Hạt bụi lấp lánh ánh sáng của đảng (!)
Ông hưởng lộc quan từ rất sớm, năm 21 tuổi đã là Tổng thư ký
Hội văn hoá cứu quốc, đại biểu Quốc hội khoá đầu tiên của Nhà nước VN DCCH, và
cũng hưởng rất lâu, năm ông mất, 79 tuổi, ông vẫn còn là Chủ tịch Chủ tịch
đoàn Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật
Nhà nước CHXHCN VN.
Trên thế giới, hiếm có nhà văn nào làm quan suốt 60 năm, làm quan tới hơi thở cuối cùng như
ông, chỉ lạ một điều, sao người ta chưa
đưa ông vào Guiness. Ở nước ta, leo lên quan đầu ngành đã khó, giữ được ghế
càng khó hơn , bởi thế không ai ngạc
nhiên khi đứng giữa bàn dân thiên hạ, trên tivi vào dịp Đại hội nhà văn Việt Nam lần thứ 3, ông trịnh
trọng tuyên bố :
” Các nhà văn chúng ta…là
những hạt bụi lấp lánh ánh sáng của Đảng.”
Thật không có một câu “văn bia” nào diễn tả thân phận văn nô
hay hơn thế. Lập tức nó được các “hạt bụi” vỗ tay vỡ hội trường và “bảo hiểm”
cho ông ngồi ghế quan đến trọn đời.
Chắc ai cũng biết, tác giả câu nói đáng ghi vào sử sách đó
chính là nhà văn, nhà thơ, nhà sáng tác ca khúc …Nguyễn Đình Thi.
Khác với mấy “anh tiền chiến” sau cách mạng mới chịu theo đảng
lên rừng, năm 18 tuổi NĐT đã bị đi tù vì hoạt động cách mạng, đã viết báo, viết
văn tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản, tuy
nhiên theo nhận định của hai nhà nghiên cứu quốc doanh gạo cội Phan Cự Đệ – Hà
Minh Đức, phải đợi tới “ngọn lửa kháng
chiến chống Pháp hun đúc, tài năng văn học của Nguyễn Đình Thi thực sự mới hình thành”.
Vậy thử coi “tài năng văn học “ trong kháng chiến chống Pháp
của Nguyễn Đình Thi lớn cỡ nào ?
Trong tuyển tập Truyện ngắn Việt Nam
(1945-1954) của NXB Đại học, cũng do hai ông Giáo sư gạo cội Phan Cự Đệ ~ Hà
Minh Đức biên soạn cho sinh viên học có tới 2 truyện ngắn của Nguyễn Đình Thi
được đưa vào “bia đá”.
Truyện ngắn “Anh hùng cứ
điểm” kể chuyện đồng chí Còm, đại
đội trưởng đại đội 112 trong trận đánh một cứ điểm Tây ở mặt trận đông bắc.
Trong đêm trước trận đánh, anh Còm tâm sự với anh Đăng, đại đội phó :” Đời mình không vui lắm. Vợ con mất cả từ
ngày đói bốn nhăm. Hồi ấy mình lang thang ở mỏ. Lúc khởi nghĩa xong , vào bộ
đội, đánh tây liên miên”.
Vậy là không lọt ra ngoài “phép nước”, ông nhà văn phải chọn
một anh “thành phần giai cấp công nhân” làm nhân vật anh hùng cho dù hồi mới
kháng chiến, hàng ngũ cán bộ đại đội phần lớn là dân…”tạch tạch sè”, “đêm mơ Hà
Nội dáng kiều thơm” ( thơ Quang Dũng), có
văn hoá, có tâm hồn lãng mạn và toàn xuất thân thành thị. Bởi thế đặt chân lên
đò qua sông xung phong vào đồn địch, trong đầu anh Còm chẳng có “dáng Kiều” nào
hết, anh chỉ nghĩ đến ‘tương lai tươi
sáng của dân tộc” :” Sau này kháng
chiến thành công, thế nào mình cũng phải qua bên Lào hay bên Tây Nguyên một
phen…”.
Thử hỏi tại sao khi đó anh không nghĩ tới chuyện về thăm bến
Sáu Kho Hải Phòng quê hương anh ?
Xin thưa ngày đó tư tưởng giải phóng cả “Việt-Miên-Lào” thành
lập Liên bang Đông Dương hãy còn sâu đậm
lắm trong cán bộ đảng ta. Và ông nhà văn NĐT cũng không quên điều đó khi mô tả
người anh hùng, nhất là tránh xa “con
người chung chung” hướng tới “con người chính trị” mới đúng lập trường
văn học cách mạng.
Khi xung phong tới gần cứ điểm, theo đúng kế hoạch lẽ ra đại
bác phải bắn yểm trợ, rủi thay súng lại hỏng, cả đại đội của Còm vấp phải 8
khẩu “đui sết” của Pháp cứ nằm chết gí bên bờ ruộng. Thế là đồng chí Còm xông
lên diệt ổ trung liên của địch cho toàn đại đội mở hàng rào. “Bỗng một phát đại bác nổ như xé tai, Còm
đứng sững lại, bơi bơi hai tay trong không khí rồi ngã vật ra…”. Trước khi
hy sinh, Còm còn thều thào hỏi : ”Vào đến
đâu rồi ?” và tháo cái đồng hồ đeo
tay tặng chú giao liên rồi mới…chết.
Cũng na ná như nhà thơ Tố Hữu mô tả cái chết của anh Nguyễn Văn
Trỗi :” Trước khi đi anh gọi Bác ba lần”,
chẳng hiểu sao các văn thi sĩ cách mạng cứ buộc người ta lúc chết phải nghĩ
tới chiến thắng, tới lý tưởng, tới đồng đội mà không nhớ tới vợ con, gia đình
ruột thịt ? Thực sự những người lính lúc chết ra sao, có gọi Bác ba lần, có hỏi
“quân ta vào tới đâu” không ? Hình như chưa nhà văn cách mạng nào nói đúng được về họ. Bởi lẽ đó là yêu cầu chính
trị.
Trận đánh kết thúc, quân ta đương nhiên là thắng quân nó, cứ điểm địch đương nhiên là bị nhổ bỏ và
người anh hùng nằm xuống đương nhiên là được ca ngợi :” Đời anh Còm sống chiến đấu lặng lẽ, chết hy sinh lặng lẽ…”.
Truyện ngắn “ Người anh
hùng cứ điểm” được vào bia đá “văn
học cách mạng” xem ra cũng chỉ là một bài ký sự “ người tốt việc tốt” với mạch
kể chuyện đơn giản, tuần tự, lười nhác cả trong xây dựng nhân vật lẫn kết cấu
truyện. Đó là cái giá phải trả cho việc hưởng ứng chủ trương “sáng tác kịp thời
” của Đảng chăng ?
Sang truyện ngắn “ Người
tù binh da đen” , tác phẩm “tuyển”
thứ hai của NĐT xem ra còn…”kịp thời” hơn nữa.
Người tù binh da đen đó là lính hầu của tù binh da trắng Thiếu
tướng Đờ Cát, Tư lệnh mặt trận Điện Biên Phủ mà chẳng hiểu sao ông nhà văn lại
cho rằng “Mỹ” phong cho ông mới lạ chứ . Có lẽ vì vậy mà Đờ Cát được NĐT gọi
bằng “tên”, “nó”. “ Trong đoàn tù binh,
giữa hai người lính hầu lúc nào cũng theo hầu hai bên nó như hai cái bóng, tên
tướng Pháp cầm cái gậy ngắn của sĩ quan, vừa hút thuốc lá vừa lòng khòng đi,
cái mũi dài xuống …”, “Tên Đờ Cát ngồi một mình trong cái lán, chống tay lên
cái bàn nứa.Nó lột cái mũ ca lô đỏ xuống , cầm mân mê, mắt tư lự nhìn ngôi sao
thiếu tướng mới đính trên cái mũ ấy, đôi môi mỏng nhếch ra một nụ cười trầm
ngâm…” .
Có lẽ thấy đánh “người ngã ngựa” chẳng “quân tử” chút nào nên
NĐT “tha cho” “tên Đờ cát” mà quay sang người lính hầu da đen của ông ta.
Dọc đường đi, anh tù binh trẻ luôn đeo cái ba lô thật nặng cho
ông tướng bị các bạn tù khác “ném đá” và “chế giễu” nên đã trốn mất tiêu, trao
nó lại cho người tù già. Bác này lại “è
cổ đeo cái ba lô nặng lù lù và cuộn chăn len dầy đi sau tướng Đờ Cát về tới
trạm tù binh”.
Khi
“Đờ Cát được gọi đi, người lính hầu lại đeo vội cái ba lô lên vai” , nhưng
lúc này anh lính Việt Nam ngứa mắt quá bèn ra lệnh cho viên tướng phải
tự đeo ba lô.
“ Đờ Cát leo đến nơi, hai chân lẩy bẩy . Nó bĩu
môi, vứt phịch cái ba lô xuống” .
Khi anh lính VN ra lệnh cho viên tướng Pháp mở ba lô, người tù
binh da đen mới thấy rõ mình đã è cổ cõng toàn những thứ “phục vụ cho ông tướng
“ :“ mấy tút thuốc lá Camen, hai chai
rươự Huýt ki, ba cái bút máy Pác ke vàng
, bốn năm bộ quần áo Gabácđin, ảnh của tướng Tatsinhi, một gói bạc Đông Dương
dày cộm, một gói tiền vàng và nhẫn vàng, hai cái đồng hồ vàng….và nhiều thứ
khác nữa…”.
Chính điều đó làm người tù binh già “giác ngộ” chính nghĩa
thuộc “ bên nào ”, đêm đó ông tìm tới các chiến sĩ Việt Nam. Họ vui vẻ hỏi
:
” Phini balô, phini ba lô?”.
Rồi họ lại hỏi :
” Sao anh tóc đã hoa râm
thế còn đi lính cho Pháp ?” .
Người tù binh da đen cảm động chảy nước mắt kể chuyện đời mình.
“ Anh là người Maroc, làm thợ mộc ở một
làng vùng núi. Nhà có một mẹ già , hai anh em. Pháp đến bắt lính. Người em bỏ
trốn vào rừng…Những hình ảnh quê hương xa xôi hiện lên dồn dập như gọi anh trở
về nguồn gốc cũ…”.
Truyện ngắn ‘ Người tù
binh da đen “ của NĐT được xếp hạng trong văn học cách mạng gói gọn
chỉ có thế. Nó như một bản phác hoạ chân dung sơ sài, nặng về thiên kiến chính
trị mà tính chân thực của nó còn phải chờ ý kiến xác minh của chính nhân vật
trong truyện :” Tướng De Castrie”.
Vậy mà nó vẫn được khen là tìm được một “lối khác” trong sáng
tác văn học đề tài ca ngợi “chiến thắng
Điện Biên Phủ vĩ đại của Đảng và nhân dân ta” và là một gợi ý cho bà nguyên Cục
phó Cục Điện ảnh Nguyễn thị Hồng Ngát viết nên kịch bản “Người hàng binh” tức “Ký ức
Điện Biên” làm thiên hạ om sòm bàn tán vì tiêu tốn của Nhà nước cả triệu đô
la mà trong dịp kỷ niệm “ chiến thắng Điện Biên Phủ ” tháng 5-2004 số người tới rạp trong mỗi buổi chiếu đếm
được chưa hết mười đầu ngón tay. Tất
nhiên, thất thu đó không thuộc lỗi
nhà văn Nguyễn Đình Thi…
(còn tiếp)

Có hồi ký nói cái "ấy" của ông nhà văn này rất bự không biết có đúng không ?
Trả lờiXóaCái "ấy" chắc chỉ có chị nhà thơ, chị điện ảnh...biết thôi. Người ngoài cuộc "cấm không ai đươc biết"...Bà HXH nói rồi...
Trả lờiXóachị nhà thơ, chị điện ảnh nào ạ? bác Nhật Tuấn có thể tiết lộ bà HXH là bà nào không ạ.
Xóaem thì nghe chuyện về Nguyễn Thị Ngọc Tú và Nguyễn Thị Thu Huệ, không biết đúng sai thế nào.
"Người ngoài cuộc "cấm không ai đươc biết"...Bà HXH nói rồi"...Là bà chúa thơ nôm Hồ Xuân Hương trong bài thơ đánh cờ đấy ạ...
Xóae toi cali duoc 2 tuan roi..........
Trả lờiXóaNhanh nhi...đã lấy được bằng lái xe và thẻ xanh chưa ?
XóaRat la bat cong,vo ly khi ma lay thoi nay de phan xet nhung su viec cach day hon nua the ky. Toi khong dong y voi nhung bai viet cua ong N Tuan ve mot so nguoi.
Trả lờiXóaVậy theo ý bác thì nếu vận dụng quan điểm Mác Lê để phân tich thì cũng không được vì ông NĐT đâu có sống cùng thời với ông Mác Lênin. Nếu ông không đồng ý thì rất trân trọng mời ông...đi chơi chỗ khác...
XóaGủi Nặc danh (7/7/2012): lý sự y như câu đe dọa, nghênh ngang trong xã hội VN mấy chục năm nay: "bắn súng lục vào quá khứ...". Tóm lại là: không được nói! Vậy thì ai "bắn" vào phong kiến, tôn giáo, thậm chí thực dân? Chính ngay cả Pháp đích cụ còn làm nhiều điều tốt đến bây giờ còn hưởng, còn nghiên cứu hơn là CP từ 1945 đến nay!
XóaE dang cho lay the ASXH, lang thang Little Saigon cafe ca phao thoi anh a....E co chuyen nay muon hoi y kien anh.....may ngay truoc e co doc 1 bai o anhbasam....Thai phu kien mat vu saigon khung bo lam dong thai.....nhan vat trong bai viet do la 1 nguoi ban nho cua e o saigon .....Do la blogger Sao Dem ,nguoi con gai nho be dung canh anh Dieu Cay trong tam hinh chup truoc lanh su quan TQ nam 2008.e rat lo lang cho she ....e muon gui 1 bai viet ve chuyen nay den bao chi ben nay .....a gop y cho e nhe
Trả lờiXóaNhớ ăn phở Nguyễn Huệ , vào Phúc Lộc Thọ và thăm công viên tượng đài...nhé. Cậu có chuyện hay thế cần phải viết cho bà con coi. Đến báo Người Việt xin gặp anh Đinh Quang Anh Thái kể chuyện, cần thì nói tớ giới thiệu. Anh Thái đi vắng thì gặp Đỗ Thắng cũng được. À mà tên cậu là gì nhỉ ?
XóaTôi nhớ có đọc 1 đoạn nói về NDT, Tô Hoài và 1 nhà văn nữa, trong lúc ở tù, rãnh quá bèn so sánh cái "ấy", kết quả là NDT to nhất, ko biết có đúng ko?
Trả lờiXóamấy bác NĐT, TH thì đi tù bao giờ?
Xóae ten Le minh Thien......truoc day yahoo messenger cua e la rongreu40.....nhung cach day hon 1 nam ee bi hack pass roi...bay gio la thien_leminh64.....thanks a nhieu...mong a luon vui khoe
Trả lờiXóaa nhan cho e o yahoo messenger nhe....thien_leminh64@yahoo.com.....e se gui so phone cho a ....rat mong duoc lien lac voi a .....
Trả lờiXóa