Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

PHẠM THẮNG VŨ - Con sóng dữ - KỲ 67





                                 (tiếp theo)

Lúc cuối ngày, anh Nam nói với tôi là có một số đàn em của anh cần phải dịch các giấy tờ họ mang theo để chuẩn bị cho ngày thanh lọc sắp tới. Tôi nhận lời ngay nói là anh cứ bảo họ mang các giấy đó đến phòng Dịch thuật thì sẽ xong. Trên đường về lại Galang 1, anh Khảm hỏi tôi: " Vũ thấy anh chàng Đoàn Thạnh Nam nầy thể nào? "

- Hiểu biết rất rộng. Có vẻ phóng khoáng và chỉ vậy thôi vì em mới gặp anh ấy lần đầu mà anh. Tôi trả lời rồi mỉm cười, hỏi lại: " Còn anh nhận xét anh ấy ra sao? ".

- Thì cũng như em vậy. Nhưng nghe anh Thành nói là anh chàng Nam nầy sòng phẳng lắm. Có nghĩa là có đi thì phải có lại đó.

Tôi kể chuyện anh Đoàn Thạnh Nam cho các anh Đinh Vinh, Tám Miễu biết rồi sau cùng là cả đám trong phòng Dịch thuật đã làm quen Đoàn Thạnh Nam và nhờ anh ta cố vấn về cách khai trong cái bản lý lịch của từng người. Tết ta qua không lâu thì đúng y như lời người trong trại đồn đãi, lúc 3 giờ chiều ngày thứ Sáu cuối tuần thì loa phóng thanh của phòng Thông tin đã phát một tin mới: Thứ Hai tuần tới, Cao Ủy và chính quyền Indonesia tại trại sẽ công bố kết quả thanh lọc của đợt đầu tiên rồi sau đó danh sách thuyền nhân nhận kết quả được họ đọc lần lượt trong cái hồi hộp lẫn lo lắng của nhiều người. Đang dở công việc nhưng khi vừa nghe tin đó thì đám chúng tôi ngưng tay liền và anh Đinh Vinh quyết định đóng cửa phòng Dịch thuật sớm hơn thường lệ. Cả bọn chúng tôi gồm các anh Đinh Vinh, Tám Miễu, Đặng Phúc Nhân, Nguyễn Thanh Danh cùng các cô Lê Anh Hà, Triệu Lệ Lan và tôi kéo nhau ra về trong tâm trạng bất an vì không ai còn tâm trí đâu để làm việc. Dọc đường tiếng loa vẫn đọc tiếp tên từng người sẽ nhận bản kết quả của Cao Ủy về số phận mình. Đến ngã 3 đường rẻ về zone 4 và hướng Galang 2 nơi vẫn còn bàn thờ Tổ Quốc, anh Đinh Vinh nhìn cả bọn rồi nói:

- Cuộc đua nào rồi cũng phải có kẻ thắng người thua, người đậu kẻ rớt. Người thắng thì mình không nói làm gì vì tương lai đã mở ra trước mặt họ. Nhưng còn người thua, không biết tâm trạng họ ra sao đây khi cầm tờ giấy từ chối của Cao Ủy? Chắc chắn họ sẽ buồn lắm.

Lời anh Đinh Vinh lảng vảng trong tâm trí tôi, người rớt thanh lọc thì ai mà vui được. Ai cũng biết vậy nhưng sẽ là bao nhiêu người trong số 300 hồ sơ Cao Ủy công bố trong ngày thứ Hai sắp tới đây? Dù có ít hay có nhiều người bị rớt thanh lọc, chuyện đó cũng sẽ gây xáo trộn cái không khí của trại tị nạn. Những ngày tháng êm ả sẽ không còn trong lòng người tạm dung nữa. Trên đường về barrack, tôi thấy từng nhóm người tụm lại yên lặng ngồi nghe tin hoặc bàn bạc với nhau điều gì đó. Khuôn mặt ai cũng lộ vẻ lo âu dù ở zone 4 là zone của thuyền nhân mới nhập trại và chưa hề qua các thủ tục sơ vấn của Cao Ủy.

Như thường lệ của những ngày cuối tuần, sau bữa cơm tối ngày thứ Bẩy thì Yến và tôi cùng anh chị Khảm-Phượng kéo nhau ra quán cà phê. Tối hôm nay quán cà phê nào cũng đông nghẹt khách nên phải chờ một lát mới có một bàn trống cho cả bọn bốn người chúng tôi. Anh Khảm cho biết cả 2 người họ chưa có tên nhận kết quả trong đợt 300 người nầy và nói thêm:

- Mấy bạn của anh làm ở phòng thông tin cho biết 300 người đợt nầy từ những chiếc ghe đến trại sau ngày 17 tháng 3 tới giữa tháng 6 năm 1989.

- Anh nghĩ sẽ có bao nhiêu phần trăm người đậu và người rớt? Nhất là những người liên can đến chế độ miền Nam VNCH. Tôi hỏi.

- Khó đoán lắm Vũ! Tụi bạn làm thiện nguyện ở phòng thông tin dò danh sách thì đã biết có bao nhiêu cựu quân nhân viên chức VNCH trong đợt nầy rồi và đều cho là tất cả thuyền nhân đó sẽ thắng nhưng anh thì không nghĩ như vậy. Phải chờ ngày hôm đó mới biết hết. Anh Khảm vừa cười vừa trả lời tôi.

Tôi khẽ gật đầu tán đồng. Y như tôi, anh Khảm đã không nghĩ giống như những người ở phòng Thông tin là vì anh đã nghe những câu chuyện kể của Đoàn Thạnh Nam. Tiếng trò chuyện từ những người ngồi ở các bàn gần bên cho cả nhóm tôi biết là họ cũng đang bàn luận về chuyện sẽ đến trong ngày thứ Hai. Chị Phượng kể chuyện mà chị nghe từ những người trong barrack kể lại là có vài người sau khi biết mình có tên đi nhận kết quả thanh lọc, đã hẹn nhau sẽ đến quán ăn để làm một chầu bia Heineken ngay khi họ vừa cầm tờ giấy kết quả của Cao Ủy từ phòng thanh lọc ra. Mấy người nầy quả quyết 100% là họ sẽ thắng, chắc chắn thắng không thể nào thua được. Anh Khảm và tôi nhìn nhau không nói nhưng cầu mong những người mà chị Phượng vừa kể đó sẽ được những gì như họ đã nghĩ, đã tin. Bởi vì rủi bị Cao Ủy đánh rớt thanh lọc, họ sẽ thất vọng vô cùng vì đã đã quá tin tưởng về hồ sơ của cuộc đời mình.

Sáng sớm ngày thứ Hai đến rồi, những quán cà phê ở Galang 1 chật cứng khách trong các dãy bàn. Đa số họ đều từ Galang 2 ra chung với các thân nhân. Sau chầu cà phê, ăn sáng ở các quán thì lần lượt từng người tạm chia tay để đi vào khu vực thanh lọc nơi mà các trật tự viên thiện nguyện đã kê sẵn các băng ghế dài dành cho người ngồi chờ kết quả. Chỉ những người có tên trong danh sách thì mới được vào khu vực nầy. Đứng trong phòng Dịch thuật, tôi dõi mắt nhìn ra bên ngoài xem các trật tự viên thiện nguyện ngồi tại một cái bàn cạnh ven đường đang dò tên, đối chiếu thẻ ID của những người mới đến. Đó đây, khá đông police Nam Dương trong bộ đồng phục áo tím quần đen cùng giầy saut đứng trò chuyện chung với các nhân viên phòng An ninh P3V gần bên chiếc xe van trắng có sơn huy hiệu Hồng Thập Tự của bệnh viện Galang 2 đậu chờ sẵn. Đúng như lời bác sĩ Luân đã nói cho chúng tôi biết trước đó, xe của nhà thương chực sẵn để phòng những người sẽ ngất xỉu hoặc tự sát khi biết số phận xấu của mình.

Dù còn xa mới đến lượt bản thân mình mới lập hồ sơ sơ vấn nhưng một mối lo lắng, hồi hộp tự nhiên đến với tôi. Tôi hít một hơi dài rồi thở thật mạnh. Tôi lo chung với những thuyền nhân đang ngồi chờ trong các dãy ghế không xa trước các cánh cửa của dãy phòng thanh lọc.

Ba trăm người trong danh sách nhận kết quả đã vào ngồi kín trong khu vực chờ gọi tên rồi mà Cao Ủy vẫn chưa thông báo. Đông người ngồi sát bên nhau nhưng ai cũng im lặng và đều chung vẻ mặt lo âu thấy rõ. Đồng hồ chỉ 10:30 rồi, ngoài sân những tia nắng đã nóng hơn trước. Nhiều người đã lấy khăn ra thấm các vệt mồ hôi trên trán. Chợt tiếng một thiện nguyện viên trật tự gọi tên người đầu tiên rồi người thứ hai người thứ ba và người kế tiếp. Bốn người nầy, theo hướng dẫn của các nhân viên phòng An ninh P3V đi từng người vào trong dẫy nhà của phòng thanh lọc. Khoảng khắc trôi qua chóng vánh, 4 người họ quay ra rồi đi thẳng mà không nói không trả lời bất kỳ một câu hỏi nào của những thuyền nhân đang ngồi đang đứng ở gần đấy. Họ đậu hay rớt thanh lọc? Những người được gọi tên kế tiếp, cả nam lẫn nữ cũng vậy, họ vào lấy tờ kết quả xong ra đi thẳng tuốt bên ngoài luôn. Thấy vậy, tôi liền nói với anh Đinh Vinh:

- Anh cho phép tôi nghỉ việc buổi sáng nay nha, tôi muốn đi ra phía bên ngoài để xem coi những người vừa rồi đậu rớt ra sao?

Đi ra khỏi khu vực thanh lọc, một đám đông làm thành một hàng rào người ở ngay đoạn khuất bức tường tole của zone 3 chắn ngay trước mặt tôi. Tôi mỉm cười với những người đứng gần nhất. Thấy tôi đi từ bên trong ra nên có người hiểu lầm khi tiếng ai đó vẳng tới: " Sao rồi huynh ơi? Ê! Chả cười kìa! Vậy là chả đậu rồi. Đậu phải không, sao không nói gì hết vậy? ". Nghe vậy, tôi lắc đầu, định cho họ biết là tôi đi ra ngoài đây để xem kết quả xổ thanh lọc thì tiếng một người nào đó trong đám đông nói khá lớn: " Chả nầy lắc đầu luôn. Mẹ bà! Nẫy giờ chưa có người nào đậu hết á ".

Tôi nhập ngay vào đám người náo nhiệt, ồn ào nầy. Quá đông người họ đứng chen chúc tại đây để chờ tin từ thân nhân hoặc vì hiếu kỳ đi xem... đã làm bít kín cả con đường dẫn vào khu vực thanh lọc. Vài người khá lớn tuổi choàng tay vào vai tôi, an ủi: " Thôi đừng buồn, đừng buồn nha chú em ". Họ đã tưởng tôi là một trong số 300 thuyền nhân nhận kết quả của sáng hôm nay. Chợt một ý nghĩ thoáng qua trong trí làm tôi giật mình. Tại sao tôi lại lắc đầu khi nghe họ hỏi tôi câu đậu thanh lọc? Tôi đã vô tình vừa làm một điều gở, làm một chuyện xui xẻo cho mình sáng nay rồi. Ý nghĩ thoáng qua nầy làm tôi cảm thấy buồn, lo sợ vẩn vơ trong lòng. Vòng người lại kích động, đổ dồn lại khi thấy có thêm các người khác từ bên trong đang đi ra. Nhìn mặt tôi, một người đàn ông đứng gần đó tiến đến hỏi nhỏ: " Giấy báo rớt thanh lọc của cậu đâu rồi? Làm ơn cho tui xem nó chút coi ". Một người phụ nữ khác cũng bước đến lắc đầu và mỉm cười vẻ thông cảm, chia buồn với tôi. Tôi liền nói cho 2 người họ biết về mình xong nhập chung với đám đông để xem những người vừa đi ra tới. Không biết có ai trong số họ đậu thanh lọc không nhưng tất cả những người nầy khi ra tới nơi đều lắc đầu, mặt họ buồn so không nói một lời. Một người đứng gần tôi nói giọng miền Nam: " Trời ơi! 36 người xổ rồi mà không có mạng nào đậu hết. Rớt ráo trọi ".


                                         (còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét