Bà Tư xem đi xem lại lắc đầu :
“ Không khéo lộn …giấy này mang tên ông Mỹ chớ không phải tên
nội mày…”
Con vợ thằng Đậu ra vẻ hiểu biết :
“ Vậy dì hổng biết gì hết trơn. Ai sang Mỹ cũng phải đổi tên Mỹ
hết. Như cô Út nhà con cũng phải đổi tên thành …cái gì …cái gì …Bê Bò đó…”
Bà Tư tròn mắt:
“ Sao kỳ vậy ? Sao người lại lấy tên là “Bò”.
Con vợ thằng Đậu cao giọng ra vẻ hiểu biết :
“ Vậy mới gọi là Mỹ…nghe cô Út kể cả bò cả chó đều cho vô cái
Hội gì kỳ lắm…”
Bà Tư lắc đầu không tin :
“ Mày nghe lộn sao chớ … ai lại lấy tên “Bò” bao giờ ?
Con vợ thằng Đậu quả quyết :
“ Cháu nghe cô Út nói rõ ràng mà. Cổ bảo tên cổ là Bê “bò” chứ
không phải B “phở”…”. Rõ nhiều chuyện phải không dì ? ”Bò” với “phở” tên nào
chả là tên…”
Vừa lúc đó thằng Đậu ở
đâu hớt hải chạy tới :
“ Tao nghe nói nội để quên giấy tờ ? Phải hộ chiếu không ?
Í chết mẹ, quên hộ chiếu sao lên máy bay
?”
Con vợ thằng Đậu mừng rỡ
:
“ May anh Đậu về kịp. Giờ phải phóng xe đuổi theo đưa nội không thì nó đuổi nội về…”
Thằng Đậu giật vội cái bảng trong tay vợ , leo lên xe nổ máy
rầm rầm. Con vợ vội nhảy ngay lên sau xe đòi đi theo bị thằng Đậu đuổi :
“ Để tao đi một mình
dzọt cho lẹ…dắt díu nhau lỡ việc …”
Nói rồi nó cắm đầu cắm cổ phóng xe trực chỉ Sàigòn tới sân bay
Tân Sơn Nhất. May quá, bác Ba Phi còn rồng rắn xếp hàng làm thủ tục. Thằng Đậu
gửi xe máy xong phóng tới :
“ Nội ơi…nội quên hộ chiếu nè…”
Bác Ba Phi ruột gan nóng như lửa không hiểu có trót lọt lên máy
bay không, giật mình :
“ Hộ chiếu nào ? Hộ chiếu tao đang cầm trong tay với vé máy bay
đây . Quên hồi nào ?”
Thằng Đậu vội đưa ra cái
bảng, bác Ba Phi vỗ trán nhớ ra nhưng lại nhớ lộn :
“ À phải rồi…cái bảng này con Út nó viết cho tao lúc sắp lên
máy bay thì giương lên cho người ta biết…không phải hộ chiếu…”
Thằng Đậu càu nhàu :
“ Vậy mà con vợ con nó bảo nội quên hộ chiếu làm con phóng xe
muốn chết, may không chui gầm ô tô…”
Bác Ba Phi mắng :
“ Mày đúng thằng hậu đậu. Nếu bữa nay mày ăn bánh xe ô tô thì
tao mất chuyến đi Mỹ thăm con Út…”
Thằng Đậu cãi :
“ Tại nội chớ ? Nội cứ chờ con về đưa đi thì đâu có quên thứ
này thứ kia ?”
Bác Ba Phi trợn mắt :
“ Chờ mày hả ? Chờ mày tới sáng mai hả ? Mày đã ngồi vào bàn
nhậu thì máy bay nó bay tới Mỹ rồi may ra mày mới đứng dậy ”
Hai ông cháu mải cãi nhau , dòng người xếp hàng đã đưa bác Ba
Phi tới quầy thủ tục . Trước khi vào khu cách ly, bác Ba Phi móc túi đưa cho
thằng Đậu tờ một trăm tiền Việt, căn dặn :
“ Con Út dặn tao từ lúc này chỉ tiêu tiền Mỹ thôi. Còn tờ tiền
Việt này cho mày cầm về đi nhậu !”
Thằng Đậu nhét tiền vào túi, nước mắt vòng quanh :
“ Nội đi nhớ về nghen nội!”
Bác Ba Phi cười lớn :
“ Nhất định tao phải về chớ ở bển làm chi ?”
“Con nghe nhiều người sang bển sướng quá ở lại làm công dân Mỹ
luôn .”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Đó là tụi trẻ kìa. Tao già , chân run gối mỏi , còn làm
được trò trống gì mà Mỹ nó chứa ?”
Bác Ba Phi vẫy tay chào thằng Đậu , bước tới trình giấy rồi xăm
xăm đi qua máy soi. Tít, tít, tít…cô nhân viên an ninh kêu lên :
“ Bác phải bỏ hết những gì là kim loại trong người ra để vào
cái giỏ rồi cho qua máy soi bên kia…”
Quái lạ, bác Ba Phi đã
lôi hết nào đồng hồ, nào hộp quẹt, nào chùm chìa khoá, túi quần túi áo tuyệt
nhiên không có gì nữa mà đi qua khung cửa máy kiểm tra vẫn cứ bíp bíp. Cô nhân viên an ninh đưa máy dò từng
chỗ khắp người bác Ba Phi cũng chẳng thấy gì. Bực thiệt, rõ tình ngay lý gian,
mình có mang súng ống, dao kéo gì đâu mà cái máy cứ nhắng lên ?
Chợt bác vỗ trán nhớ ra, kêu to :
“ Thôi phải rồi, tôi nhớ ra rồi, tôi có mấy cái răng vàng ở mãi
bên trong…”
Nói rồi bác há mồm ra cho cô nhân viên an ninh coi. Cô này che
miệng cười rồi trả lại giấy tờ, ra hiệu cho bác đi tiếp.
Tới quầy xếp hàng chờ công an xuất nhập cảnh xét giấy, bác Ba
Phi trống ngực thùm thụp. Chỗ này nghe
cô Út kể Việt kiều ra vào vẫn phải nhét tờ mười đô vào hộ chiếu đây ? Không làm
“thủ tục đầu tiên” nó hành cho chết. Bác Ba Phi thấy tiếc đã đưa thằng Đậu tờ
trăm ngàn đồng tiền Việt. Biết vậy cứ giữ lại nhét vô hộ chiếu chắc ăn.
Vậy nhưng cô Út đã dặn “tía không phải Việt kiều, tía là Việt
cộng khỏi tiền bạc”, bác lại yên tâm. Bác không biết rằng chỉ nhìn mầu xanh
cuốn hộ chiếu người ta cũng thừa biết bác không phải Việt kiều. Bởi vậy bác
phục lăn cha công an chưa thèm coi đã
hỏi :
“ Bác đi Mỹ thăm thân hay đi công chuyện ?”
Ai chà, cha này giỏi thiệt, chưa coi hộ chiếu đã biết mình là
dân nội địa . Vậy càng tốt, càng khỏi mất tiền. Bác trả lời dõng dạc :
“ Tôi đi thăm con gái…con gái tôi là Việt kiều Mỹ…”
Người công an gật gật, rồi chỉ coi hình trong hộ chiếu so với
bác ba Phi ngoài đời, chẳng thèm ngó tới cái dấu visa tổ bố lãnh sự quán Mỹ
đóng trên hộ chiếu đã cộp dấu trả lại giấy tờ cho bác Ba Phi đi vào khu cách
ly. Bác nhẹ cả người. Thôi thế cầm chắc được đi thăm Mỹ rồi. Vào tới đây là hết
hỏi han giấy tờ, chỉ cầm thẻ lên máy bay nữa là xong.
Bác Ba Phi liếc đồng hồ,
còn những gần hai tiếng đồng hồ nữa mới tới giờ bay, ghé phòng giải khát làm ly
cà phê cái đã. Bác bước vào gian phòng
xung quanh toàn kính, đèn đuốc sáng choang, mấy cô phục vụ tha thướt áo dài…gớm
gớm…quán phục vụ Việt kiều với người nước ngoài có khác…sang trọng, đẹp đẽ còn
hơn cả nhà khách Uỷ ban nhân dân tỉnh.
Bác Ba Phi chọn bàn trong góc, khoan khoái hít một hơi dài khí
máy lạnh rồi rút thuốc lá ra định mồi, cô tiếp viên xinh đẹp đã bước tới :
“ Cảm phiền bác ở đây không được hút thuốc .”
Bác Ba Phi trố mắt :
“ Bán cà phê mà không cho hút thuốc. Vậy hút ở đâu ?”
“Dạ ở đâu cháu không biết…ở đây thì không ạ. Thưa bác, dùng gì
?”
Cô tiếp viên đưa ra tờ thực đơn dày cộp in chữ gì loằng ngoằng.
Bác Ba Phi trả lại không coi, dõng dạc :
“ Một ly pặc xỉu đá !”
Đến lượt cô tiếp viên ngớ ra :
“ Pặc xỉu là cái gì ạ ?”
Bác Ba Phi cao giọng :
“ Pặc xỉu là gì mà không biết à? Vậy cô là người nước ngoài hay
người Việt đằng mình ? Pặc xỉu là cà phê sữa đó. Có điều nhiều sữa ít cà phê…”
Cô tiếp viên nín cười, mấy phút sau đã bưng lại chiếc ly pha lê
trong có cà phê sữa đặt trên cái khay bạc. Bác Ba Phi hít hà, chèn đéc ơi, sang
trọng, lịch sự đến thế này là hết cỡ…thợ mộc.
Bác lim dim tận hưởng “pặc xỉu” thơm phức trong chiếc ly pha lê
sang trọng , chợt nhìn đồng hồ thấy sắp tới giờ bay vội ra hiệu cho cô tiếp
viên tính tiền. Cô gái nở nụ cười thật tươi, uyển chuyển trên đôi giầy cao
gót, bưng tới cái khay bạc trên có quyển
sổ bìa da, gáy vàng.
Bác Ba Phi thầm reo lên, í mèn ôi, sổ tính tiền mà sang trọng,
đẹp đẽ hơn cả sổ vàng của Uỷ ban Nhân dân Phường. Bác so sánh vậy vì năm kia cô
Ut về chơi đúng dịp quyên góp bão lụt. Chẳng hiểu cô Út mới trúng cái mánh gì
bên Mỹ, cúng luôn ngàn đô, được ghi tên sổ vàng của Phường, bác Ba Phi nhờ vậy
cũng được đi theo tới văn phòng Uỷ ban, được tận mắt nhìn cuốn sổ vàng vẫn cất
kỹ trong tủ kính. Cuốn sổ đó đã đẹp nhưng so với cuốn sổ tính tiền này còn thua
. Bác Ba Phi mở sổ ra trong đó thấy một tờ giấy cáctông trắng muốt. Bác liếc qua rồi hỏi dõng dạc :
“ Ở đây các cô có lấy tiền Mỹ không ?”
Cô tiếp viên nở một nụ cười lành nghề :
“ Dạ có chớ ạ…cửa hàng quốc tế chúng cháu chỉ nhận ngoại tệ
thôi ạ..."
Bác Ba Phi reo lên :
" Hèn chi ...con gái tôi nó dặn vào phòng cách lý là chỉ
tiêu tiền đô thôi. Vậy 6000 ngàn đồng ly "pạc xỉu" này quy ra đô la
là bao nhiêu để tôi trả ?”
Cô gái ngạc nhiên :
“ Dạ bác coi lộn rồi ...Không phải sáu ngàn đồng Việt Nam …đây là 6 đôla Mỹ đấy ạ..”
Bác Ba Phi giật mình :
“ Cô nói cái gì ? 6 đô
la ly pặc xỉu này à ? Cô có nhầm không
đấy ?”
“ Dạ cháu không nhầm…trong bản tính tiền có ghi rõ dấy ạ…”
Bác Ba Phi rền rĩ :
“ Oi trời ôi… chưa ra khỏi nước mà nó đã cắt cổ tôi. 6 đôla ?
Tính ra tiền ta là trăm hai ly pạc xỉu
Bóc lột..bóc lột..”
Cho dù có than phiền sao đi nữa, bác Ba Phi cũng vẫn phải móc
hầu bao lấy ra tờ 10 đô la để nhận về 4 đô la tiền cắc.
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét