(tiếp theo)
Đó là lời khuyên đầu tiên của mẹ khi tôi đã trở thành một tư
cách mới, quan trọng đến độ trong bữa ăn, thằng Tú phải nhìn tôi bằng ánh mắt
đầy kính nể khi mẹ gắp cho tôi một miếng cá nạc, giằng bát ra không cho tôi ăn
cháy dưới đáy nồi vì sợ sau này...sót nhau. Tôi hỏi Tú :
- Việc em tới đâu
rồi?
- Chị hỏi việc gì?
- Việc...đó chứ còn
việc gì ?
Nó tròn xoe mắt về sự quan tâm hiếm có của bà chị. Cả tôi nữa,
cũng tự thấy lạ, có khi nào tôi quan tâm tới việc đó.
- Không xong rồi -
Tú lắc đầu, em với con bé đó không hợp nhau.
- Vậy tốt, cái
tướng nó chị chẳng ưng chút nào.
Tú cười mủm mỉm về
sự dạy dỗ trong “tư cách mới” của bà chị. Lạ nhỉ, sao bữa nay tôi lên giọng bảo
ban kỹ càng thế, quên béng ngay câu nói cửa miệng của nó : “mỗi người hãy chịu
trách nhiệm lấy chính mình”, tôi khuyên nó hãy tập trung học hành, sau này nên
chọn cái đứa biết thương mẹ chồng, vân vân và vân vân...
Tôi trở lên phòng
nhớ ra bức thư viết cho Bình. Không biết tôi có nên báo tin này cho anh biết
không? Tội nghiệp, anh mong mỏi nó còn hơn cả mẹ tôi. Gần hai tháng qua, chắc
anh không còn hy vọng tạo hóa đã cho anh cơ may đúng vào đêm sau cùng đó, nhất
anh vẫn coi tôi “lãnh cảm” và “phi tự nhiên”. Cái kết quả anh không ngờ tới cho
anh một bài học đích đáng về tội thích dùng khoa học kỹ thuật như cái ống nhòm
chĩa vào bên trong con người . Tôi vẫn nguyên vẹn đàn bà, ý nghĩ vui vẻ đó làm
tôi cao hứng bật máy cát xét nghe lại cuộn băng bữa trước .
Tiếng Bình :
- Một, hai,
ba...tôi là Kiều Vân đây...tôi là Kiều Vân đây...Một, hai, ba...tôi xin đọc một
bài thơ tình.
“ Xích lại gần
đây thêm chút nữa
Hôn anh đi trời
chưa ngả chiều hôm”.
Tiếng tôi :
- Ha ha...ha
ha...ha ha...
Tiếng nhà thơ X:
- Cảm ơn ...bon
voyage, ...bon voyage...bon voyage...
Thế đấy, chỉ một đoạn băng ngắn vô tình đã
lên được diện mạo ba con người. Giọng ông cụ X. yếu ớt, trang nghiêm, khắc khổ,
giọng của Bình khỏe mạnh, hài hước, hồn nhiên và ở giữa hai người tôi chỉ có
tiếng cười. Vậy đã sao, đời vui thế sao không cười Ông Gogol tôi cũng cười suốt đấy là gì?
Nhân cơn hào hứng, tôi
lấy tờ giấy khác viết thư cho Bình. “Anh của em”- tôi mở đầu và sau khi
thấy vậy cũng ổn, chẳng “cải lương”
lắm, tôi viết tiếp. Thật khác viết tiểu
thuyết, lúc này bao ý nghĩ có sẵn cứ
tranh nhau ra . Nào nay anh không được
coi tôi là đàn bà “lãnh cảm”, “phi tự nhiên “ nữa, nào tôi đã mang trong người
trọng trách duy trì dòng chảy cho nhân loại, nào “cái cô Vân dại ấy đã ra đi
vào lúc mờ sáng rồi” tôi sẽ không viết thêm chữ nào nữa, còn tôi, từ nay
tôi sẽ thai nghén, theo nghĩa đen, một tác phẩm vĩ đại nhất ngay cả khoa học
cũng không tạo ra được: một con người... khởi đầu là vật hy sinh ...tôi
vứt giấy bút không viết nữa, lục trên
giá sách cuốn dậy sinh đẻ ...
ngày đêm thu nhận dưỡng chất, tăng trưởng dần trở nên một con người, ngay trong
bụng mẹ. Vậy là “tha nhân ” nằm trong chính mình, đúng quá rồi còn gì. Tôi
mỉm cười nhìn ảnh chụp thai nhi qua từng tháng, theo vậy, trong tôi lúc này mới
chỉ có hình hài con cá, vài tháng nữa rõ ra một con người hẳn là tôi sẽ hết cô
đơn, hết những giây phút còn lại một mình, khi đó, dù ở đâu, lúc nào, tôi vẫn cứ là hai con người. Đó là
sự “chia đôi” hay “cộng thêm”? Tiếng gõ cửa làm tôi bực mình, tôi không muốn
giáp mặt bất kỳ ai trong lúc này khi kết
quả xét nghiệm bằng hai con ếch đực làm tôi chưa hết bàng hoàng.
Hồng Loan ùa vào
phòng mặt mũi tái nhợt. Lại có chuyện gì rồi? Mẹ nó đến phá tổ uyên ương ? Anh
da đen của nó lại bỏ đi? Tội nghiệp, chắt chiu đôi chút hạnh phúc cho mình ,
khó khăn thế đấy .
- Hoàng Minh uống
thuốc ngủ tự tử rồi.
- Thật không, cậu
nghe ai nói?
- Cô em vừa mới tới
báo tin. Xe cấp cứu đưa vào Việt Đức rửa ruột.
- Tại sao lại điên
thế?
Hồng Loan chỉ nhún
vai, nhìn tôi, chờ đợi. Nó chờ gì ở tôi, một phép lạ giúp anh ta sống lại, hay
một ăn năn, cắn dứt khi chính tôi gây nên cái chết của Hoàng Minh? Không, lúc
này cả hai thứ đó tôi đều không có, ngược lại tôi chỉ thấy căm tức. Anh đã dai
dẳng đòi tôi cái tôi không thể có, cuối cùng dùng tới cái chết như một bóng ma
suốt đời ám tôi như món nợ tinh thần.
Hồng Loan rụt rè:
- Cậu nên đến bệnh
viện.
- Tại sao tớ phải
đến?
- Cái đó cậu phải
biết hơn tớ chứ.
- Tớ chẳng biềt cái
gì hết, nếu cậu cần thì tớ sẽ tới và làm bất cứ việc gì, miễn cứu được anh
thoát chết.
- Chính vì thế gia
đình Hoàng Minh mới cần cậu có mặt trong lúc hiểm nghèo này.
Ra thế đấy, tôi đã
trở thành người tối quan trọng không còn giống như ngày tôi tới thăm anh phải
sởn cả gáy vì đàn chó phốc và cái nhìn lạnh buốt của bà già. Hồng Loan nhìn tôi
sửa soạn, thở dài:
- Rõ rắc rối, chẳng
hiểu sao Hoàng Minh điên thế?
Tôi không trả lời,
trong trường hợp này, nói bất cứ điều gì cũng không bằng im lặng. Cái quan
trọng nhất là Hoàng Minh không được phép chết trong lúc này, dù có quỳ van xin
anh ta đừng chết, tôi cũng sẽ quỳ. Gánh nặng tinh thần rất có thể anh sẽ trút
lên đầu làm tôi kinh hoàng hơn cả cái chết của anh. Sau cơn chấn động ở nhà tôi
hôm đó, anh muốn chết cũng được, đó là cách trốn chạy dễ nhất, nhưng xin đừng
rùm beng lên thế, anh có thể chết theo cách khác, ở nơi khác...
Tôi hấp tấp kéo tay
Hồng Loan chạy xuống cầu thang làm mẹ tôi phát hoảng, quát ầm ĩ:
- Khuya rồi còn kéo
nhau đi đâu? Lần sau mẹ cấm con không được chạy sầm sầm thế nữa. Hồng Loan
khuyên bảo nó giúp bác, đàn bà có mang rồi phải giữ gìn...
Hai đứa dắt díu
nhau ra phố, Hồng Loan mới đập tay vào người tôi:
- Dấu mãi... thảo nào... hóa ra thế...
Tôi bực mình ngồi
phịch lên sau xe nó. Tôi không muốn cãi rằng hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.
Thậm chí tôi cảm thấy bị xúc phạm khi chen việc Hoàng Minh vào sứ mạng hiện giờ
với tôi thiêng liêng và trọng đại nhất: sinh con.
Hồng Loan cho xe
chạy chậm, chắc còn chưa hết hoảng hồn về bài học mẹ tôi mới giảng giải cho cả
hai đứa, và hình như sự kiện đó làm nó bớt hằm hằm với tôi. Khi sắp sửa tới
bệnh viện, nó giảm ga, thở dài não ruột:
- Rõ chán, hai lần
tới thăm chàng thì một lần chàng ốm, một lần sắp chết.
- Cậu yên tâm. Hoàng
Minh không chết được đâu.
- Sao cậu biết?
- Mới uống chưa đầy
nửa tiếng đã đượa rửa ruột ngay, chết sao được.
- Con bé này đúng
gan cóc tía. Nhỡ chàng chết thật thì sao?
- Tớ sẽ đến nhà cho
bà già và đàn chó phốc băm vằm, mổ xẻ mặc dù trong chuyện này tớ chẳng có lỗi
gì hết.
- Ừ nhỉ, suy cho
cùng cậu có lỗi quái gì? Chung thủy với chồng là đáng khen ấy chứ.
- Cậu lại lầm lẫn
nữa rồi. Bình chẳng dính dáng gì tới chuyện này. Cậu có tin vậy không?
Hồng Loan dừng xe
trước cửa phòng cấp cứu sáng trưng ánh đèn. Giữa đêm khuya, thật khó tìm được
chỗ gửi xe, nó bắt tôi đứng ngoài để nó chạy vào hỏi . Tôi gật đầu, ngồi lên
yên xe và bỗng thấy nhói lên hồi hộp khi nó khuất sau cánh cửa trên đó có vẽ
hình chữ thập đỏ. Lạy trời cho anh không chết, tôi thầm khấn một đấng thần linh
siêu hình nào đó và lúc này bỗng dưng nước mắt tôi ứa ra giàn giụa, tôi thương
anh, thương cả bà già, thương cả bầy chó phốc nhỏ thó nữa, lạy trời, thế gian
này đã tràn đầy nước mắt, xin đừng thêm bất hạnh cho bất kỳ ai.
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét