Trận cầu U19 VN đá với Nhật Bổn thằng Bảy xe ôm thua độ cả mấy
trăm ngàn, ca cẩm :
“ ĐM…Trận này ỷ y không lấy dự đoán của Mít tơ Vàng thua phải
rồi…”
Ong Tư Gà nướng ngạc nhiên :
“ Mít tơ Vàng là ai ?”
Thằng Bảy xe ôm cười cùng cục :
“ Là một con chó Phú Quốc dự đoán rất giỏi, đoán mấy trận trúng
bóc….”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Hồi Uân Cấp ăn mừng bạch tuộc Paul bằng thi nhau chén mực
nướng. Sao kỳ này không ăn mừng Mít tơ Vàng bằng cày tơ 7 món ?”
Gã Ký Quèn trợn mắt :
“ Có chớ sao không ? Đêm đá trận chung kết dân cá độ toàn xơi
thịt chó nướng…”
Ong Tư Gà nướng cười hề hề :
“ Khi nào Mít tơ Vàng dự đoán trúng bóc ngày cộng sản sụp đổ tau
sẽ khao cả quán nguyên một con chó luộc cả con…”
Cả quán cười rầm rĩ :
“ Ha ha…ha ha…ha ha…”
Ong đại tá hưu nổi giận , đập bàn quát :
“ Chúng mày bố láo, sao lại mang chó Phú Quốc ra dự đoán ngày
cộng sản sụp đổ ? Đảng ta mình đồng da
sắt, dao đâm không lủng, đạn bắn không lọt, bỏ vào lửa không cháy, sao sập ?”
Cơn giận đùng đùng của ông đại tá hưu làm cả quán xanh mắt. Sợ
ông nổi đoá gọi điện công an tới lôi ông
Tư Gà Nướng lên Quận thì rầy rà, thằng Bảy xe ôm vội vàng
đánh trống lảng :
“ Quái thiệt…mấy hôm nay cô Phượng cave đi đâu không thấy ra
ngồi quán ?”
Gã Ký Quèn cười cùng cục :
“Đi bệnh viên phụ sản giải quyết hậu quả cũng nên…”
Chị Gái hủ tíu lắc đầu :
“ Hình như đi bệnh viện Hoàn Mỹ Sàigòn điều trị u xơ tử cung …”
Thằng Bảy xe ôm cãi :
“ Không phải đâu, nghe nói có chú cán bộ Hà Nội vào cho cô
thuốc Nga Phụ Khang uống tan cả khối u xơ đi rồi mà…”
Chị Gái hủ tíu vội vàng :
“ í trời …Nga Phụ Khang là thuốc gì mà hay vậy. Kỳ này cô
Phượng về tôi hỏi mua uống luôn…”
Thằng Bảy xe ôm trợn mắt :
“ Thuốc quý lắm đó…nghe nói có cả cây trinh nữ hoàng cung thuộc
loại kỳ hoa dị thảo của triều đình ngày xưa…Thuốc này phải cỡ Bộ chính trị mới
có. Chị Gái hủ tíu làm sao có tiền mà mua ?”
Ong Tư Gà nướng chen ngang :
“ Thằng Bảy xe ôm xạo không à ? Làm gì có cây “trinh nữ hoàng
cung”, đã vào tới hoàng cung rồi làm gì còn trinh ..Tao đoán cô Phượng cave mấy
bữa nay chắc đi Hànội với mấy cha fan đội U 19 cổ động trận chung kết ?”
Ga Ký Quèn xua xua tay :
“ Sai bét…sai bét…cô Phượng cave được ông bồ già Hà Nội rước ra
ngoài đó làm công tác quan trọng lắm.
Nghe nói cha cán bộ này có chân trong Ban gì lớn lắm kìa…”
Thằng Bảy xe ôm đoán già đoán non :
“ Chắc Ban Bí thơ trung ương ?”
Ong đại tá hưu đập bàn quát :
“ Thằng Bảy xe ôm nói láo ! Các đồng chí Ban Bí thơ là lãnh đạo
cao cấp của Đảng, đạo đức cách mạng sáng ngời sao lại cặp bồ với con Phượng
cave ?”
Gã Ký Quèn cười khì khì :
“ Không Ban Bí thơ thì cũng cỡ Ban chấp hành trung ương …Nghe
nói đồng chí bồ già này gọi cô Phượng ra gấp không phải để cổ động đá banh đâu,
ra công tác gì quan trọng lắm . Mấy cha cấp cao suốt ngày đá nhau trong nội bộ
còn thiết mẹ gì coi đá nhau trên sân cỏ …”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Vậy ổng kêu cô Phượng ra Hà Nội công tác chi hè?”
Gã Ký Quèn vẫn cười :
“ Ra để thử rượu … Trường Tô Tửu …”
Chị Gái hủ tíu lại hỏi :
“ Trường Tô tửu là cái rượu quỷ gì phải triệu cô Phượng cave ra
thử ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ay chết…Rượu này của đồng chí Nguyễn Trường Tô, nguyên Chủ
tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang vẫn dùng để đi thăm các cháu nữ sinh trường
trung học Việt Lâm nên mới gọi là Trường Tô Tửu. Rượu này thần kỳ lắm, tác dụng
còn hơn cả rượu Minh Mạng nữa kìa. Chẳng thế mà sau khi vui vẻ với các cháu về
đồng chí nguyên Chủ tịch Nguyễn Trường Tô vẫn đăng đàn diễn thuyết trên tivi
học tập gương đạo đức bác Hồ hăng hái lắm. Khi chuyện “mua dâm nữ sinh “ vỡ lở
” đồng chí vội biếu các đồng chí Bí thơ mỗi người một chai Trường Tô Tửu để
chạy tội …”
Hoá ra cô Phượng cave được ông bồ già mời ra “công tác” Hà Nội
thật. Sau một tuần “công tác”, nghe nói vào thăm cả lăng bác Hồ cô mới trở vào Sàigòn . Sáng nay ngồi trong
quán cô hát véo von :
“ Em ơi Hà Nội…sóng…”
Thằng Bảy xe ôm kêu lên :
“ Chị Phượng cave hát kỳ vậy ? Em ơi Hà Nội “phố” chứ sao lại
…”sóng” ?”
Cô Phượng cave la chói lói :
“ Í cha trời ơi…tại mày hổng biết…sáng hôm qua Hà Nội mới mưa
có một trận 2 tiếng mà phố xá đã biến thành sông hết. Tao ngồi taxi đi sân bay
Nội Bài mà đường tắc chặt cứng . Sau “ảnh” phải điện cho cảnh sát giao thông
tới giải toả mới đi thoát đó. Ra khỏi Hà Nội ngoái lại nhìn ..í trời ơi chỉ
thấy sóng là sóng…Vậy chẳng phải Em ơi Hà Nội sóng là gì ?”
Thnừg Bảy xe ôm vỡ lẽ :
“ Hoá ra là sóng nước…ngập. Nhưng ngoài sóng nước, Hà Nội còn sóng gì nữa không
?”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Thì còn sóng…tình nữa chứ còn sóng gì ? Phải không cô Phượng
?”
Cô Phượng cave đỏ mặt :
“ Đó là chuyện riêng của người ta…anh hỏi làm gì…”
Thàng Bảy xe ôm lại hỏi :
“ Vậy ngoài sóng..tình ra còn sóng gì nữa không cô Phượng ?”
Cô Phượng ngập ngừng :
“ Còn …sóng ngầm nữa…”
Gã Ký Quèn trố mắt :
“ Sóng ngầm ? Sóng ngầm là sóng gì ?”
Cô Phượng cave ra vẻ quan trọng :
“ Là những thứ không được đưa lên báo đài tivi…chỉ phổ biến
trong nội bộ …”
Thằng Bảy xe ôm reo lên :
“ Chị Phượng cave hồi này “oách” thiệt rồi…biết cả chuyện nội
bộ nữa kìa ?”
Cô Phượng làm ra vẻ quan trọng :
“ Thì “ảnh” nằm trong Ban chỉ đạo trung ương , chuyện gì “ảnh”
chẳng biết, và chuyện gì “ảnh” chẳng gỉ tai tao !”
Thằng Bảy xe ôm trầm trồ :
“ Vậy thì kinh thiệt. Có chuyện gì “bí mật
nội bộ” chị Phượng bật mí cho bà con nghe coi !”
Cô Phượng cave ngập ngừng :
“ Có chớ…nhưng chỉ nói ở đây nghe thôi nha…cấm không được loan
đi mà chết…”
Thằng Bảy xe ôm rối rít :
“ Yên trí…yên trí đi…ở đây toàn người tin tưởng cả mà …”
Cô Phượng cave đảo mắt nhìn quanh rồi nhỏ giọng :
“ Ảnh nói ông Nguyễn Bá Thanh kỳ này đi Mỹ chữa bệnh về có sống cũng ngắc
ngoải , đại hội tới trượt vỏ chuối là
cái chắc …”
Bà Tổ trưởng nhắc nhở :
“ Chuyện nội bộ đảng cô Phượng cave chớ nói linh tinh…”
Thằng Bảy xe ôm sốt ruột :
“ Ổng còn bật mí gì nữa không ?”
Cô Phượng cave giọng tỉnh bơ :
“Anh” còn nói có vàng hay đô la thì chôn
xuống đất , chớ có gửi ngân hàng nguy hiểm lắm. Tụi nó đang đổ nợ còn tiền đâu mà chi trả cho dân …”
Ong đại tá hưu hét lớn :
“ Con Phượng cave kia…phản tuyên truyền…Nhà nước ta thiếu gì
tiền…cần chi tới 50 tỉ đô la ra làm đường sắt cao tốc Nhà nước ta vẫn có thừa
tiền…”
Thằng Bảy xe ôm vội vàng xuê xoa :
“ Thôi thôi chị Phượng cave…mình phận gái goá lo chi chuyện
trào đình…chị nói cho bà con nghe cái vụ thử rượu Trường Tô Tửu đi…”
Cô Phượng cave tròn mắt kinh ngạc :
“ Trời đất ôi…cả chuyện đó trong này cũng biết kia à ? “
Gã Ký Quèn cười khơ khớ :
“ Chuyện đó ai chẳng biết. Vậy cô thử rồi, cô thấy sao ?”
Cô Phượng cave đỏ mặt rồi cười rinh rích :
“ Nhằm nhò gì ba cái vụ lẻ tẻ đó. Trường Tô Tửu chớ Tấn Sang
Tửu, Tấn Dũng Tửu, Phú Trọng tửu tôi cũng chấp hết, chấp hết…”
Cả quán cười ầm ầm , riêng ông đại tá hưu và bà tổ trưởng
mặt hầm hầm.
16-9-2014
khakha
Trả lờiXóa