Bà phu nhân không biết những gì xảy tới với “cục
cưng” . Tuy ruột gan lửa đốt, bà cũng không dám hé răng hỏi ông Chủ tịch “thằng
Bảy lái xe đâu ?”. Mãi lúc lên giường,linh cảm xui xẻo cứ ám mãi làm bà buột miệng :
“ Thằng Bảy đâu, ông bắt lão già hết hơi lái xe ?”
Ong Chủ tịch rít hơi thuốc, hả hê tận hưởng hận thù đang được
“giải toả”. Ong cười nhạt :
“ Thằng Bảy có ăn sâm cũng chẳng lái được nữa ?”
Bà phu nhân giật mình :
“ Sao ? Nó sao rồi ? Nó
đang ở đâu ?”
“ Bệnh viện chứ đâu ? Bà thích cứ tới thăm nó …”
Bà phu nhân thất thanh :
“ Sao lại bệnh viện
? Ong hãm hại gì nó ? Tôi cho ông biết, thằng bé làm sao ông không yên với
tôi đâu …”
Ông Chủ tịch đốt điếu thuốc nữa, chờ nỗi lo của vợ lên đỉnh
điểm mới dằn giọng :
“ Tôi không thèm
động tới cái lông chân nó . Chính thằng chồng con bồ nó xử đấy…”
Bà phu nhân ngớ người, không tin vào tai mình :
“ Ong nói gì ? Ông dựng chuyện vu vạ hả ?”
“ Mai bà thăm nó khắc biết. Thằng chồng kia chơi ác, hắt nguyên ca axít vào chỗ kín giữa lúc nó ngủ
với con kia. Thằng này có sống cũng thành…công công.”
Ong lại cười một cái
như điểm vào huyệt bà. Bà điếng người, ôi trời ôi, thật vậy sao ? Rõ thật
nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà, khác nào góp vốn vào Công ty lừa, tậu
nhầm miếng đất khu giải toả . Máu
ghen nổi đùng đùng. Bà xỉa xói mặt ông sao thằng nhỏ to gan,
mới tý tuổi đầu đã chim chuột vợ người ta mà quên béng mất chính nó cũng đã mèo
mỡ cả với bà.
Đúng lúc bà chửi bới om sòm cứ như thằng Bảy trước mặt chứ
không phải ông chồng đáng kính, tới lượt ông Chủ tịch “phản pháo “ bằng lời lẽ xưa nay chưa từng thấy
trong diễn văn, huấn thị cán bộ, nhân dân trong tỉnh, đúng lúc đó tiểu thư Kim
Anh đi qua, ghé tai qua khe cửa , nghe trộm hết.
Ôi má ơi, thảo nào hồi này má sửa soạn se sua vậy, nào cắt
mắt, nào xăm môi, lại còn đòi đi hút mỡ bụng nữa chớ. Nhưng với ai, với thằng
nhóc lái xe thì kỳ quá. Tình yêu là gì
làm con người trở nên mù quáng vậy ? Không phân biệt tuổi tác, không phân biệt
địa vị, vượt qua mọi lễ giáo, kỷ cương, đưa hai người từ hai thế giới
hoàn toàn khác nhau gắn với nhau, người này trở thành một nửa của người kia, ôi
tình yêu, tình yêu…
Trí tưởng tượng lãng mạn của tiểu thư còn đưa cô tới những suy
ngẫm xa hơn thế nữa. Đành rằng má cô đã phản bội ba cô, nhưng tình
yêu còn cao hơn cả đạo đức lẫn pháp luật, trong tình yêu , không ai có
tội, vậy má cô và “cậu Bảy” có lỗi
gì đâu khi họ yêu nhau ?
Câu chuyện “cậu Bảy” đi với người khác chẳng qua là đòn
độc ba cô dựng lên, cô còn lạ gì tính ổng. Nhưng làm vậy
chỉ đổ dầu vào lửa , không một âm mưu nào ngăn cản được tình yêu. Mai mốt
nhất định “cậu Bảy” sẽ lái xe đưa má lên tít núi cao chung sống hạnh phúc
và ba đành phải chấp nhận thôi. Ấy thế, cả đêm cô tiểu thư cứ nghĩ ngợi lẩn
thẩn vậy, sau cùng thiếp đi và nằm mơ thấy mình đang nằm trên quả cầu
bay khổng lồ hình trái tim.
Sáng hôm sau, ông Chủ
tịch lên xe đi làm, cửa buồng bà phu nhân vẫn đóng im ỉm. Cô tiểu thư đã thanh
toán xong điểm tâm gồm khúc bánh mì lớn, hai quả trứng ốp lết, miếng
bít tết bò lạng rưỡi và nửa lít sữa tươi mà vẫn chưa thấy phu nhân đâu. Chắc má
ốm rồi, khổ thân má, thương cậu Bảy quá đây mà. Cô tiểu thư bưng đồ ăn sáng,
đẩy cửa phòng mẹ, bước vào. Bà phu nhân nằm tênh hênh , run bần bật,
vừa thoáng thấy Kim Anh, bà vội dúi vật gì đó tròn tròn dài dài như
quả chuối tiêu xuống dưới nệm , nhắm ngay mắt lại như đang ngủ say. Cô tiểu thư
đặt khay thức ăn xuống giường :
“ Má dậy ăn sáng …”
Bà phu nhân mở mắt đăm đăm nhìn vào vô cực như người mất hồn
làm cô hoảng sợ :
“ Má tỉnh chưa ? Bệnh…tình má sao rồi ?”
Cô tiểu thư vô tình nhấn mạnh chữ “tình” làm bà phu nhân giật
nảy , sẵng giọng :
“ Cô nói cái gì ?”
Kim Anh ngạc nhiên, không hiểu sao má cô đột nhiên giận dữ
vô cớ vậy ?
“ Là con hỏi má đau ốm sao rồi ?”
“ Có đau ốm gì đâu, đêm qua thức khuya nên dậy muộn vậy thôi…”
“ Không sao cả thì má ăn sáng đi…”
Bà phu nhân khoác nguyên cái mền cuốn quanh người chạy tọt vào
toa-lét, lát sau trở ra, ngồi lên giường, bưng khay thức ăn và món đầu tiên
được bà chiếu cố là miếng giăm bông tổ bố bằng bàn tay. Cô tiểu thư thấy “tâm hồn ăn uống” của mẹ
không thua mình , vội can :
“ Má ăn vầy giữ eo làm sao ? Cái món khoai tây chiên bơ này
“cô-lét-tê-rôn” nhiều lắm đó…”
Bà phu nhân lườm con gái rồi
lẳng lặng cầm dao cắt đôi miếng bít tết. Cô tiểu thư gợi chuyện :
“ Sáng nay má có đi … bệnh viện con lấy xe máy chở má đi…”
Bà phu nhân tròn mắt :
“ Thăm ai ở bệnh viện ?”
Cô tiểu thư cười toét miệng :
“ Thôi má đừng dấu , con biết hết rồi, nhưng con đứng về phe má, phe những
người đang yêu mà…”
Bà phu nhân quẳng con dao ăn xuống khay :
“ Cô lảm nhảm cái gì vậy ?”
“ Má lại còn giả vờ không biết . Con hỏi má có đi thăm…cậu
Bảy lái xe không , con đưa đi …”
Nghe tới tên “cậu Bảy lái xe”, bà phu nhân bỗng nổi giận đùng
đùng :
“ Tôi cấm…tôi cấm cô từ nay không được nhắc tên thằng Sở
khanh, thằng bạc tình, thằng lừa đảo ấy nữa, nghe chưa ?”
Trút cơn lôi đình xuống đầu con gái xong, bà phu nhân bỗng dưng
ôm mặt khóc hu hu khiến cô tiểu thư cứ ngẩn ra , ngỡ ngàng. Thôi thôi, má yêu
quá rồi nên mới ghen vậy đó. Tội nghiệp má, thật đúng như thơ ông Xuân Diệu
“yêu là chết trong lòng”, hoặc như ngày nay các cô thường kháo nhau :” không yêu thì lỗ mà yêu thì khổ…”, yêu
là vậy đó. Chờ cho phu nhân khóc xong , cô tiểu thư mới lên giọng an ủi :
“ Má đừng vội mất lòng tin vào tình yêu. Biết đâu ba chẳng bịa
chuyện “hù” má. Má còn lạ gì tính ba , thật đủ thứ mưu mẹo…”
Mắt phu nhân chợt sáng lên, có vẻ câu nói của tiểu thư làm bà
loé lên hy vọng. Ừ nhỉ, không khéo “lão
khọm già” dựng chuyện, vu cáo “cậu” để chia uyên rẽ thuý . Nghề
của lão mà. Bà bỗng sốt ruột muốn đi ngay tới bệnh viện gặp cậu Bảy coi thực hư
. Bà giục cô lấy xe máy, còn bà trang điểm qua quýt , mở két lấy tập tiền
phòng hờ khi cần tiêu pha, thuốc men cho cậu.
Dọc đường, bà bắt con gái ghé xe vào chợ mua nào cam Mỹ, sữa
bột, nào bánh ngọt, nho tươi…thôi thì đủ thứ
mọi ngày cậu Bẩy vẫn “khoái khẩu”. Tới gần bệnh viện , Kim Anh ghé quán
cà phê :
“ Má ngồi đây chờ, con vào trước coi có..ba ở đấy không ? Hai
ông bà chạm trán nhau thì …quê lắm…”
Bà phu nhân gật đầu, ngoan ngoãn ôm túi đồ xuống xe cho Kim Anh
phóng vọt đi. Trong lúc đó ở bệnh viện cậu Bảy đã hồi tỉnh. Suốt một ngày một
đêm, cậu quằn quại trong cơn bỏng rát cả nửa người. Rồi cậu thiếp đi trong
ác mộng. Cậu nằm mơ thấy thằng thư ký của ông Chủ tịch cầm súng lục nhằm bắn vào bụng cậu. Tỉnh giấc,
người cậu đầm đìa mồ hôi. Thằng thư ký, có cái gì đó loé trong đầu , phải rồi,
cậu Bảy chợt nhớ lúc đánh xe tới quán má mì, thoáng thấy
thằng thư ký dừng xe máy bên đường nói vào điện thoại cầm tay. Thôi đúng rồi,
tất cả do âm mưu sắp đặt của lão Chủ tịch tỉnh,chồng già bà phu nhân. Chính lão
đã cho người theo dõi và đã dựng lên màn kịch “thằng chồng” em Doan đánh ghen. Cậu nhớ lúc thằng khỉ
đột tông cửa vào tự nhận là chồng bị cắm sừng thì chính Doan cũng há
hốc mồm vì kinh ngạc . Cô ta là người Thượng, sống mãi trên núi cao, lấy đâu ra
thằng chồng “đầu gấu” bến tàu, bến xe thế. Thôi đúng cậu bị gài bẫy …Nhưng đòn
thù của ông Chủ tịch sao độc ác kinh
khủng vậy ? Mà chính mụ vợ lão quyến rũ cậu chứ có phải cậu chủ ý cắm sừng lão
đâu ?
Nỗi căm thù bỗng ngùn ngụt bốc lên trong lòng cậu Bảy. Tất cả
đều do “mụ ấy” gây ra. Và không khéo chính mụ ta đã toa rập với chồng trả thù
cậu hòng gỡ tội cho mình. Trong đêm vắng, đầu óc nhức buốt vì bẽ bàng, cậu Bảy mỗi lúc một nghĩ quẩn. Khi trời sáng lòng căm thù
của cậu đã cháy lan , nhằm cả tới cô tiểu thư.
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét