Trong lúc đó ở nhà, cô Út đang dặn dò bác Ba Phi mọi chuyện mai
kia đi thăm Mỹ.
“ Tía cần nhớ sang bển đi một bước cũng xe hơi...”
Bác Ba Phi giãy nảy :
“ í thôi thôi...ngồi xe cuồng cẳng, tao hổng quen, tao cứ cuốc
bộ ...”
Cô Út trợn mắt :
“ Sang Mỹ đường đâu ra cho tía cuốc bộ, đến xe máy cũng chẳng
có nói gì đi bộ. Tía cứ ra khỏi cổng là leo lên xe hơi , mà lên xe hơi là phải “sít beo”.”
Bác Ba Phi giật mình :
“ Mày nói gì kỳ vậy ? “Đít beo là cái quỷ gì ?”
Cô Út lăn ra cười :
“ Không phải đít beo mà sít beo. Tức là lên xe tía phải
quàng dây an toàn phòng tai nạn khỏi bẹp ngực, vỡ đầu ...”
“ Thôi thôi, ông thầy coi lá số tía rồi, năm nay đại cát, tuyệt nhiên không tai ương,
tai nạn gì hết, khỏi sít beo sít cọp , vướng víu ."
Cô Út lắc quày quạy :
“ Không được, tía không "sít beo" cảnh sát Mỹ nó phạt chết."
Con vợ thằng Đậu cũng chẳng nhanh nhẩu hơn thằng chồng . Về
tới Sàigòn nó rông tuốt vào Chợ Lớn rửa bao tử luôn một tô bún bò o Rớt, chục
cái bánh xèo, một đĩa pò pía và một ly
sâm bổ lượng rồi mới hỏi đường tới ngân hàng. Bà bán hàng chỉ toà nhà to tổ
chẳng ngay trước mặt :
" Ngân hàng đó chớ đâu. ..."
Con vợ thằng Đậu mừng rỡ , tưởng đâu xa, kề ngay bên vậy thì
quá dễ. Còn sớm chán . Nghĩ vậy, nó kêu thêm ly cam vắt nữa mới chịu đứng dậy
bước sang đường. Trời nắng chang chang nhưng bước chân qua cửa kiếng vào ngân
hàng là mát rượi, con vợ thằng Đậu chưa kịp hỏi han đã có một ông mập ú đi tới
vồn vã:
" Cái "lị" gởi không kỳ hạn hay có kỳ hạn
?"
Con vợ thằng Đậu chẳng biết "kỳ hạn" là cái quỷ gì,
cứ đáp bừa :
" Khỏi kỳ hạn..."
Ông nhìn mấy tờ đô trong tay con vợ thằng Đậu , lắc đầu :
" Ở "lây" ngộ không nhận ngoại tệ,
"lị" phải mang sang tiệm vàng bên kia đường đổi lấy tiền
Việt..."
Con vợ thằng Đậu phải sang đường đổi tiền rồi quay lại ngân hàng móc túi ra tờ giấy
có tên bác Ba Phi đưa cho ông mập làm giấy tờ . Mãi chiều nó mới về tới nhà,
gọi ầm ĩ :
" Nội ơi, con gửi được tiền rồi nè..."
Bác Ba Phi khen rối rít :
" Giỏi...con này giỏi...mọi ngày cứ nói oan cho nó là ngẩn
ngơ với chậm chạp..."
Cô Út hỏi :
" Giấy hẹn đâu ?"
Con vợ thằng Đậu la lên :
" Í mền ôi, cô Út kêu con đi lấy giấy, con lấy cho cô Út
hẳn một cuốn sổ đây nè..."
Rồi nó móc cuốn sổ tiết kiệm đưa cho cô Út. Cô này mới liếc qua
đã kêu trời :
" Í mèn ôi, tao bảo
mày đi ngân hàng Citybank đóng tiền cho nội mày nhận giấy hẹn phỏng
vấn lãnh sự quán Mỹ kìa. Ai biểu mày nộp tiền tiết kiệm ? Mà đây đâu phải ngân
hàng Citybank, nó là ngân hàng Việt-Hoa kìa."
Con vợ thằng Đậu cãi :
" Ngân hàng nào là chả là ngân hàng ? Ngân hàng Việt –Hoa
cũng là ngân hàng chớ bộ. "
Cô Út thở dài :
“ Con này đúng hết thuốc chữa . Mày nói ngân hàng nào cũng
là ngân hàng thì tiền nào cũng là tiền chớ gì ? Vậy tao hỏi mày tờ trăm ngàn
tiền Việt có bằng tờ trăm đô la Mỹ không ?”
Con vợ thằng Đậu ra vẻ hiểu biết :
“ Bằng sao được mà bằng ? Tờ trăm đô con đổi được hai triệu tám
mươi ngàn tiền Việt lận ...”
Cô Út giật mình :
“ í chết mẹ, ai bảo mày đổi sang tiền Việt ?”
Con vợ thằng Đậu liến láu :
“ Ngân hàng họ yêu cầu chớ bộ. Họ bảo họ đâu có nhận tiền
Việt...”
Cô Út thở dài ngao ngán quay sang bác Ba Phi :
“ Đó...tía thấy chưa ? Con bảo nó một đằng nó làm một nẻo. Con
bảo nó đến Citibank đóng tiền cho tía đi phỏng vấn
nó lại mang đi gửi tiết kiệm. Kiểu này sáng mai con đành tự đi nộp vậy...”
Sáng hôm sau cô Út đi ngân hàng, đến trưa mang về tờ khai gồm
bao nhiêu khoản khiến bác Ba Phi hoa quả mắt.
Bác ca cẩm :
“ Đù má…Xin đi thăm con gái mà nó bắt khai lý lịch còn hơn cả
xin xóa đói giảm nghèo . Thôi tao chẳng đi nữa
...”
Cô Út giãy nảy :
“ Con đã nạp tiền vô ngân hàng rồi. Tía không đi coi như mất
không trăm rưởi đô la ...”
Bác Ba Phi đành mặc con gái hí hoáy khai báo đủ thứ trong tờ
khai . Hoá ra cũng không phức tạp lắm, cứ lấy bên hộ chiếu chép sang là được. Càng gần tới ngày phỏng vấn, cô Út càng hồi hộp. Cô bắt bác Phi bớt
uống rượu, đi ngủ sớm, không đi đâu xa. Thằng Đậu muốn chuộc cái lỗi bữa trước
say xỉn phá của cô Út tờ trăm đô nên tình nguyện chở bác Ba Phi lên Sàigòn
phỏng vấn. Cô Út giãy nảy :
“ Í thôi thôi, để mày chở tuốt nội vô làng nướng Thủ Đức làm
vài xị đế thì bằng giết tao...”
Con vợ thằng Đậu cũng mon men tới xin lập công chuộc tội :
“ Cô Út cứ để con chở nội đi. Con đâu có nhậu nhẹt gì . Con
chở thẳng nội tới đó...”
Cô Út chắp tay vái dài :
“ Í thôi thôi, tao sợ cả hai vợ chồng nhà mày lắm rồi. Bữa đó
cứ để tao lo...”
Hôm đó ngay từ sáng sớm cô Út đã bắt bác Ba Phi trở dậy sửa
soạn tinh tươm. Cô nói người Mỹ lịch sự lắm, khi ra mắt họ, mình phải ăn mặc lịch sự, đầu tóc gọn ghẽ, chào
hỏi cởi mở mới mong gây thiện cảm để họ cấp VISA . Bởi vậy mấy hôm
trước cô Ut đã bắt bác Ba Phi đi cắt tóc, mua sơ mi, quần tây, cà vạt mới. Giấy
hẹn 9 giờ sáng, mới 8 giờ cô Út đã đưa bác Ba Phi tới cổng lãnh sự quán Mỹ Sàigòn. Chờ bác Ba Phi trình giấy vào bên trong cánh cửa sắt to đùng , cô Út mới sang đường ngồi quán
cà phê. Một cô gái tóc tém từ đâu xà tới :
“ Chị ngồi chờ người nhà phỏng vấn xin visa ?”
Cô Út gật đầu im lặng. Co gái tóc tém láu táu :
“ Em cũng đang ngồi chờ má xin visa sang Mỹ thăm chị Hai nè. Í
mèn ôi, từ chối hai lần rồi, đây là lần thứ ba đó. Em biểu má em thôi đi nhưng
bả nhất định xin đi bằng được coi con
gái ăn ở sao ?”
Cô Út lo sợ :
“ Tưởng mấy ông bà già họ dễ cho đi chớ ? Có còn trẻ trung nữa đâu mà sợ ở lại bển
không về...”
Cô gái tóc tém lớn tiếng :
“ í lầm chết. Chính mấy ông bà già mới hay ở lại làm người nấu
nướng, dọn dẹp, trông trẻ cho mấy gia đình có tiền. Chị thấy ở VIỆT NAM
mấy ông bà già chỉ ăn nhờ con cháu thôi. Sang bển đi làm
giúp việc cho người ta vừa cơm ăn hai bữa vừa hàng tháng có tiền tươi khỏi đóng
thuế...”
Cô Út chợt nhớ bà chị họ
ở mãi trên Boston, hai vợ chồng cùng đi
làm tối ngày lại có hai con nhỏ chẳng biết xoay xở sao, may có người giới thiệu
một bà có tuổi nhưng tay chân còn cứng từ Việt Nam sang thăm họ hàng muốn ở lại đi làm vài ba năm kiếm ít
dấn vốn về quê dưỡng già. Thế là bà già được bà chị họ cô Út thuê mỗi tháng
ngàn rưởi đô la chỉ ở nhà quét dọn và
trông coi hai đứa nhỏ.
Cô tóc tém lại nói :
“ Phỏng vấn vầy khó lắm, 10 người nó đánh trượt tới 8,
9 …”
Cô Ut
lo sợ :
“ Sao khó vậy ?”
Cô tóc tém ra vẻ hiểu biết :
“ Thì nhân viên lãnh sự bao giờ chẳng nghĩ dân mình sang bển
rồi ở lại luôn. Chừng nào mình chứng minh ngược lại, thuyết phục mình quay về
thì họ mới OK…Em nghe người ta đồn ai mà
gặp được ông Mỹ chính gốc còn có cơ may , còn gặp vận xui, vớ phải cô Mỹ gốc
Hàn hay gốc Phi là rớt cái chắc. Mà nghe nói họ gài máy ghi âm với camera theo
dõi đó. Kỳ trươc có ông bị nó quay suốt
cả tiếng đồng hồ, sau nó cũng OK, cho giấy hẹn lấy VISA, ngờ đâu chả tức quá,
lúc đi ra cổng chưởi thề, “ĐM con Mỹ đen, hỏi gì hỏi kỹ vậy ”, nào
ngờ nó nghe được , gọi điện thoại, chặn ngay ngoài cổng, huỷ giấy hẹn mới ghê, thế là hư bột hư đường hết
trơn…”
Cô Ut
lè lưỡi :
“ Í mèn ôi, sao có người dại dột vậy. Mình đã đi xin thì phải
luỵ người ta chớ. Mà này, tôi hỏi thiệt, liệu ... đi cửa sau được không ?”
Cô tóc tém tròn mắt :
“ Cửa sau là sao ?”
“ Là … mình đưa phong bì ấy mà…có phong bì chắc nó OK …”
Cô tóc tém la chói lói :
“ Ay chớ…ấy chớ…Mỹ là không có cái vụ “hễ có phong bì là nó thanh kiu ” đâu. Luật nó nghiêm lắm, nhận
của ai cái gì dù chỉ cái kẹo thôi cũng bị đuổi việc ngay lập tức..”
Chuyện “không nhận phong bì” cô Ut ở bên Mỹ đã biết tỏng, nhưng
cô tưởng ở cái xứ này , công cũng biến thành quạ, Mỹ cũng … đòi phong bì , “gần mực thì đen” mà. Bởi
vậy cô đã dự tính nếu bác Ba Phi bị từ chối không được cấp VISA thì cô sẽ nhờ anh bạn luật sư ở Sàigòn
“chạy”…cửa sau, giờ nghe cô tóc tém nói vậy, cô thở ra, chán ngán :
“ Phải chi nó chịu ăn tiền cũng đỡ . Mất vài trăm đô
nhưng tía tôi được sang thăm Mỹ cũng đâu có sao.”
Cô tóc tém dài giọng:
“ Tôi nói chị nghe, nếu chịu mất tiền mà đi Mỹ được thì ở cái
đất Sàigòn này có cả ngàn người. Có bà nọ vợ ông Giám đốc đó, phỏng vấn
trượt lên trượt xuống vẫn xin phỏng vấn nữa, ba bốn lần rồi mà vẫn ham. Bả nói
giờ mất cả chục ngàn đô mà được giấy đi
thăm Mỹ bà vẫn chịu chi. Vài trăm đô ăn thua mẹ gì...”
Co Ut
thắc mắc :
“ Sao báo chí cứ nói cái gì không mua được bằng tiền thì cũng
vẫn mua được bằng nhiều tiền kia mà ?”
Cô tóc tém reo lên :
“ Chị ở Mỹ cũng biết câu này à ? Câu này của ông Năm
Cam ngày xưa, chỉ đúng với người Việt đằng mình thôi…”
Cô Út lắc đầu thở dài. Cô vén tay áo coi đồng hồ. Mãi gần trưa
bác Ba Phi mới xuất hiện ở cổng sắt. Nom bác đỏ mặt tía tai, mồ hôi mồ kê y như
cầy đồng giữa trưa . Cô Ut
vội vàng chạy tới, kéo bố vào quán cà phê, vừa quạt vừa hỏi dồn :
“ Sao tía ? Có được không tía?”
(còn
tiếp )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét