Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

PHẠM THẮNG VŨ - Con sóng dữ - KỲ 29



          (tiếp theo)                                   

Nghe tin xếp hàng để đám lính phát đồ thì lập tức có màn chen nhau dành chỗ đứng đầu dẫn đến to tiếng cãi cọ. Thấy đám lính bực tức giương mắt nhìn, Tám Kiệt rồi ông Thăng cùng vài người khác vội nói:

- Xếp hàng có thứ tự đi bà con, lần lượt ai cũng có phần hết. Tranh nhau chỗ đứng làm gì, ra khỏi nước rồi mà còn kiểu dành giựt như bên quê nhà tụi lính nhìn vào mang tiếng cả đám đó.

Nói thì nói, tranh dành vẫn tranh dành và chỉ trật tự khi đám lính can thiệp mới yên. Người nào cũng hai gói một lớn một nhỏ như nhau. Mang phần của mình về căn nhà lều, tôi liền mở gói lớn ra xem thấy có kem đánh răng, bàn chải xúc miệng, xà bông cục, khăn nhỏ, khăn lông tắm, cuộn giấy vệ sinh, ca nhựa có nắp đậy và cái chăn đắp. Gói nhỏ thứ hai gồm bịch bánh biscuit và một bọc trà đường còn âm ấm. Cái chăn tuy mỏng tang nhưng khổ đủ rộng cho một người, dầu sao có cái đắp còn hơn không. Bữa ăn sáng chấm dứt mau lẹ. Một xe hơi nhỏ chạy vào ngừng ở sân, hai người mặc thường phục một già một trẻ bước ra gặp đám lính. Tiếng còi toe toe lại nổi lên, tất cả người lớn chúng tôi được lệnh ra sân tập họp trở lại. Ông Malaysia mới đến hỏi: " Trong quý vị, người nào biết Anh ngữ ". Vài cánh tay giơ lên, ông ta gật đầu rồi hỏi vài câu tiếng Anh sau đó chỉ định hai người làm leader cho cả đoàn. Một là ông Thăng, người nói giọng Bắc. Hai là ông Phát, người giữ phi nước ngọt trên cá lớn trong suốt chuyến hải hành. Không ai ngờ tuy nhìn vẻ bề ngoài chậm lụt, lù đù nhưng ông Phát lại nói Anh ngữ như sáo với các ông Malaysia. Cả hai leader, kể từ lúc này sẽ nhận lệnh từ đám lính và chịu trách nhiệm quản lý số người Việt.

- Tôi là Alek, nhân viên bộ Nội Vụ. Bên quân đội báo tin có ghe quý vị ghé vào khu vực cảng Kelang và không thể tiếp tục cuộc hành trình nên họ đưa quý vị tạm dung tại đây từ tối hôm qua. Nay, tôi đến thăm và sẽ cố hết sức để liên lạc với viên chức UNHCR về tình trạng của quý vị. Trong thời gian tạm dung ở đây, mong quý vị giữ gìn nội quy của trại, tôi hứa sẽ liên lạc sớm. Ông Malaysia lớn tuổi nói.

Một gã lính chờ sẵn, cầm tờ giấy đọc lớn các nội quy cho cả bọn chúng tôi nghe. Y đọc to hai lần từng điều một và lệnh cho hai ông Thăng, Phát phiên dịch những việc mà ai cũng biết sẽ phải theo khi sống trong môi trường tập thể như giữ gìn vệ sinh chung, không được ấu đả, không lấy trộm đồ đạc cá nhân của nhau... Có một nội qui khi nghe ông Phát dịch xong đã làm vài cô gái mắc cở nhưng đám thanh niên lại cười đó là cấm không được làm tình với nhau khi sống ở trại.

Khi hai viên chức bộ Nội Vụ ra về, hai ông Thăng và Phát cho biết tất cả phải đi tắm ngay, đàn ông con trai đi tắm trước xong rồi sẽ đến nữ giới. Được phép đi tắm ai cũng khoái nên vội vã quơ quào quần áo, khăn lông, xà bông theo ngay. Một gã lính tay thủ súng trường M 16 dẫn cả đám nam giới ra khỏi trại hướng vào rừng theo lối mòn cũ. Cây rừng có nơi rậm rạp mọc lấn ra tận ngoài mặt đường, nơi lại thưa thớt toàn lau sậy cùng các vạt đất trống xanh rêu. Dấu chân của loài thú nhỏ hai móng chẻ in trên đất đã khô ở vài chỗ ngay mặt đường. Qua khỏi một đoạn khoảng 200 thước, gã lính rẽ vào lối đi nhỏ cắt ngang đường mòn và chỉ hướng dẫn xuống con suối. Y ngồi ở thân gỗ khá lớn gần ngay đó, tựa cây súng trên đùi và bảo chúng tôi tắm giặt trong vòng một giờ đồng hồ. Con suối khá rộng, nước trong vắt chảy lững lờ uốn cong qua các phiến đá bằng phẳng rồi luồn khuất sau các hàng cây rừng xa xa. Theo một đường dốc thoai thoải, chúng tôi lần lượt đặt chân xuống bờ suối. Không có mặt nữ giới, trong chúng tôi có người cởi bỏ hết quần áo tồng ngồng tắm tự nhiên. Nước buổi ban mai rất lạnh làm ai nấy nổi da gà run rẩy nhưng chỉ lát sau thì quen dần. Sẵn xà bông, chúng tôi thoải mái tắm gội và giặt giũ quần áo bẩn. Có người nhắc lại lời hứa của ông bộ Nội Vụ và về nội quy của trại nhất là điều bị cấm. Một thanh niên vui vẻ: 

- Không được làm tình với nhau dù là vợ chồng. Cấm thì cấm, dễ gì chịu ăn chay hả anh Tám?

- Nói vậy chứ tao biết anh Tám mình nhát hít hà. Có thèm cũng phải nhịn, sức mấy mà dám mậy. Người khác trả lời.

Đám thanh niên trẻ cười vang nhưng Tám Kiệt khẽ nháy mắt, kín đáo lấy tay chỉ vào thằng bé con y đang ngồi vộc nước gần đó ngầm ra dấu đừng nói bậy, rồi trả lời nho nhỏ:

- Mẹ kiếp! Mầy làm như chỉ có mình tao là có vợ đi theo chắc. Thiếu gì người trong ghe nha.

Sau này, tôi mới biết Tám Kiệt không hề là người nhát gan, chính y liều lĩnh đã phá rào bất tuân lệnh cấm của đám lính coi trại. 

Tuy có những đứa con nít khác đang tắm chung với số người lớn nhưng chuyện tầm bậy tầm bạ vẫn được đám thanh niên trẻ tiếp tục kể rồi cười khoái trá với nhau. Suối ở đây, nước từ trong rừng chảy xuống tràn qua một bãi đá bằng phẳng rồi tạo thành một cái hồ nhỏ dưới đáy toàn sỏi cát, người đứng chỉ tới ngực. Tắm táp đã đời bù lại nhiều ngày ở dưới ghe hôi hám, có người còn nằm lăn trên bãi đá để cho nước chẩy tràn trên thân mình. Ánh nắng bắt đầu chiếu xuyên qua các tán lá cây gần bờ suối, cơn lạnh ban mai đã biến mất hẳn, người nào cũng thơm tho mát mẻ và mái tóc không còn bết cứng như trước. Tôi cũng vậy, tắm sạch sẽ và giặt xong quần áo bộ đội của mình cùng hai bộ nhặt được ngoài bãi biển. Ai cũng muốn ở lại tắm nữa nhưng tiếng còi báo hết giờ từ gã lính gác vọng lại khiến cả bọn phải kéo nhau ra về. Đi trên đường, một người thắc mắc, hỏi:

- Đám phụ nữ cũng tắm ở suối này luôn sao mấy cha. Tắm, theo tôi nghĩ họ sẽ để nguyên áo quần nhưng lấy chỗ nào để thay đồ? Không lẽ phải vào lùm bụi thay như tụi mình hoặc tỉnh bơ ngay bờ suối? Với lại, còn thằng lính gác nữa chứ.

Thắc mắc cũng phải vì có vợ, con gái họ đi cùng. Hai ông Thăng, Phát cho biết đám lính lệnh đi tắm là đi chứ họ đâu dè ở lộ thiên ngoài suối. Bọn thanh niên quả quyết thể nào tụi lính cũng rình xem lén cho đã mắt nhưng chẳng trách đám lính vì, đang trong tay chúng và thực tế nếu mình là bọn lính thì cũng làm y vậy. Có tội nghiệp mấy cô con gái tre trẻ thôi còn đàn bà sồn sồn lớn tuổi thì ai mà thèm nhìn. Tiếng cười hô hố phụ họa, ông Phát phải cau mặt:

- Nữ giới tắm suối mà lính canh trên bờ là nam thì kẹt thật nhưng coi vậy chứ dễ gì mà nhòm lén họ được các cha! Có khăn lông, họ che cho nhau hết, mấy bả hay lắm. Mà thôi, đi vượt biên là phải chấp nhận hết mọi thứ chứ.

Về tới trại, cả bọn nam giới chúng tôi tản ra phơi quần áo trên các sào ngang ở hàng rào cây. Đang lui cui vuốt cho thẳng các bộ đồ ướt, chợt có tiếng nói sau lưng tôi :

- Anh... Anh! Cho xin lại mấy quần áo của em.

Một thanh niên tuổi cỡ 22, 23 mỉm cười sau câu nói, lấy tay chỉ tay vào bộ quần áo tôi đã nhặt và vừa giặt sạch sẽ. Ngạc nhiên tôi hỏi: " Cậu nói gì, muốn xin lại bộ đồ này? ".

Người thanh niên đó ú ớ gật đầu, tôi hỏi tiếp:

- Sao lúc ngoài bãi biển tôi hỏi ai bỏ thì tôi lấy sao cậu không trả lời? Cậu vất bỏ nó mà, phải không? 

Cậu ta không trả lời câu hỏi mà cứ nằng nặc xin lại bộ quần áo. Nghe tiếng đôi co, một thanh niên mặt bậm trợn khác đứng gần đó tiến lại bênh tôi:

- Đúng rồi! Khi đó tao có mặt ở đó nè mầy. Ông này hỏi hai ba lần mà không ai trả lời. Mầy cũng có mặt ở đó, bỏ thì người ta lấy. Giờ đợi người ta giặt sạch sẽ xong xuôi mới đòi xin lại. Đ.M mầy tính chơi đểu hả?

- Em chỉ có hai bộ, tưởng đến trại sẽ được phát quần áo mới, đâu ngờ. Tắm xong em chỉ còn quần đùi nè. Cậu ta lí nhí.

Tôi đang trần xì độc một quần tà lỏn, khăn lông khoác trên người và nếu không nhặt hai bộ quần áo ngoài bãi biển thì cũng sẽ không khác. Thôi thì! Tôi khẽ gật đầu đồng cho cậu thanh niên đó lấy bộ quần áo. Chờ cậu ta bỏ đi, người thanh niên còn lại nhìn tôi, nói:

- Anh dễ tính quá, phải em là không được. Ban nãy ở ngoài suối nó cũng thấy anh giặt quần áo chứ bộ, sao không mở miệng xin lại đi, tới đâu thì tới em cũng không trả. Anh tên gì, em là Đỉnh.

- Anh tên Vũ, cám ơn Đỉnh. Tôi trả lời.

Hai chúng tôi rảo bước về căn nhà lều nam giới. Chuyện vừa xẩy ra làm tôi suy nghĩ vẩn vơ không biết sẽ có ai đến xin bộ quần áo còn lại nữa đây? Nam giới về trại giờ đến lượt phe nữ đi tắm, Đào đi cùng Bẩy vừa thấy tôi liền bước đến hỏi:

- Anh Vũ. Nghe nói lính họ cho mình tắm ở dưới suối hả?

Tôi gật đầu xác nhận, hai cô gái nhìn nhau bối rối. Đào tiếp: "Trời! Ai mà tắm như vậy được ".

Làm sao mấy cô gái nầy có thể tắm ngoài suối như đám nam giới! Đây đâu phải là một bãi biển đông người mặc quần áo tắm và nhất là có một gã lính đi theo nữa. Dễ gì mà đám đàm bà-con gái tự nhiên được và đã có người dùng dằng nửa muốn đi nửa lại không. Nhưng nếu không đi, phải chờ ngày mai vì nội quy chỉ cho phép ngày tắm một lần.

- Đám lính ra lệnh đi tắm lè lẹ kìa mấy bà mấy cô, làm ơn nhanh chân lên. Ông Thăng đi tới đi lui thúc giục

Trong căn nhà lều, ông Thăng ông Phát và Tám Kiệt đã sắp xếp lại chỗ ở cho cả bọn. Nam giới cả thẩy là 64 người lớn và 8 bé trai, cứ chỗ cha con, anh em ở gần bên nhau. Căn nhà lều chúng tôi ở nó lớn như một cái nhà nho nhỏ, sườn là các thân gỗ tròn nối với nhau bằng khoen sắt. Nóc phủ vải bạt nhà binh, vách cũng vậy và được kéo căng bằng các dây cố định ở các cọc. Những năm 1972, 1973 ở vùng Củ Chi-Tây Ninh, chính quyền miền Nam VNCH đã dựng hàng loạt loại nhà lều này cho Việt kiều tránh nạn cáp Duôn hồi hương từ Kampuchia về. Một nhà lều, chỗ tạm trú cho hai hoặc ba gia đình nhưng ở đây với 72 người, chúng tôi đành phải vạch 4 phần trên sàn chia chỗ cho cả bọn. Mỗi phần là chỗ nằm của 18 người. Để tiện đi lại, một khoảng trống nhỏ rộng 40 cm hình chữ thập nằm chính giữa bốn phần. " Bên lều nữ giới cũng phải chia như vậy khi họ đi tắm về ", ông Phát nói. Chỗ tôi và Đỉnh ở sát bên nhau. Tấm bạt nền lều mới toanh thơm mùi thuốc nhuộm lót trên các ván gỗ ép bằng phẳng. Tám Kiệt kể vợ y nói hôm qua vào sớm dọn dẹp hai nhà lều, đã nhặt được các giấy báo cũ tiếng Việt còn sót lại chứng tỏ có thuyền nhân từng tạm trú ở đây. Hai dãy bàn ghế gần cổng trại ước chừng chỉ ngồi được độ 60 người, như vậy trại này dành cho những thuyền vượt biên nhỏ.

Lần lượt vài phụ nữ đi tắm về trong tay cầm bộ quần áo vừa giặt. Ai cũng trông tươi tắn trong bộ quần áo sạch sẽ và có người lại cầm cả chùm trái chôm chôm vàng tươi. Chôm chôm này ở đâu ra? Một bà đưa vài quả chôm chôm cho thằng bé con trong nhà lều. Hỏi, bà ta trả lời: " Cây chôm chôm gần chỗ tắm trái nhiều lắm nhưng còn xanh, tui bứt được ít trái chín ở cành thấp thôi ".

Cây chôm chôm gần chỗ tắm! Như vậy, đám nữ giới chúng tôi đã tắm ở một chỗ khác của con suối.

Đến trưa, đám lính thổi còi tập hợp khi có một xe nhà binh vào trại. Xe chở cơm cho chúng tôi cùng đám lính gác. Hai thùng nước nóng được chuyền xuống cùng các thùng chứa cơm, canh. Như buổi sáng, trẻ em đứng trước rồi phụ nữ và sau cùng đám nam giới. 3 người lính chia cơm trắng, cá, canh rau đựng trong dĩa và tô giấy cứng. Chỉ có muỗng bằng nhựa đúc. Hai dãy bàn ngồi chật chỗ, người đến sau đành đứng hoặc chồm hổm trên đất. Mỗi người bất kể lớn nhỏ đều một con cá chiên rất dòn. Món canh không ai ngờ, đó là rau muống nấu với cá cơm nhỏ. Ông Thăng nói. " Mấy bà miền Nam hết nói chúng tôi dân Bắc Kỳ rau muống nghe, thấy người Mã Lai họ cũng ăn rau muống chưa? ".

- Họ biết mình người Việt nên nấu canh rau muống cho mình ăn đó. Một người cãi lại.

- Thôi đi cha, sao họ biết mình ghé vào mà trồng sẵn rau muống. Mình là ông nội họ chắc? Tui nghĩ dân Mã Lai cũng ăn rau muống nhưng khác ở chỗ họ nấu bằng cá cơm thay vì thịt heo hay tôm khô như mình. Người khác đáp lại.

Cơm ngon nhưng chỉ có một dĩa nên ai cũng thanh toán lẹ làng, đám lính trên xe thu dọn đồ lề rồi rút gọn. Một giờ sau lại có lệnh buộc đám nam giới chúng tôi dọn dẹp sân trại lần nữa và sửa chữa cái hàng rào cùng bàn ghế hư cũ. Ông Thăng, ông Phát liền chia người ra ba nhóm đi vét các rãnh nước chung quanh hai căn nhà lều phòng trời mưa và đào thêm nhà vệ sinh cùng các hố tháo nước. Nhóm còn lại vào rừng chặt một số cây thẳng để gia cố các chỗ hỏng, gẫy mục cho cứng chắc.

                                              (còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét