(tiếp theo)
“Mời bác vào …” mụ mở khoá xích to tổ
bố , khoá lại sau lưng tớ, bảo đứng đợi trong sân có trải sỏi, luống hoa, cây
cảnh rồi biến mất vào trong.Tớ còn đang đưa mắt ngắm nghía địa thế, ước lượng
chiều cao bức tường, nhẩm đếm các thứ cửa gỗ, cửa sắt thì từ trong nhà phóng ra
không phải con mụ ấy mà trời ơi, những hai con chó lài khổng lồ, miệng sủa om
sòm, xông tới, nhe ra cặp răng nhọn hoắt, trắng nhởn.
Mẹ kiếp, từ thưở
cha sanh mẹ đẻ tới giờ tớ chưa thấy loại chó náo to đến thế, giả như
trùm “cái bang” trong truyện chưởng có sống lại, củng đành quăng cả “đả cẩu
bổng”, vắt chân lên cổ mà chạy.
Ấy thế mà con mụ ranh ma ấy lại khoá
chặt cổng sau lưng rồi, còn biết chạy đâu ? Tớ đành phải hai tay hai nạng, tả
xung hữu đột với hai con quái vật, vứt quách ngay cái vỏ tàn tật hành khất giả,
mắm môi mắm lợi cứ nhè đầu chó ngao phang tới tấp.
Cuộc ẩu đả diễn ra tới phút gay cấn,
con mụ ấy mới từ trong nhà chạy ra quát tháo đuổi chó vào trong. Miệng cười cợt
:
“Giỏi, giỏi anh có làm sao không?”.
Lúc đó tớ mới nhìn lại mình, chao ôi,
quần áo rách tan hết, chân tay tóe máu, mồ hôi mô kê ròng ròng trôi mẹ nó hết
cả đồ hoá trang trên mặt, đành cứ đứng đực nhìn con mẹ ấy ôm bụng cười ngặt
nghẽo.
Nhưng mà kìa…..hoàn hồn tớ mới ngắm nghía mụ
ta, bụng phân vân chẳng hiểu mụ còn bày
trò gì mà ăn mặc loã lồ thế kia? Một chiếc áo lót không tay bằng lụa mỏng cứ
mỗi lần cúi xuống là lộ nguyên cả đôi vú, một chiếc quần đùi thêu ren giá đừng
mặc lại còn che đậy được nhiều hơn, ấy thế là mình đành không dám nhìn chỗ đó,
chịu để cho hút hồn vào cặp giò trắng lốp.
Hắn dừng lời, nhận ra gã đang lim dim
mắt:
“Cậu ngủ đấy à? Sắp đến phần hấp dẫn
nhất thì lại ngủ à? “
Sự thực gã không ngủ, những miêu tả
cặn kẻ của tên giả hành khất làm gã không thể không liên tưởng tới nàng Emily
ngoài đời. Gã phải nhắm mắt cho tưởng tượng dễ làm việc và trong cái màn mù
sương đó gã chính là tên giả hành khất, còn bà chủ hai con chó ngao kia, chính
là nàng Emily ngoài đời .
Nhưng tên giả hành khất đã lại oang
oang.
“ Ấy thế rồi sau khi tắm táp, mặc vào
người bộ đồ ngủ đàn ông mà nàng luôn luôn có trong tủ tớ đứng trước guơng trong
buồng tắm, xịt đủ thứ nước hoa nàng xếp
đầy trong đó, tự ngắm nghía, bụng cứ run
run: “Ăn chắc rồi , thể nào đêm nay cũng được giai nhân đền bù đích đáng, mới
có hai con chứ đến bốn con chó ngao cắn xé cũng thoả lòng…”. Tớ định bụng
vậy, nên trong lúc hai bàn tay nàng bận
bịu bôi thuốc đỏ lên những vết chó cắn, tớ cũng thả cho những ngón tay thăm dò
trên các vùng da thịt thơm phức của nàng. Thoạt đầu nàng nín thinh, mặt chỉ hơi
đò lên thôi, cứ dần tới, dấn tới, cho đến khi cứ điểm cuối cùng bị đột nhập,
bất thình lình nàng vứt cả thuốc đỏ lẫn bông băng, dang thẳng cánh, tát bốp vào
mặt tớ như trời giáng…
Gã cũng rúm cả người, hoảng hốt như
chính nàng Emily ngoài đời tát mình. Thằng giả hành khất phá lên cười.
“ Ấy đấy, tớ nói rồi, lòng dạ đàn bà
là cái con củ … thìu, trời cũng chẳng rõ tròn méo ra sao . Tuy thế tớ cũng
không đến nỗi mù tịt tâm lý đàn bà, trong tình huống bi kịch thế, tốt nhất là
hành động mang tính cải lương mới mong cứu vãn. Nghĩ thế tớ mới quỳ xuống.”
Gã trợn mắt, kêu to.
- Quỳ xuống? Ông mà chịu quỳ xuống?
- Có gì là lạ…..trên đời này, nếu
phải quỳ xuống thì duy nhất đàn bà là đáng cho ta quỳ . Vậy là tớ quỳ sụp xuống
chân nàng, rối rít xin lỗi. Thoạt đầu nàng nguây nguẩy đuổi tớ cút khỏi nhà,
chừng hả dạ rồi nàng mới kéo tớ dậy, dí
một ngón tay trắng muốt lên trán tớ, đay nghiến : “Thật chưa từng thấy ai vô … văn hoá như anh….”. Tớ cười hì hì.: “Thì đã
đi ăn mày, làm sao có văn hoá ?”. Nàng xì một cái chỉ mặt tớ: “Anh lừa được
thiên hạ chứ qua sao nổi mắt em. Anh có biết trước đây em làm nghề gì không?
Chuyên viên hoá trang trong kịch nghệ… Bởi vậy nhìn mặt anh, em biết ngay là
..ăn mày rởm rồi”. Tớ giật thót, quả thực từ khi làm cái nghề này, lần đầu tiến
tớ bị lật tẩy, mà lại do một người đàn bà mới nhục chứ. Tớ phải chắp tay vái
đôi mắt nhà nghề của nàng. Hoá ra bậc thấy đã từng hoá trang một bà lão sáu
mươi thành gái mười tám, cậu bảo có ghê không.?
Gã lăn ra cười:
“Không khéo nàng đã tám mươi, tự hoá
trang đánh lừa mắt cậu cũng nên.”
Thằng giả hành khất lắc đầu quày
quạy:
“ Không, không, đúng tuổi nàng mới ba
mươi tám, cay đắng mùi đời nên già trước
tuổi, nom tưởng đã ngoài bốn mươi. Tớ cam đoan mọi thứ trên thân thể nàng đều
là …. thứ thiệt cả. “
“ Sao ông biết?”
Hắn toét miệng cười :
“ Đã phải quỳ rồi ắt là phải … biết
chớ. Trưa hôm đó, cơm nước xong, ngồi trước ly cà phê sữa, tớ mới bịa ra câu
chuyện thật mùi mẫn, nào môi côi cha mẹ từ bé, trôi dạt hết công trường này
sang công trường khác, nghèo quá không nuôi nổi ba miệng ăn, vợ đành ôm con đi
lấy chồng khác, từ đó đời cô đơn, sống kiếp lang thang, giả hành khất kéo dài
những năm tháng mỏi mòn. Tớ không biết có lọt tai nàng được câu nào không, chỉ
thấy nàng nghe chăm chú lắm, bởi vậy tớ quyết định ôm lấy nàng và xuống sề một
câu thật mùi: “Cảnh ngộ của anh chắc đã thấu động lòng trời, số phận hẳn đã mỉm
cừoi khi đưa em đến với anh. Đêm nay anh xin được chết trong vòng tay em”. Nghe
tới đó, nàng đẩy bật tớ ra, cười khanh khách: “Anh nói thực không?” . Mặc tớ
thề sống thề chết, nàng nghiêm sắc mặt: “Thôi được, em sẵn sàng hiến dâng cho
anh tất cả trong đêm nay, chỉ với một điều kiện”. Trời ơi, tớ muốn nhảy lên
sung sướng, hoa chân múa tay xin nàng cho thụ hưởng một đêm thần tiên với nàng
tớ sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì. Nàng nhìn tớ chăm chú rồi lại lắc đầu :
“Không, có một thứ anh không dám đổi đâu…”. Tớ cứ gặng mãi, sau nàng mới đứng
dậy, sửa mái tóc, rót chén rượu tây ngửa cổ uống một hơi rồi nhìn thẳng vào mắt
tớ, nghiêm giọng : cái tôi cần đổi là … mạng sống một người. Anh chịu không. “
Gã giật thót, không còn tin ở tai
mình nữa, nàng Emily trong truyện không lẽ đã bước ra khỏi trang sách, sống
trong cuộc đời thực rồi sao? Gã kêu lên.
“ Cậu nói cái gì? Đồi một đêm vui lấy
mạng sống một con người?”
“ Chính xác…”
- Tất nhiên người đó phải là ông đúng không? Trời ơi có một sự huyền bí
nào đó , nàng tên gì? Ơ đâu?
Tên giả hành khất ngạc nhiên trước
cơn phấn khích kịch phát của gã, khăng khăng đòi hắn dẫn tới gặp người thiếu
phụ kỳ lạ , mặt mũi ra sao, có nhìn thấy vũ khí kiểu như một khẩu súng lục
trong phòng không ?
Sau cùng do thường xuyên đọc truyện
dịch nàng Emily trong truyện vẫn thường đánh đổi một đêm vui lấy mạng người tình,
hắn cười to , lắc vai gã :
“ Nhầm rồi, nhầm rồi, nàng không đòi
mạng tớ đâu, nàng đòi mạng thằng khác cơ, không giống nàng Emily trong tiểu
thuyết trinh thám của cậu đâu… “
Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt gã.
“ Thế à? Tớ cứ tưởng nàng đòi mạng
cậu thì……hay quá. Nhưng nếu đúng thế thực, cậu có dám….chết không? “
Thằng giả hành khất cao giọng :
“ Cậu có biết gì về đời sống xã hội
loài ong không? Vào một sáng mùa xuân, nàng ong chúa bay vút lên trời, kéo theo
sau là một đoàn ong đực. Nàng cứ bay cao bay cao, mãi tới khi chỉ một số ong
đực đủ sức mạnh theo kịp còn các chú khác đành chịu chết mất xác trên đường bay
dang dở của tình yêu. Cuộc giao hoan trên cao diễn ra với từng chàng ong đực .
Sau đó nàng trở về tổ, còn các gã ong đực đều chết ngay khi rời thân thể nàng.
Đánh đổi mạng sống cho một lần vui vầy là đạo đức cao nhất của bầy ong đực
trong sự nghiệp duy trì giống nòi. Đó là những anh hùng, anh hùng thực sự, cậu
biết chưa? “
Và hắn cười phá :
“ Còn tớ, nếu mang ý nghĩa cao đẹp
thế, tớ cũng sẵn sàng đổi mạng lấy một đêm vui với nàng. “
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét