Bác Ba Phi đã ăn hết đĩa cơm miệng vẫn thòm thèm
nhưng vì lịch sự không gọi đĩa nữa. Bà mập biết ý cười cười :
“ Bác ăn thêm nhé ?”
Bác Ba Phi vội vàng :
“ Thôi thôi, tôi đủ rồi. Một đĩa cơm thế này,
ngon thì ngon thật nhưng giá những 8 đôla, tính sang tiền ta là hơn trăm sáu ,
ở Việt Nam ăn được cả chục đĩa. Thôi thôi, ăn nữa chết tiền…”
Bà mập lắc đầu :
“ Đáng bao nhiêu. Nếu bác ngại, tôi gọi cơm thêm
vậy nha…”
Cơm thêm giống như ở Sàigòn, chắc chẳng tốn bao
nhiêu, bác gật đầu bằng lòng. Thật không ngờ, đĩa cơm thêm tuy ít cơm hơn nhưng
miếng sườn nướng lại lớn hơn làm bác Ba Phi áy náy :
“ Chị gọi cơm thêm sao người ta lại đưa miếng
sườn bự vầy thì giá cả ra làm sao ?”
Bà mập bật cười :
“ Bác cứ ăn đi, khỏi lo giá cả. Nhưng nói thật,
tôi thích cái tính của bác rồi đó…”
Cơm xong bà mập hoan hỉ :
“ Giờ ta đi uống càphê nhé…”
Bác Ba Phi vội vàng :
“Thôi thôi, uống trà đá được rồi. Chị cứ gọi cho
tôi ly trà đá rồi ta tranh thủ về nhà coi vườn tược nhà chị ra sao !”
Bà mập không chịu, đánh xe chở bác Ba Phi đi vòng
vòng qua mấy phố rồi ghé vào một quán
nhỏ nhưng sang trọng. Bác Ba Phi nhìn xung quanh cứ thấy mọi
thứ đều sáng choang, bóng lộn vội ngăn bà mập :
“ Ta đi tìm cái quán cóc vỉa hè đi. Vào đây sang
trọng thế này tốn tiền lắm…”
Bà mập bật cười :
“Ở bên Mỹ này không có quán cóc vỉa hè đâu bác
ơi. Quán nào cũng sang trọng như quán này thôi…”
Bước chân vào quán đập vào mắt là chiếc màn hình
to tổ chảng dễ phải bằng cái bàn uống nước ở quê nhà. Tiếng nhạc bập bùng êm
tai chứ không chát chúa, muốn thủng con ráy như trong các quán càphê Sàigòn.
Bác Ba Phi ngồi nhón trên chiếc ghế lớn không biết làm bằng
gỗ gì cứ bóng loáng , ngồi lên thấy êm mát. Bác đưa tay xoa xoa lên mặt bàn cũng bóng loáng như lát kính vậy :
“ Quái…bộ bàn ghế này làm bằng gỗ gì tôi chưa hề
thấy. Không phải gỗ gụ, cũng chẳng phải lim, sến, táu…”
Bà mập phì cười :
“ Gỗ này có tên là…gỗ vụn đó
bác…”
Bác Ba Phi ngạc nhiên :
“ Gỗ vụn là gỗ gì ?”
“ Là gỗ toàn những mảnh vụn xay ra thành bột rồi ép
lại thành bàn ghế đó…”
Bác Ba Phi trợn tròn mắt :
“ Í trời…chị nói thiệt không ? Gỗ vụn mà làm được
thành bàn ghế thế này à ?”
Bà mập lại cười :
“ Vậy mới gọi là công nghệ
Mỹ…”
Bác Ba Phi ngẩn ngơ :
“ So nước mình không nhập những công nghệ thế này
về sản xuất đồ dùng trong nhà nhỉ ?”
Bà mập lắc đầu :
“ Một là những công nghệ kiểu này rất là đắt. Bởi
vậy Nhà nước cứa cho mở thật nhiều khu chế
xuất mở rộng cửa mời Singapore, Đài Loan, Malaxi, Trung cộng …vào thuê công
nhân Việt với giá rẻ mạt và sản xuất toàn những hàng tầm tầm : giấy vệ sinh,
nước rửa chén, bột giặt….Còn nếu nhập công nghệ hiện đại thì phải đào tạo công
nhân vừa lâu lại vừa tốn kém. Cứ cho nước ngoài sang mở nhà máy, thuê công nhân
thì cán bộ Nhà nước vừa được ăn tiền đút lót lại vừa giải quyết được công ăn
việc làm cho người thất nghiệp…”
Bác Ba Phi gạt đầu :
“Ngoài ra họ còn đóng thuế cho Nhà nước Việt Nam
nữa chớ ?”
Bà mập lắc quày quạy :
“ Không có đâu ông ơi, vừa rồi thấy báo chí dưa
tin về nạn hầu hết các Xí nghiệp nước ngoài đều lỗ liền 3,4 năm Nhà nước chẳng thu được đồng cắc thuế
nào.”
Bác Ba Phi cau mày :
“ Vậy thành trốn thuế rồi còn gì. Nếu bị phát
hiện đi tù là cái chắc…”
Bà mập cười khẩy :
“ Ai phát hiện ? Cán bộ thuế hả ? Mấy cha này bị
tụi chủ nước ngoài nó dán tiền vào miệng rồi nên làm gì có cha nào dám mở mồm
ra tố cáo. Thế là năm này qua năm khác, cả ngàn xí nghiệp cứ trốn thuế dài
dài…”
Bác Ba Phi thắc mắc :
“ Ỏ bên Mỹ này có vậy không ? Hay chỉ ở Việt nam tụi nó mới trốn được thuế thôi…”
Bà mập trợn mắt :
“ Ở Mỹ trốn thuế, cướp ngân hàng, giết cảnh sát
đề là trọng tội, phải truy tố ra Toà và đi tù mút mùa. Vả lại ở bên Mỹ này
không có vấn nạn phong bì, đút lót nên khó mà có xí nghiệp nào báo cáo lỗ để mà
trốn thuế. Hàng năm kiểm toán Mỹ nó tới kiểm tra thì có chạy lên trời nó vẫn tìm ra tội trốn thuế…”
Bác Ba Phi thở dài :
“ Vậy mà cứ nhìn các khu công nghiệp ở Sàigòn,
Bình Dương,lại cứ tưởng Nhà nước vừa thu được nhiều thuế vừa giải quyết được
nạn thất nghiệp…”
“ Tiền thuế đâu ra, bọn chủ nước ngoài mua bọn
cán bộ thuế rồi nên nó cứ báo lỗ liên miên cho khỏi phải đóng thuế. Mẹ kiếp ,
tụi nó mà lỗ thật thì nó rút ngay chớ ở đó mà trụ lại để sản xuất, nộp thuế cho
Nhà nước Việt Nam…”
Bác Ba Phi kinh ngạc. Hoá ra cái bà mập này còn
hiểu biết tình hình trong nước còn hơn cả chị Kelly Thi . Quái lạ thiệt, sao họ
ở xa vậy , thật là ngàn trùng xa cách mà sao họ rành chuyện
vậy không biết nữa ?
Cô chạy bàn mang tới cái menu, bà mập liếc qua
rồi hỏi :
“ Bác uống gì ?”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Chị cứ kêu cho tôi ly đá lạnh được rồi…”
Bà mập phát bực :
“ Dở hơi, đã vào quán sang trọng vầy mà còn uống
đá lạnh. Bác cầm lấy menu mà chọn đi…”
Bác Ba Phi cầm lấy tập bìa cứng có in cá loại
thức uống và giá thành. Oi chết, món nào giá cả cũng cao ngất ngưởng, trên 10
đô cả. Đúng là vào cái máy chém thật. Nước cam nhữnng 10 đôla, nước táo 8 đôla
là những đồ uống rẻ nhất.Còn những loại khác đều trên dưới 20 đôla cả.
Bà mập thấy bác Ba Phi cứ quay đi quay lại tập menu, sốt ruột quá, giục :
“ Bác tìm đồ uống gì mà cứ lật qua lật lại dữ vậy
?”
Bác Ba Phi giả ờ :
“Tôi muốn tìm coi có nước dừa không để uống cho
mát…”
Bà mập la lên :
“ Vào đây mà còn nhớ tới nước dừa hả cha ? Thôi
đưa tôi gọi giúp bác …”
Nói rồi bà giật lấy cuốn menu mở ra đọc :
“Café Mocha, café sữa Ý, café Cafvina... các
loại thức uống như : sinh tố trái cây tươi, yaourt, kem, sữa tươi, các loại trà
hương vị trái cây, trà nóng ..Bác uống gì nào ?”
Bác Ba Phi đã đọc lướt nên thừa biết các loại thứ
uống vậy đều giá cả ngất ngưởng trên 10 đôla cả, tìm cách
thoái thác :
“ Ở đây có trà nóng thì cũng phải có trà đá ?”
Bà mập bật cười :
“ Thôi đi cha…vào tới đây ai lại uống trà đá bao
giờ ..”
Bác Ba Phi đành đánh liều :
“ Chị kêu cho tôi ly đá chanh
vậy…”
Bà mập kêu lên :
“ Không có đá chanh. Thôi để tôi kêu cho bác ly
sinh tố vậy…”
Oi chao ôi, ly sinh tố khổng lồ, chắc phải gấp 3
lần ở quê. Đã vậy lại còn cắm ngay trên miệng ly một bông hoa hồng làm bằng thứ
củ gì mà có mầu hệt như hoa thật. Thấy bác Ba Phi cứ bần thần ngắm bông hoa ,
bà mập mỉm cười :
“ Bông hoa này chỉ để trang
trí thôi. Không ăn dược…”
“ Nó làm bằng củ gì mà đẹp quá vậy ?”
Bà mập lắc đầu :
“ Tôi cũng không biết. Chắc bằng củ su hào…”
(tiếp theo)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét