Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

CHIM HÓT TRONG LỒNG - Tiểu thuyết NHẬT TIẾN -KỲ 4




                                    (tiếp theo)

                                            Chương 8 
 
Thứ hai 5 tháng 1...
 
Má ơi má,
 
Má làm nghề điếm phải không má.  Chú con Hằng nói chuyện với nó thế.  Con hỏi điếm là gì thì nó cũng không biết.  Vì chú nó chỉ nói thế thôi.  Có thật không má?  Sở đíếm của má có to không?  Má làm chức gì ở trong ấy?  Mà sở điếm thì buôn bán gì hở má.  Sao má cứ giấu con.  Nhưng thôi, con không cần hỏi má nữa.  Con hỏi ma soeur cũng biết.
 
Mấy ngày đi chơi với má vui quá.  Bây giờ ngồi nghĩ lại thấy tiếc thời gian đi thật là nhanh.  Con chỉ mong có Noel cả năm để được về với má.  Sang năm má lại cho con đi như thế nữa nhé.  Lần đầu tiên con được ra vùng quê.  Bây giờ con hãy còn nhớ những bông lúa vàng mà nắng càng làm cho nó vàng thêm.  Con nói chuyện đồng ruộng mông mênh, có những con cò trắng bay trên trời xanh cho chúng nó nghe nhưng chưa đứa nào được đi cả.  Chúng nó chỉ kể được chuyện đi xem đèn ở nhà thờ, ăn reveillon ở nhà bạn chán lắm má ạ.
 
Má ơi má, sáng hôm nay về, má có đi docteur không.  Hôm má ho con sợ quá, mà bây giờ vẫn còn sợ.  Dạo này má xanh lắm, má phải chăm uống dầu cá với sirop mới được.  Má hứa với con gái má đi nào.  Con cũng chả uống đều là gì.  Mà dạo này đêm ngủ má hay giật mình lắm nhé.  Có hôm má còn nói mê nữa.  Sao má không gọi ba về đưa má đi chữa thuốc.  Ba tệ lắm con ghét ba rồi.  Con không thèm hỏi thăm ba nữa đâu.  Vì ba có viết cho má lá thư nào đâu.  Má nói dối.  Hôm má đi chợ, con tìm trong ví, trong va-ly của má chẳng thấy lá thư nào cả.  Nhưng má đừng giận con nhé má .  Con không làm mất gì đâu.  Con cũng không tò mò đâu.  Nhưng con định ghét ba thì con tìm thư của ba đấy.  Cả Gigi cũng ghét ba nữa.  Chị Hai bảo chỗ ba làm cách nhà ta mấy chục cây, sáng đi, chiều về được mà ba không thèm về.  Má phải viết thư lên trách ba mới được nhé má.  Có lẽ tại vì ba, mà má buồn đấy.  Má cười không vui nữa.  Mà những lúc không nhìn con thì mặt má cứ rầu rầu.  Con biết má ạ.  Nhưng con chỉ thương má thôi.  Nếu má thấy nhớ con thì má cứ đến trường đón con ra.  Con bỏ học về với má một hôm cũng được.  Con không bắt má dẫn đi xa nữa.  Chỉ nằm với nhau thôi.  Con kể chuyện cho má nghe, gãi lưng cho má, nhé má.
 
Má ạ, Gigi bẹp mất một mảng đầu rồi, vì đêm nằm con đè lên nó.  Chắc là nó khóc “tiếng nó” ghê lắm má nhỉ.  Con vội vàng đem nó đến đốc-tờ Hương, là con Hương ấy.  Này nhé, Gigi có con là chị này, có con Hằng là ma soeur này, có con Thúy là chị Hai thổi cơm cho nó này, lại còn con Hương là docteur nữa.  Hôm nó bị bẹp đầu ai cũng đến hỏi thăm.  Rồi tất cả đem cáng nó xuống bếp tìm chị Hai thật, để xin chị ấy bát nước sôi.  Cúng con nhúng đầu nó vào đấy.  Nhưng nó không khỏi.  Con Thu bảo nó chết rồi, định bàn đem nó ra chôn ở vườn.  Nhưng đời nào con nghe.  Gigi không đau mấy đâu, để nó ngồi mắt nó vẫn mở, mồm nó vẫn cười.  Bao giờ thì nó cũng cười má nhỉ.  Bây giờ thì Gigi phải nằm ở bệnh viện nhà con Hương.  Hương bắt nó phải dưỡng bệnh những một tuần.  Đêm Hương ôm nó ngủ, thỉnh thỏang lại cặp sốt cho nó.  Thế mà con cũng phải tốn về nó 15 cái bonpoint tiền chữa chạy rồi đấy má ạ.
 
Kỳ sau má đến con sẽ bế cả nó về cho má hỏi thăm nó.
 
Yêu má, nhớ má, hôn má thật nhiều.
 
HẠNH và GIGI

                                                  Chương 9 
 
Thứ tư 14 tháng 1...
 
Má yêu quí,
 
Tuần vừa rồi vì bận má không vào, nên chị Hai xin phép ma soeur dẫn con đi lễ nhà thờ.  Đến chín giờ thì hai chị em vào ăn bánh cuốn.  Bánh cuốn nóng ngon lắm má ạ.  Kỳ sau mình đừng đi ăn phở nữa.  Con dẫn má đến đấy cho má ăn thử mà xem.  Con định dẫn chị Hai về thăm nhà cho chị ấy biết, nhưng sợ má giận, con lại thôi.  Con vẫn nhớ lời má dặn rằng nếu má không đến đón thì không được tự tiện về nhà.  Đi ở ngòai phố con chỉ tòan nghĩ đến má và kể chuyện về má.  Không biết vào giờ ấy má làm gì, đi đâu.  Sao sở của má lắm việc thế.  Chủ nhật cũng bắt người ta làm việc.  Bận sau má là cố ngày thứ bảy để chủ nhật dẫn con gái má đi chơi, má nhé.  Ngòai phố hôm nay vui lắm.  Trời không mưa nhưng có nhiều mây.  Cây cối trụi hết lá nom đẹp như bức tranh má treo ở nhà.  Đường nhà thờ đông ghê lắm má ạ.  Con bận váy vàng, áo len xanh, đi đôi dép đỏ mà má mới mua.  Con cũng quàng phu-la ở ngực nữa, má đừng lo.  Sáng nay trước khi đi, con cũng uống dầu cá rồi.  Con cũng bế cả Gigi đi theo nữa.  Chị hai hỏi má đi làm gì, con đáp rằng:
- Má giữ chức giao dịch ở sở Import-Export bán đồ thêu ra ngọai quốc.
 
Đúng không má?  Con đố má tại sao con biết nào?  Con không đóan được đâu.  Nhưng con đã hỏi ma soeur Félicité hôm thứ bảy vừa rồi đấy.  Hôm ấy sau giờ cầu kinh buổi tối, con chạy lên tìm bà hỏi rằng:
-        Thưa ma soeur, ma soeur bảo cho con biết điếm là gì?
 
Bà ấy ngạc nhiên lắm, bà ấy kéo con vào phòng hỏi nhỏ:
-        Ai dạy con thế?
 
Con vội vàng đáp:
-        Thưa ma soeur má con làm ở sở điếm mà con không biết điếm là gì.
 
Bà ấy vội vàng trả lời:
-        À, thế à, sở điếm là sở xuất cảng những hàng thêu ra ngọai quốc. Nhưng người ta không gọi là điếm đâu.  Tiếng ấy nhà quê lắm.  Con phải nói là Import-Export thì mới đúng.
 
Rồi bà ấy bắt con nhắc lại hai chữ Import-Export đến hàng chục lần.  Cả đến tối hôm qua cũng hỏi lại con nữa.
-        Còn thế mà má cũng dấu con.  Sau này nếu con lớn lên con cũng làm điếm như má, cũng cho Gigi đi học như má đã cho con đi học.  Khi ấy thì con kiếm được tiền rồi, má không phải vất vả nữa.  Mà chỉ ở nhà đọc sách thôi.  Chủ nhật ba mẹ con lại dẫn nhau đi nhắt búp đa ở trên đường ngọai ô má nhỉ.  Con sẽ cố học để được như thế.  Mà đấy má xem, trong livret tháng nào con cũng nhất đấy nhé.
 
Buổi chiều hôm chủ nhật vì con không ra ngòai nên ma soeur Lucie gọi lên văn phòng cọng sổ chi tiêu.  Đến ba giờ xong thì con và bà ấy ngồi với nhau ở bên kính cửa trông ra vườn.  Cảnh vật buồn ghê má ạ.  Con càng thêm nhớ má.  Con lại khóc đấy.  Nhưng soeur Lucie lau nước mắt cho con và bảo con gái lớn không được khóc.  Rồi bà ấy lên đánh đàn piano cho con nghe.  Âm nhạc thật là đẹp và cao quí.  Tiếng đàn thánh thót ở trong phòng, đi ra ngòai cửa sổ, rung rung ở trên kính cửa.  Con ước ao cũng chơi đàn được như bà ấy.  Con sẽ đánh cho má và Gigi nghe vào những hôm buồn như thế này hoặc những đêm trời có trăng sáng.  Má sẽ hát má nhé.  Má hát bài Ce n’est qu’un au revoir mọi khi.  Còn Gigi thì ngồi ở bên cạnh bản nhạc.  Nó chỉ được nghe và vỗ tay thôi.
 
Tối thứ hai con định viết thư cho má nhưng bị hỏng điện nên tất cả phải đi ngủ sớm.  Con nằm mơ thấy má bận áo quần trắng trắng tóat, đầu đeo vòng hoa trắng đi thướt tha ở trên đỉnh ngọn đồi có nhiều cỏ xanh.  Phía đằng xa là một cái gác chuông nhà thờ có những thằng bé đang đứng rung chuông.  Rồi một lát má vẫy chúng nó.  Chúng nó cười vớ má rồi leo qua cửa sổ nhà thờ mà chạy về phía má.  Má giang hai tay ra đón cái bọn cũng bận hòan tòan quần áo trắng.  Rồi chúng nó hợp thành một đòan vừa đi vừa hát.  Má đánh piano cho chúng nó theo nhịp.  Má không đi về phía trường con mà lại đi lại đàng xa.  Con và Gigi gọi theo.  Cả hai chị em ngồi lủng lẳng ở trên cành cây bàng rụng lá trong sân trường.  Chưa lần nào chúng con trèo cao đến như thế...
 
Tỉnh dậy con khóc mãi.  Má đừng bỏ con và Gigi nhé má.
 
Nay mai con học đàn rồi cũng đánh đàn cho má nghe.  Chúng con cũng yêu má.  Yêu má nhất ở trên đời.  Cắn má một cái.
 
HẠNH và GIGI 

                                                        Chương 10 
 
Thứ hai 16 tháng 1...
 
Thưa má,
 
Lá thư mà má sai con gửi cho bà Félicité ngay tối hôm qua nhưng con không đưa được vì bà ấy đi vắng.  Con nhớ lời má không được mở ra xem cà đem cất ở dưới gối.  Nhưng đến tối thì bọn con Hương đã lôi ra xem với nhau từ lúc nào.  Lúc chúng nó trả con thì con mới biết.  Chúng nó hỏi con:
-        Má mày làm sao lại phải van xin bà ấy như thế.  Má mày làm sao mà khóc nhòe cả thư đến như thế.
 
Con chỉ biết khóc mà không biết trả lời thế nào.  Con cũng không đọc thơ ấy của má vì con vâng lời má.  Má thật khó hiểu.  Má khổ như thế mà má không nói cho con.  Má không yêu con nên mới dấu con như thế.  Con trao lại cho Ma soeur Félicité rồi.  Nhưng tại sao má khóc.  Ai đánh má, ai mắng má.  Con không chơi với má nữa đâu.  Sao hôm qua má chẳng nói gì với con.  À, thôi con nghĩ ra rội lúc buổi trưa nằm ngủ với má, má hôn con rồi má khóc.  Thế mà má lại bảo rằng có con muồi bay vào mắt má.  Má khóc thật hở má.  Má buồn lắm phải không má.  Thôi, con không học nữa đâu.  Má đón con về đi.  Con ở nhà với má, nói chuyện với má cho má vui.  Học như thế này thì chán lắm má ạ.
 
Đáng kiếp cho bọn con Hương, lúc con đưa thư cho ma soeur Félicité rồi con mách chúng nó.  Bà ấy bắt chúng nó quì suốt cả buổi trưa ở ngòai hiên.  Chúng nó ghét con lắm.  Chúng nó không làm docteur, và cô giáo cho Gigi nữa.  Tội nghiệp Gigi quá.  Má ơi, má viết cái gì cho ma soeur thế.  Hay là ông chủ sở của má mắng má, hay là ba ghét má rồi.  Con thì con ghét ông ấy, không thèm nhắc đến ông ấy nữa.  Chẳng bao giờ ông ấy viết cho con chữ nào.
 
Má ơi, má đừng khóc nữa: Má đã ho mà lại còn buồn thế thì rồi ốm đấy.
Má có thương con và Gigi không?
 
HẠNH và GIGI
                                               (còn nữa)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét