(tiếp theo)
Không thấy tác giả kể cuộc gặp gỡ ấy ra sao, chỉ thấy Núp “đi
gặp người Kinh “ về khoe với cả làng :
” Ô…người kinh này tốt
lắm. Con mắt hiền lành đen lắm. Ít nói
…Cái áo mầu đen, thường thôi, không đẹp đâu. Đi dép làm bằng bánh xe lấy được
của Pháp…”.
Cũng giống lần trước đi gặp cách mạng , Núp chẳng mang được
nắm gạo, hạt muối nào về, lại vẫn chỉ những câu chuyện về bok Hồ.
“Thế bok Hồ ở đâu ?”-
lũ làng hỏi.
Núp nhìn quanh , suy nghĩ, rồi đứng dậy đi ra cửa quay về phía
ông sao giống cái bánh lái của người Kinh , đưa tay chỉ vào đêm tối mờ mịt:
“ Bok Hồ ở phía này…”
Tất cả đều ra cửa nhìn.
Ong sao bảy cái nhấp nhánh và rất sáng.
“ Bok Hồ ở phía này”
“ Phía này có một ông sao
quanh năm không bao giờ thay đổi chỗ ở. Sáu ông sao lớn chạy quanh ông sao đó…”
Ông sao đó chính là bok Hồ “ không bao giờ lặn nữa trong lòng đồng bào Kông Hoa.”. Lạ nhỉ ! “Ông sao 7 cái “ thì đúng “đại hùng tinh rồi”, nhưng tìm đâu ra “một ông sao quanh năm không đổi chỗ” và
lại có những “sáu ông sao lớn chạy quanh”
để tượng trưng cho bok Hồ ? Lỗi kiến
thức này không thuộc anh thanh niên người Thượng mà chính do tác giả đã nhét
vào đầu anh ta. Vả lại, hình ảnh “ngôi sao dẫn đường” chỉ dành nói về Đảng thôi
, còn nói về Bác thì phải dùng hình ảnh “cha gìa dân tộc” kìa, vậy mới đúng là
kiểu nói chính thống.
Nói chuyện bok Hồ xong rồi, tất nhiên phải nói tới chuyện…Đảng.
Chuyện này “trừu tượng” chứ không cụ thể như chuyện bok Hồ, làm sao nhét được
vào đầu anh thanh niên “bán khai” đây ? Cái sự “giác ngộ về Đảng “ cho người
dân tộc này xem ra khó quá, nên tác giả đành lờ đi cái quá trình mà chỉ trình
bầy cái kết quả.
Anh cán bộ Thế nói :
“ Người mình đánh Pháp cứ thua mãi, thua mãi. Cho đến
khi có Đảng chỉ huy mới thắng được tới bây giờ. Đánh Pháp ngày nay là do Đảng
chỉ cho đấy…”
“ Ô…thế Đảng là Bok Hồ
phải không ?”
“ Bok Hồ cũng là người
Đảng đấy. Nhưng còn nhiều người Đảng khác…Ai người nghèo khổ , căm thù Pháp,
căm thù người bóc lột , làm ăn tốt…người đó là người Đảng…”
Chỉ có thế thôi, anh chàng Núp đã “giác ngộ Đảng “ rồi .
“ Suốt đêm đó Núp không
ngủ. Chung quanh thấy toàn sao là sao…”.
Vậy là “mặt trời chân lý”
đã “chói qua tim” anh người Thượng, thức trắng đêm là phải rồi, thật
chẳng bù cho mấy anh trí thức, học đi học lại mãi mấy kỳ chỉnh huấn mà vẫn tơ
lơ mơ chưa hiểu Đảng là gì.
Thế rồi sau “ gần bốn năm
sương mặn của núi Chư Lây đã làm đen sạm hết chín mươi khuôn mặt lũ làng. Gần bốn năm nay , chưa một
ngày nào chín mươi người đó được ăn đủ no, đủ mặn. Thịt trong người teo lại. Má
hóp xuống…”, sau cùng anh Thế, người của Đảng cũng đã trèo lên bản mang
theo…9 cái rìu rựa tặng lũ làng. Ôi chao
ôi, quà của bok Hồ chỉ có bấy nhiêu thôi, mà già làng đã “ múa tay, trợn tròn
hai con mắt” :
“ Bok Hồ gửi anh Thế mang
lên cho bốn cái rựa, năm cái rìu …ơ cái no cũng mới tinh cả, sáng như là ông
trăng, như thế cũng bằng cho người Kông Hoa…mấy cái ?Hai cái à…cũng chưa phải
đâu…ba bốn năm sáu bảy…một trăm cái tay đấy…hà hà hà…”
Anh chàng Núp cũng cầm cả 9 cái rìu rựa đưa lên cao mà rằng :
“ Bây giờ có anh Thế mang
rìu rựa của người kinh, của bok Hồ gửi cho mình đây, mình càng làm rẫy giỏi nữa
, ăn no nữa, nhất định thằng Pháp phải chết trước mình…”
Chỉ mất có 4 con dao và 5 cái rìu mà đã lôi kéo được cả làng người Thượng đi theo cách
mạng, đánh Pháp đến cùng thì “công tác vận đồng quần chúng trong các dân tộc ít
người” quả thực là quá…”siêu”.
Viết như thế, người Pháp đọc được chắc phải tiếc hùi hụi vì đã
bỏ ra biết bao tiền của cho các sắc tộc Tây Nguyn mà vẫn bị họ căm thù, đánh
cho tơi tả thì là sao ? Ở đây ông nhà văn không muốn vạch ra cái “bí kíp” của
cách mạng đó, chắc sợ người Pháp học được dùng nó lôi kéo lại người Thượng thì
rầy rà hay là trong thực tế chuyện giác ngộ Đảng cho anh thanh niên dân tộc không diễn ra xuôi
xẻ như ông nhà văn tưởng tượng khiến ông phải làm qua loa chiếu lệ vậy thôi.
Cảm hứng ca ngợi quá đà tình cảm “Kinh-Thượng” cũng đã đưa
ngòi bút Nguyên Ngọc diễn tả một thằng
bé người Thượng lưu luyến anh cán bộ người Kinh chỉ về huyện họp có dăm ngày
đến mức…”buồn cười” :
“Bữa nay anh Thế về huyện. Nói
ngồi trong mãi . Tay nó cầm sợi dây có cột nhiều
gút. Anh Thế hẹn đi về huyện năm ngày thì trở lên. Mỗi ngày thằng Ngứt thắt một
gút trên sợi dây . Sáng nay ngủ dậy , nó đem ra đếm , thấy đã đủ năm gút, nó ra
ngồi chờ mãi, sao anh Thế không thấy lên ? Nó ngồi trên ngưỡng cửa , ai hỏi gì
cũng không nói, chị Liu đi ra rẫy cũng không đi theo, con mắt cứ ngó chăm chăm
phía suối Đất Hoa…”
Ôi chao, cái thứ nhớ nhung “bổi
hổi bồi hồi, như đứng đống lửa như ngồi đống rơm “ thế này là thứ tình cảm
trai gái đang yêu, ông nhà văn nỡ lòng nào nhồi nhét cho một thằng con nít
người Thượng đang tuổi ham chơi ?
Cứ phải chịu đựng một
thứ cảm hứng “ca ngợi quá đà” như thế, người đọc phải kiên nhẫn lắm mới theo
được Nguyên Ngọc dẫn dắt câu chuyện anh chàng Núp đi vận động các làng xung
quanh : Đê ta, Đê ô, Đê mô, Đê lanh, Kông giàng…đi theo cái làng Kông hoa của
anh đứng dậy đánh Pháp. Rồi Núp vào Đảng, Núp thành cán bộ xã, cán bộ huyện,
thành Chiến sĩ thi đua, thành Anh hùng Quân đội…và đi ra Bắc tập kết để tiếp
tục đánh Mỹ- Diệm và được gặp bok Hồ.
Anh chàng Núp và mọi nhân vật trong “ Đất nước đứng lên” được vẽ bằng toàn một mầu hồng đỏ chói không mảy may gợn một
chút bụi trần của con người phàm tục. Đó toàn là những con người “ nghe theo người Kinh” cam chịu đóng đanh trên cây thập giá của chiến
tranh với nỗi ham muốn tột bực chỉ là gặp…bok Hồ . Nguyên Ngọc đã nhào nặn tuốt
luốt những con người Thượng nhỏ bé, đầu óc giản đơn , chất phác , sống hoà hợp
với thiên nhiên thành những kẻ say máu, chém giết bằng những vũ khí dã man như
tên độc, chông đất, chông trời…và đưa họ vào bảng phong thần thành những thánh
nhân của cách mạng.
Tại sao vậy ? Đó là vì :
“Tháng 8-1955, tôi được
triệu tập về trại sáng tác về Anh hùng Quân đội , ở đây tôi được phân công viết
về đồng chí Núp. Tôi viết “Đất nước đứng
lên “trong dịp ấy, trong sách đó , tôi gửi tất cả những mong ước ca ngợi những
người anh hùng Tây Nguyên mà từ trước đến nay tôi chưa thực hiện được qua mấy lần thất bại…”
( Nguyên Ngọc – Thư gửi ngày
9-11-1960 cho Tổ văn học hiện đại Trường đại học Tổng hợp Hà Nội)
Vậy đã rõ, “Đất nước đứng
lên” được viết trong “trại sáng tác
về anh hùng quân đội, chỉ nhằm ca ngợi những người anh hùng chứ không nhằm phản
ánh hiện thực các sắc tộc Tây Nguyên
trong những năm chiến tranh của thập kỷ 1950. “Và bởi mục tiêu rõ ràng và rành mạch như vậy nên bức
tranh mà Nguyên Ngọc dựng lên trong suốt hơn 200 trang giấy còn lâu lắm mới
tiếp cận tới những sự thực dữ dội của đời sống người Thượng trên cao nguyên mà
chỉ không đầy nửa thế kỷ sau đã rùng rùng nổi lên chống thu đất, thu rừng.
Và như vậy, suy cho cùng, “Đất
nước đứng lên “ cũng chỉ thuộc loại bút ký dùng để giáo dục chính trị tư
tưởng trong một thời kỳ lịch sử .
Các sinh viên khoa văn chắc không ai là không biết truyện ngắn
“ Trao kiếm” cũng của Nguyên Ngọc bởi
lẽ nó đã được đưa vào giáo trình giảng
dậy.
“ Trao kiếm” viết vào
những năm đầu thập kỷ 50 vào lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang loang rộng.“ Cụ Cư, 58 tuổi, nghèo xơ xác, chân lại có
tật ở một thôn đất cát…” . Vì nhà nghèo, cụ được coi là nòng cốt cách mạng,
nhà cụ được chọn để du kích dùng làm nơi “thảo
luận tổ” trong khoá học “ du kích
gương mẫu của Tỉnh mở”. Từ lúc đó, “cụ
ngồi nép một bên phản nghe anh em thảo luận”, rồi mải mê quá, lúc đầu cụ còn
ngồi một góc phản, lần lần anh em thảo luận hăng quá, cụ rút một chân lên, rồi
rút cả hai chân lên ngồi nghe…”. Cứ như thế, cụ tự biến thành học viên và cũng giơ tay “Tui xin có ý kiến”. Cụ kể rằng năm 1949 giặc đổ bộ lên Tam Quan, cụ
nằm dưới hầm nhìn thấy “ 4,5 thằng đi
qua, xí lô xí là lia bừa cả súng , giựt nhau
một miếng dừa mà ăn…giành nhau trã cá…ngủ bỏ cả súng …tui xin ý kiến là
giặc sở hở lắm…”.
Lính Tây mà giựt nhau cả một miếng dừa, tranh nhau ăn trã cá
thì không hiểu “khẩu phần lê dương”
của nước Cộng Hoà Pháp thằng nào ăn mất, các vị du kích chẳng cần đánh đấm, cứ
ho một cái là địch bỏ chạy, khỏi cần tiến lên chính quy hiện đại. Từ đó cụ Cư
biến thành học viên của khoá đào tạo “ du
kích gương mẫu” , lên lớp cho tất cả mọi người :
” Cuộc kháng chiến của ta
là toàn dân, nghèo giàu gì cũng kháng chiến cả, chỉ có số ít nhà giàu chưa giác
ngộ …”
làm anh em du kích cứ há
cả mồm ra nghe. Nắm vững sách lược “đoàn
kết toàn dân “vậy, không khéo ông cụ Cư là bác Hồ cải trang chăng ? Nhưng mà không, hàng ngày cụ vẫn đi cuốc đất,
luộc khoai, bưng nước cho anh em, chỉ có buổi tối cụ mới tham gia “có ý kiến”.
Thế rồi hôm kết thúc lớp học, thật bất ngờ, cụ vào buồng lấy ra một thanh kiếm
trao cho một anh du kích :
” Ai ? Ai nói không có
kiếm giết Tây ?…Cây kiếm này, lần trước nó vô đổ bộ Chợ Cát, sau tôi mới sắm
đây. Tôi giữ rất kỹ, thường ngày lau chùi luôn, định chờ địch đổ bộ lên đây lần
thứ hai, chặt đứt đầu nó…”.
Cụ Cư trao kiếm cho du
kích còn căn dặn :
” Tôi nghèo chớ giàu thì
mua cho anh khẩu súng. Anh cứ về, nếu địch lên anh chặt đầu nó cho tôi. Nếu
thắng tôi sẽ thưởng anh, nếu đánh không được tôi cũng xuống coi tại sao anh
đánh không được ?”.
Ông lão nhà quê mà ghê chưa , thật đúng là nhân dân ta rất anh
hùng ? Nhà nghèo toàn ăn khoai, ngủ đất
chẳng hiểu cụ già lấy tiền đâu ra mà sắm hẳn một cây kiếm để chặt đầu
Tây?
Trong chuyện cổ nước ta, có một anh bốc phét :” tôi nhìn thấy một con trâu khổng lồ, liếm
một cái hết ba sào mạ…” làm người nghe phải kêu lên :” Có nhẽ đâu thế ?”
Đọc truyện ngắn “Trao
kiếm” nghe nhà văn Nguyên Ngọc tả lính Tây, cụ lão nông bỏ tiền mua kiếm,
người ta cũng phải tự hỏi :”Giới cầm bút trong nước ít ai không biết “ Đất
nước đứng lên” là tiểu thuyết của nhà
văn Nguyên Ngọc, còn các sinh viên khoa văn Đại học Sư phạm không ai là không
biết truyện ngắn “ Trao kiếm” cũng của nhà văn này bởi lẽ nó đã được đưa
vào giáo trình giảng dậy.
“ Trao kiếm” viết vào những năm đầu thập kỷ 50 vào lúc cuộc
kháng chiến chống Pháp đang loang rộng.“ Cụ Cư, 58 tuổi, nghèo xơ xác, chân lại
có tật ở một thôn đất cát…” . Vì nhà nghèo, cụ được coi là nòng cốt cách mạng,
nhà cụ được chọn để du kích dùng làm nơi “thảo luận tổ” trong khoá học “ du
kích gương mẫu của Tỉnh mở”. Từ lúc đó, “cụ ngồi nép một bên phản nghe anh em thảo
luận”, rồi mải mê quá, lúc đầu cụ còn ngồi một góc phản, lần lần anh em thảo
luận hăng quá, cụ rút một chân lên, rồi rút cả hai chân lên ngồi nghe…”. Cứ như
thế, cụ tự biến thành học viên và cũng
giơ tay “Tui xin có ý kiến”. Cụ kể rằng năm 1949 giặc đổ bộ lên Tam Quam, cụ
nằm dưới hầm nhìn thấy “ 4,5 thằng đi qua, xí lô xí là lia bừa cả súng , giựt
nhau một miếng dừa mà ăn…giành nhau trã
cá…ngủ bỏ cả súng …tui xin ý kiến là giặc sở hở lắm…”.
Lính Tây mà giựt nhau cả một miếng dừa, tranh nhau ăn trã cá thì
không hiểu “khẩu phần lê dương” của nước Cộng Hoà Pháp thằng nào ăn mất, các vị
du kích chẳng cần đánh đấm, cứ ho một cái là địch bỏ chạy, khỏi cần tiến lên
chính quy hiện đại. Từ đó cụ Cư biến thành học viên của khoá đào tạo “ du kích
gương mẫu” , lên lớp cho tất cả mọi người :” Cuộc kháng chiến của ta là toàn
dân, nghèo giàu gì cũng kháng chiến cả, chỉ có số ít nhà giàu chưa giác ngộ
…” làm anh em du kích cứ há cả mồm ra
nghe. Nắm vững sách lược “đoàn kết toàn dân “vậy, không khéo ông cụ Cư là bác
Hồ cải trang chăng ? Nhưng mà không,
hàng ngày cụ vẫn đi cuốc đất, luộc khoai, bưng nước cho anh em, chỉ có buổi tối
cụ mới tham gia “có ý kiến”. Thế rồi hôm kết thúc lớp học, thật bất ngờ, cụ vào
buồng lấy ra một thanh kiếm trao cho một anh du kích :
” Ai ? Ai nói không có kiếm giết Tây ?…Cây kiếm này, lần trước
nó vô đổ bộ Chợ Cát, sau tôi mới sắm đây. Tôi giữ rất kỹ, thường ngày lau chùi
luôn, định chờ địch đổ bộ lên đây lần thứ hai, chặt đứt đầu nó…”.
Cụ Cư trao kiếm cho du kích còn căn dặn :
” Tôi nghèo chớ giàu thì mua cho anh khẩu súng. Anh cứ về, nếu
địch lên anh chặt đầu nó cho tôi. Nếu thắng tôi sẽ thưởng anh, nếu đánh không
được tôi cũng xuống coi tại sao anh đánh không được ?”.
Ông lão nhà quê mà ghê chưa , thật đúng là nhân dân ta rất anh
hùng ? Nhà nghèo toàn ăn khoai, ngủ đất
chẳng hiểu cụ già lấy tiền đâu ra mà sắm hẳn một cây kiếm để chặt đầu
Tây?
Trong chuyện cổ nước ta, có một anh bốc phét rằng :” tôi nhìn
thấy một con trâu khổng lồ, liếm một cái hết ba sào mạ…” làm người nghe phải
kêu lên :” Có nhẽ đâu thế ?”. Đọc truyện ngắn “Trao kiếm” nghe nhà văn Nguyên Ngọc tả lính Tây, cụ lão nông bỏ tiền mua kiếm,
người ta cũng phải tự hỏi :” Có nhẽ đâu thế ?”
HẾT
PHẦN NGUYÊN NGỌC
“ Chân dung hay chân tướng nhà văn” , tạm
dừng ở đây, xin nghỉ một thời gian. Cảm ơn bạn đọc .
NGHỈ NÀ NGHỈ THẾ LÀO!!! ???
Trả lờiXóaThuốc đắng nên để các bác ấy uống từ từ...
XóaBác Nhật Tuấn tạm dừng để viết " Chân dung hay chân tướng nhà quan" tức "hẻm buôn chuyện" các bác nhỉ ?
Trả lờiXóaHì hì...dạ đúng thế
Xóacám ơn anh nhiều, tôi là độc giả lặng lẽ,chúc anh vui khoẻ và mau đăng tiếp
Trả lờiXóa_________thân________
Nhân đọc bài này của ông NT, tôi nhớ có đọc được bài viết về phim Đát nước đứng lên, xin tải về cho bà con thưởng lãm vui!
Trả lờiXóahttp://dotchuoinon.com/2011/07/08/d%E1%BA%A5t-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-d%E1%BB%A9ng-len-m%E1%BB%99t-b%E1%BB%99-phim-v%E1%BB%A5ng-v%E1%BB%81-gi%E1%BA%A3-t%E1%BA%A1o/
Cảm ơn bác, nhờ bác tôi đọc được bài viết của đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn, tiểu thuyết giả thì lên phim thật sao được ? Đành vậy !
Xóa