban…sợ cháu
nó không chịu về lại thêm mất thời gian
”
Vậy nhưng ông Chủ tịch vẫn dai như đỉa, giở giọng nhân nghĩa :
“ Uỷ ban chịu phiền cũng
được , miễn là phục vụ được nhân dân…Mất đến nửa tháng cũng chẳng sao. Nếu bà
đồng ý mai chúng tôi sẽ cho người đi…”
Nhưng người dân đời nào chịu “gửi trứng cho ác”, giao con cho
uỷ ban với du kích, người mẹ bị dồn vào
chân tường, sau cùng cũng đành phải chống lệnh chính quyền :
“ Thưa với các ông, tôi
xin thưa thực là tôi không có quyền phép gì gọi cháu nó về. Trước đây nó là con
tôi đẻ ra, nhưng bây giờ thì nó là quân
lính nhà Chúa. Nếu nhà có ơn phúc thì nó cứ đàng ngay lối thẳng mà đi,
nhược bằng phận mỏng đức bạc , làm
chuyện bậy bạ thì chính phủ cứ việc bắt bớ bỏ tù, vợ chồng tôi không dám thắc
mắc…”
Giở giọng“chính quyền” ra lệnh, vu cáo, doạ nạt không xong, ông
Chủ tịch thay đổi chiến thuật, giở giọng
mẹ mìn, “đồng chủng đồng bào” lay chuyển
bà con :
“ Tôi với các bà tuy
không cùng máu mủ, ruột thịt nhưng dù sao vẫn là người làng…Bây giờ các bà chỉ
nhìn tôi là anh chủ tịch hay gây gổ , cái thằng khô đạo nhưng một ngày kia nếu
tôi và các bà gặp nhau ở một nơi nào thật xa, như trong Nam chẳng hạn thì chắc là lúc ấy chẳng ai còn nghĩ đến những điều nghi kỵ bực
dọc ngày hôm nay mà chỉ thấy quý mến nhau, tin cậy nhau vì là người làng, cùng
quê…”
Không đầy hai chục năm sau, câu nói trên đã được “chứng nghiệm”
khi những ông Chủ tịch kiểu như Môn theo chân “giải phóng miền Nam” vào làm
quân quản ở những xã công giáo như huyện Thống Nhất Đồng Nai, khiến người dân
“quý mến, tin cậy” đến mức phải…bỏ phiếu bằng “đôi chân”.
Ông Chủ tịch lại tiếp tục mẹ mìn :
“ Cái tình quê hương đối
với con người ta thắm thiết lắm , chứ không thờ ơ được đâu .Nếu tôi không nghĩ
đến quê hương thì đã sinh cơ lập nghiệp tận
đẩu tận đâu chứ còn mò về cái làng này làm gì để chịu khổ sở đói khát.
Nếu không nghĩ tới làng xóm thì tôi cũng đã xin rút lui công tác từ năm nọ kia
chứ chẳng phải đợi ai đánh đổ. Tôi năm nay bốn mươi chín rồi. Ở đây tôi chỉ kém
tuổi có bà Bân thôi, đâu cách nhau gần một giáp thì phải . Đời tôi lăn lộn
nhiều , đã từng nếm đủ mùi cay đắng cơ cực, cái cao xa chẳng nói làm gì , còn
cái trước mắt thì tôi không thể lầm được…Các bà hãy tin ở lời khuyên của tôi …”
Sau khi “nam mô” một hồi , ông Chủ tịch xã lại giở giọng phù
thuỷ :
“ Các bà hãy tin vào lời
khuyên của tôi. Đã đành chúng nó không phải là con tôi nhưng chúng là người của
xã này , là người của làng tôi, làm ngơ thế nào được khi biết chúng đi vào con
đường tồi tệ…Mình giác ngộ hơn nó mà không bày vẽ chỉ bảo cho chúng nó thì cái
tội của nó chính là cái tội của mình, tôi sẽ có lỗi trước bà con…”
Cái khó của ông Chủ tịch là làm sao vừa kết án được chuyện “đi
tu” để ông có cớ giải tán chủng viện mà lại vẫn không phạm vào chính sách “tự
do tín ngưỡng của Đảng”. Ông lý luận :
“Đi tu, ừ, đã đành chính
sách không cấm, quyền tự do của mỗi người . Nhưng vì lẽ gì mà phải tu, chán đời
ư , không kiếm được cơm ăn áo mặc ư, thiếu gì việc. Con trai bằng lứa tuổi chúng nó người ta đeo huy hiệu Đoàn, ao ước
được thành bác sĩ, kỹ sư, ao ước được bay nhảy đây đó , còn chúng nó co lại
trong chiếc áo dài thâm, sáng khấn, tối khấn, có bố mẹ mà không được nuôi nấng,
có quê hương không dám nghĩ đến ngày về, có thể lấy vợ đẻ con thì lại làm tội
mình cho đến chết…”
Say sưa bài bác áo thầy tu đến thế này không hiểu là tâm tư của
nhân vật Chủ tịch xã hay là của chính ông nhà văn ? Kết thúc bài “diễn văn” lên
án đám học sinh chủng viện, ông Chủ tịch xã cao giọng :
“ Chỉ đọc kinh mà sống
được ư ? Ai cho nó ăn, ai cho nó mặc,
vẫn là nhân dân. Còn chúng nó thì làm gì cho nhân dân ? Chẳng làm gì cả , một
bọn ăn bám , cái lưng dài thườn thượt , cái chân cái tay bủng beo vì bệnh
lười…”
Ông Chủ tịch xã bộc lộ một điều : Nhà nước toàn trị không muốn
cho trẻ con đến tuổi cắp sách đến trường nằm ngoài sự “quản lý của Đảng”. Dẫu
rằng nó vẫn ăn cơm của bố mẹ nhưng nó phải vào Đoàn, phải đi học dưới “mái
trường xã hội chủ nghĩa” nếu không nó sẽ bị coi là “ăn bám” - ăn của bố mẹ thì
vẫn bị coi là “của nhân dân”.
(còn tiếp)

Đúng là người CS.có những thủ đoạn...thâm sâu,
Trả lờiXóađến mức thâm hiểm, khi thì theo kiểu "ném đá giấu tay",khi thì gián tiếp theo kiểu "vòng vo tam quốc" v.v.khó ai có thể lường được !
Hồi về làng tôi ở Quảng Bình,tôi thấy họ diệt
đạo công giáo cực kỳ tinh vi,khác hẳn thời xưa.
Chỉ cần đưa ra một vài quyền lợi cỏn con,chẳng
ra gì là họ đủ lôi kéo người ta bỏ đạo.Cũng do
lòng tham của con người thường tình mà ra cả.
Đó là họ dành sự dễ dàng đi học cho người không
có đạo,còn người có đạo thì chịu đủ mọi chuyện
khó khăn.Nếu đi học được rồi thì tín đồ khó lên cao hay tiến xa hơn trong công việc của mình,mà
luôn bị theo dõi,dò xét.Tôi có 2 anh họ cũng bỏ
đạo để được làm cán bộ kỹ thuật và hiệu trưởng
trung học.Có điều là 1 ông thì về già trở lại đạo gốc (xem như bỏ đạo...bán thời) ! Còn ông
kia còn ham chức tước thì chưa !
Không phải "Giáo hội im lặng" bác Nhật Tuấn ạ,
mà là "giáo hội thầm lặng" sau bức...màn tre
vì bị nhà nưóc toàn trị bịt mồm,theo cách nói
bên nhà đạo !
Ông Khải thú tội trong 2 tiểu luận cuối đời rồi, nhà văn NT nên " chua, minh " ở kết luận cho ông thì loạt bài này hay hơn
Trả lờiXóaCảm ơn anh "dangminhlien"..tôi sẽ làm theo góp ý của anh...
Trả lờiXóaThực lòng, tôi rất thích lối viết của nhà văn NK .Còn viết giẫm lên sự thật để phục vụ chính trị là do chỉ đạo và "cưỡng chế" của những người lãnh đạo .Số Văn nghệ sĩ dám phản ứng lại rất ít .Còn tuyệt đại đa số cam phận bẻ cong ngòi bút của mình .Cũng vì áp lực cuộc sống cả thôi.Cho nên họ đáng ghét đáng khinh nhưng cũng thật đáng thương.Bây giờ tiếng là cởi trói cởi mở , nhưng cũng chẳng hơn xưa là bao .Họ vẫn phải một giọng ca ngợi cái mà họ rất hiểu là lừa đảo , u mê ,bảo thủ, mục ruỗng và thối nát .
Trả lờiXóaNhưng người dân liệu có hiểu và bao dung với họ ?
Nhà văn Nhật Tuấn không chỉ mổ xẻ chân tướng một con người, một tác phẩm mà khái quát cả một thời đại mà đến giờ vẫn còn bao nhiêu tàn dư và bị che đậy... để đến nỗi chính con người ấy đến một ngày bơ vơ "Đi tìm cái tôi đã mất"
Trả lờiXóaNK là người viết có kỹ thuật nên không rơi vào nhàm chán. Ông nắm đường lối rồi đi tìm thực tế để chứng minh." Những gì không thấy làm ra thấy/ Không độn mùi soa thì độn giấy". Cách làm ngược đời này khiến ông rơi vào giả tạo. Cuối đời,ông thừa nhận điều này, vớt vát lại thiện cảm ở người đọc.
Trả lờiXóa