Cô Út ngạc nhiên :
" Mình xài va li
túi xách được rồi, mua thùng gỗ làm gì tía ?"
Bác Ba Phi dõng dạc :
" Tao đựng quà cho thằng rể Mỹ. Nó mời mình sang chẳng lẽ
tay không ? Phải có quà gì thật đặc biệt chớ ?"
Cô Út vui vẻ :
" Tía nghĩ vậy "very
good" nhưng tía tính quà gì vậy ?"
" Tao đã kiếm cho nó được
món quà này hiếm có lắm, đáng mặt Việt Nam
lắm..."
Bác Ba Phi vào buồng trong lễ mễ khiêng ra một con khỉ nhồi
bông lớn bằng đứa bé con. Ôi chao ôi, con khỉ còn nguyên con được tạo dáng ngồi
nom như còn sống, nếu không nhìn vào đôi mắt thuỷ tinh khó nhận ra nó chỉ là
cái xác khô.
Cô Út kinh hãi :
" Oh My God...tía kiếm đâu ra cái của rùng rợn này ?"
Bác Ba Phi tự hào :
" Năm ngoái tao phải vô miệt rừng Cà Mâu tìm cánh thợ săn
mới mua được đó. Lại phải chở về lò nhồi
bông thú.Mang con khỉ này sang bển trưng
phòng khách chắc thằng chồng mày thích lắm ?"
Cô Út la lên :
" Không được đâu tía. Mang sang bển hội animal right người ta kiện chết sặc máu..."
" Mày nói cái Hội gì ?"
" Là Hội bảo vệ quyền của loài vật đó..."
Con vợ thằng Đậu cười rinh rích :
" Bộ con chó con mèo cũng có quyền sao...ở bển ăn no mặc
đẹp sanh nhiều chuyện quá ta..."
Cô Út trừng mắt:
“ Con gì thì cũng biết vui biết buồn, biết đau...giờ tao lôi
mày ra cắt tiết như cắt tiết gà mày chịu không ?”
Con vợ thằng Đậu rụt cả cổ lại , la oai oái :
“ Í mèn ôi, ghê quá, ghê quá... ”
Cô Út doạ :
“ Vậy đó... sát sanh tội nặng lắm đó , kiếp sau đầy xuống địa
ngục quỷ sứ nó cắt cổ mày luôn...”
Thằng Đậu nhảy vào bênh vợ :
“ Cô Út nói không sai . Có điều không sát sanh mình nuôi gà làm
gì ?”
Cô Út bực mình :
“ Thì ai bảo mày nuôi...mà lỡ nuôi thì phóng sanh hết đi...”
Con vợ thằng Đậu la lên :
“ Í mèn ôi... cả nhà con sống bằng đàn gà đó cô. Phóng sanh rồi
lấy gì đong gạo. Mà năm ngoái cúm gà người ta chôn sống cả ngàn con gà
kìa...Vậy họ có tội không cô Út ?”
Cô Út trợn mắt :
“ Không chôn nó thành dịch chết người sao? Ở Mỹ khi có dịch bò
điên người ta cũng giết cả trăm con kìa...”
Con vợ thằng Đậu trố mắt
:
“ Vậy mấy ông Mỹ không sợ phải tội sao ?”
Cô Út giảng giải :
“ Tội sao được ? Người ta giết bò bằng điện chớ có chôn sống
như người Việt mình đâu. Giết bằng điện, bò nó chết nhanh nên không đau...”
Con vợ thằng Đậu cười hích hích :
“ Bộ cô Út có phải bò đâu mà biết nó chết nhanh không đau ?”
Cô Út giận đỏ tía tai, bác Ba Phi vội quát :
“ Con vợ thằng Đậu kia... mày có im mồm đi không ? Biết cái gì
mà cãi ? Cô Út đi khắp năm châu bốn biển lại sống tận bên Mỹ không hiểu biết
hơn mày cả đời rúc xó vườn sao ? “
Con vợ thằng Đậu bị ông nội quát, tức mình nguây nguẩy xuống
bếp. Nó quay qua quay lại, mặt đỏ tía tai lôi ngay cái bu gà trong góc ra thả
con gà mái tơ ra ngoài sân. Thằng Đậu đứng cửa bếp nhìn thấy, la chói lói :
“ ủa ? Sao mày dám thả con gà nội mới mua tối nay nấu cháo cho cô Út ?”
Con vợ thằng Đậu gân cổ
cãi :
“ Cổ có ăn thịt gà đâu mà nấu ?”
“ Ăn chớ sao không ? Hôm rồi cổ chẳng ăn gà quay nội mua trên
Sàigòn về là gì ?”
Con vợ thằng Đậu dẩu mỏ :
“ Bữa nay hết ăn rồi. Cổ sợ sát sanh mà. Bộ anh hổng nghe cổ
mới nói à ?”
Thằng Đậu la lên :
“ Chèn đéc ôi...sao mày ngu lâu quá vậy ? Tao cắt cổ gà thì tao
chịu tội chớ phải cổ đâu mà cổ lo sát sanh ?”
Bác Ba Phi nghe cãi nhau, chạy xuống quát :
“ Thôi thôi, không cãi nhau nữa. Thằng Đậu phóng xe về Sàigòn
vô siêu thị mua gà làm sẵn tối nấu cháo cho cô Út...”
Con vợ thằng Đậu dẩu mỏ :
“ Việc gì phải về Saigòn ? Cứ ra chợ huyện khối gà, trỏ tay vô
con nào là nó cắt tiết ngay cho mình con đó, vừa rẻ lại vừa tươi ngon...”
Thằng Đậu quát :
“ Lại ngu nữa.Gà làm sẵn vô bịch khác, gà đang sống mang cắt cổ
khác. ...”
“ Khác đâu mà khác ? Đằng nào cũng mang gà ra cắt tiết ...khác
chỗ nào ?”
Thằng Đậu rền rĩ :
“ Í mèn ôi... con này lại ngu nữa rồi ! Một đằng là khuất mắt
trông coi, một đằng nó cắt cổ gà ngay trước mũi mình...khác nhiều lắm chớ…”
Cô Út bất chợt bước tới. Từ nãy cô đã nghe hết cuộc cãi vã giữa
hai vợ chồng thằng Đậu. Cô lên giọng dàn hoà :
“ Thôi thôi, khỏi cãi nhau, khỏi mua gà, cholesterol nhiều lắm
, vả lại buổi tối cô chỉ uống sữa đậu nành thôi, hổng ăn gì đâu. Mà ở Mỹ gà làm
sẵn vô bịch có 8 USD một con, còn gà giết tại chỗ giá những 10 USD một con lận.
Hai loại có khác nhau đó....”
Món gà sau vụ rắc rối đó trở thành món “nhạy cảm”, thằng Đậu
không dám mua cho cô Út ăn nữa, gã đang vò đầu bứt tai nghĩ coi nên đãi cô Út
món gì bất ngờ cô nhận điện khẩn chồng đòi về ngay có việc gấp. Cô vội vàng đổi
vé đi ngay không kịp chờ bác Ba Phi . Trước lúc đi cô dặn lại :
“ Con phải đi trước, tuần tới tía đi sau vậy. Tía cần nhớ đừng
có mang các thứ nước lên máy bay , tỷ như nước mắm, nước tương , nước giải
khát… Nó cấm tiệt đó...”
Bác Ba Phi lo lắng :
“Mang rượu có được không ?”
“ Không được...rượu cũng
là chất lỏng, cấm đó...”
“ Vậy ngồi máy bay đi Mỹ hết mấy tiếng ?”
“ Từ Sàigòn bay đi Hồng Kông hết 3 tiếng, chờ 5 tiếng, bay tới
Los Angeles hết 14 tiếng nữa , coi như mất nguyên một ngày một đêm...”
Bác Ba Phi la lên :
“ í mèn ôi...suốt một ngày một đêm không có giọt rượu nào ,
chết tao rồi...”
Cô Út an ủi :
“ Tía chịu khó. Xuống phi trường con cầm sẵn chai rượu đón tía...lúc đó tía tha hồ uống ...”
Bác Ba Phi vỗ trán như chợt nhớ ra :
“ Suýt nữa tao quên. Nghe nói vô làm thủ tục ở sân bay Tấn Sơn
Nhất mình phải kẹp tờ 10 đô la vào hộ chiếu thì công an nó mới cho đi . Vậy tao
kẹp tiền Việt được không ?”
Cô Út la lên :
“ Chớ...tía chớ có làm vậy...tía có phải Việt kiều đâu...tía là
Việt cộng mà…ngộ nhỡ công an họ lập biên bản hối lộ cán bộ Nhà nước thì
nguy...”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Tao không phải Việt
kiều hẳn rồi, mà tao cũng có là Việt cộng đâu, tao là … người Việt đằng mình kìa.”
Con vợ thằng Đậu dẩu mỏ nói leo :
“Đằng mình đằng nó gì qua cửa quan cũng phải phong bì . Bữa
trước con lên xã lấy sổ đỏ vườn nhà đó, cha địa chánh nói sổ thì có rồi nhưng
phải làm thủ tục…”
Cô Út ngơ ngác :
“ Thủ tục gì ?”
Thằng Đậu cười lớn :
“ Thủ tục “đầu tiên” tức
“tiền đâu” đó cô Út.”
Cô Út gạt đi :
“ Ở đâu con hổng biết, nhưng ra sân bay, người như tía khỏi kẹp
tiền vô hộ chiếu…Tía khỏi lo, con đã
viết sẵn cái bảng có tên sân bay Los Angeles, khi máy bay hạ xuống Hồng
Kông tía cứ chìa cái bảng ra hỏi người ta khắc chỉ cho tía…”
Cô Út lại cẩn thận dậy bác Ba Phi một số câu tiếng Anh thông
thường như “dét” (yes), “nô” (no) , “só dì” (sorry) ,“thánh kêu” (thank you),
…nhưng chỉ được dăm ba câu là bác Ba Phi
đã la toáng lên “nhức đầu, nhức đầu”. Cô Út về Mỹ rồi, con vợ thằng Đậu cứ luôn
miệng trêu bác Ba Phi :
“ Só dì…thánh kêu…Nội thuộc chưa ?”
Thằng Đậu sai vợ đi mua rượu về nhậu , thấy cô ta cứ lần chần ,
sốt ruột vọt miệng chửi :
“ Thánh kêu …thánh kêu con mẹ mày…có nhanh lên đi mua rượu cho
nội nhậu không ?”
Sau cùng cũng tới ngày bác ba Phi lên đường. Mặc dầu 12 giờ máy
bay mới cất cánh nhưng từ sáng sớm một chiếc xe taxi đã ghé đầu xóm chờ đợi.
Đúng theo đúng cô Út dặn, bác Ba Phi thắt cà vạt, mặc com lê, đi giày đen, tay
xách va li, vừa bước ra cửa, bà con lối xóm đứng chờ coi vỗ tay rần rần :
“ Í mèn ôi, bác Ba Phi thành Việt kiều rồi tụi bay ơi …”
“ Oách hơn cả Việt kiều ấy chớ…Bác Ba Phi đi kỳ này phải trổ
hết tài nói dóc cho Mỹ nó biết tay nghen!”
Thằng Đậu trợn mắt :
“ Nói dóc hồi nào ? Nội tôi xưa nay toàn nói thiệt nói dóc hồi
nào ?”
Bà con cười ầm ầm :
“ Nội mày không có cái món đặc sản “nói dóc” thì sao thành “thương hiệu” bác Ba Phi cả xứ
ai cũng biết ?”
Thằng Đậu cười hề hề xách va li bỏ cốp. Bác Ba Phi hùng dũng
bước tới, trước khi leo lên xe bác vẫy tay :
“ Chào hết bà con, tôi đi thăm Mỹ …”
Xe nổ máy xịt khói ra đít. Chợt con vợ thằng Đậu hốt hoảng, tay
xách cái bảng cô Út viết cho bác ba Phi
chạy theo la toáng :
“ Nội ơi… quên nè…nội ơi…quên nè…”
Con vợ thằng Đậu lạch bạch chạy theo không kịp đành đứng
thuỗn tay cầm cái bảng cô Út viết chữ
LOS ANGELÈS khóc hu hu lo nội nó không có cái bảng này liệu
người ta có cho lên máy bay ?
Bà Tư hàng xóm chạy tới
:
“Nội mày quên cái giấy gì mà mày khóc như nội mày chết vậy ?”
Con vợ thằng Đậu nức nở :
“ Cái giấy này quan trọng lắm , phải có cái giấy này Mỹ nó mới
cho vô nước nó…”
Bà Tư xem đi xem lại cái bảng rồi lắc đầu :
“ Không khéo lộn rồi…giấy này mang tên ông Mỹ chớ không phải
tên nội mày…”
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét