(tiếp theo)
Chợt có tiếng còi hụ vọng lại từ bên trong. Mọi người nhìn nhau tuy không nói ra nhưng ai cũng biết đó là tiếng còi của chiếc xe van cứu thương. Vậy là vừa có chuyện gì không hay xẩy ra ở bên trong đó rồi. Đám đông vội dãn rộng tấp vào hai bên lề để chừa ra một khoảng trống giữa đường cho chiếc xe cứu thương đang chầm chậm chạy đến. Xe lướt từ từ qua đám đông người vây quanh trong ánh mắt hiếu kỳ. Nhìn qua ô cửa kiếng, ai cũng thấy 2 nhân viên thiện nguyện của nhà thương đang lúi húi săn sóc một người nằm trên băng ca trong xe. Chiếc xe van cứu thương đó chạy ra tới ngã 3 đầu đường liền quẹo trái và thẳng về hướng Galang 2.
Tôi nhìn đồng hồ tay, đã là 11:48 phút trưa ngày 4 tháng 3 năm 1991.
Chiếc xe cứu thương đi rồi thì nhanh chóng, đám đông dồn trở lại khu vực cũ và dõi mắt vào bên phía trong chờ thêm có người sẽ ra tiếp. Nhưng chờ cả mười lăm phút trôi qua mà vẫn chưa thấy bóng ai. Trời bây giờ đã thật nóng, ánh sáng làm chói loà hai mắt người đứng ở ngoài nắng. Có người đã phải bung cây dù ra để che nắng, nhiều người đứng chen chúc nhau trong bóng mát của hàng cây ven đường. Dù vậy, tiếng trò chuyện vẫn lao xao như ở trong một cái chợ: " Chưa thấy ai đi ra nữa. Chắc có chuyện gì trong đó rồi? " Đám đông đứng chờ vậy cho đến khi chiếc xe cứ thương quay trở lại vào khu vực thanh lọc mà vẫn chưa thấy ai ra tiếp. Tại sao vậy? Hay là thấy có người phải đưa đi cấp cứu nên các sĩ quan phòng An ninh P3V đã cho ngưng việc công bố kết quả? Sẽ xổ tiếp tục trong ngày hôm nay hay dời qua ngày khác? Rồi đã hơn nửa giờ đồng hồ chờ đợi mà vẫn chưa thấy ai đi ra, tôi định quay trở vào phòng Dịch thuật thì có những tiếng nói khá lớn: " Xổ tiếp rồi nè. Có mấy người đi ra kia kìa ".
Tôi vội vàng chen vào dòng người đang dồn cục trở lại và cố nhìn về phía con đường bên trong. Lần lượt 3 thuyền nhân đang đi ra trên con đường vắng. Họ đến gần, miệng nở nụ cười rạng rỡ. Tiếng ai đó cạnh bên tôi la lớn:
- Mấy người nầy đậu rồi, bà con ơi. Đậu rồi. Trời ơi! Họ đậu thanh lọc rồi.
Những thuyền nhân đó đến gần nhóm người đang đứng chờ xem, 2 người đàn ông miệng cười thật tươi, đưa ngón tay trỏ lên trời còn chị phụ nữ thì nước mắt ràn rụa. " Cái bà nầy! Đậu thanh lọc tại sao bà lại khóc? Kỳ vậy, phải mừng chứ! ". Tiếng người nào đó trong đám đông hỏi và rồi ngay sau đó một giọng đàn ông khác trả lời: " Đàn bà là vậy đó cha. Khổ cũng khóc mà vui quá, họ cũng khóc... Nước mắt nước mũi tùm lum ".
Lần lượt 20 thuyền nhân đi ra đều cầm vé đậu hết. Mặt người nào người nấy rạng rỡ khác hẳn với những người bất hạnh trước đó. Thân nhân của họ xúm lại gần bên, chia xẻ niềm vui chung bằng nụ cười và bằng cả... những giọt nước mắt. Đậu thanh lọc nhưng ai nấy khóc ngon lành, tự nhiên bất kể những cặp mắt của đám đông vây quanh. Giọt nước mắt lăn trên bờ má của họ khác gì giọt nước mắt của những người vừa cầm tờ giấy rớt thanh lọc vẫn đang ngồi hoặc đứng thất thần, vô hồn ở nơi nầy hay nơi kia bên vệ đường, dưới các bóng cây.
Sau đợt xổ 20 thuyền nhân đậu thanh lọc nầy thì những đợt ra tiếp sau đó cứ kẻ rớt người đậu ra chung với nhau. Bây giờ thì không cần ai phải cất tiếng hỏi nữa vì chỉ cần nhìn khuôn mặt từng người cầm giấy trên tay thì cũng biết kết quả thanh lọc của người đó rồi. Những người sau cùng còn lại đi ra là đám trật tự viên thiện nguyện thuộc ban Đại diện trại cùng với chiếc xe van cứu thương, xe chở đám phòng An ninh P3V và policeIndonesia .
Đám người đứng xem đã giải tán thưa bớt hẳn. Tôi đi dần ra phía ngoài đường,
gặp một nhóm 4 người đứng dưới một lùm cây gần vệ đường đang chuyền tay nhau
xem tờ giấy kết quả thanh lọc của một thuyền nhân vừa bị Cao Ủy đánh rớt. Ghé
mắt vào tờ giấy, tôi đọc ké vội các hàng Anh ngữ: This applicant's statement of
the facts does not substantiate a well founded fear of persecution in the
meaning of the 1951 Convention, because he was able to conduct a tolerable life
in Vietnam .
So, he can not be considered as refugee according to the 1951 Convention. Tờ
giấy được người vừa xem trả về cho chủ nhân của nó kèm theo lời nói: " Mẹ
cha nó! Tờ giấy nào cũng phán câu có thể sinh sống bình thường tại Việt Nam .
Lính Cộng Hoà mà sao sống yên ổn với bọn Việt Cộng được hả trời! Thanh lọc như
vậy là chết cha con người ta rồi ".
Thuyền nhân vừa nhận tờ giấy rớt thanh lọc đó lộ vẻ buồn rầu trên khuôn mặt khắc khổ gầy gò, đen sạm. Ông ta đứng dựa lưng vào thân cây, không nói lên lời khi một người trong nhóm khẽ hỏi ông: " Định nhờ ai viết kháng cáo đây anh? Thời hạn Cao Ủy quy định chỉ có mười lăm ngày đó ".
Người đàn ông vẫn im lặng chưa trả lời câu hỏi. Vẻ mệt mỏi, thất vọng hằn trên khuôn mặt, khoé mắt. Ông ta từ từ gấp tờ giấy và đút nó vào trong túi áo, thở dài rồi nói chậm rãi:
- Tôi buồn quá các anh ơi. Với tôi, hôm nay nó như ngày 30 tháng 4 năm 75 vậy. Một lần nữa người Mỹ lại phản bội, bỏ rơi đồng minh miền Nam VNCH mình. Thôi mình đi về đã, việc kháng cáo sẽ tính sau.
Tôi gật đầu, tỏ ý chia tay với ông ta cùng những người đứng chung quanh trước khi bỏ đi. Nhưng đi được vài bước thì tự dưng tôi quay lại nhìn. Ông ta lê từng bước chân chầm chậm nặng nhọc như người có cố tật. Không đúng! Hình như trong đôi giầy cũ của ông nơi bàn chân phải chỉ còn một nửa. Ông là người tàn phế? Một thương phế binh của chế độ miền Nam VNCH.
Ở ngã 3 đầu đường vẫn còn từng nhóm người đứng bàn bạc với nhau. Tiếng trò chuyện qua lại. Bao nhiêu người đậu người rớt trong ngày hôm nay? Chưa ai biết rõ con số nhưng chắc chắn người rớt thì phải nhiều hơn rồi. Bàn thờ Tổ Quốc ngày xuân vẫn còn đó với những câu đối, cây nêu cùng giây pháo đỏ bay lất phất trên cao. Chỉ mới vài tuần lễ đây thôi thì ai cũng hy vọng một niềm vui mới sẽ đến trong năm mới qua hình ảnh ngày Tết với bàn thờ Tổ Quốc, cây nêu, trò chơi trèo cột bôi mỡ lấy thưởng và ở các câu chúc tụng với nhau. Thế mà! Tuy chưa biết rõ chính xác con số người đậu rớt nhưng ai cũng thấy rõ là người cầm vé đậu thật ít so với người bị Cao Ủy bác đơn tị nạn. Sự việc chỉ xẩy ra trong buổi sáng nay thôi mà đã làm mọi người có mặt phải choáng váng, khó mà giữ được sự an ổn trong tâm hồn.
Đi ngang qua các quán nước, nhìn khuôn mặt đỏ vênh vang của những người đậu thanh lọc đang chiêu đãi bạn bè bên các lon bia Heineken tự nhiên tôi thấy họ đáng ghét làm sao. Tôi đã ganh tị với niềm hạnh phúc của họ? Vô lý quá nhưng rõ ràng, những người ăn mừng nầy đang khoét thêm vết thương của các thuyền nhân vừa bị Cao Ủy đánh rớt thanh lọc.
Mãi đến khi gặp lại anh chị Khảm-Phượng tại quán cà phê trong buổi tối thì mới biết tổng số người đậu thanh lọc hôm nay. " 81 trên 300 hồ sơ, như vậy tỉ lệ chỉ là 27% ", anh Khảm nói. Con số quá ít so với sự suy nghĩ của nhiều người trong trại. Anh Khảm tiếp: " Số người rớt có cả cựu quân nhân, cảnh sát của chế độ miền Nam VNCH nữa. Hiện chưa biết rõ tất cả những người bị out thuộc loại gì chỉ biết có khá nhiều người được Cao Ủy phát giấy đậu là vì có vợ hay chồng đang sinh sống ở nước ngoài nào đó. Đau nhất là chiếc ghe vào Galang ngay trong đêm 17 tháng 3. Tất cả người trên ghe đó đều bị Cao Ủy đánh rớt sạch không được lấy một người đậu ".
Anh Khảm kể cho tôi và Yến nghe câu chuyện của 2 chiếc ghe cùng đi vào vùng biển Indonesia trong ngày 17 tháng 3 năm ngoái. Hôm đó vì trời đã tối trông không rõ đường và vì sợ gặp phải đá ngầm nên một trong hai chiếc đã quyết định bỏ neo nằm lại, chờ hôm sau sẽ đi tiếp cho an toàn. Điều đó đúng vì dầu sao cũng đã sắp đến được Galang rồi thì vội gì. Đoàn chúng tôi cũng đã phải quyết định giống như vậy khi ghe gần bị kẹt trên một bãi cạn. Chiếc kia, lầm lũi mò đi liều trong đêm tối và đã đến được trại tị nạn Galang trước nửa khuya ngày hôm đó. Vì đến trại kịp lúc nên tất cả người trong ghe được Cao Ủy coi là người tị nạn và họ đã lên đường định cư ở nước thứ 3 khá lâu rồi. Chiếc ghe còn lại, mờ sáng hôm sau khi đến được đảo Galang thì đã bị phòng An ninh P3V cho biết họ sẽ phải bị thanh lọc vì đã đến sau ngày Cut Off Day nầy. Đến trễ nên đành phải chờ thanh lọc và ai cũng nói đó là chiếc ghe bất hạnh và hôm nay điều đó đã thật đúng. Chỉ vì đến sớm đến trễ cách nhau có vài tiếng đồng hồ thôi mà số phận thật khác biệt. Anh Khảm nói thêm:
- Hồi sáng nay vì thấy có người bị xỉu khi cầm giấy rớt nên phòng An ninh P3V đã cho ngừng xổ cả hơn nửa giờ đồng hồ để chúng bàn bạc riêng trong phòng với nhau. Sau đó thì mới cho ra một loạt cả hàng chục người đậu thanh lọc rồi lại xổ xen kẽ giữa người đậu người rớt chung với nhau. Tụi thiện nguyện viên trật tự cho anh biết như vậy đó. Tụi phòng An ninh P3V nầy đánh vào cái tâm lý của thuyền nhân mình khi thấy một loạt nhiều người vào phòng rồi cầm giấy đậu đi ra nên ai lúc đó cũng mong cũng nghĩ mình sẽ là một trong số họ nên tinh thần bớt căng thẳng liền. Vũ thấy sau đó xe van cứu thương đâu phải chở ai đi cấp cứu thêm nữa đâu.
Tôi gật đầu với anh Khảm và kể lại chuyện đã thấy đoạn văn kết luận trong tờ giấy rớt thanh lọc của người cựu quân nhân VNCH lúc sáng. Anh Khảm nói thêm: " Trong số ghe xổ thanh lọc sáng nay, ngoài chiếc ghe bất hạnh vừa nói cho em nghe còn có chiếc chỉ đậu duy nhất một người thôi. Giờ thì ai cũng sợ hết còn nói cứng chắc ăn nữa ".
Những ngày kế, gạn lọc từ những nguồn tin từ các nhân viên thiện nguyện, từ phòng làm thẻ ID của P3V thì tôi được biết những người cầm vé tị nạn có lý lịch như sau: Người có chồng hoặc vợ đang định cư tại một nước thứ 3, Tu sĩ, Quân nhân-viên chức của chính quyền miền Nam VNCH từng bị Cộng Sản bắt học tập cải tạo, Đảng viên các đảng phái hoặc hoạt động phục quốc sau ngày 30-4-1975 và đã từng bị Cộng Sản bắt bỏ tù một thời gian từ 3 năm trở lên.
Chợt có tiếng còi hụ vọng lại từ bên trong. Mọi người nhìn nhau tuy không nói ra nhưng ai cũng biết đó là tiếng còi của chiếc xe van cứu thương. Vậy là vừa có chuyện gì không hay xẩy ra ở bên trong đó rồi. Đám đông vội dãn rộng tấp vào hai bên lề để chừa ra một khoảng trống giữa đường cho chiếc xe cứu thương đang chầm chậm chạy đến. Xe lướt từ từ qua đám đông người vây quanh trong ánh mắt hiếu kỳ. Nhìn qua ô cửa kiếng, ai cũng thấy 2 nhân viên thiện nguyện của nhà thương đang lúi húi săn sóc một người nằm trên băng ca trong xe. Chiếc xe van cứu thương đó chạy ra tới ngã 3 đầu đường liền quẹo trái và thẳng về hướng Galang 2.
Tôi nhìn đồng hồ tay, đã là 11:48 phút trưa ngày 4 tháng 3 năm 1991.
Chiếc xe cứu thương đi rồi thì nhanh chóng, đám đông dồn trở lại khu vực cũ và dõi mắt vào bên phía trong chờ thêm có người sẽ ra tiếp. Nhưng chờ cả mười lăm phút trôi qua mà vẫn chưa thấy bóng ai. Trời bây giờ đã thật nóng, ánh sáng làm chói loà hai mắt người đứng ở ngoài nắng. Có người đã phải bung cây dù ra để che nắng, nhiều người đứng chen chúc nhau trong bóng mát của hàng cây ven đường. Dù vậy, tiếng trò chuyện vẫn lao xao như ở trong một cái chợ: " Chưa thấy ai đi ra nữa. Chắc có chuyện gì trong đó rồi? " Đám đông đứng chờ vậy cho đến khi chiếc xe cứ thương quay trở lại vào khu vực thanh lọc mà vẫn chưa thấy ai ra tiếp. Tại sao vậy? Hay là thấy có người phải đưa đi cấp cứu nên các sĩ quan phòng An ninh P3V đã cho ngưng việc công bố kết quả? Sẽ xổ tiếp tục trong ngày hôm nay hay dời qua ngày khác? Rồi đã hơn nửa giờ đồng hồ chờ đợi mà vẫn chưa thấy ai đi ra, tôi định quay trở vào phòng Dịch thuật thì có những tiếng nói khá lớn: " Xổ tiếp rồi nè. Có mấy người đi ra kia kìa ".
Tôi vội vàng chen vào dòng người đang dồn cục trở lại và cố nhìn về phía con đường bên trong. Lần lượt 3 thuyền nhân đang đi ra trên con đường vắng. Họ đến gần, miệng nở nụ cười rạng rỡ. Tiếng ai đó cạnh bên tôi la lớn:
- Mấy người nầy đậu rồi, bà con ơi. Đậu rồi. Trời ơi! Họ đậu thanh lọc rồi.
Những thuyền nhân đó đến gần nhóm người đang đứng chờ xem, 2 người đàn ông miệng cười thật tươi, đưa ngón tay trỏ lên trời còn chị phụ nữ thì nước mắt ràn rụa. " Cái bà nầy! Đậu thanh lọc tại sao bà lại khóc? Kỳ vậy, phải mừng chứ! ". Tiếng người nào đó trong đám đông hỏi và rồi ngay sau đó một giọng đàn ông khác trả lời: " Đàn bà là vậy đó cha. Khổ cũng khóc mà vui quá, họ cũng khóc... Nước mắt nước mũi tùm lum ".
Lần lượt 20 thuyền nhân đi ra đều cầm vé đậu hết. Mặt người nào người nấy rạng rỡ khác hẳn với những người bất hạnh trước đó. Thân nhân của họ xúm lại gần bên, chia xẻ niềm vui chung bằng nụ cười và bằng cả... những giọt nước mắt. Đậu thanh lọc nhưng ai nấy khóc ngon lành, tự nhiên bất kể những cặp mắt của đám đông vây quanh. Giọt nước mắt lăn trên bờ má của họ khác gì giọt nước mắt của những người vừa cầm tờ giấy rớt thanh lọc vẫn đang ngồi hoặc đứng thất thần, vô hồn ở nơi nầy hay nơi kia bên vệ đường, dưới các bóng cây.
Sau đợt xổ 20 thuyền nhân đậu thanh lọc nầy thì những đợt ra tiếp sau đó cứ kẻ rớt người đậu ra chung với nhau. Bây giờ thì không cần ai phải cất tiếng hỏi nữa vì chỉ cần nhìn khuôn mặt từng người cầm giấy trên tay thì cũng biết kết quả thanh lọc của người đó rồi. Những người sau cùng còn lại đi ra là đám trật tự viên thiện nguyện thuộc ban Đại diện trại cùng với chiếc xe van cứu thương, xe chở đám phòng An ninh P3V và police
Thuyền nhân vừa nhận tờ giấy rớt thanh lọc đó lộ vẻ buồn rầu trên khuôn mặt khắc khổ gầy gò, đen sạm. Ông ta đứng dựa lưng vào thân cây, không nói lên lời khi một người trong nhóm khẽ hỏi ông: " Định nhờ ai viết kháng cáo đây anh? Thời hạn Cao Ủy quy định chỉ có mười lăm ngày đó ".
Người đàn ông vẫn im lặng chưa trả lời câu hỏi. Vẻ mệt mỏi, thất vọng hằn trên khuôn mặt, khoé mắt. Ông ta từ từ gấp tờ giấy và đút nó vào trong túi áo, thở dài rồi nói chậm rãi:
- Tôi buồn quá các anh ơi. Với tôi, hôm nay nó như ngày 30 tháng 4 năm 75 vậy. Một lần nữa người Mỹ lại phản bội, bỏ rơi đồng minh miền Nam VNCH mình. Thôi mình đi về đã, việc kháng cáo sẽ tính sau.
Tôi gật đầu, tỏ ý chia tay với ông ta cùng những người đứng chung quanh trước khi bỏ đi. Nhưng đi được vài bước thì tự dưng tôi quay lại nhìn. Ông ta lê từng bước chân chầm chậm nặng nhọc như người có cố tật. Không đúng! Hình như trong đôi giầy cũ của ông nơi bàn chân phải chỉ còn một nửa. Ông là người tàn phế? Một thương phế binh của chế độ miền Nam VNCH.
Ở ngã 3 đầu đường vẫn còn từng nhóm người đứng bàn bạc với nhau. Tiếng trò chuyện qua lại. Bao nhiêu người đậu người rớt trong ngày hôm nay? Chưa ai biết rõ con số nhưng chắc chắn người rớt thì phải nhiều hơn rồi. Bàn thờ Tổ Quốc ngày xuân vẫn còn đó với những câu đối, cây nêu cùng giây pháo đỏ bay lất phất trên cao. Chỉ mới vài tuần lễ đây thôi thì ai cũng hy vọng một niềm vui mới sẽ đến trong năm mới qua hình ảnh ngày Tết với bàn thờ Tổ Quốc, cây nêu, trò chơi trèo cột bôi mỡ lấy thưởng và ở các câu chúc tụng với nhau. Thế mà! Tuy chưa biết rõ chính xác con số người đậu rớt nhưng ai cũng thấy rõ là người cầm vé đậu thật ít so với người bị Cao Ủy bác đơn tị nạn. Sự việc chỉ xẩy ra trong buổi sáng nay thôi mà đã làm mọi người có mặt phải choáng váng, khó mà giữ được sự an ổn trong tâm hồn.
Đi ngang qua các quán nước, nhìn khuôn mặt đỏ vênh vang của những người đậu thanh lọc đang chiêu đãi bạn bè bên các lon bia Heineken tự nhiên tôi thấy họ đáng ghét làm sao. Tôi đã ganh tị với niềm hạnh phúc của họ? Vô lý quá nhưng rõ ràng, những người ăn mừng nầy đang khoét thêm vết thương của các thuyền nhân vừa bị Cao Ủy đánh rớt thanh lọc.
Mãi đến khi gặp lại anh chị Khảm-Phượng tại quán cà phê trong buổi tối thì mới biết tổng số người đậu thanh lọc hôm nay. " 81 trên 300 hồ sơ, như vậy tỉ lệ chỉ là 27% ", anh Khảm nói. Con số quá ít so với sự suy nghĩ của nhiều người trong trại. Anh Khảm tiếp: " Số người rớt có cả cựu quân nhân, cảnh sát của chế độ miền Nam VNCH nữa. Hiện chưa biết rõ tất cả những người bị out thuộc loại gì chỉ biết có khá nhiều người được Cao Ủy phát giấy đậu là vì có vợ hay chồng đang sinh sống ở nước ngoài nào đó. Đau nhất là chiếc ghe vào Galang ngay trong đêm 17 tháng 3. Tất cả người trên ghe đó đều bị Cao Ủy đánh rớt sạch không được lấy một người đậu ".
Anh Khảm kể cho tôi và Yến nghe câu chuyện của 2 chiếc ghe cùng đi vào vùng biển Indonesia trong ngày 17 tháng 3 năm ngoái. Hôm đó vì trời đã tối trông không rõ đường và vì sợ gặp phải đá ngầm nên một trong hai chiếc đã quyết định bỏ neo nằm lại, chờ hôm sau sẽ đi tiếp cho an toàn. Điều đó đúng vì dầu sao cũng đã sắp đến được Galang rồi thì vội gì. Đoàn chúng tôi cũng đã phải quyết định giống như vậy khi ghe gần bị kẹt trên một bãi cạn. Chiếc kia, lầm lũi mò đi liều trong đêm tối và đã đến được trại tị nạn Galang trước nửa khuya ngày hôm đó. Vì đến trại kịp lúc nên tất cả người trong ghe được Cao Ủy coi là người tị nạn và họ đã lên đường định cư ở nước thứ 3 khá lâu rồi. Chiếc ghe còn lại, mờ sáng hôm sau khi đến được đảo Galang thì đã bị phòng An ninh P3V cho biết họ sẽ phải bị thanh lọc vì đã đến sau ngày Cut Off Day nầy. Đến trễ nên đành phải chờ thanh lọc và ai cũng nói đó là chiếc ghe bất hạnh và hôm nay điều đó đã thật đúng. Chỉ vì đến sớm đến trễ cách nhau có vài tiếng đồng hồ thôi mà số phận thật khác biệt. Anh Khảm nói thêm:
- Hồi sáng nay vì thấy có người bị xỉu khi cầm giấy rớt nên phòng An ninh P3V đã cho ngừng xổ cả hơn nửa giờ đồng hồ để chúng bàn bạc riêng trong phòng với nhau. Sau đó thì mới cho ra một loạt cả hàng chục người đậu thanh lọc rồi lại xổ xen kẽ giữa người đậu người rớt chung với nhau. Tụi thiện nguyện viên trật tự cho anh biết như vậy đó. Tụi phòng An ninh P3V nầy đánh vào cái tâm lý của thuyền nhân mình khi thấy một loạt nhiều người vào phòng rồi cầm giấy đậu đi ra nên ai lúc đó cũng mong cũng nghĩ mình sẽ là một trong số họ nên tinh thần bớt căng thẳng liền. Vũ thấy sau đó xe van cứu thương đâu phải chở ai đi cấp cứu thêm nữa đâu.
Tôi gật đầu với anh Khảm và kể lại chuyện đã thấy đoạn văn kết luận trong tờ giấy rớt thanh lọc của người cựu quân nhân VNCH lúc sáng. Anh Khảm nói thêm: " Trong số ghe xổ thanh lọc sáng nay, ngoài chiếc ghe bất hạnh vừa nói cho em nghe còn có chiếc chỉ đậu duy nhất một người thôi. Giờ thì ai cũng sợ hết còn nói cứng chắc ăn nữa ".
Những ngày kế, gạn lọc từ những nguồn tin từ các nhân viên thiện nguyện, từ phòng làm thẻ ID của P3V thì tôi được biết những người cầm vé tị nạn có lý lịch như sau: Người có chồng hoặc vợ đang định cư tại một nước thứ 3, Tu sĩ, Quân nhân-viên chức của chính quyền miền Nam VNCH từng bị Cộng Sản bắt học tập cải tạo, Đảng viên các đảng phái hoặc hoạt động phục quốc sau ngày 30-4-1975 và đã từng bị Cộng Sản bắt bỏ tù một thời gian từ 3 năm trở lên.
(còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét