Nghe nói Nguyễn Đình Thi đã viết "Xung kích" ở đây
(tiếp
theo)
Tuy nhiên, tác phẩm xuất
sắc nhất trong thời kỳ chống Pháp, làm NĐT có thể rung đùi yên trí “ hoàn thành chỉ tiêu sáng tác” trên “mặt trận cầm bút” theo đúng yêu cầu của
“ bác Hồ” “mỗi nhà văn cũng là một chiến sĩ” lại là một “tiểu thuyết” đã được
đưa vào sách giáo khoa cho không biết bao nhiêu thế hệ con em chúng ta ngồi
trên ghế nhà trường phải phân tích và bình luận nhằm bồi bổ chủ nghĩa anh hùng
cách mạng của cả nhân vật trong truyện
lẫn người viết ra nó.
Đó là “tiểu thuyết” “ Xung kích” – một trong những tác phẩm
đưa NĐT lên bục nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh, viết vào năm 1951 sau khi đã được
“quán triệt” sâu sắc “đề cương văn học Diên An” của Mao, tức
những quy phạm ngặt nghèo của chủ nghĩa hiện thực XHCN phục vụ công nông binh
đã hằn sâu trong quả tim và cả khối óc của nhà văn.
Gọi là “tiểu thuyết” nhưng cũng chỉ vỏn vẹn hơn 100 trang in,
trong đó chương mở đầu “tường thuật” dân
công, bộ đội hành quân tới cái cầu
qua suối nhỏ bị sập giữa trời rét cắt thịt. Không lẽ nằm chờ công
binh tới bắc cầu như chị em dân công; bộ đội nảy sáng kiến “chuổng cời” lội
suối , nước dâng ngang ngực, nhờ vậy đến được điểm tập kết đúng thời hạn.
Chuyện có vậy thôi mà ông nhà văn “cà kê” mất gần chục trang.
Rồi trước lúc vào trận, bộ đội tập trung nghe thư “bác
Hồ”, ông nhà văn cũng bê nguyên si thư Bác :
“ Chiến dịch này là lần
đầu tiên đánh đồng bằng mà địch có chuẩn bị. Chính vì lẽ đó mà ta quyết phải
thắng ...Nào đơn vị nào hứa với Bác và Chính phủ sẽ lập nhiều công nhất nào ?
Chính phủ, đoàn thể và Bác đang chuẩn bị sẵn sàng thưởng cho những chiến sĩ,
cán bộ và đơn vị lập công to nhất…”
Tất nhiên tiếng “xin hứa,
xin hứa” phải vang như sấm. Chỉ có
điều sao trong thư , “bác” không viết “ Đảng , Chính phủ, và Bác” mà lại viết :” Chính phủ, đoàn thể và Bác” ? Đó là vì
lúc này Đảng rút vào “bí mật” , tuyên bố giải tán, thành lập “Hội nghiên cứu
chủ nghĩa Mác” nên khi nói tới lãnh đạo, phải đưa “chính phủ lên trước” rồi
mới đến “đoàn thể” chứ chữ “đảng “ chưa được công khai nhắc tới như bây giờ.
Sau phần động viên "trong nước”, tới phần “quốc tế “ :
“ Tiếng anh trung đoàn
trưởng vang lên :
“ Tôi báo tin để các đồng
chí biết. Bên Triều Tiên, các bạn chúng ta vừa mở cuộc tấn công mới, làm cho
quân Mỹ lao đao. Chúng ta hứa với Bác thi đua với chiến sĩ Triều Tiên, đánh
thật mạnh để hưởng ứng với các bạn chúng ta. Chúng ta hứa với Bác hôm nay không
thắng không về…”
Cứ như vậy, người đọc ngỡ ông nhà văn viết “báo cáo chiến dịch” chứ chẳng phải tiểu
thuyết. Tuy thế, trong “Xung kích” NĐT
cũng “sáng tác” ra nhiều nhân vật “anh hùng thời đại” để gắn nhãn “tiểu thuyết”
cho nó.
Trước tiên là chú bé giao liên đại đội tên Luỹ, khi máy bay
Pháp tới ném bom, “ chú đứng bên cạnh bến
nước , nhìn về mé có tiếng bom, hai tay đút túi quần :
“ Ăn thua mẹ gì . Chỉ
chết mấy con ngan là cùng. Rời thằng Mỹ ra thì ông bóp mũi…”
Ghê gớm chưa, chú bé Việt Nam
của NĐT xem ra thấm nhuần chính trị tới mức lúc nói chơi cũng vạch rõ được “âm
mưu can thiệp Mỹ”.
Giống như nhân vật chú nhóc Gavroche của văn hào Pháp Victor
Hugo trong Les miséables , “bóng loắt choắt của chú bé liên lạc vẫn
thoăn thoắt chạy đi giữa những tràng đạn lửa ngoằn ngoèo…Luỹ đã chạy qua hết
sân đồn, bỗng đứng lại . Một thằng quan
hai đang giơ tay từ một cái ngách nhỏ chui ra . Luỹ thét “ra nhanh” . Thằng
quan hai bỗng hạ tay xuống, sau lưng nó , một tràng tiểu liên bắn ra. Bóng chú
liên lạc lăn xuống đống gạch vụn…giữa trán nó , một lỗ thủng sâu hoắm rỉ
máu…”
Người “tây học” như NĐT chắc đã đọc “Les misérables” và chú bé giao liên
Lũy hẳn đã được gợi ra từ chú nhóc Gavroche .
Một trong những nhân vật trung tâm cuốn tiểu thuyết
là đại đội trưởng Kha. Anh này chắc không xuất thân “bần cố nông” vì trong
người có chút máu tạch-tạch-sè (tiểu tư sản) nên trước khi ra trận còn muốn
…diện đồ mới :
“ Anh mở ba lô, tìm bộ
quần áo mới, vải thơm sạch, thay vào bộ nâu vẫn còn mặc trên người…Kha nghĩ :”
Có chết mình cũng chết cho đẹp..”.
Mải mê khắc hoạ “nhân vật” cho có “cá tính” độc đáo, ông nhà
văn quên bẵng “cái chết đẹp” hiểu theo
lập trường cách mạng chỉ mang ý nghĩa “hy
sinh cho Chính phủ, cho đoàn thể và cho bác Hồ”
chứ không phải quần áo đẹp, hình như sợ cấp trên quở, ông vội vàng
“sửa sai” :
“ Cầm cái áo lên , anh
bỗng nhìn thấy cái huy hiệu Thanh niên dân chủ quốc tế…”
Và anh đại đội trưởng vừa sa đà chút xíu vào “ cá nhân chủ
nghĩa” vội vàng củng cố ngay lập trường
cách mạng :
“ Kha tháo huy hiệu xem
kỹ : một quả địa cầu và mặt ba người thanh niên trắng đen vàng. Chiều hôm nay ở
đây sẽ lại có những người thanh niên
Việt Nam chết cho thực hiện cái cảnh hoà bình thân
ái ghi trên tấm huy hiệu này…”
Tuy nhiên phải đợi tới giai đoạn 2 của chiến dịch, vào một trận
tấn công cứ điểm Pháp trên đồi, Kha mới chứng nghiệm dự cảm về cái chết của
mình. Trong trận đó, anh dẫn đầu đại đội tràn lên đánh địch .
“Một tiếng xoẹt , Kha nằm
nấp xuống hố đạn. Đất xới lên lấp chân Kha. Qua rồi, Kha nhảy lên miệng hố. Kha
hét :” Xung pho…ong …”. Kha bỗng choáng óc như bị một nhát búa. Đất lạo xạo đầy
mồm. Tiếng trung liên tắc tắc. Kha thấy mình nằm úp mặt xuống đất…”
Bị trúng đạn rồi, Kha vẫn :
“ Tay nắm chặt súng lục,
Kha cố đứng dậy đưa tay trái sang tìm vết thương. Sờ đến bả vai, thấy những
ngón tay dính nháp nong nóng. “À đây, máu chảy nhiều.”…Luồng đạn qua mặt mát
lạnh, Kha như ra khỏi sương mù. “ Không thể lui xuống lúc này được. Phải lên
ngay cho kịp anh em. “ Kha cắn răng chạy lên…’
Thế rồi Kha lại nhận thêm một viên đạn vào cánh tay , anh vẫn “
quên hết hai vết thương ở vai và ở
tay chỉ còn một ý nghĩ “ Chạy thẳng lên
đồi giết hết, giết hết…”.
Rồi anh lại bị một quả đạn cháy “khắp bên trái người cháy bỏng , anh khuỵ xuống, ngáp ngáp cố thở . Kha
vẫn không chịu ngất đi , tự bảo “cố lên, cố lên…”.
Chỉ đến khi anh bị tiếp một quả đạn cháy thứ hai “cả người Kha xèo xèo, Kha giãy giụa hai ba
cái trong đám lửa…” , anh mới chịu gục ngã.
Tuy nhiên, ông nhà văn
vẫn chưa cho phép nhân vật được chết. Người anh hùng không thể chết câm
lặng vậy được, cái chết đó phải được nhấn mạnh góp phần đắc lực cho công
tác giáo dục chính trị tư tưởng. Kha được khiêng về trạm quân y chờ chính trị
viên tới thăm .
“Trong đám sương mù liên
miên, trí khôn đã lạc lõng của Kha bỗng nghe thấy xa tít có tiếng gọi. “ Kha ơi, Sản đây-Sản
đây…” ( Sản là chính trị viên) “ Kha
cuống quýt …mấp máy cặp môi phồng rộp, tưởng mình đang kêu to mừng rỡ . Hai
lòng trắng mắt động đậy. Bàn tay Kha giơ lên quờ quờ :” Ồ đồng chí Sản, sao bây
giờ anh mới tới ? Ồ Sản, Thế nào ? Tối hôm ấy thế nào ?”. Sản nói to :” Ta tiêu
diêu diệt được toàn bộ quân địch ở dãy đồi. Tiêu diệt toàn bộ quân đội…”
Vậy là phút giây thiêng, anh đại đội trưởng Kha vẫn chờ tin
thắng trận, giống y chang anh đại đội trưởng trong truyện ngắn “ Anh hùng cứ điểm”, Nguyễn Đình Thi lại cũng viết :” trước khi hy sinh, Còm còn thều thào hỏi : ”Vào đến đâu rồi ?” .
Hơn hẳn anh đại đội trưởng Còm, sau khi nghe tin chiến thắng, “
Kha cười :” Tao lo quá mày ạ. Mày mà đổ thì cả chi bộ và đại đội lao đao…”. Rồi
Kha căn dặn người ở lại :” Đồng chí Na
phải đề nghị huân chương chiến sĩ hạng nhất mới xứng đáng. Nhấc lên làm trung
đội phó…”. Vậy là tới lúc chết ,
người anh hùng vẫn chưa được nghỉ ngơi, vẫn lo công việc tới hơi thở cuối cùng.
Cho tới khi chính trị viên ghé tai hỏi :
” Anh có điều gì dặn lại
không ?”
Kha vội lắm, Anh còn ít
thời gian lắm :
“ Chào Đảng, các đồng
chí..chi bộ…”
Vậy là làm xong nhiệm vụ đảng viên trước khi chết rồi, Kha mới
dặn dò riêng tư :
“ Sản nhớ cho Lý cái bật
lửa…Hết”
Chẳng hiểu sao, cứ trước lúc chết, các nhân vật anh hùng của
Nguyễn Đình Thi cứ phải tặng ai một kỷ
vật gì đó , anh Còm thì gửi lại cho chú giao liên chiếc đồng hồ đeo tay, anh
Kha cũng gửi cái hộp quẹt cho cô bạn cũ gặp lại trên đường hành quân. Có lẽ ông
nhà văn muốn có thêm chút ít ‘chất người “ cho nhân vật, nếu không cứ dặn dò,
cứ hô khẩu hiệu trước khi chết thì “ khô khan, người máy” quá chăng ? Có điều
ngay cả những chi tiết ‘tình người” đó cũng khó xúc động lòng người vì sự khiên
cưỡng và lặp lại .
(còn tiếp)

Kỳ lạ thật, mấy ông nhà văn ngoài Bắc thời đó có lẽ chưa từng xem cải lương ở miền Nam mà sao viết về cái chết của mấy nhân vật anh hùng y chang mấy tuồng cải lương: đào, kép chính của vở cải lương bi thương nào trước khi chết cũng kịp lấy hơi ca đủ 3 câu hay 6 câu vọng cổ, trăn trối đủ thứ rồi mới chịu nhắm mắt.
Trả lờiXóaMà vô lý đến độ: nhân vật Kha bị trúng mấy quả đạn đến phải ngáp ngáp cố thở, rồi "dãy dụa hai ba cái trong đám lửa", vậy mà vẫn chưa chết, được đưa về bệnh viện, Kha lại tỉnh dậy và cười được, rồi hỏi han, dặn dò rất tỉnh táo.
Thật nhảm! không biết sau này đọc lại nhà văn nhớn Nguyễn đình Thi này có cảm thấy ngượng với những tác phẩm sáng gía đó của mình chăng?
Cứ đọc bài nào viết về Nguyễn đình Thi tôi lại buồn cười khi nhớ tới mẫu chuyện của nhà thơ Bùi minh Quốc: "cậu đéo lào mà lịnh thế."
Xin phép nhắc lại:
Nhà thơ Bùi Minh Quốc kể mẩu chuyện về nhà thơ Nguyễn đình Thi trong “Vài kỷ niệm Làng Văn bị trói”:
“Một anh bạn tôi bên ngành giáo dục, nhà gần chợ Bắc Qua, kể với tôi rằng có một cô gái buôn gà thường ghé sang nhà anh xem nhờ Tivi buổi tường thuật lễ bế mạc đại hội Nhà văn. Khi xem xong đoạn ông Nguyễn Đình Thi hùng hồn tuyên bố câu ấy (Nhà văn chúng ta là những hạt bụi, nhưng lấp lánh ánh sáng của Đảng) cô gái đã hồn nhiên bật ra một lời bình phẩm:
- Gớm, cậu đéo lào (nào) mà “lịnh”(nịnh ) thế?”
Minh Thùy