(tiếp theo)
Điều đáng sợ hơn cả là tôi lại biết rõ những gì tôi vừa viết
ra chỉ là những chuyện tầm phào đến chính tôi cũng không tin ở nó.Bởi nó không
mang bất cứ một tinh thần liên đới trách nhiệm nào của người viết đối với nội dung
vừa được chính hắn viết ra. Khi chợt nhận ra điều này (mà bao lâu nay tôi không
để ý), tôi bỗng hốt hoảng như một kẻ chợt phát hiện ra rằng mình đang bị lây
lan bởi một căn bệnh hiểm nghèo.
Nó thực sự là thứ bệnh gì, tôi không thể nói rõ, nhưng hầu
như tôi thấy mình đã bắt đầu ứng xử rất giống với những bà con, họ hàng thân
thuộc đến từ miền Bắc. Họ đa phần chẳng có quyền cao chức trọng gì để mà phải gìn
giữ, nhưng rõ ràng hầu như ai cũng có một thứ áo giáp sẵn sàng giương ra đế
phòng thủ. Cái thứ áo giáp này hiện ra thôi thì đủ muôn hình vạn trạng. Gặp ai
thì nhìn trước ngó sau. Nói năng thì lập
trường chính trị cứ phải cương lên nhiều lần. Chả thế mà dân gian đã có câu : “Ngang
lưng thì thắt lập trường . Đầu đội chính
sách, tay cầm chủ trương.”
Đặc biệt lả những ánh mắt thì cứ đổi thay liên tục khi đang đối
diện với một người còn xa lạ, chưa quen. Và dĩ nhiên là đầy dẫy sự dối trá. Tôi
không hiểu đấy là sự thể hiện của những
tâm trạng lúc nào cũng mang vẻ sợ hãi, bất an hay đó là những thói quen cảnh
giác của những người đã bị tiêm nhiễm nhìn đâu cũng thấy kẻ thù?
Có thể là cả hai, nhưng sự sợ hãi có vẻ là điều chính yếu,
mà sản phẩm của sợ hãi luôn luôn là sự dối trá thường xuyên. Tôi lại còn nhớ có
một lần, một bà cán bộ từ Hà Nội vào tham quan Sài Gòn trong những đợt đầu
tiên. Bà ta có tìm tới địa chỉ nhà tôi để trao một lá thư thăm hỏi do thân nhân
của tôi từ Hà Nội nhờ bà chuyển tay mang vào.
Khi bà ta trở ra Hà Nội, tôi có nhờ mang giùm một đôi vớ còn
nguyên trong vỏ bọc nylon để làm quà tặng cho một ông anh của tôi. Bà ta ngại
ngần giây lâu rồi nhận lời với điều kiện : Tôi phải mang đôi vớ ra Phường xin
giấy xác nhận đó là quà tặng nhờ cầm tay mang đi. Thực tình, tôi không hề thấy
phiền hà gì về chuyện phải mang một đôi vớ ra Phường chầu chực để xin giấy chứng
nhận rằng nỏ là quà để biếu chứ không phải thứ buôn bán gì. Nhưng nghĩ kỹ thì thấy
nực cười bởi đây là một chuyện kỳ cục chưa
bao giờ xây ra ở trong Nam ngày trước. Cứ xem
nội dung tấm giấy chứng nhận sau đây thì đủ rõ :
GIẤY CHƯNG NHẬN
Nay chứng nhận : Bà . . . . . . . . . . là cán bộ thuộc
cơ quan... ... ....
Có mang một đôi vớ ngoại, mầu xám,
sọc nâu,điểm hoa văn trắng là quà biếu
của ông... .....nhờ chuyển ra Hà Nội cho thân nhân là... .....hiện ngụ tại địa
chỉ...
Nay chứng thực để đương sự có thể chuyên chở món đồ
nói trên. Xin các cơ quan. đoản thể, tổ chức dành mọi sự dễ dàng cho đương sự.
T M. ủy ban nhân dân Phường . . . Quận . . . . .
Ký tên và đóng dấu
Đòi hỏi điều kiện phải có dấu chứng thực cho một đôi vớ như thế,
bà cán bộ đến từ miền Bắc đã hành xử rất đường
hoàng, minh bạch, chấp hành rất nghiêm chỉnh đường lối chính sách của nhà nớc
cũng như lời Bác Hồ dạy là phải cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư. Chỉ có điều là, khoảng hơn một năm sau, tôi lại được thân
nhân ngoài Bắc cho biết là chinh bà cán bộ này đã trở nên giầu sụ sau vài
chuyến đi công tác trong Sài Gòn ! Nhưng đâu phải ai cũng có cơ hội làm giầu
như bà cán bộ kể trên. Hầu hết những người tôi quen biết hoặc là họ hàng thân
thuộc ở miền Bắc thì đều đang sống một cuộc sống vô cùng vất vả, thiếu thốn. Vợ
chồng ly dị nhau rồi mà vẫn phải chia nhau mỗi người nứa cái giường có màn
làm bằng vỏ bao đựng bột đem ngăn đôi. Dưới gậm giường nhà nhà đều có một cái
khạp được khóa kỹ mà bên trong chỉ chứa có nước máy tiêu dùng. Phải khóa lại vì
nhà ở chen chúc, lẫn lộn chung nhau cả chục gia đình, sểnh ra là bị lấy trộm
ngay đến cả nước máy. Nước khi đó rất hiếm hoi. Cả phố trông vào có một cái
vòi chi chảy rỉ rả vào ban đêm. Sáng ra là tắt nước. Phải thức trắng đêm mới
đổ đầy một khạp, không khóa nó lại thì có khi một ngày sẽ không có lẩy một ngụm
nớc mà xài. Như thế thì dân chúng miền Nam có san sẻ ra Bắc những ti-vi, tủ lạnh, quạt máy, đồng hồ,
giường tủ, bàn ghế, sa-lông, xe đạp, xe máy. . . .để bà con ngoài ấy được
hưởng đôi chút phhơng tiện văn minh vật chất thì cũng là sự san sẻ trong tình
nghĩa đồng bào. Chẳng nên vì tiếc sót mà ca cẩm : Nam nhận họ, Bắc nhận hàng. Có một lần tôi hỏi một bà chị họ :
- ở ngoài Bắc có radio không ? '
Bà ấy cười :
- Có chứ !
- Vậy chị có nghe được đài BBC không
?
- Radio một đài, sao nghe được BBC.
Thấy tôi ngạc nhiên không hiểu, chị
giải thích :
- Đúng ra nó chỉ là một cái loa hình vuông nom giống cái bánh
trưng Nhưng mỏng lét. Phía trước có gắn một cái nút. Bật nút lên là có
tiếng nói của đài Hà Nội phát ra. Nhà
nào cũng có một cái như thế gắn trên tường.
Thế chẳng lả radio một
đài thì là gì ? Tôi mỉm cười, tự nghĩ :
- Thật là một đầu óc
kìm kẹp có sáng kiến thần sầu. Vừa rẻ, vừa tiện mà lại dễ bề kiểm soát. .
Một xã hội triền miên
thiếu thốn như thế, Nhưng không bao giờ
thiếu những tiếng hát trong trẻo, hồn nhiên của đám mầm non nhi đồng. Tuổi thơ
vốn vô tư, lại thêm các cô giáo ở Vườn Trẻ, ở trường Mầm Non, ở trên các chơng
trình TV dành cho tuổi trẻ luôn luôn sốt sắng dạy dỗ các em hát nhiều bài. Phổ
biến nhất là bài :
“Đêm qua em mơ gặp Bác
Hồ
Râu bác dài tóc Bác
bạc phơ ' .
Em âu yếm ôm hôn đôi
má bác”
Vui bên bác là em múa
hát
Hát bài Hồ Chí Minh
muôn năm…”
Có lần tôi vui miệng
hỏi thằng Tửu:
- Hồi bé, Tửu có hay
hát bài "Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ" không '? ~
Tửu cười :
- Đứa nào mà không quai
mồm ra hát thì có mà cô giáo gang họng ra.
- Ơ ! Vậy chớ Tửu có
thật ngủ mơ là đã gặp Bác không ?
- Làm gì có đứa nào nằm
mơ thấy Bác ! Chúng nó gào lên thế . Nhưng mà có nghĩ đến Bác bao giờ đâu. Có
mà mơ thấy được ăn một cục kẹo thì đúng hơn. Hát thế là hát dối?
- ấy ! Lỗi đâu phải chúng nó. Cái anh sáng tác bản nhạc với đám Thầy, Cô bắt chúng nó nghêu ngao suốt ngày
kìa. Bơm cái dối trá vào đầu con trẻ mà cứ tiếp tục mãi như thế được. Thế là
giáo dục ở miền Bắc đấy ?
Tửu cười hề hề :
- Thì thế ! Mà nào có ai dở hơi, vẽ
chuyện nêu vấn đề ấy ra đâu ! Đụng đến Bác, có mà đi tù.
Nói cho ngay, cái trò bắt con trê nói
lời "dối trá" không chỉ bắt nguồn từ thời buổi bây giờ, mà nó đã tồn tại
ngay từ cái thuở mới khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, tháng 9- 1 945 .
.
Vào thời đó, chính bọn trẻ chúng tôi
cũng đã nghêu ngao suốt ngày : .
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn chúng em Nhi đồng
Bác chúng em dáng thanh thanh , người cao cao
Bác chúng em mắt như sao...Râu hơi
dài...
Có bao giờ chúng tôi được nhìn thấy
Bác tận mắt bao giờ đâu mà mô tả kỹ lưỡng như thế, rồi lại còn khẳng định : "Ai
yêu Bác hơn chúng em Nhi đồng" nữa. Thế là giả dối ? Trong đầu
óc non nớt của chúng tôi hồi đó, đúng ra chỉ có hình ảnh ông bà Nội, ông bà
Ngoại là luôn ngự trị trong đầu.
Đã thế lại còn có những câu thơ tệ
mạt tới mức giả dối trắng trợn như :
Yêu biết mấy khi nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sít-ta-lin
....
Nhưng tác giả bài thơ này chắc ngoài ý định dụ
dỗ các em nhi đồng hãy nên tôn kính ông Sít-ta-lin ông ta còn muốn gián tiếp ra
một chỉ thị : "Mọi người hãy tôn sùng Sit-ta-lin !". Phụ huynh của
đám trẻ vốn là những cái đầu đã có sạn, đã biết bạo lực là gì, nên khi nghe ông
trùm Thơ đang ở cương vị hét ra lừa đã mửa ra khói làm những câu Thơ như vậy, tất cũng phải khúm núm
bầy tỏ lòng tôn kính ông lãnh tụ ngoại lai kia cho xong chuyện vậy thôi.
Mà chẳng cứ riêng một mình Tố Hữu ?
Phải nói cho ngay rằng, ở thời cực thịnh của Đảng CSVN, nhiều ông, bà cầm bút
đã cố tình xuyên tạc lịch sử, bóp méo sự thật để tuyên truyền cho nhưng mục tiêu cả ngắn hạn lẫn dài hạn của Nhà
Nước. Họ đã chiếm lĩnh dư luận toàn xã hội, đã vo tròn bóp méo biết bao nhiêu
sự thật. Tài sản trí tuệ của họ sau một thời gian dài đã tạo nên vô vàn sản phẩm
văn nghệ nhớp nhúa mà hiện nay vẫn còn đầy rẫy trong sách vở giáo khoa ở nhà trường
hay trong thư viện. Tôi lại nhớ cái thời Bác Hồ qua Pháp tới 6 tuần lễ trong
dịp có Hội nghị Fontainebleau năm 1 946, mà ông Phạm văn Đồng là đại biểu của VN. Lũ nhi
đồng chúng tôi hồi đó lại cũng đã từng nghêu ngao hát bài vắng bác Hồ yêu dấu',
mặc dù chẳng biết Bác đang đi đâu, làm gì, có thật là mình đã nhớ Bác hay không
:
Vắng bác Hồ yêu dấu
Lòng bâng khuâng- cháu sầu nhớ
nhung
Bác có nhớ cháu không
Từ lúc con chim bằng cất cánh '
Lòng thẫn thờ nhìn theo chim kia
Nhẹ cánh khuất trong mây
Quay bước chân trở về ...
Chờ mong tháng ngày...
Cái sự gia công tiêm nhiễm vào đầu óc
con trẻ những sự kiện chính trị của đời thường, đến khi trưởng thành chúng
nhận ra là mình đã bị nhồi nhét những điều giả trá thì e rằng niềm tin của
chúng sẽ không những bị thui chột, mà có khi còn làm dấy lên trong đầu óc của chúng
sự khinh miệt cả cái môi trường xã hội mà chúng đã lớn lên để rồi có những
phản ứng tiêu cực không biết đâu mà lường. Phải chăng xã hội ngày nay ở VN,
trong đám trẻ đã có nhiều tên phá phách, ngổ ngáo, hỗn xược, ngồi xổm lên mọi
giá trị đạo đức của cha, anh là hậu quả của sự coi rẻ sự thật và giẫm đạp dễ
dàng lên nhân phẩm mà thế hệ cha anh chúng nó thản nhiên thực hiện. Để đến bây
giờ, nhìn gương của thế hệ đi trước,
chúng cảm thấy nếu có làm những cái gì sai quấy thì cũng chỉ là đi theo vết xe
của cha, anh để lại, còn chúng thì hoàn toàn vô can và có quyền phủi tay, vô
trách nhiệm..v..v. . .
Mà căn bệnh trầm kha này cho tới nay
cũng đâu đã chấm dứt !
(còn tiếp)

Toi tìm chương 11 "Sài gòn ai đi còn thấy mát " chỉ thấy phần 2 ,còn phần 1 tìm không ra, bác Nhật Tuấn ơi ! Tôi cung dân nhà giáo "lưu dung" nên rất thú vị với " NHÀ GIÁO ... " Tôi đọc xong l in ra ngay,đợi khi nào đầy đủ sẽ đong thành tập cho các cháu đọc cho biết một thời "nhếch nhác " của bố chúng !Mong bác phổ biến càng nhanh càng quý. chứ mỗi tuần có một chương, đọc không đã. Cảm ơn bác nhiều
Trả lờiXóa