(tiếp theo)
Gã hoảng lên, nổi cáu :
“ Có quái gì bác cười như động rồ thế ?”
“Ơ… miệng tôi, tôi cười, quyền gì cậu cấm tôi ?”
“Bác cười mặc bác, nhưng đứng ở chỗ này thuộc phòng tôi, cấm
bác không được cười. Rõ thật bất lịch sự…”
“ Ai dà dà… thế cơ đấy… bắt người ta phải lịch sự với cái con
điếm ấy đấy…”
Gã nở một nụ cười tinh
quái :
“ Nhớ đấy nhé, bác nhớ đấy, câu nói ấy mà đến tai ông trung tá
thì bác đừng chối nhé. “
“ Ơ… ơ, anh định doạ tôi đấy hả ? Tôi nói cho anh biết, cái
loại như anh, nói chẳng lọt lỗ tai được ai , nói gì ông trung tá…”
Lão nguây nguẩy bỏ ra
khỏi phòng. Lão sợ, ha ha, lão sợ, mình điểm đúng huyệt lão rồi, từ nay đừng có
mà vênh váo, quát tháo như trước nhá. Gã gài chặt cửa phòng,bước tới bên cửa
sổ, đưa mắt buồn rầu nhìn sang bao lơn vắng. Tội nghiệp, tội nghiệp nàng, hẳn
tràng cười thô bỉ của lão già làm nàng tổn thương lắm, không biết chừng giận
lây gã nữa cũng nên.
Ôi, ước gì bày tỏ được cho nàng biết mọi chuyện là tại lão
già,gã chẳng có lỗi gì, nếu được phép gã sẵn sàng quỳ xuống hôn đôi bàn chân
thon nhỏ để bày tỏ lòng ngưỡng mộ nàng.
Ý tưởng gã bất chợt dừng
sững bởi sự xuất hiện đột ngột của tên đàn ông lực lưỡng nếm sang gã cái nhìn
giận dữ. Trời ơi, cái thằng thô lỗ, mặt đầy thịt kia lại là chồng nàng ấy ư ?
Nó chỉ đáng đầy tớ nàng thôi. Thảo nào nàng mang về cho hắn lắm cặp sừng thế.
Tuy nhiên, vốn không quen đối chọi với gân bắp, mà cái thằng
cha trần trùng trục bên kia hình như đang gồng cả hai tay lên,bởi thế gã đành
cúi xuống nhìn chiều sâu hun hút.
Gã bỗng thấy choáng
váng, chóng mặt trước dòng xe và người nhỏ tí như đồ chơi trẻ con bên dưới cả
một vòm trời cao vợi. Cuộc sống mới nhỏ
nhoi, tội nghiệp làm sao, bao nhiêu lo toan, bận rộn ngược xuôi chẳng qua cũng
giống đàn kiến tha mồi về tổ vậy thôi. Ấy thế mà con người ta cứ muốn phát rồ
lên trong yêu thương và thù hận, ôm ấp
và đấu đá, làm cái gì kia chứ, để làm cái gì ?
Gã vung tay như cãi nhau với ai đó, chúi cả nửa người ra ngoài,
may thay, bản năng sinh tồn đã cứu gã khỏi cái chết tan xác bằng cách móc cứng
chân gã vào hốc tường. Giọng cười ré lên từ bao lơn bên kia, chan hoà trong
người gã một sức mạnh khiến gã bật được người vào trong , trời ơi, phải chăng
chính giọng cười của nàng đã cứu gã ? Tuy nhiên, không chịu nổi cảnh nàng đứng sóng đôi với thằng đàn ông cho dù là
chồng nàng, gã đóng sập cửa sổ và nằm sóng soài trên giường. Giọng cười của
nàng vẫn còn vang lên trong gã và gợi lên một liên tưởng lờ mờ nào đó. Phải
rồi, chính giọng cười đó đã lóe lên
trong gã một khám phá bất ngờ : nàng giống hệt người đàn bà trong cuốn sách gã
đanh dịch, cũng giọng cười, cánh mũi
cao, miệng hơi rộng với hàm răng trắng đều và một cặp đùi tuyệt vời như nàng,
như nàng…
*
* *
Số phận người đàn bà trong cuốn sách dịch ấy giờ đây đã làm gã
quan tâm tới mức vừa thức giấc trong đêm gã đã nghĩ tới và lò mò ra bật đèn bàn
viết dịch tiếp.
“Cúp điện”, ý nghĩ lóe
lên trong căn buồng tối om. Dở thực, mình dở thực, chẳng bao giờ nghĩ tới mua cái đèn dầu dự trữ. Nhưng vậy cũng
tốt, được leo lên giường nằm lại và tha hồ thả cho tưởng tượng bay bổng trong
bóng tối. Đó là cái thú hiếm hoi trong nếp sống thường ngày vẫn dịch sách tới
khuya, khi leo lên giường là ngủ một mạch tới bạch nhật. Vậy là gã sung sướng
đốt điếu thuốc, thở chậm ra làn khói lơ lửng. Cửa sổ bên kia hắt lờ mờ sáng xanh, nàng chắc
đang say sưa ngủ trên chiếc giường chỉ ló ra trước mắt gã có mỗi cái đầu
màn. Chao ôi ước gì gã có thể biến thành con muỗi bay sang đó, dù chỉ được đậu
bên ngoài cánh màn nhìn ngắm thôi cũng thoả lòng.
Ấy thế rồi không phải con muỗi mà chính trí tưởng tượng đã đưa
gã bay sang bên đó. Thằng chồng nàng và đứa bé con nàng biến đâu mất như thể
chưa từng có trong căn buồng thơm tho này. Làn gíó đưa gã qua cửa sổ, nhẹ nhàng
lướt đi trên nền gạch bông và đặt gã đứng bên cạnh giường.
Gã ngẩn ngơ ngắm nhìn những đường nét tuyệt diệu ẩn hiện sau
lần váy mỏng. Đôi mắt khép hàng mi dài, cánh mũi cao khe khẽ rung, miệng mở hé,
bàn tay trắng ngần đặt nhẹ trên đôi gò ngực, trời ơi không một pho tượng vệ nữ
nào có thể sánh nổi với nàng lúc này.
Trái tim gã đập muốn vỡ lồng ngực, tay chân bủn rủn không còn
vâng theo ý gã, đôi mắt bối rối không
biết đặt vào đâu trên vườn địa đàng kia.
Gã cứ đứng thế nín thở khỏi kinh động giấc ngủ ngọt ngào của nàng cho tới khi
đôi mắt nàng hé mở, đôi tay nàng vươn về phía
gã, miệng nàng thốt lên
” Kìa, anh lại đây với em… “.
Khi toàn thân nàng đã bùng cháy thành ngọn lửa trắng toát thiêu
đốt gã giãy giụa trong cơn yêu mê mẩn,
gã bỗng thấy một cánh tay nàng với lên đầu giường và ngay lập tức một khẩu súng
lục đã gí sát ngang ngực gã.
“ Cầu chúa đi anh yêu,
mình sẽ thực hiện đúng giao ước, em cho anh tình yêu, đổi lại, anh trao tính
mạng anh cho em.”
“Ồ không, không…”
Gã lắp bắp kinh hoàng
nhìn gương mặt người đàn bà lúc này biến dạng trở thành quỷ quyệt và độc ác.
“ Đừng quá sợ hãi vậy, anh yêu, trước sau rồi ai cũng chết . Em sẽ dành
cho anh hạnh phúc được chết trên
thân thể em.”
“Đừng, đừng, em…”
Gã cuống quýt, giãy
giụa khỏi đôi tay và lúc này đôi vú nàng ép chặt đầu làm gã ngạt thở và hoa mắt
bởi những vòng sáng trắng lóa. Thế rồi khi biết chắc không tránh khỏi cái chết,
gã bỗng thấy ngực đau nhói và vang lên bên tai tiếng nổ khô ngắn. Gã choàng
mắt, thấy mình thức giấc trên giường, quần áo ướt đẫm mồ hôi và bóng tối trong
buồng lúc này đã loãng đi nhiều. Chắc
quá nửa đêm rồi. Một liên tưởng bất ngờ làm gã ngồi nhỏm dậy. Phải rồi,
cái tiếng nổ gã nghe thấy trong giấc mơ có vẻ giông giống tiếng động trong đêm
cuối năm mà ông cảnh sát cứ buộc gã nhớ lại.
Phải chăng nhà dưới lại vừa nảy ra tiếng tiếng động nữa và
chính nó đã làm gã thức giấc ? Ngồi bó gối trên giường, gã căng tai cố lắng
nghe, hy vọng nó lặp lại để gã biết rõ nó là cái gì ?
Gã nhớ ra căn hộ phía dưới thuộc gia đình ông trung tá, ông đã
đi công tác vắng, vậy chỉ còn bà ấy, cậu con trai và cô gái út thôi, con bé
người làm nghe nói đã cho thôi việc tháng trước, giờ này cả ba hẳn đều đã ngủ,
vậy ai là người gây ra tiếng động vừa nãy?
Chắc không có đâu, gã nằm mơ thôi. Trời sáng dần và gã thấy bồn chồn. Lần trước,
cũng một tiếng động trong đêm và ngay sáng hôm sau, cảnh sát đã tới đưa gã đi,
phải chăng tiếng động vừa rồi dù chỉ trong giấc
mơ cũng báo hiệu một vụ bắt bớ
sáng mai.
Phải chuồn sớm thôi, phải chuồn trước khi lão cảnh sát tới, gã
nhảy xuống đất, thu xếp bản thảo, giấy tờ trên bàn nghĩ xem ngày hôm nay nên
trốn ở đâu . Tiếng loa khu tập thể oang oang nhạc thể dục, gã ghé mắt qua khe
cửa sổ và cái hình ảnh gã nhìn thấy ở bao lơn bên kia làm gã tiêu tan hết lo
lắng, phiền muộn. Hóa ra sáng nào nàng cũng dậy sớm giơ tay, co chân, thể dục
thẩm mỹ trong lúc gã vẫn say sưa ngủ.
” Emily, Emily của anh, chẳng lẽ em xinh đẹp, tươi mát thế kia
mà đêm qua em lại bắn chết anh sao ? “.
Gã lấy tên người đàn bà trong sách đặt cho nàng và thầm kêu lên
như vậy.
(còn tiếp)

Phép thủ dâm tinh thần thời hiện đại hậu AQ !
Trả lờiXóa