“Cũng bởi điều
kiện thời tiết không thuận lợi,
cách mạng ở Đức
đành phải diễn ra trong âm nhạc.”
(Kurt Tucholsky, nhà văn
châm biếm người Đức-Do Thái)
“Tôi chỉ có thể đưa ra dữ kiện, để diễn đạt chiếc bóng;
Stendhal và Patrick Modiano thì
không thể đưa ra dữ kiện, chỉ có thể diễn đạt chiếc bóng.”
(Đ.Q.)
LỜI PHI LỘ
Truyện
Trung-Việt Việt-Trung bao gồm ba
truyện:
Truyện
1: Chuyện tổ quốc moving bất thành.
Truyện
2: Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào.
Truyện
3: Chuyện “chiến tranh văn học” bất
thành.
Có
thể xem Trung-Việt Việt-Trung:
Như
một câu chuyện dài về hai nước láng giềng với mối quan hệ ngàn năm, kỳ khu và
éo le có lẽ nhất trái đất;
Như
một loại truyện chính sự hoạt kê và khoa học giả tưởng;
Như
một mô típ tiểu thuyết thời cuộc luận đề;
Như
một dạng tiểu thuyết liên văn bản, giễu nhại;
Như
một kiểu truyện chương hồi lắp ghép liên hoàn;
Như
một thứ tư liệu phóng sự phúng dụ và phóng đại;
Như
một văn bản tổng kết đa thể loại;
Như
một trường ca văn xuôi bi-hài-hùng;
Như
một hình thức văn-sử-luận bất phân;
Như
một hoạt cảnh văn nghệ giải trí vị nhân sinh;
Như
một lối văn chương viễn mơ nhắm đích chính trị thiết thực và thế sự muôn thuở;
Như
“một cuốn sách không tưởng; một nghĩ ngợi về lịch sử;
một cách văn chương hóa thời sự quốc nội và quốc tế mà trước đó chưa ai
thể hiện theo cách đó.” (Nguyễn Thanh Hiện);
Như
“một Trung-Việt Việt-Trung siêu từ điển.” (Đặng Thân);
v.v…
Vậy
xin gọi gọn là truyện Đỗ Quyên.
Trung-Việt Việt-Trung là sáng tác bán hư cấu (docu-fiction); mong được bạn
đọc đồng cảm với những trùng hợp ngoài ý đồ nghệ thuật, người viết cáo lỗi nếu
gây hiểu nhầm nào đó.
Nhiều
câu chữ, đoạn văn, ý tưởng được tái diễn ngôn, phóng tác từ các thành ngữ, cách
nói quen thuộc; từ Bách khoa toàn thư mở Wikipedia và từ bài viết, sáng tác của nhiều tác giả (như Khổng
Tử, Hoàng Chi Phong, D. Brown, Lê Văn Cương, Lê Ngọc Thống, R. Kaplan, Tố Hữu, Hồ
Sĩ Quý, Hà Văn Thùy, J. London, Tạ Đức,
Võ Thị Xuân Hà, Đỗ Kiên Cường, Nhật
Tuấn, B. Jones, Ngô Vĩnh Long, Phạm
Bình Minh, R. Marquand, Nguyễn Du, Phạm Quang Nghị, J. McCain, S. Huntington,
Hồ Chí Minh, C. Thayer, Trần Đình Hượu, G. Chang, Lê Hoài Nam, Công Mộc, Mao Trạch
Đông, S. Lockman, Nguyễn Thị Minh Thái,
Đỗ Kh., G. Shutov, Nguyễn Đình
Tú, G. Márquez, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Duy Thiệu, I. Kabardin, Uông Xuyên, Hồng Nhung, Phan Huyền Thư, Trần Ngọc Thêm, B. Hayton, Bảo Ninh, Ngô Bắc, Nguyễn Thanh Tùng, LBSV,
C. Johnson, Võ Nguyên Giáp, Hiệu
Minh, M. DeGolyer, Thái Văn Cầu, Hồ
Anh Thái, S. Kapila, Nguyễn Bình Phương, Trang Ngọc Hoa, Nguyễn Đình Chính, D. Dillon, Nguyễn Viện, Thụy Khuê, Văn Tấn, B. Glaser, Phạm Hoàng
Quân, Hà Khánh Linh, Mạnh Kim, Đỗ
Nhuận, B. Chellaney, Trần Doãn Nho, Ngô Tùng Phong, S. Mosher, Đoàn Hưng Quốc, Ngô Thị Kim Cúc, Phạm Ngọc Cương, Hạ Đình Nguyên, A. Singh, Lý
Gia Trung, Xuân Quỳnh, Trương Hồng Quang, Nguyễn Hữu Bính, R. MacFarquhar, Bùi Mai Hạnh, Việt Phương, Khuất Biên
Hòa, Cù Huy Hà Vũ, Bùi Minh Quang, Trần Thu Dung, Vũ Quốc Thúc, Benny
Tai, Phan Tấn Hải, Vũ Cao Phan, Cao Huy
Thuần, Nhóm 14 tác giả Cải cách Toàn diện để Phát triển Đất nước, Câu lạc bộ Trà Đàm, Trung tâm Dữ liệu
Hoàng Sa, Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ EIA, tuoitre.vn, biendong.net, nghiencuubiendong.vn,
v.v…) cùng nhiều tin tức thời sự…
Một
số bạn văn, độc giả (như Nguyễn Thanh Hiện, Hoài Hương, Phạm Phương Lan, Nguyễn
Đức Tùng, Yamaha,
Mai Văn Phấn, Vũ Ngọc Dung, Đặng Thân, Hồ Sĩ Bàng, N.V.Q., Xuân Hòa…) đã có góp ý quý giá khi đọc bản thảo và
các trích đăng trên liên mạng mà người viết xin phép sử dụng vào nội dung của
truyện.
Chân
thành cảm tạ và tri ân các tác giả, dịch giả cùng văn hữu.
Tác
phẩm này xin được:
Tưởng
niệm các vị Tiên tổ, Anh hùng Liệt nữ đã vị quốc vong thân vì một đất nước Hình
Chữ S;
Hiếu
kính song thân quá cố - Bác sĩ Đỗ Ngọc Thuận & Y sĩ Lê Thị Thành;
Thân
quý tặng Giáo sư Lê Băng Sương cùng các Thầy, đồng nghiệp & bạn học cũ.
Ngày 17/2/2015
Người viết
Truyện 1 và 2 đã đăng trên THỜI 2Đ
Truyện 3
CHUYỆN “CHIẾN TRANH VĂN HỌC” BẤT THÀNH
“Lịch sử phân biệt người anh hùng và kẻ
sát nhân;
văn học coi nhân vật anh hùng là đáng
kể.”
HỒI 1
Thật ra, hai truyện đầu của Trung-Việt Việt-Trung thì như độc giả từng biết. Không hiểu vì các vấn nạn mà
chính quyền Trung sinh sự trên trường quốc tế, vì tính nghệ thuật của truyện,
hay vì cơn sốt từ cả chục triệu độc giả sau mươi ngày truyện lan tràn trên mạng
mà Hollytree - trung tâm điện ảnh có trụ sở tại Canada, lớn chỉ sau Hollywood -
đã quyết định mua đứt bản quyền tác phẩm.
“Chúng tôi không
như văn sĩ Hồ An Thái đã từ chối thẳng tưng đám bạn đạo diễn năn nỉ hết lưỡi
không cảm ơn nhiều chớ động đến truyện của tôi đánh cho gãy tay lại bảo không
nói trước.
Chúng tôi không
như văn hào Michal Kundera cậy uy vạch mẽ môn nghệ thuật thứ 7 thời hậu hiện
đại thích sục sạo vào các tác phẩm văn học moi tìm cái đáng làm phim vậy cánh sáng
tác tụi mình cứ viết sao cho truyện kịch thơ là của riêng tụi mình không để
chúng chuyển thành phim được.”
“Chúng tôi hiểu
lắm chứ. Văn sĩ muốn bảo toàn một loại văn chương chuẩn không được phép chỉnh bằng
bất cứ loại hình nghệ thuật phi ngôn ngữ nào, ngoài bộ môn phê bình văn học.
Chúng tôi hiểu
lắm chứ. Văn hào muốn giữ gìn tính đích thực, tính thuần túy của nghệ thuật
ngôn ngữ: ‘Có loại văn chương chỉ có thể hay vì mang đặc trưng văn chương. Văn
này chỉ hay ở văn, ở ngôn ngữ, ở cảm xúc và tư tưởng trên trang sách trong con
chữ; khi bị thoát tục khỏi mực đen giấy trắng hay thiết bị đọc sách như hiện
nay thì văn chương bỗng hết hồn mất vía. Văn hay, chẳng phim nào bắt được hồn
vía văn.’ Diễn nôm dân gian Việt: ‘Em xinh em đứng một mình cũng xinh’.”
“Chúng tôi cũng
hiểu lắm chứ. Nếu âm nhạc luôn là người tình đầu tiên và trọn kiếp của mỗi thi
sĩ, thì điện ảnh là cuộc giao hợp đạt đỉnh hân khoái mà vô khối nhà văn mỏi mòn
mong ngóng. Vì danh tiếng tác phẩm và tác giả. Vì khoản thu nhập từ 3 cho đến 6
số không, thậm chí nhiều không đếm xuể. Vì nhiều điều khác nữa. Còn với chúng
tôi, là vì trách nhiệm và vinh dự công dân, vì lợi ích Tổ quốc khi bị lâm
nguy.”
Giữa tác giả Trung-Việt Việt-Trung và
Hollytree có vài trao đổi đại loại vậy...
Thế rồi xuất hiện một kịch bản
chuyển thể cho phim mang tên Chuyện tình
Trung-Việt Việt-Trung, trong đó
Truyện 2 - Chuyện cái mũi khoan và
bom dị bào có thêm phần vĩ thanh:
…
100 ngày sau ngày 15 tháng Tám năm 3029, tức là 100 ngày sau lễ tuyên dương
công trạng, nữ đại tá Vương Thúy Kiều đã trầm mình tự sát tại bờ biển Đà Nẵng
nhìn ra quần đảo Hoàng Sa.
Nguyên
nhân án mạng dễ dàng nhận ra từ di chúc của người quá cố: mong muốn được an
táng (nếu tìm thấy xác) không như một quân nhân mà chỉ như một người dân nước
Nam bình thường và xin tự rút danh hiệu Anh hùng Đại Việt; tạ ơn và tạ lỗi Lưu
phu nhân đã sinh thành và nuôi nấng Lưu Vương Trung Việt; mong Lưu Vương Trung
Việt tha lỗi vì sự không hề biết của việc ra đời và trưởng thành của Trung
Việt, và khuyên Trung Việt không nên tiếp tục phục vụ trong ngành an ninh quốc
phòng; cầu xin được gia đình Lưu Tiểu Tinh Đan - trước nhất là Lưu phu nhân -
và người đời coi là vợ không chính thức của Lưu Tiểu Tinh Đan với con trai là
Lưu Vương Trung Việt.
Trong khi điều tra, người ta cũng phát hiện là đúng vào lễ thôi khóc của 15 năm
trước, nàng từng ra đây mà đắp mộ gió trong lòng mình cho tình nhân oan nghiệt.
Lưu Tiểu Tinh Đan - tất nhiên và là người
đầu tiên - đã tử trận trong hải chiến
Hoàng Sa/ Tây Sa Giàn khoan 189. Trước giờ G, chàng bỗng thấy toàn thân bất an,
bốc nóng còn hơn cả Tôn Ngộ Không giữa lửa Hỏa Diệm Sơn. Điện thoại cho Thúy MC
không được. Gọi về Lưu phu nhân thì được nghe: “Phu quân ạ, tôi linh cảm lần
này sẽ mang thai. Nhiều năm rồi có còn ‘thấy’ gì đâu? Lạ quá!” Chàng kịp nói:
“Nếu như đấy là mệnh trời thì con của chúng ta sẽ thành thánh. Phòng khi
ta có mệnh hệ nào, dù trai dẫu
gái xin hiền thê đặt tên con Lưu
Vương Trung Việt và dốc toàn lực dưỡng
dục quý tử.”
Thế nghĩa là, từng được nuôi trong cơ thể
Thúy MC (tức điệp viên HH24, nguyên đại úy đặc nhiệm Vương Thúy Kiều) Đặc công trứng ĐCT4 chưa kịp làm nhiệm
vụ đã từ cơ thể Lưu quân vô tình bị nhập vào cơ thể Lưu phu nhân và cuối cùng
được thụ thai tại đó.
Có lẽ do từ trong trứng từng bị nhiễm hỗn
hợp vô cơ, hữu cơ cùng các tế bào điện toán, nên ngay khi thoát thai cậu bé con
lai Trung-Việt dính nhiều dị tật như: bạch tạng, máu trắng, thiếu ngón chân
ngón tay, tim bên phải, thiếu thận, v.v... Và lại còn cả một mẩu đuôi be bé có
thể động đậy mỗi lúc cậu ta muốn! Là con trời, bù lại, thần đồng Lưu Vương
Trung Việt sở hữu trí lực thông minh siêu phàm và thể lực phát triển nhanh gấp
2-3 lần người thường. Khi tung tích bị tiết lộ, người trai 15 năm tuổi đó đang
như một trung niên 40 tuổi, và đáng kể nhất là mang hàm trung tá an ninh trong
Cơ quan Phối hợp Trung-Mỹ Chinh phục Hải dương.
Chưa khởi sự, phim Chuyện tình Trung-Việt Việt-Trung đã làm chao đảo giới hâm mộ khắp
năm châu. Nhiều nam thanh nữ tú bỏ bê gia đình và công việc, lao vào chuẩn bị
vòng thi tuyển các vai Thúy MC/Vương
Thúy Kiều và Lưu Vương Trung Việt. Vai Lưu Tiểu Tinh Đan hiển nhiên là
ghế nóng của những tài tử từng đóng Tôn Ngộ Không.
Cộng đồng người Việt sinh sống ở
Quảng Châu cùng đông đảo cư dân Trung trong vùng đã dựng Miếu Cô Thúy MC bên
ngoài Đài liệt sĩ Hoàng Hoa Cương danh giá - nơi 15 năm trước nguyên vẹn thi
hài của nghệ sĩ Lưu Tiểu Tinh Đan được trang trọng gửi vào lòng đất quê nhà.
Mặt chính của miếu hướng về tượng Lưu “Hầu vương”. Lời đồn lan rải từ đại lục
ra tới hải đảo, rằng “Cô” rất linh thiêng với các cầu xin tình duyên và con
cái.
… Sau đây chúng ta thật sự bước vào Truyện 3
- Chuyện “chiến tranh văn học” bất thành.
Xin nói trước: quý độc giả nào đã rành rẽ những gì đài báo tivi nói về giàn
khoan HD-981 và lại không thích sáng tác văn học bị xen lấn bởi vô số sự kiện
thời sự, mời đọc lướt hồi sau, trừ hai vụ việc ngày 2 tháng Tám. Và lướt gì thì lướt cũng nắm bắt ý chính giùm. (Thật tình, Hồi 2 những là 9.968 từ, bằng cả
một truyện ngắn hơi bị dài rồi còn gì. Khó lòng ngắn hơn được. Gây chiến cũng
như giết vua, đâu thể một ngày.)
(còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét