(tiếp theo)
Căn buồng thoắt trở nên im lìm đến độ gã
có thể nghe tiếng đập con tim trong lồng ngực.
Gã bỗng nảy ra thích thú lắng nghe cái vật nhẫn nại nhất trong cơ thể ,
đó là nơi bắt đầu và cũng là nơi kết
thúc sự sống của gã.
Giữa hai thời điểm đó, con tim nhỏ bé đã
phải đập bao nhiêu triệu cái ? Đó là một phép tính số học giản đơn nếu như biết
chắc được giờ sinh và giờ chết. Ý nghĩ
đó đưa gã ngược xa, xa mãi khi gã còn là một con tinh trùng nhỏ bé chiến
thắng cả triệu đồng loại để được duy nhất tồn tại trong trứng mẹ.
Ghê gớm thật, chẳng ngờ trong đời gã đã một lần
may mắn trúng độc dắc trong cả triệu vé số. Nhưng do đâu chàng có được cái cơ
may “ duy ngã độc tôn” trong bộ máy huyền vi kia ? Phải chăng đã có sự sắp xếp của bàn tay… Thượng
đế ?
“
Khi đi sâu vào cơ chế của xã hội loài ong, người ta buộc phải nghĩ tới sự có mặt
của Ngài ….
“, loáng thoáng một câu trong cuốn sách nào đó chạy qua đầu và rồi gã lại nhủ :
“ Mọi luận lý đều xoá bỏ Ngài trong ta … “
Gã quyết định không nghĩ tới bất cứ cái
gì . Thế nhưng diệt trừ ý thức là một cuộc vật lộn không mấy dễ dàng khi trong
đêm tịch mịch gã ngồi xếp chân bàn tròn trên sàn, hai tay khoanh trước ngực, nhẫn
nại xoá bỏ bất cứ thứ gì hiện ra trong đầu.
Gã cứ ngồi như thế trong bóng đêm loãng
dần cho tới lúc tưởng đã “diệt trừ được
ý nghĩ “ rồi lại thất vọng nhận ra gã chẳng tiến được bao nhiêu và tệ hại hơn ,
lúc này đầu gã lại đầy ắp những liên tưởng như một đàn cung quăng trong vại nước
sau mưa.
“Ngón
tay, tóc, mắt, đáy cốc, kim đồng hồ, đêm, bão biển, hải tặc, nốt ruồi … “
gã cứ lầm bầm như người lần tràng hạt trong ánh sáng mờ
đang rụt rè trườn qua khe cửa sổ …
*
* *
Gương
mặt lão gácdan như phình to khi ấn vào
tay gã “ thư mời” do một ông trên sở cảnh sát nhờ chuyển.
“ Bí mật đấy nhé, tuyệt đối không được lộ
cho người thứ ba, ngoài tôi với cậu ra. Đồng chí ấy dặn thế…”
Giọng thì thào, khoái trá, cố làm
ra quan trọng của lão cứ đánh lùng bùng
bên tai gã.
“ Bác nói hết chưa ?”
Gã gắt lên và không chờ lão trả lời, xăm
xăm bước ra phố. Thế là rõ nhé, cái điều bấy lâu nay tưởng đã lẩn tránh được hoá ra hão cả, nó vẫn ở đâu đó để rồi thình
lình trong buổi sáng đẹp trời như hôm
nay, nó chồi ra, vồ chụp lấy mình. Mình
biết mà, lão cảnh sát không bao giờ buông tha mình đâu, đã biết vậy mà vẫn ảo tưởng
là sao ? Rồi cả đến thần linh cũng đã mách bảo qua miệng Tố Oanh “phạm vào nơi chốn tội tình, tù lao” thế mà rồi vẫn ngờ ngợ để đến tận hôm nay trắng
mắt ra chưa ?
“ Ngày
… giờ …. đến … gặp ông… để làm việc…”, gã vừa đi vừa nhẩm đọc dòng chữ tới thuộc lòng, rồi chợt nhớ
điều gì đó, gã dừng sững, mắt sáng lên,
mỉm cười. Rõ thần hồn nát thần tính rồi nhé, trong giấy đã ghi rõ “để làm việc”,
để làm việc kia mà, có bắt bớ, tù tội gì đâu ?
Gã vui vẻ đốt điếu thuốc, thong thả gõ
gót vỉa hè để rồi chẳng bao lâu ý nghĩ khác lại đâm nhói trong đầu. Phải rồi đấy
chỉ là cách nói khéo thôi, chứ ai lại ghi toẹt ra “để bắt giam” đánh động cho
mình tẩu thoát ?
Gã vứt toẹt mẩu thuốc đang làm đắng miệng,
ngơ ngác nhìn quanh và rồi thấy chẳng có ma nào để ý tới, gã tự cười mình và thầm
nhủ:” thôi, không nghĩ tới chuyện này nữa, cứ coi như không có nó, ít nhất tới giờ hẹn gặp ông cảnh sát vào sáng mai.”
Thế rồi trong quán nước sau đó chừng một giờ, ngồi trước tách càphê thơm
phức, gã lại nảy ra ý nghĩ : “ Hay ta trốn đi ? “. Phải đấy, ngay sáng mai, mình sẽ lẻn
thật sớm, nhưng đừng sớm quá lão gácdan sinh nghi, mình sẽ nhảy xe buýt ngay đầu
phố ra bến xe, sau đó mình sẽ đàng hoàng xếp hàng lấy vé như mọi người khách .
Gã nhắp
ngụm càphê, thở ra hơi thuốc thơm, ngả người trên ghế mây, khoan khoái
nghĩ tiếp :
“ Được đấy, rất có thể được, nghe nói
bây giờ đi bất cứ đâu, nội trong nước đều không cần giấy thông hành, tới quầy
vé chỉ đưa tiền và thẻ căn cước ra là O.K…, xong rồi : “ Cho tôi một vé đi…”.
Gã ngẩn ra, ừ nhỉ, mình sẽ lấy vé đi đâu
cơ chứ ? Về miền quê xin chân cuốc thuê
? Hay tới bãi tắm thành phố biển làm chân coi xe đạp ? Không dược không được, ở
đâu rồi cũng có cảnh sát, cũng có hộ khẩu, cũng có chứng minh nhân dân , nhất
là khi mình bỏ trốn, nhất định lão ta sẽ gửi lệnh truy nã đi khắp nơi, không được,
không được đâu …
Gã thì thầm và một giọt nước mắt bỗng rơi
trúng giữa tách càphê làm gã phì cười.Không, mình sẽ không ra khỏi thành phố, tốt
nhất trốn đến ở nhờ cô gái có tên Tình,
nàng sẽ che giấu và nuôi nấng, săn sóc mình như nàng vẫn ao ước.
Quả thực sau đêm cuồng nhiệt nọ, dứt khỏi vòng tay nàng là việc khó vô cùng khi nàng cứ khăng khăng đòi gã ở lại, chung sống
với nàng như đôi vợ chồng. Sau cùng, gã phải thề sẽ quay lại trong một ngày
không xa và cấm nàng không được đi theo tới nhà gã , nàng mới chịu dừng xe tại
một con phố và đứng nhìn theo cho tới khi gã đi khuất. Lúc đó gã tự nghĩ sao lại
có thể sắt đá đến thế, dứt khoát không ở lại với nàng thêm ngày nữa, mặc dầu chẳng
có gì cấm đoán, ràng buộc gã cả. Không phải gã ghê tởm cái nghề nhơ bẩn của
nàng, cũng không phải gã không có tình yêu với nàng. Không , trong quan hệ thân
xác với phụ nữ, tình yêu không phải là điều kiện bắt buộc, vào cái lúc ấy, gã thành
thực yêu say đắm bất kỳ người con gái nào đang mê mẩn trong vòng tay gã . Qủa
thực lúc rẽ sang phố khác, ngoái lại vẫn thấy nàng đứng dắt xe, đăm đăm nhìn
theo, gã thấy nhói lên thương nàng. Lại những tối đứng đường, lại những đêm miễn cưỡng,
giả vờ rên rỉ dưới thân xác những gã đàn ông xa lạ … Cuộc sống ngoài vòng luật
pháp ấy chẳng chóng thì chầy sẽ dẫn nàng tới trại phục hồi nhân phẩm hoặc thân
tàn ma dại vì sự giày vò cho đáng đồng tiền của những gã đàn ông mua vui trên
thân thể đang còn tuyệt mỹ của nàng.
Tuy nhiên gã chẳng thể có một phép màu
nào giúp được nàng thoát khỏi kiếp sống ô uế đó nếu như gã không chịu hy sinh
chính gã bằng gắn bó với nàng. Than ôi, điều đó ngoài khả năng của gã ,mặc dầu
chưa hình dung cuộc sống vợ chồng với nàng sau này ra sao, nhưng gã biết gã không
thể.
Thế nhưng bây giờ, trong hoàn cảnh muốn
trốn tránh, ẩn náu, liệu gã có thể tìm tới nàng để cả hai cùng dựa dẫm nhau,
cùng tìm một lối thoát chụng được không,
cũng không được, gã thở dài và chẳng hiểu sao lại khẳng định vậy mặc dầu
trong đầu gã cứ đinh ninh thế. Vậy thì biết trốn vào đâu bây giờ ? Và tại sao cứ khăng khăng phải đi trốn cơ
chứ ? Mình cứ đến gặp lão cảnh sát đã sao ? Lại hỏi vặn vẹo như lần trước và
cùng lắm bắt giam chứ gì ?
Gã
rùng mình đưa mắt nhìn quanh, buổi chiều về đang làm đông nghẹt dòng xe cộ và
người trên phố, tiếng rao hàng, tiếng cười
và la hét, tiếng còi tàu hoả chạy ngang đường chắn … rồi đây cái cảnh sống tự do ngoài đời thường kia phải chăng gã
chỉ được cảm nhận nó qua những hàng song sắt
?
(còn
tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét