"Nhật Tiến là một tên tuổi
lớn trong làng văn Việt Nam. Cầm bút từ lúc còn là học sinh trung học ở Hà Nội, tiếp tục viết khi
vào Nam sau 1954, ông vẫn in tác phẩm khi ra hải ngoại. Nhật Tiến viết nhiều
thể loại, truyện dài, truyện ngắn, kịch, viết cho tuổi thơ và đã xuất bản trên
20 tác phẩm, trong đó nổi tiếng nhất là “Những Người Áo Trắng,” “Thềm Hoang,”
“Người Kéo Màn,” “Chim Hót Trong Lồng,” “Giấc Ngủ Chập Chờn”... Một số truyện
ngắn của ông cũng đã được dịch ra Anh và Pháp ngữ. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn
tiếp tục nghiệp chữ nghĩa, và vừa hoàn tất hai cuốn “Hành Trình Chữ Nghĩa” và
“Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác ” ( Đinh Quang Anh Thái - Người Việt)
Nhân dịp này , “Thời 2Đ “xin giới thiệu chương “ Nắng
Sài Gòn . . . ai đi còn thấy mát ?” trong cuốn “Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác ” ghi chép của nhà văn Nhật Tiến mới
xuất bản .
Trải qua mấy kỳ, trường tôi họp để công bố danh sách Giáo viên
được biên chế, vậy mà cái tên của tôi vẫn biền biệt. Cứ mỗi lần ông Hiệu trưởng
gấp cuốn sổ lại để kết thúc danh sách đợt này, ông lại nói :
- Các đồng chí chưa có tên thì cứ yên tâm chờ đợt sau. Nhưng
phải cố gắng phấn đấu hơn nữa thì rồi thế nào cũng tới lượt.
Lúc giải tán, mọi người xô ghế đứng dậy, kẻ thì vui vẻ ồn ào vì
vừa được biên chế, kẻ thì ca cẩm sao mức lương của mình không đạt tới con số
mình đã ước tính, đã thấp thỏm chờ đợi . Nó là sáu mươi lăm, hay sáu mươi, cùng
lắm là năm mươi tám chứ không phải thứ bốn mươi hai đồng lãng xẹt như vừa công
bố.
Sở dĩ mấy con số này được lấy ra làm thước đo là vì nó là những mức lương của
người đã được biên chế từ những kỳ trước, căn cứ vào trình độ chuyên môn, vào
số năm thâm niên trong ngành và tinh thần phấn đấu phục vụ. Riêng những vị
không được gọi đến tên thì có người cố giữ vẻ mặt thản nhiên, không nói năng
gì, có người lại bật cười ngạo nghễ, biểu lộ sự chẳng có gì đáng phải quan tâm.
Nhưng phải nói thêm tới cái ấn tượng bứt rứt khó quên nhất trong đầu óc của
tôi, đó là phải chứng kiến những nụ cười gượng gạo, đậm vẻ cay đắng, thất vọng
thay cho lời phân vua:
“ Phấn đấu đến thế mà vẫn chưa đạt tiêu chuẩn sao ? "
Riêng trường hợp của tôi
thì tôi hiểu rõ lý do tại sao mình chưa được biên chế. Nó bắt nguồn từ cái vụ
năm ngoái, nhà trường bắt các Tổ chuyên
môn, mỗi tổ cho ra một tờ bích báo để treo trong hội trường nhân dịp chào mừng một Ngày Lễ Lớn. Tổ
của tôi sau khi nhận đu:ợc chỉ thị thì cũng họp hành, bàn thảo và phân công
viết bài. Nói là viết cho oai vậy thôi, chứ tụi tôi bảo nhau đi cóp nhặt trên
báo Nhân Dân, báo Sài Gòn Giải Phóng chỗ này một đoạn, chỗ kia một khúc rồi xào
nấu lại cho đủ đầu đuôi, xuông xẻ là xong. Phần bài của ai thì người ấy chép
sạch sẽ trên giấy trắng đã cắt đo theo khuôn khổ của cột báo. Tôi chỉ việc gom
lại rồi dán lên, tô vẽ kẻ biển thêm vài bông hoa, cánh bướm bằng bút mầu là
xong tờ báo.
Một vài cô giáo không có khả năng "bình luận" theo
kiểu cóp nhặt kể trên (mà thật ra cũng phải có khiếu mới làm được !) thì viết
bài theo kiến thức chuyên môn mình đang dạy, như cô giáo môn Sinh vật thì góp
bài "Kinh nghiệm mổ con Cá Chép", cô dạy môn Hóa đúng vào dịp đang
giảng ở lớp bài chất khí Acêtylen thì góp bài "Đêm đêm thắp đèn Gió Đá đi bán Mía hấp - Vậy đèn đó hoạt động ra sao?" . Tờ
báo vì thế cũng có mầu sắc muôn mầu muôn vẻ.
Riêng tôi, vì là Tổ trưởng nên ngoài việc thu gom bài vở lại
còn phải lo chuyện trình bầy. Gay go nhất là phần trên cùng của tờ bích báo. Nó
vừa mang tên tờ báo, vừa có tính cách phơi bầy trình độ mỹ thuật cũng như biểu
lộ giá trị nội dung của tờ báo. Tên báo thì chúng tôi đã chọn rồi, trong hàng
chục cái tên mà các Tồ viên đề nghị : nào Phấn Đấu, nào Kiên Cường, nào Xung
Phong, nào Chiến Thắng. . . .v. . .v. . .Trong khi thảo luận, có vị đã kêu lên:
- Báo dán trong nhà
trường mà tên gọi chẳng thấy có tí giáo dục nào. Mỹ thì đã cuốn gói từ
lâu, vậy thì đòi Xung Phong hay Chiến Thắng với ai . . . .
Ai nấy chợt ngẩn người ra vì cái điều vị ấy nêu ra rất có lý.
Hóa ra trong ngần ấy năm tháng sống trong bầu không khí luôn luôn có dịp vang
động tiếng trống tiếng kèn, tiếng hoan hô, đả đảo để biểu dương khí thế hay
phát động đủ thứ chiến dịch, trong đầu óc của chúng tôi cũng nhiễm phải cái
bệnh cứ thích lên gân hùng dũng. Mà phải chi đúng chỗ, đúng lúc thì còn không
sao, nhưng bất cứ cái gì cũng cứ phải đem ra gân cổ, gào to lên thì coi sao
được . Thế là một loạt tên mới lại được nêu ra, đậm vẻ nhà trường hơn như : Nhà Giáo, Sân trường, Bảng Đen, Bục Giảng..v.v. . .
Nhưng rồi chính tôi lại thấy băn khoăn :
- Sao nghe nó chẳng khác kiểu tiểu tư sản ngày xưa bao nhiêu.
Thời buổi bây giờ nếu thêm được tí mầu sắc lao động thì chắc phù hợp hơn nhiều.
Một cô giáo nghe chừng đã sốt ruột vì phải về sớm trông con,
nấu bếp, liền buông ngay một câu :
- Thế thì cứ lấy mẹ nó cái tên là Nguồn Vui, Niềm Vui gì đó
cho xong. . . Chả hay ho gì nhưng khó
bắt bẻ.
Tôi vớ ngay được cái ý hay đó liền reo lên:
- Niềm Vui Mới ! Niềm Vui Mới . . . nghe được không ?
Dĩ nhiên là mọi người đều nhất loạt tán thành. Niềm Vui như cô
giáo đề nghị thì chưa đủ. phải "mới" nữa thì.mới đúng quan điểm,
lập trường. Cái sự cứ phải che chắn, rào
đón này tôi cũng không rõ đã nẩy sinh ra tự bao giờ, nhưng rõ ra là cái nếp suy
nghĩ hàng ngày của tôi cũng như của mọi người cứ ngày một thấy khác đi.
Tên đã chọn được rồi, Nhưng minh họa được cái "niềm vui
mới' này thì cũng không phải chuyện dễ. Sau có anh bạn góp ý :
- Cần gì cứ phải cầu kỳ bắt buộc minh họa cái vui. Lấy đại hình
các vị lãnh tụ đem lên trang trí tờ báo thì nào có ai dám bắt bẻ !
Tôi băn khoăn:
- Đây là một ý kiến hay, Nhưng ta chọn các lãnh tụ nào đây ?
Bác Hồ, bác Tôn, ông Đồng, ông Duẩn thì đi một nhẽ rồi. Nhưng còn ông Trần Văn
Trà, ông Văn Tiến Dũng, ông Lê Đức Thọ, ông Võ Nguyên Giáp, biết chọn ai, bỏ ai
?
- Quý hồ tinh bất quý hồ đa ? Đem hết cả những khuôn mặt đó vẽ
lên. thì hết mẹ nó trang báo. Mình lấy mấy vị "quốc tế" thôi.
- vậy là những ai ?
- Thì Các Mác này, Lê Nin này, Xít Ta Lin này. . .Bên Á đông
thì có Bác Hồ, lão Mao.
- Dẹp mẹ thằng cha Mao đi. Nó đang dọa cho nước ta một bài học.
Tương hình hắn lên có mà Thành ủy nó cho đoàn viên Thanh Niên tới đốt trường.
Một vị khác cười ngỏn
ngoẻn:
- Thôi, cứ đè mấy anh ngỏm rồi cho lên báo là ổn. Các Mác - Lê
Nin- Xít ta Lin , toàn cỡ trùm Cộng sản mà cũng đều ngủ với giun cả rồi đấy.
Nhưng tôi lại thắc mắc :
- Vẽ cái đám ấy thì dễ. Cứ phệt chòm râu xồm vào là nom ai
cũng giống hết. Nhưng còn vẽ Bác Hồ thì
sai một ly đi một dặm đấy.
Mọi người ngẩn ra nhìn nhau vì mối lo này không phải là không
có lý. Mới xảy ra trong thời gian gần đây là vụ một công ty ấn loát Hợp Doanh
in năm chục ngàn tấm chân dung Bác Hồ để phân phối đi các nơi. Nào dè khi đóng
gói, công nhân mới phát hiện ra là đã in sai cái tên: "Chân dung Bác Hố
Chí Minh" thay vì "Chân dung Bác Hồ Chí Minh". Hồ mà thành Hố
thì chết cả đám rồi ?Thế là công ty phải đem hủy bỏ hết, mà cũng không dám in
lại tấm hình khác. Lý do :
- Chỉ cần lọt một vài tấm in sai vào cái mớ đã in lại thì tội
danh gian dối để phá hoại còn tầy trời hơn nữa.Thôi thà hủy bỏ sáng kiến in ấy
đi cho rồi !
Chính vì cái kinh nghiệm này mà tôi thấy rất ngần ngại phải vẽ
hình Bác Hồ lên trang báo. Nhưng sau nhiều phút bàn thảo, chúng tôi cũng tìm ra
cách giải quyết Đó là : hình 3 ông Tây kia với những chòm râu xồm xoàm thì cứ
vẽ, còn hình Bác thì đặt riêng ở một nơi khác trịnh trọng hơn, lại không phải
hình vẽ mà là hình chụp. Chọn hình chụp từ cơ sở nhà in báo Nhân Dân là chắc ăn
nhất, sẽ không lo bị bắt bẻ xuyên tạc.
Thế là tờ báo của Tổ chúng tôi được hoàn tất đúng kỳ hạn và
được treo trịnh trọng bên cạnh những tờ của tổ khác, nom chẳng khác một vưn hoa
khoe sắc, rất đúng với câu " Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng"
(bách hoa tề phóng, bách gia tranh minh !)
Vậy mà chỉ nội trong ngày hôm sau, tôi đã được nghe lời xì xào:
- Tờ báo có vấn đề !
Tôi vội vã chạy đi tìm hiểu thì mới phát giác ra rằng, bài vở,
nội dung tờ báo thì không sao, nhưng hình
vẽ trang tri thì quả là mang tai họa. Lại là thứ tai họa tầy trời !
Tôi nhớ lại những giờ cặm cụi trình bầy trang báo. ở phần quan
trọng nhất là phía trên cái tên của tờ báo, tôi đã thận trọng lót giấy than can
nguyên con hình của ba ông Các-mác, Lê Nin, Xít-ta-lin mà tôi tìm thấy đầy dẫy
trên báo chí tài liệu trong thời kỳ đó. Sau khi can xong, tôi mới lấy bút nỉ tô
lên cho đậm nét, khiến nét mặt của cả ba ông đều nom rất nổi. Chẳng hiếu đã
nghĩ sao, tôi lại còn đặt cả ba cái chân dung này lên trên một cái nền mầu đỏ
tươi, gọi là tô điểm cho ba vị thêm sống động trên mầu sắc cuả lá cờ Cộng sản,
với ngụ ý cả ba ông đều là những lãnh tụ của phong trào Cộng sản trên Thế giới.
Lập trường chính trị "vững chắc" đến thế rồi còn gì !
Ấy thế mà khi tờ báo trưng lên, chẳng bao lâu sau đã có kẻ buông một một câu
xanh rờn :
- Tờ báo đã vẽ ba cái đầu lâu trôi trên biển máu !
Ôi trời ôi là trời ! Độc địa quá, mà cũng . . . đúng quá ! !
Quả nhiên bây giờ ngắm lại, tôi thấy rõ ràng mấy cái đầu ông
Mác, ông Lê, ông Xít đang trôi lềnh bềnh trên biển máu mà trước đây tôi chỉ
nghĩ đơn sơ như nó là cái nền đỏ của lá cờ Cộng sản Quốc tế ?
Dĩ nhiên là tờ báo cấp tốc bị triệt hạ và tôi bị Ban Giám Hiệu
gọi lên chất vấn :
- Thầy cho là các vị lãnh tụ của phong trào Cộng sản quốc tế đã
gây nên biển máu à ? '
Tôi cãi lại :
- Đó không phải là biển máu mà là nền cờ. Cờ của Đảng CS cũng
mang mầu đỏ vậy.
- Nhưng tờ báo có ý thâm hiểm, mượn cái này để nói cái kia. .
- Đó là một sự xuyên tạc. Tôi là nhà giáo, không có thói quen
dùng thủ đoạn lá mặt lá trái.
- Vậy thầy hãy làm tờ tường trình đi. Trên sẽ xem xét chuyện
này cẩn thận.
Thế là tôi đã phải dành ra gần hai tiếng đồng hồ để viết lời
khai, kể từ khâu khởi sự cho tới khi tờ báo thành hình. Đặc biệt là về những ý
kiến mà Tổ của tôi đã bàn thảo về việc đem những bức chân dung của các lãnh tụ
lên trang báo. May quá, vì biết lo xa nên chuyện này chỉ liên hệ tới ba ông
ngoại quốc, chứ không dính dáng gì tới nhân vật lãnh tụ Hồ Chí Minh. Có lẽ các
cấp trên của Ban Giám Hiệu cũng thấy sự sai sót của tôi chỉ là vô tình mà không
có ý đồ phản động, nên bình như tôi chỉ phải lãnh một hình phạt nhẹ nhàng,
không có sự công bố chính thức:
“Hoãn biên chế !"
(còn tiếp)
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét