Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

CHÂN DUNG HAY CHÂN TƯỚNG NHÀ VĂN (KỲ 56)



                   Hai ta từng là ...con cái Chúa

                              (Nhân bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo)



       Chẳng biết mai sau, khi dắt tay nhau vào cõi vô cùng, hai ông có  hoan hỉ :” Hai ta từng là ...con cái Chúa “ ? Chứ bây giờ, ông nhà thơ Trần Mạnh Hảo vẽ chân dung ông nhà văn Nguyễn Khải trong bài “ Mùa Xuân thăm nhà văn Nguyễn Khảinhư tranh biếm họa bất chấp hai ông cùng xuất thân na ná nhau. 
Một ông thủa bé “chăn trâu cắt cỏ”, tối tối vào nhà thờ nghe giảng kinh, một ông lớn lên trong gia đình quan lại, trí thức Thiên chúa giáo, hai ông chỉ giống nhau một điều là khi cách mạng về,  cùng...bán Chúa theo đảng. Và quả thực cái sự bán chác này đã đem lại lời vô kể. Chưa kể mỗi ông có cái nhà to vật ngay giữa Sàigòn, cả hai đều có cái danh rất oách. Một ông là nhà văn cách mạng được Nhà nước gắn huân chương, một ông là nhà thơ nổi đình nổi đám và cả hai đều chễm chệ chiếu trên trong làng  .
         Mở đầu bài viết, mới tới cổng nhà bác NK, thi sĩ TMH đã tả hai cây cau như hai anh lính gác  cổng :
        “ được trồng trong một chỗ chính ra để còi đi, lùn xuống, trồng trong chỗ kẹt, chỗ ép, chỗ tù túng sát sàn sạt bức tường, như được dính vào gạch, phải toát mồ hôi mọc cật lực trên nền xi măng...”
        Viết vậy thì đúng với …cả hai bác chứ chẳng riêng gì bác NK.Tài năng văn chương của hai bác, mấy chục năm qua chẳng được trồng vào chỗ kẹt, chỗ ép, chỗ tù túng mà hai bác phải “ toát mồ hôi, cật lực” mới mọc được trên “nền ximăng” đó ư ? Rồi chẳng ai khảo mà xưng, bác nhà văn thú  nhận :
      “... nói giấu gì ông em, nó chẳng đực cũng chẳng cái, chẳng phải ta mà cũng chẳng phải tây; nó là cau hoàn cảnh, cau chơi, cau mẽ đã kế hoạch hoá gia đình từ kiếp trước. Tôi vô ý buột miệng may quá, nó không có quả, nên giời không ban cho nó giầu, với lại "được mùa cau đau mùa lúa". Nhỡ hốt nhiên nó tức khí ra quả ồ ạt, e  ảnh hưởng ít nhiều đến những mùa bội thu lúa má văn chương của chủ nhân chăng ? “
Nếu phải dựng chân dung văn thi sĩ thời nay quả thực khó kiếm hình ảnh nào hay hơn thế. Chẳng đực cũng chẳng cái, chẳng phải  ta cũng chẳng phải tây, nó là thứ ...văn chơi, văn cảnh, văn mẽ  đã được...kế hoạch hoá gia đình. Thảo nào vào thời được “cởi trói”, một ông nhà văn đã la lên rằng “ nền văn học của chúng ta là một nền văn học bị...thiến”. Ôi chao ôi, chẳng đực cũng chẳng cái nên mới đẻ ra cái thứ văn chơi, văn mẽ như thế đó. TMH lại viết tiếp :
             “Gớm, ngồi một tẹo, anh em mới trà thuốc tí ta tí tách bác bác, chú chú, lúc lại ông ông, tôi tôi chưa ngấm câu chuyện, mà hai anh lính cau ngoài cửa cứ quạt phành phạch, sốt cả ruột; giời mới thương khuất nẻo cho tí gió máy đã cuống cả lên, đã sướng run lên cầm cập, rối rít đập vầng lá xanh um vào tường như cũng muốn đòi vào nhà hóng hớt chuyện văn chương.”
              Viết như thế khác nào TMH xỏ “cả làng văn chương” mỗi khi được Đảng cho  chút bổng lộc -  nào phân nhà, đi nước ngoài , tài trợ sáng tác...là anh nào anh nấy đã sướng run cầm cập, hoa bút múa giấy, rối rít ca ngợi công ơn . Vậy rồi cũng chưa hết cái thân phận “anh cau”, TMH còn nhấn thêm :
           “Cái giống cau trông vậy mà tham, ưa bất tử để đời, chết xuống rồi, tàu cau rụng cái ạch xuống đất rồi vẫn cứ cố sống lại cho kỳ được, sống làm cái thân quạt mo, làm dâu trăm họ, rơi vào tay anh Bờm mà bỡn cợt phú ông. Bác Khải lại cả cười, ấy vậy nó mới là cau cảnh, người cảnh, văn cảnh.”
           Chẳng phải tưởng tượng nhiều ta cũng thấy vào một buổi sáng ở nhà bác NK,  ngoài cổng có hai cây cau, trong nhà có hai nhà  văn “nhớn” hí hửng tự nhận cái “phận cau” , cam chịu làm cái thân quạt mo cho ...Đảng  mà bỡn cợt cái tụi...tư bản, nhà giàu. Và rồi  hai bác còn hả hê “ấy vậy mới là người cảnh, văn cảnh”. Thật không có lời sám hối nào thành thật hơn thế nữa. Chính vì “cảnh” vậy, TMH mới nhận xét :
          “Bản thảo của bác Khải với lối chữ đi ra đi vào la đà con cà con kê, túc tắc như thím gà mái kiếm mồi, dòng chữ cao to mà ẻo lả, lênh láng mà thẳng thớm, kiểu chữ thời ba mươi bốn lăm xưa lắm.”
       về văn chương của NK thì :
         “ Văn ông nhìn chung là thứ văn hoạt, thông minh, ranh mãnh, sắc như nước, lại dây dưa thừng chão, có mỏ có ngạnh mà cũng có vây có cánh, có gai có góc mà cũng chồng nụ chồng hoa, có nghịch phá dung dăng dung dẻ mà cũng cứ  nền nã, con nhà, vẫn gia phong, gia giảm, gia công, gia dụng, gia năng, gia giáo...Văn ông vượng về khí, ăn về hơi, giỏi về chữ, mạnh về hoành mà hãm về tung, hút bởi tán mà hụt hẫng khi tụ, mặn việc đạo nhưng nhãng sự đời, đi đường triết nhân hơn đường văn nhân. “
          Tưởng là khen đấy mà hoá ra xỏ đấy, “mạnh về hoành mà hãm về tung” chẳng qua là bốc phét một tấc đến giời, thùng gỗ kêu to chứ còn cái chiều “tung” – cái chiều “sự thực ở đời” , cái thế sự  ngổn ngang “khổ dân, sướng quan” thì  bác NK lờ tịt, tức cái sự “nói thực” trong văn chương thì còn...”hãm” lắm. Làm thân quạt mo phẩy mát cho Đảng lại còn muốn lưu tiếng thơm muôn thủa thì văn chương cần phải “ hoạt, thông minh, sắc như nước” , tưởng là “ nghịch phá dung dăng dung dẻ” mà thực ra “nền nã, gia giảm, gia công, gia dụng, gia năng, gia giáo” là đúng quá rồi. Đây chính là “cẩm nang sáng tác” chẳng riêng gì của nhà văn NK mà phàm là hội viên Hội nhà văn muốn in bài trên báo Văn Nghệ thì đều phải thuộc nằm lòng. Nếu không thì :
     “ muốn biểu tượng hai mặt à, mượn cau kiếc nói cạnh khoé nhà văn chúng anh  à ?...Không sợ  có ai rách việc mới hắng giọng ho lên, doạ rằng anh biểu tượng hai mặt đấy là co vòi, co rút bút lên với nhau, ngồi run như giẽ cả một lượt, thật chả còn ra làm sao....”
     Đúng như thế, nhà văn ta thật “ chẳng còn ra làm sao”, Đảng mới hắng giọng ho lên một tiếng đã co vòi, rút bút, ngồi run như giẽ cả một lượt...”. Hết nhận mình là “cau” , rồi lại là “giẽ”, cái phần tự bạch của hai nhà văn lớn quả thực không thua gì các bản “phản tỉnh” của các nhà văn Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Nguyễn Huy Tưởng ... hồi học tập “ Đề cương văn học Diên An” của đồng chí Chủ tịch Mao Trạch Đông kính mến. Thế rồi sau khi tâng bốc NK lên mây xanh :
       “Ông là nhà văn lớn thời nay, một trong những con chim đầu đàn của nền văn nghệ cách mạng và kháng chiến.”
      ông bạn vàng TMH lại giở giọng xỏ xiên :
       “ Nguyễn Khải họp chợ trong tiểu thuyết chỉ có một mình, hàng trăm nhân vật nhưng hầu như chỉ có độc một mình ông tự thân chia ra mấy mươi phần trăm đối tác mà khóc cười rôm rả. Ông lặn xuống bề sâu từng nhân vật mà hoá thân chúng vào mình, thành ra tưởng đông lắm, nghìn nghịt lắm, tập thể lắm mà hoá ra vắng hoe như chùa Bà Đanh, chỉ một cá thể, một mình ông sắm đủ các vai tuồng trên sân khấu chữ nghĩa.”
      hoá ra bao nhiêu nhân vật trong văn chương  NK đều là “tào lao’, vẽ vời, ba xạo ...chỉ còn lại duy nhất một  người cầm bút :
       “lượn lờ đi lại, nói năng, giận hờn, buồn vui, ngơ ngác, vờ vịt, chân thành, khiếp sợ, dũng mãnh, cuồng si... mà hơn nửa thế kỷ chữ nghĩa văn chương cứ rào rào như tằm ăn rỗi, cứ cuồn cuộn hàng mấy chục đầu sách làm ồn ào lênh láng cả văn đàn,”
       Cái mẹo vừa đấm vừa xoa, vừa khen vừa chửi...vốn là “nghề của chàng” , vừa chửi “vờ vịt”, tiếp ngay đó lại khen “chân thành”,  vừa chê “ khiếp sợ” lại bốc ngay “dũng mãnh” rồi sau cùng mới huỵch toẹt :
        “Nguyễn Khải cứ ngồi một chỗ ru rú trong xó nhà mà nhặt được toàn bộ rác rưởi đời sống. Ông có biệt tài lượm ve chai trên ti-vi..., trên báo, lượm phế thải nơi những tâm hồn ủ ê néo hánh ù lì thấp thoáng quanh đời ông.”
         Nhận định này trùng với nhà thơ Xuân Sách làm thơ chân dung Nguyễn Khải :
            “ Cồn Cỏ nào ở đâu xa
            Cồn Cỏ là ở ...ngay nhà đó em...”.
       Và sau cùng cái “triết lý con lươn” mà NK vẫn hãnh diện khoe khoang với bạn bè – cái triết lý khi bị Đảng bắt giò, phải tiết ngay “chất nhờn” mà lủi đi, cũng được TMH khẳng định trong câu :
         “May mà ông còn một con cáy trong người để bảo hiểm cho văn mình ...”
       Và cũng còn may, trong con người TMH cũng còn “một con cáy”, chứ không thì …chưa biết sẽ đi về đâu ?
          Nghe nói đọc xong bài viết của TMH, Nguyễn Khải chỉ cười nhạt. Tuy nhiên, cầm chắc một điều, mai sau có về nước Chúa, dứt khoát hai ông không dắt tay nhau mà rằng : “ hai ta đã từng là con cái Chúa”.

      N.T.
    


     
       
           

9 nhận xét:

  1. Khách văn chươnglúc 07:30 3 tháng 7, 2012

    Bài này hay cực, bác cứ viét ngắn thế này cho bà con đọc nó lại đọng nhiều, chứ như loạt bài về Nguyễn Khải vừa rồi dài quá, toàn đọc lướt, giờ chả nhớ gì cả.

    Trả lờiXóa
  2. Lần đầu tiên trong loạt bài này, một bài mà có đến hai chân dung: của hai người đã từng là con cái Chúa! Mà hai chân dung xịn nha!

    Trả lờiXóa
  3. Nói một cách trung thực,nhà thơ TMH.thích viết thẳng thừng,không
    ngại đụng chạm,khiến nhiều người phản ứng mạnh lại với ông theo
    kiểu "ăn miếng trả miếng".Theo tôi,những người trực tính như nhà thơ không nguy hiểm và đáng sợ cho bằng người thâm trầm !
    Có điều là ông tự tin thái qúa,nên cũng có đôi khi...phang nhầm chổ,ngay cả nhầm người ! May là ông cũng chẳng ngây thơ gì !

    Trả lờiXóa
  4. Trần Mạnh Hảo hình như hơi điên thì phải, hoặc là ông quá uyên bác, ngoài những bài phê phán gay gắt nền giáo dục nước nhà, ông còn có những câu thơ như "...Số phận cho ta làm mặt thớt/ Kể gì thịt cá nát đời nhau/ Sinh ra là để người ta chặt/Ta chỉ ăn toàn những vết dao...". Mong những bài viết tiếp của nhà văn Nhật Tuấn về con người này.

    Trả lờiXóa
  5. Bài hay quá. Cám ơn bác Nhật Tuấn.

    Trả lờiXóa
  6. 1.Bài MÙA XUÂN THĂM NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI, Trần Mạnh Hảo viết khi ông Nguyễn Khải còn sống, còn ở trong ngôi nhà nhỏ khu Khánh Hội, chưa xây nhà to như ngôi nhà bây giờ. Cách đây trên mười năm, bài đã in trên “Văn Nghệ” và bị biên tập cắt bỏ từng đoạn lỗ chỗ. Nhân kỉ niệm hai năm ngày mất của nhà văn Nguyễn Khải (15/01/2008 – 15/01/2010) Trần Mạnh Hảo lại gửi tới quán rượu QUECHOA của Nguyễn Quang Lập bài viết này và bạn đọc Quê Choa đã có cả trăm lời bình luận.
    Nay ông Nhật Tuấn nhắc tới bài văn trên đã không hề có một lời xuất xứ mà ngay đoạn mở đầu bài viết của mình lại nói như sau:
    “ Chứ bây giờ, ông nhà thơ Trần Mạnh Hảo vẽ chân dung ông nhà văn Nguyễn Khải trong bài “ Mùa Xuân thăm nhà văn Nguyễn Khải” như tranh biếm họa bất chấp hai ông cùng xuất thân na ná nhau”.
    Thiết tưởng ông Nhật Tuấn nên xem lại cách trình bày văn bản của mình cho người đọc được rõ ràng!

    2.Ông Nhật Tuấn trích dẫn rời rạc nhiều đoạn trong bài của ông Trần Mạnh Hảo không chỉ nhằm vạch ra cái chân tướng của ông Hảo: “vừa đấm vừa xoa, vừa khen vừa chửi...vốn là “nghề của chàng…”
    Mà là nhằm chính vào lột tả cái chân tướng của nhà văn Nguyễn Khải, một nhà văn với “triết lý con lươn”, tự nhận mình như cái “phận cau” , cam chịu làm cái thân quạt mo cho ...Đảng mà bỡn cợt cái tụi...tư bản, nhà giàu.”
    Để rồi phơi ra chân tướng của cả hai ông cùng một lúc: “HAI TA TỪNG LÀ…CON CÁI CHÚA”

    3.Cái người tự nhận mình như cái phận cây cau…là nhà văn Nguyễn Khải có hèn tới mức phải dựng mồ ông ấy lên mà phê phán không?
    Dân ta có câu:
    “Có trầu, mà chẳng có cau,
    Làm sao cho đỏ môi nhau thì làm”.

    Miếng trầu của người đời “có trầu mà chẳng có cau” là một nỗi éo le. Miếng trầu văn chương của Nguyễn Khải lại có tới ba nỗi éo le:
    Một là, chỉ có cau mà không có giầu.
    Hai là, cau lại chỉ là cau cảnh, cau chơi.
    Ba là, cau chẳng đực, chẳng cái (dân gian gọi là cau điếc).
    Thế thì :”Làm sao cho đỏ môi nhau thì làm”. Họa có trời mới làm nổi! Nhưng không, chính ông Khải đã làm được. Ấy là thiên tùy bút chính trị “ĐI TÌM CÁI TÔI ĐÃ MẤT” mà người đời gọi là di cảo của nhà văn Nguyễn Khải. Vâng, thiên tùy bút chính trị ấy đúng là một lá giầu tuy muộn màng nhưng đã làm thắm đỏ môi tất cả những người đọc yêu văn chương của bác !

    Nay, ông Khải về cõi vĩnh hằng đã ngoài bốn năm. Thiết nghĩ không hèn và tài bút như ông Nhật Tuấn, nên dùng đức và tài ấy vào việc phân tích những giá trị sâu sắc của thiên tùy bút chính trị bác Khải để lại cho đời, giúp những người chữ nghĩa bình dân như tôi ngộ ra.
    Làm thế có phải là ông Tuấn góp thêm lá giầu vào cau cho bác Khải, khiến miếng trầu của bác Khải thêm thắm đỏ môi lớp hậu sinh chúng ta! Làm thế có phải là ông Tuấn sẽ khiến cho linh hồn nhà văn Nguyễn Khải được thêm mát mẻ nơi suối vàng hơn là đi nhắc lại những lời của ông Hảo hơn mười năm về trước để mạ lỵ cả người đã chết lẫn người đang còn sống rằng, “HAI TA TỪNG LÀ…CON CÁI CHÚA ”!?

    Trả lờiXóa
  7. Bài MÙA XUÂN THĂM NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI dù in ở Văn Nghệ hay "Quê choa" với cả ngàn lời bình thì tác quyền vẫn là của nhà thơ Trần Mạnh Hảo . TRước khi viết bài này, toi đã xin phép tác giả và đã được nhà thơ Trần Mạnh Hảo chấp nhận.Vậy thì xuất xứ bài viết là ông nhà thơ Trần Mạnh Hảo chứ đâu phải báo Văn Ngệ và blog Quê Cha, và nhỡ ra còn cả chục trang hải ngoại đã in bài này rồi thì sao ? Không ẽ cũng phải tìm cho hết ?
    -"Trích dẫn rời rạc nhiều đoạn" - tôi chỉ trích nhứng gì cần thiết cho bài viết , không lẽ bê nguyên cả bài viết để khỏi trích dân "rời rạc" ?
    - Tôi đã phân tích "“ĐI TÌM CÁI TÔI ĐÃ MẤT” với tấm lòng xót xa và khâm phục nhà văn Nguyễn Khải ,xin đọc kỹ, ngoài ra không biết nói gì hơn
    - Sau cùng tôi xin phép không trả lời những cái còm "nặc danh" hoặc ẩn danh"

    Trả lờiXóa
  8. Nhà văn Nguyễn Khải khi nhớ ra Chúa và chuẩn bị về với...Chúa thì mới thực sự " ĐI TÌM CÁI TÔI ĐÃ MẤT". Dù muộn nhưng còn hơn khối kẻ đến chết rồi vẫn không nhận ra sai lầm và tội lỗi của mình.

    Trả lờiXóa
  9. Không phải ngẫu nhiên mà trong 12 môn đệ của Chúa có Judas bán
    Chúa.Chúa biết con người sẽ bị Vật Chất lôi cuốn mãnh liệt nhất,
    vượt cả đạo Bác Ái của Ngài !

    Trả lờiXóa