Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

ĐỖ QUYÊN - Trung-Việt Việt-Trung - Truyện - KỲ 3




                            (tiếp theo)

Chiều ngày 2 tháng Tám.
Giai đoạn chót của chiến dịch “Săn hổ đập ruồi” được chính quyền Trung tuyên bố bất thành văn qua việc bắt đầu điều tra Giang Trạch Dâng, kết thúc thẩm tra, kết tội và tiến hành bắt giữ Chu Vĩnh Kha và Từ Tài Đậu cùng nhiều nhân vật liên đới, và y án chung thân Bạc Hy Mai. Tất cả một rọ: tội tham nhũng. Trong 4 siêu hổ đó, một siêu hổ từng là Siêu Top 1, ba siêu hổ kia là nguyên là Top 4, Top 6, Top 7 của nóc nhà Trung Nam Hải. Tức là lần đầu tiên trong lịch sử cầm quyền của Đảng Cộng sản Trung, không chỉ các Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị mà đến tận Tổng bí thư - kể cả đã về hưu - đều không được quyền miễn điều tra với tội danh kinh tế (theo quy tắc ngầm “hình bất thượng thường ủy”). Cũng tức là lần đầu tiên trong lịch sử trị vì của nhà nước cộng sản Trung đã có việc khởi tố quan chức cấp cao nhất, kể từ sau vụ “Bè lũ bốn tên” xét xử năm 1980.
Tưởng cũng nên nói thật to thật rõ: 20 tháng qua, từ sau khi ngài Tổng Tập lên ngôi và tung ra chiến dịch thánh chiến chống tham những, đến nay đã hơn 200.000 người bị điều tra, trong số 86 triệu đảng viên có 74.000 đảng viên bị kỷ luật, 2.000 cán bộ, đảng viên các cấp bị thay thế, hơn 50 quan chức từ cấp tỉnh, cấp bộ bị hạ bệ hoặc vào vòng lao lý, khai trừ khỏi đảng 6 Ủy viên trung ương, với 2 Top là Chu Vĩnh Kha (nguyên Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị) và Từ Tài Đậu (nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương). Đó là sơ kết vòng 1 của chiến dịch vừa được nêu trong Hội nghị bất thường Trung ương Đảng Cộng sản Trung khóa 18 với tiêu đề “Y pháp trị quốc”.
Tưởng cũng nên nói thật rõ thật to: Tên chuẩn của chiến dịch phục hồi hình ảnh Đảng và chính phủ đối với người dân vốn bị sa sút nghiêm trọng vì nạn tham nhũng là “Chiến dịch vì đường lối quần chúng” - một thành ngữ từng được Mao ưa dùng.
Các hành động trên càng chứng tỏ sự tranh đấu giữa các bè phái, gia tộc đã làm nên văn hóa chính trị Trung như một bản chất Hán từ thời phong kiến cho đến hiện đại; và như học giả M. Zhasayev đánh giá: “Không gian chính trị của tầng lớp tinh hoa Trung từ thời Mao đến nay luôn cần một điểm quân bình nào đó giữa các phe nhóm. Giá trị đặc biệt trong cuộc chiến này là mũi tên chống tham nhũng, như phương tiện yêu thích để loại bỏ đối thủ chính trị”.

Các hành động trên càng ăn dơ với thổ lộ rất phớt đời của đương kim Top 1 tại cuộc họp kín của Bộ Chính trị tháng trước: “Trong cuộc chiến chống tham nhũng, sự sống chết và danh lợi là vô nghĩa với tôi.” Và cũng tỏ ra minh chứng cho nhận định của Viện Dự báo Chiến lược Stratfor: “Chiến dịch trừng phạt, tái tổ chức và cải tổ giới lãnh đạo đảng của Tập là sâu rộng nhất, kể từ khi Mao qua đời năm 1976 và Đặng lên ngôi năm 1978.” Thế nào cũng có khối độc giả nhớ câu đầu môi của Mao, “Nã pháo vào Bộ tư lệnh!”, mỗi khi trừng trị kẻ bất đồng chính kiến trong thời Cách mạng văn hóa.

Các hành động trên càng làm bằng chứng cho mục tiêu “Giấc mơ Trung”, như kết luận của Giáo sư Neil MacFarquhar, chuyên viên hàng đầu về Hán học tại Đại học Cambridge:
“Chủ tịch Tập đeo đuổi mục tiêu lần đầu tiên - kể cả thời kỳ Mao trị vì – Trung phải trở nên hùng cường hơn trên vũ đài thế giới. Đúng, một viễn kiến giản dị nhưng quyết liệt: phục hưng nước Trung. Vâng, đó là tiếng gọi của hành động yêu nước, nếu bỏ qua chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Mấu chốt là ở chỗ nước này chưa hề qua kinh nghiệm hành xử trên trường thế giới. Chưa. Chưa từng. Vâng thì Trung thật sự từng là một đất nước mạnh và lớn trong nhiều thế kỷ, nhiều thiên niên kỷ, nhưng chưa được lên ‘vũ đài thế giới’. Vâng thì Trung thật sự từng có ngôi vị trên một vũ đài nhỏ, ở Đông Á. Tôi cho rằng ‘Giấc mơ của ông Tập’ là về một nước Trung ngày càng hùng cường đến mức châu Á, rồi xa thêm là châu Phi, Nam Mỹ, cuối cùng là phương Tây và Bắc Mỹ, lần lượt cúi đầu. Giấc mơ đang được bước đầu xảy ra trong hiện tại: mọi lúc mọi nơi mọi người từ 5 châu đang chảy vào ‘cái rốn’ Trung nguyên để kinh doanh, kiếm tiền. Quan trọng, mà hay dở cũng ở chỗ: đây là ‘giấc mơ kép’ của ông Tập - nước Trung mỗi ngày hùng cường thêm và Đảng Cộng sản sẽ vẫn độc quyền lãnh đạo mãi. Nên tôi cũng có một quan hệ ‘nghi ngờ kép’: không nghi ngờ Trung sẽ mỗi ngày hùng mạnh thêm; nghi ngờ Đảng Cộng sản sẽ mãi thống trị.”

Các hành động trên càng chứng tỏ Tập Cần Bính quả là:

Nhân vật lãnh tụ số một đang bày lại luật chơi mới cho bàn cờ quyền lực của Trung;
Nhân vật lãnh tụ số một có thể phá nát Đảng Cộng sản Trung chỉ bằng ván bài “chống tham những - chỉnh đốn Đảng”;
Nhân vật lãnh tụ số một - kể từ thời sau Mao - xuất chúng trước dư luận quảng đại, thâu tóm nhiều quyền lực nhất của lịch sử Đảng Cộng sản Trung;
Nhân vật lãnh tụ số một - kể từ thời sau Mao - thúc đẩy một chương trình trọn vẹn hồi phục bảng giá trị cũ và quyền hành mạnh bạo của Đảng Cộng sản;
Nhân vật lãnh tụ số một biết gieo cấy sợ hãi và tạo bất ổn tâm lý trong hàng ngũ đảng viên từ cao xuống thấp, bằng những điều răn cấm nghiêm khắc trong văn kiện “Bảy không” lưu hành nội bộ Đảng từ tháng Tám năm 2013;
Nhân vật lãnh tụ số một - kể từ thời sau Mao - đang thay đổi Đảng Cộng sản Trung khi xóa mô hình quyền lực “sự đồng thuận tập thể lãnh đạo”, “dân chủ tập trung”;
Nhân vật lãnh tụ số một với sự cương quyết và tốc độ nhanh đã đưa một quốc gia với hơn 1,3 tỷ người đang trỗi dậy trước thế giới;
Nhân vật lãnh tụ số một triệt để chặn đứng từ trong trứng nước các cởi mở chính trị, từ sau biến cố Thiên An Môn năm 1989 đến nay;
Nhân vật lãnh tụ số một - hơn cả Mao - biết dùng sự thanh trừng nghiêm trị nội bộ dưới danh nghĩa chống tham nhũng để bóp nghẹt xã hội dân sự đa nguyên ngay cả với các biểu hiện tranh đấu ôn hòa nhất, cai trị Đảng cùng với quản lý xã hội trong ổn định trật tự và thăng tiến kinh tế;
Nhân vật lãnh tụ số một - kể từ thời sau Mao - được định danh với nhiều cách, từ “hoàng đế trong thời hiện đại” đến “nhà tân độc tài của Đảng”;
Nhân vật lãnh tụ số một - kể từ thời sau Mao - đã xưng “tôi” trong ngôi thứ nhất, công khai đăng đàn lập thuyết về vai trò lãnh đạo với phương châm “Thủ lĩnh số một là quyết định”;
Nhân vật lãnh tụ số một tự coi mình được số mệnh lịch sử trao cho nhiệm vụ giám sát sự thức dậy của Con Hổ Trung.
Nhân vật lãnh tụ số một có nhiều kinh nghiệm quốc tế và thương trường: từng sống một thời gian ngắn tại Mỹ, từng chỉ đạo chuẩn bị Thế vận hội Bắc Kinh 2008; gia đình được xếp vào hạng giàu có nhất trong giới lãnh đạo Trung; con trai đang học ở Harvard, vợ là tài tử danh tiếng và xinh đẹp.

Nhân vật lãnh tụ số một của nước Trung đương đại, chỉ sau gần 2 năm lên ngôi đã đạt tới 13 danh xưng kể trên, cũng là một trong các nhân vật chính của truyện này. Nói một câu cho sớm chợ: nhà bác lãnh tụ số một ấy hiện có 14 danh xưng cả thảy!

Sáng ngày 3 tháng Tám.
Bang giao Việt-Mỹ vui như chợ phiên, kể từ chuyến công du sang Mỹ của Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng Phạm Quang Nghi được coi là “pha đóng thế bí hiểm” cho Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Phạm Bình Sinh.
Các trang mạng quốc tế và Đại Việt đều hồ hởi phấn khởi đăng tin bài về cuộc viếng thăm ba ngày của 2 Thượng nghị sĩ Mỹ Sheldon Pentagon (Đảng Cộng hòa) và Bill McCain (Đảng Dân chủ). Ai cũng thấy qua hai quý ngài chóp bu Quốc hội Mỹ muốn gửi thông điệp không thể rõ ràng hơn được nữa. Nói theo ngôn ngữ a-còng: quan hệ Mỹ-Việt chỉ còn thiếu dắt tay nhau vào… nhà nghỉ. Ngắm vuốt, hôn hít đủ cả rồi! Buổi họp báo long trọng tại Hà Thành, nhị vị Pentagon và McCain thay nhau quần thảo diễn đàn:

“Trong các ngày qua, hai chúng tôi đã có lần lượt 4 cuộc hội kiến thành công với 4 nhà lãnh đạo Đại Việt: Tổng Bí thư Đảng, Chủ tịch Nước, Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Với những sự kiện rất đáng quan ngại gần đây ở Biển Đông, ‘4 điểm sẵn sàng’ của phía Mỹ đã là tất cả những gì 2 nước không nên bỏ lỡ trong tháng ngày lịch sử này. Nào, chúng ta hãy cùng biến lời nói của ngài Thủ tướng trong Thông điệp Tết Con Ngựa 2014 thành hành động cách mạng: dân chủ là xu thế khách quan trong tiến trình của nhân loại và Đảng Cộng sản phải nêu cao hơn nữa lá cờ dân chủ ở Đại Việt.”

Ở một diễn biến khác, trong chuyến viếng thăm xứ Chuột Túi, Chủ tịch Tập Cần Bính nói trước Nghị viện Úc những lời mà mía lùi không thể ngọt hơn được:

“Trung sẽ không bao giờ dùng vũ lực để đạt các mục đích của mình và mong muốn bằng hòa bình xử lý tranh chấp trên biển với các quốc gia láng giềng. Cứ đọc lịch sử sẽ thấy các nước tìm cách phát triển bằng vũ lực thì luôn luôn thất bại, đó là điều Trung học được từ lịch sử.” [He he… Vậy là ngài Tổng Tập chánh thức công nhận trước thế giới rằng chí ít các cuộc chiến Biên giới Trung-Việt 1979, Hoàng Sa 1974, Gạc Ma 1988 là thất bại rồi nhé. Thế thì trả lại dân Việt chúng tui Hoàng Sa và Gạc Ma đi cha nội!]
“Về chủ quyền và biên giới trên biển, lập trường của Trung bao giờ cũng là giải quyết bất đồng với các nước liên quan, đồng thời bảo vệ lợi ích của mình thông qua đối thoại và tham khảo. Các nghị sĩ Úc quý mến có biết không: với thương lượng hữu nghị Trung đã giải quyết hồ sơ tranh chấp lãnh thổ với 12 trong số 14 nước láng giềng [Một con số đáng điều nghiên. Hai nước nào không may mắn vậy ta?] và Trung sẽ còn đi tiếp theo hướng đó. [Chờ 12 ngày nữa sẽ rõ…]

                          (còn nữa)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét