Nhà văn NHẬT TIẾN
Tôi ngạc nhiên :
- Thế là sao ?
- Còn là sao ? Nó vác vào trong này một con vợ Bắc kỳ rặt,
ăn nói chỏng lỏn cứ như mụ nội nhà người ta. Rồi còn nói là "chúng mình
cùng ngồi lại với nhau rồi hiệp đồng giải quyết ? ". Giải quyết con mẹ gì.
Tui ký phứt giấy ly dị, nhưng đòi vẫn giữ con là xong cái một.
- Ánh chịu chớ ?
- Chịu chớ sao không. Còn mừng nữa là khác. Khỏi lo đèo bòng
mà cũng khỏi bị kỷ luật.
Nhưng dịp tôi được nghe chị Thu thổ lộ tâm tình như thế không hiếm. Vì cứ lâu lâu, cô
giáo trong Tổ chuyên môn của tôi đáng lẽ phải tới gặp chị để phụ vào công việc
điều hành, ghi chép sổ sách thì cô lại bận và nhờ tôi thay thế giùm một bữa. Thế
là tôi thu xếp giờ giấc để giúp chị làm những việc chị cần nhờ. Toàn là những
chuyện sổ sách thôi. Lâu lâu thì viết một cái văn thư cho một Hợp tác xã đề nghị
mua ngoài tiêu chuẩn một, hai món gì đó để phục vụ nào Ngày Kỷ niệm, ngày Phát
động một Phong trào, ngày Tổng kết Thi đua, ngày Bồi dưỡng sau một đợt công tác
như tham gia Phòng Cháy Chữa Cháy ..v..v...
Vì thế, trong lúc nghỉ ngơi hay chờ đợi nhân viên đi tìm kiếm
một hóa đơn hay bảng liệt kê nào đó thì chị lại quay ra trò chuyện với tôi một
cách thoải mái. Sẵn dịp, tôi hay nêu những câu hỏi tò mò, như thể :
- Hồi còn nằm vùng thì chị đảm đương những công tác nào ?
Chị Thu đáp :
- Chủ yếu là biến cái
quán ăn của tui làm cơ sở giao liên.
- Tức là một cái trạm tiếp nhận võ khí, mìn với lựu đạn trước
khi đưa vào thành phố phải không?
Chị trợn mắt :
- Làm gì mà có tới mấy thứ đó ! Cái quán của tui ở ngay xế cổng
Y viện, người ta đi lại rần rần, ở đó mà chứa võ khí. Chỉ nhận rồi chuyển giao
tin tức thôi.
- Thế thì cũng quá cỡ thợ mộc rồi.
- Mà tui có biết tin tức trời trăng gì đâu. Chỉ nay nhận tấm
bánh tét, mai con cá kho, chuyển giao đi mà bên trong ruột nó chứa cái gì tui
đâu có biết.
- Các con của chị có tham gia vào những công tác ấy không .
- Chúng nó còn.con nít, biết gì mà tham gia. Với lại tui
cũng không muốn cho chúng nó dính vào những thứ công việc này. Cứ phải lo học
đi cái đã.
- ủa ? Các con chị đi học ở nhà trường của chế độ cũ, chị
cũng cho đi à ?
- Có gì mà không cho đi. Thầy cô thì cũng như thầy cô bây giờ
chớ đâu có gì khác.
- Khác chớ ! Không khác thì sao Cách mạng cứ đòi đánh cho Mỹ
cút, Ngụy nhào ? '
Chị cười khanh khách :
- Chuyện của mấy ổng, mình xía vô chi cho thêm mệt. Tôi thì
tôi vẫn quý các thầy các cô. Thời nào mà chẳng cần tới thầy giáo, cô giáo.
Không thầy đố mấy làm nên, xưa ông bà đã nói vậy rồi mà.
Tôi tủm tỉm cười :
- Vậy mà tôi cứ nghĩ chị phải là tay cừ khôi lắm mới được
trên giao cho nhiệm vụ này. .
Chị chép miệng:
- úi cái trò bếp núc, chợ búa thì tui rành. Hồi còn cái quán,
một ngày lo bữa ăn cho cả vài trăm cái miệng chớ đâu chỉ dăm bẩy chục người như
các thầy ở đây. Mà phân phối cũng đâu có gì nhiều, dăm bữa nửa tháng mới có một
kỳ. Mấy ổng biết tui từ ngày đó nên mới điều về đây đấy
Rồi chị lại hỏi : .
- Vậy mấy thầy có kêu ca gì không ?
- Kêu ca chuyện gì ? .
- Thì cái khâu phân phối ấy. Thiếu gì thứ để kêu ca. Có điều
là tụi tôi cũng đã cố gắng tối đa rồi. Lắm lúc phải vật lộn bên Hợp tác xã mới
thu mua tạm đủ xài đó.
Tôi vội nói:
- Tụi tôi thông cảm chớ. Cả nước đang khó khăn mà. Đâu có ai
kêu ca gì.
Chị thở dài :
- Các thầy hiểu cho vậy là tốt. Đúng là khó khăn cả nư. Nhưng nói cho ngay, mình đâu cỏ
thiên tai bão lụt gì. Khi không mấy ổng cứ hô lên chuyện này chuyện kia rồi làm
rối tung cả lên. Bà con kháo nhau là cứ để yên như trước thì mọi sự sẽ êm tuốt. '
Tôi vờ ngạc nhiên:
- ủa ? Lại có chuyện nói năng như vậy à ?
Chị hiếng con mắt về
phía tôi, vừa cười nhoẻn vừa hạ thấp giọng:
- Bà con nhân dân đâu có mù. Mà điều biết vậy thôi Ai mà dám
công khai nêu ý kiến. Thôi cứ cầu cho mọi sự bình an, đời sồng yên lành, ổn định
là tốt rồi.
Như thế là tôi lại biết thêm được một thứ tâm tình nữa của
những con người đang đứng trong guồng máy cách mạng. Chị Thu, dưới mắt tôi thì
cũng chỉ là một phụ nữ bình dân, dễ dãi, kiến thức hạn hẹp, suy nghĩ nông cạn ít
khi ra khỏi những vấn đề nhỏ nhặt trong nếp sống hằng ngày. Tuy nay thì chị
đang được Cách mạng tin dùng, nhưng tôi thấy chị cũng chẳng khác chi hầu hết
các bà buôn bán tại các sạp ngoài chợ. Chỉ có điều ngược lại, là họ thì đang bị
liệt vào loại vô sản lưu manh, con phe buôn đi bán lại ngoài chợ trời, ngày
ngày cứ phải đôn đáo, che đậy giấu giếm hoặc bỏ chạy tán loạn dưới sự ruồng bắt
của những công an khu vực. Rồi sau cuộc đảo lộn coi như một sự đổi đời, sẽ còn
không biết bao nhiêu loại tâm tình khác biệt nữa trong những đám người đang chộn
rộn ở xã hội bên ngoài kia. Làm sao phân biệt được cái nào là thật, cái nào là
giả dối để biết đường, biết lối mà lần đi. Thật vậy, bởi chính tôi đã trải qua
một kinh nghiệm mà mỗi khi nhớ lại vẫn thấy hãi hùng. Hôm đó tôi phải tham dự một
cuộc họp do ông Tổ trưởng dân phố triệu tập. Số người hiện diện không nhiều, chỉ
khoảng hai chục người. Trừ dăm ba ông cán bộ, số còn lại có vẻ như là dân trí
thức có ăn có học đang cư ngụ trong khu nhà quanh đó. Thì ra những người được mời
tới cũng là thành phần có chọn lọc. Sau một hồi chuyện vãn về tình hình an ninh
khu phố, bỗng một ông cán bộ quơ tờ báo Nhân Dân lên, xoay ngang xoay dọc rồi
nói với mọi người:
- Báo chí gì mà chả có tin tức gì hết ráo. Toàn những thứ bình luận tào lao gì đâu.
Một ông khác, người hàng xóm tôi biết rõ chẳng có thành tích
cách mạng gì, trước 30-4 còn chạy áp phe, buôn lậu đủ thứ hàng, vậy mà cũng lên
giọng nói tiếp ngay:
- Đúng rồi ? Những thứ báo này chi đáng vút vô sọt rác chớ
ai mà coi !
Câu tuyên bố xanh rờn của ông ta rơi tõm vào trong sự im lặng
cứ mỗi lúc một nặng nề hơn lên. Tôi khẽ liếc nhìn quanh, điểm đủ mặt mọi người
với một tâm trạng hồi hộp, lo âu. Thật tình tôi chỉ lo rằng một vị nào đó buột mồm
hay ngứa mồm mà hùa theo cái ý kiến chết người kể trên thì đêm nay, hẳn công an
sẽ tới nhà gõ cửa, mời đi sớm
Nhưng may quá, chẳng có ai lên tiếng một câu nào. Thì ra
trình độ đề cao cảnh giác của mấy người cùng khu phố với tôi hôm đó cũng đã tới
mức thượng thừa. Sau cùng, mới có một vị nhẩn nha lên tiếng :
- ông nói làm sao ấy chứ. Báo Nhân Dân có rất nhiều bài giá
trị. Mình là dân thành phố mới được giải phóng, cần phải đọc kỹ báo này để học
tập đường lối chủ trương, chính sách của Đảng với nhà nước chứ. Sao lại nói vứt
vô sọt rác !
Chả hiểu ông ấy nói mỉa mai hay nịnh nọt. Nhưng phát biểu được
như thế, dù với ý đồ nào thì cũng là thuộc loại cái đầu có sạn ! Nhưng chao ôi
! Chẳng lẽ từ nay con người ta sẽ cứ phải đối đáp với nhau kiểu như vậy mãi hay
sao!
14
Măng có được mọc thẳng ?
Tháng 8-1945, ở Hà Nội các thiếu niên, nhi đồng đua nhau gia
nhập các tổ chức mới vừa thành lập. Ai tuổi dưới 13 thì vô Nhi Đồng Cứu Quốc Hội.
Trên tuổi đó thì vô Đoàn Thiếu niên Tiền Phong. Từ 18 trở lên thì gia nhập Tự vệ
Thành hay Công an Xung phong. Sinh hoạt ở Thủ ĐÔ vào thời kỳ đó rất nhộn nhịp. Đặc
biệt là tiếng kèn, tiếng trống ếch, tiếng phèng la của các đoàn Nhi đồng Cứu quốc
luôn luôn rộn rã, dù ai ở khu phố nào
cũng đều nghe thấy, có khi đinh tai nhức óc vì phải nghe lũ trẻ tập tành như thế
suốt ngày.
Riêng tôi thì cũng trở nên một đoàn viên Nhi đồng do anh tôi
đưa vào, khi đó anh tôi đã là một Tự vệ Thành và sau này cũng chiến đấu trong
hàng ngũ của Trung đoàn Thủ Đô.
Tôi gia nhập đoàn Ngọc Hồ, chi nhánh của Hội Nhi Đồng Cứu Quốc
thuộc khu phố Sinh Từ, thủ đô Hà Nội. Y phục của đoàn là quần sọc mầu xanh lam,
áo sơ- mi nâu, đầu đội mũ ca-lô cũng mầu nâu trên có viền xanh lá cây để phân
biệt với đoàn Thiếu Niên trên mũ có viền mầu vàng.
Phù hiệu của Nhi đồng Cứu quốc là hình một đọt măng vơi hàng
chữ "Măng Mọc Thẳng". thể hiện sự trong sáng, hồn nhiên của tuổi thơ
luôn sẵn sàng vươn thẳng lên cao không bị những hệ lụy của đời thường làm cho
xiên vẹo đi .Còn bài hát chính thức của Nhi Đồng thì cũng chưa có "5 điều
bác Hồ dạy". Nội dung chỉ là:
"Nhanh bước nhanh nhi đồng theo cờ đỏ sao vàng.
Kìa lòi gió ngàn kìa lời sông núi, kìa lời gió ngàn kìa lời
sông núi.
Nhắc nhủ em rawngftuy mình đang còn thơ ấu.
Nhưng nhất tâm trật tự vâng lòi, vâng lời người trên.
Tập tành sao thân hình em được nở nang,
Trở nên sau này anh tài hiên ngang.
Ơn nước non, em
nguyện dám đâu xa rời.
Em trọn đời trung với Việt Nam.
"
Sau này, không rõ chính tác giả Phong Nhã hay lệnh truyền từ
ai đó mà nội dung bài hát đã bị thay đổi, nhất là 2 câu cuối cùng : Ơn nước
non, em nguyền dám đâu xa rời. Em trọn đời trung " với Việt Nam
.", thì bị đổi thành :
"Em kính yêu, vâng lời nhớ ơn Bác Hồ, yêu hòa bình
yêu nước Việt Nam.
"
Thì ra ở trong cái xã hội này, những chuyện cho dù đã trở
thành sự đã rồi, mà vẫn cứ bị đem ra uốn nắn, chỉnh sửa. như vậy lịch sử cận đại
VN bây giờ, nếu có bị méo mó, xuyên tạc đi thì cũng không có gì đáng phải ngạc nhiên.
(còn tiếp )

My brothedr suggested I might like thіs web site.
Trả lờiXóaHe was entirely right. This post trulу made my day.
You cann't imаgine simply how muсh tіme I
had spent for thіs informatiοn! Thanκs!
Feеl free to visit my hоmepage - nick yates